Love at first sight is often cured by a second look.

Love is sweet when it’s new, but sweeter when it’s true.

Download ebooks
Ebook "Cô Nàng Hợp Đồng"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Ni Xảo Nhi
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 10 - chưa đầy đủ
Phí download: 2 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 573 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 22:51:58 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 9: Bạn Hay Thù
hương 9: Bạn hay thù
Nửa tiếng sau, Hương Tranh đã ngồi trên máy bay, bay tới sân bayLam Thiên của thành phố Nghệ Húc.
Nếu được Sở Tu Phàm giúp đỡ, khả năng thuyết phục được Sở Nhân Vũsẽ lớn hơn rất nhiều.
Thế nên, khi máy bay vừa hạ cánh, Hương Tranh đã vội vàng mở diđộng, dò tìm danh bạ. Đến lúc này cô mới phát hiện mình không có sốđiện thoại của Sở Tu Phàm. Tất cả những gì cô biết về Sở Tu Phàmchỉ là thời gian anh sống tại rừng phong, ngoài ra không có gìnữa.
Bây giờ chỉ còn cách đến địa chỉ Diệp Luyến Hoàn đưa thì mới tìmđược anh ấy.
Nghĩ vậy, Hương Tranh, một tay xách hành lý, một tay giữ chặt tờgiấy ghi địa chỉ nhà Sở Nhân Vũ, rời khỏi sân bay.
Đây là lần đầu tiên Hương Tranh đến thành phố Nghệ Húc này, đườngphố không thông thuộc nhưng may mắn chiếc taxi đã khiến cô khôngmất quá nhiều công sức để tới được Sở gia.
Sở gia là một khu biệt thự cổ kính, rêu phong, mặc dù không khó đểnhận ra nó đã được tu sửa lại ít nhiều nhưng quả thật ấn tượng vềnó vẫn là vẻ cổ kính, trầm mặc.
Hai bên cổng vào biệt thự đều có nhân viên bảo vệ canh giữ. Muốnquang minh chính đại bước vào cửa thì phải có lý do chính đáng.Chẳng phải trước khi lên máy bay, Diệp Luyến Hoàn đã cho cô một gợiý tuyệt vời hay sao? Đã đến lúc động não, áp dụng cách này, quảnhiên Hương Tranh thấy hiệu quả tức thì. Cô vừa nói muốn đến xinlàm người giúp việc liền được chú bảo vệ mặc đồ đen đưa vào phòngkhách.
“Cô là Hương Tranh?”
Ngồi trên chiếc ghế gỗ kê cuối phòng là một người đàn ông trungniên mặc một áo khoác ngoài màu đen, áo cổ chữ “V” để lộ chiếc sơmi trắng bên trong, thắt lưng da màu cà phê kết hợp với quần tâymàu be, chân đi đôi giày da bình thường. Khuôn mặt ông ta hơi dài,nước da bánh mật, ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa uy quyền, thậm chí làcó chút tàn bạo khiến người đối diện không khỏi cảm thấy runsợ.
Đứng bên người đàn ông trung niên ấy là một anh chàng dung mạo khôingô, tuấn tú, không kém gì Sở Trung Thiên. Anh ta cũng cao lớn, đẹptrai. Nhưng không đẹp kiểu baby như Sở Trung Thiên, anh ta đẹp kiểunữ tính, làn da quá trắng, đôi môi quá hồng, ánh mắt quá longlanh.
Hương Tranh ngồi đôi diện với hai người họ, căng thẳng suy nghĩ,cuối cùng, cô mạnh dạn trả lời câu hỏi của anh chàng kia: “Vâng.Tôi là Hương Tranh”. Cô biết rõ, lúc này cô không được phép run sợhay bối rối. Nếu để hai người này nghi ngờ thì đừng nói tới chuyệncô tìm được Sở Tu Phàm, ngay cả cơ hội ra khỏi đây để trở về nhà côcũng chưa dám chắc.
“Cô còn trẻ như thế, tại sao lại muốn làm người giúp việc?” Anhchàng kia vừa đưa tay gãi cằm, vừa hỏi cô. Người đàn ông trung niênnhìn cô không rời một phút.
“Em trai tôi mắc bệnh nặng, tôi phải kiếm tiền chữa bệnh cho cậuấy.” Hương Tranh trả lời trơn tru, cô thấy hài lòng vì mình đã biếtphòng xa, cô chuẩn bị những câu trả lời này từ trên máy bay, nếukhông, cô không thể nào đối đáp lưu loát được như thế.
“Mắc bệnh gì?”
“Là phẫu thuật cấy ghép giác mạc.” Hương Tranh do dự ít giây rồiquyết định kể cho hai người họ nghe một câu chuyện cảm động mà cômới sáng tác ra trên máy bay. “Năm ngoái, em trai tôi cùng với bạnleo lên núi Ngũ Vân, không may bị rơi từ vách núi xuống, tuy tínhmạng đã được cứu nhưng đôi mắt đã bị tật trong lần tai nạn ấy. Gầnđây có một gia đình, con trai họ bị tai nạn qua đời, họ đồng ý hiếngiác mạc của anh ấy, nhưng giá họ đưa ra quá đắt, tận mười vạnđồng. Gia đình tôi vốn nghèo, đã phải tốn không ít tiền cho lầnphẫu thuật trước của cậu ấy nên lần này không thể gom đủ tiền.Nhưng chúng tôi biết, không dễ gì tìm được người muốn hiến giácmạc, chúng tôi không muốn bỏ qua cơ hội hiếm có này, cả gia đìnhdồn sức kiếm tiền, tôi cũng muốn giúp một tay.”
“Ồ, vậy sao?” Người thanh niên khẽ kêu lên vẻ thông cảm, sau đó anhta lấy lại ngữ điệu bình thường hỏi tiếp: “Vậy vì sao cô lại chọnlàm cho Sở gia?”.
Sao anh ta hỏi kỹ thế? Liệu có phải cô đã để lộ sơ hở gì trước mặtanh ta?
Hương Tranh căng thẳng nuốt nước bọt, chân tay khẽ run rẩy, đáp lạivới giọng run run: “Tôi... tôi được bạn giới thiệu đến đây”.
Anh chàng trẻ tuổi liếc mắt nhìn biểu hiện của Hương Tranh lúc này,đột nhiên mỉm cười, rồi ghé sát tai người đàn ông trung niên nóinhỏ:
“Lão gia, xem chừng cô ta quả thật ngốc như lời Diệp tiểu thư nói,chuyện này xin giao cho tôi, ngài cứ yên tâm”.
“Được, nhưng nhớ canh chừng cẩn thận, đừng cho cô ta tiếp cận TuPhàm.”
“Vâng, thưa lão gia.”
Người đàn ông trung niên gật đầu rồi đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi,bước ra cửa trước. Người trẻ tuổi đứng nhìn theo cho đến khi ông tađi khuất mới quay lại chỗ Hương Tranh đang ngồi đợi.
“Lát nữa cô đến gặp phó quản gia Lâm để sắp xếp chỗ ăn ở, sau đó côcùng Tú Anh dọn dẹp thư viện.”
“Vâng.”
Hương Tranh sợ cứng người, cô chỉ lo mình sơ sẩy để lộ sự sợ hãinên cúi mặt nhằm giấu đi ánh mắt hoảng loạn. Cô không ngờ rằng, chỉlát sau, cằm cô đột nhiên bị một bàn tay nâng lên.
Hương Tranh sợ hãi, vô thức lùi về sau một bước, đôi mắt mở to,hoảng loạn nhìn anh ta.
Anh ta nhìn cô nhếch môi cười, giải thích: “Tôi rất ghét nhìn vàođầu người khác khi nói chuyện nên mới làm thế. Còn cô, sao phải sợhãi như vậy?”.
“Tôi... tôi đến đây lần đầu nên chưa quen... tôi... tôi đi tìm phóquản gia Lâm…”.
Hương Tranh vội vã định bỏ đi thì anh ta lại nói tiếp: “Nếu đúngnhư cô nói thì tốt, còn nếu có lý do gì khác nữa thì... cần phảixem lại”.
Hương Tranh đang bước đi, nghe nói vậy thì đứng sựng lại, quay lạinhìn về phía anh ta.
Dưới ánh chiều tà đỏ như máu, anh ta đứng đó nhìn cô cười bíhiểm.
Sau này Hương Tranh mới biết, người đàn ông trung niên đó là kẻ máulạnh vô tình Sở Nhân Vũ, còn anh chàng có nụ cười bí hiểm kia làquản gia của Sở gia, cũng là trợ lý của Sở Nhân Vũ, tên là TriệuNinh.
Triệu Ninh là do Sở Nhân Vũ đưa về sau một chuyến công tác. Lúc đó,anh ta mới có mười tuổi, vì cha mẹ mất sớm nên phải ở nhờ nhà mộtngười chú họ xa. Từ nhỏ, anh ta đã ốm yếu, bệnh tật quanh năm. Nămấy, anh ta lại mắc bệnh truyền nhiễm, người chú họ sợ anh ta lâybệnh cho cả nhà, nhất quyết đuổi anh ta đi. Cuối tháng Mười hainhưng trời vẫn có những bông tuyết nhỏ, Triệu Ninh, mặc quần áomỏng tang, người đang có bệnh, đi lang thang cả ngày ười ngoàiđường. Đúng lúc anh ta ngất đi trên đường thì gặp Sở Nhân Vũ. Nếukhông có Sở Nhân Vũ thì anh ta đã chết ngoài đường rồi. Sở Nhân Vũmang Triệu Ninh về nhà, sai bác sĩ của gia đình chăm sóc, trị bệnhcho anh ta, còn dạy cho anh ta biết chữ. Triệu Ninh một lòng biếtơn Sở Nhân Vũ, sau khi trưởng thành càng hết lòng trung thành vớiSở Nhân Vũ, được ông ta tin tưởng, coi như cánh tay phải củamình.
Ba ngày sau đó, Hương Tranh cũng không một lần nào nhìn thấy SởNhân Vũ nữa. Cô cảm thấy hối tiếc vì đã để tuột mất cơ hội tiếp cậnông ta. Đã thế cô còn chưa tìm gặp được Sở Tu Phàm. Xem ra lần nàycơ hội chiến thắng của cô chẳng có là bao. Nhưng nghĩ kỹ lại, HươngTranh lại thấy le lói hy vọng. Tình thế của cô lúc này có thể chưađược tốt, nhưng chẳng phải là cô đã lọt vào được Sở gia hay sao?Chỉ cần Sở Tu Phàm có ở nơi này, sớm muộn gì cô cũng gặp được anhấy. Việc lớn sẽ thành.
Thư viện của Sở gia rất rộng nhưng lại không bố trí vòi nước nàobên trong. Những người lau dọn vệ sinh ở thư viện đều phải xáchnước từ ngoài vào. Sau khi cùng Trần Tú Anh nhận nhiệm vụ này,Hương Tranh và chị ta, hai người lặng lẽ xách nước từ ngoài vàotrong thư viện.
Một hôm, Hương Tranh đang xách chiếc xô chứa đầy nước thải bẩn từtrong thư viện đi ra, khi đi qua chỗ Trần Tú Anh, đột nhiên HươngTranh bị chị ta gọi lại: “Hương Tranh. Lát nữa có đi qua hành lang,cô chú ý đừng để nước dây ra sàn nhé”.
“Sao vậy chị?”
“Căn phòng phía bên trái hành lang là phòng của lão gia. Hôm naylão gia về nhà, ông ấy sẽ khó chịu nếu nước dây ra sàn nhà.”
Lão gia... Vậy ra đây là phòng của Sở Nhân Vũ sao?
Hằng ngày cô đều đi qua căn phòng đó, thấy phòng đóng kín cửa nêncô cho rằng đó là căn phòng trống, không có người ở. Thật không ngờnó lại chính là phòng của Sở Nhân Vũ. Không biết trong phòng có vậtgì liên quan đến Sở Tu Phàm hay không?
Bao nhiêu câu hỏi xuất hiện trong đầu cô, nhưng cô cũng cẩn thậnkhông để lộ những thắc mắc trong lòng. Cô khẽ gật đầu đồng ý vớiTrần Tú Anh, rồi lại tiếp tục xách xô nước bẩn đi ra ngoài.
Mọi khi Hương Tranh không bao giờ để ý đến căn phòng phía bên tráihành lang, cô luôn bình thản bước qua nó. Hôm nay, chẳng biết cóphải do những lời nói của Trần Tú Anh hay không mà khi đi qua cănphòng ấy, cô thấy tim mình đập loạn nhịp. Càng tiến lại gần cănphòng, tim cô càng đập mạnh hơn, thậm chí cô có cảm giác đứng khôngvững nữa.
Căn phòng đó càng lúc càng gần cô... Căn phòng đó đang ở bên cạnhcô... Căn phòng đó đã ở phía sau cô...
Cuối cùng, cô đã đi qua phòng của Sở Nhân Vũ.
Cô đã bình tĩnh trở lại, thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó, côlại thấy tiếc nuối khôn cùng.
Tại sao lại bỏ đi như vậy? Nếu như... nếu như cô vào đó lục tìm,biết đâu có thể tìm ra cách liên hệ với Sở Tu Phàm... Cô nghĩ đinghĩ lại, bước chân dần chậm lại, do dự một lúc, rồi cô quyết địnhquay trở lại.
Cửa phòng không khóa, Hương Tranh khẽ khàng mở cửa. Quan sát phíasau không có ai, cô vội vàng lách người vào trong.
Căn phòng được trang trí sang trọng và đẹp mắt, rộng đến hơn mộttrăm mét vuông, có sân khấu, máy tính để bàn, màn hình lớn LCD, tủlạnh cao cấp, sofa bằng da, giường ngủ hiệu KINH SIZE... và rấtnhiều đồ nội thất, gia dụng khác. Tất cả đều là hàng hiệu đắt tiền.Căn phòng này xây dựng theo hướng đông, phía ngoài có một ban côngrộng, kéo rèm lên, qua cửa kính trong suốt có thể ngắm cảnh mặttrời mọc. Vào mùa hè, có thể nằm ngoài ban công tắm nắng, nghe nhạcthư giãn. Bức tường phía nam có treo một bức tranh sơn dầu khổ lớnđược đóng trong khung vàng, trong tranh là hình một thiếu nữ khỏathân, nửa người trên để trần ngả ra phía sau phô bày tấm thân ngọcngà trong một tư thế quyến rũ chết người.
Nếu là Sở Trung Thiên, anh ấy có chọn bức tranh này không nhỉ?Hương Tranh nhìn chăm chú người thiếu nữ trong tranh, trong đầu lạiliên tưởng tới khuôn mặt baby của Sở Trung Thiên.
Dưới bức tranh sơn dầu là một chiếc bàn gỗ bóng loáng, trên bàn bàymột dãy dài những khung hình. Do đứng khá xa nên Hương Tranh khôngnhìn rõ những bức hình trên bàn. Cô vô thức bước về phía bàn, nhấcmột cái lên xem.
Trong khung hình là một bức hình đã ố vàng, cậu học sinh tiểu họctrong ảnh rất giống Sở Tu Phàm, có lẽ đây là ảnh Sở Tu Phàm lúc cònnhỏ. Đứng cạnh cậu bé ấy là một phụ nữ trẻ muôn phần xinh đẹp, dángđiệu thanh tú, khí chất quý phái, mái tóc đen búi cao, mấy sợi tócmềm mại lòa xòa trước trán, vương xuống cả hai bên má, trong bộ váyliền màu trắng, trông cô ấy thật thanh thoát.
“Thật là tiên nữ giáng trần.” Hương Tranh thấy yêu mến người thiếuphụ trong ảnh. Khi cô phát hiện ra cả dãy khung hình trên bàn đềulà hình người phụ nữ ấy, cô không thể ngăn được mình cầm chúng lênxem một cách say mê.
Tại sao trong phòng Sở Nhân Vũ lại để nhiều ảnh của người thiếu phụxinh đẹp này? Người phụ nữ này và cha con Sở Nhân Vũ có quan hệ nhưthế nào?
Đúng lúc Hương Tranh còn đang nhập tâm suy nghĩ, thì có tiếng độngnhẹ, sau đó một luồng sáng chiếu vào phòng, cửa phòng đang được aiđó mở ra.
Hương Tranh giật mình, hoảng hốt quay lại nhìn.
Bên cánh cửa mở rộng là một người đàn ông cao lớn, phải chớp mắtmấy lần, Hương Tranh mới nhìn rõ người ấy, khuôn mặt đẹp kiểu nữtính, nụ cười vừa bí ẩn vừa quỷ quái.
“Triệu quản gia!” Hương Tranh trợn mắt, kinh hãi nhìn vào TriệuNinh đang đứng ngoài cửa, mặt cô bỗng nhiên tái mét.
“Cô đang làm gì ở đây?” Triệu Ninh ném về phía cô cái nhìn giận dữ.Hương Tranh bị ánh mắt dữ dội ấy làm cho cứng đờ, mất hết phản ứng,đã không kịp trả cái khung ảnh đang cầm trên tay về vị trí cũ, tệhơn, cô còn luống cuống nên làm rơi nó xuống đất.
Vì vậy, Hương Tranh càng hoảng loạn. Sau khi nhặt chiếc khung ảnhvừa rơi đặt lại bàn, cô tuyệt vọng nhắm chặt mắt, ngán ngẩm nghĩ:Sở Tu Phàm còn chưa tìm được, cô đã bị tay chân thân tín của SởNhân Vũ phát hiện ra cô đang đột nhập vào phòng ông ta, lần này côchết chắc rồi.
Triệu Ninh nhìn vào chiếc xô nhựa đựng đầy nước bẩn bên cạnhHương.Tranh rồi lại nhìn cô giúp việc đang đứng đó run rẩy, mắtnhắm nghiền, ngay lập tức hình dung ra sự việc. Anh ta vẫn đứng đógiận dữ nhìn Hương Tranh, suy nghĩ để tìm biện pháp trừng phạtcô.
Sau một lúc lâu đứng yên lặng, nhắm chặt mắt, Hương Tranh cũng phảimở mắt ra, len lén nhìn về phía Triệu Ninh. Và cô thật sự bị bấtngờ khi thấy biểu hiện của anh ta. Tuy trán anh ta vẫn nhăn lạinhưng mặt anh ta không còn vẻ giận dữ nữa. Thậm chí, anh ta còn vừacười vừa tiến lại gần cô. Anh ta bị làm sao chăng?
“Xem ra Hương tieu thư rất có hứng thú với những đổ vật trong phònglão gia nhỉ?” Triệu Ninh dùng giọng chế nhạo để hỏi, vừa nói vừatiến những bước dài về phía Hương Tranh.
“Triệu... Triệu quản gia... anh đừng như vậy.” Hương Tranh kinhhoảng nhìn anh ta, sợ hãi lùi lại phía sau. “Tôi... tôi chỉ dọn dẹpphòng thôi.” Cô lúng túng giải thích, giọng rất run, không có chútsức thuyết phục nào.
“Thật sao? Tôi nhớ tôi chỉ giao cho cô dọn dẹp thư viện, không hềbảo cô dọn phòng lão gia.” Triệu Ninh mỉa mai vặn lại, tóm chặt lấytay cô.
“Đừng!” Hương Tranh kêu lên, sợ hãi, co rúm người lại. Trong lúchoảng loạn, cô va phải chiếc bình hoa pha lê trên bàn, chiếc bìnhlúc lắc nghiêng ngả, Hương Tranh đưa tay ra đỡ nhưng đã quá muộn,chiếc bình lăn hai vòng trên bàn rồi lao thẳng xuống đất, vỡ tan.Những âm thanh của tiếng pha lê vỡ như cứa vào tai Hương Tranh.Chiếc bình pha lê tinh xảo, hoàn mỹ lúc trước giờ chỉ còn là nhữngmảnh vỡ nằm ngốn ngang trên sàn nhà.
Hương Tranh nhìn chằm chằm vào đám mảnh vỡ tung tóe quanh mình, mặtcắt không còn giọt máu.
Hương Tranh thầm tính, lần này thì cô thật sự chết chắc rồi. Khoannói đến chuyện chiếc bình hoa pha lê đẹp đẽ đó đáng giá bao nhiêu.Chỉ riêng việc cô bị bắt quả tang đang lục lọi trong phòng Sở NhânVũ và việc cô làm vỡ chiếc bình hoa thôi cũng đủ khiến cô chết thảmrồi.
Triệu Ninh đương nhiên đoán biết được những suy nghĩ trong đầuHương Tranh. Anh ta không giữ tay cô nữa mà đứng ra xa, hai taykhoanh trước ngực, hết chơi trò mèo vờn chuột với cô bằng ánh mắtlại mỉa mai nói: “Hương tiểu thư, cho dù cô không hài lòng với tôithì cũng có nhất thiết phải tức giận đập phá đồ đạc của ông chủ tôinhư thế không? Bình hoa pha lê này là tôi phải đặc biệt nhờ bạn tôiđặt mua từ Pháp về cho lão gia, bây giờ cô bảo tôi phải làm thếnào?”.
“Tôi... tôi xin lỗi.” Hương Tranh nhìn anh ta, ánh mắt đầy vẻ sợhãi. Bắt gặp ánh mắt sắc lạnh của anh ta, Hương Tranh mất hết tinhthần, vội vã ngồi xuống, thu nhặt những mảnh vỡ trên nền nhà.“Tôi... tôi sẽ lập tức dọn dẹp sạch sẽ.”
“Tôi không muốn nghe cô xin lỗi, tôi chỉ muốn biết...” Triệu Ninhngồi xổm trước mặt cô, bàn tay đưa ra nâng cằm cô lên. “Tại sao côvào phòng lão gia khi không được phép? Cô muốn tìm hiểu chuyện gì?Cô lọt vào Sở gia vì mục đích gì?”
Triệu Ninh đứng lên, khuôn mặt nữ tính chìm trong bóng tối. Bàn tayanh ta đang nắm cằm cô lạnh lẽo như tay người chết. Tim Hương Tranhđập thình thịch trong lồng ngực, cô rùng mình, cơn ớn lạnh chạy dọcsống lưng, cô cứ đứng đó, im lặng cúi đầu.
“Tại sao cô không nói gì? Lẽ nào phải đợi tôi hỏi lại? Cô vào Sởgia với mục đích gì?” Anh ta tiến lại gần cô, ánh mắt dữ tợn bủavây cô như con đại bàng quắp chặt con mồi, giọng đe dọa.
Con mồi mắc bẫy là Hương Tranh lúc này còn đang bận suy nghĩ. Ánhmắt cùng những lời đe dọa của Triệu Ninh khiến Hương Tranh vô cùngbất an. Cô không còn tâm trạng để nhớ rằng cô đang cầm những mảnhvỡ của chiếc bình pha lê. Kết quả là hành động nắm tay lại để tự vệcủa Hương Tranh khiến máu chảy ròng ròng, loang đỏ trên tấm thảmlông cáo trắng muốt, không gian bắt đầu có mùi tanh nồng củamáu.
Hương Tranh nhìn chằm chằm vào dòng máu đỏ vẫn không ngừng tuônchảy ở tay, đau đớn kêu lên một tiếng “ối”, mặt trắng bệch. TriệuNinh nhìn chằm chằm vào vết máu trên tấm thảm, cau mày lại vẻ ghêtởm. Bầu không khí trong phòng yên lặng khác thường.
Đúng lúc đó, một tiếng “kẹt” vang lên, cánh cửa phòng một lần nữađược mở ra.
Nắng ấm tỏa chiếu vào trong căn phòng.
Hương Tranh mơ màng nghe tiếng chị Trần ngoài cửa.
“Hương Tranh, cô đang đi lấy nước cơ mà, sao lại ở trong phòng lãogia? Cô bị lạc đường à? Tôi...” Tiếng nói đột nhiên ngưng lại giữachừng, có vẻ như Trần Tú Anh đã nhìn thấy Triệu Ninh đang đứngtrong phòng, chị ta cũng hoảng sợ, vội vã thanh minh: “Triệu quảngia! Anh ở đây à? Tôi xin lỗi! Chúng tôi không cố ý vào phòng lãogia, Hương Tranh mới đến, còn chưa thuộc đường nên mới vào nhầmphòng. Lỗi tại tôi chưa dặn dò cô ấy, tôi xin lỗi. Sau này tôi sẽlưu ý bảo ban cô ấy cẩn thận”.
“Lạc đường à? Lạc vào phòng lão gia? Thật là khéo trùng hợpquá!”
Triệu Ninh quét ánh mắt mỉa mai về phía Hương Tranh, bật ra tiếngcười chế giễu.
“Chị Trần! Hôm nay, chị hãy dành thời gian chỉ dạy cho Hương Tranhnhững quy tắc của Sở gia chúng ta. Sự việc ngày hôm nay tôi khôngtruy cứu nữa, sau này tuyệt đối không được để những việc như thếnày xảy ra một lần nữa. Ăn có thể nhầm nhưng đường không thể đinhầm, nếu đi nhầm đường thì đừng mong có thể quay về.” Anh ta đãkết thúc bài giáo huấn của mình, quay sang chỉ vào vết máu trênthảm nói với Trần Tú Anh: “Nhanh chóng thu dọn sạch sẽ. Lão gia mànhìn thấy sẽ không vui đâu”.
“Vâng, Triệu quản gia.” Trần Tú Anh nhanh nhảu gật đầu.
Triệu Ninh cũng không gây khó dễ cho hai người nữa. Anh ta hất hấtbàn tay, biểu thị ý cho hai người lui ra ngoài.
Chị Trần lễ phép cúi đầu, vội vàng đưa Hương Tranh ra khỏi phòngcủa Sở Nhân Vũ.
Vì Hương Tranh bị thương nên chị Trần phải đưa cô về phòng, laurửa, sát trùng vết thương cho cô và băng bó lại.
Khu phòng ở dành cho người làm của Sở gia được bố trí tại góc phíanam của khu biệt thự, phía trước có một khoảng sân rộng, đằng saulà tường bao nhuốm màu rêu phong. Khu nhà nhìn có vẻ cũ kỹ nhưngbên trong được trang bị rất hiện đại và tiện nghi.
Trước sân yên ắng, ánh mặt trời ấm áp chiếu qua cửa sổ tạo thànhmột luồng sáng màu vàng rực rỡ.
Trong khung cảnh ấy, Hương Tranh ngồi bó gối trên giường, tinh thầnđã bớt phần hoảng loạn. Nhưng đó chỉ là phút tĩnh tâm tạm thời vìHương Tranh biết, chừng nào cô còn chưa giải quyết xong chuyện củaSở Nhân Vũ, chừng đó cô còn chưa yên tâm. Vốn dĩ chuyện thuyết phụcSở Nhân Vũ đã khó, nay lại thêm một vật cản khó chịu là Triệu Ninh.Đối với Hương Tranh mà nói, chuyên này, càng đi càng khó. Lúc nàyviệc quan trọng nhất trong kế hoạch của cô là tìm ra Sở Tu Phàm.Chỉ có Sở Tu Phàm mới có thể giúp cô vượt qua những trở ngại.
Hương Tranh đang chìm trong suy nghĩ thì đột ngột ngừng lại vì cảmgiác đau buốt nơi các ngón tay. Có lẽ trong lúc mải suy nghĩ cô đãvô ý chạm vào vết thương khiến nó tiếp tục chảy máu. Cô đau đớn khẽkêu mấy tiếng.
“Đau lắm phải không?” Chị Trần vội vàng chạy vào giúp cô băng lạivết thương.
“Em đỡ rồi. Cảm ơn chị lúc nãy đã giải vây cho em!” Hương Tranh cốnén đau, mỉm cười như mêu.
“Em không cần cảm ơn chị. Chỉ cần sau này đừng lạc đường nữa làđược. Trong Sở gia này, chỗ mà những người làm chúng ta không đượcphép vào còn nhiều lắm. Sau này em phải hết sức chú ý mới được. Bấtkể là có hiếu kỳ đến đâu cũng không được tự tiện vào, em nhớ chưa?”Trần Tú Anh dịu dàng giải thích cho Hương Tranh vì nghĩ chuyện xảyra hôm nay là do bản tính hiếu kỳ của tuổi trẻ.
Khu nhà dành cho người làm của Sở gia chia làm nhiều phòng, mỗiphòng có hai người ở. Hương Tranh và Trần Tú Anh được xếp ở cùngmột phòng. Đối với Hương Tranh, Trần Tú anh vừa là một người bạncùng phòng, vừa là “đồng sự”. Thường ngày, chị ấy quan tâm chăm sóccho Hương Tranh như người chị trong nhà. Hương Tranh rất cảm kích,quan hệ giữa hai người khá thân thiết. Những khi rảnh rỗi hai chịem thường ngồi nói chuyện rất vui vẻ. Chị Trần kể cho Hương Tranhnghe về cuộc đời của chị. Năm nay chị đã ba mươi sáu tuổi, làm choSở gia được bảy năm. Hương Tranh thầm nghĩ, chị Trần đã ở Sở gialâu như vậy, chắc chắn biết nhiều chuyện ở đây, chưa biết chừng chịấy còn quen cả Sở Tu Phàm.
Nghĩ vậy, Hương Tranh thở ra nhẹ nhõm, làm như vô tình gợi chuyện:“Chị Tú Anh, Sở gia to như vậy mà chỉ có một mình lão gia ở thôiạ?”.
Chị Trần lạ lùng nhìn lại Hương Tranh, không trả lời mà hỏi lại:“Sao em lại hỏi câu này?”.
“Không có gì ạ. Chỉ là em thấy lạ thôi. Em đến đây đã mấy ngày rồinhưng chưa từng nhìn thấy một người thân nào của lão gia. Lẽ nàolão gia không có gia đình?”
“Nha đầu này, vừa nói linh tinh gì thế?” Chị Trần là người rất cẩntrọng. Nghe Hương Tranh hỏi câu này, chị thoáng giật mình, vội vàngchạy đi mở cửa quan sát động tĩnh bên ngoài. Sau khi chắc chắnkhông có ai nghe lén, chị mới ngồi xuống bên cạnh Hương Tranh, thìthầm: “Năm nay lão gia đã hơn bốn mươi tuổi, tất nhiên là phải cóvợ rồi. Thiếu gia Tu Phàm đã tốt nghiệp đại học. Những người làmtrong Sở gia đều biết chuyện ấy nhưng không ai dám nói ra bởi vìlão gia ghét nhất là những kẻ đưa chuyện. Chị nói với em nhữngchuyện này, em cũng đừng nói ra ngoài, nhớ chưa? Nếu không cả chịvà em đều sẽ bị đuổi khỏi đây”.
Hóa ra là vậy, hèn gì mà chị Trần luôn cẩn trọng trong từng hànhđộng. Hương Tranh cũng cảm thấy lo lắng, căng thẳng hỏi thêm: “Vậysao em chưa từng gặp phu nhân và thiếu gia?”.
“Phu nhân qua đời đã lâu rồi, còn Sở thiếu gia đang bị quản thúc,em làm sao gặp họ được”.
“Trời! Sao lại thế? Bị quản thúc ở đâu ạ?”
Trần Tú Anh càng nhỏ giọng hơn nữa: “Bị quản thúc tại phía tây namcủa Sở gia, gần Hướng Ninh viên. Thiếu gia cũng rất đáng thương.Cậu ấy thích piano giống phu nhân. Nhưng lão gia chỉ có mình cậu ấynên muốn cậu ấy bỏ học đàn để chuyển sang học kinh doanh, sau nàycòn thay lão gia tiếp quản tập đoàn Sở thị. Thiếu gia tính tình cốchấp hệt như lão gia. Bị lão gia thúc ép, vừa về nước được mộtngày, cậu ấy đã bỏ trốn, nhưng không lâu sau, cậu ấy bị Triệu quảngia sai người bắt về. Lão gia muốn cậu ấy đến học việc tại Sở thị,cậu ấy không chịu. Sợ thiếu gia bỏ trốn lần nữa, lão gia mới saingười quản thúc cậu ấy. Những chuyện bí mật này của Sở gia, tuyệtđối không được nói ra ngoài. Em nhớ chưa?”.
Hương Tranh gật đầu, trong lòng cô trào lên cảm giác vui mừng. Cuốicùng, cô cũng đã tìm được tung tích của Sở Tu Phàm. Thật không uổngcông cô tới đây, tin tốt này bù đắp cho việc cô phải chịu đựng sựuy hiếp của Triệu Ninh những ngày qua.
Trần Tú Anh không hề hay biết những suy nghĩ của Hương Tranh. Chịthu dọn đám bông băng cất vào tủ thuốc. Trước khi đứng lên, chịnhắc: “Hương Tranh, chị quay lại thu dọn thư viện. Em đang bịthương, ở lại đây nghỉ ngơi cho khỏe, nhớ đừng đi đâu đấy”.
Hương Tranh ngoan ngoãn gật đầu, đợi chị Trần đi khuất khỏi khunhà, cô lập tức nhảy xuống giường, xăm xăm đi ra cửa.
Cô định bụng tìm tới Hướng Ninh viên.
Hướng Ninh viên nằm ở phía tây nam của Sở gia, bên ngoài hoang vu,cách xa khu nhà ở nên ít người lai vãng tới.
Hương Tranh nấp sau một gốc cây cổ thụ không xa Hướng Ninh viên,kiên nhẫn quan sát anh chàng vệ sĩ trẻ tuổi, dáng vẻ nhàn rỗi, ngồidựa vào tường rào đá chơi trò chơi trên điện thoại di động. HươngTranh lại hướng mắt quan sát động tĩnh bên ngoài tường rào củaHướng Ninh viên một lát. Sau đó, cô cẩn thận di chuyển sang bứctường phía nam của khu vườn. Ở đó có một bụi cây trường xuân, HươngTranh bám vào đó để leo vào trong.
Bên trong Hướng Ninh viên trồng rất nhiều loại cây, nhờ được chămsóc tốt nên đứng tại đây có thể thấy một màu xanh tươi mát trảikhắp khu vườn. Hai bên con đường nhỏ, hoa cúc vàng đang độ nở hoa,màu vàng rực rõ của hoa cúc nổi bật giữa màu xanh của đám cây láxung quanh. Khu vườn khá yên tĩnh, không nghe thấy tiếng người, chỉcó tiếng chim hót vọng ra từ các vòm cây, tán lá. Ánh mặt trờixuyên qua kẽ lá trải ánh vàng trên mặt đất, hương hoa nhè nhẹ lantỏa trong không gian.
Hương Tranh nấp sau bụi cây, huy động mọi giác quan để quan sátđộng tĩnh xung quanh, mắt chăm chú nhìn quanh khu vườn, tai dỏnglên nghe ngóng. Sau khi đã chắc chắn không có ai trong vườn, cô mớira khỏi chỗ nấp, nhón chân, rón rén bước trên con đường trải sỏigiữa hai hàng cây.
Cuối con đường sỏi nhỏ dẫn tới một căn nhà hai tầng nhỏ còn cũ kỹvà xấu xí hơn cả khu nhà ở dành cho người làm. Tường nhà đã bongtróc, mái nhà dột nát.
Đây mà là nơi cho người ở ư? Sở Nhân Vũ sao có thể nhốt con trai ởmột nơi như thế này được? Hương Tranh vừa quan sát căn nhà vừa tựhỏi. Cô lặng lẽ đi một vòng quanh căn nhà.
Sau khi đi vòng quanh căn nhà một lượt, Hương Tranh phát hiện ra cómột cửa sổ ở phía đông của căn nhà, rèm cửa đã được kéo lên. Quacửa sổ, Hương Tranh có thể quan sát thấy phía bên trong căn phòng.Bức tường đối diện cửa sổ có kê một giá sách lớn, trên đó có rấtnhiều sách, được sắp xếp ngăn nắp. Phía trước giá sách, kê một cáibàn hình vuông khá lớn, trên bàn còn đặt mấy cuốn sách bìa da dàyvà một chiếc máy tính xách tay. Nhìn qua đã biết đây là phòng đọcsách.
Hương Tranh ngỡ ngàng, căn nhà này bên ngoài cũ kỹ xuống cấp nhưngbên trong lại rất sạch sẽ, ngăn nắp, rõ ràng là có người thườngxuyên ở đây.
Lẽ nào Sở Tu Phàm sống ở đây thật?
Hương Tranh dừng lại một chút và quyết định bước vào trongnhà.
Sau khi bước vào trong, Hương Tranh có dịp quan sát kỹ hơn cănphòng. Cô ngạc nhiên khi thấy trong phòng toàn là những đồ liênquan đến âm nhạc. Trên tường dán kín những bản nhạc, trên bàn làmviệc xếp đầy những bản nhạc, cái giá sách ba tầng đồ sộ cũng đầy ắpsách âm nhạc.
Góc phòng có một chiếc piano. Hương Tranh bắt đầu tin là Sở Tu Phàmđang ở đây.
Trong lúc Hương Tranh còn đang mải xem xét căn phòng thì nghe nhưcó tiếng bước chân. Là ai đang đến? Liệu đó có phải là Sở Tu Phàmkhông? Nếu là người khác thì sao? Cô phải làm gì đây? Chạy trốn hayở lại?
Hương Tranh có đủ thời gian để trèo qua cửa sổ thoát ra ngoài,nhưng cô nghĩ cách ấy rất dễ bị người ở bên ngoài phát hiện. Saumột hồi cân nhắc, Hương Tranh quyết định chọn giải pháp ở lại. Côtrốn trong cái tủ lớn kê cạnh bàn làm việc, đối diện với giásách.
Hương Tranh vừa khép cánh tủ lại thì cánh cửa phòng bật mở.
Một nam thanh niên cao lớn đi vào, anh ta đưa tay ra sau đóng cửalại, bước về phía bàn làm việc. Đang đi bỗng nhiên anh dừng lại.Đôi mắt lạnh lùng nhìn chăm chăm xuống nền nhà. Tại sao có vết bùnở đây? Ánh mắt anh quét quanh căn phòng một lượt, cuối cùng dừnglại ở chỗ cái tủ nơi Hương Tranh đang trốn.
Trong tủ vừa chật vừa ngột ngạt, Hương Tranh nép vào một góc, khôngdám cử động, thậm chí không dám thở mạnh, chỉ sợ không cẩn thận làmkinh động tới người ở bên ngoài.
Không còn nghe thấy tiếng bước chân, căn phòng yên tĩnh trở lại,không một tiếng động.
Hương Tranh khó chịu chờ đợi thêm một lúc lâu. Cô áp tai vào cánhcửa tủ nghe ngóng. Căn phòng yên ắng, không một tiếng động, thithoảng có vài tiếng chim từ ngoài vườn lọt vào rồi nhanh chóng biếnmất. Cô kiên nhẫn đợi thêm một lúc nữa, vẫn không có động tĩnh gì,sau đó mới dám mở cửa tủ bước ra.
Một giây sau, cánh tủ khẽ mở ra, cảnh tượng trước mắt ngay lập tứckhiên tay chân Hương Tranh như bị đóng băng, đầu cô quay cuồng,choáng váng.
Dưới ánh sáng tràn vào trong tủ qua cánh cửa tủ hé mở, Hương Tranhnhìn thấy rõ ràng là có một đôi chân đang ở trước mặt cô.
Hương Tranh hoảng loạn, giương mắt nhìn lên người ấy.
Đôi chân đó đang được xỏ trong đôi dép bông đi trong nhà kẻ sọcxanh xám, phía trên là chiếc quần Tây màu xám, trên nữa là một cáiáo len trắng cổ chữ V. Người đó khoanh hai tay trước ngực, ngón tayđeo nhẫn bạc lấp lánh khiến cô có cảm giác quen thuộc.
Hương Tranh nuốt nước bọt, cuối cùng thu hết can đảm nhìn vào khuônmặt của người ấy. Một khuôn mặt thật đẹp.
Trong ánh sáng vàng nhạt của mặt trời, người đó có mái tóc đen dàihơi rối, khuôn mặt nam tính với hàng lông mày đen đậm, đôi mắt đenbí ẩn như bóng đêm.
Một gương mặt quen thuộc.
Đúng. Quen thuộc với cô.
Cô đã từng thầm yêu người có khuôn mặt này. Cô đã từng cùng ngườinày trải qua những phút giây hạnh phúc trong rừng phong. Cô đã từngnấu ăn cho người này, bất chấp sự phản đối của Sở TrungThiên.
Không sai. Người đang đứng đây đúng là Sở Tu Phàm. Người mà cô đangnỗ lực đi tìm. Đúng là Thượng đế đã cảm kích trước sụ thành tâm củacô nên mang anh ấy đến chỗ cô.
Trong khi Hương Tranh vui mừng ra mặt nhìn Sở Tu Phàm thì anh chỉlặng lẽ nhìn lại cô, không nói gì.
Dáng vẻ của cô không khác trước đây, vẫn như trong trí nhớ của anh.Nhưng Tu Phàm không hiểu tại sao Hương Tranh lại mặc trang phục củangười giúp việc. KHông phải nhà cô ấy ở thành phố Thiên Nhan haysao? Tại sao đột nhiên cô ấy lại xuất hiện ở đây, trong trang phụcngười giúp việc của Sở gia?
Đúng lúc Sở Tu Phàm định lên tiếng hỏi thì Hương Tranh đã kích độngcầm lấy tay anh lắc lắc, giọng không giấu vẻ vui mừng: “Tu Phàm,cuối cùng tôi đã tìm được anh”.
Nhìn dáng vẻ kích động của Hương Tranh, Sở Tu Phàm càng thấy khóhiểu, nhưng anh không vội hỏi ngay mà kéo cô ra khỏi tủ nói: “Khôngphải vội, cứ ngồi xuống, từ từ nói”.
Hương Tranh còn bụng dạ nào mà ngồi xuống. Cứ nghĩ đây là nhà củaSở Nhân Vũ là cô đã đứng ngồi không yên, ông ta có thể xuất hiện ởđây bất cứ lúc nào, nếu không thì lại là tên Triệu quản gia đángghét đó. Nếu bọn họ bất ngờ xuất hiện ở đây thì mọi chuyện của côcoi như xong.
Hương Tranh vốn nóng vội, không quen quanh co, lại đang lúc cấpbách nên cô không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề luôn: “Sở Tu Phàm,tôi có việc cầu xin anh giúp đỡ”.
Sở Tu Phàm ngồi xuống bên cạnh Hương Tranh, hai tay bó gối, khẽnghiêng người về
phía trước, ngẩng đầu hỏi cô: “Là chuyện gì? Cô nói đi”.
“Chuyện này liên quan tới cha anh và mẹ con Sở Trung Thiên. Tôi hyvọng anh…”
“Đợi đã.” Sở Tu Phàm còn chưa nghe hết câu, đã vội vàng cắt ngang:“Sở Trung Thiên là ai?”.
Hương Tranh nhìn anh kỳ lạ, trầm mặc ít lâu rồi hỏi anh đầy vẻ ngạcnhiên: “Anh không biết Sở Trung Thiên sao? Anh ấy là con của chúanh mà”.
“Chú nào? Tôi làm gì có chú. Cha tôi nói ông là con độc nhất.” SởTu Phàm nhíu mày, khuôn mặt không có vẻ gì là đang nói dối.
Có vẻ như Sở Tu Phàm thực sự không biết câu chuyện cách đây hơn haimươi năm của Sở gia. Hương Tranh có nên kể cho anh ấy nghe không?Anh ấy biết rồi thì sẽ phản ứng thế nào? Có đau lòng? Có thất vọngvề cha mình? Nhưng...
Hương Tranh do dự một chút, cuối cùng cô quyết định nói tất cả sựthật với Sở Tu Phàm: “Tu Phàm, tôi nghĩ có một số chuyện anh nênbiết...”.
Hương Tranh đem chuyện cô biết về Sở gia, quan hệ của cô và SởTrung Thiên, kể cả chuyện cô đánh cược với Diệp Luyến Hoàn... kểlại hết cho Sở Tu Phàm nghe. Cuối cùng, cô nhẹ nhàng cầm lấy tay SởTu Phàm, lo lắng cầu xin: “Tu Phàm, hiện giờ người giúp được tôichỉ có anh thôi”.
Sở Tu Phàm không nói gì, hai tay ôm trán, tránh nhìn vào HươngTranh, nhưng cô thấy trong mắt anh đầy vẻ hoang mang và tuyệtvọng.
Hương Tranh, lòng đầy lo lắng, kéo tay áo anh hỏi: “Tu Phàm, anh cósao không?”.
Anh vẫn ngồi im lặng, rất lâu, rất lâu sau, tưởng như cả thế kỷ đãtrôi qua, giọng anh mới truyền đến tai cô: “Ý của cô là, muốn tôitự tay đưa cha tôi vào tù?”.
“Không... không!” Hương Tranh vội vàng lắc đầu. “Mẹ con Sở TrungThiên cũng không có ý định truy cứu những chuyện này. Chỉ cần chaanh buông tha ẹ con họ là được rồi.”
Sở Tu Phàm lặng lẽ ngồi đó, chớp đôi mắt đỏ hoe nhìn Hương Tranhđầy đau đớn.
“Cô vì chuyện này mà vội vàng từ Thiên Nhan tìm đến đây, giả tranglàm người giúp việc để lọt vào Sở gia?”
Hương Tranh vô thức nắm chặt bàn tay anh, giọng khẩn thiết: “Đúngvậy, Tu Phàm, chuyện này rất quan trọng với tôi. Anh nhất định phảigiúp tôi”.
“Cô yêu anh chàng Sở Trung Thiên đó đến vậy sao?”
Hương Tranh gật đầu không đáp.
Sở Tu Phàm nhìn cô một lúc lâu, lặng lẽ rút bàn tay khỏi tay cô,đầu cúi thấp.
“Xin lỗi. Lúc này tôi đang rất hỗn loạn. Cô cứ về trước đi.”
“Tu Phàm...” Hương Tranh lo lắng nhìn anh, định nói gì đó nhưng khibắt gặp ánh mắt mệt mỏi của anh, cô đứng dậy cáo lui: “Tu Phàm, anhcứ suy nghĩ đi. Tối nay tôi sẽ quay lại tìm anh”.
Hương Tranh đứng yên nhìn anh một lúc rồi mới khẽ thở dài, bước rakhỏi căn nhà.
Suốt buổi chiều ấy, Hương Tranh vì bận suy nghĩ tới câu trả lời củaSở Tu Phàm mà bồn chồn không yên, cô không tập trung làm việc khiếnTrần Tú Anh phải luôn miệng nhắc nhở. Đến tối, Hương Tranh lại sốtruột đợi Trần Tú Anh đi ngủ rồi mới rón rén trở dậy, lẻn rangoài.
Buổi tối ở Hướng Ninh viên yên tĩnh lạ thường.
Hai bên con đường sỏi, những cụm hoa cúc vàng đung đưa trong gió,ánh trăng dát bạc lên những cánh hoa vàng khiến chúng càng rực rỡhơn. Gió đưa hương hoa lan tỏa khắp không gian. Cách căn nhà haitầng không xa có một cây đại thụ. Dưới gốc cây, một thanh niên đangngồi tựa vào thân cây, khẽ ngẩng đầu quan sát bầu trời, ánh mắtchứa đầy ánh trăng.
“Tu Phàm, anh ngồi đây lâu rồi phải không?”
Sở Tu Phàm đã thôi không nhìn lên trời mà chuyển sang nhìn HươngTranh. Dưới ánh trăng dịu mát, gương mặt Hương Tranh trắng mịn, đôimắt long lanh như vì sao đêm. Một vẻ đẹp nguyên sơ và thanh khiết.Tu Phàm quay đi, nhìn xuống thảm cỏ dưới chân, khẽ khàng xác nhận:“Ừ”.
Hai người cứ lặng lẽ nhìn nhau cho đến khi Hương Tranh không kiênnhẫn được nữa bèn lên tiếng trước: “Tu Phàm... chuyện... thuyếtphục cha anh...”.
Sở Tu Phàm không trả lời mà hỏi lại một câu chẳng ăn nhập gì:“Hương Tranh, cô có muốn nghe tôi kể một chuyện không?”.
“Nghe chuyện anh kể ư?” Hương Tranh nghe mà không hiểu anh ấy địnhkể chuyện gì.
“Đúng. Câu chuyện về một đứa con ngoài giá thú.”
“Con ngoài giá thú?” Hương Tranh kinh ngạc nhìn Sở Tu Phàm, cô đãlờ mờ đoán ra.
Sở Tu Phàm còn đang bận tìm về hồi ức, không để ý tới phản ứng củaHương Tranh. Anh lặng nhìn đám cỏ dưới chân, chầm chậm kể lại câuchuyện về cuộc đời mình.
Anh kể, lúc mẹ anh gặp Sở Nhân Vũ, ông ấy đã có vợ, mẹ anh cũngbiết chuyện nhưng lại không có cách nào dừng yêu ông.
Mẹ Sở Tu Phàm là một nghệ sĩ piano. Trong một chuyến lưu diễn, bàđã gặp Sở Nhân Vũ. Chuyện của hai người không suôn sẻ ngay từ buổiđầu. Hôm đó, mẹ Sở Tu Phàm có buổi biểu diễn nhưng vì ban tổ chứccó chút chuyện nên buổi biểu diễn bị hủy bỏ. Lúc quay về nhà, mẹ SởTu Phàm mới phát hiện ra cậu trợ lý của mình có một giao dịch mờ ámvới Sở Nhân Vũ. Bà vội vàng dừng lại, định ngăn chặn, không ngờchính mình đã vô tình làm theo chủ ý của họ.
Hai người gặp nhau, tự nhiên nảy sinh tình cảm. Sau đó, Sở Nhân Vũthường xuyên qua lại với mẹ anh. Vì quá yêu ông nên bà tình nguyệnlàm người thứ ba. Hai năm sau khi họ yêu nhau, mẹ anh sinh hạanh.
Sở Nhân Vũ thực sự rất yêu mẹ anh, nhưng bố vợ của ông là cổ đônglớn nhất của tập đoàn Sở thị. Ông không yêu vợ nhưng lại sợ bố vợmà không dám ly dị. Cho đến tận năm năm trước đây, sau khi vợ SởNhân Vũ qua đời, Sở Nhân Vũ mới chính thức cầu hôn mẹ anh, mong làcó cơ hội bù đắp ẹ con anh. Nhưng người tính không bằng trờitính, khi Sở Nhân Vũ chuẩn bị xong hôn lễ thì cũng là lúc mẹ anhmắc bạo bệnh và qua đời. Cho đến lúc chết bà cũng chưa có cơ hộibước chân vào Sở gia và anh trở thành đứa con hoang không được aithừa nhận.
“Tu Phàm...” Hương Tranh muốn nói câu gì đó để an ủi anh, songkhông biết phải nói gì.
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.wap.sh chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Sở Tu Phàm dường như đã thoát ra khỏi những hồi ức không vui, anhbình tĩnh nói với Hương Tranh: “Hương Tranh, tôi nói với cô nhữngchuyện này để cô biết, cho dù tôi có là đứa con ngoài giá thú khôngđược ai thừa nhận, tôi cũng không hề hận cha tôi. Ông là người mẹtôi yêu nhất, cũng là người cho tôi sinh mệnh, cho nên... tôi xinlỗi...”.
Có mấy ai dám vì bạn bè mà chống lại cha mình? Hương Tranh hiểu nỗikhó xử của Sở Tu Phàm, cô cũng không muốn làm khó anh.
Vì vậy, Hương Tranh cố giấu nỗi thất vọng của mình, nói với Sở TuPhàm: “Không sao. Tôi sẽ nghĩ cách khác”.
Cô Nàng Hợp Đồng Cô Nàng Hợp Đồng - Ni Xảo Nhi