Giá trị thật của một người không phải ở chỗ cách anh ta xử sự lúc đang thoải mái và hưởng thụ, mà là ở chỗ lúc anh ta đối mặt với những khó khăn và thử thách.

Martin Luther King Jr.

Download ebooks
Ebook "Cổng Bình Minh"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Sưu Tầm
Thể loại: Truyện Ngắn
Số chương: 1
Phí download: 1 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 482 / 0
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:30 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
àu xanh
Cuối tháng 11 vừa rồi, một người bạn nhường lại cho tôi chân phục vụ hậu trường fashion show. Tôi thành nhân viên bán thời gian của một hãng thời trang quốc tế danh tiếng. Sau vài lần làm trợ lý các nhà thiết kế trong và ngoài nước, tôi bắt đầu thạo việc. Việc đọc bản vẽ sắp xếp thứ tự mẫu thiết kế cho đêm diễn hay trợ giúp người mẫu mặc thật chuẩn xác tôi nắm khá vững. Một công việc không thú vị nhưng đảm bảo khoản lương đáng kể cũng như giúp tôi thu thập khá nhiều kinh nghiệm. Tôi theo học ngành thiết kế công nghiệp, năm thứ ba.Kể ra chẳng hay lắm khi một cô gái chưa đầy 20 tuổi luôn thản nhiên nói về công việc và tiền bạc. Kể từ khi Huy, người yêu đầu tiên của tôi bắt đầu chương trình du học dài hạn, thảng hoặc tôi rơi vào cảm giác cô độc kỳ dị. Đổ đầy chính mình bằng việc gì đó có ích là lựa chọn khả dĩ. Biết tôi làm việc trong giới biểu diễn, một vài người quen phơi bày ý phê phán hoặc đưa ra các phỏng đoán kỳ quặc. Tôi không lưu tâm. Dần dần, tôi thay đổi phong cách ăn mặc. Tôi lựa chọn trang phục theo ý mình, rộng thùng thình, màu vàng xám hay olive, bất kể chung quanh thích hay không. Mùa đông, cái mũ len hở chóp nhưng lưỡi trai dài đặc biệt và chiếc kính bản rộng ôm sát mặt không rời tôi. Bên cạnh việc giữ ấm, ở một khía cạnh nào đó, chúng che chắn cho tôi khỏi các tò mò châm biếm gây tổn thương.
Trên lối đi nối sàn diễn và cánh gà có một cái ngách bí mật. hệ thống ánh sáng chói lòa bên ngoài sân khấu nhấn chìm lối đi hẹp trong bóng tối mờ dịu. Thỉnh thoảng, đã qua thời khắc tất bật đầu buổi diễn, tôi lẳng lặng rẽ vào cái ngách, nhắm mắt lắng nghe âm nhạc vọng ra từ những thùng loa khổng lồ bên ngoài khán phòng. Tôi ngồi đấy, ngủ lơ mơ, như một con thuyền trôi dập dềnh, khoan khoái đánh cắp đôi chút nghỉ ngơi giữa chuỗi công việc nặng nhọc tất bật.
Đoạn kết bài nhạc Sigma nhỏ dần rồi tắt hẳn. “Minh? Cô ta đâu rồi?” Một tiếng quát vang lên khiến tôi giật thót. Sự giận dữ tột độ bọc trong chất giọng trầm mượt khiến sự đe dọa nhân lên gấp trăm lần. Tôi nhỏm phắt dậy, lách ra khỏi cái ngách, nhón chân vòng vào hậu đài. Trong vùng đèn chói sáng khu vực hóa trang, đám đông người mẫu nhao nhác, vươn cổ hoảng hốt kiếm tìm tôi. Thật sự tôi phạm sơ suất lớn. Chỉ còn một tiết mục nữa đến phần diễn bộ sưu tập dạ hội. Thế mà tôi lại lỉnh đi, chìm vào ý nghĩ vẩn vơ trong khi lẽ ra phải giúp người mẫu mặc đúng theo từng mẫu thiết kế. Có thể quay lưng bỏ trốn ngay lúc này, khi chưa ai nhận ra. Đang phân vân tột độ, một dáng người xuất hiện chắn giữa lối đi, đột ngột, như bong ma cao lớn. Sơn - người đàn ông trẻ mới đảm nhiệm công việc điều phối sân khấu tuần trước. Chộp cánh tay tôi, anh ta lôi đi xềnh xệch, với sức mạnh thô bạo kỳ dị. Tới trước cửa phòng hóa trang, anh ta dừng lại, xô mạnh, giọng nói đầy đe dọa: “Cô còn 12 phút!”. Bắn vọt vào phía trong như một viên đạn giấy, đập lưng vào một cạnh bàn, tôi lảo đảo trước vô số cặp mắt kinh hoàng của người mẫu. Mau chóng, họ lấy lại vẻ mặt bình thản, lần lượt ôm đến những bộ váy áo. Cúi xuống khâu đính lại những khoảng vải rộng, tôi đau muốn ngất đi. Một lần nữa, người đàn ông trẻ có giọng nói trầm mượt xuất hiện ngay ngưỡng cửa. Liếc nhìn tất cả bằng đôi mắt lượng giá tỉnh táo, anh ta lên tiếng: “Còn 3 phút!”. Bắt gặp tia mắt căng thẳng của tôi sau lớp kính, vầng trán anh ta cau lại, lạnh lùng. Mũi kim đâm vào ngón trỏ tôi. Buốt thót tận óc. “Công việc sẽ hoàn tất, bằng mọi giá! - Tôi tự nhủ, bặm chặt môi - Đừng hòng kẻ nào thấy ta khuỵu xuống như một con ngốc!”. Những cô người mẫu xinh đẹp xoay tròn. Đĩa celtic Windancer đặt vào máy. Âm nhạc thần tiên lại vang lên. Mobi báo giờ rung nhẹ. 10 giờ. Thu cất đồ đạc, tôi khoác túi trên vai, vội vã đi về cầu thang hậu trường. Tiếng chân ai đó đuổi theo. Tôi ngoảnh về sau. Im bặt. Không ai cả. Tôi bước tiếp. Tiếng động lại hiện rõ, mồn một. Lao xuống thang như cơn lốc, rốt cuộc tôi cũng ra tới bãi cỏ bên ngoài. Khi nhảy lên cái vespa màu olive nổ máy phóng đi, tôi mới phát hiện mũ len hở chóp đã mất. Có thể, khi tháo chạy, tôi đánh rơi mất nó ở một khúc quanh cầu thang.
Xe hỏng giữa đường vắng. Tấp vào vỉa hè, tôi tự tháo cốp, lấy bộ dụng cụ sửa chữa, hì hục lau chùi bộ phận đánh lửa. Nửa tiếng mới xong. Âm thanh rầm rì của một chiếc xe máy sang trọng lướt tới. Tôi ngước nhìn lên. Sơn, người điều phối sân khấu. Anh ta dừng phía bên kia đường, rút điện thoại, trả lời cuộc gọi từ một ai đó. Tôi cố thu nhỏ người nấp sau xe. Có lẽ chúa nghe thấy lời cầu nguyện. Khi tôi ráp lại cốp, khẽ khàng đạp máy, lăn bánh đi, cuộc nói chuyện điện thoại vẫn chưa dứt. Gió lạnh buốt như các mũ dao tinh nghịch luồn trong không khí.
Về nhà muộn, tôi mở máy, dự định vẽ tiếp bài tập đồ hoạ. Một tờ lịch rơi xuống bàn. Hôm nay thứ tư. Chỉ còn ba lần thứ tư nữa, tôi tròn 20 tuổi. Tự pha cốc cà phê to, lần đầu tiên tôi uống thứ nước đen đắng thật cẩn thận, như một người trưởng thành. Cửa sổ mở rộng. Tôi chống tay trên khung cửa, nhìn ra bầu trời thẫm xanh chìm trong lớp bụi mưa lất phất mùa đông. Người ta cần gì ở tuổi 20? Một chương trình học sẽ mở ra tương lai hứa hẹn. Công việc ổn thỏa mỗi ngày. Các cuộc tiếp xúc, gặp gỡ với vô số con người mới mẻ, niềm vui không bao giừo chấm dứt... Thế nhưng phía sau những điều đẹp đẽ ấy, ẩn khuất điều gì nữa?
Không vẽ bài tập đồ hoạ, mà tôi mở net, viết e-mail cho Huy, điều tôi không làm nhiều tháng qua. Ngồi im rất lâu, tôi bắt đầu kể về chiếc xe bus sơn màu trái cây nhiệt đới mỗi ngày tôi chạy đua cùng. Tôi kể về các bài tập khó khiến đầu tôi muốn vỡ tung, kể sang những người mẫu biến đổi trong các bộ thiết kế lạ lẫm. Tôi kể việc chiếc mũ len vừa bị mất. Thậm chí, tôi kể nốt cả về cái người đã quát tôi, khiến tôi suýt ngất đi giữa đám đông. Cuối cùng, tôi viết: “Em rất thích nhớ lại những ngày anh và em cùng học, đi xem triển lãm, cùng nhau làm việc. Mọi thứ thật dễ chịu. Nhưng em hiểu, nghĩ về ngày hôm qua nhiều quá, sẽ khôgn còn dũng khí thực hiện các việc cần thiết cho ngày hôm nay. Đó cũng là lý do anh đột ngột không liên lạc với em nữa, đúng không? Hồi đầu, em vô cùng hoang mang và thất vọng. Tuy nhiên, giờ em không dằn vặt nữa. Em sắp 20 rồi. Em nghĩ anh hiểu. Vì anh đã đi qua cảm giác của em lúc này ba năm trước. Em sẽ cố gắng sống thật tử tể, làm vài thứ thật tuyệt. Để mai mốt, nhìn lại, em không khổ sở nuối tiếc. Em vừa uống cốc cà phê và nhìn ra trời mưa. Em đoán lúc này anh đang ngồi thư viện, hoặc ở sân bóng rổ khu đại học. Bỗng dưng, em nghĩ về anh nhiều hơn bao giờ hết. Thế đấy. Nhưng bây giờ thì phải tạm biệt!” Tôi gửi e-mail đi. Sau đó, với chiếc khăn xốp tìm thấy, tôi ngồi trên bệ cửa sổ, lặng lẽ khóc.
Màu trắng
Tôi nhận e-mail của Minh buổi trưa, khi đang trên net tìm vài dữ liệu bổ sung cho một bài tiểu luận. Những thong tin giản dị bộc lộ bằng giọng điệu kỳ lạ khiến tôi lặng đi. Đột ngột, hệt như một cơn sóng mạnh, tất cả ký ức về cô gái mà tôi từng yêu thương ập đến, xô lệch tất cả các xếp đặt ổn thỏa lâu nay trong tôi.
Thỉnh thoảng, ngay cả giữa giấc ngủ ngắn, tôi lại mơ thấy Minh. Thật sự, đó là thời kỳ tuyệt đẹp khi chúng tôi mới quen nhau. Cô gái mảnh khảnh và ngượng nghịu, trong bộ quần áo giản dị, trông giống như một chú nhóc mới vừa lớn dậy. Cô đi học trước tuổi nên luôn luôn vẻ mặt đượm vẻ ngơ ngác giữa đám đông. Lúc tôi đến bắt chuyện như một sinh viên đàn anh, nụ cười rạng rỡ chân thật tỏa sáng gương mặt Minh đã làm tôi chuếnh choáng. Sau này, quyết định chia xa, tôi vẫn hiểu, sẽ chẳng bao giờ tôi còn cơ hội gặp lại một ai có nụ cười như thế, có cái nắm tay ấm áp tin cậy như thế. Cái hôm tôi thong báo sẽ ra nước ngoài học tiếp sau đại học, đôi mắt cô mờ đi, vài giây rất nhanh, nhưng đủ để tôi thắt đau. Rồi cô mỉm cười: “Anh sẽ học được nhiều lắm, vì anh say mê lĩnh vực tạo dáng công nghiệp. Em biết mà...”. Cô đã nói như không thể ngưng nghỉ về những viễn cảnh tôi sẽ học, sẽ tìm thấy, sẽ thành công. Hồ như cô suy nghĩ về nó còn nhiều hơn tôi. Thế nhưng, giữa một khoảng dừng bất chợt, không ai nói thành lời, cả hai đột ngột chạm vào ý nghĩ sâu kín: Liệu tôi có trở về với Minh? Tôi đi học bằng tiền gia đình vay ngân hang. Khoản tiền quá lớn. Và như nhiều người đã từng làm, sau thời gian học, tôi phải kiếm cách trả hết món nợ ấy. Đường về nhà quá xa. Thời điểm về nhà mù mịt. Sau những vật lộn với năm học đầu tiên quá nhiều khó khăn, tôi càng biết rõ điều ấy. Không thể viết ra thành dòng, thành chữ sự thật tàn nhẫn gửi cho Minh, tôi đã quyết định chia tay bằng im lặng. Thật lạ lùng, vẫn là khả năng đọc được các ý nghĩ chôn vùi, dù cách xa ngàn cây số, Minh hiểu thấu tôi. Cô không liên lạc, không viết e-mail ngần ngà. Ký ức về cô dần dần khuất đi dưới các sự kiện dồn dập ập đến mỗi ngày. Cho đến cuối năm thứ hai ở xứ lạ, tôi quen một cô gái khác. Rồi một cô khác. Nhiều mới mẻ nối tiếp, nối tiếp. Thế nhưng thật lạ, chúng hệt như các bọt nước nhạt nhẽo, chẳng để lại tăm tích gì.
Mặc dù có xe bus chạy nối các điểm trong campus rộng mênh mông, đột nhiên tôi muốn đi bộ từ thư viện về nơi ở. Tuyết bỗng nhiên rơi. Vài tiếng kêu to vang lên, thich sthú hoặc sợ hãi. Khi tôi đến dưới chân ngọn đồi, khu vực sống của các sinh viên du học, thì tuyết đã phủ trắng xóa khắp nơi. Tôi lạnh cóng. Không phải tuyết, mà bởi một ý nghĩ giá lạnh bên trong. Nó đã xâm chiếm tôi khi tôi đọc e-mail của Minh. Em nói về tuổi 20. Về những điều đẹp đẽ sẽ tìm thấy trong đời. Hy vọng tinh sạch, đầy sức lôi cuốn người ta đi về phía tương lai tốt lành. Giản dị và sáng rõ, như ánh sáng trên nền trời mùa xuân. Thế mà tôi đánh mất tất cả, khi đánh mất em, vì chuỗi toan tính thô bạo. Vừa gò lưng đi lên đồi, tôi vừa khóc. Nước nắt mau chóng đông lại trên mặt tôi, như những tinh thể muối trắng xóa.
Màu đỏ
Ngay khi công ty phân công tôi việc điều phối sân khấu trực thuộc, tôi lập tức chú ý Minh, cô gái trẻ hết sức đặc biệt. Những người mẫu hay vài đồng nghiệp đưa ra các nhận xét hơi chế nhạo về cô. Nhưng tôi linh cảm họ nhầm lẫn ở điểm nào đó. Dõi theo Minh, tôi tìm thấy cái ngách nhỏ trên lối đi hậu trường. Một lần, tôi thử ghé vào. Đó là một vị trí lạ lùng. Tất cả thanh âm dội vào đây hồ như đều xuyên qua màng lọc dầy đặc. Những bản hòa tấu cũ xưa, mấy bài rock-ballad ngọt ngào hay nhạc hip-hop cuồng nhiệt đều hóa thành dòng chất lỏng xanh thẫm. Bỗng dưng, tôi hiểu vì sao cô gái hay biến mất. Một cảm xúc khác lạ luồn vào tôi, nhói đau - cảm xúc khi đối diện với nỗi cô độc tột cùng của ai đó. Dần dần, tôi nhận ra ở Minh có một điều gì vừa yếu ớt, vừa rắn rỏi. Vừa thơ dại, vừa trưởng thành. Tuy vậy, nếu tôi đến gần, cô lại trốn vào câm lặng. Một lần, nổi giận sự lơ đãng của Minh, tôi đã cư xử thô bạo, làm cô đau. Sau đó, hối hận phát điên, tôi chạy theo cô trên đường, như một tên ngốc. Kể từ đó, tôi lặng lẽ đi theo Minh về hằng đêm, chỉ yên tâm khi thấy cô bước vào cổng nhà, yên ổn và an toàn.
Một sáng cuối đông, có việc đến công ty sớm, đập vào mắt tôi hình ảnh hang cây hai bên đường. Chỉ sau một đêm, vào thời khắc bí mật nào đó, đám cành trơ khấc quen thuộc suốt mùa đông đột ngột nở ra những cụm hoa lớn đỏ chói. Giống như một cú đập mạnh vào ngực, tôi muốn gặp Minh ghê gớm. Quay xe, tôi lao đến thẳng nhà cô gái lạ lùng. Có thể cô chưa rời nhà để đến giảng đường. Tôi đứng bên kia phố nhìn lên. Vóc dáng mảnh khảnh hàng trăm lần tôi thấy trong mơ ngồi bên cửa sổ. Đứng hẳn lên yên xe, tôi bắc loa, hét to tên cô, bất kể người trên đường nhìn tôi như tên ngốc. Tích tắc ngắn ngủi may mắn, đôi mắt trên cao ngoảnh tìm, bắt gặp đôi mắt tôi. Bắt đầu bằng một cái cớ ngớ ngẩn - gặp để trả lại chiếc mũ len lưỡi trai nhặt được, rồi tôi phá vỡ sự im lặng bối rối bằng ý muốn chân thật: “Minh, tôi muốn chỉ cho em nhìn thấy điều kỳ diêu này...”. Và tôi mang cô gái đi, vội vã đến nỗi cô chẳng kịp khoác them áo. Chỉ để cô nhìn thấy những vòm cây đỏ rực, tươi mới chỉ sau một mùa đông xám xanh ảm đạm. Minh ngước lên cao, hai bàn tay xòe rộng dưới cằm, thì thào: “Chao ôi, lần đầu tiên em nhìn thấy hoa nở khi trời còn lạnh giá. Hệt như một cái cổng của Mặt trời bình minh!”.
Đợt diễn tập cho các show diễn lớn của mùa xuân. Tôi và Minh chạy việc hối hả phía sau sân khấu. Giữa những lúc tất bật nhất, tôi ngẩng tìm mắt em, mỉm cười. Tiếng nhạc vang lên, những người mẫu bước ra sàn diễn, Minh và tôi cầm tay nhau, chạy vào cái ngách, bật cười với hành động mạo hiểm bé nhỏ. Và khi âm nhạc dội vào đây như những đợt sóng xanh dịu, tôi ngoảnh sang, hôn thật nhanh đôi môi cô gái thương yêu.
Những ngày đầu tiên của mùa xuân. Minh vẫn mặc những bộ trang phục màu sắc là lạ, chưa hết hẳn buồn rầu. Nhưng cô quàng thêm chiếc khăn len đỏ. Màu đỏ của cái cổng bình minh. Một lần, Minh toan kể về mối tình đã qua, như cách thú nhận tội nghiệp, tôi quay sang đặt tay lên vai cô: “Nghe anh nói đây, Minh. Anh không quan tâm chuyện em trong quá khứ. Vì anh hiểu, em đang làm những điều thật tuyệt trong ngày hôm nay...”. Rất lâu, cô gái nắm nhẹ ngón tay tôi, thì thầm: “Người ta cần gì cho tuổi 20, em nghĩ mãi. Giờ thì em biết rồi”. Tôi lặng đi: “Em nghĩ về điều ấy từ bao giờ?”. Hơi thở nhẹ. Sự yên tĩnh tinh khiết của mùa xuân. Rồi Minh nói: “Vào hôm anh đẩy mạnh em từ lối đi vào vùng đèn sáng rực. Cú va đập đau điếng. Nhưng Sơn ạ, cũng đúng khi ấy, một điều gì thật ấm áp đã sống lại trong em”.
Cổng Bình Minh Cổng Bình Minh - Sưu Tầm