Số lần đọc/download: /
Cập nhật: 2026-06-19 23:22:22 +0700
M
ười năm trước, ta cũng nắm tay anh trai con như ta đang nắm tay con. Nhưng rồi một ngày anh trai con không còn nắm tay ta. Nó cảm thấy ngại ngùng và ta cũng cảm thấy ngại ngùng. Một ranh giới vô hình giữa hai người đàn ông trưởng thành đã dựng lên. Ta không hề muốn và ta tin anh trai con cũng không hề muốn, nhưng chúng ta đã không còn cảm thấy tự nhiên khi ôm lấy nhau, khi nắm tay nhau nữa.
Rồi con cũng vậy. Con sẽ không còn nắm lấy bàn tay của ta nữa.
Ta hiểu đó là quy luật tự nhiên của tạo hoá. Khi con không còn là trẻ con, con phải biến mình thành người đàn ông, một người đàn ông chân chính và đích thực sẽ không bao giờ được phép dựa dẫm vào một người đàn ông khác, ngay cả người đó là bố mình.
Mỗi ngày nhìn con lớn, ta vừa hạnh phúc vì đã nuôi dạy con nên người, vừa bâng khuâng vì con sẽ rời bàn tay che chở của ta, con sẽ đi tới nơi xa như chính ta đã từng rời xa gia đình, đất nước.
Hôm nay ta lưu lại khoảnh khắc này để một ngày nào đó nếu tình cờ con nhìn lại, con sẽ thấy đã có khoảng thời gian bàn tay nhỏ của con nằm trọn trong bàn tay ta và con sẽ quay lại thăm ta.
Paris 07/06/2026