Điều tôi quan tâm không phải là bạn đã thắng hay thua, mà là bạn có sẵn sàng đón nhận thất bại hay không.

Abraham Lincohn

Download ebooks
Ebook "Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Ái Ước
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 99 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 425 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:59 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 66: Vô Lực Phản Kháng
uy Y nghe thấy hắn lẩm bẩm, khó tin nhìn hắn, lần đầu tiên cô cảm thấy Kiều Ngự Diễm cách mình rất gần, không phải khoảng cách giữa hai người, mà là khoảng cách tâm hồn.
“Y Y, anh chỉ muốn ở bên cạnh em, những thứ khác đều không quan trọng.” Kiều Ngự Diễm nhắm chặt hai mắt, hắn có thể cảm thấy ánh mắt của Duy Y đang nhìn mình, đây cũng là lần đầu tiên Duy Y nhìn hắn.
Duy Y ngồi trên mui xe, vừa định xuống, Kiều Ngự Diễm lại nhanh hơn cô một bước đứng dậy trở lại trong xe.
Trở lại trong xe hắn đưa ra một văn kiện, đối với Duy Y ngoắc ngoắc tay để cô quay vào xe. Gống như muốn cho cô xem gì đó.
Duy Y quay trở lại ghế phụ, nhận lấy văn kiện hắn đưa.
“Đây là cái gì?”
“Tình hình kinh doanh của Nam Cảng trong ba năm nay.”
Duy Y nhìn hắn một cái, rồi dựa vào ánh đèn trong xe lật ra tờ thứ nhất, càng xem về phía sau tim cô càng lạnh. Một dù phần lớn cô xem không hiểu nhưng vẫn nhìn ra được. Tiền lời của Nam Cảng phần lớn thu được từ hợp tác với Kiều Thị.
Kiều Ngự Diễm đưa tay khoác lên ghế cô ngồi, thân thể nhích lại gần phía cô “Nếu như bây giờ anh rút phần đầu tư ở Nam Cảng, Nam Cảng còn có thể đứng vững không?” Giọng nói của hắn nhẹ vô cùng, lại mang theo cảm giác rung động áp lực vô cùng.
“Có ý gì?”
Kiều Ngự Diễm nhẹ đưa tay trêu chọc bên tai cô “Với bộ óc thông minh của em chẳng lẽ em nghe không hiểu? Nếu ba em trở thành ba anh, vậy đứa con rể là anh không có lý nào không giúp ba mình!”
“Anh…….” Duy Y không thể tưởng tượng nổi nhìn hắn, tại sao hắn có thể hèn hạ đến như vậy? Hắn lại có thể đem công ty ba ra thỏa hiệp với cô.
“Đừng nóng giận, hôm nay anh đã gặp ba em rồi, ông ấy nói chỉ cần em đồng ý, ông ấy cũng không có ý kiến. Ông ấy sẽ giúp anh thuyết phục mẹ em, dĩ nhiên, em cũng có thể không đồng ý.” Kiều Ngự Diễm nhìn dáng vẻ phát giận của cô, trong lòng rất đau. Nhưng trên mặt hắn còn khẽ cười nhạt, có lẽ là tự giễu chính bản thân mình.
Nếu từ trước đến giờ trái tim cô không thuộc về hắn, vậy thì phải là thân thể của cô. Dù sao trong mắt cô hắn cũng là một người chuyên dùng thủ đoạn xấu xa.
“Em là đứa con hiếu thuận, nên biết phải làm thế nào!” Kiều Ngự Diễm bắt điểm yếu của cô.
Duy Y hận nhìn hắn, hận không thể giết chết người đàn ông trước mặt này. Bàn tay nhỏ bé nắm chặt phần văn kiện kia, trước mặt hắn xé thành hai nửa.
“Làm sao anh có thể làm như vậy…….Tại sao có thể…….” Xé văn kiện thành hai nửa còn chưa hả giận, Duy Y không ngừng kéo, cuối cùng phần văn kiện kia biến thành nhiều mảnh vụn.
Cuối cùng, vẫn là người đàn ông đem cô mặt đã nhòe nước mắt ôm vào trong ngực, nhè nhẹ vỗ lưng an ủi cô, nhưng không có ý nhượng bộ.
“Không phải anh muốn đính hôn sao, chúng ta đính hôn ngay!” Duy Y đẩy người đàn ông ra, chuyển ánh mắt ra ngoài cửa xe.
“Anh muốn, không đơn giản chỉ là đính hôn, lần này, anh nói là kết hôn!” Nếu như là ngày hôm qua, hắn sẽ xem xét nhượng bộ, nhưng hôm nay không giống nhau, nếu hắn đã quyết tâm thì cũng sẽ không nhượng bộ.
Có lẽ sẽ làm cô tổn thương nhưng cũng do cô bắt buộc.
“Anh, tại sao anh có thể lật lọng như vậy?”
“Y Y, đây không gọi là lật lọng, người làm ăn buôn bán, từ trước đến giờ anh rất trọng chữ tín. Ngày hôm qua là do em không đồng ý yêu cầu đính hôn, cho nên hôm nay anh tính tăng giá. Cái này không có sai!” Kiều Ngự Diễm chống hai tay trên cửa xe vây cô trong phạm vi của hắn, nụ cười tà mị chiếm cứ gương mặt hắn, cũng chỉ có lúc ở bên cạnh cô hắn mới nở nụ cười như vậy.
Thấy cô không nói lời nào, Kiều Ngự Diễm càng đến gần, nụ hôn nhẹ nhàng hôn lên mặt cô “Nếu như em không phản đối, như vậy trong ngày sinh nhật em anh sẽ tuyên bố tin tức này.”
Trong giọng nói giống như là đang thương lượng cùng cô, nhưng ý tứ giống như là thông báo.
“Em muốn về nhà, mời anh lái xe đi!” Cô không muốn ở một mình với hắn trong không gian như vậy, sẽ làm cô cảm thấy hít thở không thông.
“Em ghét ở chung một chỗ với anh như vậy sao?” Hơi thở của người đàn ông đến gần, hơi thở phả vào gương mặt cô.
“Đúng, em ghét!” Duy Y hung hắn trừng mắt nhìn hắn, nào biết sau một khắc, khuôn mặt liền bị kéo qua, nụ hôn trừng phạt chiếm cứ môi cô, mà cô lại ngồi sát cửa xe, bàn tay nhỏ bé không ngừng lục lọi muốn mở cửa xe, đáng tiếc cửa xe đã bị khóa kín.
“Ngô, buông em ra!”
“Y Y, em quá không ngoan!” Người đàn ông nói, ôm cô lên, mở cửa xe, đi tới ghế sau.
Duy Y giống như cô gái nhỏ dựa vào người đàn ông trước mặt, dù thế nào cũng không thoát được hắn.
Rất rõ ràng, cô ý thức được ý đồ của người đàn ông. Hắn muốn dùng sức.
Sauk hi mở cửa xe đặt cô vào, còn chưa ngồi vững cô đã muốn mở cửa xe phía bên kia, đáng tiếc động tác của Kiều Ngự Diễm vẫn nhanh hơn. Hắn kéo cà vạt, lại đem cô ôm vào trong ngực, dùng cà vạt cột tay cô về phía sau lưng.
“Kiều Ngự Diễm, anh…….Ngô…….” Lời mắng người còn chưa kịp nói khỏi miệng, hắn đã ngăn lại cái miệng nhỏ nhắn của cô.
Một bàn tay từ phía sau đưa lên trước nắm cơ thể cô, một bàn tay luồn vào trong quần áo cô…….
Bao nhiêu lần ác mộng lặp lại như vậy vẫn quấn lấy cô không tha, hôm nay còn lặp lại như vậy.
“Y Y…….Không cần kêu, ở đây sẽ không có ai tới cứu em…….” Hô hấp nặng nề phả trên lưng cô, quấn áo bị kéo rơi…….
“Cầu xin anh bỏ qua cho em…….Cầu xin anh…….” Duy Y còn chưa nói dứt lời, chỉ cảm thấy một bàn tay đã đưa vào trong quần, sau một khắc, chiếc quần nhỏ bên trong bị kéo xuống, không biết quăng ở đâu.
Duy Y thật tuyệt vọng…….Cô ước cả đời này chưa từng có gặp qua hắn, thật là tốt biết bao.
Một đêm này, rất khuya Duy Y mới về nhà, ba mẹ đã ngủ, là Kiều Ngự Diễm bế cô về phòng, bởi vì cô hoàn toàn không còn ý thức được. Nước mắt cũng khô rồi, cổ họng đau rát, thân thể cũng không còn hơi sức chống lên trọng lượng cơ thể mình.
Cô hận cái thế giới này, hận Kiều Ngự Diễm, hận tại sao mình biết người đàn ông này, hận tại sao cô biết Kiều Y, cô hận tất cả…….
Ngày hôm sau cô lại sốt cao, không đến nhập học, chỉ có mẹ cô giúp cô hoàn thành thủ tục.
Kiều Y cùng Ngô Soái đến thăm cô, nhưng cô ngủ mơ mơ màng màng, đáp hai tiếng đã ngủ. Buổi tối lúc ăn cơm, ba cô đưa cô đến bệnh viện truyền nước, rốt cuộc có chút tinh thần trở lại.
Kiều Ngự Diễm biết cô bị bệnh, buổi tối cố ý về thăm cô.
Ba cô đối với hắn bình thường, sắc mặt mẹ cô nhìn hắn thủy chung không tốt chút nào, nhưng rốt cuộc vẫn phải cho hắn vào phòng Duy Y.
Duy Y thủy chung đưa lưng về phía hắn không nói một câu, Kiều Ngự Diễm xin lỗi chuyên tối hôm qua, nhưng có thể thay đổi được gì chứ? Có thể thay đổi sự tổn thương hắn gây ra cho cô sao?
Hắn nói rất nhiều nhưng thấy Duy Y thủy chung không xoay người lại đối mặt hắn, thức thời liền đi.
Trước khi đi còn để lại một hộp quà nhỏ. Duy Y nhìn cũng không nhìn, ngủ thật say.
Có lẽ do ban ngày ngủ quá nhiều, nửa đêm Duy Y tỉnh lại, trong đầu đều là những hình ảnh xấu xa ghê tởm.
Vì muốn cho đầu mình trong sạch một chút, cô khoác áo, lên trên sân thượng.
“Sao muộn như thế này rồi còn ra đây?” Một âm thanh phá vỡ đem khuya yên tĩnh, đi tới bên cạnh Duy Y.
Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả - Ái Ước