Nếu bạn không đủ sức để chịu thua, bạn cũng sẽ không đủ sức để chiến thắng.

Walter Reuther

Download ebooks
Ebook "Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Ái Ước
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 99 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 467 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:59 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 89: Mất Trí Nhớ
gày hôm sau Kiều Ngự Diễm tới nhà đón Duy Y cùng Nicole, ba mẹ Duy Y ra ngoài nên không có người ngăn cản, Bill cũng bởi vì chuyện tối ngày hôm qua nên đặc biệt đi tìm Dennis. Ở trong thành phố này Bill không có bạn bè, mặc dù quen biết Dennis đã một thời gian nhưng hai người nói chuyện tương đối hợp. Nicole có chút sợ Kiều Ngự Diễm, có lẽ do trời sinh Kiều Ngự Diễm đã có một loại uy nghiêm đặc biệt. Cho nên từ đầu tới cuối Nicole đều rất biết điều, không giống như lúc ở với Bill. Hôm nay Kiều Ngự Diễm cũng không đi làm, hắn muốn ở nhà cùng với vợ và con gái. Nhưng cũng bởi vì hắn ở nhà nên Duy Y với Nicolo có chút không tự nhiên. Hắn cũng không ép Duy Y phải ở chung phòng với hắn, vì vậy Duy Y chọn căn phòng gần phòng Kiều Y lúc trước. Từ nhỏ Nicole đã có thói quen ngủ một mình, trước đó Kiều Ngự Diễm cũng đã chuển bị một phòng cho trẻ con. Bên trong đều là đồ chơi dành cho trẻ em cùng thú nhổi bông, gian phòng màu hồng rất hợp với con gái, chỉ nhìn một cái Nicole liền thích căn phòng này rồi. Con bé thích thú lăn lộn trên giường, ôm thú nhồi bông nhìn chung quanh. Trong lúc nhất thời quên mất rằng Kiều Ngự Diễm vẫn ở bên cạnh. Ở Anh Nicole cũng có rất nhiều thú nhồi bông,chỉ là những thứ đồ chơi đó con bé nhìn đã chán. Nicole gọi Kiều Ngự Diễm là bác Kiều chứ không kêu ba, bởi vì con bé cho rằng Bill là ba mình. Kiều Ngự Diễm có chút thất vọng, chỉ là điều này đã nằm trong dự đoán của hắn. Hắn chỉ cầu xin con bé đừng ghét hắn. Nhìn con gái vui vẻ, Duy Y không biết trong lòng mình có cảm giác gì, vốn dĩ cô định rời khỏi thành phố G, cùng Bill sống những ngày hạnh phúc. Nhưng trong lòng lại có một giọng nói khác, giọng nói kia nói rằng cô không được rời đi. Ba mẹ cùng bạn bè của cô đều ở đây, cô lớn lên từ thành phố G, làm sao cô có thể bỏ đi? “Y Y, anh đưa em đến một chỗ.” Kiều Ngự Diễm dắt tay Duy Y “Nhưng Nicole.......”Ý của cô là không thể để Nicole ở nhà một mình.”Không sao,chúng ta lên sân thượng!”Vì vậy Duy Y đi theo hắn lên sân thượng, chỗ này không có gì thay đổi chỉ có hai cái ghế nằm có vẻ cũ. “Còn nhớ chỗ này không?”. Bất chợt Kiều Ngự Diễm thấy ánh mắt Duy Y mờ mịt “Không nhớ rõ.” "Trước kia chúng ta thường ở chỗ này ngắm trăng sao, anh nhớ em thích nằm ở đây uống nước, có lúc em còn đem theo sách lên đọc.......” “Đừng nói......Em thật sự không nhớ!” Rõ ràng Duy Y đang trốn tránh quá khứ.
Kiều Ngự Diễm nhìn sắc mặt cô hơi đỏ giống như nhớ ra gì đó “Y Y, em không mất trí nhới, đúng không?” Kiều Ngự Diễm đứng trước mặt Duy Y, nhìn chằm chằm cô, không để cho cô có cơ hội trốn tránh.
Mấy ngày trước hắn đã hoài nghi cô không mất trí nhớ hoặc là cô đã từng mất trí nhớ nhưng đã nhớ lại mọi chuyện rồi.
Ngày đó ở trong quán cà phê cạnh bờ biển, cô vẫn nhìn về phía biển xa, suy nghĩ mông lung, nếu như không nhớ lại mọi chuyện thì sẽ không có vẻ mặt như vậy, bởi vì bọn họ có thể nhớ lại.
Còn tối ngày hôm qua cô đột nhiên gọi tên Bạch Trạch Vũ, Bạch Trạch Vũ là người cô thích có thể mở miệng gọi thì không có gì kỳ quái nhưng Kiều Y nói đến ngay cả tên mình cô cũng không nhớ. Còn có lần đầu tiên bọn họ gặp mặt nhau ở nhà hàng, cô cũng gọi tên hắn, vẻ mặt cùng động tác đều biểu hiện rõ cô giống như mất trí nhớ nhưng không biết nhớ lại được từ lúc nào.
Nhưng cô vẫn không dám đối mặt mà thôi.
Hắn cố ý nhắc về sân thượng này, nơi này lần đầu khi cô tới hắn đã bỏ thuốc vào rượu của cô, sau đó hai người mây mưa ở đây, cô nhất định nhớ lại lúc đó cho nên mặt mới đỏ như vậy.
Hắn cũng không trách cô rõ ràng đã nhớ lại nhưng vẫn giả bộ như không nhớ, bởi vì những chuyện kia là những chuyện cô nên quên, cô trốn tránh cũng là hợp tình hợp lý.
“Em không biết anh đang nói gì, em đi xuống trước, để Nicole một mình em không yên tâm.” Duy Y xoay người muốn đi xuống, Kiều Ngự Diễm lại ôm cô từ phía sau.
Bốn năm rồi cô cũng không cao là bao nhiêu, đầu cô chỉ đứng qua vai hắn một chút.
“Y Y, thực xin lỗi em về những chuyện trước kia nhưng anh làm tất cả cũng chỉ vì yêu em, anh biết rõ mình không xứng với em, biết mình hèn hạ, cũng biết mình có những thủ đoạn xấu xan như thế nào nhưng anh thật sự yêu em, từ lần đầu tiên gặp mặt, anh liền không thể kiềm chế được tình yêu anh dành cho em. Tất cả mọi người không hiểu anh, cho rằng anh chỉ vui đùa một chút, tất cả mọi người phản đối cho rằng anh có mới nới cũ.......Đối với em mà nói là ép buộc nhưng đối với anh mà nói ngày kết hôn của chúng ta là ngày anh cảm thấy vui nhất.”
“Y Y, cho anh thêm một cơ hội lại làm người chồng yêu thương em, cho Nicole một người ba, được không? Anh sẽ không làm em tổn thương nữa, sẽ không làm những chuyện em không thích như trước, trước kia là anh sai, vô cùng sai nên mất đi em bốn năm trời.......”
Duy Y đưa lưng về phía Kiều Ngự Diễm mặt đã sớm đầy nước mắt “Em không biết nên làm gì! Rõ ràng đã nhớ lại chuyện lúc trước, rõ ràng nên hận anh tới tận xương tủy, rõ ràng nên thoát khỏi anh nhưng em cảm thấy thật đau, chỉ cần vừa nghĩ tới rời khỏi anh đã cảm thấy nghẹt thở. Em nhớ em là người của anh, trong lòng đều là hình bóng anh nhưng lại sợ đến gần anh, cho nên em mới nghĩ muốn rời khỏi anh, em cũng thật lòng không muốn đi.......”
“Y Y, thật xin lỗi làm cho em khổ sở như vậy!” Kiều Ngự Diễm nhẹ nhàng hôn lên trán cô, sau đó chiếm cứ dôi môi cô hôn say đắm, hai người ôm chặt nhau.
Giữa bọn họ đã không còn khoảng cách, chỉ cảm thụ sự tồn tại của nhau.
Duy Y không biết bản thân yêu hắn từ lúc nào, có lẽ trước đây rất lâu đã yêu chỉ là chính bản thân cô không biết mà thôi, sau đó lại mất trí nhớ, cái gì cũng không nhớ cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm, chỉ cần nghĩ tới con gái đã cảm thấy hạnh phúc.
Nhưng sau khi tới thành phố G, cô từ từ nhớ lại chuyện lúc trước, nhớ lại chuyện với Kiều Ngự Diễm từng ly từng tí, mới phát hiện ra bản thân vô cùng sai, rõ ràng yêu Kiều Ngự Diễm nhưng vẫn không dám đến gần, vẫn cho rằng bởi vì anh Trạch Vũ.
Là do cô không có quyết đoán khiến cuộc sống của ba người đều rất khổ sở.
Kiều Ngự Diễm thổ lộ làm cô mở rộng tấm lòng, hắn đối với cô hết sức chân thành. Có lẽ giữa bọn họ chênh lệch rất lớn nhưng cũng không bởi vì sự chênh lệch đó mà thay đổi tình yêu của bọn họ.
Cô muốn cho bản thân mình một cơ hội phát triển tình yêu đó.
Anh Trạch Vũ quả thật rất tốt, cô rất yên tâm, mặc dù Bill chăm sóc cô nhưng tình cảm cô dành cho anh không phải là tình cảm nam nữ, có lẽ anh ấy có tình cảm với cô nhưng anh ấy không phải là người cố chấp trong tình yêu, cô tin tưởng Bill sẽ sống tốt.
Thị Trấn Phu Đức, trong phòng khách tại trại giam.
Bạch Trạch Vũ ngồi đối diện với Sultana, hôm nay Bạch Trạch Vũ đã không còn là tên nhóc của bốn năm trước, không dễ kích động mà Sultana cũng không phải là Sultana của năm đó nữa, tuổi thanh xuân của cô ta đã qua, chỉ còn lại toàn là thù hận.
“Chị Sultana, thật xin lỗi, tôi không ngờ chuyện năm đó sẽ thành ra thế này!” Bạch Trạch Vũ mặc âu phục, tinh thần sáng láng, nhìn lại Sultana toàn thân mặc quần áo tù, thanh xuân không còn giống như phụ nữ bốn mươi tuổi.
“Bây giờ cậu rất khí phách! Không giống tôi, bị giam ở đây, từng ngày từng ngày già thêm.......”
“Chị Sultana đừng nói vậy, năm đó bởi vì giúp tôi chị mới thành ra thế này, bây giờ tôi đã về, ân tình này làm sao tôi có thể quên?” Năm đó hắn ở Anh có thể giúp Sultana đến Anh tránh khỏi khó khăn này nhưng hắn không làm như vậy.
Mặc dù Sultana đã giúp hắn tuy nhiên đó cũng là một nhân vật nguy hiểm, cũng như cô ta đã bán đứng Kiều Ngự Diễm, nếu như ngày nào đó cô ta trở mặt với hắn, hắn cũng sẽ không có kết quả tốt, hơn nữa mấy năm nay đối với hắn tương đối quan trọng, nếu như đưa Sultana đi theo chỉ sợ mọi chuyện sẽ không thuận lợi.
Hơn nữa lúc ấy Jayson cũng không muốn đắc tội với Kiều Thị, hắn cũng không muốn chứa chấp một người phụ nữ bán mình. Vì vậy, Sultana không có chỗ dựa phải vào tù bốn năm.
“Không quên thì sao, cậu có thể đưa tôi ra ngoài sao?” Sultana nhìn Bạch Trạch Vũ, đối với hắn cũng không ôm hy vọng gì, cô ta tưởng rằng Bạch Trạch Vũ chỉ là một tên nhóc như năm nào. Cô ta không biết rằng bây giờ Bạch Trạch Vũ có địa vị như thế nào.
“Cái này.......”
“Thôi,tôi biết rõ việc này cũng không dễ dàng, ai có thể đối phó được Kiều Thị chứ?” Sultana nhìn Bạch Trạch Vũ cho rằng hắn thật sự không có cách.
“Có hơi khó khăn một chút.” Bạch Trạch Vũ giả bộ, nếu để cho Sultana biết đối với hắn chuyện này chỉ là chuyện nhỏ, nói không chừng cô ta còn trách hắn lúc đầu không giúp cô ta, nếu để cô ta biết hắn ta mất công sức mới đưa được cô ta ra ngoài về sau cô ta sẽ cảm kích mà giúp hắn làm việc.
Mấy năm nay Bạch Trạch Vũ ở Anh không phải chỉ chơi không. Hiện tại hắn đã nắm tất cả trong tay, chờ Terry đang ốm nặng chết đi, tất cả mọi thứ đều thuộc về hắn rồi.
“Nhưng không phải là không có biện pháp, nếu như tôi làm như vậy sẽ đắc tội với Kiều Thị, Sultana chị cũng biết.......”
Ánh mắt Sultana sáng ngời nhưng càng nghe về sau càng ảm đạm “Tôi không muốn cậu gặp nguy hiểm, hay là thôi đi, tôi chờ một năm hai tháng nữa là có thể ra ngoài rồi.”
Sultana cũng không muốn kéo Bạch Trạch Vũ vào, dù sao cô ta cũng đã chờ lâu như vậy rồi, chỉ cần một năm nữa, cô ta có thể ra ngoài, đến lúc đó cô ta không trả thù Kiều Ngự Diễm thì không còn là Sultana nữa.
“Thật sự có thể ra ngoài sao? Nhưng tôi nghe nói Kiều Ngự Diễm dùng thủ đoạn để hoãn thời gian ra tù của chị đấy.”
“Cái gì? Tin tức của cậu chính xác chứ?”
“Em cũng không chắc lắm, tóm lại chị mau mau rời khỏi đây thì tốt hơn. Tôi sẽ tận lực giúp chị.”
“Khó trách, thời gian trước hắn đột nhiên đến thăm tôi, thì ra.......” Trong thời gian này những phạm nhân nữ luôn nhắm vào cô ta, chẳng lẽ có người chỉ thị? Mà người kia chính là Kiều Ngự Diễm?
“Hắn đến thăm chị?” Bạch Trạch Vũ không biết việc này.
“Đúng vậy, hắn đột nhiên tới thăm tôi hỏi về chuyện của Duy Y, thì ra là chỉ muốn dò tình hình của tôi, Kiều Ngự Diễm anh thật độc ác.” Sultana nheo mắt, có vẻ cực kỳ ác độc.
“Cho nên chị Sultana chị đừng suy nghĩ nhiều, tôi sẽ giúp chị ra ngoài hơn nữa còn chân chính đi ra.”
“Ừ, làm phiền cậu. Sau khi ra ngoài tôi sẽ không quên cậu.”
“Chị Sultana đừng nói vậy, tôi chỉ hy vọng sau này chị sống tốt tôi có thể yên tâm rồi!"
Buổi tối Kiều Ngự Diễm đưa Duy Y cùng Nicole về nhà ba mẹ ăn cơm, đây là lần đầu tiên sau khi đính hôn Kiều Y đưa chồng về nhà.
Khi bốn người hẹn nhau cùng về nhà thì ở đó xuất hiện một người không được hoan nghênh.......Dương Dương!
Phải nói là Dương Dương vẫn luôn ở đây không có rời đi.
Dương Dương đang ngồi bắt chéo chân, ăn táo, xem ti vi cười khanh khách, đối với bốn người hồn nhiên không biết gì.
“Sao cô lại ở đây? Ba mẹ tôi đâu?” Kiều Y không khách khí bước tới trước mặt Dương Dương, Dương Dương hết hồn. Sau đó cô ta thấy đoàn người đi vào.
“Sao các người cũng đi cùng nhau?” Dương Dương đột nhiên cảm thấy chột dạ. Đặc biệt là lúc thấy Kiều Ngự Diễm, mà Kiều Ngự Diễm lại đi cùng Duy Y với Nicole.
“Đây là nhà của chúng tôi, sao có thể không về? Sao mẹ tôi lại không đuổi cô đi chứ?”
Mẹ Kiều trong phòng bếp nghe thấy động tĩnh liền đi ra, ba Kiều cũng từ phòng đọc sách đi ra. Nhìn thấy trường hợp như vậy không khỏi sửng sốt, bọn trẻ lại định làm ầm ĩ gì đây?
“Duy Y? Sao con tới đây?” Dĩ nhiên mẹ Kiều cũng nhìn thấy Nicole chỉ là không nhiệt tình như lúc đầu. Điều này cũng làm cho Nicole thở phào nhẹ nhõm.
Vợ chồng họ Kiều nhìn con trai đưa vợ con về, còn có Dương Dương ở suốt trong nhà không chịu đi, trong nháy mắt cảm thấy cực kỳ lúng túng. Cũng không biết nên giải thích thế nào với Duy Y.
“Ba mẹ, hôm nay con đưa vợ cùng con gái về ăn cơm. Duy Y đã nhớ chuyện lúc trước!” Kiều Ngự Diễm đưa hai người tới trước mặt mẹ xem như chính thức giới thiệu.
Mẹ Kiều không biết nên phản ứng thế nào, hai người không phải muốn ly hôn sao, đã nộp đơn lên tòa, sao trong nháy mắt liền thay đổi? Bà không biết làm thế nào với Dương Dương?
“Mẹ làm sao vậy, anh trai đưa chị dâu về ăn cơm mẹ phải vui mới phải? Sao lại không có phản ứng gì!” Kiều Y hỏi.
“Vui chứ, sao lại không vui được!” Mẹ Kiều liếc nhìn Dương Dương, trong lòng lo lắng.
Bà cho rằng con trai cùng Duy Y không thể quay lại, lại thấy Dương Dương mang thai con cháu nhà họ Kiều, lần này phải làm sao mới tốt. Con trai cũng thật là, sao có thể để Dương Dương mang thai! Xem hắn bây giờ làm sao giải quyết.
“Mẹ, tối nay người nhà chúng ta cùng ăn cơm, sao mẹ có thể để người ngoài ở lại đây chứ?” Kiều Y thật sự không thích Dương Dương, có cô ta ở đây làm sao có thể nuốt trôi cơm chứ?
“Nhưng.......Dương Dương.......” Mẹ Kiều đang muốn nói gì Dương Dương vội vàng cắt ngang.
“Anh Kiều, sao anh có thể như vậy chứ, rõ ràng anh nói chờ em mười tám tuổi sẽ kết hôn cùng em, tại sao có thể.......” Dương Dương nói xong mặt đã đầy nước mắt. Trước kia chỉ cần cô ta vừa khóc anh Kiều sẽ nhân nhượng cô ta.
“Việc này.......Trước kia quả thật anh có nói với em như vậy, nhưng lúc đó anh tưởng rằng đó là Y Y mới có nhầm lẫn như vậy, đối với chuyện lúc trước anh rất xin lỗi, bây giờ gia đình anh đã đoàn tụ nên mong em có thể quên đi chuyện lúc trước.” Trước kia quả thật Kiều Ngự Diễm có nói với cô ta như vậy nhưng bây giờ đã không giống lúc trước nữa.
Nếu như trong lòng không phải vẫn còn một cái bóng mơ hồ, hắn cũng sẽ không đối với Dương Dương như vậy.
“Con trai, sao con có thể nói không có trách nhiệm như vậy, Dương Dương đã mang thai!” Mẹ Kiều sốt ruột nhìn Dương Dương khóc thút thít, không khỏi đau lòng. Mặc dù trước kia không thích cô ta nhưng dù sao cô ta cũng mang thai con cháu nàh họ Kiều, nếu cứ bỏ đi như vậy sau này phải làm sao?
Nhưng mẹ Kiều gây trở ngại rồi, Dương Dương muốn ngăn cản đã không kịp.
“Cái gì?” Ở đây ngoại trừ Nicole không hiểu chuyện, còn lại ai cũng khiếp sợ.
“Mang thai con của anh trai?”
Đây là đả kích lớn đối với Duy Y, chỉ thấy ngoài vẻ mặt khiếp sợ còn có bi thương.
Thật vất vả mới mở lòng với hắn lại nghe tin người phụ nữ khác mang thai con hắn làm sao có thể khôn đau lòng chứ? Sớm biết như vậy cô sẽ cứng rắn hơn không rộng lòng như vậy.
“Mẹ, mẹ nghe ai nói?” Kiều Ngự Diễm nheo mắt đầy nguy hiểm về phía Dương Dương, ánh mắt đau lòng của Duy Y hắn cũng nhìn thấy, điều này chứng minh cô quan tâm hắn. Nhưng nếu hắn xử lý không tốt, Duy Y rất có thể sẽ xoay người bỏ đi.
“Chính miệng Dương Dương nói, sao có thể là giả chứ? Hơn nữa sáng nào nó cũng ói như vậy.......” Mẹ Kiều càng nói càng nhỏ tiếng bởi vì Dương Dương khẽ kéo áo bà.
“Anh Kiều, em.......”
“Không cần nói, tôi chưa bao giờ đụng tới cô mà cô đã có con, cô nên tìm người đàn ông mà phải chịu trách nhiệm. Chỗ của tôi không chứa người lừa gạt.” Gương mặt Kiều Ngự Diễm âm trầm, không phải vì Dương Dương mang thai con người khác mà bởi vì cô ta lừa gạt mẹ hắn, làm xáo trộn nhà hắn.
Lời nói của Kiều Ngự Diễm làm mọi người kinh hãi nhất là mẹ Kiều.
Duy Y cũng bởi vì lời nói của hắn mà thở phào nhẹ nhõm, thì ra tất cả đều là giả, hắn không phản bội cô. May mắn là cô không xoay người bỏ đi.
“Anh Kiều.......Anh hãy nghe em nói, khôn phải em cố ý lừa gạt, đều bởi vì cô ta.” Dương Dương chỉ vào Duy Y, ánh mắt đầy hận thù.
“Nếu như không có sự xuất hiện của cô ta, làm sao anh có thể không để ý em, rõ ràng anh thích em, là cô ta cướp anh của em. Chỉ vì em muốn giữ anh nên mới.......Thật xin lỗi anh Kiều em không dám như vậy, thật sự em rất thích anh.......”
Dương Dương gấp đến khóc, chạy lên trước kéo cánh tay Kiều Ngự Diễm “Anh Kiều, anh không thể không quan tâm em. Cô ta có gì tốt, ch3 là một người phụ nữ đã có con, cô ta còn quan hệ với người đàn ông khác, người phụ nữ đê tiện như vậy sao có thể đứng bên cạnh anh chứ. Nhà cô ta rất nghèo, về mặt sự nghiệp căn bản không được như nhà họ Kiều.......”
“Đủ rồi.......” Duy Y đột nhiên lên tiếng làm Nicole sợ.
Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả - Ái Ước