Remember that great love and great achievements involve great risk.

Anonymous

Download ebooks
Ebook "Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Ái Ước
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 99 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 413 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:59 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 77: Trừng Phạt
gày hôm sau vừa đúng thứ hai, buổi sáng có ba tiết, Duy Y đến trường như mọi ngày, trong phòng học sớm đã đầy người.
Mọi người giống như đang bàn tán chuyện gì, vừa thấy cô liền rối rít ngừng lại nhìn cô.
Sau khi lên đại học, Duy Y vẫn luôn rất điềm tĩnh, bất chợt bị nhiều người chú ý như vậy, làm cho cô cảm thấy không quen, cũng không thoải mái.
Mọi người làm sao vậy, tại sao lại nhìn cô? Hơn nữa cái nhìn đều biểu thị sự khi dễ, đồng tình cũng có, dĩ nhiên không thể thiếu sự tồn tại của những người muốn xem kịch vui.
“Sao vậy?” Duy Y ngồi xuống hỏi một bạn nam ngồi bên cạnh.
“Duy Y, bạn thật là lớn mật nha, hơn nữa chuyện lớn như vậy một chút cũng không biết.” Bạn nam cười nói.
“Bạn thật sự không biết hay là giả bộ?” Một bạn nam khác nói, hơn nữa mấy bạn học bên cạnh cũng nhích lại gần cô.
“Thôi đi, bạn đừng giả bộ nữa, loại chuyện như vậy cũng làm được, còn giả bộ đơn thuần gì chứ?”
“Đúng là, hiện tại trên trang web cũng đã truyền hết rồi, lên mạng của trường xem một chút có lẽ vẫn chưa bị xóa!”
“Rốt cuộc mọi người đang nói cái gì?” Duy Y nghe thấy toàn là lời nói châm chọc, trong lòng giận lên, giọng nói không khỏi có chút cộc cằn.
“Hừ, bạn quát cái gì, còn không phải là một loại rác rưởi.”
“Đúng là, cũng bị xài qua rồi, video còn truyền trên web, giả bộ cái gì chứ. Thật là, trước kia thấy bạn bị Chu Mẫn Sắc khi dễ mình còn thấy bạn đáng thương, không nghĩ tới bạn lại là đứa con gái không biết xấu hổ như vậy, so với Chu Mẫn Sắc, hiện tại mình thấy Chu Mẫn Sắc ít nhất còn chân thật.”
Duy Y kinh ngạc nhìn mọi người, bọn họ đang nói cái gì, video bị truyền trên web?
Chẳng lẽ là…….
Không, không thể nào, đĩa CD vẫn luôn trong ngăn kéo của cô, từ sau khi Kiều Y đưa cho cô cả một học kỳ trôi qua cô đều không có dung khí xem nó, cho nên vẫn đặt trong ngăn kéo…….
“Mấy người thật là không có lương tâm, châm chọc người khác rất vui sao? Mẹ nó, nếu tôi còn nghe thấy một câu nói xấu Duy Y, tôi quyết không bỏ qua cho người đó.” Chính là Kiều Y không biết nhảy ra từ đâu, lôi kéo bàn tay đang run của Duy Y.
“Còn chưa tới lượt bạn nói nha! Thật là…….”
“Con mẹ nó bạn chưa có làm qua sao, bạn dám nói mình còn là xử nữ không?” Kiều Y đẩy nữ sinh phách lối kia.
“Tôi……” Nữ sinh kia bị chặn nói không nên lời, mặt đỏ bừng.
“Thôi, đừng chọc bạn ấy, bạn ấy là tiểu thư của tập đoàn Kiều Thị, ở trong trường hiệu trưởng rất nể, hiệu trưởng đều phải nề mặt bạn ấy.” Một bạn nữ khác nhỏ giọng khẽ lôi kéo nữ sinh bị chặn.
Kiều Y liếc hai nữ sinh một cái, ánh mắt lại mạnh mẽ quét vào đám người kia “Anh trai tôi quan hệ bới chị dâu tôi, xem như video này bị lộ ra thì thế nào? Tôi cảnh cáo các người, nếu tôi điều tra ra được ai hãm hại chị dâu tôi, tôi sẽ cho người đó sống không bằng chết.”
Kiều Y cố ý nói Duy Y là chị dâu, chỉ hy vọng cô không bị người khác khi dễ.
Kể từ khi công khai quan hệ với anh trai cô, thường bị mọi người chê cười, mặc dù cô luôn khiêm tốn không để ý, nhưng có một số người ghen tỵ với cô. Kiều Y đã giúp cô ngăn cản nhiều lần.
Mới vừa rồi cũng là anh trai gọi điện cho cô, muốn cô đến phòng học của Duy Y ngay lập tức xem thấ nào, mặc dù anh trai không nói rõ chuyện gì, nhưng nghe giọng anh ấy rất bực, cô cũng bỏ mặc buổi học chạy tới.
Ai biết lại thấy một màn như vậy, buổi sáng cô cũng lơ đễnh thấy được video, vốn dĩ muốn xem tình huống Duy Y thế nào.
Sau khi nói xong Kiều Y lôi kéo Duy Y ra khỏi phòng học. Dọc đường đi không ít người chỉ chỏ hai người, bị Kiều Y trợn mắt không dám nhìn nữa.
Nhưng đi chưa được bao lâu, Duy Y lại vòng lại, hướng đến thư viện, trong trường chỉ có chỗ đó có máy tính. Hơn nữa còn có thể lên mạng.
Đến thư viện, Duy Y mở trang web của trường, ở trang video hiện lên đoạn clip cô vẫn không dám đối mặt kia, cũng chính là đoạn video lúc trước Kiều Ngự Diễm cho cô xem. Cô không thể tin được, cả người mềm nhũn, giống như người chết đuối, trong mắt không có bất kỳ sắc thái nào.
Hiện tại toàn thế giới đều biết chuyện xấu của cô rồi.
Video truyền ra, nhất định ba mẹ sẽ nhìn thấy, anh Trạch Vũ nhất định nhìn thấy, còn có các dì trong khu chung cư, bạn học cấp một, cấp hai……Còn rất nhiều người quen cô.
Cô còn mặt mũi nào gặp măt mọi người……
Đúng lúc chết lặng điện thoại vang lên, là mẹ gọi tới. Thấy Duy Y không nhận điện thoại, Kiều Y liền cầm lên nghe.
Video truyền ra trên trang web của trường, cho nên mẹ Duy Y là giáo viên trong trường cũng rất nhanh thấy được.
“Thưa bác, cháu là Kiều Y.”
“Để Duy Y nghe điện thoại!” Bên kia điện thoại mẹ Duy Y đang rất tức giận.
“Hiện tại Duy Y không thể nghe điện thoại, cháu biết rõ bác muốn nói gì, nhưng mà bây giờ không phải lúc trách mắng Duy Y, Duy Y cũng không muốn như vậy, cho nên bác cho chúng cháu một ít thời gian, anh trai cháu sẽ xử lý tốt, mấy ngày nay nên để Duy Y ở nhà cháu.”
Đầu bên kia điện thoại không biết nói những gì, chỉ thấy Kiều Y trầm mặc một lát, sau đó liền tắt máy.
Sauk hi Kiều Y tắt điện thoại, điện thoại của cô cũng vang lên, là anh trai gọi đến dặn dò cô mấy câu sau đó liền tắt máy.
“Duy Y, anh trai muốn mình dẫn bạn về nhà nghỉ ngơi. Chúng ta đi thôi!” Trời sinh Kiều Y cùng anh trai cô đều có bộ dạng lãnh đạo, cũng không cho Duy Y cự tuyệt, liền kéo cô đi.
Mà Duy Y chết lặng giống như người gỗ, không khóc không làm loạn, cũng không có tức giận…….
Kiều Ngự Diễm đem mọi chuyện dìm xuống, mặc dù có ít người thấy được đoạn video cũng cho người đi che miệng lại. Nhất là trường đại học G.
Sau đó lại cho người đi thăm dò ngọn nguồn đoạn video được truyền ra, hắn muốn người kia trả một cái giá thê thảm.
Mặt khác hướng tới giới truyền thông tuyên bố tin tức, hôn lễ của hắn và Duy Y ba ngày sau sẽ được cử hành, hơn nữa muốn giới truyền thông làm nhân chứng cho bọn họ. Đây là biện pháp vãn hồi danh dự tốt nhất, bọn họ danh chính ngôn thuận, Duy Y là vợ của hắn, như vậy càng có thể truy cứu người hãm hại bọn họ.
Sau khi phân phó mọi chuyện xong về nhà, Kiều Ngự Diễm gặp được Duy Y, cô chịu đả kích không nhỏ, cản người giống như không còn sinh khí. Một người cô linh ngồi trên ghế ngoài ban công, đôi tay ôm đầu gối, đầu cũng chôn trong đầu gối.
Kiều Y ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, thấy hắn quay về, Kiều Y liền thức thới bỏ đi. Cô nghĩ anh trai có rất nhiều lời muốn nói với Duy Y. Cô nói một câu Duy Y cũng không nghe.
Nếu như mấy ngày này Duy Y ở đây, Kiều Y quyết định quay về nhà ở vùng ngoại ô, để cho bọn họ một chút không gian.
Sauk hi Kiều Y đi, Kiều Ngự Diễm đi tới bên cạnh Duy Y, ngồi xổm xuống, một bàn tay nắm bàn tay nhỏ bé của cô, một tay vóng qua đầu vai nho nhỏ của cô, nhè nhẹ vỗ “Đừng sợ, có anh bên cạnh em, anh sẽ không để ai làm em tổn thương. Video đã bị thủ tiêu rồi, anh cũng đã xử lý mọi chuyện cho em.”
Duy Y rốt cuộc ngẩng đầu lên, nhìn hắn một cái, lại vùi đầu trở lại.
Kiều Ngự Diễm đứng dậy, đem cơ thể đáng thương bé nhỏ đặt trên chân mình, hắn ngồi vào vị trí của cô.
Kiều Ngự Diễm để đầu cô tựa vào ngực mình, nhè nhẹ vỗ về an ủi cô như cũ, "Muốn khóc cứ khóc đi, đứng nén như vậy, anh càng đau hơn. Nói với anh một câu đi, được không?”
“……….” Rốt cuộc người trong ngực cũng cử động, cánh tay không kìm hãm được hướng tới hông hắn, nhẹ nhàng khóc thút thít, nhưng cái đầu nhỏ vẫn luôn tựa vào ngực hắn không ngẩng lên.
“Anh sẽ bắt được người kia, tùy em xử lý thế nào đều được, cho dù giết hắn cũng được, lại dám hại em, anh sẽ không bỏ qua cho hắn.”
“Không cần lo lắng về ba mẹ, anh sẽ ứng phó, nếu như anh muốn kết hôn, không ai có thể ngăn cản…….”
“Anh đã thông báo ba ngày sau cử hành hôn lễ, nói trước một tuần, mặc dù phải đổi ngày du lịch trăng mật, nhưng mà những thứ này đều không thành vấn đề…….Kỳ thi cuối kỳ em cũng đừng thi, chuẩn bị chuyện hôn lễ cùng anh được không?”
Kiều Ngự Diễm khéo léo chuyển sang chuyện khác, cố gắng chuyển suy nghĩ của cô sang hướng khác. Nhưng Duy Y lại chỉ nhẹ nhàng khóc.
Lúc này điện thoại Kiều Ngự Diễm vang lên “Alo! Ừ, tôi biết rồi, tôi lập tức tới.”
“Y Y, anh đã tìm ra ai là người làm ra chuyện này rồi, em có muốn đi cùng anh không?” Kiều Ngự Diễm tắt điện thoại, giọng nói trở nên dịu dàng.
Lời nói của hắn khiến Duy Y ngẩng đầu lên, nhìn về phía hắn.
Vì vậy hai người tới một căn phòng trong một nhà hàng cao cấp. Cửa phòng có hai người đàn ông mặc đồ tây, đeo kính đen đứng canh cửa, thấy tình hình như vậy Duy Y có chút sợ hãi.
Duy Y khẽ run một cái, Kiều Ngự Diễm nắm chặt tay cô “Đừng sợ, đây đều là người của anh.”
“Ngài Kiều!” Hai người cung kình hướng Kiều Ngự Diễm cúi đầu.
“Đi vào dọn dẹp sạch sẽ, đừng làm người khác sợ.” Kiều Ngự Diễm lạnh lùng mở miệng, hắn đứng cùng Duy Y ở trước cửa, không có ý muốn đi vào.
“Dạ!” Một người xoay người đi vào trong, qua mấy phút mới đi ra ngoài “Ngài Kiều, đã dọn sạch sẽ rồi!”
“Ừ!”
Sau đó Kiều Ngự Diễm kéo Duy Y vào phòng.
Tình cảnh trong phòng lúc này cũng khác, đây là một phòng khách, trong phòng đều là đàn ông mặc âu phục màu đen, thấy Kiều Ngự Diễm đi vào, cũng đứng dậy hướng hắn gật đầu chào. Thế nhưng Kiều Ngự Diễm không để ý tới những người này, hắn đi theo người dần hắn vào phòng.
Nhìn tình thế như vậy, Duy Y càng thêm sợ, nắm chặt tay Kiều Ngự Diễm, đi sát bên cạnh hắn. Ánh mắt nhìn những người đàn ông kia giống như con thỏ nhỏ đầy sợ hãi.
Khi nhìn thấy tình hình trong phòng, mọi người ngây ngẩn cả người, khiếp sợ, khiếp đảm, còn có không thể tin.
Người trong phòng so với người bên ngoài còn nhiều hơn, hơn nữa tất cả đều là con trai, bốn phía trong phòng đều có máy quay phim, giống như hiện trường quay phim. Mà trên giường lớn trong phòng, một người con gái đầu tóc rối bù chỉ mặc một chiếc áo ngủ, vội vội vàng vàng sửa lại quần áo, đi tới bên cạnh Kiều Ngự Diễm cùng Duy Y, quỳ trên mặt đất “Anh Kiều, van xin anh bỏ qua cho em, em không dám nữa! Anh Kiều…….”
Mái tóc che hết nửa khuôn mặt cô gái, Duy Y nhìn thật lâu mới nhận ra cô ta, hóa ra là Chu Mẫn Sắc.
Chỉ thấy Chu Mẫn Sắc ôm chân Kiều Ngự Diễm, vừa xin vừa kêu gào, mà Duy Y bởi vì thấy cô ta đến gần, vội vàng buông lỏng bàn tay Kiều Ngự Diễm, lùi sang một bên.
Lại là Chu Mẫn Sắc, Duy Y che miệng không thể tin được. Nhưng mà làm sao cô ta có được đĩa CD? Đĩa CD rõ ràng nằm trong ngăn kéo của cô.
Đúng rồi, là mẹ ngày hôm qua đưa đĩa CD đến công ty cho cô, khi đó thấy Chu Mẫn Sắc ngồi bên quầy đã thấy là lạ, mẹ cầm nhầm đĩa CD, nhầm tưởng là đĩa CD cô cần đưa đến công ty, nhưng người nhận đĩa CD lại là Chu Mẫn Sắc, cho nên…….
“Chu Mẫn Sắc, lại là cô!” Duy Y nhìn chằm chằm cô gái xốc xếch nằm trên đất nói.
“Duy Y, thật xin lỗi, thật xin lỗi, mình sai rồi, cầu xin bạn bỏ qua ình, van xin bạn…….”
Lúc này, một người đàn ông bốn mươi lăm tuổi đi về phía Kiều Ngự Diễm, khuông mặt người đàn ông hưu nhàn, áo khoác màu xám tro, nhìn qua có chút mập, trên mặt còn màng theo vẻ bỉ ổi.
“He he, ngài Kiều, ngài đã tới!”
“Ừ!” Kiều Ngự Diễm không nhịn được đáp một tiếng, đến liếc nhìn cũng không thèm nhìn người đàn ông kia một cái, kéo Duy Y tới bên cạnh hắn, để bàn tay trên eo nhỏ cô, bộ dạng giống như bảo vệ cô hết sức.
“Tất cả đều được an bài theo ý của ngài, xin ngài yên tâm! Tôi nhất định sẽ làm ngài hài lòng, ở trong thành phố G không tìm được người đóng phim sex có kỹ thuật cao như tôi đâu! Ngài cứ yên tâm!”
“Nam chính đâu?” Kiều Ngự Diễm lạnh giọng hỏi.
Lúc này chỉ thấy một người đàn ông cường tráng từ phòng vệ sinh đi ra “Ngài Kiều!”
Kiều Ngự Diễm nhìn một chút người đàn ông kia, lại nhìn một chút cô gái nằm khóc trên đất “Cho tất cả các anh em ở đây thay phiên nhau, trước khi hôn lễ của tôi kết thúc, không cho ngừng.”
“Không……..Không cần, anh Kiều không cần, van xin anh bỏ qua cho em, em thật sự biết sai rồi…….” Chu Mẫn Sắc kêu gào cầu xin tha thứ, lại bị hai người đàn ông bên cạnh gắt gao đặt lại trên giường.
Chu Mẫn Sắc thật là hối hận, hiện tại tâm cô ta đã chết, cô ta biết rõ Kiều Ngự Diễm là người không thể chọc tới, nhưng lúc đó lại không thể khống chế được mình, bởi vì người con gái trong đĩa CD là Duy Y, cô ta chỉ muốn cho Duy Y mất mặt mà thôi. Ai bảo mọi người xem cô như một nàng công chúa.
“Đã đưa Chu Đổng đến chưa?”
“Ngài Kiều, đã mang người tới, đang ở ngoài phòng khách.”
Chu Mẫn Sắc vừa nghe bọn họ cũng đưa ba đến, khóc càng thêm thê thảm, càng thêm cố gắng phản kháng giãy giụa cơ thể, nhưng càng giãy giụa càng bị đè xuống đất, lúc này mặt cô ta đã bị đè xuống mặt đất lạnh như băng.
Duy Y nhìn cô ta bị hai người đàn ông đè như vậy đã sớm hết hồn hết vía, càng đứng sát vào bên cạnh Kiều Ngự Diễm, trong tiềm thức của cô Kiều Ngự Diễm là an toàn nhất.
Cảm thấy Duy Y sợ hãi bên cạnh mình, Kiều Ngự Diễm đưa cô ra khỏi phòng.
Trong phòng khách, Chu Đổng ăn mặc phong nhã cùng một người phụ nữ hợp mốt ngồi lo lắng trên ghế sô pha, trong phòng khách có mười người đàn ông đứng không theo trật tự, vừa thấy Kiều Ngự Diễm đi ra liền cúi đầu chào, giống như cảnh tượng trong phim xã hội đen.
Chu Đổng cùng người phụ nữ kia đứng dậy.
“Ngài Kiều, chuyện này là?” Chu Đổng nhìn cảnh tượng trước mắt, không khỏi có chút sợ hãi. Trước kia có nghe nói Kiều Ngự Diễm không đơn giản, không chỉ có bạch đạo mà ngay cả hắc đạo cũng phải nể mặt hắn. Nhưng hôm nay nhìn tình hình như vậy, chẳng lẽ mình đã làm sai điều gì chọc giận làm cho hắn kêu gọi hắc đạo đến.
Chu Đổng cũng không biết con gái ông đã gây ra tai họa gì.
Kiều Ngự Diễm kéo Duy Y ngồi xuống, lại ra hiệu cho vợ chồng Chu Chấn Bân ngồi xuống.
“Cũng không có gì, chỉ muốn chấm dứt mọi chuyện với Chu Đổng!” Kiều Ngự Diễm nói nhẹ nhàng nhưng người hiểu hắn cũng biết đằng sau nhất định không có chuyện gì tốt.
Chu Đổng nghe xong những lời này, trong lòng lo lắng, sắc mặt trở nên trắng bệch.
“Không biết tổng giốc Kiều đang nói chuyện gì?”
“Các người có thể tới phòng hỏi một chút con gái mình rồi sau đó ra nói chuyện với tôi!” Kiều Ngự Diễm đứng dậy, mở một chai nước đưa cho Duy Y, để cho cô bình tĩnh một chút. Trường hợp này hắn không nên để cô xuất hiện ở đây, nhưng cô nói cô muốn xem một chút người hãm hại cô là ai.
“Mẫn Sắc? Mẫn Sắc cũng ở đây ư?” Bà Chu vừa nghe thấy con gái cũng ở đây, liền vội vàng đứng lên đi tới trước phòng, nhưng khi bà vừa thấy con gái đầu tóc rối bù, lại mặc áo tắm ngồi trên giường, nhất là trong phòng còn có nhiều đàn ông đứng như vậy, trong lòng đã sớm sợ hãi.
Chu Đổng cũng đi theo vào phòng.
“Mẫn Sắc? Mẫn Sắc con làm sao vậy? Có phải bọn họ khi dễ con không…….?” Trong phòng truyền đến tiếng khóc của bà Chu.
Sau đó một người đàn ông mặc tây trang đóng cửa phòng lại, trong phòng khách trở nên yên tĩnh hơn nhiều.
“Y Y, hay là em về trước đi, anh xử lý mọi chuyện xong sẽ về với em!” Kiều Ngự Diễm nhẹ nói với Duy Y, âm thanh dịu dàng như vậy, những thủ hạ của hắn ở đây từ trước tới giờ đều chưa bao giờ nghe qua.
Hơn nữa giọng điệu kia còn có ý thương lượng, ngài Kiều từ trước đến giờ chỉ ra lệnh, lúc nào thò biết thương lượng rồi?
“Không, em không muốn về!”
Kiều Ngự Diễm nghe cụng không tức giận, “Nhưng anh sợ sẽ làm em sợ, hay là em về trước đi.”
“Ừ……Không muốn!” Hôm nay thấy được một mặt mà Kiều Ngự Diễm không muốn ọi người biết, trước kia vẫn cho rằng hắn là một doanh nhân thành công, nhưng không nghĩ tới hắn còn một mặt đáng sợ như vậy.
Nhìn hắn xử lý Chu Mẫn Sắc cũng biết hắn là một người đàn ông đáng sợ như thế nào.
Nhưng tại sao sống chung ba năm với hắn, cô lại không phát hiện ra những mặt này, nếu biết trước hắn là một người đàn ông đáng sợ như vậy, trước kia cô cũng không dám nhì hắn. Nhớ tới trước kia cô luôn cố ý giày vò hắn, hơn nửa đêm gọi hắn đi ăn cũng có.
“vậy cũng được!” Thật ra Kiều Ngự Diễm rất lo lắng, Duy Y đã rất sợ hắn, nếu như hắn hung ác trước mặt cô như vậy, chỉ sợ cô khó có thể mở lòng mình với hắn, thật vất vả mới khiến cho cô dỡ xuống những phòng bị với hắn…….
Không lâu sau, Chu Đổng từ phòng đi ra, bà Chu còn ở trong phòng với Chu Mẫn Sắc.
Chu Đổng vừa đi ra đã quỳ gối ngay trước mặt Kiều Ngự Diễm “Tổng giám Kiều, thật xin lỗi, con gái tôi không hiểu chuyện, mạo phạm tới ngài, van ngài đại nhân đại lượng bỏ qua cho. Chu Đổng tôi xin thề, về sau nhất định làm thân trâu ngựa báo đáp ngài.”
Chu Đổng không nghĩ tới con gái ông lại trêu chọc tới nhân vật lớn này, ông cho rằng con gái thích tổng giám đốc Kiều, cho nên mới không ngăn cản con gái đến gần Kiều Ngự Diễm. Không nghĩ tới con gái ông đám đem đĩa CD của nhân vật lớn này phát lên mạng, đây không phải là đắc tội với quan lớn sao?
Kiều Ngự Diễm là ai, làm sao có thể chọc tới hắn chứ?
“Chu Đổng, nếu như là ông, ông sẽ bỏ qua việc bí mật của mình bị công khai sao?”
“Cái này……Mẫn Sắc thật sự là vô tâm, con bé chỉ là ghen tỵ với cô Duy Y nen mới làm nên chuyện như vậy, cũng không phải thật lòng nhắm vào ngài, cho nên van xin ngài cho con bé một con đường sống. Nếu như chuyện này bị truyền ra ngoài, Mẫn Sắc sẽ không có tương lai nữa.”
Chu Đổng nghĩ về tương laic ho con gái mình, chẳng lẽ Duy Y không có tương lai sao? Huống chi, đắc tội với Duy Y so với đắc tội với hắn còn nghiêm trọng hơn, chẳng lẽ ông ta không hiểu?
Chuyện hôm nay không phải vì hắn mà là vì Duy Y.
“Chu Đổng, nói thật cho ông biết, ông đắc tội với tôi, nhất định tôi sẽ không truy cứu, nhưng người mà ông đắc tội hôm nay chính là vợ tôi, cho nên xin lỗi…….”
“Cái gì?” Chu Đổng không thể tin được, ông cho rằng nhằm vào Duy Y, con gái ít nhất sẽ không chịu khổ như vậy, ai biết……..
“Nếu như ông không thể dạy dỗ con gái, vậy phải chịu trách nhiệm không phải sao? Mấy ngày này chỉ sợ là cô Chu không thể ra khỏi cửa phòng, không bằng bà Chu ở trong phòng nhìn cô ấy quay phim vậy.Xích Mộc Thủy, xong chuyện giữ lưỡi của Chu Đổng lại. Nếu như đến lúc đó cô Chu còn sống, đưa đến khu Hồng Đăng ở Philipines, cho cô ta hầu hạ các anh em ở đó một chút.”
“Ngài Kiều…….Ngài Kiều…….Ngài Kiều tha mạng, ngài Kiều…….Mẫn Sắc con bé mới…….”
Kiều Ngự Diễm phân phó xong mọi chuyện, liền dẫn Duy Y ra khỏi phòng, bởi vì trong phòng truyền ra tiếng gào của hai mẹ con, hắn sợ sẽ hù sợ Duy Y.
Mà tiếng gào của Chu Đổng cũng không thể lưu lại bước chân của hắn, giữ lại lưỡi của ông.
Kiều Ngự Diễm thật là tàn ác, ông là một luật sư, lưỡi chính là miếng cơm của ông, nếu như không có lưỡi, ông làm luật sư thế nào? Sự nghiệp của ông sẽ thế nào…….
Ra khỏi phòng, vốn dĩ Duy Y muốn xin cho bọn họ, ít nhất cầu xin cho vợ chồng Chu Đổng. Tuy nhiên bị Kiều Ngự Diễm ngăn cản.
“Y Y không hài lòng với cách xử lý của anh sao?”
“Có quá đáng hay không?”
“Không quá đáng, một chút cũng không quá đáng, Y Y em nghe đây, có anh ở đây, không ai có thể khi dễ em, em hiểu chưa?”
“Nhưng vợ chồng Chu Đổng vô tội.”
“Ở trong mắt anh bọn họ tuyệt đối không vô tội, chúng ta không cần nói về chủ đề của bọn họ nữa, anh dẫn em đi ăn, mua chút đồ dùng hàng ngày nữa. Trước ngày kết hôn mấy ngày, em sẽ ở nhà anh.”
“Tại sao, ba mẹ em sẽ lo lắng.”
“Em yên tâm đi, anh đã an bài xong mọi chuyện rồi, em chờ làm cô dâu của anh đi!”
“Cái gì? Cô dâu?” Hiển nhiên Duy Y không nghe thấy lời Kiều Ngự Diễm nói.
“Chưa đầy ba ngày nữa chúng ta sẽ kết hôn, anh đã sắp xếp xong mọi chuyện. Sau hôn lễ chúng ta sẽ đi hưởng tuần trăng mật…….” Kiều Ngự Diễm dắt Duy Y đi đằng trước chỉ sợ không thấy nét mặt của cô, nói ra sự sắp xếp của hắn.
“Không phải em đã nói em không muốn kết hôn sớm sao?” Duy Y nhỏ giọng nói.
“Em nói cái gì?” Kiều Ngự Diễm đi đằng trước thật sự không nghe thấy, cau mày lắng nghe, nhưng Duy Y vừa nhìn thấy dáng vẻ của hắn, trong lòng vô cùng hồi hộp.
“Không có…….Không có gì!” Nếu là lúc trước, nhất định cô sẽ phản bác lại, hoặc là khóc mắng, nhưng hôm nay vừa có được kinh nghiệm như vậy, làm sao cô dám phản kháng nữa.
Vì vậy trước tiên hai người đi siêu thị mua đồ dùng hàng ngày mới về nhà. Thật ra thì Kiều Ngự Diễm thích đi siêu thị cùng cô, cảm giác giống như một đôi vợ chồng nhỏ, nếu như có một đứa trẻ ngồi trong giỏ xe vậy thì hạnh phúc hơn rồi.
Nghĩ đến đứa trẻ, cơ thể Duy Y nên có chút thay đổi. Ít nhất bà cô tháng này của cô sẽ không có.
Hắn luôn tin tưởng vào năng lực của bản thân, ngày đó trên sân thượng, hắn muốn cô rất nhiều lần, nhớ lần đó đạt đến đỉnh hắn không rút khỏi người cô, mà là bắn vào bên trong, rồi đền hai lần trong phòng cũng như vậy.
Cho nên hắn dám cam đoan Duy Y có thai. Nhưng tại sao một chút phản ứng cô cũng không có? Phụ nữ có thai không phải luôn muốn ói sao?
Bạch Trạch Vũ không nhìn thấy đoạn video kia, nhưng lúc tối xem trang web chính của Duy Y, không ngờ thấy nhiều lời nhắn vũ nhục lưu lại, thậm chí là mắng thậm tệ.
Hắn nghĩ nhất định là cô đã xảy ra chuyện gì, bằng không tại sao trang web chính của cô tự nhiên lại có nhiều khách như vậy, hơn nữa còn có nhiều lời nói không lọt tai lưu lại.
Hắn căn cứ vào đầu mối là trang web trường đại học G, cái gọi là video không biết xấu hổ đã bị thủ tiêu, hắn không thể tìm thấy dấu vết. Sau đó lúc quay lại trang web chính, những tin nhắn kia lại đã bị thủ tiêu, trang web còn có một chút lịch sử nhưng không tới một tiếng đã bị xóa sạch không tìm được.
Phải là người có thế lực lớn phong tỏa mọi thứ lại.
Vì vậy vội vàng xuống lầu tìm Duy Y, nhưng ba mẹ Duy Y nói cô không có ở nhà, mà là ở nhà bạn. Hỏi bọn họ có phải đã xảy ra chuyện gì không, ba mẹ Duy Y cũng không nói gì.
Cũng phải thôi, con gái gây nên chuyện xấu như vậy, có ba mẹ nào muốn phơi ra chứ? Cũng không phải là chuyện gì hay ho.
Bạch Trạch Vũ không tìm được Duy Y, không thể làm gì khác hơn là gọi điện thoại cho cô, đáng tiếc vẫn trong tình trạng tắt máy.
Vì vậy hắn nghĩ tới bạn thân nhất của Duy Y, mặc dù bình thường có gặp mặt, nhưng lại không thân với Kiều Y. Mặc dù cô ấy là em gái Kiều Ngự Diễm, nhưng Bạch Trạch Vũ cũng xem cô ấy như bạn thân nhất của Duy Y má thôi, cũng không vì quan hệ khác mà ghét cô.
“Ai ở đầu dây vậy?” Giọng Kiều Y có chút khó chịu, giống như đã buồn ngủ.
“Xin chào, tôi là Bạch Trạch Vũ!”
“A, anh Bạch Trạch Vũ, có chuyện gì vậy?” Vừa nghe thấy là Bạch Trạch Vũ, Kiều Y lập tức tỉnh dậy.
“Kiều Y, anh muốn hỏi một chút có phải Duy Y ở nhà em hay không?”
“Đúng vậy! Có chuyện gì vậy?” Nhà anh trai cũng xem như nhà cô đi, dù sao cô cũng ở đó nhiều năm rồi. Mặc dù giờ phút này cô không ở đó, Kiều Y nghĩ không muốn cho Bạch Trạch Vũ biết nơi Duy Y đến.
Kể từ sau đêm thấy anh trai nhếch nhác, cô cũng luôn ở sát bên cạnh anh trai, mặc dù Duy Y không thích anh trai, nhưng anh trai yêu cô ấy như vậy, cô không hy vọng anh trai sẽ xảy ra chuyện gì. Trong khoảng thời gian này, cô cũng có quan sát Duy Y, cũng từ sau buổi tối đó Duy Y đối với anh trai tốt hơn. Cô rất hiểu rõ Duy Y, thích mềm không thích cứng. Mọi người đều biết cô ấy có tâm hồn lương thiện, chỉ có bộ dạng đáng thương mới có thể làm mềm lòng cô. Ban đầu bởi vì quan hệ bạn bè, cá tính tùy hứng, một người bạn bên cạnh cũng không có, Duy Y là lớp trưởng, cho nên cô chủ động chơi cùng, không ai muốn ngồi bên cạnh cô, cô lại chủ động ngồi vào bên cạnh cô ấy.
Cho tới nay anh trai cũng không tồn tại trong lòng cô, quan trọng là do anh trai quá cường thế. Cho nên bất luận thế nào, cô phải giúp anh trai, khiến Duy Y trở thành chị dâu của mình, mặc dù tuổi hai người chênh lệch nhau một chút…….
“Có phải mấy ngày nay Duy Y đã xảy ra chuyện gì rồi không?” Bạch Trạch Vũ hỏi.
“Ừ, xảy ra chuyện gì? Có chuyện gì à?” Kiều Tính giả bộ ngu hỏi, nếu như Bạch Trạch Vũ biết chuyện không may của Duy Y, nhất định hỏi không ngừng. Hơn nữa không hy vọng thời khắc mấu chốt Bạch Trạch Vũ không xuất hiện.
Hiện tại có thể khẳng định rằng Duy Y rất cần người an ủi, nếu như người bên cạnh cô bây giờ là anh trai, mà không phải là Bạch Trạch Vũ, như vậy nhất định Duy Y sẽ cảm động, không thể tiếp nhận anh train gay lập tức, nhưng ít nhất cũng không bài xích.
“A, không có gì là tốt rồi, mới vừa rồi anh xem ở trang web của Duy Y có một vài tin nhắn không hay lưu lại, anh cho rằng cô ấy đã xảy ra chuyện gì. Bây giờ Duy Y đang ở bên cạnh em sao?”
“Ở đây, chỉ là cô ấy ngủ rồi, anh muốn nói chuyện với cô ấy sao?” Kiều Y thật là thiên tài nói láo, không có ở bên cạnh cô liền nói có, nếu như đối phương muốn nghe điện thoại vậy cô phải làm sao?
Chỉ là cô cũng to gan dám hỏi câu hỏi kia, hơn nữa còn nói thêm “Cô ấy ngủ rồi” Bạch Trạch Vũ mới cúp điện thoại.
Chiêu này là Denis dạy cô, như vậy lời nói láo sẽ thành lời nói tin cậy, cô không biết Denis học được lời nói láo đó từ đâu, chỉ là gần đây phát hiện Denis có gì đó rất lạ……..
Lại nói Duy Y ở cùng Kiều Ngự Diễm, mặc dù buổi tối hai người ở trên giường đó, cũng là bình an vô sự.
Vốn dĩ Duy Y không muốn ở lại nhà hắn, càng thêm không muốn ở trong phòng hắn, cũng không muốn ngủ chung giường với hắn, nhưng không muốn tất cả bị biến thành tro tàn.
Mà Kiều Ngự Diễm bởi vì cô không phản kháng, cho là cô yên lặng tiếp nhận hắn, đối với cô càng thêm ân cần dịu dàng gấp trăm lần.
Lúc nửa đêm, Duy Y không ngủ được, đứng lên gọi điện thoại về nhà, ba mẹ đều chưa ngủ, phải là lo lắng cho cô, thế nhưng cô dập máy, điện thoại của ai đều không nhận.
“Alo, Y Y, con đang ở đâu? Ba mẹ đều lo lắng cho con, con sao rồi?” Điện thoại vừa mới thông, mẹ liền nghẹn ngào. Thử nghĩ một đứa con gái ngoan, thế nhưng có bộ dáng như thế này có thể không khổ sở sao?
“Mẹ, con không sao, bây giờ con đang ở nhà Kiều Y! Mẹ, thật xin lỗi!” Duy Y cũng nghẹn ngào.
“Cái con bé này, cuối cùng cũng biết xin lỗi ba mẹ, gây ra nhiều chuyện như vậy, tại sao không nói cho ba mẹ biết, hại chúng ta lo lắng.”
“Ai da, bà nói với con như vậy làm gì, để cho tôi nói!”
Đầu bên kia truyền đến giọng của ba, sau đó là giọng nói của ba.
“Y Y đừng lo lắng, mọi chuyện sẽ qua đi, con cứ ở nhà Kiều Y vài ngày, ba mẹ vẫn ổn. Đừng lo lắng chuyện gì hết, Kiều Ngự Diễm sẽ xử lý tốt mọi chuyện.” Giọng nói trầm ổn của ba truyền đến, làm Duy Y càng thêm yên tâm.
Kiều Ngự Diễm đã gọi điện trước cho ba mẹ Duy, nói rằng mọi chuyện đã được giải quyết sạch sẽ, để bọn họ không hề lo lắng nữa. Nhưng vẫn không thể nào gọi điện thoại cho con gái, bọn họ không thể không lo lắng được.
Rốt cuộc bây giờ nghe được giọng nói của con gái, bọn họ cũng yên tâm.
Mặc dù Kiều Ngự Diễm lớn hơn con gái mười lăm tuổi, nhưng về chuyện này, hắn tốt hơn Bạch Trạch Vũ, ít nhất việc trước tiên là đưa Duy Y về bên cạnh mình, lại rất nhanh xử lý mọi chuyện. Nhìn lại Bạch Trạch Vũ, Y Y xảy ra chuyện gì hắn cũng không biết.
Hơn nữa Kiều Ngự Diễm cũng vừa gọi điện thông báo với bọn họ, ba ngày sau sẽ cử hành hôn lễ.
Trước kia bọn họ vẫn phản đối, đó là bởi vì Y Y thích Bạch Trạch Vũ, không giống những cha mẹ khác hà khắc bắt con gái lấy chồng giàu có.
Nhưng bây giờ nhìn lại Kiều Ngự Diễm không những là người có tiền có thế, đồng thời hắn còn rất thích Duy Y.
Hôm nay xảy ra chuyện như vậy, xem ra Duy Y cũng phải gả cho hắn rồi. Thử nghĩ có người đàn ông nào có thể chấp nhận người con gái mình yêu có những hình ảnh bẩn thỉu trong quá khứ?
Y Y còn nhỏ nên không biết, nhưng bọn họ biết rất rõ. Đã như vậy, vậy thì ba ngày sau kết hôn đi.
Thật ra thì Duy Kiến Quốc có chút oán hận Bạch Trạch Vũ, bởi vì Bạch Trạch Vũ đảm bảo có thể có được hợp đồng, kết quả ông và Kiều Thị hủy bỏ hợp đồng, bên công ty Rayne lại không đồng ý hợp tác, cuối cùng dẫn đến công ty ông phá sản.
Cũng trách chính ông không cẩn thận, làm việc không có kỹ càng.
Sau khi cúp điện thoại của ba, Duy Y không vội về phòng, chỉ là đứng trên ban công nhìn cảnh đêm. Kiều Ngự Diễm nói đã giải quyết mọi chuyện sạch sẽ, nhưng cô không có dung khí trở lại trường học, lại càng không dám về nhà.
Các bạn học trong trường đều biết rồi, xem như ngoài mặt bọn họ không nói gì, nhưng âm thanh đằng sau không ít. Cô làm sao còn mặt mũi nào mà về trường học nữa.
Kiều Ngự Diễm nói sẽ giúp cô tìm một khu trường học mới, nhưng dù thế nào đi nữa thì thành phố G lớn như vậy, trường học cũng sẽ có những hồ dơ lưu trữ, cô thật sự rất sợ, tại sao cô lại có thể đụng chuyện như vậy?
Đêm dài như vậy, cô lại cô đơn như thế…….
Đột nhiên, một đôi cánh tay ấm áp vòng quanh hông cô, hơi thở ấm áp bao vây toàn bộ cơ thể cô, không có cảm giác cô đơn, ngược lại có cảm giác an toàn, giống như cảm giác lúc nhỏ khi được ngủ trong ngực ba.
Cô không thích hắn, nhưng ban đêm đáng sợ như vậy, vẫn là hắn cho cô sự an ủi. Chưa bao giờ nghĩ tới, người đàn ông cưỡng bách mình lại chính là người cho cô cảm giác như thế. Cho nên cô không có ý giãy giụa, phản kháng cái ôm của hắn.
Khuôn mặt người đàn ông có chút râu, tựa vào mặt cô có chút tê tê đau.
“Không ngủ được sao?” Người đàn ông phía sau hỏi, trên mặt có đau lòng cùng bất đắc dĩ.
Cô không ngủ được, hắn cũng mất ngủ theo, lúc cô đứng dậy hắn cũng đi theo, nghe cô gọi điện thoại ở ban công, hắn cũng không quấy rầy cô.
Nếu như gọi cho Bạch Trạch Vũ, hắn cũng chỉ có thể bất đắc dĩ lẳng lặng đứng một bên, thật may là cô gọi điện về nhà.
“Ừ!”
“Không cần suy nghĩ lung tung, mọi chuyện rồi sẽ qua, chờ sau khi chúng ta đi hưởng tuần trăng mật về, mọi người sẽ quên tất cả mọi chuyện, bọn họ cũng sẽ chỉ nhớ đám cưới của chúng ta, sẽ không có ai nhắc tới chuyện kia nữa.” Thật ra thì ban đầu lúc biết cô cầm đĩa CD hắn nên lấy về, nhưng hắn muốn cho cô an yên ở bên cạnh hắn, cho nên tình nguyện đưa nó cho cô…….
Không ai biết hắn khát vọng bên cô như thế nào, cho dù là cô cam tâm tình nguyện đi uống cùng hắn một ly cà phê hắn cũng đã thỏa mãn rồi.
Hắn cũng không biết hắn như thế nào, kể từ lần đầu tiên gặp cô ba năm trước đây, đã không muốn buông tay rồi. Bất kể phương diện nào, hai người đều không tương xứng, chỉ có chính hắn biết, không có bất kỳ một người phụ nữ nào có thể khiến tim hắn đập nhanh, giống như một thanh niên trẻ muốn đến gần cô, lấy lòng cô. Không có ai biết chỉ có ở bên cạnh cô hắn mới có tính khẩn cầu.
Cho nên bất kể như thế nào cô ở bên cạnh hắn là tốt rồi, dù cô không thương hắn.
“Chúng ta kết hôn đi!” Duy Y đột nhiên mở miệng nói, cô biết mình thế nào có thể chủ động mở miệng nói chuyện kết hôn. Mấy ngày trước cô còn phản kháng hắn mãnh liệt, không nghĩ tới chưa tới mấy ngày đã đồng ý gả cho hắn rồi.
“Ừ! Nhất định phải như thế!” Kiều Ngự Diễm cười khẽ, trong lòng đột nhiên vui sướng tràn đầy, hắn đang suy nghĩ không biết làm cách nào để đưa cô vào lễ đường, không nghĩ tới cô lại đồng ý, là ông trời thấy được lời cầu nguyện của hắn rồi sao?
Hắn đã từng nghĩ đến gần ngày cử hành hôn lễ sẽ cho hai người canh giữ bên người cô, bây giờ xem lại không cần nữa, bởi vì mấy ngày qua, cô đều phải ở bên cạnh hắn.
Cảm giác người con gái trong ngực cử động, hắn buông lỏng tay, để cho cô cử động.
Chỉ thấy cô quay mặt về phía hắn, biểu hiện nhìn hắn giống như hạ quyết tâm, sau đó vươn cánh tay ôm hắn, thân thể mềm mại dựa vào trong ngực, làm cho hắn rất thỏa mãn.
"Y Y, em có biết anh đợi ngày này đã ba hơn ba năm!” Hắn thỏa mãn ôm người con gái bé nhỏ trong ngực.
“Anh thật sự thích em hay chỉ vì công ty ba em?” Trong ngực đột nhiên truyền đến giọng buồn buồn, Duy Y không quên bản kế hoạch thu mua mà cô đã nhìn thấy.
“Nam Cảng đối với anh mà nói không bằng một sợi tóc của em, thứ đáng giá nhất của tổng giám đốc Duy là em, còn đối với anh mà nói, em so với Kiều Thị quan trọng hơn gấp trăm lần. Nếu như không phải vì tuổi của chúng ta chênh lệch nhau, anh cũng sẽ không dùng những thủ đoạn hèn hạ kia để ép buộc em. Chi nên trong lòng an hem quan trọng hơn tất cả mọi thứ…….”
“Đừng bảo là…….” Duy Y đột nhiên ngẩng đầu lên, đưa tay ôm thân thể to lớn của Kiều Ngự Diễm, kéo đôi môi hắn, chủ động in cái miệng nhỏ nhắn lên.
Kiều Ngự Diễm kinh ngạc, hắn không nghĩ tới Duy Y sẽ chủ động hôn hắn. Mặc dù nụ hôn này nhanh chóng kết thúc, nhưng nó thật sự tồn tại.
Kiều Ngự Diễm cúi đầu hôn cô. Lần này Duy Y không có giãy dụa, có lẽ là nghe những lời thổ lộ kia, có lẽ là do ban đêm cô đơn hắn ở bên an ủi cô, cô cũng không biết tại sao lại có chút mong đợi…….
Nhưng rất nhanh Kiều Ngự Diễm phát hiện ra thân thể phía dưới của hắn đang chậm rãi thức tỉnh.
“Y Y, cơ thể của em đã khỏe chưa?” Đột nhiên Kiều Ngự Diễm không giải thích được hỏi một câu như vậy.
“Hả? Thân thể?” Dừng hôn, khuôn mặt Duy Y đỏ bừng.
“Chính là chỗ này!” Nói xong, không biết tay Kiều Ngự Diễm từ khi nào đã tới cấm địa của cô, cách một lớp y phục đụng tới chỗ đó “Lần trước anh không biết kiềm chế, thế nhưng lại làm em bị thương, nếu như chưa khỏe, hôm nay anh sẽ nhịn.”
“À! Chưa tốt!” Duy Y đỏ mặt tránh cánh tay của hắn chạy vào trong, nhưng chạy chưa được hai bước liền bị người đàn ông phía sau kéo trở lại.
“Để anh xem, nếu như chưa khỏe, anh giúp em bôi thuốc…….” Kiều Ngự Diễm không tin, đã hơn một tháng rồi vẫn chưa khỏe? Trong lòng hắn tràn ngập niềm vui, có lẽ từ trước tới nay đây là lần đầu tiên hắn vui nhất.
Bởi vì Duy Y có chút tiếp nhận hắn, cùng với thời gian từ từ cô sẽ yêu hắn, hắn sẽ chờ đến ngày đó.
Mọi người đang chờ mong đến hôn lễ ba ngày sau.
Thế nhưng ngày đó xảy ra rất nhiều chuyện không thể tưởng tượng được…….
Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả - Ái Ước