Trên mỗi ngọn núi đều có những lối đi mà khi đứng dưới thung lũng, bạn không thể nhìn thấy được.

James Rogers

Download ebooks
Ebook "Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Ái Ước
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 99 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 467 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:59 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 26: Uy Hiếp
hân hình thon dài ngồi dựa trên ghế sô pha, như vương giả, cởi áo khoác xuống ném qua một bên, tự tại tùy ý giống như ở nhà mình.
Liếc mắt nhìn đồ ăn linh tinh trên bàn cùng với ti vi đang mở. Lại quay đầu nhìn về phía cô, chỗ cô gái đứng đúng là cách xa hắn một chút, chỉ thấy đôi mắt cô thâm tím, nhìn qua vô cùng bất an.
Hắn đương nhiên biết cô bất an, trải qua chuyện lần trước, cô cũng đã biết lòng của mình như thế nào?
Thời gian dài như vậy không xuất hiện trước mặt cô, cũng là muốn cho cô một ít thời gian tiếp nhận quan hệ tương lai của hai người.
“Y Y tới đây ngồi!” Kiều Ngự Diễm vỗ nhè nhẹ vị trí bên cạnh.
“Ba em không có ở nhà, mời anh đi về!” Duy Y thấy động tác của hắn, chẳng những không đến gần, ngược lại lui về phía sau mấy bước.
Người đàn ông này quá nguy hiểm, hôm nay ở nhà một mình, phải đuổi hắn đi ra ngoài.
Trải qua chuyện lần trước, hắn đối với Duy Y giống như một bóng ma.
“Y Y, anh uống chút rượu, đâu hơi đau, có thể rót chho anh một ly nước được hay không?” Kiều Ngự Diễm vuốt cái trán, có chút lười biếng dựa vào ghế ngồi.
“Nhà em không có nước!”
Kiều Ngự Diễm giương mắt nhìn cô, đáy lòng nở nụ cười, cô bé này nói chuyện đều không nghĩ. Nhớ lại bình thường cô cũng nói chuyện như vậy với Ngô Soái, hắn cảm thấy Ngô Soái may mắn hơn hắn nhiều.
Đột nhiên nhìn thấy trên bàn để một chai cola đã uống được một nửa, mặc dù bình thường hắn không uống cola, nhưng lại không hề báo trước lấy ra uống. Cũng không them để ý là cô đã uống.
Duy Y nhìn thấy chỉ muốn tức giận mắng hắn nhưng lại thôi.
Để cola xuống hắn lại vỗ vỗ bên cạnh “Tới đây, anh có chuyện muốn nói với em!”
Duy Y cảnh giác nhìn hắn, bất động như cũ. Giữa bọn họ không có gì để nói, mặc dù hắn nói uống rượu, thế nhưng dấu hiệu say trên mặt một chút cũng không có.
Cô chỉ muốn hắn đi sớm một chút.
“Ở đây cũng có thể nói!” Nói xong đi nhanh lên.
“…….” Người đàn ông không nói gì, chỉ đứng lên, nhanh chóng đi tới bên người cô, một tay bế cô lên, ôm ngồi ở bên cạnh trên ghế s lon. Duy Y còn chưa phục hồi tinh thần, người đã ngồi trong ngực hắn.
Lần nữa bị làm cho sợ, Duy Y dùng sức giãy giụa, nhưng tay chân đều bị đối phương khống chế.
“Y Y, nghe lời! Đừng động, để anh ôm một lát.” Biết cô bài xích mình, nhưng trái tim cùng thân thể lại không chịu sự khống chế của bộ não. Vì cô, hắn đã bắt đầu ra hạ sách với Duy Kiến Quốc, đã thả tai mắt bên người cô…….
Bạch Trạch Vũ bị vây ở Anh quốc không về được, Cát Phàm bị hắn cài Phổ Thụy ở bên cạnh…….
Tất cả đều không thể để cho cô biết, có lẽ thủ đoạn như vậy rất hèn hạ, làm cho người khác phát bực, ngay cả bản thân mình cũng cảm thấy quá mức. Nhưng ham muốn của bản thân đã vượt quá phạm vi khống chế…….
“Anh không thể như vậy, buông em ra!” Trước kia cô còn muốn kêu một tiếng anh Kiều, hiện tại ngay cả gọi cô cũng không muốn.
“Y Y, nghe hết lời anh nói, anh tin tưởng em sẽ không hối hận sau khi nghe anh nói.” Kiều Ngự Diễm nói nhẹ nhàng bên tai cô, thanh âm rất nhẹ, mang theo chút mùi rượu. Trong thanh âm mang theo chút dụ dỗ, còn có cường thế uy hiếp.
Rốt cuộc Duy Y thấy giãy giụa thế nào cũng không thoát được sự khống chế của hắn, muốn khóc lên, lại quật cường quay đầu như cũ, né tránh hơi thở mang theo mùi rượu của hắn.
“Y Y có thể thấy em rất yêu ba mẹ, rất thích nhà của em!” Kiều Ngự Diễm ôm cô chặt thêm một chút.
“Muốn nói gì thì buông em ra rồi nói!”
Người đản ông không tính sẽ buông cô ra, chỉ là thoải mái dựa vào ghế sa lon, kéo cô dựa vào người mình, duỗi đầu đem đầu nhỏ của cô đặt ở trước ngực mình, nhìn qua giống như cô tự nguyện tựa vào người hắn.
Hắn cố gắng bỏ đôi tay đẩy trước ngực mình ra. Coi như là lừa mình dối người cũng được!
“Em biết anh hợp tác với công ty ba em chứ?”
Một câu nói liền làm Duy Y dừng động tác giãy giụa, lần này là lẳng lặng tựa vào ngực hắn.
“Nam Cảng là một công ty không tệ, dưới tài quản lý của ba em đang dần phát triển. Gần đây, có phải ba em đem biệt thự ở ngoại ô chuyển nhượng rồi phải không?” Kiều Ngự Diễm thấy cô không nói lời nào cũng không từ chối, cúi đầu xem xét nét mặt của cô.
“Là bởi vì anh ba em mới chuyển nhượng chỗ sản nghiệp đó. Bởi vì anh nói với ba em, anh có thể giúp ba em đưa công ty Nam Cảng ra thị trường. Mà ba em thật cố gắng, rất dụng tâm, toàn tâm toàn ý muốn chứng kiến Nam Cảng càng ngày càng lớn mạnh. Nhưng em biết không? Ba em bỏ ra tất cả, nếu như vào lúc này anh hô ngừng, Nam Cảng sẽ như thế nào, ba em sẽ ra sao, anh không dám nghĩ giống như…….” Kiều Ngự Diễm không nói câu tiếp theo, mà nặng nề thở dài.
Hít một hơi thật sâu, đem người thơm ngát trong ngực ôm thật chặt hơn, hít mùi thơm chỉ thuộc về cô.
Mà lúc này Duy Y đã cảm thấy không có sự tồn tại của người đàn ông, trong đầu cô chỉ có ý nghĩ kia, ba bị hắn lừa.
“Tại sao anh lại làm như vậy? Anh định làm gì với ba tôi?” Duy Y ngẩng đầu nhìn chằm chằm hắn, nhưng chỉ có thể nhìn thấy chiếc cằm với đường cung đẹp đẽ của hắn.
“Anh không muốn làm gì đối với ba em, anh chỉ muốn trợ giúp công ty ông ấy lớn mạnh hơn mà thôi! Y Y phải tin tưởng anh, anh không phải người xấu, sẽ không làm những chuyện tổn thương đến em, càng sẽ không làm những chuyện tổn thương đến người nhà của em. Nhưng Y Y, anh hy vọng e có thể chấp nhận sự tồn tại của anh, thái độ đối xử với anh như đối với một người đàn ông chứ không phải đối với người lớn tuổi hơn, được không?” Nói tới đây, Kiều Ngự Diễm lần nữa cúi đầu nhìn biểu hiện của người trong ngực.
Duy Y giằng co nhìn hắn, mà hắn cũng không buông lỏng cánh tay, ôm lại như cũ “Đối đãi như một người đàn ông?”
“Vẫn không hiểu sao? Anh yêu em Y Y!”
“Không, anh…….anh…….” Duy Y lại bắt đầu giằng co, lần này dùng lực quá mạnh, thắt lung đụng phải khay trà phía sau lung, đau đến đứng không nổi.
“Cẩn thận…….” Lời còn chưa nói hết, Kiều Ngự Diễm đã thấy cô đau đến ngồi dưới đất, không đứng lên nổi.
“Đụng vào chỗ nào? Có đau hay không, có thể đứng lên được không? Để anh xem…….” Kiều Ngự Diễm lo lắng ngồi xổm xuống xem xét vết thương của cô, mấy phút sau, hết đau bụng, mới dám ôm người ngồi trên đất về ghế sa lon. Chưa bao giờ dịu dàng như vậy.
Mà Duy Y, đã sớm khóc lem hết mặt, cô không biết là bởi vì mình đau hay bởi vì ba bị người đàn ông này lừa gạt hoặc là bởi vì câu nói của người đàn ông này “Anh yêu em” cô chưa tới mười sáu tuổi, những thứ này đối với cô quá đáng sợ.
Kiều Ngự Diễm muốn lật xem lưng của cô, lại bị cô nắm chặt quần áo, thế nào cũng không chịu để cho người đàn ông này xem xét.
“Anh đi đi, em tôi không muốn nhìn thấy anh!”
“Y Y, xem ra em còn chưa rõ tình huống bây giờ.” Kiều Ngự Diễm thu hồi lại vẻ dịu dàng.
“Vì sao lại đối với tôi như vậy, tôi không có đắc tội với anh!”
“Bởi vì anh yêu em, Nam Cảng có tồn tại hay không tùy thuộc vào quyết định của em! Tin tưởng rằng với đầu óc linh hoạt của em sẽ biết được là có ý gì.” Y Y anh không muốn ép em nhưng là…….
“Anh là anh trai của Kiều Y, hơn nữa còn nhiểu tuổi hơn tôi, tại sao có thể yêu tôi?”
Chênh lệch mười lăm tuổi, cô hoàn toàn không có cách tiếp nhận, huống hồ cô đã có người trong lòng rồi. Anh Trạch Vũ không có ở trong nước, nhưng lòng cô chỉ có mình anh ấy…….
Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả - Ái Ước