Có 04 bước để đạt thành tựu: lên kế hoạch một cách có mục đích, chuẩn bị kỹ lưỡng, tích cực thực hiện, và kiên trì theo đuổi.

William A. Ward

Download ebooks
Ebook "Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Ái Ước
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 99 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 467 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:59 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 56: Lấy Lòng
ấy ngày nay Duy Y không ra khỏi nhà, mà Kiều Y ngày nào cũng có mặt ở nhà cô.
Hôm nay trường học gửi giấy báo nhập học về, Không ngoài dự đoán, Duy Y đậu trường đại học G, đồng thời nhận được e-mail thông báo trúng tuyển vào trường đại học ở nước ngoài mà cô đăng ký trên mạng.
Kiều Y đứng một bên nhìn, trong lòng có nhiều điều khó tả, nhưng cô không thể giúp gì.
Cô đã đi tìm anh trai, nhưng anh trai không gặp cô, buổi tối thấy anh ấy về nhà, anh ấy cũng không chịu nói chuyện với mình.
“Kiều Y, bạn về đi, mình không sao, tí nữa anh Kiều muốn qua đưa mình đi ăn cơm!”
“Cái gì? Bạn còn phải đi ăn cơm với anh mình?” Kiều Y nhìn biểu cảm của Duy Y, so với mấy ngày trước đã khá hơn nhưng chỉ sợ là giả vờ thôi. Rõ ràng là ghét anh trai nhưng lại không thể không đi gặp mặt. Trong lòng cô có biết bao khó chịu.
“Không sao, mình nghĩ thông suốt rồi, không cần lo lắng ình!” Không phải muốn cô ở bên cạnh hắn sao? Cô nghĩ rồi, một ngày nào đó hắn sẽ ghét mình, đến lúc đó mình sẽ tự do, nhưng ngày đó phải chờ đến bao giờ đây?
“Anh trai bạn sắp đến rồi, mình chuẩn bị đi rồi, bạn thì sao?”
“Mình muốn đi với bạn!”
Duy Y nhìn dáng vẻ quật cường của Kiều Y, biết rằng có lúc cô rất mạnh mẽ, nếu thật sự không cho cô đi cùng, chỉ sợ mình sẽ bị cô quấn lấy.
Vì vậy hai người đứng dưới lầu chờ Kiều Ngự Diễm đến cùng nhau đi ăn. Dọc đường đi, Kiều Y thỉnh thoảng nhìn anh trai mình, ba người đều không nói chuyện.
Vốn dĩ Kiều Y muốn gặp anh trai để khuyên anh mình buông tay, nhưng khi ba người ở chung một chỗ, cô phát hiện mình không mở miệng được, sợ nói ra sẽ khơi lên vết thương của Duy Y. Mà nhìn ánh mắt lạnh lùng của anh trai, mọi điều đều bị nén trở lại trong lòng.
Ba người đến phòng ăn, gọi món thịt bò bít tết, Kiều Ngự Diễm cũng không kiêng dè sự có mặt của em gái, giống như mọi khi cắt thịt bò thật tốt rồi đưa cho cô. Đây là lần đầu họ đi ăn từ sau sinh nhật Kiều Y.
Trên thực tế Kiều Ngự Diễm biết Duy Y đã nghĩ thông suốt, tâm tình tốt mới dám đến gặp cô. Mấy ngày nay hắn cũng không dễ chịu gì, dù sao cũng là mình làm tổn thương cô. Hắn thừa nhận mình hèn hạ, thừa nhận mình dùng thủ đoạn nhưng hắn sợ cô nghĩ không thông, sợ cô làm chuyện ngu ngốc, sợ cô không tha thứ ình…….
Không chỉ Duy Y ăn không vô ngủ không ngon, cảm giác Kiều Ngự Diễm cũng không khá hơn.
Kiều Y nhìn cách anh trai chăm sóc Duy Y một cách tỉ mỉ, há hốc mồm, có chút khó tin, cô ấy không nghĩ rằng anh trai mình cũng dịu dàng như vậy.
Đồng thời cảm thấy ba người ở cùng một chỗ không khí có chút quái dị, có lẽ để cho hai người bọn họ tự giải quyết, dù sao mình cũng là người ngoài cuộc.
Vì vậy vội vã ăn nhanh, Kiều Y liền lấy cớ đi về trước.
“Y Y, còn giận sao?” Khi chỉ còn lại hai người, Kiều Ngự Diễm lên tiếng, trong giọng nó có phần dịu dàng và lấy lòng. Cũng chỉ có cô mới khiến cho hắn hạ mình như vậy.
Duy Y không nói lời nào, tầm mắt chỉ nhìn trên bàn, tay cầm nĩa loay hoay, một tay đặt trên bàn.
Kiều Ngự Diễm thấy cô như vậy cho rằng cô đang tức giận. Cũng đứng, cô hận mình là có lý do chính đáng.
“Y Y, về chuyện đêm đó, anh muốn xin lỗi em!” Nói xong, Kiều Ngự Diễm lấy ra từ trong túi một hộp tinh xảo đặt trước mặt Duy Y “Xin hãy nhận món quà thay lời xin lỗi của anh!”
Cái hộp quà trên bàn chỉ nhỏ bằng nắm đấm nhỏ, màu đen, tròn, trong hai năm cô nhận không ít quà tặng của hắn tương tự như vậy. Nhưng khi nhìn cái hộp trước mặt, cô nhìn cũng không muốn nhìn.
“Không muốn xem bên trong là gì sao?” Kiều Ngự Diễm dụ dỗ.
“Em không muốn!” Duy Y đưa tay đem hộp quà đẩy về phía hắn “Em ăn no rồi, nếu như không còn chuyện gì, em muốn về nhà!”
Nhìn Duy Y bình thường không để ý tới hắn, Kiều Ngự Diễm cũng không tức giận. Nếu như là người khác đối xử với hắn như vậy thì không biết đã có bao nhiêu nguy hiểm, nhưng đối với Duy Y hắn luôn kiên nhẫn, hai năm qua cô bày ra không ít sắc mặc, thật sự đúng với câu nói: Ở trước tình yêu, người đàn ông cao quý đến mức nảo cũng sẽ biến thành tiểu nhân.
Kiều Ngự Diễm cảm thấy, ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, hắn đã muốn làm tiểu nhân cả đời.
“Anh muốn nói chuyện với em về việc học đại học!” Thật ra thì Kiều Ngự Diễm cũng không biết cô đậu trường đại học G.
“Vấn đề này anh không cần lo lắng!”
“Y Y học đại học G đi, ở chung một chỗ với Kiều Y không tốt sao? Một mình ra nước ngoài không tiện lằm, anh sợ em không chăm sóc được bản thân.”
Vừa nghe Kiều Ngự Diễm nói, Duy Y đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía hắn, thật sự không có gì là hắn không biết, ngàn vạn lần lừa gạt hắn vẫn biết tâm tư cô. Cũng đúng, có chuyện gì của mình mà hắn không biết?
“Nếu em muốn học ngành luật, anh sẽ giúp em chuẩn bị, mặc dù ngành đó đã nhiều, nhưng nhiều hơn chắc cũng không có vấn đề gì. Còn nữa……trong lúc học ở trường em cũng có thể đến văn phòng luật sư thực tập, ở đây anh biết một vị tiền bối, có thể giúp em vào đó làm việc.”
Kiều Ngự Diễm giống như cái gì cũng giúp cô suy nghĩ, bây giờ mặc dù là đang thương lượng với cô, nhưng trong lòng hai người đều biết rõ, cô không có khả năng phản đối tất cả.
Thấy Duy Y không nói lời nào, Kiều Ngự Diễm cũng đoán cô không nói, có chút gấp gáp, nhưng không thể bắt buộc cô, chỉ có thể từ từ xem ý cô thế nào. Giống như ngày xưa thái giám phải tính toán làm sao lấy lòng thái hậu.
Trước kia rất nhiều suy nghĩ của cô hắn đều biết thông qua vòng tay, Duy Y đều đem những suy nghĩ của mình nói với Kiều Y, nên hắn luôn thuận lợi làm cho cô thay đổi. Nhưng gần đây cô trở nên trầm lặng, mọi chuyện đều chôn ở đáy lòng, Kiều Y cũng không thể hỏi được.
“Ngày mai em sắp xếp một chút, anh với em đi tham quan trường đại học G một chút được không?”
“Ngày mai em sẽ đi với Kiều Y, không cần anh phải đi!” Vừa nghe thấy ngày mai lại phải gặp hắn, Duy Y vội vàng tìm cách từ chối.
Mà Kiều Ngự Diễm nghe cô nói chuyện, trong lòng thả lỏng nhiều,chỉ cần cô mở miệng nói chuyện là được, dù lời nói lạnh nhạt đối với mình cũng không sao.
“Ừ, tốt lắm, ngày mai anh cho tài xế đưa hai đứa đi!”
“Không cần!” Ai biết được tài xế xe Thiên Phương có giám sát bọn họ hay không?
“Ừ, cũng được, nếu như có chuyện gì liền gọi cho anh được không?”
“……..” Duy Y không đồng ý cũng không nói gì.
“Đây là cài tóc mới nhất của MINI, rất đẹp, số lượng có hạn, em nhìn một chút đi!” Kiều Ngự Diễm đẩy hộp quà kia đến trước mặt cô. Hắn biết Duy Y rất thích MINI gì đó, hơn nữa loại kẹp tóc này dùng trên người cô sẽ rất đẹp. Hắn mua không dưới mười mấy cái cho cô, mỗi một cái cô đều nói “Tạm được!”
“Hiện tại em không dùng kẹp tóc!”
“Em không dùng anh sẽ quăng đi!”
Duy Y không thể làm gì khác hơn là cầm bỏ vào túi, nhìn cũng chưa nhìn kiểu như thế nào.
Thật ra Kiều Ngự Diễm hao tâm tổn trí rất nhiều với cô, chỉ là Duy Y quá nhỏ, cô nào biết ý của người đàn ông này với cô. Có lẽ mấy năm sau cô sẽ hiểu thôi. Hiểu rằng trước mặt người khác hắn thanh cao nhưng trước mặt cô hắn lại là tiểu nhân. Bao nhiêu phụ nữ phải lấy lòng hắn, nhưng hắn lại chỉ dính lấy Duy Y.
Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả - Ái Ước