Books - the best antidote against the marsh-gas of boredom and vacuity.

George Steiner

 
 
 
 
 
Tác giả: Tolkien
Thể loại: Cổ Tích
Số chương: 6
Phí download: 2 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2983 / 253
Cập nhật: 2017-05-25 16:41:21 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Vị Vua của Lâu Đài Vàng
ọ phóng ngựa đi qua ánh mặt trời lặng dần, buổi hoàng hôn chậm chạp kéo đến, và đêm đã hội về. Cuối cùng khi dừng lại và xuống ngựa, thì thậm chí Aragorn cũng đơ ra và mệt rã rời. Gandalf chỉ cho phép họ nghỉ lại vài giờ. Legolas và Gimli ngủ còn Aragorn nằm ngửa, lưng duỗi thẳng; nhưng Gandalf thì đứng, dựa người trên cây quyền trượng, nhìn chăm chăm vào bóng tối, về phía đông và phía tây. Tất cả đều hoàn toàn im lặng, và không có dấu hiệu hay âm thanh nào của sự sống. Màn đêm bị chắn ngang bởi những đám mây dài, những cơn gió đông kéo đến, và họ lại thức dậy. Họ lại tiếp tục đi dưới ánh trăng lạnh giá, cũng đi nhanh như khi đi dưới ánh sáng ban ngày.
Hàng giờ đã trôi qua và họ vẫn tiếp tục phóng ngựa đi. Gimli gật gù và hẳn là đã ngã nhào khỏi chỗ ngồi, nếu như Gandalf không kịp chộp lấy ông và lắc mạnh. Hasufel và Arod, mệt mỏi nhưng kiêu hãnh, phóng theo thủ lĩnh không mệt mỏi của chúng, một bóng xám khó thấy được phía trước chúng. Hàng dặm trôi qua. Ánh trăng tròn chìm vào phía Tây mù mây.
Một cơn gió khắc nghiệt hơn tràn vào không khí. Bóng đêm ở phía Đông chậm chạp chìm dần vào một màn xám lạnh. Những tia sáng đỏ chồm lên phía trên những bức tường đen của Emyn Muil xa phía bên trái họ. Một cơn gió thổi ngang đường họ, qua những đám cỏ rì rào xuống phía khoảng đất bên dưới quang đãng và sáng sủa. Thình lình Bản Sao Bóng Đêm đứng dựng lại và hí vang. Gandalf chỉ về phía trước.
"Nhìn kìa!" ông kêu lên, và họ giương những cặp mắt mệt mỏi lên. Phía trước họ là rặng núi phía Nam sừng sững: đỉnh chúng phủ trắng với những vệt sọc đen. Vùng cỏ cuộn tròn lại dưới chân những ngọn đồi đang gom lại dưới chận họ, vẫn còn chưa bị ánh bình minh chạm đến, khiến cho con đường của họ khúc khuỷu lượn vào trong rặng núi vĩ đại. Ngay phía trước các hành nhân là khoảng rộng nhất của vùng thung lũng hẹp này mở ra như một cái vịnh dài nằm giữa những ngọn đồi. Nằm xa bên trong đó họ thoáng thấy một ngọn núi gập ghềnh trải rộng với một cái đỉnh cao; tại cửa vào thung lũng là một chòi cao đứng sừng sững như một trạm canh. Một dòng suối chảy dưới chân nó từ trong thung lũng như một đường chỉ bạc; họ thoáng thấy ở phía trên sườn của nó, vẫn còn cách đó khá xa, ánh mặt trời đang lên; một ánh vàng sáng rực. "Nói đi, Legolas!" Gandalf nói. "Nói cho chúng ta biết anh đang thấy cái gì ở phía trước chúng ta!"
Legolas nhìn về phía trước, che mắt lại trước ánh mặt trời ngày mới. "Tôi thấy một con suối trắng đổ xuống từ màn tuyết," chàng nói."Nơi mà nó chảy ra từ bóng tối của thung lũng là một ngọn đồi xanh mọc lên từ phía đông. Một bức tường lớn và hàng rào gai vây quanh nó. Bên trong nó mọc lên trần của những ngôi nhà; và ở giữa nó, trên một khoảng cỏ xanh, là rất nhiều ngôi nhà lớn của Con Người. Và mắt tôi dương như thấy rằng nó được lợp bằng vàng. Ánh sáng của nó toả xuống vùng đất. Cũng là vàng được đính trên cửa của họ. Những người ở đó mặt áo giáp sáng loà; nhưng tấy cả những người khác trong cung điện đó có vẻ như đang ngủ."
"Cái cung điện đó gọi là Edoras," Gandalf nói. "Mà cái lâu đài vàng ấy là Meduseld. Cư ngụ tại đó là Thjoden con trai của Thengel, Vua của Vùng Rohan Đánh Dấu. Chúng ta sẽ đến vào lúc ngày lên. Bây giờ thì đã thấy con đường nằm dưới đồng bằng phía trước chúng ta. Nhưng chúng ta phải phóng ngựa nhanh hơn nữa; vì chiến tranh đang đến, và Rohirrim, những Lãnh Chúa Ngựa, không ngủ, thậm chí nếu như nó dường như vẫn còn xa. Đừng rút ra bất kỳ vũ khí nào, đừng nó bất kỳ lời khinh xuất nào, ta khuyên tất cả các anh như vậy, cho đến khi chúng ta đến trước ngai vàng của Thjoden."
Buổi sáng đang lên và rõ trước mặt họ, và chim chóc đang hót vang, khi các lữ khách đến bên dòng suối.Nó đổ ào xuống vào trong thung lũng, và đằng sau chân những ngọn đồi cắt ngang dòng chảy của nó là một ngã rẽ rộng, chảy xa về phía đông để nhập vào dòng Entwash ngập tràn lau sậy. Vùng đất một màu xanh: trong cánh đồng cảnh ẩm ướt dọc theo những đường biên cỏ của dòng suối đầy những cây liễu. Dòng suối đang đến gần. Trên dòng suối là một khúc cạn nằm giữa các bờ thấp với nhiều dấu chân ngựa nện bồi. Các lữ khách băng qua và tiến vào một con đường rộng lún sâu dẫn về vùng đất phía trên.
Ở dưới chân của ngọn đồi bao quanh, con đường chạy dọc dưới bóng của nhiều gò núi, cao và xanh. Trên bờ phía tây của nó là một vùng cỏ trắng như có một màn tuyết phủ lên: những bông hoa nhỏ nở rực ở đây những vô số những vì sao giữa lớp cỏ.
"Nhìn kìa!" Gandalf nói. "Những con mắt xinh đẹp và trong sáng biết bao trong màn cỏ! Họ gọi chúng là Linh Hồn Bất Diệt, là simbelmynl ở vùng đất này của Con Người, vì chúng nở suốt tất cả các mùa trong năm, và chúng mọc lên ở nơi những người chết an nghỉ. Nhìn kìa, chúng ta đang đến những cái mộ vĩ đại nơi tổ tiên của Thjoden an nghỉ." "Có bảy ngôi mộ bên trái, và chín bên phải," Aragorn nói. "Đã có nhiều cuộc sống vĩ đại sinh ra kể từ khi lâu đài vàng được dựng nên."
"Đã năm trăm lần những chiếc lá đỏ rơi xuống tai miền Mirkwood ở quê nhà của tôi kể từ ngày đó," Legolas nói, "nhưng với chúng tôi thì dường như thế vẫn còn là rất ít."
"Nhưng với những Kỵ Sĩ miền Đánh Dấu thì như thế dường như là đã khá lâu rồi," Aragorn nói, "việc dựng lên ngôi nhà này chỉ còn là một ký ức trong lời hát, và những năm tháng trước đây đã thất lạc trong thời gian nhạt nhoà. Bây giờ họ gọi vùng đất này là ngôi nhà của họ, thuộc về họ, và ngôn ngữ của họ đã tách biệt khỏi họ hàng phương bắc của họ." Rồi ông bắt đầu hát nhẹ nhàng bằng một ngôn ngữ chập rãi mà người Elf và Người Lùn không biết đến; nhưng họ lắng nghe, vì nó rất giàu nhạc điệu.
"Tôi đoán đây là ngôn ngữ của Rohirrim," Legolas nói; "vì nó giống như chính bản thân vùng đất này. có dáng vẻ tráng lệ và dâng trào, và phần khác thì cứng rắn và vững chãi như những ngọn núi. Nhưng tôi không thể đoán được nó có nghĩa gì, trừ việc nó nặng gánh nỗi buồn của Những Con Người Trần Thế."
"Đây là nghĩa của nó theo Ngôn Ngữ Chung," Aragorn nói, "tôi cố dịch nó gần sát nghĩa nhất.
Ngựa và kỵ sĩ giờ nơi đâu?
Tiếng tù và vang giờ lạc sâu?
Mũ trụ áo giáp giờ đâu tá
Ánh tóc sáng ngời lạc canh thâu?
Tay khảy tiếng hạc giờ nơi đâu?
Lửa đỏ cháy bùng đã tắt lâu?
Mùa màng suối chảy giờ đâu nữa
Ngũ cốc nào còn thấy ngọn cao?
Chúng như mưa đổ trên núi xa
Như là đồng cỏ gió thổi qua
Phương Tây đã tắt ngày thăm thẳm
Sau những rặng đồi ánh đêm sa
Ai sẽ gom về làn khói tuôn
Của cánh rừng khô đã chết buông
Hoặc sẽ thấy lại bao năm tháng
Từ Biển xa đưa lại về nguồn
Đó là một một bài thơ đã bị quên lãng từ lâu ở Rohan, nhắc lại về Eorl Trẻ Tuổi đã cao và đẹp như thế nào, người đã phóng ngựa xuống khỏi North; và con chiến mã của chàng có cánh dưới chân, con Felaruf, cha của giống nòi ngựa. Và con người vẫn còn hát như thế vào buổi chiều tối."
Với những lời đó các lữ khách băng qua những ngôi mồ câm lặng. Đi theo con đường khúc khuỷu đi lên những bờ đồi xanh, cuối cùng họ đi đến những bờ tường rộng lộng gió và những cánh cổng của Edoras.
Ở đấy có những con người mặc áo giáp sáng, nhảy ngay về phía họ và chặn đường họ lại bằng những ngọn kích. "Đứng lại, hỡi những kẻ lạ mặt tại nơi đây!" họ kêu lên bằng ngôn ngữ vùng Riddlermark, yêu cầu những người lạ xưng tên và cho biết mục đích đến đây. Mắt họ đầy ngạc nhiên nhưng rất ít thân thiện, và họ nhìn Gandalf với vẻ đen tối.
"Ta hiểu rõ ngôn ngữ của các anh," ông trả lời với cùng ngôn ngữ,"nhưng rất ít người lạ có thể làm được như vậy. Vì sao mà các anh không nói bằng Ngôn Ngữ Chung, theo như phong tục của miền Tây, nếu như các anh muốn được trả lời?"
"Đây là ý muốn của Vua Thjoden, rằng không ai được phép được vào những cánh cổng của ngài, trừ những ai biết ngôn ngữ của chúng ta và là bạn của chúng ta," một trong những người canh gác trả lời. "Không ai được chào đón trong những ngày chiến tranh này ngoại trừ người của chính chúng tôi, và những ai đến từ Mundburg trong lãnh địa Gondor. Các anh là ai mà đến bất ngờ từ đồng bằng với những y phục kỳ lạ, cưỡi trên những con ngựa giống như ngựa của chúng tôi? Chúng tôi đã canh gác ở đây từ lâu, và chúng tôi đã quan sát thấy các anh từ xa. Chưa bao giờ chúng tôi thấy những kỵ mã kỳ lạ đến thế, hoặc bất kỳ con ngựa nào kiêu hãnh hơn một con ngựa trong số những con các anh đang cưỡi. Nó chính là Số Một của những con Mearas, trừ phi mắt của chúng tôi bị đánh lừa bởi một câu thần chú. Hãy nói, anh có phải là một phù thuỷ, một tên gián điêp của Saruman, hoặc là những bóng ma do hắn xảo tạo ra? Hãy nói ngay và nhanh lên!"
"Chúng tôi không phải là những bóng ma," Aragorn nói, "và mắt các anh không đánh lừa các anh. Thật sự những con ngựa này chính là ngựa của các anh, điều mà tôi đoán rằng các anh biết rõ khi các anh hỏi. Nhưng rất ít khi những tên trộm lại cưỡi ngựa từ nhà mình về lại chuồng ngựa. Đây là Hasufel và Arod, mà Jomer, Thống Chế Thứ Ba của vùng Đánh Dấu, đã cho chúng tôi mượn, chỉ mới hai ngày trước. Chúng tôi đem chúng về, thậm chí như là chúng tôi đã hứa với ông ta. Jomer chẳng lẽ chưa hề quay về và báo về việc chúng tôi đến ư?"
Một vẻ bối rối hiện ra trong mắt người lính gác. "Tôi không thể nói gì về Jomer," anh ta nói, "Nếu những gì anh nói với tôi là thật, thì chắc chắn là Thjoden sẽ nghe nó. Có thể là việc các ông đến đây không hoàn toàn giống như những gì nó tỏ ra. Hai đêm trước Lưỡi Sâu đã đến với chúng tôi truyền đạt ý muốn của Thjoden rằng không có người lạ nào được qua những cánh cổng này."
"Lưỡi Sâu?" Gandalf nói, nhìn chăm chú người lính gác. "Đừng nói gì thêm! Mục đích của ta không phải là đến gặp Lưỡi Sâu, mà gặp chính bản thân Chúa Tể vùng Đánh Dấu. Ta đang rất vội. Liệu anh có thể đi hoặc cử ai đi để báo rằng chúng ta đã đến không?" Mắt ông loé lên dưới đôi mày rậm khi ông cúi người về phía người đàn ông.
"Được, tôi sẽ đi," anh ta trả lời chậm chạp. "Nhưng tôi sẽ báo lại những cái tên nào đây? Và tôi sẽ nói gì về ông? Ông có vẻ già và mệt, thế nhưng tôi vẫn thấy là ông có vẻ kiên quyết và khắc nghiệt dưới cái vẻ ngoài này."
"Được rồi, anh sẽ đi vào nói rằng," thầy phù thuỷ nói. "Vì ta la Gandalf. Ta đã trở lại. Và nhìn đây, ta cũng mang con ngựa trở về. Đây là Bản Sao Bóng Đêm vĩ đại, không bàn tay nào khác có thể thuần hoá được nó. Và bên cạnh ta là Aragorn con trai của Arathorn, người thừa kế của Những Vì Vua, và ông ta đi đến Mundburg. Đây cũng là Legolas người Elf và Gimli Người Lùn, đồng đội của chúng tôi. Bây giờ hãy đi và nói với chủ nhân của anh rằng chúng ta đã đến bên cổng của người và muốn nói chuyện với người, nếu như ông ta cho phép chúng tôi đi vào lâu đài của ông."
"Tên của các ông thật sự lạ lắm! Nhưng tôi sẽ báo lại chúng nhưng ý ông để biết được ý muốn chủ nhân của tôi," người lính canh nói. "Hãy đợi ở đây một lát, và tôi sẽ mang đến cho ông câu trả lời. Đừng hy vọng gì nhiều! Những ngày này rất tối tăm." Anh ta nhanh chóng bỏ đi, để những người khách lạ trong sự canh chừng cẩn thận của các đồng đội mình. Sau một lúc anh trở lại. "Đi theo tôi!" anh nói. "Thjoden cho phép các ông đi vào; nhưng bất kỳ vũ khí nào mà các ông mang theo; cho dù đó chỉ là một cây quyền trượng, các ông phải để lại ngoài ngưỡng cửa. Những người gác cửa sẽ giữ chúng."
Những cánh cửa tối tăm mở ra. Các lữ khách đi vào, thành một hàng sau người dẫn đường của mình. Họ thấy một lối đi rộng, được lát bởi những tảng đá được đẽo gọt, lúc thì uốn lượn lên trên, lúc thì dẫn theo một lối đi ngắn theo những bậc thang được xếp đặt cẩn thận. Họ đi qua nhiều ngôi nhà được làm từ gỗ và nhiều cánh cửa tối tăm. Bên cạnh lối đi, trong một cái rãnh đá là một dòng suối trong tuôn chảy, lấp lánh và róc rách. Cuối cùng họ đi vào đỉnh của lâu đài. Đó là một cái nền cao trên một vùng đất xanh, ở duới chân của một dòng suối sáng đang tuôn ra từ một tảng đá được khắc thành dạng một đầu ngựa; bên dưới một cái hồ rộng trong đó nước đang tràn lên và đổ xuống thành dòng. Phía trên cái sân xanh là một cầu thang đá, cao và rộng, và ở hai bên đỉnh của nó là một cái biển đá đẽo khắc. Những người bảo vệ đang ngồi, gươm thả xuống gối. Mái tóc vàng thả xuống trên vai họ, mặt trời lấp lánh trên những chiếc khiên xanh của họ, những bộ giáp dài của họ sáng lấp lánh, và khi họ đứng lên thì có vẻ như họ cao hơn những con người trần thế bình thường.
"Có những cánh cửa phía trước các ông," người dẫn đường nói. "Bây giờ tôi phải trở về với nhiệm vụ của mình bên cánh cổng. Tạm biệt! Và cầu mong cho Lãnh Chúa miền Đánh Dấu sẽ tử tế với ông!"
Anh ta quay lại và nhanh chóng đi ngược trở về con đường Những người khác leo lên cầu thang dài mắt những người canh gác cao lớn. Lúc này họ đang đứng lặng lẽ phía trên và không hề nói gì, cho đến khi Gandalf bước ra khu sân lát đá ở phía trên cầu thang. Rồi thình lình những giọng nói rõ ràng của họ vang lên thành những lời chào đón nhã nhặn bằng ngôn ngữ của họ.
"Xin chào, những người khách lạ phương xa!" họ nói, và họ quay chuôi gươm của mình về phía những lữ khách theo dấu hiệu hoà bình. Những viên ngọc xanh chiếu sáng trong ánh mặt trời. Rồi một trong những người gác cổng bước đến với nói bằng Ngôn Ngữ Chung.
"Tôi là Người Giữ Cửa của Thjoden," anh ta nói. "Tên tôi là Hbma. Tôi phải yêu cầu các ông để lại vũ khí tại đây trước khi các ông đi vào."
Thế rồi Legolas giao vào tay anh ta con dao cán bạc, bao tên và cây cung của mình. "Hãy giữ chúng cẩn thận," chàng nói, "vì chúng đến từ Khu Rừng Vàng và Công Nương miền Lothlurien đã giao chúng cho tôi."
Vẻ ngạc nhiên hiện lên trong mắt người đàn ông, rồi anh ta vội vã đặt những món vũ khí dựa vào tường, như thể sợ cầm chúng. "Tôi hứa với anh là sẽ không ai chạm vào chúng," anh ta nói.
Aragorn đứng ngần ngừ một lúc. "Đây không phải là ý muốn của tôi," ông nói, "khi phải để lại thanh gươm của mình hay là giao lại Anduril vào tay của bất kỳ người nào khác."
"Đây là ý muốn của Thjoden," Hbma nói.
"Tôi vẫn không rõ là ý muốn của Thjoden con trai của Thengel cho dù ông ấy là lãnh chúa của vùng Đánh Dấu, có hơn được ý muốn của Aragorn con trai của Arathorn, người thừa kế của Elendil vùng Gondor hay không."
"Đây là ngôi nhà của Thjoden, không phải của Aragorn, thậm chí nếu ông ta là Vua của Gondor trong ngai vàng của Denethor," Hbma nói, nhanh nhẹn bước đến trước cửa và chắn ngang đường. Lúc này gươm của anh đã nằm trong tay anh và mũi của nó chĩa về phía những người khách lạ.
"Đây là một cuộc nói chuyện vô nghĩa," Gandalf nói. "Yêu cầu của Thjoden là không cần thiết, nhưng việc từ chối lại nó là vô nghĩa. Một vì vua sẽ có cách cư xử của mình tại cung điện của ông ta, cho dù nó là ngu ngốc hay khôn ngoan."
"Đúng vậy," Aragorn nói. "Và tôi sẽ cư xử như cách chủ nhân của căn nhà yêu cầu tôi, cho dù nó chỉ là túp lều của một người tiều phu, nếu tôi mang theo bất kỳ thanh gươm nào ngoài Anduril."
"Cho dù cái tên đó là gì đi nữa," Hbma nói, "thì anh sẽ để nó lại đây, nếu anh không muốn một mình chiến đấu với tất cả mọi người ở Edoras."
"Không một mình đâu!" Gimli nói, mân mê những ngón tay lên lưỡi rìu <lại cái trò này>, và nhìn đăm đăm về người lính gác, như thể đó là một cái cây mà Gimli muốn ngã xuống. "Không một mình đâu!"
"Nào, nào!" Gandalf nói. "Ở đây tất cả chúng ta đều là bạn. Hoặc là nên như thế; vì phần thưởng duy nhất mà chúng ta có được nếu như chúng ta tranh cải sẽ là kẻ ở Mordor sẽ được cười. Mục đích của tôi đang thúc ép. Ít nhất đây là thanh gươm của tôi, hỡi anh bạn tốt Hbma. Giữ nó cho tốt. Nó được gọi là Glamdring, vì người Elf đã làm ra nó từ lâu rồi. Bây giờ hãy để chúng tôi đi qua. Nào, Aragorn!"
Aragorn chậm chạp tháo dây lưng và tự mình đặt thanh gươm dựa vào tường. "Tôi để nó ở đây," ông nói; "nhưng tôi yêu cầu anh đừng chạm vào nó, và cũng đừng để bất kỳ ai đặt tay lên nó. Thanh Gươm đã Gãy này đã được rèn lại ở xưởng rèn của người Elf. Lần đầu tiên nó được chế tạo từ một thời thăm thẳm xa xưa. Cái chết sẽ đến với bất kỳ người nào rút thanh gươm của Elendil ra ngoại trừ người thừa kế của Elendil."
Người gác cổng bước lui lại và nhìn Aragorn với vẻ kinh ngạc. "Dường như ông đến từ những lời hát có cánh trong những ngày đã quên lãng," anh nói. "Thưa lãnh chúa, mọi việc sẽ được làm theo yêu cầu của ông."
"Được lắm," Gimli nói, "nếu như Anduril được giữ lại đây làm bạn, thì cây rìu của tôi cũng có thể ở lại đây mà không xấu hổ gì;" và ông đặt nó trên nền đất. "Giờ thì, nếu như đó là ý các ông muốn, hãy để chúng tôi đi và nói chuyện với chủ nhân của các ông."
Người gác cổng vẫn ngần ngừ. "Cây quyền trượng của ông," anh nói với Gandalf. "Xin thứ lỗi cho tôi, như thứ này cũng phải để lại tại cửa."
"Ngốc thật," Gandalf nói. "Cẩn trọng là một chuyện, nhưng khiếm nhã là một chuyện khác. Ta già rồi. Nếu như ta không thể dựa trên cây gậy của ta khi ta ta đi, thì ta sẽ ngồi lại đây, cho đến khi nó khiến Thjoden tự mình tập tễnh ra đây nói chuyện với ta."
Aragorn phá lên cười. "Mỗi người đều có cái gì đó quá thân thiết đến nỗi không thể tin vào ai khác. Nhưng chẳng lẽ anh lại chia lìa một người già với vật chống của ông ta? Nào, anh có để cho chúng tôi đi vào không?"
"Một cây quyền trượng trong tay một phù thuỷ thì có thể hơn nhiều so với một cây gậy chống cho người già" Hbma nói. Ông nhìn chăm chú cây quyền trượng tần bì mà Gandalf dựa vào. "Nhưng mối nghi ngờ với một người đáng giá với việc tin vào trí khôn ngoan của ông ta. Tôi tin rằng các ông là bạn và là những người đáng kính trọng, và không có mục đích độc ác nào. Các ông có thể đi vào."
Những người gác cửa nâng những thanh chắn nặng nề của những cánh cửa lên và chậm chạp mở nó vào trong trong tiếng ken két nặng nề của những cái bản lề lớn. Những người lữ khách đi vào. Bên trong nó dường như là một bầu không khí ấm áp và tối sau luồng không khí thoáng mát trên ngọn đồi. Căn phòng dài rộng nửa tối nửa sáng; những cây cột khổng lồ đầy ánh sáng từ những cửa sổ phía đông, cao lên dưới mái trần dày. Xuyên qua những mái hắt trên trần, phía trên những luồng khói dày, bầy trời hiện ra xanh mờ. Khi mắt họ đã quen, các lữ khách nhận ra rằng trần nhà được lát đá nhiều màu sắc; chạm những dấu ấn toả ra và những thiết bị kỳ lạ quấn vào nhau dưới chân họ. Bây giờ thì họ thấy những cây cột được chạm khắc chằng chịt, toả sáng mờ đục với ánh vàng và những màu sắc khó nhìn khác. Nhiều lớp vải dệt được treo rủ xuống tường, chúng được chạm với nhiều, và phía trên chúng là những khoảng rộng đầy những hình ảnh của truyền thuyết cổ, một số đã mờ đi cùng năm tháng, một số đã tối hẳn đi. Nhưng ánh sáng mặt trời chiếu lên một hình trong số đó: một chàng trai trẻ trên một con ngựa trắng. Chàng đang thúc lên một hồi tù và lớn, và mái tóc vàng của chàng đang bay phấp phới trong gió. Đầu con ngựa ngẩng lên, mũi của nó nở rộng và đỏ rực lên khi nó hí vang như đang đánh hơi thấy chiến trận đằng xa. Hơi nước bốc lên, xanh và trắng, tràn lên và cuộn quanh gối nó.
"Hãy nhìn Eorl Trẻ Tuổi!" Aragorn nói. "Chàng đang phóng về phía Bắc, đến Trận Chiến nơi Cánh Đồng Celebrant."
Bây giờ thì bốn người bạn đi tới, băng qua một vùng lửa sáng rực trên một cái lò sưởi dài ở giữa phòng. Rồi họ dừng lại. Tại góc xa cuối ngôi nhà, đằng sau lò sưởi và đối diện với những cánh cửa ở phía bắc, là một cái bệ dài với ba bậc thang; và ở giữa cái bệ ấy là một cái ghế mạ vàng thật lớn. Trên đó là một người đàn ông đang ngồi, còng xuống vì tuổi tác khiến cho ông nhìn giống như một người lùn; nhưng mái tóc trắng của ông dài, dày và đổ xuống trong một dải lớn từ phía dưới một cái vòng vàng trên trán ông. Ở giữa trán ông sáng lên một viên kim cương trắng. Râu ông trải dài ra như tuyết trên đầu gối; nhưng mắt ông sáng rực lên, loé lên khi ông nhìn về những người lạ. Đằng sau cái ghế của ông là một người phụ nữ mặc y phục trắng đang đứng. Ở dưới chân ông trên các bậc thang là một hình bóng héo hon của một người đàn ông, với khuôn mặt thông thái nhợt nhạt và đôi mắt với cặp mi dày.
Có một khoảng im lặng. Người đàn ông già không hề di chuyển trên ghế của mình. Cuối cùng thì Gandalf cất tiếng. "Xin chào, Thjoden con trai của Thengel! Tôi đã trở về. Vào hãy nhìn đi, bão đang đến, và bây giờ tất cả những người bạn nên tập hợp lại cùng nhau, để cho từng người người một không bị tiêu diệt."
Người đàn ông chậm chạp đứng lên, nặng nề trườn người đến một cây gậy ngắn màu đen với tay cầm bằng xương trắng; và bây giờ những người lạ thấy rằng; cho dù ông còng xuống như vậy, ông vẫn rất cao và hẳn là rất cao lớn và kiêu hãnh khi ông còn trẻ.
"Ta chào các ngươi," ông nói. "và có thể các ngươi đang chờ đợi được chào đón. Nhưng nói thật với các ngươi là việc chào đón đang được nghi ngờ tại đây, thưa Ngài Gandalf. Ông có thể là một sứ giả của tai ương. Những rắc rối tiếp theo ông như một bầy quạ, và thường thì còn tệ hơn thế nữa. Ta sẽ không đánh lừa các ngươi: khi ta nghe thấy rằng Bản Sao Bóng Đêm đã trở lại không người cưỡi, ta đã vui mừng với sự trở về của con ngựa, nhưng còn vui mừng hơn vì việc thiếu vắng người kỵ mã; rồi khi Jomer mang về tin tức rằng cuối cùng ông đã trở về quê nhà xa xôi của ông, ta đã không hề buồn phiền. Nhưng tin tức từ nơi xa thì ít khi là sự thật. Thế là ông đã trở lại! Và những tin tức đi cùng với ông càng tệ hại hơn trước, như có thể chờ đợi. Vì sao mà ta phải chào đón ông hử, Gandalf Bão Quạ? Hãy nói cho ta nghe."
Ông chậm chạp ngồi xuống chiếc ghế của mình.
"Ngài đã nói rất rõ, thưa bệ hạ," người đàn ông nhợt nhạt ngồi trên bậc thang của cái bệ nói. "Chưa đầy năm ngày kể từ khi tin tức khủng khiếp rằng Thjored con trai của ngài đã bị giết trên Đầm Lầy Phía Tây: cánh tay phải của ngài, Thống Chế Thứ Hai của vùng Đánh Dấu. Về phía Jomer thì có rất ít sự thật. Có rất ít người sẽ rời đi để bảo vệ những tường thành của ngài, nếu như ông ta được cho phép điều động. Và thậm chí bây giờ thì chúng ta cũng đã biết được từ Gondor rằng Chúa Tể Hắc Ám đang khuấy động vùng Đông. Đó chính là giờ khắc mà người lữ hành này lựa chọn để quay về. Vì sao mà chúng ta phải thật sự chào đón ông chứ, thưa ngài Bão Quạ? Ta đặt tên cho ông là Lbthspell, Tin Xấu; và người ta nói rằng tin xấu là một người khách xấu." Ông cười khô khan, khi ông nhấc cái mũ trùm nặng lên một thoáng và nhìn người khác lạ với đôi mắt tối tăm.
"Ông tỏ ra khá khôn ngoan, thưa ông bạn Lưỡi Sâu của ta, và rõ ràng ông là một người trợ tá vĩ đại cho chủ nhân của ông," Gandalf trả lời bằng một giọng nhẹ nhàng. "Nhưng có hai cách mà một con người đến với một tin dữ, anh ta có thể là một kẻ tạo ra tin dữ; hoặc anh ta có thể chỉ như những chiếc lá tự don, và đến chỉ để mang đến sự giúp đỡ khi cần thiết."
"Thế đấy," Lưỡi Sâu nói; "nhưng còn một khả năng thứ ba nữa: đó là một những nhặt xương, kẻ quấy rầy những nỗi buồn khổ của con người, con chim thối tha béo lên nhờ chiến tranh. Ông có bao giờ mang đến sự giúp đỡ chưa, Bão Quạ? Và bây giờ ông mang đến sự giúp đỡ nào đây? Lần cuối ông đến đây ông đã tìm kiếm sự giúp đỡ của chúng tôi. Và chúa tể của tôi đã cho ông lựa chọn bất kỳ con ngựa nào ông muốn và hãy đi; và ngạc nhiên thay khi ông lại xấc láo chọn đúng con Bản Sao Bóng Đêm. Chúa tể của tôi đã rất đau đớn về điều này; nhưng dường như để ông nhanh chóng rời khỏi lãnh địa này thì cái giá đó không đến nỗi quá lớn. Ta đoán rằng có vẻ như mọi chuyện lại diễn ra như vậy một lần nữa: ông sẽ tìm kiếm sự giúp đỡ hơn là cung cấp nó. Ông có mang theo quân không? Ông có mang đến ngựa, gươm, kích không? Tôi gọi đó là sự giúp đỡ; là cái mà chúng tôi đang cần. Thế nhưng ai là những kẻ đang theo đuôi ông? Ba kẻ lang thang rách rưới xám xịt, và chính bản thân ông là kẻ giống ăn xin nhất trong bốn người!"
"Gần đây thì sự lịch sự trong lâu đài của ông đã giảm đi nhiều rồi, Thjoden con trai của Thengel ạ," Gandalf nói. "Chẳng lẽ người truyền tin từ cổng thành của ông đã không báo lại tên của các bạn của ta? Rất ít khi lãnh chúa nào của vùng Rohan nhận được ba người khách như thế. Vũ khí họ đã để lại ở cửa của ông đáng giá gấp nhiều lần một người trần thế, thậm chí là người mạnh nhất. Y phục của họ màu xám, vì người Elf đã may cho họ, và do đó họ đã băng qua được bóng tối của những mối nguy hiểm nghèo nhất để đến lâu đài của ông."
"Thế thì điều đó là đúng, như Jomer đã báo lại, rằng các ông đã liên kết với Nữ Phù Thuỷ của Khu Rừng Vàng?" Lưỡi Sâu nói. "Chẳng có gì đáng ngạc nhiên ở đây cả: những cái lưới dối trá luôn được dệt lên ở Dwimordene."
Gimli phóng lên, nhưng cánh tay của Gandalf đã thình lình hạ xuống bấu chặt lấy vai ông, và ông ngừng lại, đứng sững như hoá đá.
Dwimordene ở Lurien
Nào ai đã đặt chân lên nơi này
Trong ánh sáng của ngày dài
Mắt trần nào thấy sáng ngời như tiên
Galadriel! Galadriel!
Rực rỡ như nước giếng tươi
Tay nàng trắng tựa chơi vơi sao trời
Chẳng tì vết, thật tinh khôi
Lá cây rừng với Lurien rạng ngời
Dwimordene thật tuyệt vời
Vượt xa ý nghĩ Con Người Trần Gian
Gandalf nhẹ nhàng hát như thế, và rồi thình lình ông biến đổi. Ông ném chiếc áo khoác rách rưới sang một bên, ông đứng hẳn dậy và không còn tựa trên cây quyền trượng nữa; và rồi ông nói với một giọng lạnh lùng. "Người thông thái chỉ nói cái mà họ biết thôi, hởi Grnma con trai của Gblmud. Ông đã trở thành một con sâu không có trí khôn. Do vậy hãy yên lặng di, và hãy giữ cho cái lưỡi chẻ của ông ở yên sau răng mình. Ta không phải đã băng qua lửa và cái chết để đấu khẩu với một tên hầu cho đến khi ánh sáng tắt đi."
Ông nâng cây quyền trượng lên. Có một ánh chớp loé lên. Ánh mặt trời mờ đi khỏi cửa sổ phía đông; cả căn phòng đột ngột trở nên tối đi như màn đêm. Ngọn lửa tắt đi thành những ánh than mờ. Chỉ còn Gandalf là vẫn còn có thể thấy được, đứng sáng trắng và cao lên trước lò sưởi tối đen.
Trong ánh lờ mờ đó họ nghe thấy tiếng Lưỡi Sâu rít lên: "Tôi đã chẳng khuyên ngài, thưa chúa tể, là cấm không cho hắn dùng đến cây quyền trượng sao? Tên ngốc Hbma ấy đã phản bội chúng ta!"
Có một luồng sáng như một ánh chớp chẻ vào trần nhà. Rồi tất cả hoàn toàn im lặng, Lưỡi Sâu nằm sấp mặt xuống.
"Nào, Thjoden con trai của Thengel, ông sẽ lắng nghe tôi chứ?" Gandalf nói. "Ông có cần giúp đỡ không?" Ông nâng cây quyền trượng lên và chỉ về phía cánh cửa sổ cao. Bóng đêm dường như trở nên quang đãng, và qua cái cửa sổ ấy có thể thấy, từ cao và xa, một quầng trời sáng lên. "Không phải tất cả đều tối tăm. Hãy can đảm lên, Lãnh Chúa của vùng Đánh Dấu, vì ông sẽ không tìm thấy sự giúp đỡ tốt hơn đâu. Ta sẽ không đưa ra những lời khuyên với những kẻ tuyệt vọng. Nhưng ta có thể đưa ra lời khuyên và có thể nói với ông. Ông sẽ nghe chúng chứ? Chúng không phải để nói với tất cả những cái tai. Ta muốn ông đi ra trước những cánh cửa và hãy nhìn ra ngoài. Ông đã ngồi quá lâu trong bóng tối để tin vào những câu chuyện gian trá và những lời nhắc nhở xảo nguyệt rồi."
Thjoden chậm chạp rời khỏi ghế của mình. Một luồng sáng mờ lại toả ra trong căn phòng. Người phụ nữ vội vàng bước đến bên cạnh vua, nắm lấy tay ông, và với những bước chân ngập ngừng người đàn ông già bước xuống bệ và bước nhẹ nhàng qua căn phòng. Lưỡi Sâu vẫn nằm trên nền nhà. Họ đi ra cửa và Gandalf gõ cửa.
"Mở cửa ra!" ông kêu lên. "Chúa Tể vùng Đánh Dấu giá lâm!"
Những cánh cửa mở ra sau và một luồng không khí dễ chịu tràn vào. Một cơn gió đang thổi tốc lên ngọn đồi. "Hãy bảo những người bảo vệ của ông đi xuống chân cầu thang," Gandalf nói. "Và nàng, công nương, hãy để ông ấy lại với tôi một lúc. Tôi sẽ lo cho ông ấy."
"Đi đi, Jowyn cháu ta!" vị vua già nói. "Thời điểm để sợ hãi qua rồi."
Người phụ nữ quay đo và chậm chạp đi vào nhà. Khi nàng băng qua cánh cửa, nàng quay lại và nhìn ngược lại. Cái nhìn của nàng thật từ tốn và sâu sắc, như thể nàng đang nhìn đức vau với một vẻ thương hại lạnh lẽo từ trong mắt nàng. Nàng mảnh và cao trong một cái váy dài trắng dát bạt choàng quanh người; nhưng nàng có vẻ rất mạnh mẽ và vững chắc như thép, một người con gái của những vị vua. Cho dù đây là lần đầu tiên Aragorn nhìn thấy Jowyn, Công nương miền Rohan trong ánh sáng ban ngày, và cho dù vẻ đẹp của nàng, đẹp và lạnh lẽo, như một buổi sáng mùa xuân mờ ảo vẫn không có dáng vẻ của một người phụ nữ. Và bây giờ nàng như đang thình lình bừng tỉnh trước mặt ông: người thừa kế cao lớn của những vị vua, từng trải qua nhiều mùa đông giá, khoác áo choàng màu xám. Song nàng như cảm thấy một quyền lực ẩn giấu. Trong một thoáng nàng đứng sững như đá, rồi nàng nhanh nhẹn quay người và bỏ đi.
"Nào, bệ hạ," Gandalf nói, "hãy nhìn trên lãnh địa của mình! Hãy hít thở lại bầu không khí tự do nào!"
Từ trên đỉnh vòm của cái sân cao họ có thể thấy được đằng sau dòng suối là những cánh đồng xanh của Rohan đang chìm vào những khoảng xám xa. Những tấm màn của những cơn mưa mùa đông đang trút xuống. Bầu trời phía trên và ở phía tây vẫn đen kịt với tiếng sấm, và ánh sáng từ đằng xa đang chớp lên giữa những đỉnh của những ngon đồi ẩn náu. Nhưng mùa đông đã tràn đến phương bắc, và một cơn bão đã thoát ra khỏi phía Đông đã lùi xa dần, cuộn lên phía nam rồi ra biển. Và thình lình xuông qua một kẽ mây đằng sau họ một ánh mặt trời xuyên xuống. Cơn mưa đổ xuống sáng lên như bạc, và ở đằng xa dòng sông long lanh như tấm kính lấp lánh.
"Ở đây không đến nỗi quá tối," Thjoden nói.
"Không," Gandalf nói. "Và tuổi tác cũng không đè nặng lên vai ông như một số người muốn ông nghĩ vậy. Hãy vất cây gậy chống của ông đi!"
Cây gậy chống đen rơi khỏi tay vị vua đổ leng keng xuống nền đá. Ông dựng mình lên, chậm chạp, như một người đàn ông đã xơ cứng vì đã oằn mình khá lâu dưới những gánh nặng vất vả. Bây giờ ông đứng cao và thẳng, và mắt ông xanh lên khi ông nhìn lên khoảng trời rộng mở.
"Gần đây những giấc mơ của ta trở nên đen tối," ông nói, "nhưng bây giờ như một người vừa thức tỉnh. Ta đã như lúc ông đã đến đây trước kia, Gandalf. Vì ta sợ rằng ông đã đến quá trể, chỉ để thấy những ngày cuối cùng của căn nhà của ta. Không lâu nữa nơi đây sẽ dựng lên toà lâu đài cao mà Brego con trai của Eorl xây dựng. Lửa sẽ nuốt chửng chiếc ngai cao. Điều gì sẽ xảy ra?"
"Nhiều lắm," Gandalf nói. "Nhưng trước tiên hãy gọi Jomer đã. Liệu ta có đoán đúng là ông đã giữ anh ta như một tù nhân, theo lời khuyên của Grnma không, kẻ mà ông gọi là Lưỡi Sâu ấy?"
"Đúng vậy, " Thjoden nói. "Anh ta ta đã chống lại lệnh của ta, và đã đe doạ giết chết Grnma trong lâu đài của ta."
"Một con người có thể yêu mến ông nhưng không yêu Lưỡi Sâu hay những lời khuyên của ông ta," Gandalf nói.
"Có thể thế. Ta sẽ làm như ông nói. Hãy gọi Hbma đến cho ta. Vì anh ta đã tỏ ra không đáng tin trong vai trò một người gác cửa, hãy để anh ta trở thành một người sai vặt. Kẻ có tội sẽ mang người có tội đến để xét xử," Thjoden nói, và giọng của ông trở nên nghiêm khắc, nhưng ông nhìn Gandalf và mỉm cười, khi làm thế, những nếp lo trên trán ông đã duỗi thẳng ra và không còn trở lại nữa.
Khi Hmba được gọi lên và đã đi, Gandalf dẫn Thjoden trở lại chiếc ghế đá, và rồi tự mình ngồi xuống phía trước vị vua trên đỉnh bậc thang. Aragorn và các bạn đứng cạnh bên.
"Không có thời gian để nói tất cả những gì ông cần nghe," Gandalf nói. "Nhưng nếu như hy vọng của tôi không đánh lừa tôi, thì không lâu nữa sẽ đến lúc tôi có thể nói tất cả. Hãy nhìn đi, ông đang sa vào một mối nguy còn hiểm nghèo thậm chí còn hơn là những mưu kế mà Lưỡi Sâu đan vào những giấc mơ của ông. Nhưng hãy nhìn đi, giấc mơ của ông không còn nữa. Ông đã sống lại. Gondor và Rohan không đơn độc với nhau. Kẻ thù mạnh hơn chúng ta nghĩ, nhưng chúng ta có một niềm hy vọng mà hắn sẽ không đoán ra."
Bây giờ thì Gandalf nói khá nhanh. Giọng của ông thấp và bí ẩn, và không ai ngoài vị vua nghe được ông nói. Nhưng khi ông nói thì ánh sáng toả ra càng lúc càng sáng hơn trong mắt Thjoden, và cuối cùng ông nhổm dậy khỏi ghế đứng hẳn lên, và Gandalf đứng cạnh ông, họ cùng nhau nhìn ra khoảng trời cao về phía Đông.
"Đúng vậy," Gandalf nói, bây giờ giọng đã lớn rõ, mạnh mẽ và rõ ràng, "hy vọng của chúng ta nằm ở đấy, cũng là nơi những nỗi sợ hãi lớn hơn của chúng ta ngự trị. Ngàn cân địa ngục đang treo trên một sợi chỉ. Nhưng vẫn còn hy vọng, nếu như có thể đứng vững và đẩy lùi cuộc xâm chiếm trong một thời gian."
Những người khác lúc này cũng hướng tầm mắt về phía đông. Trên những vùng đất tách biệt ở đằng xa, họ nhìn về phía tận cùng tầm mắt, và hy vọng cùng sợ hãi tiếp tục mang suy nghĩ của họ đi tiếp, đến sau những rặng núi đen ở Vùng Đất Bóng Tối. Người Mang Chiếc Nhẫn lúc này đang ở đâu? Sợi chỉ mà trên đó địa ngục đang treo thật mỏng manh! Dường như là Legolas, khi chàng vươn dài tầm mắt của mình, thoáng thấy một bóng trắng: có lẽ là một ánh mặt trời lấp lánh phía xa trên đỉnh Ngọn Tháp Bảo Vệ. Và xa hơn nữa, xa tít tắp không tận cùng nhưng vẫn hiện hữu đầy đe doạ, là một ngọn lửa nhỏ bập bùng.
Thjoden chậm chạp ngồi xuống, như thể mệt mỏi vẫn còn vật lộn với ý chí của Gandalf để chiếm hữu ông. Ông quay lại và nhìn về phía ngôi nhà to lớn. "Than ôi!" ông nói, "những ngày ma quái này sẽ là của ta, và rồi tuổi già của ta sẽ đến thay vì hoà bình mà ta sẽ hưởng. Thương thay cho Boromir dũng cảm! Lá xanh rụng khi lá vàng vẫn còn, thương thay." Ông bấu chặt vào gối với những bàn tay xương xẩu của mình.
"Những ngón tay sẽ nhớ đến sức mạnh cũ của nó tốt hơn; nếu như chúng nắm lấy một chuôi gươm," Gandalf nói.
Thjoden đứng dậy và đưa tay lên sườn; nhưng trên thắt lưng không đeo một thanh gươm nào. "Grnma đã xếp nó vào đâu nhỉ?" ông lẩm bẩm trong hơi thở.
"Hãy cầm thấy, thưa bệ hạ!" một giọng nói trong trẻo vang lên. "Nó luôn sẵn sàng cho ngài." Hai người đã nhẹ nhàng đi lên cầu thang và lúc này đang đứng cách đỉnh vài bước. Jomer đã ở đấy. Không có mũ trụ trên đầu anh, không có áo giáp trên ngực anh, nhưng trên tay anh là một thanh gươm tuốt trần; và anh quỳ xuống khi anh nâng chuôi lên cho chủ mình.
"Chuyện gì thế này?" Thjoden nghiêm khắc nói. Ông quay về phía Jomer và người đàn ông nhìn ông đầy kinh ngạc, lúc này ôngđã đứng thẳng lên đầy kiêu hãnh và kiên cường. Còn đâu ông già mà họ đã để lại bám chặt trên chiếc ghế hoặc chiếc gậy của mình?
"Tôi đã làm điều ấy, thưa ngài," Hbma nói, run rẩy. Tôi hiểu rằng ông Jomer đã được trả tự do. Tôi đã quá vui và có thể là tôi đã sai rồi. Nhưng, do ông ấy đã được tự do trở lại, và ông ấy là một Thống Chế của vùng Đánh Dấu, tôi đã mang gươm đến cho ông ấy khi ông ấy yêu cầu tôi."
"Để đặt dưới chân ngài, thưa ngài," Jomer nói.
Jomer đứng lặng yên một thoáng nhìn về phía Jomer khi anh quỳ trước mặt ông. Không ai cử động.
"Ông sẽ không cầm lấy thanh gươm à?"
Thjoden chậm chạp đưa tay ra trước. Khi những ngón tay của ông chạm lấy chuôi gươm, những người quan sát cảm thấy dường như sự cứng rắn và sức mạnh đã trở về trên cánh tay gầy guộc của ông. Thình lình ông nâng lưỡi gươm lên và vung mạnh nó sáng loà rít lên trong không khí. Rồi ông kêu lên một tiếng lớn. Giọng của ông vang lên rộn ràng khi ông hát vang lời kêu gọi chiến đấu bằng tiếng Rohan.
Đứng dậy nào, đứng dậy nào, các Kỵ Sĩ của Thjoden!
Sự tàn bạo đã thức dậy, bóng tối phía đông tràn lan
Ngựa hãy thắng cương, tù và hãy cất vang!
Tiến lên nào Eorlingas!
Những người bảo vệ, nghĩ rằng họ được triệu tập, chạy vội lên cầu thang. Họ đứng nhìn chúa tể của mình với vẻ kinh ngạc, và rồi họ đồng loạt rút gươm và để chúng dưới chân mình. "Hãy ra lệnh cho chúng tôi!" họ nói.
Westu Thjoden hbl! Jomer kêu lên. "Thật là vui khi thấy ngài trở lại là chính mình. Sẽ không bao giờ có ai nói lại rằng, Gandalf ạ, là ông chỉ đến với nỗi bất hạnh mà thôi!"
"Hãy lấy về thanh gươm của mình, Jomer, cháu ta!" vị vua nói. "Hãy đi, Hbma, và tìm thanh gươm của chính ta! Grnma đang giữ nó. Dẫn ông ta đến đây luôn. Nào, Gandalf, ông nói rằng ông có những lời khuyên cần đưa ra, nếu tôi muốn nghe nói. Lời khuyên của ông là gì?"
"Bản thân ông đã đón nhận nói rồi," Gandalf trả lời. "Hãy tin vào Jomer, hơn là vào một người đàn ông với tâm trí gian xảo. Hãy dẹp bỏ sự hối tiếc và sợ hãi. Để thực hiện những chiến tích trong tay mình. Hãy cử ngay những người đàn ông nào có thể cưỡi ngựa được đến phía tây ngay, như Jomer đã khuyên ông: trước tiên chúng ta phải đập tan sự đe doạ của Saruman, trong khi chúng ta có thời gian. Nếu chúng ta thất bại, chúng ta sẽ ngã gục. Nếu chúng ta thành công - thì chúng ta sẽ đối mặt với nhiệm vụ tiếp theo. Trong khi đó người của ông hãy rời khỏi đây, phụ nữ, trẻ em và người già nên đến ở trong nơi cư ngụ ông có được ở trong rặng núi. Họ đã không chuẩn bị cho một ngày khó khăn như thế này ư? Hãy để họ chuẩn bị đồ đạc, nhưng đừng chậm trễ, đừng làm nặng gánh họ với châu báu, dù lớn hay nhỏ. Chính là cuộc sống của họ đang lâm nguy."
"Những lời khuyên này tỏ ra khá hữu dụng với tôi vào lúc này," Thjoden nói. "Hãy để tất cả người của tôi sẵn sàng! Nhưng các ông là khách của tôi - ông nói đúng, Gandalf ạ, rằng sự hiếu khách trong lâu đài của tôi đã giảm đi. Các ông đã cưỡi ngựa suốt đêm, và buổi sáng đã trôi qua. Các ông chưa có giấc ngủ cũng như thức ăn. Một nhà khách sẽ được chuẩn bị: các ông sẽ ngủ ở đấy, khi các ông đã ăn xong."
"Không, thưa lãnh chúa," Aragorn nói. "Sẽ không có nghỉ ngơi vì chưa có chỗ cho mệt mỏi. Người của Rohan phải đi ngay hôm nay, và chúng tôi sẽ đi với họ, với rìu, gươm và cung. Chúng tôi không mang theo chúng để ngủ với bức tường thành của ngài, Lãnh Chúa vùng Đánh Dấu. Và tôi đã hứa với Jomer là thanh gươm của tôi với của anh ấy sẽ cùng rút ra bên nhau."
"Bây giờ thì thật sự đã có hy vọng cho chiến thắng!" Jomer nói.
"Hy vọng, phải," Gandalf nói. "Nhưng Isengard rất mạnh. Và những mối nguy khác đang đến gần kề. Đừng chần chừ, hỡi Thjoden, khi chúng tôi đã đi. Hãy dẫn người của ông nhanh chóng đi vào Khoang Dunharrow ở trong những ngọn đồi!"
"Không, Gandalf ạ!" vị vua nói. "Ông không biết làkỹ năng của chính ông đã phục hồi. Mọi việc sẽ không diễn ra như thế.Chính bản thân tôi sẽ tham chiến, để ngã xuống trước chiến trận, nếu như phải thế. Và như vậy tôi sẽ an nghỉ tốt hơn."
"Thế thì thậm chí sự thất bại của Rohan sẽ được vinh danh trong lời hát," Aragorn nói. Những người lính đứng gần đó đều khua vang vũ khí, hét lớn: "Lãnh Chúa vùng Đánh Dấu sẽ lên đường! Đến Eorlingas!"
"Nhưng người của ông không thể thiếu đi sự bảo vệ và dẫn dắt được," Gandalf nói. "Ai sẽ chỉ dẫn họ và điều khiển họ ở chỗ ông?"
"Tôi sẽ nghĩ về điều này trước khi tôi đi," Thjoden trả lời. "Người tư vấn của tôi đang đến đây."
Vào lúc đó Hbma đã trở lại từ lâu đài. Bên cạnh anh, khúm núm giữa hai người khác, là Grnma Lưỡi Sâu. Mặt hắn trắng bệhc. Mắt hắn chớp chớp trong ánh mặt trời. Hbma quỳ xuống và đưa lên cho Thjoden một thanh gươm dài với vỏ được nạm vàng và gắn những viên ngọc xanh. "Đây, lãnh chúa, là Herugrim, thanh gươm cổ xưa của ngài," anh nói. "Nó được tìm thấy trong rương của ngài. Ông ta đã miễn cưỡng đưa lại chìa khoá. Trong đấy có nhiều thứ khác mà con người có thể đã quên."
"Mi nói láo," Lưỡi Sâu nói. "Và thanh gươm này chính chủ mi đã đưa ta để cất giữ."
"Và bây giờ ông ta lại yêu cầu nó từ ông trở lại," Thjoden nói. "Điều đó làm phiền ông ư?"
"Chắc chắn là không, thưa ngài," Lưỡi Sâu nói. "tôi chăm sóc cho ngài và đồ vật của ngài với những gì tốt nhất tôi có thể làm được. Nhưng đừng làm cho chính mình mệt mỏi, hoặc đòi hỏi quá nặng nề sức mạnh của mình. Hãy để những người khác xử lý với những vị khách khó chịu này. Bữa ăn của ngài đã được dọn trên bàn. Ngài sẽ không đi dùng sao?"
"Ta sẽ đi," Thjoden nói. "Và hãy để thức ăn cho khách của ta cũng được dọn trên bàn bên cạnh tạ. Hôm nay người chủ nhà sẽ ra đi. Hãy cử sứ giả đi trước! Hãy để nó tập hợp tất cả những ai gần bên! Tất cả những người đàn ông và chàng trai có thể mang vũ khí, tất cả những ai có ngựa, hãy để họ sẵn sàng trên yên ở cổng trước hai giờ trưa!"
"Lãnh chúa kính yêu!" Lưỡi Sâu kêu lên. "Đó là điều tôi sợ. Tên phù thuỷ này đã phù phép ngài. Và không còn ai ở lại để bảo vệ Lâu Đài Vàng của cha ông ngài, và châu báu của ngài nữa? Không còn ai bảo vệ Lãnh Chúa vùng Đánh Dấu nữa?"
"Nếu đó là sự phù phép," Thjoden nói, "thì có vẻ như ta còn tỉnh táo hơn những lời thì thào của ông. Những lời hút máu của ông trước đây đã khiến ta bò bốn chân như một con thú. Không, không ai sẽ ở lại, thậm chí cả Grnma. Grnma cũng sẽ đi. Đi! Ông còn đủ thời gian để lau sạch một thanh gươm rỉ sét của ông."
"Xin hãy khoan dung, lãnh chúa!" Lưỡi Sâu rên rỉ, phủ phục xuống đất. "Hãy thương xót một con sâu đã không còn hữu dụng cho ngài nữa. Xin đừng cử tôi đi khỏi ngài! Ít nhất tôi sẽ ở bên ngài khi tất cả những người khác đã đi. Xin đừng cửa Grnma trung thành của ngài đi!"
"Ông có lòng thương của tôi," Thjoden nói. "Và ta không cử ông đi khỏi ta. Chính bản thân ta sẽ tham chiến cùng người của mình. Ta muốn ông đi với ta và chứng minh lòng trung thành của mình."
Lưỡi Sâu nhìn từ khuôn mặt này sang khuôn mặt khác. Mắt hắn là ánh mắt bị săn đuổi của một con thú đang tìm một khoảng trống giữa vòng vây kẻ thù. Hắn liếm môi với cái lưỡi dài nhợt nhạt.
"Một ý chí như thế là điều được chờ đợi từ một lãnh chúa của Ngôi Nhà của Eorl, cho dù ông ấy đã già," ông nói. "Nhưng những ai thật sự yêu thương ông ấy sẽ miễn thứ cho những năm tháng thất bại của ông. Nhưng tôi thấy là tôi đã đến quá trễ. Những người khác, những kẻ mà cái chết của lãnh chúa tôi có thể sẽ ít đau buồn hơn, đã thuyết phục được ông ta. Nếu tôi không thể thay đổi được những gì họ đã làm, ít nhất hãy nghe tôi điều này, thưa lãnh chúa! Một người biết được tâm trí của ngài và đặt danh dự trên mệnh lệnh của ngài nên ở lại Edoras. Hãy cử ra một người quản gia trung thành. Hãy để người cố vấn Grma của ngài canh giữ tấ cả mọi thứ cho đến khi ông quay trở lại - và tôi cầu nguyện rằng chúng ta sẽ thấy được ngày đó, cho dù không một người khôn ngoan nào đặt nhiều hy vọng vào nó."
Jomer cười. "Và nếu như lời cầu khẩn này không khiến ông tránh khỏi được cuộc chiến tranh, hởi Lưỡi Sâu danh giá nhất," anh nói, "thì ông sẽ chấp nhận vị trí nào ít danh dự hơn? Để mang một túi thức ăn lên những rặng núi - nếu như có bất kỳ người nào tin vào ông trong chuyện ấy?"
"Không, Jomer, người không thật sự hiểu được tâm hồn của Bậc Thầy Lưỡi Sâu," Gandalf nói, hướng ánh mắt xuyên thấu về phía anh. "Ông ta cứng rắn và khôn ngoan. Thậm chí vào lúc này ông ta chơi một trò chơi với hiểm nguy và thắng điểm. Ông ta đã làm phung phí được những giờ quý báu của ta.
"Hạ xuống đi con rắn kia!" ông thình lình nói bằng một giọng ghê gớm. "Hãy hạ lòng dạ của mình xuống đi! Saruman đã mang mi đến đây từ bao lâu rồi? Cái giá được hứa hẹn là gì? Khi tất cả mọi người đều chết cả, mi sẽ có được phần chia châu báu, và lấy người phụ nữ mà mi muốn? Mi đã quan sát mi từ lâu dưới đôi mi này và trông theo từng bước chân nàng rồi."
Jomer chộp lấy gươm. "Tôi đã biết điều này rồi," anh lẩm bẩm. "Đáng lý trước đây tôi nên giết hắn vì chuyện này, mặc kệ những luật lệ của lâu đài. Nhưng còn những lý do khác nữa." Anh bước lên, nhưng Gandalf giữ anh lại trong tay ông.
"Lúc này Jowyn đang an toàn," ông nói. "Nhưng mi, Lưỡi Sâu, mi đã làm những gì mi có thể với người chủ thật sự của mi. Ít nhất mi cũng đã có được phần thưởng gì đó. Nhưng Saruman thường bỏ quên những gì hắn mặc cả. Ta khuyên mi nên đi cho nhanh và nhắc cho hắn nhớ, để hắn đừng quên sự phục vụ trung thành của mi."
"Mi nói láo," Lưỡi Sâu nói.
"Từ này thường thoát ra thật dễ dàng từ môi của mi," Gandalf nói. "Ta không nói láo. Hãy nhìn đi Thjoden, đây là một con rắn! Ông không thể mang nó bên cạnh mình một cách an toàn được, và ông cũng không thể để nó lại phía sau được. Nó chỉ đáng giết đi. Nhưng nó không phải lúc nào cũng như lúc này. Nó từng là một con người, và phục vụ ông theo khách của nó. Hãy cho hắn một con ngựa và để hắn đi ngay, đi bất kỳ đâu hắn chọn. Ông sẽ phán xét hắn bởi sự lựa chọn của hắn."
"Ông đã nghe chưa, Lưỡi Sâu?" Thjoden nói. "Đây là sự lựa chọn của ông: cùng ta ra trận, hãy để chúng ta thấy trong chiến trận ông là như thế nào; hoặc đi ngay bây giờ, bất kỳ đâu ông muốn. Nhưng nếu vậy, nếu chúng ta còn gặp lại nhau, ta sẽ không khoan dung đâu."
Lưỡi Sâu chậm chạp đứng dậy. Hắn nhìn họ với ánh mắt nhắm hờ. Cuối cùng hắn nhìn khuôn mặt của Thjoden và mở miệng như thể định nói. Rồi thình lình hắn đứng dậy. Tay hắn vung vẫy. Mắt hắn sáng lên. Sự hiểm độc trong chúng khiến mọi người lùi lại từ hắn. Hắn nghiến răng; và rồi với một tiếng rít hắn nhổ nước bọt về phía trước chân đức vua, và lao sang một bên, hắn phóng xuống cầu thang.
"Đuổi theo hắn!" Thjoden nói. "Hãy coi chừng đừng để hắn làm hại bất kỳ ai, nhưng đừng làm hắn bị thương hay cản trở hắn. Cho hắn một con ngựa, nếu hắn muốn."
"Nếu có con nào chịu chở hắn." Jomer nói.
Một trong số những người lính canh lao xuống cầu thang. Một người khác đi đến bên thác nước dưới chân khoảng sân và vục mũ trụ xuống nước. Anh dùng nó để lao sạch khoảng sân mà Lưỡi Sâu vừa làm ô uế.
"Nào, những vị khách của ta, hãy đến đây!" Thjoden nói. "Hãy đi và tận hưởng sự phục hồi khi sự vội vã còn cho phép."
Họ quay trở lại ngôi nhà lớn. Ngay lúc đó họ ngay thấy phía dưới họ trong thị trấn những tiếng kèn hiệu cất vang và tiếng tù vàng chiến tranh thúc lên. Vì đức vua mọi người trong thị trấn và những ai sống gần đó có thể vũ trang được đều đã vội vã lao về và tập hợp lại.
Jomer và bốn người người khách ngồi bên bàn của đức vua, và đức vua đã ngồi đợi sẵn ở đấy cùng với công nương Jowyn. Họ ăn và uống rất nhanh. Những người khác đều lặng im trong lúc Thjoden hỏi Gandalf về Saruman.
"Ai đoán được là sự phản bội của hắn đến mức nào?" Gandalf nói. "Hắn không phải luôn độc ác. Đã có lúc ta không hề nghi ngờ rằng hắn là bạn của Rohan; và thậm chí khi tim hắn trở nên lạnh lẽo hơn, thì hắn vẫn thấy các anh hữu dụng. Nhưng bây giờ thì hắn đang sớm bày mưu huỷ hoại ông, dưới cái mặt nạ Tình Bạn, cho đến khi hắn sẵn sàng. Trong những năm đó nhiệm vụ của Lưỡi Sâu rất dễ dàng, và tất cả những gì mà ông làm đều nhanh chóng được những người ở Isengard nhanh chóng biết được; vì vùng đất của ông rất mở rộng, và những người lạ liên tục đến rồi đi. Và Lưỡi Sâu thì cứ liên tục thì thào bên tai ông, đầu độc ý nghĩ ông, làm tim ông run sợ, làm tay chân ông yếu ớt đi, trong khi những người khác nhìn và không làm gì, và ý chí của ông nằm trong sự kiềm giữ của hắn.
"Nhưng khi ta trốn thoát và cảnh cáo các ông, thì chiếc mặt nạ bị xé toạc, với những ai thấy được. Sau đó Lưỡi Sâu chơi một trò rất nguy hiểm, hắn luôn tìm cách để trì hoãn ông, để ngăn cản toàn bộ sức mạnh của ông tập hợp lại. Hắn rất khôn khéo: hắn làm mờ đi sự cảnh giác của con người, hoặc là tiến hành mọi việc dựa trên sự sợ hãi của ông, tuỳ theo trường hợp. Anh có nhớ rằng hắn đã hăm hở thế nào khi tranh cãi không cho người nào thoát về phương bắc, trong khi mối nguy hiểm tức thời lại ở phía tây? Hắn đã thuyết phục ông cấm không cho Jomer đuổi theo bọn Orc đột nhập. Nếu Jomer không bất tuân những gì được nói bằng giọng của Lưỡi Sâu qua miệng ông, thì những tên Orc đó lúc này đã đến Isengard, mang theo một phần thưởng quý giá. Không phải thật sự là phần thưởng mà Saruman muốn hơn tất cả, nhưng ít nhất đó là hai thành viên trong Đội Đồng Hành của tôi, những người chia xẻ một hy vọng bí mật, mà thậm chí đối với ông, thưa lãnh chúa, tôi cũng không thể nói công khai được. Ông có dám nghĩ đến việc chúng sẽ gây ra hậu quả như thế nào không, hoặc là về cái mà Saruman bây giờ đã có thể biết được để phá hoại chúng ta?"
"Ta nợ Jomer rất nhiều," Thjoden nói. "Một trái tim trung thực có thể vượt trên cái lưỡi." "Cũng nói thêm rằng," Gandalf nói, "rằng với những con mắt gian xảo thì sự thật có thể khoác một vẻ mặt ghê tởm."
"Thật sự là mắt của ta đã gần như mù," Thjoden nói. "Ta nợ ông với phần lớn tất cả những điều đó, khách của ta. Một lần nữa ông đã đến đúng lúc. Ta sẽ tặng ông một món quà trước khi ông đi, do chính ông lựa chọn. Ông chỉ việc nêu tên bất kỳ cái gì thuộc về ta. Giờ thì ta chỉ giữ lại thanh gươm của mình thôi!"
"Việc ta đến đúng lúc hay không vẫn chưa thể thấy được," Gandalf nói. "Nhưng về món quà của ngài, thưa lãnh chúa, ta sẽ lựa chọn một cái rất cần cho ta: sự nhanh nhẹn và đảm bạo. Hãy cho ta con Bản Sao Bóng Đêm! Trước đây nó chỉ được cho mượn, nếu như chúng ta có thể gọi nó là sự vay mượn. Nhưng bây giờ ta sẽ cưỡi nó đi vào một mối nguy hiểm khủng khiếp, mang bạc chống với bóng đêm: ta sẽ không mạo hiểm bất kỳ cái gì không thuộc về chính ta. Và điều đó thật sự sẽ là một mối ràng buộc giữa chúng ta."
"Ông chọn rất tốt," Thjoden nói; "và ta sẽ vui mừng giao nó cho ông. Nhưng đó là một món quà vĩ đại. Không có gì giống được như Bản Sao Bóng Đêm. Bên trong nó là một trong những con chiến mã vĩ đại từ thời cổ vừa trở về. Sẽ không còn con nào như thế quay về. Và với các ông, những vị khách khác của ta, ta sẽ đề nghị tặng bất nhưng món quà như vậy với những gì có thể tìm thấy được trong kho vũ khí của ta. Các ông không cần đến những thanh gươm, thế nhưng ở đấy có những cái mũ trụ và những cái áo giáp được chế tạo tinh xảo, những món quà tặng cho cha ta từ tận Gondor. Hãy chọn lấy chúng trước khi chúng ta đi, và có thể chúng sẽ rất có ích cho các ông!"
Bây giờ thì người ta đã mang đến những chiến phục từ trong kho của đức vua, và họ choàng vào cho Aragorn và Legolas những bộ áo giáp sáng loáng. Họ cũng chọn những cái mũ trụ, và những cái khiên tròn: chủ của chúng đã dát đầy vàng và gắn ngọc lên chúng, những viên ngọc lục, hồng và bạch. Gandalf không mặc áo giáp; và Gimli không cần áo giáp, thậm chí như có thể tìm được thấy những cái áo giáp vừa với khổ người của ông, vì không có cái áo giáp dài nào trong kho vũ khí của Edoras lại có thể chế tạo tốt hơn cái áo giáp ngắn của ông được rèn từ dưới Rặng Núi Phía Bắc. Thế nhưng ông cũng chọn một cái mũ làm từ thép và da rất vừa vặn với cái đầu tròn của ông; và ông cũng lấy một cái khiên nhỏ. Nó chạm hình một con ngựa đang phi, màu trắng trên nền xanh, đó là biểu tượng của Ngôi Nhà của Eorl.
"Có thể nó sẽ có ích cho ông!" Thjoden nói. "Nó được làm cho ta từ những ngày Thengel, khi ta vẫn còn là một đứa trẻ."
Gimli cúi mình. "Tôi rất tự hào, thưa Lãnh Chúa vùng Đánh Dấu, được mang những chiến phục của ngài," ông nói. "Thật sự là tôi nên gánh một con ngựa hơn là để một con chở tôi. Tôi thích chân mình hơn. Nhưng có thể là tôi sẽ đến đấy nơi tôi có thể đứng và chiến đấu."
"Có lẽ như thế thì tốt hơn," Thjoden nói.
Vị vua đứng dậy, và ngay lập tức Jowyn bước đến và mang theo một cốc rượu. Ferthu
Thjoden hbl! nàng nói. "Xin hãy nhận cốc rượu này và uống nó trong giờ phút vui vẻ. Sức khoẻ sẽ đi cùng mọi người khi đến và đi!"
Thjoden uống rượu trong cốc và nàng đưa nó cho những người káhc. Khi nàng đứng trước Aragorn nàng chợt dừng lại và nhìn về phía ông, và rồi mắt nàng sáng lên. Và rồi ông nhìn xuống khuôn mặt xinh đẹp của nàng và mỉm cười; nhưng khi ông cầm lấy chiếc cốc, tay ông chạm vào tay nàng, và ông biết rằng nàng đang run lên với cái chạm này. "Xin chào Aragorn con trai Arathorn!" nàng nói. "Xin chào Công Nương Rohan!" ông trả lời, nhưng mặt ông bây giờ đang run lên và ông không mỉm cười.
Khi tất cả mọi người đều đã uống, đức vua đi xuống sảnh đường về phía cửa. Những người bảo vệ đang đợi ông ở đấy, và các sứ giả đứng đấy, tất cả các lãnh chúa và thủ lĩnh trong vùng Edoras và lân cận đã tập hợp lại.
"Nhìn đây, ta sẽ đi, và có vẻ như đây là chuyến đi của ta," Thjoden nói. "Ta không còn con cái. Thjodred con trai ta đã bị giết. Ta chỉ định Jomer cháu ta là người thừa kế của ta. Nếu không ai trong số chúng ta trở về, thì hãy chọn một chúa tể mới theo ý các ông. Nhưng ta cần một người ở lại chăm lo cho thần dân mà ta để lại phía sau, để điều khiển họ ở lãnh thổ của ta. Ai trong số các ông sẽ ở lại?"
Không ai trả lời.
"Các ông không thể nêu tên một ai sao? Thần dân của ta tin tưởng ai?"
"Vào người ở trong Ngôi Nhà của Eorl," Hbma trả lời.
"Nhưng ta không thể bỏ lại Jomer, và anh ta cũng sẽ không ở lại," vị vua nói; "và anh ta là người cuối cùng của Ngôi Nhà này."
"Hạ thần không nói đến Jomer," Hbma nói. "Và ông ấy cũng phải là người cuối cùng. Vẫn còn Jowyn, con gái của Jomund, em của ông ấy. Nàng không biết sợ hãi và có trái tim cao thượng. Tất cả mọi người đều yêu mến nàng. Hãy để nàng làm lãnh chúa của Eorlingas, trong khi chúng ta ra đi."
"Cứ như vậy," Thjoden nói. "Hãy để các sứ giả thông báo cho mọi người rằng Công Nương Jowyn sẽ dẫn dắt họ!"
Thế rồi đức vua ngồi lên chiếc ghế phía trước cửa của ông, và Jowyn quỳ xuống trước ông và nhận từ ông thanh gươm và một cái áo giáp xinh đẹp. "Xin tạm biệt cháu gái ta!" ông nói. "Đây là một giờ phút tăm tối, nhưng có thể chúng ta sẽ trở về Lâu Đài Vàng. Nhưng mọi người ở Dunharrow có thể bảo vệ được chính mình khá lâu, và nếu trận chiến trở nên bất lợi, những ai có thể trốn thoát được sẽ về đó."
"Xin đừng nói vậy!" nàng trả lời. "Cháu sẽ trụ ở đây một năm, mong ngóng từng ngày cho đến khi bệ hạ trở về." Nhưng khi nàng nói thì mắt nàng lại hướng sang Aragorn đang đứng cạnh bên.
"Đức vua sẽ trở lại," ông nói. "Đừng sợ! Địa ngục không phải đợi ta từ phía Tây mà là từ phía Đông."
Lúc này đức vua đã đi xuống cầu thang với Gandalf bên cạnh ông. Những người khác đi theo. Aragorn nhìn ngược lại khi họ băng qua cổng. Jowyn đứng lại đơn độc trước những cánh cửa của ngồi nhà ở đầu cầu thang; thanh gươm chống đứng phía trước nàng, và tay nàng đặt lên chuôi gươm. Lúc này nàng đã choàng áo giáp và sáng lên như bạc trong ánh mặt trời.
Gimli bước đi bên Legolas, rìu trên vai. "Được lắm, cuối cùng thì chúng ta cũng khởi hành!" ông nói. "Con Người cần nhiều lời nói trước khi hành động quá. Rìu của tôi cứ nhấp nhỏm trên tay tôi. Dù vậy tôi không nghi ngờ rằng những người Rohirrim này lại xuôi tay khi đến đấy. Dù sao thì việc chiến tranh cũng không hợp với tôi. Tôi sẽ tham chiến như thế nào? Ước gì tôi có thể đi bộ chứ không phải bập bềnh như một cái túi cát trước cái yên ngựa của Gandalf."
"Tôi đoán là còn nhiều chỗ an toàn hơn," Legolas nói. "Nhưng chắc chắn là Gandalf sẽ vui lòng hạ ông xuống đứng trên chân mình khi cuộc chiến bùng nổ; hoặc là chính con Bản Sao Bóng Đêm sẽ làm thế. Một cây rìu không phải là một món vũ khí của một kỵ sĩ."
"Và một Người Lùn thì không phải là một kỵ mã. Tôi sẽ chặt vào cổ bọn orc, chứ không phải lấy da đầu Con Ngựa," Gimli nói, vỗ lên cán rìu.
Họ thấy một đội quân đông đảo con người đang chờ họ ở cổng, già và trẻ, tất cả đều sẵn sàng trên yên. Khoảng hơn một ngàn người đã tập hợp lại. Những ngọn kích của họ nhìn một cánh rừng. Họ thét vang thật lớn và vui mừng khi Thjoden xuất hiện. Một Một số giữ con ngựa của đức vua, Bờm Tuyết, đã sẵn sàng, và một số giữ những con ngựa khác cho Aragorn và Legolas. Gimli đứng ỉu xìu, cáu kỉnh, nhưng Jomer đã đến chỗ ông, dắt theo con ngựa của mình.
"Xin chào, Gimli con trai của Gluin!" anh nói. "Tôi không có thời gian để học cách nói chuyện lịch sự dưới cái gậy của ông như ông từng ước. Nhưng chúng ta sẽ gạt đi cuộc cãi cọ của chúng ta chứ? Ít nhất tôi sẽ không nói xấu gì đến Công Nương của Rừng."
"Tôi sẽ quên đi sự phẫn nộ của mình một thời gian, hỡi Jomer con trai của Jomund," Gimli nói, "nhưng nếu ông có cơ hội thấy được Công Nương Galadriel bằng chính mắt mình, thì ông sẽ hiểu được bà chính là người công nương đẹp nhất, không thì tình bạn của chúng ta sẽ chấm dứt."
"Cứ thế đã!" Jomer nói. "Nhưng đến lúc đấy thì hãy thứ lỗi cho tôi, và dấu hiệu của việc thứ lỗi là xin hãy cưỡi ngựa cùng với tôi, tôi van ông. Gandalf sẽ dẫn đầu cùng với Lãnh Chúa của vùng Đánh Dấu, nhưng Chân Lửa, con ngựa của tôi, sẽ chở cả hai chúng ta, nếu ông muốn."
"Tôi thật sự rất biết ơn ông," Gimli vô cùng hài lòng nói. "Tôi sẽ vui mừng được đi với ông, nếu như Legolas, bạn đồng đội của tôi, có thể phi ngựa bên cạnh chúng ta."
"Mọi việc sẽ như vậy," Jomer nói. "Legolas sẽ ở bên trái tôi, và Aragorn sẽ ở bên phải tôi, và sẽ không có ai dám đứng trước chúng ta cả!"
"Con Bản Sao Bóng Đêm đâu?" Gandalf hỏi.
"Đang chạy hoang trên đồng cỏ," họ trả lời. "Nó không cho ai điều khiển nó cả. Nó đã đi xuống đó, vượt xuống chỗ cạn, như một bóng đen giữa rừng liễu."
Gandalf huýt sáo và gọi lớn tên con ngựa, và từ đằng xa nó ngẩng đầu rồi hí vang, và phóng nhanh về phía đạo quân như một mũi tên.
"Cơ thể nó nhìn như một hơi Gió Tây, nếu như có thể thấy được," Jomer nói, khi con ngựa vĩ đại phóng lên, cho đến khi nó đứng trước thầy phù thủy.
"Món quà dường như đã sẵn sàng để được ban tặng," Thjoden nói. "Nhưng tất cả hãy lắng nghe đây! Tại đây, vào lúc này, ta chỉ định người khách của ta, Gandalf Greyhame, người thông thái nhất trong những người tư vấn; người lữ hành được chào đón nồng hậu nhất, là một lãnh chúa của miền Đánh Dấu, một thủ lĩnh của Eorlingas khi mà nòi giống của chúng ta vẫn còn tồn tại; và ta trao tặng ông ấy con Bản Sao Bóng Đêm; hoàng tử của loài ngựa."
"Xin cám ơn ngài, Đức Vua Thjoden," Gandalf nói. Rồi thình lình ông trút cái áo khoác xám đi, và ném chiếc nón của mình đi, rồi phóng lên ngựa. Ông không đội mũ trụ hay mặc áo giáp. Mái tóc trắng như tuyết của ông bay tung lên trong gió, cái áo khoác trắng của ông sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.
"Hãy nhìn đây, đây là Kỵ Sĩ Trắng!" Aragorn kêu lên, và tất cả đều nghe thấy lời này.
"Đức Vua và Kỵ Sĩ Trắng của chúng ta!" họ kêu lên. "Hướng về Eorlingas!"
Tiếng kèn trumpet cất vang. Những con ngựa hí vang rền. Những ngọn kích loảng xoảng trên khiên. Rồi nhà vua giơ tay, và như một cơn gió lớn thổi mạnh, đoàn quân cuối cùng của Rohan giục ngựa như ánh chớp về phía Tây. Ở xa phía dưới đồng bằng Jowyn nhìn thấy ánh kích của họ lấp lánh, khi nàng vẫn đứng, đơn độc trước những cánh cửa của ngôi nhà câm lặng.
Còn tiếp....
Chúa Tế Của Những Chiếc Nhẫn - Quyển II Chúa Tế Của Những Chiếc Nhẫn - Quyển II - Tolkien Chúa Tế Của Những Chiếc Nhẫn - Quyển II