A book must be an ice-axe to break the seas frozen inside our soul.

Franz Kafka

Download ebooks
Ebook "Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Ái Ước
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 99 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 418 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:59 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 79: Du Lịch (1)
uy Y nhìn những ánh mắt kỳ quái vừa nhìn về phía Kiều Ngự Diễm, bởi vì trong mắt đều làn nước mắt, cô không nhìn rõ vẻ mặt của hắn, không cảm thấy tâm tình hắn thế nào.
Nhưng thật sự cô không muốn gả, thật không muốn…….
“Y Y nghe lời, nếu con cứ như vậy chạy, tổng giám đốc Kiều đang đứng trước nhiều người như vậy, còn có nhiều nhà báo như vậy, đến lúc đó sẽ xảy ra chuyện gì, không ai biết được.” Duy Kiến Quốc lo lắng nhìn con gái, lại nhìn về phía Kiều Ngự Diễm, trong lòng càng thêm lo lắng.
Nếu như đổi ý trước hai ngày còn có thể giải quyết, nhưng hôm nay có nhiều khách mời như vậy, nhiều nhà báo như vậy, hôn lễ ngày hôm nay ngày mai sẽ được lên trang nhất của các tờ báo. Ông quá hiểu Kiều Ngự Diễm là dạng người gì, vui hay buồn đều dựa vào con gái…….
“Đi thôi!” Thấy con gái cúi đầu khóc, trước mặt mọi người ông lấy tay lau nước mắt cho con gái, lần nữa dắt tay con gái từ từ đi về phía Kiều Ngự Diễm.
Mà bởi vì hai người dừng lại không ít nhà báo đã nắm bắt cơ hội chạy lên trước chụp hình. Càng thêm có nhiều hình ảnh cô dâu rơi nước mắt lọt vào ống kính. Nhưng cứ xem như bọn họ chụp được hình thì sao, bởi vì lấy thế lực của Kiều Ngự Diễm nhất định bọn họ không thể đưa hình ảnh ra ngoài.
Bởi vì cô dâu đã trở lại bình thường, mọi người cũng rối rít ngồi về vị trí của mình, ba mẹ Kiều cũng đỡ thấy thấp thỏm trong lòng.
“Duy Y có chuyện gì vậy, tại sao lại khóc?” Mẹ Kiều nhẹ giọng họi Kiều Y, mặc dù Kiều Y là phù dâu nhưng người đưa cô dâu bước trên thảm đỏ là ba cô, cho nên hắn chỉ cần đứng ở vị trí chú rể chờ cô dâu đến là được.
Kiều Y thấy mẹ nghi ngờ, trên mặt hiện lên lo lắng, liền vỗ vai mẹ “Mẹ yên tâm đi, không có chuyện gì đâu.”
“Không có chuyện gì là tốt…….đợi ba mươi mấy năm, rốt cuộc có thể chờ đến ngày hôm nay, không nên xảy ra chuyện gì!”
Trong lúc nói chuyện Duy Y đã đi tới bên cạnh Kiều Ngự Diễm.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ Duy Kiến Quốc quay về vị trí của mình.
“Y Y, em thật đẹp!” Kiều Ngự Diễm nhìn Duy Y, cô đứng đến đầu vai hắn, toàn thân mặc áo cưới trắng toát, hở vai, trên đầu không có nhiều trang sức, càng làm tôn thêm vẻ đẹp của cô. Những thứ kia chỉ là vật trang trí bên ngoài, vợ hắn vẫn là đẹp nhất, xem như không thứ những thứ trang sức này, cô vẫn quyến rũ.
Hắn cố ý không chú ý đến nước mắt cô, khoác tay cô vào cánh tay mình.
“Em…….” Duy Y muốn nói gì nhưng lại bị hắn cắt đứt.
“Đừng nói chuyện nữa, chúng ta bắt đầu đi!”
“Nhưng em…….”
“Không có nhưng nhị gì hết, nếu như em nghĩ muốn nhìn Bạch Trạch Vũ, xong mọi nghi thức anh sẽ cho em gặp hắn nhưng không phải bây giờ.”
Sau khi xong mọi nghi thức, không phải lúc đó cô chính thức trở than vợ hắn rồi sao?
“…….Anh có thể đừng làm anh ấy bị thương được không?”
“Vậy phải xem biểu hiện của hắn, nếu như hắn muốn làm anh bị thương, vậy anh sẽ không bỏ qua cho hắn.”
“Anh phải giữ lời, xong mọi nghi thức phải dẫn em đi gặp anh Trạch Vũ!”
“Nếu như em có biểu hiện tốt, anh có thể suy nghĩ!” Kiều Ngự Diễm đột nhiên cảm thấy buồn, phải nhờ thủ đoạn này hắn mới có thể có cô bên cạnh. Tất cả đều bởi vì Bạch Trạch Vũ, nếu như không có hắn, trong lòng Y Y sẽ không nhớ thương như vậy…….
Đôi mắt hắn chợt lạnh lùng đầy sát khí, Duy Y cúi đầu nên không nhìn thấy nhưng người điều khiển chương trình cùng mục sư đứng trên đài lại bị hù sợ.
“Sau đây…….Kế tiếp…….Kế tiếp, mời mọi người chứng kiến thời khắc quan trọng nhất…….” Mục sư bị dọa đến nỗi cà lăm, nhưng vẫn nhắm mắt nói xong một chuỗi câu khấn.
Duy Y không chú ý mục sư nói những gì, cuối cùng Kiều Ngự Diễm nắm bàn tay nhỏ bé của cô thì cô mới sực tỉnh.
“Nói em nguyện ý!” Kiều Ngự Diễm cúi đầu gần bên tai cô nói. Duy y ngoan ngoãn làm theo.
Sau đó hai người trao đổi nhẫn, chú rể hôn cô dâu, Kiều Ngự Diễm làm mọi thứ rất tự nhiên, giống như hắn ở nhà luyện tập rất nhiều lần.
Rất nhanh nghi thức liền kết thúc, bình thường sau khi mục sư tuyên bố sẽ có ném hoa, chụp hình hoặc chỉnh người mới……nhưng bởi vì chú rể là Kiều Ngự Diễm, nào có ai dám trêu đùa hắn?
Cùng Kiều Ngự Diễm mở nắp sâm banh, dưới sự hướng dẫn của Kiều Ngự Diễm cô mời khách mời một ly, sau đó mới cùng Kiều Y về phòng nghỉ ngơi.
Mấy người phụ trách trang điểm cũng quay trở lại, giúp cô thay một bộ áo cưới khác, rồi thay cách trang điểm.
Duy Y chờ Kiều Ngự Diễm đi vào phòng nghỉ ngơi. Bởi vì hắn đồng ý cho cô thấy Bạch Trạch Vũ.
Cô biết nếu Kiều Ngự Diễm bắt được anh Trạch Vũ, cứ xem như cô đi ra ngoài tìm cũng sẽ không tìm được, cho nên cô chỉ có thể đợi hắn.
Đã qua hai giờ, Kiều Ngự Diễm vẫn chưa vào phòng nghỉ, cho đến khi bắt đầu buổi tiệc tối, Kiều Ngự Diễm mới xuất hiện trước mặt cô. Mà lúc đó Duy Y đã đợi hắn năm giờ.
Trong phòng nghỉ chỉ có Duy Y cùng Kiều Y, những người khác ra ngoài ăn tiệc.
Kiều Ngự Diễm cho Kiều Y đi ăn, sau đó hắn ngồi bên cạnh cô.
“Anh đã nói sau khi kết thúc nghi lễ sẽ dẫn em đi gặp anh Trạch Vũ.”
“Anh sẽ cho em gặp Bạch Trạch Vũ.” Kiều Ngự Diễm bất đắc dĩ than nhẹ, tại sao cô đã là vợ của hắn rồi nhưng hắn vẫn lực bất tòng tâm?Tại sao bọn họ đã là vợ chồng cô vẫn còn nghĩ tới Bạch Trạch Vũ?Tại sao đã nhiều năm như vậy hắn vẫn như cũ không thể đi vào lòng cô?
“Y Y chúng ta trao đổi điều kiện đi!” Đối với Duy Y, hắn đã hết cách, chỉ có thể ra điều kiện.
“Trao đổi điều kiện?”
“Em cũng biết năng lực của anh ở thành phố G, thậm chí là Trung Quốc và thế giới, Kiều Ngự Diễm anh nói một tuyệt không có người dám nói hai. Anh có thể khiến Bạch Trạch Vũ chết, cũng có thể làm cho hắn sống không bằng chết.”
“Không, không cần, cầu xin anh đừng làm tổn thương anh Trạch Vũ!” Duy Y biết thủ đoạn của Kiều Ngự Diễm, hơn ba năm, không có lúc nào là tinh thần của cô không bị hắn hành hạ.
Nhìn Duy Y vì Bạch Trạch Vũ mà khẩn trương, tim Kiều Ngự Diễm càng đau hơn giống như bị dao đâm “Nhưng mà hôm nay anh có thể giao quyền sinh sát hắn cho em, chỉ cần em đồng ý với điều kiện của anh, anh có thể lập tức thả hắn.”
“Điều kiện gì anh nói đi, em đều làm theo.”
Lòng Kiều Ngự Diễm đau không dứt, nhẹ nhàng áp vào đôi môi cô, bất đắc dĩ ép cô, nếu như có thể làm lại từ đầu, hắn tuyệt đối không dùng cách thức mạnh mẽ như thế đễ giữ cô, nhưng mà hắn đã đi tới bước này, hắn đã không còn đường lui.
“Y Y, chúng ta đã kết hôn, anh hy vọng về sau chúng ta có thể ân ái như một đôi vợ chồng, mặc dù em không yêu anh, nhưng anh hy vọng em có thể từ từ yêu anh, nếu như có thể, bỏ Bạch Trạch Vũ trong lòng em ra.” Yêu cầu của hắn không có gì quá, giống như một kẻ ăn xin hèn mọn, ăn xin một tình yêu vốn không thuộc về mình.
Dùng tình yêu để đổi lấy tính mạng của Bạch Trạch Vũ, đối với em mà nói không khó chứ? Dù sao em cũng quan tâm hắn như vậy.
Duy Y có chút không hiểu Kiều Ngự Diễm, tại sao người đàn ông này lại có thể vừa cường thế vừa hèn mọn như vậy? Rõ ràng hắn nắm trong tay tất cả, nhưng cô lại cảm thấy hắn không có gì cả, giống như một cậu học trò nghèo với hai bàn tay trắng. Làm cô không khỏi có cảm giác khác…….
Chẳng lẽ cô nhìn nhầm hắn sao? Nhưng mà…….Cô đã thích anh Trạch Vũ rồi, làm sao đây, nước đã tát ra ngoài rồi không thể thu trở lại được, huống chi là trái tim cô? Muốn quên anh Trạch Vũ dễ như vậy sao? Bọn họ là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau từ nhỏ. Tuổi thơ của bọn họ đều là những ký ức đẹp…….
“Anh nói là muốn em yêu anh?”
“Không làm được sao?”
“Không, không, em sẽ cố gắng, xin anh hãy tin em!” Ký ức ở chung với Kiều Ngự Diễm đều là uất ức. Cô cũng từng có hai năm hòa bình với Kiều Ngự Diễm, mặc dù lúc mới đầu rất ghét hắn, nhưng càng về sau, cô phát hiện ra hắn rất cưng chiều cô, cho nên liền không chút kiêng kỵ phản bác lại hắn. Trong mấy ngày kia, không thể nói là vui nhất nhưng ít ra cũng không ghét.
“Vậy em đồng ý với điều kiện của anh!”
“Ừ, em đồng ý!” Chỉ cần yêu hắn là được, chỉ cần quên anh Trạch Vũ là được. Như vậy anh Trạch Vũ sẽ không có chuyện gì…….
“Đã như vậy chúng ta đi ăn trước đi!”
“Không phải đi gặp anh Trạch Vũ trước sao?”
“Em nói gì?”
“Đi ăn trước!”
Kiều Ngự Diễm nhìn Duy Y đi ra trước, trong lòng rất vui, mặc dù cơ hội thắng lần này không nhiều lắm, nhưng ít nhất cô đồng ý tiếp nhận hắn, đây là chuyện tốt. Mới vừa thấy cô khóc lúc cử hành các nghi thức, hắn thiếu chút nữa muốn dừng hôn lễ lại.
Nhưng hắn nghĩ hắn hao tổn bao nhiêu tâm trí mới có được cơ hội này, tại sao có thể buông tay như vậy? Có lẽ đối với Duy Y mà nói quên Bạch Trạch Vũ là một việc rất khó, nhung ít nhất cô cũng đồng ý với hắn như vậy, đó chính là một bắt đầu tốt.
Sauk hi ăn cùng Duy Y, còn một ít thời gian nữa buổi tiệc mới bắt đầu, hắn liền dẫn cô đi dạo trong khách sạn, đi thẳng lên tầng trên cùng.
“Anh Trạch Vũ ở bên trong?” Duy Y không xác định nhìn cánh cửa đang đóng chặt hỏi Kiều Ngự Diễm. Nhận được cái gật đầu của hắn.
Cô đột nhiên có chút sợ hãi, để tay trên nắm tay cầm, không còn sức mở cửa.
“Em không thể gặp anh ấy một mình”
“Không thể!” Lúc này Kiều Ngự Diễm lắc đầu, hắn không ngu xuẩn đến mức để bọn họ gặp nhau riêng. Mặc dù bây giờ Bạch Trạch Vũ chịu sự khống chế của hắn, nhưng ai có thể đảm bảo khuôn mặt cùng cái miệng kia có thể thuyết phục được Duy Y không chứ? Cho nên bất luận như thế nào, hắn đều muốn ở chung với cô.
“Em nói đùa mà thôi!” Thật ra thì cô cũng không hy vọng xa vời rằng hắn sẽ đồng ý. Cặp mắt vô tội nhìn Kiều Ngự Diễm sau đó lại cúi đầu.
“Vào thôi!” Kiều Ngự Diễm mở cửa giúp cô, hắn đi vào trước.
“Ngài Kiều!” Trừ Bạch Trạch Vũ trong phòng đồng thời còn có mấy người mặc tây trang màu đen, mấy người này đều đứng dậy cúi đầu chào Kiều Ngự Diễm.
Duy Y đi vào theo hắn, những người đàn ông kia thấy cô liền rối rít kêu “Bà Kiều”
Gian phòng không lớn lắm, Duy Y liếc thấy Bạch Trạch Vũ ngồi một mình ở ghế sô pha, chỉ thấy khuôn mặt anh đã bị thương sưng lên nhìn qua rất nhếch nhác.
Thấy vậy lòng Duy Y khẽ đau, đang muốn chạy lên phía trước nhìn, lại bị Kiều Ngự Diễm kéo trở lại ôm vào trong ngực. Cô không ngừng giãy giụa, nhưng trong mắt Kiều Ngự Diễm chỉ là một đứa trẻ đang đùa giỡn.
“Cái người bại hoại này, tại sao có thể làm anh Trạch Vũ bị thương, tại sao có thể ra tay nặng như vậy……..”
“Đây là tự hắn chuốc lấy, em quên mình đã hứa gì với anh rồi sao?”
“Họ Kiều kia, buông cô ấy ra, có giỏi thì chúng ta đấu tay đôi…….” Bạch Trạch Vũ vừa nhìn thấy Duy Y, muốn đứng lên lại bị hai người đàn ông đè trở lại ghế sô pha.
“Anh Trạch Vũ……Các người đừng đánh anh Trạch Vũ, em sẽ nghe theo anh, cầu xin anh thả anh ấy…….” Vừa nhìn thấy hai người đàn ông sẽ đánh anh Trạch Vũ, Duy Y gấp gáp khóc…….Bắt đầu cầu xin Kiều Ngự Diễm.
“Người em đã gặp được, chúng ta quay về thôi!” Đưa cô tới gặp Bạch Trạch Vũ đã là cực hạn của hắn.
“Cho em nói với anh ấy mấy câu được không?” Giọng Duy Y gần như là cầu xin.
“Kiều Ngự Diễm, đây chính là đạo đãi khách sao? Nếu mời tôi, tại sao lại để cho người ta đối với khách của mình như vậy?” Đúng vậy, Bạch Trạch Vũ có nhận được thiếp mời.
“Là tôi mời cậu, nhưng tôi không cho phép cậu dụ dỗ vợ tôi đào hôn.” Giọng của Kiều Ngự Diễm lạnh lùng.
Lần này Bạch Trạch Vũ không nói gì, đúng là hắn muốn đưa Duy Y đi.
“Anh Trạch Vũ…..Em đã kết hôn, cho nên…..Cho nên, anh đi đi!” Duy Y bất đắc dĩ Duy Y nhìn Bạch Trạch Vũ khó khăn nói.
“Đây là câu trả lời của em dành cho anh?”
“Ừ!”
“Người trong lòng em không phải là anh sao?”
“Cô ấy đã gả cho tôi!” Kiều Ngự Diễm đứng một bên xen vào nói, cố ý đưa tay khoác lên vai Duy Y.
“Duy Y, anh chỉ muốn nghe em nói, em thích anh ta sao?” Bạch Trạch Vũ không để ý khí thế của Kiều Ngự Diễm, nhìn thẳng Duy Y hỏi.
“Anh Trạch Vũ…….Em…….Em đã gả cho anh ấy, cho nên anh hãy chúc phúc cho em đi.” Cô không nói thích hay ghét, nhưng chuyện đã như vậy, vì sự an toàn của anh Trạch Vũ, cô không thể không quay đầu lại.
“Chúc phúc?Ha…….” Bạch Trạch Vũ nở nụ cười châm chọc, từ từ chống cơ thể đau đớn dậy, lần này hai người đàn ông không ngăn động tác của hắn lại.
“Muốn tôi chúc phúc cho các người, không đời nào, Kiều Ngự Diễm, xem như anh có được Duy Y, nhưng trong lòng của cô ấy mãi mãi vẫn là tôi. Chờ xem đi, một ngày nào đó tôi sẽ quay về lại lại tất cả những thứ thuộc về tồi bao gồm cả Duy Y!”
Trong thời gian Bạch Trạch Vũ quay về thị trường Trugn Quốc vẫn bị Kiều Ngự Diễm chèn ép mọi mặt, đây cũng là nguyên nhân ngài Terry muốn hắn quay về bên kia. Còn Duy Y là thanh mai trúc mã, vốn dĩ là cô gái sẽ gả cho hắn, tất cả mọi thứ đều thuộc về hắn, nhưng Kiều Ngự Diễm đã đoạt đi tất cả…….
Mỗi một bước đi của Bạch Trạch Vũ lòng của Duy Y càng nhói đau, nghĩ muốn đi lên đỡ lấy anh nhưng không dám cử động bởi vì Kiều Ngự Diễm khống chế hành động của cô.
Cô cứ như vậy nhìn anh rời khỏi phòng, rời khỏi tầm mắt cô…….Người anh lớn lên cùng cô, có lẽ bọn họ không còn cơ hội gặp nhau nữa…….
Kiều Ngự Diễm vẫn nhìn biểu hiện của Duy Y, nhìn cô bị thương, trong lòng càng thêm đau. Vì vậy hắn đột nhiên vươn tay ôm chặt cô, để cô chui vào trong lòng hắn.
“Em đã nói nếu như hắn đi em sẽ yêu anh!” Đây là lấy sinh mạng Bạch Trạch Vũ đổi lấy cơ hội của hắn, thật là buồn cười. Nhưng hắn không muốn buông tay, dù như Bạch Trạch Vũ nói, người cô yêu không phải là cô, lấy được người cô nhưng không lấy được lòng cô.
“……………” Tiếng nức nở trong lòng truyền đến, hắn biết cảm giác của cô, nhưng hắn không muốn buông tay.
Hơn nữa hắn cũng chỉ cho phép cô vì người đàn ông khác khóc thút thít trước mặt hắn lần này.
Kết thúc hôn lễ, bọn họ không tham gia buổi tiệc liền bay đi Nhật Bản.
Kiều Ngự Diễm biết, cảm xúc của hai người không thích hợp tham gia bất kỳ hoạt động nào. Cho nên sau khi ra khỏi phòng, hắn liền dùng máy bay tư nhân bay đi Nhật Bản hưởng tuần trăng mật.
Duy Y ít nói hơn, cơ hồ không để ý tới hắn.
Hơn hai tiếng sau, máy bay hạ cánh ở sân bay Tokyo, lúc này đã là đêm khuya, Kiều Ngự Diễm đã gọi điện sắp xếp xong mọi thứ.
Khách sạn bọn họ ở là một khách sạn năm sao. Tính ra thì hôm nay là đêm động phòng hoa chúc của bọn họ.
Duy Y đến một nơi xa lạ không tránh khỏi hồi hộp. Cô nhận thấy Kiều Ngự Diễm đặc biệt giỏi, trên đường đi hắn đều dùng tiếng nhật nói chuyện điện thoại.
Mà hai người đi cùng càng thêm kính trọng hắn.
Lúc giới thiệu hai người gọi cô là “bà Kiều”, đối với cách gọi này cô không quen cũng có chút không thích. Nhưng đến nơi xa lạ này Duy Y chỉ có thể đi bên cạnh Kiều Ngự Diễm để mặc cho hắn sắp xếp.
Sau khi đưa bọn họ đến khách sạn hai người Nhật Bản liền rời đi, nói là ngày mai sẽ có hướng dẫn viên du lịch đến đưa bọn họ đi tham quan. Bởi vì là du lịch tuần trăng mật cho nên mặc dù Kiều Ngự Diễm rất quen thuộc với Nhật Bản nhưng chỉ trong khu vực thành phố mà thôi. Mỗi lần đến Nhật đều là vì công việc, làm xong việc hắn lại tới chỗ khác, cho nên hắn chính là siêu nhân.
“Y Y em đi tắm nước nóng trước đi, Nhật Bản không thể so với trong nước, tương đối lạnh, anh giúp em chuẩn bị nước nóng rồi.” Kiều Ngự Diễm đi ra từ nhà vệ sinh, hắn đã chuẩn bị xong tất cả, giống như đã thành thói quen, cái gì cũng phải làm chu đáo.
Thấy Duy Y ngồi trên giường lo lắng không khỏi buồn cười.
Cô vợ bé nhỏ của hắn cũng không ngốc, biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng khi nhìn bộ mặt khẩn trương của cô Kiều Ngự Diễm có chút không đành lòng.
Vừa nhìn thấy Kiều Ngự Diễm đi ra từ nhà vệ sinh, Duy Y càng khẩn trương, giả bộ đứng dậy lục lọi túi xách.
Kiều Ngự Diễm rón rén đi tới phía sau ôm lấy cô vợ bé nhỏ của hắn, tà ác ma sát phía sau cô hai cái “Em yêu, em đang tìm gì vậy?”
“Tìm, tìm quần áo đi tắm!”
Cảm thấy cơ thể Duy Y căng thẳng, Kiều Ngự Diễm khom lưng bế cả người cô lên, đi về phía phòng nhà tắm “Không cần tìm, dù sao cũng phải cởi.”
“Cái gì?Sao anh có thể…….” Duy Y đã sớm đỏ mặt nghĩ muốn tìm một chỗ để chui vào.
“Cơ thể em có chỗ nào anh chưa nhìn thấy, chưa hôn chứ?”
“Anh…….” Âm thanh rền rĩ phản kháng của Duy Y truyền tới, cô xấu hổ đến mức không dám nhìn hắn.
“Anh đùa đấy…….anh đã giúp em để sẵn quần áo bên trong rồi.” Kiều Ngự Diễm đặt cô xuống nhưng không có ý muốn đi ra ngoài. Ánh mắt Duy Y muốn nói hắn nên đi ra thế nhưng hắn lại giả bộ như không hiểu.
“Y Y mắt em bị làm sao vậy?” Lời này vừa nói ra Duy Y thiếu chút nữa té xuống, Kiều Ngự Diễm nhiều năm lăn lộn trên thương trường Duy Y không tin hắn không hiểu ý cô.
Rõ ràng ban ngày họ còn không hòa hợp nhưng sao Kiều Ngự Diễm lại có thể biến không khí khó chịu trở nên hòa hợp.
“Anh đi ra ngoài đi……..”
“Anh cũng chưa tắm, hay là chúng ta cùng tắm đi?” Hắn đã sớm muốn tắm uyên ương nhưng vẫn chưa có cơ hội, bởi vì cơ thể Duy Y quá yếu, bình thường không chống nổi hành hạ của hắn đã bất tỉnh, hắn nghĩ muốn tắm cùng cũng không được.
Hôm nay không như vậy, hôm nay là đêm tân hôn của bọn họ, hắn muốn làm.
Nghĩ tới đây, Kiều Ngự Diễm tà ác kề sát mặt gần mặt vợ hắn, vây cô giữa cánh tay hắn và bồn rửa mặt.
“Em yêu, em giúp anh tắm đi!” Hắn mong chờ cảm giác bàn tay nhỏ bé của cô phủ lên người hắn. Hơn nữa mong đợi cô nắm giữ chỗ kín của hắn trong nháy mắt…….
“Anh đừng như vậy…….” Duy Y xoay mặt, không dám nhìn hắn lại bị hắn ôm sau đó đặt cô ngồi trên bồn rửa mặt, hắn cường thế tiến vào giữa hai chân cô, để cô kẹp chặt hông hắn.
“Bằng không anh giúp em tằm nhé?” Hắn từ từ hôn đôi môi cô, bàn tay hắn cũng không rảnh, từng cái từng cái cởi quần áo cô. Cởi đến khi chỉ còn quần áo lót, Kiều Ngự Diễm cũng mất khống chế, sợ rằng không kịp tắm uyên ương.
Nghĩ tới đây hắn dừng lại lo lắng, đúng lúc này, đột nhiên Duy Y nhảy từ bồn rửa mặt xuống, thoát khỏi ngực hắn, vội vàng mở nắp bồn cầu nôn khô một hồi.
“Sao vậy? Sao lại ói như vậy?” Thấy vậy Kiều Ngự Diễm vội vàng đi tới bên cạnh cô, khe vuốt tấm lưng trần của cô.
Nhưng Duy Y vẫn còn ói, một lúc sau mới thoải mái một chút.
“Không có việc gì, có thể là dị ứng với hoàn cảnh, đột nhiên cảm thấy ói.”
“Không thể được, phải gọi bác sĩ đến khám.”
“Không cần, bây giờ không sao rồi.” Nửa đêm đi đâu tìm bệnh viện? Hơn nữa bên ngoài lạnh như thế, có bác sĩ nào chịu tới khám chứ?
“Không thoải mái ở đâu phải lập tức nói cho anh biết, biết không?” Ánh mắt Kiều Ngự Diễm đột nhiên sáng lên.
Thời gian trước vì muốn cho Duy Y mang thai, hắn xem không ít sách, mấy ngày nay hắn lại quan tâm tới phản ứng của cô, nếu như hắn đoán không sai thì Y Y đang mang thai con hắn.
“Ừ, em biết rồi!”
“Em tắm đi, đừng để cơ thể bị lạnh.” Nói xong Kiều Ngự Diễm bế cô vào hồ tắm. Đúng là hồ tắm chứ không phải hồ tắm, đây là phòng cho tổng thống, được chuẩn bị đặc biệt cho đêm tân hôn.
Không phải người bình thường nào cũng có thể ở
“Tự em tắm là được rồi!”
“Vậy thì tốt, anh đặt quần áo ở đây, em tắm đi!Anh đi ra ngoài trước.” Kiều Ngự Diễm không giằng co nữa, bởi vì cảm giác nhìn thấy cơ thể cô nhưng không thể ăn được cực kỳ khó chịu, dục vọng của hắn đã tràn đầy, nếu như tiếp tục ở đây, chỉ sợ sẽ không quản được lý trí của mình.
Duy Y nhìn Kiều Ngự Diễm có chút kỳ quái đi ra ngoài, trong lòng không giải thích được, nhưng mà hắn đi cô mới thoải mái một chút.
Từ nhò đến lớn, trừ mẹ tắm cho cô lúc năm tuổi, cô chưa từng được XX. Huống chi ở trước mặt một người đàn ông. Mặc dù người đàn ông này là chồng cô, hơn nữa hai người cũng đã có quan hệ thân mật, nhưng cô không có cách nào tiếp nhận sự trao đổi giữa vợ chồng như vậy.
Ngày hôm sau người hướng dẫn du lịch chờ bọn họ từ sớm ở khách sạn, hai người vừa ra liền đi núi Phú Sĩ.
Núi Phú Sĩ được người Nhật Bản tôn vinh là “Thánh Nhạc”, là tượng trưng của người dân Nhật Bản. Núi Phú Sĩ cách Tokyo tám mươi cây số, qua hai huyện Sơn Lê và Tĩnh Cương.
Ngày thứ ba bọn họ đi Disneyland Tokyo, bởi vì chơi quá mệt, buổi tối lại đến một nhà khách nổi tiếng, ở đó có một suối nước nóng rất tốt. Sau đó Duy Y nói nghe nói bên cạnh có một khu trượt tuyết mới mở, không ít người trẻ tuổi thích đến nơi đó thử cảm giác trượt tuyết. Vì vậy đòi Kiều Ngự Diễm đưa đi trượt tuyết.
Duy Y không biết cơ thể mình có thay đổi nhưng Kiều Ngự Diễm biết, mỗi sáng sau khi rời khỏi giường sẽ bị nôn, bắt đầu kiêng ăn, đặc biệt thích ăn đồ chua.
Trượt tuyết đối với cô mà nói quá nguy hiểm. Vì đứa bé này, buổi tối hắn cố nhịn ân ái với cô, chính là sợ đụng tới bảo bối. Ít nhất trước khi bảo bối ổn định hắn không dám đụng tới cô.
Trượt tuyết so với ân ái còn nguy hiểm hơn nhiều.
Kết quả cô vợ bé nhỏ của hắn tức giận, nhốt hắn ở ngoài cửa phòng không cho vào.
“Y Y nghe lời, mửa cửa cho anh được không?Chúng ta nói chuyện được không?” Kiều Ngự Diễm ôn tồn đứng ngoài dụ dỗ nhưng cô không mở cửa. Khách phòng bên tò mò mở cửa cười nhìn trộm xem ai là người xu xẻo chọc giận người yêu bị nhốt ngoài của.
“Em muốn đi trượt tuyết!” Trong cửa truyền đến âm thanh của Duy Y. Bình thường cô không thế này, càng không to tiếng với Kiều Ngự Diễm. Chỉ vì hôm nay nhận được điện thoại của ba mẹ nói là anh Trạch Vũ nhập viện rồi, nghe nói trên người có nhiều chỗ gãy xương, là bị đánh, tâm tình không tốt.
Nghe như vậy Duy Y cũng biết có chuyện gì xảy ra, tức thời liền to tiếng yêu cầu, thật ra thì trượt tuyết cũng không phải yêu cầu gì lớn. Nhưng Kiều Ngự Diễm không cho cô đi, cho nên cố gắng phản bác lại hắn, từ chiều đến giờ vẫn như vậy.
Cô cũng không phải là không thể không đi, chính là nghỉ đến anh Trạch Vũ bị hắn đánh như vậy, mọi bức tức đều đổ lên nhả hắn.
“Trượt tuyết quá nguy hiểm, em muốn đi đâu anh cũng có thể đi cùng em, nhưng không thể chọn môn vận động nguy hiểm.” Không thể nghĩ cơ thể mình giống người khác được, sao có thể nghĩ được gì.
“Nguy hiểm chỗ nào, khi còn nhỏ em có trượt qua, cũng không phải là nguy hiểm, bên cạnh có người hướng dẫn, không phải anh cũng bên cạnh sao, sao có thể nguy hiểm chứ……..”
“Trước kia là trước kia, hiện tại không giống nhau, nghe lời, mở cửa!”
“Hiện tại có gì không giống? Kỳ thật kỹ thuật của em so với trước kia tốt hơn nhiều.”
“Tóm lại không được là không được!”
“Em muốn đi trượt tuyết!”
Kiều Ngự Diễm đúng là không biết Duy Y cũng có lúc quật cường như vậy, đến nỗi hắn không có khả năng chống đỡ.
“Y Y chúng ta thương lượng đi, có thể đến khu trượt tuyết nhưng không thể trượt tuyết!”
“Như vậy có gì khác biệt đâu? Nhìn người khác trượt mà mình không thể trượt, đi cũng như không.”
“Vậy thì không trượt tuyết chứ sao.”
“Anh…….dù thế nào đi nữa em muốn trượt tuyết!”
Đang lúc hai người giằng co thì căn phòng bên cạnh mở cửa, một người đàn ông Nhật Bản nửa thân dưới quấn một cái khăn lông đi ra, nhìn Kiều Ngự Diễm cười một cái “Anh bạn trẻ, sao cậu lại phải bảo vệ như vậy? Khu trượt tuyết rất an toàn, mấy ngày nay tôi đã đi không biết bao nhiêu lần. Còn trẻ như vậy mà đã sợ, làm sao có thể vượt qua mọi khó khăn của cuộc đời!”
Thì ra người đàn ông này cũng không phải người Nhật Bản, nghe giọng nói này giống như người Đài Loan.
“Đó là việc của tôi, ông đừng quản nhiều quá.” Kiều Ngự Diễm không khuyên được Duy Y, vốn đang rất nóng, lại gặp người đàn ông quần áo không chỉnh tề đứng trước mặt mình, lộ ra một thân toàn thịt, cũng không sợ người khác khó chịu.
“Tôi là người từng trải, tốt bụng nhắc nhở ngươi một chút!” Người đàn ông thấy giọng điệu của Kiều Ngự Diễm, tự biết là không vui, nhưng mặt mũi lại cảm thấy không nhịn được.
“Cảm ơn lòng tốt của ông, bây giờ ông có thể về!”
“Hừ, tốt bụng không được báo đáp, khó trách người yêu cậu không để ý tới cậu!” Người đàn ông bụng bự quay trở về, nhưng miệng ông lẩm bẩm chọc giận Kiều Ngự Diễm.
“Ông nói gì, có gan nói lại một lần nữa xem…….” Ánh mặt Kiều Ngự Diễm lạnh lùng nhìn người đàn ông, làm hắn nhanh chân chạy về phòng.
Rốt cuộc người đàn ông không thấy, nhưng Kiều Ngự Diễm bị Duy Y nhốt ngoài phòng đã hai tiếng rồi.
“Y Y…….”
“Sao?” Cô gái nhỏ ở bên trong giống như tựa sát vào cửa “Em cảm thấy người ta nói rât đúng, cái gì anh cũng quản em, làm sao có thể vượt qua mọi khó khăn của cuộc đời, nói không chừng ngày nào đó chúng ta sẽ ly hôn.”
“Em nói gì? Dám nói lại lần nữa xem.” Vừa nghe đến ly hôn, cả người Kiều Ngự Diễm lạnh băng, nhưng Duy Y núp ở sau cửa không thấy được, nhưng biết hắn tức giận. Làm gì có vợ chồng mới kết hôn hai ngày đã đòi ly hôn?
“Vốn dĩ như vậy, nếu như cái gì anh cũng ngăn em, cái gì cũng là anh sắp xếp, vậy cuộc sống của em còn ý nghĩa gì?”
“Duy Y…….” Lần này âm thanh rất nghiêm túc.
“Trừ phi anh cho em đến chỗ trượt tuyết.”
Trầm mặc hồi lâu, Duy Y cho là Kiều Ngự Diễm bị chọc giận đến nỗi nói không nên lời, đột nhiên âm thanh trầm ổn vang lên, không tức giận như vừa rồi.
“Được rồi, chỉ lần này thôi!” Rốt cuộc hắn vẫn đồng ý cho cô đến khu trượt tuyết. Mặc dù như vậy có chút mạo hiểm, chỉ là suy nghĩ một chút bây giờ là thời kỳ đầu mang thai của cô, chỉ cần hắn luôn sát bên người cô, sẽ không có chuyện gì.
Nhưng nếu quản quá chặt, một ngày nào đó sẽ làm cho cô có cảm giác phiền, đừng nói để cô từ từ yêu hắn, cho dù muốn cô bình thường với hắn cũng khó.
“Anh nói gì?”
“Ngày mai sẽ đến khu trượt tuyết, hài lòng chưa?”
“A!”
“Mở cửa đi.”
“Có thể mở cửa nhưng anh không được mắng em, cũng không được đánh em.” Duy Y dựa vào giọng nói hòa hoãn của hắn liền được voi đòi tiên.
“Làm sao anh có thể đánh em chứ?” Hắn tình nguyện tự làm mình bị thương chứ không muốn thô bạo với cô.
“Đây là anh nói đấy nhé!” Sau đó cửa được mở ra, Duy Y thận trọng lộ ra nửa cái đầu, nhì vẻ mặt của hắn rồi mới quyết định xem có nên mở cửa cho hắn hay không.
Mà Kiều Ngự Diễm cũng không dám đẩy cửa, sợ làm cô bị thương. Phụ nữ có thai ngã xuống là chuyện rất nghiêm trọng.
“Haiz…….Thật sự là anh không có biện pháp với em nữa!” Thấy cô mở cửa, đầu tiên là thò đầu ra ngoài nhìn, cuối cùng mới dám mở cửa cho hắn vào.
Trước kia hắn cũng từng trải qua những lúc cô dây dưa thế này, cũng may là cô dây dưa với hắn như vậy chứng tỏ cô không hận hắn. Qua hai năm, có những lúc hai người ở bên nhau hòa hợp, khi đó hắn rất cưng chiều cô, chỉ cần cô muốn hắn đều đồng ý.
Hiện tại không giống ở chỗ là cô mang thai, có rất nhiều thứ bị hạn chế.
Ngày hôm sau người hướng dẫn đưa bọn họ đến khu trượt tuyết. Cũng bởi vì Kiều Ngự Diễm nhất thời mềm lòng mà gây ra chuyện không thể bù đắp được.
Hai người lên ván trượt của mình, vừa mới bắt đầu chơi rất suôn sẻ, Kiều Ngự Diễm luôn vòng tới vòng lui sau cô. Chỉ sợ cô sẽ xảy ra chuyện gì, trong khu trượt tuyết phần lớn là các nhóm trẻ tuổi, cũng có một số đôi tình nhân.
Kiều Ngự Diễm nói cô ngồi ngắm cảnh là được làm sao chứ, đùa sao chứ, tới đây không chơi trượt tuyết chỉ ngồi nhìn thật nhàm chán.
Kiều Ngự Diễm không để cô chạy đến nơi nguy hiểm, chỉ trượt ở khu đất bằng, Duy Y nghe hắn, trượt trong vùng đất bằng phẳng hơn nữa còn lượn quanh hắn.
“Thích không?” Kiều Ngự Diễm nhìn bóng dáng cồng kềnh của cô lượn quanh, trong lòng không vui lắm.
“Ừ, rất thích!”
Nhưng không được chơi nhiều, Duy Y cũng có chút ngán, cô cũng không phải là người mới học trượt tuyết, mặc dù kỹ thuật của cô không được cho là tuyệt nhất nhưng trượt ở khu bằng phẳng không hay, cô muốn trượt ở sườn dốc.
Nhưng nhìn thái độ Kiều Ngự Diễm, hắn nhất định sẽ không đồng ý. Vì vậy cô liền giả bộ khát nước, để hắn đi mua đồ uống.
“Em không được đi xa. Chỉ có thể chơi ở đây, không được chạy loạn, biết không?” Trước khi đi Kiều Ngự Diễm ngàn lần căn dặn.
“Biết rồi, anh mau đi đi, em khát quá!”
Nhưng không bao lâu, khi Kiều Ngự Diễm đi được hai trăm mét, Duy Y liền như một làn khói lao xuống sườn dốc.
Ở đây Duy Y trượt đến đáy dốc, sau đó cùng đám người trượt về đỉnh dốc.. Thật ra thì lúc xuống lần nữa còn một người nữa, chỉ có lúc xoay người, Duy Y tự tin vào kỹ xảo của mình nhưng cũng không dám khiêu chiến nhiều.
Đi không bao lâu, đột nhiên đỉnh dốc truyền đến tiếng kêu sợ hãi, chỉ thấy một cô gái Nhật Bản hét lên chạy về phía này, bởi vì Duy Y nghe không hiểu, cho nên phản ứng không nhanh bằng những người kia, cô gái Nhật đó liền tong vào người cô.
Chưa kịp hiểu chuyện gì thì cô đã bị cô gái kai tong ngã, Duy Y theo một đường tuột xuống, Duy Y bị kinh sợ ôm thật chặt cô gái kia, hai cô gái cứ tuột xuống một đường như vậy, dừng lại không được.
Duy Y bị dọa sợ, cô gái kia cũng sợ hãi, đến cuối sườn dốc vẫn không thể nào dừng lại, một đường trượt đến khu vực nguy hiểm.
Nhân viên không ngừng thét lên với các cô, nhưng cô nghe không hiểu bọn họ nói gì, hơn nữa tiếng thét của hai cô gái đã sớm lấn át âm thanh của bọn họ.
“Kiều Ngự Diễm, cứu mạng…….” Duy Y lớn tiếng kêu, nhưng làm sao còn bóng dáng của Kiều Ngự Diễm?
Rốt cuộc bay thật nhanh, cô thoát khỏi cô gái kia, bật lên cao sau đó rớt xuống, còn chưa kịp biết rơi xuống sườn núi có chết hay không, Duy Y lập tức bối rối, cô thể theo một đường lăn xuống. Cô nghĩ lần này cô chết chắc.
Tại sao cô không nghe lời Kiều Ngự Diễm? Tại sao lại tùy hứng như vậy?
Cuối cùng dừng lại tại một phiến đá khổng lồ, nhưng Duy Y không có tri giác, cái ót nặng nề đập vào phiến đá không có bất kỳ động tác gì.
Kiều Ngự Diễm mau thức uống quay trở lại, phát hiện chỗ đó không còn bóng dáng Duy Y, sau đó kinh hoảng nhìn thấy đội cấp cứu, nghe nói hai cô gái trượt đến khu nguy hiểm.
Lập tức tim hắn thấp thỏm, sau đó không để ý tới trong tay đang cầm gì chạy về khu nguy hiểm.
Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả - Ái Ước