A good book on your shelf is a friend that turns its back on you and remains a friend.

Author Unknown

Download ebooks
Ebook "Chúng Ta Kết Hôn Nhưng Vẫn Là Bạn Nhé"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Haku Nguyen
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 19 - chưa đầy đủ
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 726 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 08:25:35 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 1
, An Vi! Tớ mới phát hiện ra cái này hay lắm nè! Có muốn xem không?”
“Gì thế? Lại mấy cái thí nghiệm hóa học của cậu nữa à?”
“Thế có muốn xem hay ko? Muốn thì đi theo tớ!” Nhật Phong tỏ vẻ thần bí đi về hướng phòng thí nghiệm
“Haizzz… được rồi!” Mặc dù tỏ vẻ nhàm chán nhưng cuối cùng An Vi cũng quyết định đi theo, để xem lần này Nhật Phong có làm được cái gì ra hồn ko đây hay lại thất bại như mấy lần trước thì chán chết được…
“Cậu nhìn kĩ nhé! Khi tớ bỏ chất này vào thì dung dịch này sẽ lập tức chuyển thành bảy sắc cầu vòng, đẹp lắm đấy nhá! Đừng có chớp mắt đó à!” Phong vừa hồ hởi khoe thành quả của mình vừa cẩn thận đổ chất hóa học vào ống nghiệm.
Bùm!!!!!
Trong nháy mắt, An Vi chẳng thấy bảy sắc cầu vòng đâu cả mà chỉ nghe thấy tiếng nổ lớn và một màn khói dày đặc đến ngạc thở. Tiếp theo đó là một cảm giác đau rát từ phía trên trán truyền xuống
“Chuyện… chuyện gì thế này?” Vi cảm thấy đầu óc bắt đầu xây xẩm, trước khi ngất xỉu, Vi vẫn còn nghe thấy tiếng gọi đầy lo lắng của Nhật Phong văng vẳng bên tai, lòng thầm nguyền rủa “Cậu chết chắc rồi!”
----------------------------------------
“An Vi! Cậu tỉnh rồi à? Cậu cảm thấy thế nào? Có nhức đầu chóng mặt gì ko? Có đói ko? Tớ đi mua cháo cho cậu nhé! Hay là cậu khát nước? Để tớ đi lấy nước…”
“Ngừng…” Trời ạ! Mình vừa mới tỉnh dậy, đầu vẫn còn đau chết đi được, vậy mà còn phải nghe cái loa phát thanh này cứ y như được hẹn giờ tự động ấy “Cậu có thể ngừng nói 3 phút được ko hả? Tớ ko sao cả!” An Vi nhăn nhó ôm lấy đầu
“Nhưng mà… tất cả là do tớ hại cậu cả! Hic… giờ cậu có bắt tớ làm trâu bò gì cho cậu tớ cũng bằng lòng…” Nhật Phong mếu máo tỏ vẻ hối lỗi nhìn buồn cười ko chịu được
“Phụt… haha… cậu làm tớ thấy mắc cười quá đấy! Có thật là làm trâu bò gì cũng chịu ko? Đề nghị ko tồi! Ừa mà tớ bị sao thế? Chúng ta đang ở đâu đây?”
“Đang ở phòng y tế! Đầu cậu… bị phỏng nhẹ thôi” Phong rụt rè lén nhìn lên vết thương trên trán An Vi
“Phỏng nhẹ thôi à? Vậy thì vài ngày nữa hết! Có gì đâu mà cậu lo dữ vậy, tớ ko sao đâu!” Để trấn an Nhật Phong, Vi cố gắng làm ra vẻ ko có gì, mặc dù đầu thì vẫn còn đau lắm, với lại cũng thấy hơi lo lắng
“Hic… tóm lại là xin lỗi cậu, từ nay mỗi ngày tớ sẽ ghé chở cậu đi học nhé?”
“Có cần phiền phức vậy ko? Tớ nói là tớ ko sao rồi mà!”
“Tất nhiên là cần rồi! Đây là lỗi của tớ, cậu cứ để tớ tự chịu trách nhiệm đi, được ko? Năn nỉ á, ko thôi tớ sẽ tội lỗi tới chết đó! Cậu nhẫn tâm nhìn tớ chết vậy sao? Mà nếu tớ chết….”
“Stop!!!!! Được rồi! Sợ cậu quá mà!” Vi mà ko đồng ý chắc sẽ bị cái loa phát thanh này hành hạ đến chết mất thôi >_<
“Yeah! vậy mới được chứ, haha… rồi, mai tớ ghé, nhớ chuẩn bị sớm đó nha”
“Ừa! Biết rồi” =.=!
--------------------------------------
“Cậu chết với tớ rồi! Mau tới đây nhìn xem! Mau nhìn xem! Oa huhu… vậy mà cậu bảo là phỏng nhẹ à? Cái sẹo to tướng thế này, cậu nói đi, làm sao mà tớ lấy chồng được nữa hả?” Vi mếu máo chỉ tay vào cái sẹo phỏng trên trán, ức nghẹn đến đỏ cả mặt
“Ơ… tớ… tớ cũng ko biết sao vết sẹo lại rõ như vậy nữa. Lạ vậy ta? Rõ ràng cô y tá nói với tớ là chỉ bị phỏng nhẹ thôi mà…” Nhật Phong bối rối gãi gãi đầu
“Nhẹ cái đầu cậu á! Giờ tớ biết tại sao cậu lại đột nhiên tốt như vậy rồi, còn bày đặt chở tớ đi học hả? Thấy tội lỗi chứ gì? Cậu… tiểu nhân! Tiểu nhân! Tiểu nhân!” Vừa nói Vi vừa đánh Nhật Phong tới tấp ko kịp đỡ “Huhu… sau này còn ai thèm quen tớ nữa…”
“Cũng đâu đến nỗi nào đâu… cậu để mái trước dài 1 chút là có thể che được rồi. Còn nếu ko… thì để tớ chịu trách nhiệm cho nhé!”
“Cậu… chịu trách nhiệm? Bằng cách nào? Đừng nói là…” Vừa nghe đến chịu trách nhiệm, An Vi nín khóc ngay tức khắc
“Thì tớ sẽ lấy…”
Chưa kịp nói hết câu, Nhật Phong đã bị Vi bịt kín miệng ko cho nói tiếp “Cậu im ngay cho tớ! Nếu phải lấy cái tên đàn bà như cậu thì tớ thà chết còn sướng hơn!”
“Ê… ê… cái gì mà đàn bà? Tớ là chuẩn men đấy nhá, đã vậy còn là nhà nghiên cứu đại tài trong tương lai nữa. Cậu chẳng những ko biết quý mà còn chà đạp tớ như thế là sao hả?”
“Ừa đúng rồi, nhà nghiên cứu đại tài nên giờ cái trán tui mới ra nông nổi này nè, vinh hạnh cho tui quá ha”
“Haizzz… cậu đừng có lấy vết sẹo đó ra uy hiếp tớ hoài được ko? Hay là vầy đi, nếu 10 năm nữa mà cũng ko ai chịu lấy cậu thì tớ sẽ lấy, chịu chưa?”
“10 năm nữa hả? Ặc… vậy là giờ tớ phải gấp rút kiếm bạn trai đó hả? Nếu ko tới năm 28 tuổi tớ phải lấy cậu thì thiệt thòi cho tớ quá! Vì tớ đẹp quá mà!” An Vi thay đổi mặt nạ vùn vụt, cái mặt tinh ranh bây giờ so với vẻ mặt mếu máo lúc nãy thì đúng là 1 trời 1 vực, có nhiều lúc Nhật Phong tự hỏi con bạn mình ko biết có bị vấn đề về thần kinh ko nhỉ? =.=! Haida… hi vọng là ko có lây!
“Nếu vậy thì cậu phải cố lên mới được, với cái sắc đẹp trời cho của cậu thì hơi khó khăn đấy!” Nhật Phong tranh thủ vò vò đầu Vi trả thù
“Hứ… rồi cậu cứ chờ xem! Đến năm thứ 10 nhất định sẽ có thiệp cưới gửi tới nhà cậu cho coi!”
-----------------------------------------
10 năm sau…
“Đến hạn 10 năm rồi… mình kết hôn đi!” Mặt An Vi tỉnh như ruồi, cứ như vừa nói câu đại loại như “Mình đi chơi đi” hay “Mình đi ăn cơm đi” vậy
Còn về phía Nhật Phong nghe cô nói xong, hớp cà phê vừa uống vào miệng liền phun hết ra ngoài, lại còn bị ho sặc sụa. Thật chẳng hiểu cô bạn này nói gì, hay lỗ tai mình có vấn đề rồi nhỉ?
“Cậu… khục…khục… vừa nói gì?”
“Có sao ko? Haizz… thiệt tình… đáng lẽ ko nên uống cà phê vào những thời khắc như vậy, cậu xem người ta đang nhìn mình kìa…” An Vi còn tỏ vẻ tốt bụng vỗ lưng cho anh “Tớ nói… mình kết hôn đi!”
“Cậu… giỡn mặt với tớ đó hả?” Nhật Phong oán hận nhìn Vi như muốn ăn tươi nuốt sống “Cấm cậu lấy chuyện này ra đùa, mấy người phụ nữ ở nhà cũng vì chuyện này mà làm tớ phiền muốn chết rồi, giờ lại tới lượt cậu nữa… cậu tưởng tớ rảnh lắm hả? Vì cậu nói có chuyện quan trọng cần nói nên tớ mới cố gắng sắp xếp công việc để đến đây. Không ngờ lại là cái chuyện đùa nhảm nhí này!”
Chỉ vì 1 câu nói của Vi mà Phong đã tuôn ra 1 hơi mà chẳng cần phải lấy nhịp thở. Cậu ấy… đúng là chẳng thay đổi gì cả, tuy so với 10 năm trước thì đã có vẻ chín chắn và lạnh lùng hơn rất nhiều, nhưng về cái khoảng nói nhiều này thì vẫn như thế…
“Cậu cười cái gì? Tớ đang đùa với cậu à? Cho cậu 3 phút để giải thích, còn ko thì từ nay đừng gặp nhau nữa” Vẻ mặt Nhật Phong đã trở nên ảm đạm đến đáng sợ, haizzz… ko thể đùa được nữa rồi
“Nhật Phong, cậu chẳng thay đổi gì cả!”
“Cậu còn 2 phút…” Lại thay đổi vẻ mặt nữa rồi, oa… lần này quả thật là lạnh thiệt nha
“Thôi được! Trở lại vấn đề, ai bảo với cậu là tớ nói đùa. Tớ! Là nói nghiêm túc! Tụi mình kết hôn đi! Ko phải 10 năm trước cậu nói sẽ lấy tớ nếu ko ai lấy sao? Giờ thật sự là ko ai lấy thiệt rồi nè”
Nhật Phong xoa xoa thái dương, cố gắng tiêu hóa những lời An Vi vừa nói “Tớ nói này! Kết hôn ko phải chuyện giỡn chơi, cậu đừng nói nhẹ nhàng như thế được ko? 2 người phải sống với nhau cả đời đó, biết ko hả?”
“Ơ… ai bảo với cậu kết hôn là phải sống với nhau cả đời? Thế cái chức năng ly hôn để làm gì?”
“Cậu… đủ rồi nha! Tớ đang mất kiên nhẫn lắm rồi đó, nếu cậu cứ tiếp tục nói mấy chuyện ko nghiêm túc như vậy thì tớ đi đây!” Máu đã lên tới não nhưng cũng cố kiềm lại, mất công có người lại nói mình tính đàn bà, hừ…
“Này! Này! Khoan đã! Tớ nói nghiêm túc mà, cậu ngồi xuống nghe tớ nói hết đã…” An Vi vội nài nỉ giữ chân Nhật Phong lại, cô biết thế nào anh cũng phản ứng như thế này mà, đúng là chẳng kiên nhẫn gì cả!
Suy nghĩ cả nửa ngày trời, cuối cùng Phong cũng chịu thua, tiếp tục ngồi xuống “Được rồi! Nói!”
“À… chuyện là vầy… Tớ… thật sự rất muốn có 1 đứa con, nhưng mà dì của tớ lại tuyệt đối ko chấp nhận chuyện gái chưa chồng mà đã có con… nên ko thể nào tìm đại 1 người nào đó để cho tớ 1 đứa con được… bởi vậy… tớ phải kết hôn…rồi… tớ liền nghĩ tới cậu… vừa đúng lúc đến thời hạn 10 năm… chúng ta… chúng ta có thể kết hôn… rồi cậu cho tớ 1 đứa con… sau đó ly hôn… có được ko?” Giọng nói của An Vi càng ngày càng nhỏ cũng bởi vì sắc mặt của ai kia trông thật khó coi, quả rất đáng sợ!! >_<
Một bầu không khí im lặng đáng sợ… đến lúc chịu ko nổi nữa, Vi vừa định hỏi lại Nhật Phong lần nữa thì anh đã lên tiếng trước
“Cậu thật sự muốn vậy à? Tớ hiểu tại sao cậu lại làm như vậy, nhưng mà ko phải tất cả đàn ông đều như thế, lỡ như sau này cậu gặp được người cậu thật sự yêu thì sao?”
“Sẽ ko bao giờ có người đó, tớ… sẽ ko bao giờ yêu lần nữa…” Thái độ đột nhiên thay đổi, ánh mắt An Vi trở nên ảm đạm “Còn nếu cậu sợ vợ cậu… ý tớ nói là người vợ thật sự ấy… ko chấp nhận đứa con của chúng ta thì tớ sẽ ko xuất hiện trước mặt cậu nữa và ko để mối quan hệ của chúng ta làm phiền đến cậu… được ko? Có thể giúp tớ lần này được ko?” Bình thường nếu An Vi nài nỉ như thế Phong nhất định sẽ phải chịu thua, nhưng lần này thì khác…
“Tớ từ chối!”
“Tại…sao vậy? Nếu cậu sợ phiền phức thì tớ có thể…” Mặt Vi trở nên trắng bệch, chưa nói hết câu thì đã bị anh ngăn lại…
“Kết hôn ko phải chuyện đùa. Đừng suy nghĩ đơn giản như thế!”
“Tớ đã suy nghĩ rất kĩ rồi mới quyết định như thế. Huống hồ chi… cậu còn nợ tớ 1 lời hứa… vết sẹo trên trán tớ… tớ ko muốn lấy nó ra để ép cậu… nhưng mà cậu đã nói là sẽ chịu trách nhiệm với nó mà…”
“Về vết sẹo… tớ có thể giúp cậu xóa nó, còn về lời hứa… thật sự mà nói thì tớ chưa bao giờ nghĩ sẽ phải thực hiện nó vì tớ chắc chắn cậu nhất định sẽ tìm được hạnh phúc thực sự ình. Đừng vì 1 lần vấp ngã mà suốt đời ko tin tưởng đàn ông như vậy”
“Cậu ko phải tớ nên cậu ko hiểu… tớ thật sự ko cách nào lấy lại niềm tin được. Hạnh phúc đối với tớ bây giờ là có được 1 đứa con để tớ có thể yêu thương. Cậu thật sự ko thể giúp tớ sao?” An Vi cảm thấy giọng mình lạc đi, cứ mỗi lần phải nhắc đến cái quá khứ đen tối đó, sự chua sót lại ùa về, ko hề phai nhạt mà còn ngày càng tăng thêm…
“Nhưng vấn đề nằm ở chỗ tớ ko thể làm chuyện đó với bạn mình, và quan trọng hơn… tớ ko muốn đánh mất 1 người bạn như cậu”
Sự im lặng lại bao trùm bầu không khí lần nữa, Vi biết những điều Nhật Phong nói đều hoàn toàn đúng, quả thật cô đã suy nghĩ quá nông cạn rồi…
“Xin lỗi cậu! Là do tớ quá ích kỉ… vậy… cậu cứ coi như là tớ chưa từng nói gì nha!” cô cố gắng nặng ra 1 nụ cười để trấn an anh
“Haizz… được rồi!” Phong thở dài, cái cô bạn này… lúc nào cũng có những ý tưởng khác người như thế, làm sao mà người ta có thể yên tâm được chứ “Nếu cảm thấy áp lực quá thì có thể tìm tớ, tớ mặc dù ko giải tỏa được cho cậu nhưng cũng có thể dẫn cậu đến bác sĩ tâm lý mà phải không?”
“Này! Tớ ko phải con nít đâu nha, đừng có xoa đầu tớ như thế chứ! Với lại đừng nói như thể cậu lúc nào cũng rảnh rỗi. Muốn gặp cậu còn khó hơn cả gặp diễn viên nổi tiếng ấy… cậu đếm lại xem trong năm nay chúng ta gặp nhau được bao nhiêu lần?”
“Ờ thì… tớ sẽ ráng tranh thủ mà… dù gì đi nữa bạn bè vẫn quan trọng nhất, ko phải sao?”
“Ờ đúng rồi, còn công việc thì quan trọng nhất nhất chứ gì! Cậu á… cứ say mê công việc kiểu này thì sớm muộn gì cũng ở giá cho coi” Vi phì cười, cái ông tướng này, từ bao giờ đã trở nên dẻo miệng như thế
“Thì cũng có sao đâu, tớ đã kết hôn với hóa học rồi, phụ nữ trong mắt tớ chẳng ai hấp dẫn bằng các công thức hóa học cả”
“Trời… cậu nói chuyện giống lắm rồi đó, ráng lên!”
“Giống gì? Các nhà bác học vĩ đại phải ko?”
“Ko! Giống mấy ông chú biến thái cuồng công việc, rồi sau này về già vì cô đơn quá mà nảy sinh ý đồ đen tối với các cô nữ sinh, cuối cùng kết thúc cuộc đời bằng mấy chục cuốn lịch á, hahahaha….”
“Cậu… vậy mà cậu cũng nghĩ ra được à? Haizzz… Sao mỗi lần gặp cậu tớ lại mất hết cả tôn nghiêm thế này? Cậu có biết bình thường tớ phong độ đến thế nào ko? Đúng là khắc tinh của tớ mà” Nhật Phong tỏ vẻ khổ sở như bị ai bắt trúng điểm yếu “Được rồi! Khắc tinh, đi ăn trưa thôi! Tớ đãi, ko đi nhanh tớ đổi ý à!”
“Đi! Đi chứ! Lâu lâu mới được giáo sư đãi mà, chờ tớ 5 phút nha, tớ vào toilet xíu”
“Ừm… nhanh lên cô nương!” Nhật Phong nhìn theo bóng cô mất hút sau cánh cửa. Cuối cùng An Vi cũng chịu từ bỏ ý định, nhưng sao mình vẫn thấy lo lo thế nào ấy nhỉ?
Chúng Ta Kết Hôn Nhưng Vẫn Là Bạn Nhé Chúng Ta Kết Hôn Nhưng Vẫn Là Bạn Nhé - Haku Nguyen