Mỗi con người có 03 loại tính cách: tính cách anh ta phô bày, tính cách anh ta có, và tính cách anh ta nghĩ anh ta có.

Alphonse Karr

 
 
 
 
 
Tác giả: Thị Kim
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 78 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 706 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 02:53:25 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 44: Đêm Thứ Hai
ịch: Mon
May mà chân tay Úy Đông Đình nhanh nhẹn nên lập tức đưa tay chụp được ‘ám khí’ kia. Y cầm chiếc giày thêu màu đỏ, xụ mặt, im lặng đi đến bên giường.
Vân Phỉ nhìn ánh mắt thâm thúy khó đoán và gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị của y, tim như bị ai thắt lại. Trời ạ, đừng nói y cầm chiếc giày tới quất nàng nha.
Nàng lập tức chui vào trong chăn, hèn nhát vùi cả đầu vào trong ấy, giống như là một con rùa rụt đầu vào mai. Trước kia nàng chưa bao giờ sợ y, nhưng bây giờ chột dạ nên biết làm sao được.
Qua một lúc mà vẫn không thấy y có động tĩnh gì, Vân Phỉ len lén từ trong chăn he hé nhìn ra ngoài.
Úy Đông Đình đưa lưng về phía nàng, bộ đồ cưới đã được cởi ra, bên trong là bộ đồ lót màu trắng mỏng làm bằng tơ tằm nhẹ nhàng dán sát vào người. Theo mỗi cử động của y, những đường cong trên lưng đều loáng thoáng ẩn hiện. Lúc y thả bộ quần áo xuống, cánh tay vươn nhẹ ra, những khối cơ bắp ở đầu vai ẩn chứa một năng lượng tràn trề thấy rõ. Vân Phỉ nhìn cánh tay nhỏ bé mảnh khảnh của mình, lập tức đánh mất ý định đánh tay đôi, chiến đấu với y đến cùng.
Y vừa xoay người lại, Vân Phỉ lại vội vàng giấu mặt vào chăn.
Đột nhiên có một sức mạnh giật lấy cái chăn từ tay nàng làm gương mặt hoảng hốt của nàng lộ ra ngoài. Nàng nhìn y với vẻ thấp thỏm bất an, như trước mặt có giặc dữ.
Điều bất ngờ là y không thèm nhìn nàng lấy một cái, sa sầm mặt lấy chăn đắp lên người rồi sau đó hai tay khoanh trước ngực mà ngủ, coi nàng như không khí.
Vân Phỉ không dám thở mạnh, trong lòng vừa kinh hãi vừa vui mừng. Không ngờ y chung chăn chung gối với nàng hai đêm liền mà lại không chạm vào nàng.
Thế này là thế nào? Là thật sự bị nàng chọc tức, lòng tự tôn bị tổn thương nghiêm trọng cho nên ngay cả hứng thú động phòng cũng không có sao? Hay là cơ thể có bệnh tật gì đó? Nàng cứ suy nghĩ vẩn vơ mà chả hiểu ra làm sao cả, chỉ biết vừa kích động vừa mừng rỡ.
Úy Đông Đình vốn nằm ngửa, một lúc sau thì trở mình đưa lưng về phía nàng, đưa tay tắt ngọn đèn bên cạnh giường.
Căn phòng lập tức tối om, chỉ còn lại một ngọn đèn nhỏ ở góc phòng, xuyên qua tấm màn lụa, tỏa ra ánh sáng lờ mờ.
Tối qua, do Vân Phỉ ngồi xe ngựa cả ngày, cực kỳ mệt mỏi nên mới nhanh chóng ngủ say. Nhưng hôm nay bị nhốt trong phòng nghỉ ngơi suốt ngày nên lúc này hoàn toàn không buồn ngủ, hơn nữa có Úy Đông Đình nằm bên cạnh, cái cảm giác bên người đặt một trái bom không biết khi nào sẽ nổ này quả thật làm nàng không ngủ được.
Thái độ trầm tĩnh bất ngờ của Úy Đông Đình khiến cho nàng cảm thấy thật khó hiểu, trong lòng cứ thấp thỏm bất an, giống như bị buộc vào một sợi dây treo lơ lửng trên không trung. Từ khi gặp lại, tổng cộng y nói với nàng chưa quá ba câu, đột nhiên từ ánh dương ấm áp biến thành núi băng lạnh giá, đúng là khiến người ta không thích ứng được.
Thậm chí Vân Phỉ đã định nói với y, ngươi muốn báo thù thế nào thì cứ việc làm đi, cứ chậm rãi tra tấn kiểu dùng dao cùn giết người thế này ta không thích.
Nàng nằm thẳng tắp, cứng đờ trên giường, không dám nhúc nhích. Mãi đến khi tiếng hít thở của Úy Đông Đình ổn định nhịp nhàng, dường như đã chìm vào giấc ngủ thì nàng mới dám nhẹ nhàng nhúc nhích chân tay, sau đó lập tức dừng lại, nghe ngóng động tĩnh của Úy Đông Đình. Dường như y đã ngủ thật rồi, cứ nằm nghiêng như thế mà không có phản ứng gì.
Cuối cùng Vân Phỉ cũng thở phào, muốn tìm một tư thế thoải mái để ngủ. Đáng tiếc ban ngày nghỉ ngơi nhiều quá nên cứ trằn trọc mãi mà vẫn không buồn ngủ. Nhờ vào ánh đèn lờ mờ, nàng len lén nhìn Úy Đông Đình đang nằm bên cạnh.
Y vẫn duy trì tư thế nằm nghiêng ấy, từ đầu đến cuối không hề nhúc nhích. Nàng không khỏi nhớ đến tối qua, y đến vào lúc nửa đêm, mới mờ sáng đã phải đi, ngay cả chiến giáp cũng lười cởi mà ngủ luôn. Nhất định là vì bận chiến đấu với Lâm Thanh Phong nên mới mệt mỏi như thế, mới ngủ say như thế. Nghĩ tới tình cảnh hiện nay của y, nàng đột nhiên nảy sinh cảm giác không đành lòng.
Nàng nghĩ ngợi lung tung một lúc thật lâu nên hơi khát, do dự một lát, nàng nhẹ nhàng ngồi dậy, leo qua khỏi người y.
Hai chiếc giày nằm ngay ngắn trên bệ để giày, lòng nàng chợt thấy cảm động. Chậm rãi mang hai chiếc giày thêu hoa được y đặt sẵn sàng vào, nàng nhẹ nhàng đi đến bên cửa sổ. Uống hết một ly nước, nàng lại nhẹ nhàng về giường, lẳng lặng leo qua người y.
Nhưng ngay lúc nàng vừa bỏ một chiếc đùi qua thì y đột nhiên xoay người, đồng thời giữ chặt eo nàng lại. Nàng giật mình la lên một tiếng rồi lập tức không dám nhúc nhích, tạo thành một tư thế cực kỳ mờ ám, nàng ngồi ngay trên người y.
Ánh mắt của y sáng kinh hồn, không giống như ánh mắt vừa mơ màng tỉnh dậy. Lẽ nào y vẫn luôn không ngủ? Nàng cố nén sự hoảng loạn trong lòng, nở một nụ cười gượng: “Xin lỗi đã làm huynh tỉnh giấc.”
Úy Đông Đình không nói tiếng nào, tay đặt trên eo nàng, hơi dùng sức. Nàng cứng đờ, gần như sắp biến thành một khúc gỗ. Những ngón tay đặt bên hông nàng như mang theo nhiệt độ nóng kinh người, khiến nơi ấy bắt đầu nóng lên như bị lửa thiêu.
Trong sự yên tĩnh tột độ, cuối cùng y cũng chịu lên tiếng nói một câu: “Nặng quá, xem ra nàng ở Lục gia rất tốt, nuôi tới béo phì rồi mà.”
Béo phì… Vân Phỉ bị từ này làm tức tới mức mờ mắt, suýt nữa là hộc máu lên mặt y. Đây là từ để miêu tả một thiếu nữ duyên dáng đáng yêu sao? Chút áy náy hiếm hoi lúc nãy cũng bị y làm tức giận bỏ chạy mất. Nàng dùng sức đẩy vào ngực y một cái, muốn leo từ trên người y xuống dưới.
Nàng vốn tưởng y sẽ không dễ dàng buông tay, ai ngờ y lại thả Lỏng tay mặc cho nàng leo xuống. Nhưng ngay lúc nàng vừa nằm xuống, y lập tức nghiêng người, nằm đè lên người nàng.
Nàng cả kinh, còn chưa kịp có bất kỳ phản ứng nào thì một nụ hôn gần như khiến nàng nghẹt thở đã đặt lên môi nàng. Cảm giác hận không thể nuốt chửng cả người nàng vào bụng ấy vừa xa lạ vừa đáng sợ. Điều càng đáng sợ hơn là một bàn tay nóng hổi đã thò vào trong áo nàng, bầu ngực mềm mại chưa từng có ai chạm tới đã bị nắm trong bàn tay y.
Nàng kinh hoàng la ú ớ vài tiếng nhưng đôi môi lại bị phong thật chặt. Mọi sự chú ý đều chuyển dời từ đôi môi đến bờ ngực, nàng cảm thấy như thứ y đang nắm không phải là bầu ngực của nàng mà là trái tim nàng, bị y bóp thật chặt. Nàng vừa thẹn thùng vừa cuống quýt, dùng hết sức lực hy vọng chặn được bàn tay của y.
Y giữ chặt tay nàng lên trên đỉnh đầu, cúi đầu mình đè xuống ngực nàng, cách bộ đồ cưới, dùng một sức mạnh không nặng không nhẹ nhưng có thể làm nàng thấy hơi hơi đau để cắn mút đầu vú nho nhỏ của nàng.
Trong nháy mắt, tim nàng như muốn nổ tung ra. Cảm giác mạnh mẽ mà xa lạ chưa từng có ấy làm cho nàng bối rối đến nỗi không biết lmà sao, đầu choáng mắt hoa, muốn ngất đi.
Một lúc sau, y mới chịu thả nàng ra, hai người đều thở hổn hển. Y chống tay hai bên người nàng, trong mắt lóe lên vẻ nguy hiểm lạ lùng.
Nàng sợ tới mức tim như ngừng đập. Thế nhưng, y không làm gì thêm nữa, chỉ nhìn nàng chằm chằm không hề chớp mắt. Rồi từ từ, hơi thở dồn dập nguy hiểm kia dẫn bình ổn trở lại, ánh mắt sáng rực ghê người kia cũng tối dần đi.
Y xoay người xuống, cầm quần áo của mình rồi ra khỏi phòng tân hôn, bước chân vừa nhanh vừa vội.
Vân Phỉ ngơ ngác nhìn bóng y khuất sau cánh cửa, mãi một lúc sau mới hoàn hồn lại, trái tim muốn nhảy ra ngoài khi nãy cũng từ từ về lại trong ngực.
Một vùng áo trước ngực bị y ngậm ướt, cảm giác lành lạnh hết sức rõ ràng, giống như là một dấu ấn được in lại trên ngực.
Rốt cuộc thì y có ý gì đây? Tại sao lại bỏ cuộc giữa chừng, chẳng lẽ là không làm được thật sao? Nếu không thì sao thành thân rồi mà vẫn chưa chịu hành động? Lòng nàng dấy lên một cảm giác không biết nên nói là vui hay buồn, đêm tân hôn như thế, đúng là không ngờ được.
Chiết Tẫn Xuân Phong Chiết Tẫn Xuân Phong - Thị Kim