You know you've read a good book when you turn the last page and feel a little as if you have lost a friend.

Paul Sweeney

Download ebooks
Ebook "Chúng Ta Kết Hôn Nhưng Vẫn Là Bạn Nhé"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Haku Nguyen
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 19 - chưa đầy đủ
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 726 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 08:25:35 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 18
Haizzz... Dạo này Nhật Phong làm sao thế nhỉ? Cứ đi suốt tới tận khuya mới về. Trước kia cho dù có bận như thế nào đi nữa, buổi chiều cũng tranh thủ về ăn cơm rồi mới vào thư phòng tiếp tục làm việc. Giờ thì ko thèm về luôn. Báo hại lúc chiều nội hỏi mình cũng chẳng biết trả lời như thế nào. Nội còn nghi ngờ hai đứa cãi nhau mới ghê. Thật là oan uổng quá đi. Mình là vợ hiền dâu thảo cơ mà, có lý nào lại cãi nhau với chồng chứ. Ờ thì... cũng có đi nhưng chỉ là vài chuyện nhỏ nhặt trẻ con nên cái đó ko tính. Haizz... tóm lại là chẳng biết anh đang gặp phải chuyện gì, quả thật dạo này cô thấy anh hơi lạ. Lúc trưa khi mang cơm đến cho anh, cô cũng có hỏi mà anh lại chối, nói rằng cô suy nghĩ quá nhiều. Ko lẽ là như vậy thật à?
Đang chán chường nằm ườn trên giường thì điện thoại bỗng đổ chuông. Vi nhìn thấy tên Bảo Nam mới sực nhớ ra mình đã hứa giúp anh gặp mặt Yến Nghi mà lại quên mất. Aida... thiệt là có lỗi. Cô liền nhanh tay bắt máy
"Alo?"
"An Vi phải ko?"
"Ừm tôi đây. Có phải muốn hỏi về chuyện Yến Nghi ko?"
"Nó đó. Sao rồi? Đã liên lạc với cô ấy chưa?"
"À... chuyện này... thật ra là tôi có gọi rồi nhưng cô ấy nói là đang đi Hà Nội công tác, 2 tháng nữa mới về. Tôi định gọi cho anh biết, nhưng lần nào máy cũng bận cả" Nói xạo thôi, chính xác là cô chỉ gọi có một lần duy nhất, ko đc nên định để khi khác gọi, ai ngờ quên luôn.
"Sao? 2 tháng? Lâu dữ vậy. Haizz... Hay là cô nói về tính cách của cô ấy và cho tôi xem hình cô ấy trước đi. Như vậy khi gặp mặt sẽ tiết kiệm được thời gian"
=_=||| cái tên này, lấy vợ mà cứ như đi chợ chọn cá. Sợ tốn thời gian mới ghê "Cũng đc thôi. Vậy hẹn bữa nào gặp mặt đi"
"Bữa nào thì chi bằng hôm nay luôn đi"
Vi đắn đo vài giây, cuối cùng cũng đồng ý, dù sao cô cũng đang rảnh.
Thế là hai người hẹn nhau ở quán cà phê lần trước đã đến, Vi tốt bụng cho anh xem hình của Yến Nghi từ thời đại học cho đến giờ, còn phân tích cặn kẽ với anh tính cách lẫn sở thích của cô bạn mình.
Bảo Nam nghe xong thấy có chút lo ngại. Qua lời cô kể thì Yến Nghi là một người vô cùng mạnh mẽ, rất bản lĩnh, sống ko cần dựa vào đàn ông, mẫu người như thế hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn của anh. Có điều... thuyết phục cô ấy sinh cho anh một đứa con chắc có lẽ cũng là một chuyện hết sức khó khăn đây.
"Mà tôi cứ thắc mắc... sao anh muốn cưới vợ mà lại ko cần tình yêu vậy?" Vi thật sự rất muốn biết có phải Bảo Nam cũng gặp phải thất bại trong chuyện tình cảm hay ko. Nếu đúng là như thế thì cô càng phải giúp anh nhiệt tình hơn mới được. Đồng bệnh tương lân mà:D
"Thật ra..." Bảo Nam đang ngập ngừng ko biết có nên nói sự thật cho cô biết hay ko, thì đúng lúc đó có một bé gái vô cùng đáng yêu, hai má phúng phính chạy đến ôm lấy chân anh mỉm cười thật tươi...
"Chú ơi! Nhặt giùm con trái banh đi chú."
Ngay lập tức anh cứ như biến thành một người khác, ánh mắt liền sáng lấp lánh, ôm chầm lấy cô bé, mặt còn cọ cọ vào má của cô bé, cả giọng nói cũng biến đổi
"Chài ai, bé cưng~ sao con dễ thương vậy. Cho chú hôn cái coi nè~ Muaz.. muaz... Ghét ghê á <3 thiệt là muốn bỏ con vào túi mang về quá đi à~ "
O_O Ôi mẹ ơi!!! Cái gì đang diễn ra trước mắt con thế này?!?!? Người này có phải là người lúc nãy mới nói chuyện với con ko vậy. Sao tự nhiên biến thành giống như... ừm thì hơi ko bình thường cho lắm.
Hành hạ một hồi mới chịu thả cho con bé đi, sau đó như chợt nhớ ra thứ gì, liền nhìn sang phía đối diện thì bắt gặp khuôn mặt đang há hốc mồm của Vi. Không gian ngưng động đến vài phút đồng hồ, sau đó Vi lau lau mồ hôi trên trán, lên tiếng trước
"Anh... bị..." cô ngập ngừng ko nên có nên nói hay ko, nhưng mà thắc mắc quá đành phải nói luôn, mất công tối nay về ngủ ko được
"Anh bị bệnh cuồng trẻ con à?"
"Tôi bị gay"
Cả hai đồng thanh nói cùng một lúc nhưng vẫn nghe rõ đối phương nói gì
=_=! "Anh... vừa nói anh bị gay?" trán Vi ko ngừng toát mồ hôi lạnh
Ặc... Bảo Nam thật muốn tự vả vô cái miệng ăn hại của mình. Khi ko đi đào hố chôn mình, phải chi hồi nãy nói bị bệnh cuồng trẻ em là quá hợp lý rồi, thế mà lại ko nghĩ ra. Nhưng lỡ rồi thì nói luôn, nếu ko khi bị phát hiện mất công lại bị thưa vì tội lừa đảo -_-!
"Đúng vậy!"
Ôi mẹ ơi... hình như con vừa nghe được một bí mật rất lớn của người ta thì phải. Anh ta nói anh ta bị gay. Là bị gay? Tức là chỉ thích nam. Vậy muốn cưới vợ chỉ để làm bình phong che mắt thiên hạ thôi à? OMG!!! Thế mà kêu mình giới thiệu bạn cho hắn. Chút xíu nữa là mình đã hại đời nhỏ bạn thân yêu của mình rồi. Cái tên đê tiện này! =_=
"Này! Này! Ánh mắt đó là sao đây? Cô đang kỳ thị giới tính phải ko?" đôi mắt hình hai viên đạn của Vi khiến Bảo Nam hơi khó chịu
"Tôi ko kỳ thị mà là đang tức giận. Anh định hại đời con gái người ta hay sao mà đi bắt người ta lấy anh. Tình trạng của anh đáng lẽ nên tìm một cô gái bị less mới đúng chứ"
"Tôi cũng có nghĩ đến vấn đề đó. Nhưng mà... tôi ko chịu đc việc bắt gặp vợ mình ôm hôn người con gái khác"
Câu trả lời trơ trẽn của Bảo Nam lại càng làm Vi tức điên lên "Anh cũng có tư cách nói câu đó sao? Ko phải anh cũng ôm hôn người con trai khác à. Như vậy là huề rồi còn gì."
"Cái đó thì cô cứ yên tâm. Tuy ko thể cho vợ mình tình yêu nhưng tôi tuyệt đối sẽ ko phản bội cô ấy theo cách đó. Nhất định sẽ cố gắng giữ lòng mình trong sạch"
"Phải ko? Nhịn nổi ko đó?" Vi nhìn Bảo Nam đầy nghi ngờ
"Thật! Mặc dù tôi thích đàn ông nhưng tôi vẫn yêu trẻ con hơn. Nên chỉ cần có con tôi sẽ vì nó mà chịu thiệt thòi một chút cũng ko sao."
"Ừm... cái này tôi hiểu nè. Tôi cũng là một người yêu trẻ con..."
Vừa nghe Vi nói thế mắt Bảo Nam liền sáng rỡ, nắm chặt lấy tay cô đầy kích động "Thật sao? Bởi vậy mới nói cô là người thích hợp với tôi nhất mà. Để lỡ mất đúng là đáng tiếc thật."
Cô cẩn thận gỡ tay Bảo Nam ra, trán vẫn ko ngừng toát mồ hôi "A hahaha... đúng là đáng tiếc thật..." Đáng tiếc cái khỉ khô á. Con của cô nếu có một người cha là gay thì cũng sẽ khó xử cho nó lắm chứ, vì sẽ ko biết nên kêu ai là mẹ =_=||| Huống hồ chi tên này yêu trẻ con như thế nên chắc chắn sẽ giành con với cô à coi. May mà mình ko lấy hắn. Ôi quả nhiên chỉ có Nhật Phong là tốt nhất. Tự nhiên thấy nhớ anh ghê. Thật muốn đc gặp anh ngay bây giờ.
Đang tự hỏi ko biết giờ này anh đã về nhà chưa thì điện thoại di động đổ chuông, tên người gọi lại chính là anh. Ặc... cái con người này... linh đến phát sợ. Mai nhất định phải xin số mới được.
Cô đứng dậy chạy ra ngoài nghe máy, trong lòng tràn đầy hồi hợp. Thế nhưng đầu dây bên kia, giọng nói lại ko phải là anh nên liền khiến cô sửng sốt
"Alo, xin hỏi có phải An Vi vợ của Nhật Phong ko vậy?" là giọng của một người đàn ông
"Ơ... ah... vâng..." ko biết chuyện gì xảy ra nên cô hơi luống cuống
"À... Tôi là Thiên Phúc, bạn của Nhật Phong. Chúng ta đã từng gặp nhau vài lần. Cô còn nhớ chứ?" Thiên Phúc là bạn của Nhật Phong từ thời còn ở chuồng tắm mưa cho đến bây giờ. Tên này tính tình bay bướm trăng hoa, miệng lưỡi thì dẻo như kẹo kéo, so với Nhật Phong thì đúng là một trời một vực nên cô ko có cảm tình với hắn chút nào. Thật ko hiểu sao họ có thể chơi chung với nhau được nhỉ?
"Ừm nhớ... nhưng Nhật Phong có chuyện gì thế?" cô càng ngày càng lo lắng, ko biết anh bị gì mà lại để bạn lấy điện thoại gọi cho cô thế kia
"Ah... chuyện là thế này. Hôm nay Nhật Phong đi uống rượu với tôi... à... ừm... xảy ra một số chuyện nên giờ tình hình cậu ấy ko được ổn cho lắm. Cô đến đây ngay được ko?"
"Sao? Anh ấy có bị sao không?"
Nghe giọng nói của cô dồn dập như thế, đầu dây bên kia cũng đoán được là cô hiểu lầm ý mình nên liền giải thích để trấn an cô
"Không! Không! Cô đừng lo. Cậu ấy vẫn lành lặn, chỉ là có một chút xíu ko ổn thôi. Tóm lại là cô đến đây ngay nhé!"
"Được. Các anh đang ở đâu thế?"
"Địa chỉ là..."
15 phút sau, Vi đã có mặt ở địa điểm Thiên Phúc nói.
Đây... đây ko phải là khách sạn sao? Tại sao họ lại đến đây cơ chứ?
Cảm thấy đứng đó tự hỏi cũng chẳng giải đáp được gì, chi bằng lên đó hỏi rõ thì mọi chuyện sẽ sáng tỏ thôi. Do đó Vi nhanh chân đi lên số phòng theo lời Thiên Phúc. Vừa lên tới đã thấy anh ta đứng đợi sẵn ở trước cửa phòng.
"Nhanh thật. An Vi đúng là người vợ số một"
Câu nói xu nịnh của Thiên Phúc chẳng những ko làm cô vui mà ngược lại càng khiến cô khinh thường cái con người chuyên đi nịnh nọt phụ nữ này hơn thôi.
"Xảy ra chuyện gì thế? Nhật Phong đâu?"
"Cô đừng gấp. Nghe tôi nói rõ đã. Thật ra hôm nay Nhật Phong gọi điện thoại rủ tôi đến quán bar uống rượu. Có lẽ là có chuyện gì buồn, nhưng tôi hỏi mãi vẫn ko chịu nói. Sau đó tôi gặp một vài người bạn nên qua đó nói chuyện với họ, khi quay trở về thì cậu ấy đã bị... "
Thấy anh nói nửa chừng lại ko chịu nói tiếp, cô liền ko kiên nhẫn hối thúc "Cậu ấy bị sao? Mau nói đi!"
"À... thì là... cô phải bình tĩnh nhé. Ko phải cậu ấy phản bội cô đâu, mà do người phụ nữ ấy cố ý muốn dụ dỗ cậu ấy thôi"
"Ý anh là..." Ko lẽ cậu ấy đi chơi bời ở bên ngoài sao?? Thật ko thể tin nổi. Nhưng mà mình đâu có quyền gì tức giận, đã thống nhất là ko đc xem vào chuyện riêng của nhau rồi mà. Chuyện này chắc là cũng tính vào trong phạm trù chuyện riêng đi. Có điều... cô dù sao mang thân là vợ trên danh nghĩa nên cũng thể hiện một chút cảm xúc cho người ta thấy mới được chứ.
"Ko! Ko! Lại hiểu lầm rồi. Ko có chuyện đó. Cậu ấy chỉ là bị người ta bỏ thuốc vào li rượu, nhằm định gài hàng nhưng cũng may lúc đó tôi đến kịp lúc nên âm mưu ko thành thôi"
"Bỏ thuốc? Là thuốc gì thế?"
"Ặc... cô thật sự ko biết à? Chính là thuốc kích thích sinh lý đó"
Nghe đến tên loại thuốc đó, Vi trố mắt ngac nhiên, hồi đó tới giờ cứ nghĩ rằng loại thuốc đó chỉ trong phim và tiểu thuyết thôi chứ. Ra ở ngoài đời cũng có à?
"Nhưng... nhưng sao cô ta lại làm như thế?"
"Trời ạ. Đương nhiên là bởi vì chồng cô có giá rồi. Đẹp trai như cậu ấy, thân hình cũng đẹp như thế, người phụ nữ nào lại ko mê. Khổ nỗi di tên này hết lòng chung thuỷ với cô, một mực từ chối hết mọi lời cám dỗ nên họ phải dùng tới chiêu này"
"Vậy... giờ tôi phải làm thế nào?" Ôi mẹ ơi, thì ra có tồn tại loại phụ nữ trơ trẽn như vậy thật à. Hôm nay quả nhiên giúp cô mở rộng tầm mắt.
"Còn làm gì nữa. Tất nhiên là giúp cậu ấy thoả mãn"
"Thoả... mãn?" Ý hắn ta nói là... là cô cùng anh phải làm chuyện kia sao? Ko phải chứ!!!!
"Đúng vậy! Ko phải hai người là vợ chồng sao? Cô còn mắc cỡ cái gì. Tình trạng của cậu ấy hiện tại ko tiện về nhà nên tôi thuê sẵn phòng khách sạn này cho hai người, cậu ấy đang ở trong đó. Cứ từ từ tận hưởng đi nhé. Tôi đi đây!"
Nói rồi Thiên Phúc tạm biệt cô rồi tỉnh bơ đi về, bỏ lại cô một mình bần thần với đống suy nghĩ hỗn độn.
Phải làm sao đây? Theo mình coi trong các bộ phim nếu uống phải thứ thuốc này thì nhu cầu về chuyện đó sẽ rất rất là mạnh, chỉ nghĩ tới thôi đã thấy sợ rồi. Huống hồ chi mình và cậu ấy lại chưa từng làm chuyện đó >_< Hay là thôi đi, cứ coi như chưa từng biết, mặc kệ cậu ấy, dù sao cũng ko chết người được, chưa nghe trường hợp chết người vì ko được thoả mãn bao giờ... Ừm quyết định vậy đi, về thôi.
Vi quay lưng bước đi được vài bước thì nghĩ lại, hay là nên vào xem tình hình cậu ấy một chút. Cứ như thế mà bỏ về thì ko phải quá tàn nhẫn sao?
Thế là Vi quyết định vào phòng xem xét tình hình một chuyến. Mở cửa bước vào, trong phòng tối om, chỉ có ánh sáng mờ mờ phát ra từ phía đèn ngủ ở đầu giường, đủ để cô nhìn thấy anh. Anh đang nằm sấp trên giường, hơi thở nặng nhọc, tay bấu chặt ga trải giường, khuôn mặt đang cố gắng chịu đựng đã ửng đỏ lên, trông có vẻ như rất khó chịu. Cảnh tượng đó khiến cô có chút xiêu lòng.
Nghe thấy tiếng động anh liền cảnh giác hỏi "Ai?"
"Là... là tớ đây. Cậu ko sao chứ?" cô rụt rẻ trả lời anh
"Tớ ko sao cả. Cậu mau về đi!" Tên khốn kiếp... đã bảo là ko được cho An Vi biết mà rốt cuộc hắn cũng kêu cô ấy đến đây. Phong thầm nguyền rủa Thiên Phúc 100 lần.
"Thật sao? Nhưng cậu có vẻ rất khó chịu..."
Ko còn đủ kiên nhẫn, anh sợ mình ko kìm lòng được mà tấn công cô nên hơi lớn giọng quát "Tớ đã nói là tớ ko sao. Làm ơn về giùm tớ đi!"
Tiếng quát của anh làm cô giật mình, anh lúc này nóng nảy hơn bình thường rất nhiều nên doạ cô hoảng sợ, liền nhanh chóng lùi lại định đi ra khỏi phòng.
Nhưng cô trông thấy anh hình như càng ngày càng khó chịu thì phải, nhìn rất khổ sở... Cô tự hỏi liệu anh có thể tự mình vượt qua được hay ko? Lúc này cô có nên bỏ mặc anh ở đây ko nhỉ?
Càng nghĩ càng thấy hoảng loạn, nhưng rồi cô nhớ đến những lúc cô gặp khó khăn anh đều đưa tay ra giúp đỡ, lại nhớ đến thời điểm anh vượt cả đại dương để đến Boracay với cô khi cô cần anh nhất. Đã tự dặn lòng sẽ làm gì đó cho anh để đáp trả ơn huệ đó. Đây ko phải thời điểm thích hợp sao? Đây ko phải chính là lúc anh cần cô nhất sao?Vậy mà cô còn ích kỷ định bỏ mặc anh. Cô tự thấy hành động của mình thật đáng xem thường.
Suy nghĩ đó đã tiếp thêm cho cô dũng khí để tiến gần về phía anh, nhẹ nhàng ôm lấy anh từ phía sau. Thấp giọng nói
"Để tớ giúp cậu..."
Cô đúng là mất trí rồi, có biết là anh bây giờ nguy hiểm đến cỡ nào hay ko? Loại thuốc này rất mạnh, anh ko có tự tin có thể kiềm chế được bản thân mà ko làm cô bị tổn thương, nên cố gắng dùng phần lý trí còn xót lại đẩy cô ra
"Đừng có ngốc nghếch như thế. Tớ ko cần cậu giúp. Mau đi về ngay cho tớ!"
Thế nhưng Vi vẫn ngoan cố ko chịu buông tay "Ko muốn! Tớ muốn ở lại với cậu"
Thấy anh vẫn kiên quyết đẩy cô ra, Vi liền bạo gan nhào đến hôn lên môi anh khiến anh ko kịp trở tay.
Lúc này anh thật sự rất muốn cự tuyệt, nhưng tác dụng của thứ thuốc này còn mạnh hơn anh nghĩ nhiều. Khi môi hai người vừa chạm nhau, chút lý trí cuối cùng của anh coi như tiêu tan. Anh mãnh mẽ chiếm lấy môi cô. Nụ hôn này rất khác với nụ hôn trên biển ngày đó. Nó cuồng nhiệt hơn, say mê hơn và cũng rất.... kích thích
Đầu lưỡi của anh ko ngừng vờn lấy cánh môi cô đầy khiêu khích. Cho đến khi cô cảm thấy khó thở, vừa mở miệng ưm lên một tiếng thì đầu lưỡi kia đã thừa cơ hội len lõi vào tìm kiếm lưỡi của cô mà đùa nghịch. Thật ko ngờ anh lại có kĩ thuật hôn điêu luyện như vậy, làm cho cô choáng váng cả đầu óc. Thế mà dám nói là chưa từng có bạn gái, toàn xạo cả thôi.
Cô cảm thấy tim mình đậm càng ngày càng nhanh, phát hiện bàn tay anh ko yên phận, đang từ từ leo lên chỗ đẫy đà trước ngực cô nhẹ nhàng xoa nắn, cơ thể bắt đầu có một cảm giác lạ đang trỗi dậy. Cô hoảng sợ giữ lấy tay anh ngăn ko cho nó làm càn, nhưng mà như vậy lại càng khiến cho anh dùng lực nhiều hơn. Cô ko chịu nổi sự tra tấn này, khẽ rên lên một tiếng, cùng lúc đó đôi môi anh cũng dần hạ xuống vị trí thấp hơn. Tới cổ, anh dừng lại mân mê giây lát rồi lại chuyển xuống vị trí thấp hơn nữa, chính là nơi đang bị bàn tay anh chiếm giữ, giờ đã nhường chỗ ôi anh thay thế.
"Ahhhh... Không... không cần đâu" Xấu hổ muốn chết đi được, đầu cô sắp nổ tung lên rồi đây, miệng lại muốn phát ra những tiếng kêu kì lạ.
Vi cố gắng bịt miệng mình lại để ngăn ko cho thứ âm thanh đó lọt ra ngoài. Nào ngờ Phong lại ngước lên nhìn cô đầy bất mãn.
"Mở cái tay đó ra mau. Để tớ nghe thấy giọng của cậu"
Trời ạ! Sao giọng của cậu ấy khác thế? Trầm hơn, ừm thì... quyến rũ hơn, nhưng cũng ko dụ dỗ được cô đâu nhé. Phát ra mấy tiếng kêu như thế thì thà đi chết còn hơn >_<
Vi cật lực lắc đầu, tay vẫn giữ chặt miệng
"Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tớ. Cậu sẽ hối hận đấy" anh khẽ cắn vành tai cô hâm doạ.
Vừa bị xàm sỡ lại còn bị hâm doạ như thế, Vi tức giận liếc xéo Nhật Phong nhưng chợt giật mình khi nhìn đến khuôn mặt ửng đỏ của anh, mồ hôi đã chảy ướt đẫm cả trán, còn nhỏ giọt xuống cả người cô, có vẻ như đang phải chịu đựng đến cực điểm, trông thật tội nghiệp.
"Cậu... " Vi lấy tay lau mồ hôi cho anh, đồng thời giải phóng iệng của mình, vừa định nói gì đó thì môi đã bị anh bắt lấy, càn quét một trận đến khi cảm thấy ko thở đc nữa mới chịu buông ra.
"Xin lỗi cậu. Tớ ko thể chờ được nữa. Chúng ta bắt đầu thôi." anh ghé sát tai cô, bất đắc dĩ nói
Bắt đầu? Ơ... chứ ko phải nãy giờ đã bắt đầu rồi sao? Cô nghĩ mãi vẫn ko hiểu lời anh nói.
Nhưng rốt cuộc 1 phút sau cuối cùng cô cũng hiểu. Chính là bắt đầu kiểu hành hạ thân xác theo kiểu vật lý lẫn hoá học >_< Lần đầu tiên thật sự là cmn đau kinh khủng, còn đau hơn cả phẩu thuật. Phẩu thuật người ta có gây mê, trong khi cái này thì chẳng có cái gì cả. Tuy xen lẫn đó cũng còn có cảm giác khác nữa, có thể nói là rất dễ nghiện, nhưng mà cô tuyệt đối... tuyệt đối ko có bị nghiện đâu đấy nhé. Cái hoạt động này thật sự rất mất sức, làm cho người ta mệt chết đi được.
Chỉ vì tác dụng của cái thứ thuốc chết tiệt đó mà anh giày vò cô cho đến tận gần sáng mới được ngủ. Ko, phải nói là ngất đi mới đúng. Oa oa... thật là hận cái bọn làm ra thứ thuốc đó, càng hận hơn cái bọn lưu hành nó, nhưng hận nhất vẫn là cái đứa đã cho Nhật Phong uống nó. OMO (Ôi mẹ ơi)! một lần ãi mãi. Lần sau anh mà còn để bị trúng thuốc nữa thì đừng hòng cô cứu vớt anh một lần nào nữa =_=
Chúng Ta Kết Hôn Nhưng Vẫn Là Bạn Nhé Chúng Ta Kết Hôn Nhưng Vẫn Là Bạn Nhé - Haku Nguyen