Books can be dangerous. The best ones should be labeled "This could change your life."

Helen Exley

Download ebooks
Ebook "Cô Nàng Không Muốn Kết Hôn"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Chu Khinh
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 15 - chưa đầy đủ
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 603 / 3
Cập nhật: 2017-09-24 17:52:11 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 6
ô vội vàng cúi đầu, không dám nhìn thẳng anh. Nhớ lại sự phóng đãng tối qua, làn da non mịn cúa cô nóng bừng như thể bị thiêu cháy vây.
Cho dù... cho dù tối qua là đêm đầu tiên anh trở về từ Mĩ, hai người đã không gặp nhau gần nửa tháng, nhưng cô có cần bạo gan đến vây không? Chỉ vì muốn anh ăn rau chân vị thôi, thâm chí... thâm chí còn làm chuyện đó với anh.
Trời ạ! Trong lòng thầm rên rỉ, thât là, bảo cô làm sao mà nhìn anh đây?
Hơn nữa, sau đó anh ta như nổi điên, đè cô lên giường, giằng co cả buổi tối, hại cô đau nhức cả người, đứng lên cũng không thẳng người được.
—Em đang suy nghĩ điều gì vây?” Nhìn thấy gương mặt cô chuyển từ hồng sang đỏ, đỏ sang trắng, anh hứng thú hỏi.
Tên khôn khéo này chẳng lẽ không biết cô đang suy nghĩ cái gì sao? Nhất định là anh ta cố ý hỏi như vây, làm cho cô thấy thất thố.
Hạ Di Hàng cố gắng khắc chế mình, khống chế gương mặt mình không hồng hơn nữa, nhưng đúng là rất khó. Cuối cùng, mặc dù gương mặt vẫn ửng hồng, nhưng giọng nói cúa cô lại không hề run rẩy, bình tĩnh như thường nói: —Em có chuyện muốn nói với anh.”
—Nói đi, anh nghe.” Cô gái này đúng là có bản lĩnh, anh khẽ cong môi lên, đóng laptop lại, thứ bảy là ngày nghỉ ngơi cho chứng khoán toàn cầu, nhưng anh không ở không như vây.
—Em muốn ra ngoài đi dạo với anh.” Khó khi thời tiết tốt như thế này, cô muốn đi dạo một chút, ngắm cây, ngắm hoa, thả lỏng mình sau những giờ làm việc căng thẳng.
—Vây thì đi đi.”
—.Ừ.” Anh dễ dàng chấp nhân như vây làm cô cảm thấy không quen.
Nhưng người đàn ông này hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt cô, lấy điện thoại ra, nhấn từng phím..
Hạ Di Hàng ấm ức nhìn chiếc điện thoại kia, lúc này anh cũng có nó, để ra lệnh cho người khác. Nhiều chức năng thì sao, đẹp thì sao, cũng đâu thể làm cơm ăn được.
“Cơm trưa em không làm đâu, anh tự mình lo đi.” Tức giận nói, cô chuẩn bị xoay người bỏ đi, hừ, tốt nhất là để cái điện thoại nấu cơm cho anh, ne6i1 như nó có thể nghe được lời nói của anh.
“Hứa Mạn Tuyết, bữa tiệc tối nay hủy bỏ giùm tôi.” Âm thanh của người nào đó làm cô ngừng bước lại.
“Còn nữa, lịch trình ngày mai cũng hủy bỏ.”
Anh ta có ý gì....
“Đó là chuyện của cô, không liên quan đến tôi, hai ngày này, không được làm phiền tôi.” Trực tiếp nhấn phím kết thúc, anh tuyên bố, cuộc gọi này đã thực hiện xong.
“À, cái đó...” Nhìn anh đứng dậy, cô bỗng trở nên hồ đồ. Hàng lông mi tiêu chuẩn của anh xuất hiện trước mắt cô, “Anh nói, đi một chút cũng không sao.” Ý của anh cô rất rõ ràng, hủy bữa tiệc rồi hủy lịch trình, tất cả đều liên quan đến cô, nhưng cô không gánh nổi trách nhiệm này.
“Nếu trong mười phút mà em không chuẩn bị xong thì chuẩn bị nằm trên giường cả ngày với anh đi.”
—Hả?”
“Em còn 9 phút 50 giây!”
Cho dù trong lòng cảm thấy rất bất mãn, rất ấm ức, nhưng Hạ Di Hàng vẫn ngoan ngoãn đi thay quần áo, chuẩn bị đi ra ngoài. Bởi vì cô biết, người đàn ông này nói gì là làm nấy, không hề để ý đến ý kiến của người khác.
Hơn nữa cô rất nghi ngờ, thay vì đi ra ngoài cùng cô, có phải anh lại càng muốn hưởng thụ một ngày trên giường cùng cô không?
Kết quả, cái anh gọi là đi một chút, thậm chí còn mang cô đến Nhật Bản, lần này đi, khoảng cách quả nhiên không gần.
Cô vốn chỉ định tản bộ dưới công viên, căn bản không hề nghĩ người đàn ông này sẽ đưa cô lên phi cơ, đi sang Nhật Bản, chẳng lẽ quan niệm về “đi dạo” của người có tiền khác với người bình thường đến thế sao?
Trong tiếng kháng nghị của cô, anh chỉ lạnh lùng trừng mắt nhìn cô, “Anh không có hứng thú với việc phải chen tới chen lui với người ta.”
Được rồi, ở Đài Loan, hơn nữa lại là cuối tuần, muốn tìm nơi có ít người cũng hơi khó một chút, nhưng cô đâu có cầu xin anh đi dạo với cô đâu? Hình như là không có.
Dĩ nhiên, cô sẽ không ngu ngốc đến mức nói với anh. Nhưng nói thât, sống gần ba mươi năm, đây là lần đầu tiên cô ra khỏi biên giới, nhìn thế giới bên ngoài, cô thấy rất hưng phấn, khi cô nhìn thấy những cảnh sắc xinh đẹp, sự hưng phấn này lại càng tăng thêm gấp bội.
–Chương 5.2
Sưu tầm
Tháng mười hai ở Hakone (1), có thể thưởng thức được những cánh rừng cao lớn, cùng những ngọn đồi được bao phú bởi màu đỏ cúa lá phong, lá vàng và lá xanh uể oải khoác lên cây. Nhưng những con đường sạch sẽ lại làm người qua đường cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái vô cùng. Từ cửa sổ lại càng cảm nhân được tốt hơn.
Không biết có phải do ảo giác hay không, đến quê hương cúa suối nước nóng, cô cảm giác, trong không khí mơ hồ có một mùi hương cúa mùa xuân ấm áp.
Vòng qua con đường khúc khuỷu, một biệt thự được thiết kế theo kiểu Châu Âu thời cổ đâp vào mắt cô, nó nằm bên cạnh hồ Ashi, nằm giữa sườn núi, cộng thêm non sông tươi đep, khiến nó trở thành một bức tranh sống động, làm rung động lòng người.
Có thể ở trong căn nhà này đúng là hạnh phúc biết bao nhiêu, mỗi ngày đều có thể ngồi giữa bức họa, cô thầm nghĩ.
Khi chiếc xe dừng lại trước biệt thư, đôi mắt cô không tự chú được mở to.
Khi đi có máy bay chuyên dung đến đón cô không kinh ngạc, nhưng biệt thự khổng lồ này, cô không muốn kinh hãi cũng khó, tốt nhất đừng nói cho cô rằng, tòa biệt thự này cũng là sản nghiệp cúa anh.
Cánh cửa từ từ mở ra đã cho cô biết rõ đáp án, đúng là, người đàn ông này quả là thừa tiền.
—Mệt không?” Hỏi cô.
Lắc đầu, thời gian đến đây không mất nhiều, nghỉ ngơi nữa cũng mệt thôi.
—Cũng tốt.” Anh trực tiếp bảo tài xế đâu xe, —Xách hàng lý vào phòng, anh có thể đi được rồi.” Tài xế cung kính mang hành lý vào trong biệt thự.
Kết quả, cô còn chưa kịp cẩn thân đánh giá căn biệt thự này, anh đã lôi cô đi ra ngoài.
Lợi dung thời gian rảnh rỗi, anh quay sang hỏi cô, —Em muốn đi đâu?”
Ồ, anh ta đang trưng cầu ý kiến cúa cô sao? Từ khi nào mà anh ta trở nên dân chú vây? Cô nhìn anh.
Sao vẻ mặt cô gái này lại đầy vẻ nghi ngờ như vây? Khó chịu trực tiếp đánh tay lái, anh không thèm để ý đến ý kiến cúa cô.
“Cây, em muốn ngắm cây.” Thấy vẻ mặt anh không tốt, cô vội vàng nói ra suy nghĩ của mình, tránh cho anh lại mang cô đến những nơi kỳ quái
Hừ hừ, xe đi lên núi.
Mercedes-Benz đen bóng, dưới kỹ thuật lái siêu đẳng của anh, leo núi như đi đường bình thường vậy, thỉnh thoảng, cô lại nhìn thấy một đám lau sậy hiện lên, có khi lại thấy vài con sóc đang lủi lủi trong bụi cỏ, tất cả đều hấp dẫn lấy ánh mắt của cô.
Chừng qua 20 phút sau, bọn họ dừng lại ở một vùng đất bằng phẳng. Mở cửa, không khí miền núi làm cho cô bỗng bình tĩnh lại.
Nhật Bản là một quốc gia rất chú trọng đến việc bảo vệ môi trường, tỉ lệ rừng đứng đầu thế giới, cứ nhìn từng mảng rừng lớn xanh biếc này là biết.
“Chúng ta đi lên.” Anh chỉ vào đường núi phía trước. Những lời này, rõ ràng là câu khẳng định, không phải câu nghi vấn. Vừa nói xong. anh lập tức cất bước đi lên.
Núi này không thể gọi là bằng phẳng, phải nói là cao chót vót mới đúng, thế nên lên núi sẽ tương đối khó khă, cho nên dù là cuối tuần cũng không có ai đến.
Cô chỉ mới thất thần thôi, người đàn ông kia sao lại đi nhanh đến vậy, đã sắp cách cô khoảng năm mươi thước rồi, thật là, có cần phải đi gấp vậy không?
Cắn môi, cô đành cố gắng bò lên trên, nhưng có lẽ do đã lâu không vận động nên mặc dù chỉ mới bò một đoạn ngắn, cô đã bắt đầu thở hồng hộc, ngẩng đầu nhìn người phía trước, tốc độ của anh vẫn không thay đổi, không hề có cái gì gọi là quần áo xốc xếch... Không ngờ thể lực của anh lại tốt đến thế.
Cô chỉ muốn ngắm cây, đâu có nói muốn leo núi, làm mình mệt mỏi như vậy làm gì. Trọng điểm là, cô chỉ muốn đi dạo một chút, cái gọi là đi một chút, đương nhiên là phải từ từ, còn phải ngắm cảnh sắc xinh đẹp xung quanh nữa chứ, đâu phải muốn tranh tài với ai đó.
Trong lòng bất mãn tới cực điểm, cô khom người xuống, hai tay chống lên đùi, nặng nề thở hổn hển, anh vẫn đi nhanh như vậy, mặc kệ cô có theo kịp hay không, đúng là bạo quân, độc tài, bá đạo.
“Thể lực đúng là không tốt.” Đột nhiên có âm thanh xuất hiện, làm cô đang oán thầm anh sợ hết hồn, ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ của anh.
Người này có thể quá đáng hơn không, cô liếc anh một cái, cúi đầu không thèm quan tâm đến lời châm chọc của anh, cô quyết định, mặc kệ anh đi nhanh bao nhiêu, cô vẫn sẽ đi bình thường, còn phải từ từ thưởng thức phong cảnh hiếm hoi này chứ!
Một bàn tay đột nhiên chìa ra trước mặt cô, cô ngẩng đầu, khó hiểu nhìn anh.
“Đưa tay cho em nắm.” Giọng điệu như ban ơn, cho dù là người tốt tính đến mấy cũng thấy bực mình.
“Không cần.”
Không để ý đến cô từ chối, anh nắm tay cô, “Cùng những con rùa như em leo núi, xem chừng tối nay chúng ta không xuống núi được rồi.” Anh cất bước đi lên.
Muốn tránh ra nhưng cô lại không phải đối thủ của anh, tay của anh lại rất ấm áp, rất có lực, để anh nắm tay, đường núi dường như không khó để đi lên nữa. Định từ chối nhưng lại bị anh nắm chặt, cô đành ngoan ngoãn để anh nắm.
Nhưng tốc độ này cô thật sự không chịu nổi, nhưng cô lại không dám lên tiếng biểu tình, gương mặt càng ngày càng hồng; hơi thở cũng càng ngày càng gấp, chân của cô nặng quá đi mất!
Bách Lăng Phong nhìn gương mặt cô hồng hồng đỏ đỏ vì mệt, lại còn đôi môi muốn nói mà không dám, nụ cười trong mắt lại càng vui vẻ, thể lực của anh và cô xê xích quá xa, dĩ nhiên phải như thế rồi.
Bàn tay trong tay anh vừa nhu nhược lại vừa mềm yếu, nhưng lại quật cường vô cùng, rõ ràng không chịu nổi nữa nhưng vẫn cắn răng đi lên, không chịu yếu thế.
Càng hiểu biết cô lại càng phát hiện, những gì nhận thức ban đầu với Hạ Di Hàng thật sự đã khác đi nhiều, anh đi chậm,phối hợp với tốc độ của cô, hai người từ từ đi lên đến đỉnh núi.
Hửm? Bây giờ không cần hành quân nữa sao? Mặc dù cảm thấy không thể tin được với sự chăm sóc của anh, nhưng cô lại không có can đảm để hỏi, nếu người ta đã muốn vậy, vậy cô đành phối hợp theo vậy.
Đi bộ chính là để thưởng thức phong cảnh, thưởng thức danh lam nổi tiếng là như thế nào. Nhật Bản là một đất nước có nhiều núi, nhưng nổi tiếng nhất vẫn là núi Phú Sĩ, những ngọn núi này tuy không nổi tiếng bằng, nhưng vẫn có những đặc sắc của riêng nó.
Giống như ngọn núi bây giờ bọn họ đang đi lên, có lẽ không nổi tiếng, nhưng rừng rậm rậm rạp, các loài cây cỏ đa dạng, không khí lại mát mẻ, giúp người ta đặc biệt cảm thấy hưng phấn hơn.
(1) Hakone: nằm ở Nhật, một điểm du lịch khá nổi.
Cô Nàng Không Muốn Kết Hôn Cô Nàng Không Muốn Kết Hôn - Chu Khinh