A book must be an ice-axe to break the seas frozen inside our soul.

Franz Kafka

Download ebooks
Ebook "Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Ái Ước
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 99 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 413 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:59 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 52: Buổi Tối Nguy Hiểm
hông biết qua bao lâu, Duy Y mới từ từ tỉnh lại.
Đây là chỗ nào? Căn phòng có chút mờ ảo, chỉ mở một cái đèn nhỏ chỗ đầu giường.
Mặc dù trong phòng hoi mờ ảo lại có thể nhìn ra bố cục căn phòng, cửa sổ sát đất thật to. Có thể nhìn cảnh đêm bên ngoài, chỗ này nhất định là lầu cao nhất, nhìn ra xa nhất định rất đẹp, chỗ này sắp xếp tương đối nam tính.
Cảm giác có chút lạnh lẽo, không khỏi làm cô nhớ đến Kiều Ngự Diễm, cách bố trí căn phòng cùng với phong cách của hắn rất hợp. Trời ạ, sao cô lại nghĩ đến hắn chứ.
Nhớ vừa rồi mình còn ở chung một chỗ với Phổ Thụy cho nên phải là cô đưa mình đến đây chứ? Đây là khách sạn sao? Cảm giác hình như không giống…….
Duy Y muốn đứng dậy lại phát hiện ra mình một chút sức lực cũng không có, giống như mới tỉnh dậy vào lúc sáng sớm nhưng cảm giác lại nghiêm trọng hơn. Cánh tay chống lên thân thể để đứng dậy nhưng lại rơi trở lại giường.
Duy Y luống cuống, một cơn co giật truyền khắp thân thể, tại sao cơ thể mềm nhũn, lực chống đỡ cơ thể cũng không có? Thử mấy lần đều không được, chẳng lẽ là ngộ độc rượu sao?
Nhìn một chút bộ váy màu trắng còn mặc trên người, vẫn tốt vẫn tốt!
Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên mở ra, cảm giác có người vào phòng, nhưng ở góc độ của Duy Y không thể thấy được người ngoài cửa, bởi vì cách một tấm kính.
Duy Y lần nữa chống cơ thể dậy, lần này nghiêng người dựa vào giường, cô vẫn chưa ý thức được nguy hiểm đang tới gần.
Đột nhiên căn phòng sáng choang, rốt cuộc Duy Y nhìn rõ căn phòng, thậm chí có mấy phần quen thuộc.
Sau đó có người đi về phía mình, thế nào lại là Kiều Ngự Diễm?(Sau hai năm Duy Y không còn gọi hắn là anh Kiều nữa)
Trên cơ thể người đàn ông còn mặc nguyên tây trang lúc dự tiệc, chân đi dép giống như là mới về đến nhà.
Mặt hắn có vẻ mệt mỏi giống như uống rất nhiều. Nhìn thấy Duy Y trên giường đã tỉnh, đi về phía cô, tay bắt đầu cởi áo khoác của mình, kéo cà vạt, đem áo khoác tùy ý nhét vào ghế sa lon.
“Y Y tỉnh rồi hả? Xem ra thuốc rất nhẹ!” Người đàn ông ngồi vào bên cạnh Duy Y, khẽ cười nói. Ánh mắt nhìn Duy Y mê ly không dứt.
“Anh nói cái gì?”
Trên cơ thể người đàn ông đều là mùi rượu, lao thẳng về phía Duy Y, cô không thích nhất chính là mùi rượu trên cơ thể. Nhưng người cô một chút hơi sức cũng không có, muốn cách xa hắn một chút, cũng không có lực. Cô có chút luống cuống nhưng không dám biểu hiện trước mặt hắn. Hắn là người đàn ông rất khó nắm bắt.
Mặc dù cơ thể toàn mùi rượu nhưng vẻ mặt vẫn thanh tỉnh.
Đột nhiên hắn vươn tay ôm cô vào trong ngực, mang theo môi mỏng còn vương mùi rượu ấn xuống đôi môi cô, không nói tiếng nào chỉ có bá đạo xâm chiếm, đôi môi nóng bỏng giống như đã đói lâu lắm rồi. Giống như lang sói, không để cho cô bất kỳ cơ hội chạy trốn nào, cuốn lưỡi cô thật sâu.
Cơ thể mềm mại trong ngực làm hắn điên cuồng.
Biết cô toàn thân vô lực không cách nào phản kháng. Hắn đem cô không cách nào phản kháng ra tùy ý dùng, tự nhủ với mình là cô nguyện ý ở cùng mình.
“Ngô…….” Duy Y cảm thấy muốn ngất xỉu nhưng ý thức được gì ra sức giùng giằng, nhưng tất cả phản kháng cũng không đánh nổi cánh tay lực lượng của hắn, cánh tay cách giữa hai người không thể làm gì được…….
Người đàn ông hôn dời đến vành tai cô, mãnh liệt mút.
Đôi tay đã vén chiến chăn đắp trên người Duy Y ra, một tay đè ép thân thể cô về phái mình, một tay khác luồn vào dưới váy cô…….
“Không muốn…….Anh Kiều, không nên như vậy…….Ngô…….” Duy Y gấp đến độ muốn khóc nhưng cô không thể phản kháng chỉ có thể cầu xin hắn.
“Y Y, em là của anh…….” Âm thanh truyền đến bên tai, người đàn ông bắt đầu bị lạc, hắn nghĩ muốn nhiều hơn, nhiều hơn…….
Bàn tay ý loạn tình mê vuốt ve làn da trơn mềm bên trong quần. Vẫn chưa ngừng hôn, từ môi đến gương mặt, vành tai rồi đường cong dịu dàng của cái cổ …….
Đột nhiên người đàn ông khẽ đẩy cô ra, mà Duy Y một chút lực phản kháng cũng không có. Đứng dậy cởi bỏ áo sơ mi trắng, vứt loạn xạ sang một bên. Thân hình cao lớn, hoàn mỹ hiện ra trước mặt Duy Y.
Duy Y càng thêm hoảng sợ, càng không ngừng lui về phía sau, nhưng đã nằm sát thành giường rồi không có đường lui.
Lúc này, điện thoại cầm tay của người đàn ông vang lên, hắn liếc nhìn Duy Y, lại liếc nhìn điện thoại di động, cầm lên đi tới bên cửa sổ nghe, lúc nghe điện thoại thi thoảng còn quay lại nhìn Duy Y.
Thừa lúc này, Duy Y định đứng dậy rời đi nhưng cô phát hiện mình lực bất tòng tâm.
Người đàn ông nghe xong điện thoại, trở lại bên giường, một tay lật người Duy Y trở lại trên giường, Duy Y càng thêm hoảng sợ “Anh Kiều, cầu xin anh đừng như vậy…….”
“Y Y ngoan, chờ anh!” Gương mặt người đàn ông lạnh lùng, bất kể tiếng cầu xin thảm thương của cô. Sauk hi giúp cô đán chăn, ấn xuống một nụ hôn trên gương mặt đang hoản sợ của cô, Kiều Ngự Diễm xoay người vào phòng vệ sinh.
Âm thanh tắm rửa truyền tới, Duy Y sợ nắm bàn tay nhỏ bé, trong lòng sợ hãi không thôi, cô nghĩ lúc này nên rời khỏi đây, bất kể là chỗ nào, cô không muốn ở chung một chỗ với hắn.
Có lẽ là sợ bị phạt, có lẽ thuốc bắt đầu tiêu tán dần, Duy Y có thể động đậy cơ thể, nhưng mà đi chưa được hai bước, hai chân không thể chống đỡ nổi sức nặng của cơ thể mà té lăn xuống đất, cô lại lần nữa cố sức đứng lên, từ từ bám vào tường đi đến cạnh cửa.
Bây giờ có ai biết cô sợ như thế nào? Muốn khóc, muốn gọi giúp đỡ, muốn rời khỏi nơi này, muốn rời khỏi người đàn ông này.
Cô không muốn, trong hai năm hắn đối xử tốt với cô như vậy, dịu dàng như vậy, nhưng đảo mắt lại muốn dùng sức với mình…….
Mở cửa, Duy Y vừa mới đi được hai bước, lại té trên hành lang.
Thì ra đây là nhà Kiều Ngự Diễm, cô từng đi theo Kiều Y đến đây chơi, đây là một tòa lâu đài nhỏ, phía trên là tầng của người ở, phía dưới là thư phòng, phòng khách còn có phòng bếp với các thiết bị hào hoa. Duy Y làm sao có thể quên.
Nhưng mà bây giờ ai có thể đến giúp cô không?
Cô chỉ mới đi một đoạn ngắn, cả người đều là mồ hôi, kiệt sức!
Duy Y đang khóc ở hành lang thì dưới lầu có người mở cửa, thì ra là Kiều Y về.
Ba năm cấp ba tới nay, Kiều Y vẫn ở đây, bởi vì gần trường học. Mà sau khi thi đại học xong cô cũng đã chuyển đồ về nhà ba mẹ. Hôm nay bởi vì đi chơi quá muộn, vì vậy liền nói lái xe đưa về đây.
Mà Kiều Y vừa mới lên lầu, liền nhìn thấy Duy Y té trên hành lang không bò dậy nổi.
“Duy Y? Sao bạn lại ở đây?” Kiều Y vội bước lên trước đỡ cô dậy, phát hiện ra cô một chút sức lực cũng không có, cả người tê liệt ngã xuống ngay bên cạnh mình.
“Kiều Y, cứu mình…….Dẫn mình rời khỏi đây, mau…….”
“Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?” Kiều Y nóng nảy, nhìn Duy Y đang tựa vào người mình, đầu óc hỗn loạn, hoàn toàn không biết chuyện gì. Tại sao Duy Y lại trở nên như thế này, rõ ràng cô phải ở chung một chỗ với Bạch Trạch Vũ mới đúng, mà lúc này cô lại té ở cửa phòng anh trai…….
Đúng lúc này, Kiều Ngự Diễm từ bên trong đi ra ngoài cửa, trên người chỉ quấn một cái khăn tắm, bộ dáng mới vừa tắm xong.
Kiều Ngự Diễm nhìn Kiều Y đang ôm Duy Y, ánh mắt không khỏi lạnh băng “Đưa cô ấy cho anh!”
Kiều Y còn chưa rõ tình huống thế nào. Duy Y trong ngực dã bị Kiều Ngự Diễm ôm mất.
“Không cần, Kiều Y cứu mình…….” Duy Y không muốn đi, nắm chặt quần áo Kiều Y nhưng cô đánh không lại sức của Kiều Ngự Diễm.
“Anh, tại sao…….” Đôi mắt Kiều Y mở to trơ mắt nhìn Duy Y bị anh trai ôm về phòng, nói không nên lời.
Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả - Ái Ước