They say love is blind…and marriage is an institution. Well, I’m not ready for an institution for the blind just yet.

Mae West

 
 
 
 
 
Tác giả: Thị Kim
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 78 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 706 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 02:53:25 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 72: Phò Mã Và Cố Nhân
ịch: Mon
***
Chuyện này thật là lạ. Vân Phỉ nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng chỉ có một khả năng, chính là Vân Định Quyền muốn thay mận đổi đào. Nếu tối nay Lâm Thanh Hà sinh con gái thì dễ xử, nếu sinh được con trai thì sẽ là con của chính thất, có Lâm Thanh Phong gây sức ép, hắn sẽ phải suy xét tới việc lập đứa trẻ này làm thái tử. Cho nên có thể hắn đã sai Vân Thừa Cương chuẩn bị một đứa con gái, để Liễu nương tử mang vào cung, nếu Lâm Thanh Hà sinh con trai thì sẽ tráo đổi hai đứa trẻ.
Vân Phỉ nghĩ ngợi một lát rồi nó với Phục Linh: “Sáng sớm ngày mai, nhân lúc trời còn chưa sáng, em hãy lén vào rừng mai bên đường dẫn đến Quý Hoa cung, xem xem trong đó có thứ gì bị người ta làm rớt không. Nếu nhặt được thì lập tức mang về cho ta.”
Phục Linh nói: “Dạ, công chúa ngủ trước đi, trời không còn sớm nữa rồi.”
“Ừ, em nhất định phải cẩn thận, đừng để ai nhìn thấy.”
“Nô tì biết rồi.”
Vân Phỉ căn dặn mọi chuyện rồi mới chịu đi ngủ. Vừa thức dậy, Phục Linh đã ở bên cạnh, nhẹ nhàng gọi: “Công chúa.”
Vân Phỉ lập tức mở mắt ra, ngồi dậy.
“Công chúa, nô tì tìm được thứ này trong rừng mai.”
Trên tay Phục Linh nâng một miếng ngọc bội, trên đó được buộc một sợi dây treo những viên ngọc nhỏ màu xanh. Đây không phải là thứ trên người Triệu Hiểu Phù, vậy đương nhiên là đồ của Vân Thừa Cương. Vân Phỉ vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, đúng là thu hoạch bất ngờ. Hôm qua nàng nghe được một tiếng động nhỏ, cảm thấy có đồ vật gì đó rơi xuống đất nhưng cũng không hy vọng là tìm được thứ gì cho lắm. Có lẽ là lúc ấy Triệu Hiểu Phù và Vân Thừa Cương đều kích động cho nên không phát hiện ra có đồ bị rơi.
Nàng tươi cười, cất miếng ngọc bội đi.
Phục Linh nói: “Công chúa, lúc nãy trên đường về, em nghe nói hoàng hậu đã sinh rồi.”
Vân Phỉ hỏi: “Là một tiểu công chúa phải không?”
Phục Linh lắc đầu, sắc mặt có vẻ nghiêm trọng: “Hoàng hậu khó sinh, tiểu hoàng tử vừa sinh ra đã tắt thở.”
Vân Phỉ ngẩn ngơ mà nhìn Phục Linh, kinh ngạc đến nỗi không nói được lời nào.
Nàng chỉ nghĩ là Lâm Thanh Hà sẽ sinh được một tiểu công chúa, bất luận có phải là con ruột của Vân Định Quyền hay không, nó cũng chỉ có thể là công chúa. Không ngờ kết quả lại thế này.
Trước khi sinh, Lâm Thanh Hà đã phải chịu sự xóc nảy trên một quãng đường khá dài tới kinh thành, thân thể nàng ta vốn yếu đuối, đứa trẻ này khó sinh mà chết cũng không phải không có khả năng, như thế cũng đúng như ý của Vân Định Quyền.
Thế nhưng, có thật là đứa trẻ này khó sinh mà chết không?
Vân Phỉ vội vàng chạy tới Hiền Minh cung thì thấy Ngọc Trì đang vội vã đi ra ngoài với vẻ mặt mệt mỏi, thấy Vân Phỉ thì nàng ta lập tức nói: “Công chúa đến rất đúng lúc, nương nương đang bảo nô tì đến mời công chúa đây.” Hai mắt nàng ta đỏ au, vẻ mặt tiều tụy, vừa nhìn đã biết là cả đêm không ngủ.
“Đêm qua ngươi ở bên cạnh hoàng hậu mãi chứ?”
“Hoàng thượng sai nô tì canh giữ bên ngoài, bên trong có hai bà đỡ cùng một vị nữ đại phu, là người được Đoan vương mời từ ngoài cung vào.”
Vân Phỉ vội vã bước vào phòng ngủ của Lâm Thanh Hà, bên trong đã được dọn dẹp sạch sẽ, Lâm Thanh Hà nằm trên giường không động đậy, không biết có đang ngủ hay không.
Ngọc Trì bước tới, khẽ gọi: “Nương nương, công chúa đến rồi.”
“Công chúa.” Trên giường vang lên tiếng nói rất yếu ớt.
Vân Phỉ bước tới trước thì thấy sắc mặt Lâm Thanh Hà trắng bệch, hai mắt đỏ hoe, chỉ trong vòng một đêm mà nàng ta đã như già đi cả chục tuổi, dung nhan đang tuổi thanh xuân tươi trẻ bị khô héo gầy mòn chỉ trong một đêm.
Cùng là phụ nữ, hơn nữa lúc này đã có thai nên khi Vân Phỉ nhìn Lâm Thanh Hà thì trong lòng cũng thấy chua xót, nhẹ nhàng an ủi: “Mẫu hậu hãy giữ gìn sức khỏe, ngày tháng còn dài, sẽ còn có đứa con khác.”
Lâm Thanh Hà nắm chặt tay Vân Phỉ, run run nói: “Lúc ấy ta đau đớn đến kiệt sức nên không tỉnh táo lắm, nhưng rõ ràng ta nghe thấy tiếng trẻ con khóc, sao có thể vừa tắt thở khi sinh ra? Nhất định là Đức phi đã làm gì đó, hoàng thượng đuổi con đi, ông ta chắc chắn cũng là đồng mưu, chuyện này nếu không được hoàng thượng cho phép thì Đức phi sẽ không dám to gan đến thế.”
Vân Phỉ nói: “Mẫu hậu, người nghe con nói, nếu mẫu hậu sinh được một hoàng tử khỏe mạnh thì chắc chắn phụ hoàng sẽ không nỡ bỏ nó, dù sao đó cũng là cốt nhục của phụ hoàng.”
“A Tông cũng là cốt nhục của ông ấy, sao không thấy ông ấy có chút tình cảm gì với nó, huống chi là một đứa trẻ vừa mới chào đời.”
Đêm qua, không chỉ mình Vân Phỉ bị Vân Định Quyền đuổi đi mà Ngọc Trì – thị nữ bên cạnh Lâm Thanh Hà cũng không được ở lại bên cạnh, đương nhiên Lâm Thanh Hà sẽ cảm thấy bên trong có chuyện mờ ám.
“Mẫu hậu, Liễu nương tử mà đêm qua Đoan vương mời vào cung rất đáng nghi. Nếu mẫu hậu nghi là Đức phi động tay động chân gì đó thì nên lập tức phái người điều tra vị Liễu nương tử kia.”
Lâm Thanh Hà nghiến răng nói: “Ta biết, cha con không muốn ta sinh được con trai.”
Vân Phỉ nói nhỏ: “Mẫu hậu, theo như con đoán thì đúng là phụ hoàng không muốn người sinh được con trai nhưng cũng sẽ không tàn nhẫn đến độ giết chết con trai mình, cho nên ông ấy bảo Đoan vương đưa Liễu nương tử vào, tính toán rằng nếu mẫu hậu sinh được con trai thì sẽ dùng một bé gái để tráo đổi. Nếu ông ấy muốn giết đứa trẻ này thì sẽ không cần làm những chuyện vòng vèo như thế. Nhất định là Đức phi nảy lòng độc ác, nhân lúc phụ hoàng không ở đó mà…”
“A Phỉ, con nói có lý lắm, ta sẽ không tha cho bọn họ.” Hai hàng lệ từ trong mắt Lâm Thanh Hà chảy dài xuống mặt, nỗi hận trong lòng nàng như một con dao, đâm vào khiến máu chảy đầm đìa.
“Mẫu hậu hãy tĩnh dưỡng thân mình lại trước đã rồi hãy nghĩ cách báo thù. Trước hết hãy điều tra Liễu nương tử kia trước đã, còn cả người bên cạnh Đoan vương nữa.”
Hai mắt Lâm Thanh Hà đỏ ngầu, căm hận nói: “Thù này ta nhất định phải báo, cho dù có đánh đổi ngôi vị hoàng hậu này, ta cũng sẽ không tha cho bọn chúng.”
Vân Phỉ rời khỏi Hiền Minh Cung với tâm trạng nặng nề. Không biết từ lúc nào, trời đã có tuyết rơi lất phất. Trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay rơi vào một sớm mùa đông lạnh lẽo thê lương. Rốt cuộc thì đứa trẻ ấy bị làm sao, có thể chỉ có Vân Định Quyền và Đức phi mới biết.
Thục phi rời khỏi hoàng cung, hoàng hậu mất con, hậu cung của Vân Định Quyền trở nên hết sức u ám. Nhưng trong Ý Đức cung thì lại tràn ngập không khí vui mừng, Đức phi đã chọn cho Vân Thừa Cương bảy cô gái tài đức vẹn toàn, đích thân bà ta mang hình và lý lịch của họ đến ngự thư phòng cho Vân Định Quyền xem.
Vân Định Quyền xem qua một lượt rồi gật đầu nói: “Trẫm đặt rất nhiều hy vọng vào Thừa Cương nên vương phi cũng phải tuyển chọn thật cẩn thận.”
Anh Hồng Tụ vừa nghe xong thì mừng như mở cờ trong bụng, có phải hắn đang ám chỉ Đoan vương phi sau này sẽ là mẫu phi thiên hạ? Vậy Vân Thừa Cương sẽ là thái tử rồi.
“Hoàng thượng, thần thiếp muốn triệu bảy vị tiểu thư này vào cung để người và Thừa Cương cùng chọn. Thần thiếp vụng về, một mình không quyết định được, chuyện đại sự thế này phải nhờ hoàng thượng làm chủ cho.”
Vân Định Quyền gật đầu. “Được, nàng chọn ngày rồi triệu mấy vị tiểu thư này vào cung đi.”
Đức phi mừng rỡ cáo lui, sau khi về Ý Đức Cung thì giở lịch ra xem, cuối cùng định ngày chọn vương phi là ngày mồng tám tháng chạp.
Triệu Hiểu Phù nghe được tin tức này liền báo cho Vân Phỉ biết. Từ cái đêm Lâm Thanh Hà sinh, Vân Phỉ không gặp Triệu Hiểu Phù nữa, lúc này gặp được nàng ta, không khỏi nhớ đến chuyện trong rừng mai tối đêm hôm đó.
Rốt cuộc thì Triệu Hiểu Phù có tình cảm thế nào với Vân Thừa Cương? Vân Phỉ làm ra vẻ tò mò, hỏi: “Quận chúa, những người được chọn làm Đoan vương phi thế nào?”
“Sao ta biết được chứ.” Triệu Hiểu Phù hừ một tiếng, có vẻ không quan tâm: “Chắc cũng không ngoài con gái của mấy vị công thần trong triều.”
Vân Phỉ chú ý quan sát thần sắc của nàng ta, có vẻ như không hề có sự đố kỵ nào. Nếu nàng ta có tình cảm với Vân Thừa Cương thì sẽ không thờ ơ vô cảm với những người được chọn là Đoan vương phi như thế.
Vân Phỉ thầm thờ dài một hơi, lại thử tiếp một câu: “Đoan vương diện mạo anh tuấn, võ công cao cường, lại được phụ hoàng tin dùng, không biết ai sẽ là người may mắn được gả cho hoàng huynh đây.”
Triệu Hiểu Phù cười lạnh với vẻ khinh bỉ, gạt đề tài này sang một bên, nói với Vân Phỉ: “Vậy chúng ta sẽ đi thăm mẹ cô vào ngày mồng tám.”
Vân Phỉ cười tươi tắn: “Được, ta sẽ phái người đi báo cho thế tử ngay, hôm ấy phiền quận chúa phải giả làm cung nữ.”
“Đa tạ công chúa, ta cáo từ trước.”
Sau khi Triệu Hiểu Phù đi, Vân Phỉ liền đến ngự thư phòng xin Vân Định Quyền cho phép mình đến Ân Minh Tự thăm mẹ vào ngày mồng tám tháng chạp.
Vân Định Quyền không hề nghi ngờ gì, lập tức đồng ý ngay.
Vân Phỉ đang định cáo lui thì Vân Định Quyền gọi nàng lại: “A Phỉ, có chuyện này ta muốn hỏi con.”
“Xin phụ hoàng cứ hỏi.”
“Trong lòng con có vừa ý người nào chưa?”
Vân Phỉ ngẩn ra, sau đó lòng thấy nặng nề. Có ý gì chứ? Muốn lợi dụng nàng thêm lần nữa sao? Lần này định gả nàng cho ai đây?
Vân Định Quyền nói: “Trẫm bảo Đức phi chọn cho con một phò mã, nếu trong lòng con thích ai đó thì nói ra nghe thử.”
Vân Phỉ vừa nghe nói Đức phi chọn phò mã cho nàng thì thầm cười lạnh một cái. Sao bà ta lại chọn cho nàng một phò mã tốt được chứ. Vân Định Quyền giao chuyện này cho bà ta làm, lẽ nào không biết người Đức phi hận nhất chính là ba mẹ con nàng sao.
Nàng cố nén sự căm phẫn trong lòng, nở nụ cười gượng gạo: “Chuyện này con vẫn chưa nghĩ đến, nhưng nếu phụ hoàng đã hỏi thì con cũng xin nói thật, trong lòng con quả thật có thích một người, người này rất được phụ hoàng tin dùng.”
“Ai?”
“Tống Kinh Vũ.”
“Hắn sao?” Vân Định Quyền ngẩn người một lát rồi cũng cười, lòng không hề nghi ngờ gì cả, bởi vì lúc trước Tống Kinh Vũ hộ tống A Tông vào kinh làm con tin, Vân Phỉ và hắn sớm chiều gặp nhau, chắc là lâu ngày sinh tình.
Vân Định Quyền nghĩ ngợi rồi nói: “Đáng tiếc, thân phận của hắn quá thấp, không xứng với con.”
“Phụ hoàng, tuy địa vị của Tống Kinh Vũ hơi thấp nhưng lại rất trung thành với phụ hoàng, hơn nữa còn đang giữ chức thống lĩnh cấm vệ quân trong cung.”
Vân Định Quyền trầm ngâm không nói, nhưng vẻ mặt thì đã hơi dao động. Vị trí thống lĩnh cấm vệ quân trong cung rất quan trọng, nhất định phải là người tâm phúc. Vân Phỉ biết chỗ yếu của Vân Định Quyền nên đánh một kích là trúng ngay.
Vân Phỉ khẩn cầu. “Con đã từng gả cho người ta, người gia thế quá tốt thì e là sẽ chê con. Lần trước thành thân là bị bức ép, lần này con muốn được tự làm chủ, mong phụ hoàng đồng ý.”
Nhắc tới chuyện hôn nhân lần trước, Vân Định Quyền cũng hơi áy náy, cuối cùng cũng gật đầu: “Tống Kinh Vũ cũng là một người rất thích hợp, trẫm phong hắn là phiêu kỵ đại tướng quân, như thế cũng coi như xứng với con.”
“Đa tạ phụ hoàng.”
Vân Phỉ thở phào nhẹ nhõm. So với việc để Đức phi chọn ình một phò mã đáng ghét, chi bằng nàng ra tay trước một bước, giữ ình một đường lui.
Chiết Tẫn Xuân Phong Chiết Tẫn Xuân Phong - Thị Kim