Until I feared I would lose it, I never loved to read. One does not love breathing.

Harper Lee

Download ebooks
Ebook "Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Ái Ước
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 99 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 415 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:59 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 49: Ai Tốt Ai Xấu
Y” Kiều Ngự Diễm đi tới bên cạnh Duy Y, sắc mặt trở nên âm trầm, không còn sự dịu dàng lúc chỉ có hai người.
Bạch Trạch Vũ cùng Sultana ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông bên cạnh Duy Y, trong mắt hiện rõ sự kinh ngạc, có lẽ chỉ có Bạch Trạch Vũ kinh ngạc mà thôi.
“Không nghĩ tới bạn mà em hẹn lại là anh ấy!” Bạch Trạch Vũ khẽ cười, ánh mắt châm chọc nhìn người đàn ông trước mặt.
Đây là lần thứ hai hai người gặp nhau nhưng kể từ lần đầu tiên gặp mặt bọn họ giống như đã trở thành kẻ thù.
Kiều Ngự Diễm ngồi xuống vị trí của mình bên cạnh Sultana.
“Tổng giám đốc Kiều, thật là tình cờ, lại gặp anh!” Sultana mỉm cười chào hỏi giống như giữa bọn họ chưa từng xảy ra chuyện gì. Mà trong mắt Bạch Trạch Vũ cùng Duy Y cảm giác như quan hệ của hai người rất thân.
“Ừ, hôm nay Duy Y mới đi du lịch về, tôi dẫn cô ấy đi ăn!”
Thật ra thì trong bốn người, quan hệ của bọn họ đã dần dần sáng tỏ chỉ là không có ai nhắc tới mối quan hệ này mà thôi. Chỉ có Duy Y còn tưởng rằng không ai biết quan hệ của cô và Kiều Ngự Diễm, cho là người ta không nhìn ra quan hệ mập mờ giữa cô và Kiều Ngự Diễm.
“Duy Y, tại sao em có thể ra ngoài ăn với người lạ vậy, nếu người ta quấy rối em thì em thảm rồi!” Lời nói này của Bạch Trạch Vũ hiển nhiên không phải nói với Duy Y, ánh mắt của hắn luôn nhìn Kiều Ngự Diễm.
“Không biết…….” Duy Y muốn phản bác nhưng lại bị Kiều Ngự Diễm ngăn lại.
“Y Y, ăn no chưa? Ăn no rồi thì chúng ta đi về thôi! Chỗ này quá ồn ào!”
“Em ăn no rồi!” Ánh mắt vô tội của Duy Y nhìn Bạch Trạch Vũ. Cô không phải ngu ngốc cũng có thể cảm nhận được sự đối đầu giữa anh Trạch Vũ và Kiều Ngự Diễm. Lúc này chưa ăn no cũng phải nói ăn no rồi.
“Vậy chúng ta đi thôi!” Nói xong Kiều Ngự Diễm rất tự nắm chặt tay DuyY, nhìn cô một thân váy áo cùng hắn một thân tây trang không hòa hợp, giống như chúng ta thường thấy ở nhà trẻ các bà mẹ đưa con đi học, trên người còn đeo ba lô nhỏ.
Đột nhiên Bạch Trạch Vũ có chút hoảng hốt nhưng nghĩ tới tuổi của người đàn ông còn có hành vi nhúng chàm Duy Y của anh ta, hắn liền đứng lên, Duy Y là của hắn, hắn trân trọng gần mười năm chưa từng dám thổ lộ với cô, tại sao anh ta lại dám?
“Anh Kiều, bọn em không đi tới, có thể cho bọn em đi nhờ được không?”
Kiều Ngự Diễm xoay người lại lạnh lùng nhìn khuôn mặt tươi cười của Bạch Trạch Vũ, vẻ mặt càng thêm âm trầm. Mà Duy Y đứng bên cạnh càng nắm chặt tay hắn. Giống như nhắc nhở hắn, hắn đã từng đáp ứng cô không động vào Bạch Trạch Vũ…….
Hơn một tháng nay, quả thật hắn vẫn không động tới Bạch Trạch Vũ, nhưng đồng thời cũng đã điều tra được một ít chuyện. Lần trở lại này của Bạch Trạch Vũ bối cảnh của hắn cũng không sạch sẽ…….
Kiều Ngự Diễm nhìn Duy Y một cái, lửa giận trong lòng càng tăng lên.
Bạch Trạch Vũ vừa xuất hiện, lòng của Duy Y đã hướng về phía cậu ta, rõ ràng hắn không làm gì, dụng tâm suốt hai năm với cô lại không bằng một câu nói của cậu ta…….
Ghen tỵ giống như loài cỏ dại càng ngày càng phát triển tốt hơn, hắn cảm giác mình đã không còn cách nào khống chế, nếu như không làm chút gì, khó có thể tiêu đi ghen tỵ trong lòng hắn.
“Nếu là bạn của Y Y vậy thì cùng đi đi!” Ý là nể mặt Duy Y.
Kiều Ngự Diễm cùng Duy Y đi ở phía trước, mà sau lưng Sultana kéo lấy Bạch Trạch Vũ “Cậu điên rồi, đã nói không được xảy ra xung đột với Kiều Ngự Diễm.”
“Em không thể nhìn Duy Y bị hủy trong tay hắn.”
Hai người nói thầm cho đến lúc lên xe Kiều Ngự Diễm, từ chỗ này về khu chung cư đi mất khoảng nửa tiếng, bốn người trong xe đều trầm mặc.
Trong lúc âm nhạc vẫn vang lên nhưng không ai để ý.
Duy Y cảm thấy buồn bực cực kỳ, mở cửa sổ nhìn ra bên ngoài, bị gió đêm thổi đã bắt đầu cảm thấy có chút lạnh người, Kiều Ngự Diễm đem cửa sổ xe dóng lại, Duy Y không thể mở ra, liền bắt đầu đổi sang hát, đều là hát tiếng hàn, tuyệt đối không phải là loại Kiều Ngự Diễm thích.
“Nghe nói anh Kiều là cấp trên của chị Sultana?” Bạch Trạch Vũ phá vỡ không khí.
“Nói đúng hơn là ông chủ, nghe Y Y nói cậu mới tốt nghiệp ở Anh về? Vào làm phụ trách cho công ty Rayne chi nhánh thứ hai ở Hoa Nam?” Vào tập đoàn Rayne dĩ nhiên là hắn điều tra được.
“May mắn có thể làm việc với ngài Terry, nếu không sợ là hôm nay tôi vẫn còn ở Anh chưa về được!”
“Cậu nghĩ ngài Terry nhìn trúng cậu sao?” Terry Kiệt, nếu như Kiều Ngự Diễm là một thương gia chân chính bình thường, có lẽ hắn sẽ không biết nhân vật như thế, nhưng hắn cũng không phải là một thương nhân chỉ biết ngồi không.
Terry Kiệt lấy buôn lậu súng khởi nghiệp, gần mười năm mới cải tà quy chính, thành lập tập đoàn Rayne, thế nhưng tập đoàn Rayne kiếm được bao nhiêu tiền thì không ai biết.
Trong xe Duy Y cùng Sultana không nghe rõ hai người kia rốt cuộc đang nói cái gì.
“Anh Kiều cũng không tồi, ngài Terry thường khen ngợi anh đối tác tương đối khó tính!”
“Tôi nhớ là cậu nhớ nhầm, tôi chưa từng hợp tác với ngài Terry. Chỉ có gặp qua vài lần mà thôi!”
“A! Thì ra là vậy, xem ra là tôi nhớ sai rồi!”
Hai người cứ anh một mời tôi một câu, cho đến khi đến trước khu chung cư mới thôi, dọc đường đi Duy Y không dám nói nửa câu, ngồi lặng im ở ghế sau.
Rốt cuộc dừng xe, Duy Y lấy được đồ của mình liền muốn chạy đi, không nghĩ tới Kiều Ngự Diễm lại đi vòng sang phía bên kia mở cửa xe cho cô.
“Về nhà nghỉ ngơi thật tốt!” Kiều Ngự Diễm cúi người xuống, bá đạo hôn vào trán cô. Không cho cô có cơ hội né tránh.
Duy Y kinh hoảng lui ra, vừa lúc nhìn thấy Bạch Trạch Vũ cùng Sultana đang nhìn mình.
Sắc mặt hai người rất khó coi.
Nhất định là Kiều Ngự Diễm cố ý. Ý Nghĩ như vậy cứ chiếm lấy trong đầu cô, mặt trở nên đỏ bừng, tính khí cũng nóng lên.
“Duy Y, đi thôi, chúng ta về nhà!” Bạch Trạch Vũ bước lên mấy bước lôi Duy Y đang đứng bên cạnh Kiều Ngự Diễm đi. Không nói gì với người đàn ông kia.
“Anh Trạch Vũ!” Duy Y bị Bạch Trạch Vũ kéo đi cũng không quay đầu nhìn biểu hiện của người đàn ông phía sau.
Người đàn ông phía sau vẫn kiên nhẫn nhưng cũng không biểu hiện rằng hắn không them để ý, ngược lại bởi vì quá để ý mới càng thêm kiên nhẫn. Hai năm rồi, hắn nghĩ Duy Y có cảm tình với mình, hắn không thể phá hư cố gắng hai năm qua được.
“Nhìn thấy chưa? Duy Y cùng Bạch Trạch Vũ, nhìn sau lưng bọn họ rất xứng đôi!” Một giọng nói lạnh lùng từ sau truyền đến, làm Kiều Ngự Diễm chú ý rằng bên cạnh vẫn còn Sultana.
Kiều Ngự Diễm không để ý đi vòng qua ghế lái, lên xe, nghênh ngang rời đi.
Để lại một mình Sultana không cam lòng nhìn hắn rời đi, ánh mắt tà ác thoáng qua khuôn mặt cô ta “Những thứ mà Sultana tôi muốn chưa từng không chiếm được, nếu tôi không chiếm được thì tôi sẽ hủy diệt nó.”
Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả - Ái Ước