Cơ hội luôn đến vào lúc bạn không ngờ nhất.

Khuyết danh

Download ebooks
Ebook "Cô Vợ Lắm Chiêu"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: BaByGiang
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 27 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 466 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 03:00:43 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 1
ân bay Tân Sơn Nhất,.. 2h pm,...
Từ trong sân bay một nó bước ra, với mái tóc dài hơi xoăn cùng với dáng ngườicực chuẩn của nó thì nó đã dễ dàng gây sự chú ý với mọi người. Huống chi hômnay nó lại diện một bộ đồ cực kì kute - kết hợp giữa chiếc váy ngắn cạp àunude cùng chiếc áo trắng, đôi bốt cao và một chiếc túi xách dáng hộp hình chữnhật đeo quai chéo trông thật là nhí nhảnh. Nó đi qua khiến ọi người phảingước nhìn, con trai thì say đắm con gái thì gạnh tỵ...
- Mừng tiểu thư đã về nước! - ông quản gia vừa trông thấy cô đã mừng rỡ nói
- Cháu chào bác! - nó nói giọng hơi lạnh - Ông cháu có việc gì mà gọi cháu vềgấp thế?
- Già cũng không rõ nữa, lão gia không có nói - ông trả lời
- Vậy chúng ta về nhà ông trước - nó nói rồi đi thẳng (tuy thái độ nó hơi lạnhnhưng không phải là không nể mặt người lớn tuổi đâu nhá, vì thói quen òi ='=)
Nó cùng ông quản gia ra lên xe chạy nhanh về biệt thự nhà họ Phạm.
Tại biệt thự nhà họ Phạm,...
Khi nó bước vào cổng thì thấy mình hơi bị choáng vì toàn bộ người làm đã đứngchờ sẵn 2 bên để chào đón nó. Nhanh chóng lấy lại thái độ nó đi thẳng:
- Mừng tiểu thư đã về! - cả đám đồng thanh
-....... - nó im lặng bước đi, theo sau nó là ông quản gia
Chưa kịp bước vào nhà ông nó đã chạy ù ra.
- Cháu cưng của ta, cuối cùng con cũng chịu về nhà rồi à!? - ông già vờ chấmchấm nước mắt mà nói
Nó thầm nghĩ ông có khoa trương quá không vậy? Rồi nó cười đáp lại lời ông:
- Ông à, cháu về rồi mà, ông cần gì phải thế,.. - nó cố tình nói thật ngọt đểtrêu ông
- Hề hề, ông đùa tý mà, thế cháu đi đường có mệt không? - ông nắm tay dắt nóvào nhà
- Cháu ngồi máy bay chứ có đi đâu ông? - nó sửa lưng ông (nó là vậy đó đối vớiai thì lạnh lùng nhưng với ông nó thì nhí nhảnh hết mức có thể ^^)
- Ờ thì ngồi máy bay mệt không? - ông nó cũng đành pó tay
- Hì hì, không mệt ạ, mà ông gọi cháu về gấp quá có chuyện gì vậy? - nó nhanhchóng vào vấn đề chính
Ông nó hơi bối rối vì nó vào đề nhanh quá, tuy ông đã có chuẩn bị sẵn sàng rồinhưng mà ông vẫn thấy sờ sợ với đứa cháu gái lắm chiêu này của mình. Không biếtnó có đồng ý hay không?
- Thì ông nhớ cháu nên gọi cháu về - ông nó quyết định đánh trống lãng để chờthời cơ thích hợp mới nói
- Thật vậy ạ? - nó hơi nghi ngờ - Nếu nhớ cháu ông có thể sang Anh quốc chơivới cháu mà, ông cũng biết ở bên đó cháu bận bịu tùm lum thứ hết mà cỏn gọi vềvới cái lý do lãng nhách đó, phải chăng có gì mờ ám - hehe nó quả là thông minhmà
-.... Ờ,... thì tại ông bận không sang đó được nên gọi con về - ông nó tiếptục nói dối ý ạ
- Thật ạ!?!? - nó nhìn ông chăm chăm và nó đã phát hiện ra có gì đó mờ ám rồiđó
- Ừ,.. thật chứ sao không? - ông nó nói hơi bối rối
- Thôi cháu đi đây ạ? - nó đứng lên
Ông nó bất ngờ vì thái độ của nó, ông cũng đứng lên hỏi:
- Cháu đi đâu? Vừa về mà đi đâu nữa?
- Thì cháu đi cho khuất mắt ông, ông đâu có thương cháu thì để cháu đi cho rồi!- nó giả vờ thút thích
- Ặc sao cháu bảo ta không thương cháu, ta thương cháu nhất trên đời này ý chứ- ông nó ôm nó an ủi vì tưởng nó khóc thật (ông thua rồi đấy ạ =]])
- Thương cháu!? Thương cháu sao lại nói dối cháu chứ? Rõ ràng ông có gì đó giấucháu mà, ông không nói thì để cháu đi vậy - nói rồi nó giằng tay ông ra giả vờbỏ đi
Ông nó thầm than thân trách phận sao mình lại có một đứa cháu thông minh thếnày chứ, chẳng có gì qua mắt được nó hết >.
- Khoan đã, cháu lại đây ngồi xuống đi rồi ông nói - giọng ông có phần nghiêmtúc
- Thật ạ? - nó đã quay về với nó của lúc ban đầu, nhanh chóng quay về chỗ ngồilúc nảy
- Vốn ta định thủng thẳng mới nói với cháu,.. nhưng mà cháu đã làm vậy thì tanói luôn vậy! - ông nó chỉnh lại gọng kính trên mặt nói
- Dạ, ông nói đi ạ, cháu đang hồi hộp đây nè! - nó hí hửng vì không biết lờicủa ông sắp nói sẽ thay đổi cả cuộc đời nó sau này.
Ông nó ngập ngừng giây lát rồi lên tiếng:
- Thật ra ta gọi con về đây là có 1 chuyện rất quan trọng muốn nói với con -ông nó ngừng lại rồi nói tiếp - Chuyện này liên quan đến cả đời của con
- Sao ạ!?!?!? - nó mở to mắt nhìn ông
- Ta muốn con lấy chồng! - ông nó cuối cùng cũng đã nói ra điều cần nói
- Ông nói sao!?!?!? Lấy chồng!?!? - nó gần như hét lên
- Đúng vậy, ta muốn con lấy chồng và ta cũng đã tìm được đối tượng xứng đángvới con rồi - ông nó thật sự nghiêm túc
Nó đang rất bối rối vì yêu cầu này của ông, từ khi hiểu chuyện nó đã nhận thứcđược vị trí của mình, nó biết mình là ai và mình sẽ phải làm gì. Với một ngườithừa kế tập đoàn lớn như nó thì chuyện kết hôn theo ý gia đình là chuyện bìnhthường, nhưng mà có phải bây giờ nói đến chuyện đó là quá sớm không? Nó nhấtquyết sẽ phản đồi chuyện này, thoát khỏi mớ suy nghĩ trong đầu mình nó lêntiếng:
- Cháu không đồng ý! - nó nói chắt nịt
- Không đồng ý cũng phải chấp nhận, ta đã quyết định rồi - ông nó cũng khôngvừa
- Cháu còn quá nhỏ để nghĩ đến chuyện lấy chồng mà ông, phải chăng là ông khôngthương cháu nên ông muốn cháu nhanh chóng đi lấy chồng,... ông không cần cháunữa đúng không? - nó cứ tưởng cái chiêu "kêu khóc" là ông sẽ thuacuộc
- Làm sao ta không thương con được chứ, ngoài con ra ta không cần cái gì cả nhưngmà cũng chính vì ta thương con nên mới đưa ra quyết định này, sau khi hiểuchuyện hơn con sẽ cám ơn ta vì đã quyết định thay con,... chuyện này có lợi chứkhông hại - ông nó giảng giải
- Cháu không quan tâm, cháu không muốn lấy chồng, nếu biết trước ông gọi cháuvề để ép cháu thế này cháu sẽ không về đâu,... giờ cháu đi đây,... - nó đứngphắt dậy chuẩn bị chạy đi
Ông nó biết nếu cứ thế này thì sẽ không ổn, ông sẽ thành người thua cuộc mất.Và ông quyết định xuất chiêu cuối cùng của mình ra
- Trời ơi, con gái ơi, con rễ ơi,... các con có thấy không? Con gái của các connó muốn ta chết mà,... ta sẽ đi theo các con,... cho nó vừa lòng,... huhuhu -ông kêu khóc thảm thiết - Ta phải đi theo các con, ta không sống nổi nữarồi,... Ta xin lỗi vì không thể chăm sóc con gái các con được nữa,... - ôngcàng ngày càng khóc thảm thiết hơn nữa (đám người làm ở ngoài từ nảy giờ đã cốnhịn cười nhưng mà bây giờ thì không thể nhịn được nữa,... cả đám bật cười khúckhích... ='=)
Lúc này nó đang chuẩn bị co giò bỏ chạy thì nghe thấy tiếng khóc than của ôngvà nó biết chắc nó sẽ trở thành người thua cuộc. Từ nhỏ đến giờ nó không thểnào chiến thắng được nếu ông giở trò "chết chốc" này ra, bởi vì nóyêu ông, bởi vì nó sợ ông cũng rời xa nó giống như ba mẹ nó,... Chưa kịp chạyđi thì nó đã quay trở lại.
- Ông,... - nó quay lại ngồi xuống cạnh ông nói
- Sao cô không đi đi, quay lại đây làm gì? Đi đi để tôi chết đi cho rồi, tôikhông muốn sống nữa,... tôi chết đi cho rồi,... - trong lòng ông đang cườinhưng bên ngoài vẫn kêu khóc
- Ông thôi đi mà, cháu không đi nữa,... Cháu sẽ chấp nhận yêu cầu của ông. - nóhết cách rồi
- Thật chứ? - ông nó tỉnh táo lại ngay ='=
- Thật,... vì thế ông đừng chết nữa nhé,... - nó nói như suýt khóc
- Cháu ngoan, ta làm sao nỡ bỏ cháu mà đi chứ,... ta sẽ không chết nữa đâu -ông ôm nó nói và cười hề hề
Nó biết mình đã trúng chiêu của ông nhưng vẫn chấp nhận, miễn sao ông không bỏnó mà đi là được. Mà không được, nếu như thế mình đâu còn là Linh Đan thôngminh tài giỏi nữa, không được,.. phải tìm cách,... phải thoát khỏi cuộc hônnhân này... Nó suy nghĩ trong khi đang ôm ông.
Cô Vợ Lắm Chiêu Cô Vợ Lắm Chiêu - BaByGiang