Trong mỗi khó khăn, thất bại, và cả những nỗi khổ tâm đều chứa đựng mầm mống của thành quả tốt đẹp hoặc hơn thế nữa.

Napoleon Hill

 
 
 
 
 
Tác giả: Sở Sở
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 122 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 365 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 07:28:07 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 110
hông hiểu sao toàn thân ta run lên lẩy bẩy, mắt không chớp, nước mắt không hiểu sao tràn ra. Là ý trời sao? Ta rất muốn dấu diếm, nhưng sự việc cuối cùng vẫn bại lộ?
Ta nghe thấy một âm thanh thanh thúy, chậm rãi nhìn xuống sàn. Một cây trâm ngọc, vỡ thành 2 đoạn. Tay của Hàn nắm chặt, phức tạp nhìn ta. Trâm gẫy, là cây trâm ta tặng hắn. chẳng lẽ, thực sự là ý trời?
Đọc Cô Hàn nắm tay, mạnh mẽ đè lại tức giận trong lòng, gằn từng tiếng nói “vì sao muốn gạt ta?”
“ta…” ta không cách nào nói ra miệng, trước giờ chưa từng cảm giác nói lại khó đến thế, ta luôn là người mồm nhanh nhảu, nhưng hôm nay, lại không nói được một chữ.
“ta không cho phép ngươi gạt ta” hắn vẫn gằn từng tiếng, ánh mắt sắc như kiếm nhìn về phía ta làm ta bất giác lùi lại một bước.
Ta run rẩy thanh âm, cố gắng nói “ngươi đi đi, ta không có tư cách bảo ngươi buông tha cừu hận, ta muốn ẩn cư nơi đây, vĩnh viễn không hỏi sự đời” ta nắm chặt tay “chuyện ta vừa nói hoàn toàn là thật, ngươi có thể đi trả thù”
Thời gian giống như ngưng đọng, trong khoảng khắc đáng sợ, một không khí quỷ dị tràn ngập khắp nơi, yết hầu không hiểu sao cảm thấy chua, không thể nói chuyện,hô hấp cũng run rẩy, đến chớp mắt cũng rất khó khắn nhưng lại không thể hay không dám nhìn mặt Hàn, chỉ có thể cúi đầu.
Cũng không biết bao lâu, Giang Thu Nhan gọi ta “hắn đi rồi, không đuổi theo?”
Ta tựa như một cây sậy trước gió đổ rạp xuống giường, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Đau lòng, đau đến không thể hô hấp, trước mắt tối sầm.
“không…cần”
Lời vừa dứt, ta trực tiếp ngã xuống giường, bất tỉnh.
_____________________________________ Khi ta tỉnh lại, đã là mấy ngày sau, Giang Thu Nhan cùng mấy lão nhân đều ở bên cạnh ta. Tám con mắt chằm chằm nhìn ta, sắc mặt thập phần không tốt. hiếm khi thấy sắc mặt bọn hắn như vậy, thực kì quái.
Ta đảo mắt “các ngươi làm gì?”
Giang Thu Nhan khó khăn mở miệng “Ý Vân, ngươi…có mang”
Ta khẽ gượng cười đau khổ “ta biết, ta có mang”
“ngươi biết?” tám đôi mắt trừng to, tựa như coi ta là quái vật.
“ta sớm đã biết, nhưng không nói với ai” với kiến thức thông thường của một nữ nhân hiện đại, ta sớm đã thấy cơ thể mình bất thường, ngủ nhiều, kinh nguyệt đã mất, ta sớm nghĩ tới mình có thai, nhưng chưa khẳng định, chưa kiểm chứng, càng không nói với ai.
“ta bắt tiểu tử kia về” Cùng thư sinh muốn nhảy đi, Tú họa lập tức bắt lấy hắn “đừng hành động bừa bãi, võ công của ngươi bắt được hắn sao?” đích xác dựa vào 1 mình Cùng thư sinh tuyệt đối không đánh thắng được Hàn.
“không cần, cho hắn đi đi” ta không phải ngu ngốc, ba tháng trước ta đã hoài nghi hắn biết được chuyện gì. Ta không nghĩ vì ta mà hắn phải miễn cưỡng, cũng không muốn chứng thực mình có mang, vì không muốn làm gánh nặng cho hắn. kì thực từ ngày yêu hắn tới nay, ta vẫn có một loại cảm giác bất an, dự cảm sớm muộn hắn cũng sẽ rời ta mà đi. Quả thực, ý trời đã vậy!
Hắn rõ ràng nói, vô luận ta là ai, đều yêu ta. Hắn tức giận, đương nhiên là vì bị ta gạt. bị người mình yêu gạt chính là sự thống khổ lớn nhất. ta ngu ngốc làm việc này, giấu diếm hắn, cuối cùng làm cho hắn căm hận ta, đây chính là thiên ý trêu người?
Tú họa kinh ngạc lắc đầu “ngươi điên sao?” ta hiện tại cảm thấy mình không hề điên, không hề hồ đồ.
Ta lắc đầu thản nhiên nói “không có điên, hắn làm gì ta đều biết rõ, càng biết rõ mình đang nói gì”
Kì điên cũng bất đắc dĩ nói “ngươi… rất ngốc” ta ngốc, yêu đến độ ngốc. nếu ngốc có thể hạnh phúc, ta tình nguyện làm kẻ ngốc một đời.
Ta lắc đầu “ta không ngốc, ta chẳng muốn suy nghĩ gì về chuyện này nữa, rất mệt”
Giang thu Nhan lập tức kéo ta “đúng rồi, đừng nghe mấy lão đó nói bậy, tiểu tử lạnh như băng kia có gì hay chứ, làm cháu dâu của ta đi”
“cái gì cháu dâu?” Kì điên kinh ngạc hỏi
“các ngươi chẳng nhẽ không biểu tiểu Giang là cháu của ta?”
“đương nhiên biết” Tú họa gật đầu
“Tiểu Giang có ý trung nhân, hơn nữa đó chính là tiểu nữ tử này đây” Giang Thu Nhan nói xong còn cười hắc hắc. kéo tay ta “xem này, Tiểu Giang còn tặng cho nó trạc tử gia truyền”
“oa, ngươi biến thành vợ của Tiểu Giang? Chúng ta sao không biết? hiện tại tiểu Giang khỏe không, hắn đối tốt với ngươi không, hiện tại hắn thế nào?” ba lão quái lập tức bu lại, khiến ta cảm thấy ngột ngạt.
Kì điên cười gian “ngươi là thê tử của Tiểu Giang, còn chưa hỏi qua chúng ta đâu”
Tú họa vỗ đầu “xong rồi, xong rồi, chúng ta bức Ý Vân cùng Độc Cô Hàn bái đường”
“tiểu Giang nếu biết chúng ta đem vợ của nó bức hôn với người khác, nhất định sau này không giết chết chúng ta mới là lạ” Cùng thư sinh đau buồn nói.
Giang Thu Nhan tặc lưỡi “không quan hệ, chúng ta lừa tiểu Giang về đây, thế nào”
Ta trợn mắt “Giang tiền bối, ta là nữ nhân đã có gia thất, cả con cũng đã có” lòng ta thập phần buồn bực, bị bọn hắn nháo một hồi, thực sự dở khóc dở cười.
“không quan hệ” nàng lấy một phong thư đưa cho ta “đây là thư của tên mặt lạnh”
“cái gì?” ta kinh ngạc, chộp lấy bức thư.
“viết cái gì?” kì điên tò mò nhìn lén,tựa như hận không được cầm bức thư lên đọc vậy..
“ta cũng muốn xem” Tú họa cũng tham gia náo nhiệt. Ta mặc kệ 4 lão quái, mở thư ra xem, vừa đọc được vài chữ, nước mắt nóng bỏng lại chảy ra, nhỏ xuống thấm ướt từng chữ trên lá thư. Mắt ta cũng mờ đi rồi, nước mắt ngày một nhiều, nhưng ta vẫn cố đọc từng chữ, từng chữ, rồi nhẹ nhàng gấp lá thư vào, hai tay ôm chặt lá thư vào ngực, nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi.
Không phải chỉ là li hôn thôi sao, vì sao lại đau đớn như vậy, vì sao tim ta như muốn bị bóp nát, vì sao ta lại khóc đến như vậy?
Đúng vậy, thư hắn gửi cho ta, chính là giấy từ hôn. Mỗi một chữ, đều như một thanh đao, chậm rãi cắt nát tim ta. Hắn không thích ta đi theo hắn, ta có thể nguyện ý một đời xa hắn. ta có thể ẩn cư trong này, nuôi dạy đứa nhỏ, cũng có thể nói với đứa nhỏ rằng: con à, cha con là Độc Cô Hàn. Ít nhất khi đó đứa trẻ cũng có cha. Hắn không tìm ta, ta còn có thể tự lừa bản thân rằng hắn có việc phải làm, không rảnh tìm ta. Nhưng hắn đã gửi hưu thư, chính là đập tan tất cả hi vọng của ta, đập tan tất cả ảo tưởng của ta, ngay cả một chút tự lừa mình lừa người hắn cũng không cho ta, một chút an ủi cũng không có… Giang Thu nhan thấy ta như vậy, liếc mắt với ba lão nhân, ba lão nhân hiểu ý, nhẹ nhàng đi ra ngoài, chỉ để ta và Giang thu Nhan ở lại trong phòng.
“Ý Vân, muốn khóc thì khóc, đừng nhịn” Giang thu Nhan ôm nhẹ ta “ta biết ngươi rất khổ tâm, muốn khóc thì khóc đi, đừng giấu trong lòng”
Ta cắn răng, cắn đến nối môi rỉ máu. Trong lòng tựa như có một con chuột không ngừng gặm nhấm, đau đớn vô cùng. Nhưng ta vẫn cố gắng ngừng khóc, không ngừng tự nói với mình không thể khóc, không thể ngã xuống, ta còn có đứa con.
Nàng nhẹ thởi dài “Ý Vân, khóc đi, khóc được bao nhiêu hay bấy nhiêu”
Ta cuối cùng không nhịn nổi, òa lên khóc lớn, khóc rất lớn, khóc đến thiên hôn địa ám.
Ta vẫn nghĩ mình rất kiên cường, nhưng không ngờ chỉ một đòn ta đã điêu đứng đến mức này. Cho dù hắn li khai, ta vẫn có thể cười mà sống, nhưng ta không làm được. Hàn giống như là sinh mệnh của ta,là linh hồn của ta. Không có hắn, ta tựa như mất đi linh hồn. ta có thể không cần cái gì, nhưng không thể không có hắn. có thể ta tự tư, tự tư đến mức không quan tâm tới cảm thụ của hắn, cũng vì thế mà mới ra nông nỗi ngày hôm nay, tự làm tự chịu, trách ai được?
Trước mặt người khác, ta vẫn giả bộ kiên cường, trừ phi trước mặt mẹ và Hàn, ta chưa từng khóc trước mặt ai, mẹ mất lâu rồi, Hàn đi rồi, còn ai cho ta khóc đây?
Không biết ta khóc đã bao lâu, chỉ biết nước mắt vẫn không ngừng chảy ra, tiếng thút thít vẫn không ngừng. nếu là buổi đêm, có khi bị nghĩ là nữ quỷ. Không chừng sau này có thêm nữ quỷ ở Thương sơn?
Khóc rất mệt, cuối cùng mệt quá, ta ngủ thiếp đi.
Hiện giờ, không có Hàn, ta không biết mình còn mục đích gì theo đuổi. nếu không phải có đứa nhỏ, ta nghĩ có thể đã ra đi. Đi gặp sư phụ ta…
ở Thương sơn đã gần mười ngày, Giang Thu Nhan đối với ta tốt lắm, mỗi ngày đều nói chuyện với ta. Bốn kẻ điên cũng thường xuyên vì ta mà làm nhiều chuyện, nháo rất nhiều làm ta vui.
Bốn lão quỷ tuy điên, nhưng rất có tình người. cuộc sống ở đây thực bình yên. Những ngày tháng như vậy trôi qua, kì thực rất tốt. có lẽ, ta sẽ cùng đứa nhỏ ở đây cả đời. đối với tương lai, ta càng ngày càng mờ mit. Chỉ tíc tắc, một tiểu nữ biến thành thê tử, một cái cô nương biến thành mẫu thân. Tất cả mọi thứ, đều đã thay đổi.
Ta vẫn ở trong phòng, không muốn ra ngoài, cho tới hôm nay, ta nghĩ rất nhiều và hiểu được rất nhiều, ta cứ buồn bã như vậy có ý nghĩa gì? Vì sao lại tự làm khổ mình, chỉ cần cười một ngày, tự dưng sẽ biết một ngày rất tốt. vì vậy ta phải cố mà cười thật nhiều. sau này ta đã có đứa nhỏ, trông cậy vào nó, ta còn cần phải no sợ điều gì?
Phong cảnh ở đây rất tốt, thiên nhiên, cây cối, cỏ non, trời cao, mấy trắng…những thứ này có thể tẩy sạch phiền não của thế nhân.
Ta ngồi trong đình, nhìn lên không trung. Giờ nghĩ lại, hắn rời ta mà đi, hắn so với ta đau khổ chỉ hơn không có kém, hắn yêu ta như vậy, lại bị ta lừa, rất thống khổ.
“Ý Vân” Giang thu nhan đột nhiên gọi ta, ta quay đầu lại, thản nhiên cười nói “cô cô” nàng bảo ta gọi nàng cô cô, ta cũng không có gì phản đối.
Nàng đi tới, đặt cây đàn tranh lên chiếc bàn đá “Ý Vân, ngươi đàn cho ta nghe một khúc”
Ta gật đầu “cô cô muốn nghe khúc gì?”
“tùy tiện”
Ngón tay đặt ở trên phím đàn, mũi lại cảm thấy cay cay.
Giang thu nhan lập tức cầm tay ta “Ý Vân, đừng miễn cưỡng”
Ta khẽ dụi mắt, chút nữa là nước mắt đã tràn ra “ quên đi, quá khứ cũng là quá khức, ta nghĩ sinh đứa nhỏ, dạy hắn võ công, dạy hắn văn học, sống một cuộc sống bình đạm, cái gì đường chủ bách hiểu đường, cái gì thiên hạ đệ nhất, ta không quan tâm, vì danh lợi rất nhiều người đã chịu khổ, ta không nghĩ cho đứa nhỏ đi tranh danh đoạt lợi”
“không đi tìm hắn sao?” tìm hắn thì được gì, hắn vẫn hận ta, ta cũng không thể bám theo hắn.
Ta lắc đầu “ta không muốn làm khó hắn”
“nữ tử si tâm” nàng vuốt mái tóc của ta, trong mắt lộ ra vô tận trìu mến.
Nàng cố ý đổi đề tài khác: “kể cho ta chuyện của Nhược Nhan đi”
Ta miễn cưỡng cười “mĩ nữ tỉ.. ách… vì nàng là võ lâm đệ nhất mĩ nữ, nên ta kêu nàng như vậy, mĩ nữ tỉ hiện tại tốt lắm, võ công rất cao, cũng được nhiều người tôn trọng” như vậy là tốt sao? Ta cũng không rõ.
“nó không còn nhỏ, có người trong mộng hay chưa?”
“có, chính là sư đệ của Hàn” nhắc tới Hàn, ta lại không kìm được cay cay nơi sống mũi
“nói rõ ta nghe”
“kì thực, ta cũng không rõ, chỉ biết là Thiên Túy thích nàng, mà nàng cũng thích hắn, nhưng ngươi cũng biết, sự kì thị của người trong giang hồ với tà phái, vì vậy hai người đó không có thể hiện ra ngoài là có tình cảm với nhau, ta muốn giúp nàng, nhưng nàng cự tuyệt”
Giang thu Nhan cười khổ “sao thế gian nhiều người khổ vì một chữ tình?”
Ta mỉm cười “cô cô yên tâm, ta nghĩ tỉ tỉ sẽ có hạnh phúc của mình.
Nàng bất đắc dĩ cười “có thể”
Ta nhìn nàng “ngươi rất quan tâm tới tỉ tỉ, vì sao không đi xem nàng? Ta tin tưởng nếu nàng thấy mẫu thân còn sống, nhất định vui mừng đến chừng nào” nhỏ tuổi đã tang mẹ, ta là người hiểu rõ nhất.
“4 người chúng ta đã chán ghét phân tranh giang hồ, không muốn ra ngoài, Nhược Nhan… nó có cuộc sống của riêng nó, ta không cần can thiệp”
“vì sao cô cô không ra ngoài vạch mặt Mộ Dung Nghĩa, nói cho giang hồ biết hắn là ngụy quân tử?” ta vẫn có tư tâm hi vọng cho lão nhân thân bại danh liệt.
Nàng bất đắc dĩ lắc đầu “hắn rất ti bỉ vô sĩ, nếu hắn nói ta giả mạo thì sao? Đừng quên 21 năm trước Giang Thu Nhan đã bệnh mà qua đời” đúng vậy, cho dù có người trên giang hồ nhận nàng là Giang thu Nhan đi, có mấy ai tin tưởng Mộ Dung Nghĩa là ngụy quân tử chứ?
Cực Phẩm Khí Phụ Cực Phẩm Khí Phụ - Sở Sở