Trong mỗi khó khăn, thất bại, và cả những nỗi khổ tâm đều chứa đựng mầm mống của thành quả tốt đẹp hoặc hơn thế nữa.

Napoleon Hill

Download ebooks
Ebook "Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Ái Ước
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 99 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 413 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:59 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 85: Kết Quả Của Sultana
uy Y có chút mờ mịt, tại sao lúc cô nói ly hôn trong mắt Kiều Ngự Diễm hình như rất thống khổ.
Đề tài này vẫn không có kết quả, ba mẹ đưa Nicole về, Bill ở lại bệnh viện với cô. Kiều Y ở lại chăm sóc Kiều Ngự Diễm.
Sau khi ba mẹ hai nhà đi khỏi, lúc Denis tới thấy Duy Y thì vô cùng kinh ngạc. Cô còn tưởng rằng mình nhìn lầm, bốn năm trước hắn đưa “tro cốt” của cô về. Hắn còn nhớ rõ lúc đo Kiều Ngự Diễm sống không bằng chết, suốt cả nửa năm cứ như âm hồn.
Sau đó Denis muốn dẫn Kiều Y đi ăn, Denis cũng là người Anh, lại vừa lúc ai cũng quen nhau nên mời Bill đi cùng. Bill là một người thân thiện, khi Denis mời anh tuyệt đối không cự tuyệt. Nhưng vừa rồi mới nghe bọn họ cãi vã, ít nhất cũng biết người đàn ông nằm ở giường bên cạnh là chồng của Duy Y, không khỏi có chút lo lắng.
Duy Y biết anh chưa ăn cơm vì vậy liền nói anh đi. Đây là bệnh viện, y tá lúc nào cũng đi thăm coi, Kiều Ngự Diễm có thể làm được gì cô chứ?
Vì vậy trong phòng bệnh chỉ còn lại Duy Y và Kiều Ngự Diễm. Cô nằm ở giường số ba đã bị chuyển đi.
Sau khi bọn họ đi Duy Y liền đưa lưng về phía Kiều Ngự Diễm ngủ, không biết có ngủ được hay không nhưng cô không muốn quan tâm tới hắn.
Kiều Ngự Diễm xuống giường, nhẹ nhàng ngồi bên giường Duy Y, nhìn cô đưa lưng về phía hắn, không biết có bao nhiêu đau lòng, hắn vẫn muốn được ôm chặt cô trong lòng một lần nữa có chết cũng cam tâm.
Lúc đầu sao hắn lại có thể tin lời của Sultana chứ? Bởi vì hắn không thể rời khỏi giường, tất cả mọi chuyện đều do Sultana xử lý, không nghĩ tới cô ta lại ác độc như vậy, vì muốn tách bọn họ ra lại đưa Duy Y tới Anh, rất may Duy Y đã quay về…….Nhưng đồng thời cũng muốn ly hôn với hắn, như thế làm sao hắn có thể tiếp tục sống tiếp chứ?
“Y Y…….” Kiều Ngự Diễm nhẹ kêu nhưng không ai đáp lại hắn. “Anh biết em đang trách anh!”
“Bất luận là chuyện Nicole rơi xuống nước, chuyện bốn năm trước hay chuyện xảy ra trong bốn năm nay, em rất quan trọng đối với anh. Xin em cho anh một cơ hội bù đắp cho em được không? Nicole cần có ba…….”
“Anh Kiều, anh làm ơn có thể yên lặng một chút được không, tôi muốn nghỉ ngơi.” Duy Y không quay người lại, giọng trầm buồn từ trong chăn truyền đến.
“Y Y phải làm sao em mới bỏ ý muốn ly hôn với anh?” Kiều Ngự Diễm không ngốc, nghe thấy Duy Y nói chuyện với hắn, đương nhiên hắn phải nắm cơ hội này.
Lúc này Duy Y đột nhiên ngồi dậy, ánh mắt căm hận nhìn hắn, “Bốn năm trước anh đến gần em không phải vì công ty của ba?” Cô không nhớ chuyện bốn năm trước nhưng ba mẹ cô không thể lừa cô.
“Không phải, tuyệt đối không phải, Nam Cảng đối với anh mà nói chỉ là một con tôm nhỏ, căn bản không đáng để anh phải có kế hoạch như vậy. Hơn nữa phải nói ngược lại là vì em anh mới chú ý đến Nam Cảng.” Ánh mắt Kiều Ngự Diễm lúc nói chuyện rất chân thành. Hắn hy vọng Duy Y cho hắn một cơ hội, hơn nữa hiện tại Duy Y đang mất trí nhớ, nếu muốn một lần nữa có được trái tim cô, phải chân thành chứ không thể chiếm đoạt như lúc trước.
“Lúc ở Nhật Bản có phải anh từng cố gắng muốn giết em?”
“Làm sao có thể, ai nói với em như vậy? Anh yêu em như vậy làm sao lại muốn giết em chứ?” Kiều Ngự Diễm nhăn mày, rốt cuộc là ai nói với cô như vậy, chẳng lẽ vì vậy mà cô trốn bốn năm sao?
Bốn năm trước lúc hắn tỉnh lại sau hôn mê thì nhìn thấy Sultana chẳng lẽ cũng là cô ta…….Xem ra hắn cần phải đi gặp cô ta, rốt cuộc năm đó cô ta nói những gì với Duy Y?
“Thật sự không phải?” Duy Y nhìn ánh mắt hắn tìm kiếm, cô cũng không hiểu rõ hắn, không biết rốt cuộc hắn nói thật hay giả nhưng lời hắn nói và lời mẹ nói không giống nhau.
“Anh thề, anh yêu em hơn cả tính mạng mình, cho dù là chết cũng sẽ không để em xảy ra chuyện gì.” Giống như lúc chiều, khi thấy cô xảy ra tai nạn hắn quên hết tất cả mọi thứ, thậm chí đầu óc trống rỗng, một khắc kia, hắn giống như muốn hủy diệt thế giới. Mặc dù lúc đó không nhớ rõ cô là ai nhưng cũng bởi vì xe cộ làm cho hắn nhớ lại cô là Y Y của hắn…….
Không biết vì sao nghe hắn nói cô lại cảm động nhưng cô không dám quên lời mẹ nói. Hơn nữa lời nói của Kiều Ngự Diễm quá ngọt ngào, hắn là một người đàn ông rất dễ làm con gái cảm động, Dương Dương không phải là ví dụ điển hình sao?
"Y Y, em đồng ý cho anh cơ hội sao? Anh không xin em tha thứ chỉ xin em cho anh một cơ hội đền bù tất cả ẹ con em.”
“Em không biết, trước khi biết rõ sự thật, anh làm ơn hãy giữ khoảng cách với em.” Xoay người một cái, Duy Y lại nằm xuống quay lưng về phía Kiều Ngự Diễm.
“Y Y, con gái chúng ta tên là Nicole sao? Sao con bé lại kêu người đàn ông ngoại quốc đó là ba?” Kiều Ngự Diễm nhẹ nhàng hõi.
Nhưng dù hắn nhẹ nhàng thế nào chỉ cần nhắc tới con gái Duy Y vẫn nhịn không được nghĩ tới chuyện kia, Kiều Ngự Diễm đang chú ý con gái cô, hắn không phải thật lòng muốn cô cho hắn cơ hội, hắn chỉ muốn cướp con gái của cô.
“Con bé không phải con gái anh!” Duy Y cực đoan ngồi dậy nhìn thẳng hắn, phải nói là căm tức nhìn hắn.
“Anh Kiều, Nicole là con gái của em với Bill, không phải anh, xin chú ý một chút, xin anh về sau đừng đến gần bọn em nữa, ba người bọn em là một gia đình hạnh phúc!” Duy Y nói xong quay đầu nằm xuống, không để ý tới ánh mắt bi thương của Kiều Ngự Diễm.
Nicole thật sự không phải con gái hắn sao? Nhưng kết quả xét nghiệm DNA cho thấy bọn họ là ba con, hơn nữa khuôn mặt Nicole có nhiều nét phương Đông không giống như là con lai.
Tại sao Y Y lại không thừa nhận?
Chẳn lẽ trong tiềm thức của cô mặc dù mất trí nhớ cũng không muốn yêu hắn sao? Cũng đúng thôi bây giờ Y Y mới hai mươi hai tuổi mà hắn đã ba muôi sáu tuổi, cô cũng không giống Dương Dương vì tiền có thể yêu một ông già.
Tình yêu của Duy Y rất thuần túy và tinh khiết, yêu là yêu dù người đàn ông kia giống Bạch Trạch Vũ đã từng nhếch nhác rời khỏi thành phố G nhưng Y Y vẫn yêu hắn. Bây giờ không có Bạch Trạch Vũ nhưng bên cạnh cô lại có thêm một người khác.
Kiều Ngự Diễm không phải người mù, dĩ nhiên nhìn ra được quan hệ của hai người thế nào, mẹ Y Y cũng vừa nói muốn anh ta sớm thành hôn với Y Y.
Hơn nữa Nicole lại thân với người đàn ông kia như vậy, từ đầu tới cuối vẫn luôn vùi vào người đàn ông kia, chưa từng rời khỏi ngực người đàn ông kia. Nhưng lại phòng bị khi thấy hắn. Hắn thật là thất bại, vơ cùng con gái không muốn để ý tới hắn, cuộc đời hắn còn ý nghĩa gì nữa chứ?
Hai người không nói gì thêm, Kiều Ngự Diễm cũng không đứng dậy về giường bệnh của hắn mà vẫn ngồi đó canh giữ bên cạnh người cô cho đến khi Bill cùng hai người kia đi ăn về.
Kiều Ngự Diễm lại một mình nằm đó đưa lưng về phía mọi người.
Hai ngày sau Duy Y xuất viện, Kiều Ngự Diễm vẫn ở trong bệnh viện. Thật ra thì hai ngày nay mỗi phút mỗi giây hắn đều canh giữ bên cạnh Duy Y, cơ hội để hắn nói chuyện với Duy Y cũng không có, đến buổi tối hắn cho rằng sẽ có cơ hội nói chuyện với cô nhưng Bill lại xuất hiện, có lúc đưa theo Nicole tới, có lúc hắn ở giữa hai người.
Hai người trước mặt hắn diễn cảnh gia đình hạnh phúc làm cho hắn nảm lòng.
Sau đó hắn cho người điều tra lai lịch của Bill mới biết tình trạng của Bill cũng không tồi, ba của anh ta là nhà ngoại giao, chức vị của ba anh ta cũng không ngờ được, quan hệ với các quan chức ở Anh cũng không ít.
Bốn năm nay đều là anh ta chăm sóc Duy Y, chẳng lẽ quan hệ của hai người thân mật như thế, thậm chí lúc ở Anh hai người cùng sống chung. Có một thời gian Duy Y đến ở nhà mẹ của Bill, sống một cuộc sống ở Anh cũng không tốt lắm, mặc dù có Bill chăm sóc nhưng cô vẫn phải vừa học vừa làm còn phải chăm sóc con gái, thậm chí có lúc buổi tối cô chỉ ngủ ba đến bốn tiếng, khi đi làm thì giao con gái cho Bill hoặc mẹ Bill chăm sóc.
Nghĩ lại bốn năm qua hắn đã làm gì? Hắn lại đem cô vào quên lãng, để cô ở Anh chịu khổ một mình.
Kiều Ngự Diễm đi tới một phòng giam nhỏ, chỉ rõ người hắn muốn gặp rồi đi theo cai tù đi vào phòng khách. Đây là một phòng khách nhỏ có người canh cửa, Kiều Ngự Diễm ngồi ở ghế đợi một hồi, một nữ cảnh sát đưa theo một tù nhân nữ đi vào.
Không sai, người đến chính là Sultana.
Năm đó sau khi từ Nhật Bản trở về không lâu liền dựa vào quan hệ với Jayson nhảy vào tập đoàn Rayne nhưng tiệc vui chóng tàn, vợ Jayson phát hiện quan hệ không đứng đắn của hai người liền bắt gian tại trận, đưa sự việc bán tài liệu công ty Kiều Thị ra, không chỉ có như thế Phổ Thụy còn có được chứng cứ Sultana tiết lộ bí mật công ty làm công ty chịu tổn thất lớn trở thành tội phạm chịu mức án năm năm.
Năm đó Kiều Ngự Diễm đắm chìm trong khổ sở bởi cái chết của vợ, căn bản không để ý tới sự đời, mọi chuyện đều do ba Kiều giải quyết. Sau khi Kiều Ngự Diễm bình phục đi làm trở lại, ấn tượng trong hắn lúc đó giống như quay lại làm người bình thường nhưng vừa hỏi cấp dưới lại xảy ra chuyện lớn như vậy.
Lúc đấy hắn cũng không đến gặp Sultana, đây là lần đầu tiên hắn xuất hiện ở đây.
“Rốt cuộc anh cũng đến thăm tôi, đã bốn năm rồi đấy.” Sutana đã không còn là Sultana của năm đó, năm nay cô ta đã ba mươi hai tuổi, tuy nhiên cô ta đã ở tù bốn năm, bốn năm này cô ta đã mất quá nhiều thứ, tuổi thanh xuân còn có sự nghiệp cô ta vất vả lắm mới có được. Tất cả đều vì một ngọn lửa mà tạo thành một bó đuốc lớn.
Ba mươi hai tuổi, bởi vì hoàn cảnh trong nhà tù cũng không tốt lại không được bảo dưỡng nhìn cô ta giống như phụ nữ đã bốn mươi lăm tuổi, nhìn qua so với Kiều Ngự Diễm còn lớn hơn mấy tuổi. Mà cô ta chưa có chồng, cả đời này xem như chấm dứt rồi.
“Tôi chỉ muốn biết tất cả những chuyện mà cô đã gây ra bốn năm trước.”
“Huhm…….Anh muốn biết gì? Tôi cũng không biết nhiều chuyện.” Sultana cũng không biết Kiều Ngự Diễm đã từng mất trí nhớ.
“Y Y chưa chết, tại sao cô lại lừa tôi? Lại dùng tro cốt giả lừa tôi.” Kiều Ngự Diễm nổi giận, bàn tay nặng nề đập lên bàn, làm cho cảnh quan chú ý. Nhưng bởi vì khí thế của đối phương quá mạnh mẽ, cảnh quan cũng không dám bước lên trước, thấy hắn không có động tác nào nữa nên đứng im.
Năm đó sau khi phẫu thuật hắn không thể cử động, tất cả mọi chuyện đều do cô ta xử lý, cô ta vẫn nói với hắn là không tìm được Duy Y, một tuần sau lại nói với hắn đã tìm được thi thể Duy Y, sau đó lại đưa tro cốt của Duy Y tới gặp hắn, lúc đó hắn đau đến nỗi không muốn sống nữa, hắn luôn ôm “tro cốt” của Duy Y không ăn không uống không ngủ đến lúc đưa “Duy Y” về nhà.
Hắn muốn thông qua máy nghe lén theo dõi mọi cử động của Y Y nhưng ai biết lúc cứu Duy Y không biết máy nghe lén của hắn đã rơi đâu mất.
“Thì ra chuyện anh muốn nói là chuyện này!” Sultana cười khẽ, nụ cười tưởng rằng nhìn rất đẹp nhưng thật ra thì phải nhíu mặt, bên ngoài nhìn có vẻ đang cười nhưng trong lòng không vui.
“Chính xác, năm đó tôi đã lừa anh.”
“Tại sao cô lại làm như vậy, tôi và cô không có thù oán gì, Duy Y lại là em gái tốt của cô!”
“Cô ta không phải em gái tôi, chỉ là một đứa trẻ lớn lên cùng tôi từ nhỏ mà thôi, tôi với cô ta cũng không quen thuộc. Về phần giữa tôi và anh đúng là không có thù oán gì nhưng đối với tôi mà nói người đàn ông tôi không thể yêu nhưng cô ta lại có thể, anh nói tôi có thể bỏ qua cho hai người sao? Kiều Ngự Diễm, năm đó tôi nói rồi, tôi sẽ khiến anh hối hận vì cự tuyệt tôi.”
“Cô thật đáng sợ, cô thật độc ác đưa Duy Y tới một nơi xa lạ mà khi đi cô ấy còn không có đồng nào trong người.”
“Hừ, tôi không nghĩ tới cô ta còn sống, tôi cố ý yêu cầu bệnh viện giữ lại đứa bé, dùng thuốc trị liệu rất có hại đối với đứa bé, sao rồi, đã sinh đứa bé rồi sao? Có phải là một đứa ngốc hay là…….”
“Đủ rồi Sultana…….” Kiều Ngự Diễm cáu, hắn không muốn nghe cô ta nói những lời không hay về Duy Y.
“Hừ, không đủ, tôi cho anh biết, một năm nữa là tôi có thể ra ngoài, các người chờ đấy, tôi sẽ không bỏ qua cho các người.” Năm đó Sultana còn có tình cảm với Kiều Ngự Diễm nhưng bây giờ ngay cả một chút tình cảm cũng không có.
Trong mắt cô ta Kiều Ngự Diễm đã hoàn toàn là kẻ địch, một người đàn ông mà cô ta muốn róc xương róc thịt. Không chỉ như thế, cô ta cũng sẽ không bỏ qua cho Duy Y.
Nếu như không có sự tồn tại của Duy Y, cô ta sẽ có một cuộc sống hào quang chứ không phải ngồi tù năm năm như vậy.
“Đồ điên!” Kiều Ngự Diễm sập cửa bỏ đi để lại Sultana nổi cơn điên cười hoang dại.
Sauk hi đi ra từ phòng giam, Kiều Ngự Diễm nhận được điện thoại từ luật sư đại diện của công ty nói là Duy Y gửi đơn ly hôn ra tòa, thật ra thì nhiều người không hiểu, không phải vợ tổng giám đốc đã qua đời bốn năm rồi sao? Tại sao đột nhiên lại xuất hiện, sự việc này là thế nào đây? Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao.
Kiều Ngự Diễm không về công ty mà đi thẳng đến nhà Duy Y.
Lúc đến chung cư hắn cảm thấy nơi này thật xa lạ, sao lại không xa lạ chứ, đã bốn năm hắn chưa quay lại đây. Một năm nay nơi mà hắn đến nhiều nhất cũng chỉ có nhà Dương Dương. Bây giờ nhớ lại, tình cảm hắn dành cho Dương Dương củng chỉ bởi vì xem cô ta là thế thân của Duy Y, nhưng cô ta không phải là Duy.
Xe dừng ở công viên của khu chung cư, nơi đây vẫn náo nhiệt như trước, nhớ lần đó hắn đến gặp cô, lúc đó cô đang ngồi nói chuyện với Bạch Trạch Vũ, cô cười rất vui vẻ, rực rỡ, đó là lần đầu tiên hắn thấy cô cười rực rỡ như vậy sau ba năm quen biết. Nhưng sự xuất hiện của hắn làm cho cô không còn nở nụ cười ngọt ngào nữa, thậm chí còn né tránh hắn, cũng chỉ vì không muốn cho Bạch Trạch Vũ biết sự tồn tại của hắn.
Bước từ trong xe ra hắn cũng không trực tiếp đi lên lầu tìm Duy Y bởi vì cô đang chơi đùa cùng Bill và Nicole ở vườn hoa, nhìn qua giống như một gia đình hạnh phúc.
Nicole ôm banh chạy phía trước, Bill đuổi theo phía sau, Duy Y giả bộ chặn phía trước Nicole, tất nhiên Duy Y với Bill một phe, cô bé tức giận, ôm tay trước ngực, đáng tiếc đôi tay có chút mập và ngắn không ôm hết mình sau đó hai tay chống nạnh, tức giận nhìn ba mẹ.
Đúng vậy, đó là ba mẹ Nicole, cô bé một mực gọi bọn họ là ba mẹ…….Mà cái gì cũng không biết…….
Y Y của hắn cười thật vui vẻ, ánh nắng mặt trời chiếu vào lưng cô, cô và Bill đứng chung nhìn rất xứng đôi. Kiều Ngự Diễm đột nhiên cảm thấy không thở nổi, dựa người vào xe, từ từ hít thở nhưng dường như không khí không đủ cung cấp cho trái tim.
Hắn không có bệnh tim nhưng tại sao lại không thể thở nổi? Tại sao trái tim đau như vậy…….Hắn cảm giác hắn sắp không thể chống đỡ được cơ thể mình, cả người dựa hẳn vào xe không cách nào cử động.
“Y Y…….”
“Này anh anh làm sao vậy?” Một người thấy hắn có chút bất thường hỏi.
“Tim tôi thật đau, làm ơn đỡ tôi lên xe.” Hắn đối với người kia nói.
Nhưng sau khi người kia đỡ hắn lên xe, Kiều Ngự Diễm đã chảy nước mắt, hơn nữa còn không dừng được…….hắn là một người đàn ông, từ nhỏ đến lớn rất ít khi khóc nhưng tại sao khi thấy Duy Y ở cùng với người đàn ông khác lại không thể khống chế được bản thân?
Hắn nên làm gì thì tốt? Làm thế nào mới có thể làm cho cô trở về bên cạnh, cô là vợ hắn, còn có con gái hắn, chẳng lẽ lại để bọn họ ở chung với Bill, ba người một nhà vui vẻ như vậy?
Tất cả mọi thứ đó đáng lẽ đều thuộc về hắn.
Nhưng chẳng lẽ hắn lại không từ thủ đoạn nào như trước đây sao? Giữ cô như vậy cũng sẽ không có được trái tim cô.
Kiều Ngự Diễm tựa người vào tay lái, vô lực mà bàng hoàng…….
Đúng lúc này Bill chạy tới, bởi vì Nicole ném banh về phía này, lúc anh thấy một người gục đầu trên tay lái, hơn nữa nhìn người đàn ông này có chút quen thuộc, không khỏi quay lại nhìn mấy lần, thì ra anh thật sự quen người đàn ông này.
Đó là chồng trước của Duy Y.
Bill liếc mắt nhìn về phía công viên, Nicole cùng Duy Y đang chơi đùa rất vui vẻ.
Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả - Ái Ước