The wise man reads both books and life itself.

Lin Yutang

Download ebooks
Ebook "Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Ái Ước
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 99 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 432 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:59 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 88: Vương Giả Trở Về
uy Y ôm cánh tay Kiều Ngự Diễm trở lại hội trường, trong bữa tiệc đại đa số mọi người đều đang cười nói vui vẻ không ai để ý đến sự xuất hiện của bọn họ. Mọi sự chú ý đều dồn vào Dennis cùng Kiều Y.
Sau buổi tiệc Duy Y cũng không rời khỏi Kiều Ngự Diễm. Bill nhìn thấy như vậy trong lòng buồn bã.
Mà người bạn đến từ Anh đứng bên cạnh anh cũng nhận ra Duy Y liền huých tay Bill “Đó không phải bạn gái cậu sao?” Người đàn ông đến từ Anh này càng nhìn càng thấy giống cũng không đợi Bill trả lời anh ta liền đi vể phía Duy Y chào hỏi.
Bill đột nhiên cảm thấy anh dường như biến mất vì vậy đi về phía trước nói với Duy Y anh muốn về. Duy Y đi theo anh ra đến cửa “Bill, thật xin lỗi!”
“Em về đi, anh ta đang chờ em!” Bill đi rất cô đơn, Duy Y thấy vậy trong lòng rất buồn, cô làm đúng hay sai? Làm tổn thương nhiều người như vậy. Cô còn mặt mũi nào trở về bên cạnh anh.
Lúc quay lại bữa tiệc đã thấy Dương Dương đứng bên cạnh Kiều Ngự Diễm, nhìn cô ta cười nói chào hỏi quan khách giống như cô ta chính là nhân vật chính của buổi tiệc vậy.
Nếu bên cạnh hắn đã có bạn bây giờ cô đi tới cũng chỉ mất thể diện thêm thôi, vì vậy liền đi lên kiếm một chỗ ngồi xuống.
Đúng lúc này, một đám khách không mời mà đến tiến vào hội trường, cũng không thể nói là không quen, tổng cộng có ba người tới, ăn mặc lịch sự, trong đó người đàn ông đi trước rất hào quang, người đàn ông khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, cao khoảng một mét tám mươi, người châu Á, mà đi theo phía sau anh ta hai người kia cũng không kém nhưng lại là người châu Âu. Sự xuất hiện của bọn họ làm cho những quan khách dừng cuộc nói chuyện nhìn về phía cửa.
Dennis cùng Kiều Ngự Diễm đến đón hắn.
“Bạch Trạch Vũ?” Kiều Ngự Diễm không thể không kinh sợ, hắn biết Bạch Trạch Vũ ở Anh rất có uy lực, giới thượng lưu không có ai là không biết. Chỉ vì hắn là con nuôi ngài Terry, người thừa kế tất cả sản nghiệp của ngài Terry.
Hắn không nghĩ tới Bạch Trạch Vũ sẽ về nước vào lúc này, là bởi vì sự xuất hiện của Duy Y sao?
“Anh Trạch Vũ?” Kiều Y cũng nhận ra Bạch Trạch Vũ, không nghĩ tới anh ta xuất hiện như vậy. Nhưng anh ta không có tên trong danh sách khách mời.
“Kiều Y không hoan nghênh anh tới dự lễ đính hôn của em sao?” Bạch Trạch Vũ khẽ cười nhìn Kiều Y là nhân vật chính hôm nay.
“Không, dĩ nhiên là em hoan nghênh, làm sao lại không hoan nghênh anh được chứ?”
“Anh Kiều, rốt cuộc chúng ta lại gặp mặt.” Bạch Trạch Vũ hướng về phía Kiều Ngự Diễm vươn tay bày tỏ xã giao bình thường.
“Rốt cuộc lại gặp mặt.” Kiều Ngự Diễm không khỏi lo lắng, bởi vì Bạch Trạch Vũ đột nhiên xuất hiện, tại sao lại xuất hiện vào lúc này? Hai bàn tay nắm chặt nhau, hai người cũng cảm thấy lực ở hai bàn tay như thế nào.
Sau đó Bạch Trạch Vũ liếc nhìn cô gái bên cạnh Kiều Ngự Diễm, không phải Duy Y, chỉ cảm giác giống như Duy Y mà thôi. Chẳng lẽ tin tình báo của hắn sai? Duy Y chưa quay trở lại?
“Xin chào cô gái xinh đẹp!” Bạch Trạch Vũ cũng hướng về phía Dương Dương chào hỏi.
Dương Dương nhìn thấy Bạch Trạch Vũ trong lòng đã sớm vui mừng, người đàn ông trước mặt này so với Kiều Ngự Diễm trẻ hơn rất nhiều, đẹp trai lại nhiều tiền, có khí thế, chỉ nhìn cách người ta nghênh đón hắn cũng biết hắn không tầm thường.
Kiều Ngự Diễm cũng đã ba mươi sáu tuổi rồi, mặc dù nhìn qua giống ba mươi mốt tuổi nhưng dù sao so với cô ta cũng quá già thế nhưng người đàn ông trước mặt này lại rất thích hợp với cô ta.
Dương Dương không tự chủ nở một nụ cười duyên với Bạch Trạch Vũ.
“Xin chào, rất hân hạnh được biết anh, em là Dương Dương.”
“Dương Dương nghe thật êm tai. Bên cạnh anh Kiều vĩnh viễn đều là những cô bé mười bảy mười tám tuổi thật là khiến người khác hâm mộ!” Bạch Trạch Vũ không để ý tới Dương Dương đưa mắt về phía Kiều Ngự Diễm. Trong lời nói đều là châm chọc.
Nếu như anh ta không thật lòng với Duy Y, tại sao lại muốn phá hủy cô? Tại sao lại bức hôn cô.......Cô vẫn là công chúa của hắn, công chúa lớn lên từ nhỏ cùng hắn.......
“Anh Trạch Vũ, anh đừng hiểu lầm, cô ta chỉ là người thay thế thôi.” Trước mặt các tân khách Kiều Y cũng không thèm cho Dương Dương chút mặt mũi nào, dù sao cô ấy cũng không thích cô ta, rõ ràng là Duy Y đã quay về cô ta vẫn mặt dày đi theo anh trai. Làm hại gia đình anh trai không thể đoàn tụ.
Dương Dương tức đỏ mặt nhìn chằm chằm Kiều Y nhưng cô đã đưa Bạch Trạch Vũ vào trong.
“Kiều Y, Duy Y đâu, em đính hôn cô ấy không đến sao?” Bạch Trạch Vũ cố ý hỏi, năm đó sau khi hắn bị đánh trọng thương phải nằm viện, Kiều Ngự Diễm cùng Duy Y đi Nhật Bản du lịch đồng thời cũng xảy ra chuyện, một tháng sau bọn họ trở về thành phố G nhưng lúc đó hắn đã đi Anh, là Sultana nói cho hắn biết Duy Y đã xảy ra chuyện. Sau đó ba mẹ cùng tất cả mọi người giấu chuyện Duy Y gặp chuyện không may, một năm sau hắn về thăm ba mẹ mới biết chuyện. Nhưng Kiều Ngự Diễm cùng Kiều Y không biết hắn đều biết mọi chuyện ở thành phố G.
“Bạn ấy vừa mới ở đây nhưng mà anh Trạch Vũ, Duy Y.......xảy ra chút chuyện.” Kiều Y biết năm đó hai người như đôi uyên ương bị chia rẽ, hai người thích nhau lại bị anh trai mình.......Cho nên lúc đối mặt với Trạch Vũ Kiều Y có chút áy náy.
“Cô ấy làm sao?” Bạch Trạch Vũ dĩ nhiên biết cô mất trí nhớ, cũng biết cô đang muốn ly hôn với Bạch Trạch Vũ, cũng biết bên cạnh cô có Nicole cùng Bill.
“Duy Y mất trí nhớ, có thể không nhớ rõ anh!”
“Cái gì? Mất trí nhớ? Tại sao cô ấy mất trí nhớ, cô ấy.......”
“Thật xin lỗi anh Trạch Vũ, có gì gặp cô ấy rồi hãy nói, chỉ một vài lời không thể nói hết, đây cũng không phải chỗ thích hợp để nói chuyện.” Kiều Y nhìn khách khứa, Dennis gọi cô.
“Cô ấy ở đâu?”
“Cô ấy đang trong hội trường!” Kiều Y còn chưa nói hết sau lưng đã có một âm thanh không xác định gọi hắn.
“Anh Trạch Vũ.......” Đó là tiếng của Duy Y, nhẹ nhàng mềm mại cùng với một chút dò xét không xác định lắm.
Bạch Trạch Vũ quay đầu lại, thật sự là người mà hắn ngày đêm mong nhớ Duy Y.
Kiều Ngự Diễm đứng cách đó không xa nhìn thấy tất cả lại đau lòng, không phải Duy Y mất trí nhớ sao, tại sao cô còn nhớ Bạch Trạch Vũ?
Không, cô không chỉ nhớ Bạch Trạch Vũ, nhớ lại lần đầu gặp mặt cô kêu “Anh Kiều” chẳng qua lúc đó hắn không nhớ được cô là ai.
“Duy Y!” Bạch Trạch Vũ bước mấy bước tới trước mặt cô “Em.......có khỏe không?”
“Anh Trạch Vũ, thật sự là anh!” Duy Y không tự chủ được trong mắt đều là nước mắt, người lại không nhúc nhích được giống như cơ thể mấy chục năm mới cử động được.
“Duy Y là anh, em lớn rồi, so với trước kia đẹp hơn!” Còn nhớ bọn họ sau khi tan học cùng nhau chơi trong công viên. Những chuyện kia giống như chỉ mới vừa hôm qua nhưng trong nháy mắt mọi người đều đã trưởng thành.
Cô đã là vợ của người ta, một người mẹ.......
“Tại sao lớn như vậy mà vẫn thích khóc chứ?” Bạch Trạch Vũ đưa tay lau nước mắt cho cô nhưng Kiều Ngự Diễm đột nhiên xuất hiện khoác tay lên vai Duy Y, bàn tay Bạch Trạch Vũ đành lúng túng giữa không trung.
“Anh Bạch quan tâm vợ tôi như vậy sao?”
“Dù sao Duy Y cũng là bạn thanh mai trúc nữ của tôi, điều đó là điều nên làm.” Hai người đàn ông nhìn nhau trong mắt đều là tia lửa chớp xung quanh.
Duy Y đứng giữa hai người, một lần nữa lại phải đối mặt tình cảnh chuyện ba người, rõ ràng cô muốn thoát khỏi nhưng càng muốn thoát ra càng bị cuốn vào không thể kiềm chế được.
“Duy Y, không phải bạn mất trí nhớ sao? Sao còn nhớ anh Trạch Vũ?” Lúc này Kiều Y phản ứng, Duy Y không nhớ ba mẹ cùng anh trai chẳng lẽ chỉ nhớ một mình Bạch Trạch Vũ?
“Mình.......mình........” Duy Y cúi đầu giọng lắp bắp.
“Có lẽ trong lòng cô ấy có thể không nhớ rõ bản thân nhưng người duy nhất cô ấy không quên lại là anh, phải không Duy Y?” Bạch Trạch Vũ nhìn ánh mắt Duy Y nói, thật ra thì lời này hắn nói cho Kiều Ngự Diễm nghe.
Sau khi bọn họ ly hôn chỉ cần Duy Y tự do, hắn có thể ở chung với cô.
Còn nhớ rõ ngày cô kết hôn, hắn có nói rằng một ngày nào đó hắn sẽ quay về lấy lại tất cả những gì thuộc về hắn. Bây giờ thời cơ sắp đến rồi.
“Bạch Trạch Vũ nói chuyện nên chú ý một chút, cô ấy là vợ tôi.” Kiều Ngự Diễm đè nén lửa giận nhỏ giọng cảnh cáo.
“Không lâu nữa thì không phải rồi.”
“Đủ rồi, mình hơi mệt, Kiều Y mình về trước đây.” Duy Y thấy không khí nóng rực giữa hai người trong lòng bắt đầu gấp gáp cũng có chút tức, tức ai? Kiều Ngự Diễm hay Bạch Trạch Vũ?
Lúc trước cô luôn lo sợ hai người đàn ông gặp nhau, nỗi sợ ấy sau bốn năm vẫn như vậy.
“Bây giờ về sao? Vậy.......” Thật ra thì buổi tiệc chính còn chưa bắt đầu.
“Xin lỗi, ngày mai rảnh mình sẽ hẹn bạn!” Duy Y liếc mắt nhìn Kiều Ngự Diễm rồi nhìn Bạch Trạch Vũ, thật ra thì cô muốn ở lại nhìn thời khắc vui mừng của Kiều Y, nhưng có bọn họ ở đây cô thấy không yên bình.
“Bạn chờ một chút, đợi thêm nửa tiếng nha, nghi thức sắp bắt đầu.” Kiều Y nói xong vội vàng đi ra ngoài, sau đó đi cùng Dennis lên khán đài.
“Đúng vậy, Duy Y, nếu thật sự không thoải mái có thể vào phòng nghỉ một chút, anh dẫn em đi.” Kiều Ngự Diễm đỡ Duy Y, quan tâm giống như bốn năm trước. Nếu bây giờ cô đi về nhất định Bạch Trạch Vũ sẽ đưa cô về, hắn không muốn thấy hai người bọn họ ở chung một chỗ.
“Vậy.......”
“Nếu như em muốn về, vậy anh sẽ đưa em về!” Bạch Trạch Vũ nói.
“Anh Bạch vừa tói sao lại muốn đi? Chẳng lẽ anh không thích tham gia tiệc đính hôn của em gái tôi?” Kiều Ngự Diễm cũng không phải thật lòng muốn hắn ở lại, chỉ là không muốn hai người ở chung một chỗ mà thôi. Bây giờ Duy Y không muốn đứng lên.
Kiều Ngự Diễm không phải người đàn ông hẹp hòi nhưng đối với người mình yêu người đàn ông luôn hẹp hòi.
Duy Y nhìn Bạch Trạch Vũ trong lòng không biết có cảm giác gì.
“Làm sao có thể, dù sao tôi cũng biết Kiều Y từ nhỏ, tiệc đính hôn của cô bé nhất định không thể bõ lỡ.”
“Thôi em không về nữa, hai người đừng châm chọc nhau nữa.” Duy Y không chịu được nữa, cô định không nói gì nhưng khó chịu, bọn họ nói nhau trước mặt cô như vậy chẳng lẽ không biết cô khó chịu sao? Tất cả đều bởi vì cô.
Nói xong Duy Y đi ra ghế ngồi nhìn về phía khán đài, dưới sự hướng dẫn của người điều khiển chương trình, Kiều Y cùng Dennis cắt bánh ngọt, Dennis còn nói cảm ơn, sau đó nói một chút về hoàn cảnh hai người gặp nhau.
Thì ra vì theo đuổi Kiều Y mà Dennis tốn không ít công sức hơn nữa cũng chịu không ít khổ. Lúc Dennis còn là sinh viên, Kiều Y chỉ là một cô bé mười ba tuổi lần đầu đi tới Anh, lúc đó Dennis cùng Kiều Ngự Diễm đều trong đội bòng, Kiều Y thường đến trường xem bọn họ đá bóng, bắt đầu từ lúc đó Dennis đã thích Kiều Y, chỉ là Kiều Y còn quá nhỏ, vì vậy sau khi tốt nghiệp Dennis dứt khoát đến thành phố G vào công ty Kiều Ngự Diễm làm việc.
Thông qua Kiều Ngự Diễm hắn thành công tiến vào cuộc sống của Kiều Y. Trải qua nhiều năm theo đuổi rốt cuộc bọn họ có thể tiến vào con đuồng hôn nhân.
Kiều Y cảm động đến khóc, cô chưa bao giờ biết Dennis yêu mình lâ như vậy, anh nói rất nhiều chuyện cô đều không nhớ rõ nhưng anh lại nhớ rất rõ. Lúc tiếng vỗ tay vang lên hai người ôm nhau thật chặt làm mọi người đều cảm động.
Sau đó bọn họ khiêu vũ trước ánh nhìn của mọi người, giờ phút này là lúc Kiều Y hạnh phúc nhất cho nên mới muốn Duy Y nhìn thấy thời khắc này, bởi vì hai người là bạn thân.
Lúc này trước mặt Duy Y xuất hiện một bàn tay “Có thể nhảy một điệu với anh không?” Chủ nhân bàn tay chính là Kiều Ngự Diễm.
Bàn tay trước mặt không nhúc nhích một hồi lâu, Kiều Ngự Diễm bất động Duy Y cũng không động, lúc Kiều Ngự Diễm cho rằng cô sẽ không đồng ý chí thấy một bàn tay nhè nhẹ đặt vào lòng bàn tay hắn. Sau đó bọn họ đi tới sàn nhảy, nhịp nhàng nhảy cùng Kiều Y.
Thời gian giống như quay lại bốn năm trước, đêm mà bọn họ đính hôn hắn cũng đưa cô ra khiêu vũ trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.
Tất cả mọi người nhìn Kiều Ngự Diễm đưa theo một cô gái còn trẻ vào sàn nhảy nhưng bọn họ không nhận ra cô gái này, có lẽ bốn năm trước có không ít người gặp Duy Y nhưng bốn năm trước đã có tin đồn vợ Kiều Ngự Diễm đã chết. Cho nên cô gái bên cạnh Kiều Ngự Diễm vẫn luôn là Dương Dương, bọn họ biết Dương Dương nhưng cô gái trước mắt.......Chẳng lẽ là người yêu mới của Kiều Ngự Diễm sao?
Duy Y đột nhiên cảm thấy muốn ngất,lúc đang xoay cùng Kiều Ngự Diễm, cô thấy Bạch Trạch Vũ đứng cách đó không xa nhìn bọn họ, ánh mắt cực kỳ giống bốn năm trước, cô độc cùng tức giận, lúc đó anh Trạch Vũ đau lòng bỏ đi. Nhưng hôn nay vẫn ở lại nhìn bọn họ nhảy.
“Sao vậy? Có phải lại đau đầu không?” Giọng nói êm ái, qan tâm của Kiều Ngự Diễm truyền đến bên tai cô.
“Không sao, nghỉ ngơi một chút là được.”
“Có phải em nhớ lại chuyện lúc trước rồi không, trước kia lúc chúng ta đính hôn cũng nhảy như vậy, cũng chính tại khách sạn này, cũng chính căn phòng này, em còn nhớ không?” Ánh mắt Kiều Ngự Diễm dò xét trên người Duy Y, muốn tìm ra một chút gì đó.
“Không, em không nhớ rõ.” Duy Y rút khỏi tay hắn, từ từ đi về vị trí cũ.
Lúc đi đến vị trí bên kia cô đụng phải một người phục vụ, người phục vụ kia ngẩng đầu nhìn Duy Y giống như rất quen “Duy Y? Là em thật sao Duy Y? Anh là Thẩm Học Mạnh, Cường Tử, em không nhớ sao?” Đối phương cầm tay cô không thả.
Người con trai dáng dấp lịch sự, cao, da trắng nhưng hơi gầy, gióng như là sinh viên còn đeo một cặp mắt kính,hình như làm việc bán thời gian ở đây.
“Cường Tử? Thật xin lỗi, hình như anh nhận lầm người, tôi không nhớ rõ anh!” Duy Y thấy đối phương nằm tay mình không buông muốn rút tay về nhưng đối phương dùng sức quá mạnh cô không thể tháo ra được, đừng nhìn hắn gầy như vậy thật ra thì so với nam thanh niên còn mạnh hơn.
“Làm sao anh có thể nhận nhầm chứ? Trước kia chúng ta từng qua đêm ở khách sạn cạnh trường học, làm sao em có thể quên nhanh như vậy?” Người phục vụ kia cũng không nói lớn nhưng đủ để ọi người xung quanh nghe thấy.
“Anh đang nói gì vậy, tôi biết anh lúc nào? Mau buông tay ra.” Lúc hai người nói chuyện đã thu hút không it sự chú ý của mọi người. Bắt đầu có vài người chỉ chỏ, nói bọn họ không biết xấu hổ.......chuyện như vậy mà cũng có thể nói ở đây sao?
Lại có người còn nói Duy Y là hạng thấp hèn, làm sao có thể để thư người như vậy vào trường.......
“Không thả, có phải em có người đàn ông khác nên không muốn nhớ anh? Nói cho em biết, em muốn bỏ anh, không dễ dàng như vậy đâu, cẩn thận anh mang những bức ảnh nude kia phát tán lên mạng.......Đã ngủ cùng anh ại còn muốn đi quyến rũ người đàn ông khác? Muốn câu dẫn tổng giám đốc Kiều Thị đúng không.......” Người con trai mặt dày không chịu buông tay Duy Y.
Càng lúc càng có nhiều người đến xem.
“Ơ, Duy Y, không nghĩ tới cô lại là thứ người như vậy, còn mặt mũi mà đến gần anh Kiều, cô có còn tự trọng không?” Giọng nói châm chọc của Dương Dương truyền đến, cô ta nhìn rất hả hê với màn kịch mà cô ta dựng nên, xem ra rất thành công. Giọng nói cô ta không lớn không nhỏ nhưng vẫn thu hút người xem.
Hừ, dám tranh giành đàn ông với cô ta sẽ có kết quả như vậy, cô ta nhất định phá hoại danh tiếng của Duy Y. Để xem nhà họ Kiều còn chấp nhận cô ta hay không, anh Kiều còn muốn cô ta nữa hay không.
Duy Y liếc mắt nhìn Dương Dương lại nhìn người con trai trước mặt, cảm giác như có nói gì cũng không thể bào chữa được. Rốt cuộc người con trai này ở đâu ra, cô căn bản không biết hắn.
“Mau buông tay, nếu không tôi.......” Duy Y đang muốn cảnh cáo, đúng lúc này tên kia nắm tay Duy Y không chịu buông bị đấm một cái, người đánh hắn ngoài Kiều Ngự Diễm còn ai nữa chứ?
“A!” Kiều Ngự Diễm đấm vào mặt người tên kia “Ngươi.......” Cường Tử muốn chửi người nhưng nhìn thấy Kiều Ngự Diễm, hắn nuốt lửa giận vào bụng.
“Nói, ai sai cậu hãm hại cô ấy?”
“Tôi.......” Cường Tử theo bản năng liếc nhìn Dương Dương, sau đó lại dời tầm mắt đến Kiều Ngự Diễm “Tôi không có, tôi không có!”
“Không có sao? Được, tối nay tôi sẽ cho cậu nhớ lại là ai sai cậu làm như thế.” Sau đó mấy người đàn ông nhanh chóng đi tới đem Cường Tử đi.
“Không, không, anh Kiều không phải tôi cố ý.......”Cường Tử la to nhưng trong trường hợp này thì hắn không nên có cử động nào, là bởi vì hắn quá tham mà thôi.
“Duy Y, em không sao chứ!” Bạch Trạch Vũ nhẹ nhàng ôm vai Duy Y hỏi.
Đúng lúc Kiều Ngự Diễm dạy dỗ Cường Tử, Bạch Trạch Vũ cũng đã đi tới bên cạnh Duy Y.
“Không có việc gì, em không sao!” Duy Y bị hù sợ bây giờ vẫn còn sợ hãi trong lòng.
“Vậy anh đưa em về nhà.”
“Không cần anh giúp, Duy Y là vợ tôi, việc đó phải là tôi làm mới đúng.” Giọng nói Kiều Ngự Diễm truyền đến cắt đứt cuộc nói chuyện của hai người.
“Không phải anh nên đi xem ai là người hại Duy Y sao?”
Loại chuyện như vậy đã có người khác làm. Chút chuyện nhỏ này cũng không làm được thì tôi nuôi bọn họ làm gì? Anh thấy đúng không, anh Bạch?” Kiều Ngự Diễm nói xong đã nắm tay Duy Y, kéo cô ra khỏi người Bạch Trạch Vũ.
Bạch Trạch Vũ mất mát thu tay lại nhìn bọn họ rời đi trong lòng vô cùng khó chịu, Kiều Ngự Diễm, một ngày nào đó, tôi sẽ khiến anh nếm thử mùi vị của ngày hôm nay.
Vừa quay đầu lại đã thấy Dương Dương đứng bên cạnh hắn hơn nữa tư thế là dựa vào hắn, không biết cô ta muốn làm gì lại to gan dám nhích lại gần.
Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả - Ái Ước