A good book has no ending.

R.D. Cumming

Download ebooks
Ebook "Chiếc Vali Màu Đen"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Minh Nhật
Thể loại: Truyện Ngắn
Biên tập: Tuyen Minh
Số chương: 1
Phí download: 1 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1039 / 6
Cập nhật: 2015-06-05 17:15:37 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
hi tôi còn nhỏ và vẫn ham chơi, tôi thường giao du với rất nhiều trẻ em cùng phố, cùng trường hoặc chẳng cùng gì. Tôi vẫn nhớ mẹ tôi thường xuyên phàn nàn về điều đó, chắc vì không muốn tôi hư người bởi “gần mực”; trong khi đó, cha nhất mực bảo vệ tôi trước mẹ, và thường thì thầm: “Con người không có ai tốt hoàn toàn, lại càng không có ai xấu hoàn toàn, con ạ. Bản thân mỗi người là tập hợp của những thứ rất hỗn loạn và phức tạp, chúng ta vừa sống vừa học cách gạn lọc. Đó là còn chưa nói tới cuộc đời vốn rất khó để phân định đúng sai, ranh giới giữa tốt và xấu thật sự không rõ ràng như người ta vẫn tưởng…”
Tháng 5. Những hàng cây xanh mướt trở mình im lìm trong những cơn gió mát đầu hè. Không khí thoáng đãng và mát mẻ. Điều này không thường thấy ở một đất nước nhiệt đới rõ rệt như Thái Lan. Thông thương, trước tháng 6 bạn sẽ không tìm thấy chút khí hậu mát mẻ nào tại đây, không khi bao giờ cũng khô và nóng. Thế nên, tôi tranh thủ ca nghỉ giữa giờ để ngồi thảnh thơi phía cổng sau, tận hưởng những luồng khí lưu thổi từ biển chứa độ ẩm dễ chịu đang dạo quanh sân bay.
Tôi làm việc tại sân bay Suvarnabhumi đã được hơn 2 tháng, kể từ khi chính thức chọn được chỗ thực tập sau khi học kỳ một năm thứ ba bắt đầu. Điều này có thể coi là thỏa mọi nguyện ước, bởi ngay khi gia nhập Học viên hàng không Singapore, tôi đã nghĩ ngay rằng Suvar sẽ là sân bay mà tôi muốn được thực tập nhất. Lý do rất đơn giản là vì vẻ đẹp tinh tế, mạnh mẽ và giàu tính nghệ thuật của nó, chứ không nhàm chán, thực dụng và máy móc như sân bay Changi của Singapore, hoặc vì tôi mê mẩn đồ ăn Thái, như nhiều cô gái khác. Tại tháp điều khiến trung tâm, tôi là thực tập viên nữ duy nhất trong số hơn năm mươi nhân viên kiểm soát không lưu – điều này thay vì áp lực, lại tạo cho tôi sự thích thú nhất định khi những đồng nghiệp nam thân thiện người Thái luôn hết mình chỉ bảo cho tôi.
Tôi ngồi ăn bánh kẹp thịt bò tại cổng ra vào tầng 6, gần với khu vực Sky Lounge danh tiếng. Qua lớp cửa kính, những hành khách xa lạ lướt qua lướt lại im lặng, kéo theo những vali nặng trịch đủ màu sắc. Đối với tôi, họ giống như những sinh vật kỳ quái đến từ hành tinh khác, chỉ tình cờ transit tại sân bay Trái Đất, không hề hay biết một thứ ngôn ngữ chung nào. Cứ nghĩ đến sự thờ ơ đã thành tính cố hữu của con người là tôi lại thấy rùng mình. Vừa ngoạm một miếng hambuger thật lớn, tôi vừa nhân thể suy nghĩ về cuộc đời như vậy.
- Tôi có thể hỏi cô một câu được không? – Một giọng nói vang lên rất gần
Tôi giật mình quay lại. Thật may đó không phải là một sinh vật ngoài hành tinh như tôi đang tưởng tượng. Đó là một chàng trai bình thường. Mái tóc màu nâu xoăn nhẹ với độ dài vừa đủ, được vuốt ngược lên phía trên. Đôi mắt sâu với hàng lông mày nhỏ hơi vểnh lên, khóe mắt dài và ướt. Hàm râu quai nón ngắn bắt từ mai xuống cằm giữ cho khuôn mặt nét hài hòa tuyệt đối cạnh đôi môi mỏng.
- Cô có thể nói được tiếng Anh chứ? – Vẻ ngạc nhiên hiện lên trên khuôn mặt của chàng trai khi thấy tôi im lặng.
- À, xin lỗi. Anh cứ hỏi đi. – Tôi giật mình như đứa trẻ bị bắt quả tang ăn vụng kẹo, qua thứ giọng này tôi đoán rằng anh đến từ một nước nào đó thuộc Bắc Âu.
- Cô có thể vui lòng cho biết chuyên bay này sẽ hoãn đến khi nào không? – Anh nói và giơ cho tôi một chiếc vé điện tử.
Tôi nhìn liếc quá nó, mỉm cười:
- Rất tiếc, nhưng có lẽ sẽ còn lâu. Không dưới hai tiếng. Toàn bộ đường bay về phía Tây phải hoãn lại vì một cơn bão khá lớn ở Ấn Độ Dương. Mà vì sao anh lại biết tôi có thể trả lời được câu hỏi này?
- Trên áo có ghi rằng cô là nhân viên kiểm soát không lưu đó!
Tôi nhìn xuống, quả là mình đã quên bỏ áo khoác đồng phục ra.
- Tôi có thể ngồi xuống chứ?
- Anh cứ tự nhiên, đất nước tự do
- Cô không làm việc tại tháp điều khiến sao? – Chàng trai ngồi xuống, uống nước trong một bi-đông màu xanh đục.
- Tôi đang trong giờ nghỉ - tôi gặm nốt miếng hambuger cuối cùng, khi đó mới chú ý đến chiếc vali màu đen to bất thường của chàng trai. – Tôi nghĩ anh sẽ phải chờ khá lâu đó, thay vì kéo lê con bò này đi khắp nơi, tại sao anh không gửi nó tại dịch vụ trông coi hành lý trước giờ bay. Giá cũng không cao lắm.
- Tôi không muốn.
- Trong đó có thứ gì đàng giá lắm sao?
- Đại loại như vậy – chàng trai mỉm cười, trả lời đơn giản.
Giờ thì tôi có thếm chút thời gian để ngắm nghía bức tượng David sống trước mặt. Chàng trai mặc áo sơ mi trắng đơn giản, khoác ngoài là một chiếc gile đên bạc đi cùng caravat sọc đỏ. Đó giống như một phong cách Sicily điển hình mà tôi thường thấy trong các tiểu thuyết của Mario.
- Trông cô cũng còn khá trẻ, liệu có phải là nhân viên thực tập không?
- Không sai! Còn anh đến từ đâu, và định đi đâu? Lúc nãy tôi không kịp nhìn kỹ chiếc vé.
- Tôi định đi Nam Phi, còn đến từ đâu thì không quan trọng. Tôi là Mark.
- Có thể gọi tôi là Lily.
- Cô làm ở đây lâu chưa?
- Mới vài tháng thôi.
- Vì sao?
- Vì sao gì? – Tôi chưng hửng.
- Vì sao lại là Suvarnabhumi chứ không phải là một sân bay nào khác?
- Bởi vì nó đẹp, anh không thấy kiến trúc mái vòm quả trứng ở đây rất đẹp sao!
- Rất tinh tế! – Mark gật gù.
- Mạnh mẽ!
- Lại còn giàu tính nghệ thuật!
Tôi há hốc mồm, chàng trai này dường như dễ dàng nắm bắt tâm lý của người khác chỉ qua vài cử chỉ. Khi mồm tôi còn chưa khép lại thì Mark đã tiếp lời:
- Thực ra, có rất nhiều sân bay cũng đẹp và đặc biệt không kém gì ở đây, nếu có cơ hội sau này nhất định cô nên thử qua.
- Vậy sao?
- Đúng vậy. Ví như sân bay Winnipeg ở Canada, ở đó sử dụng một hệ thống năng lượng mặt trời để tạo ánh sáng, thật sự thân thiện với môi trường và hài hòa. Hay như sân bay Denver của Mỹ, nếu nhìn từ xa sẽ như nhìn thấy dãy núi Rocky huyền thoại, toàn bộ phần mái nhà của nó được làm bằng sợi thủy tinh, rất lung linh và rực rỡ. Tôi tin cô cũng sẽ ngạc nhiên khi thấy những đường cong gợi cảm huyễn hoặc của sân bay Bilbao, lần đầu tiên tới đó tôi đã vô cùng thán phục kiến trúc sư nổi tiếng Santiago Calatrava trước siêu phẩm đó của ông. Cô từng nghe đến sân bay Malnivas ở Argentina chưa? Nó hệ thống kinh phản chiếu tán sắc, kết hợp với những khung gỗ lớn đầy cổ điển, nằm ngay cạnh dãy Andes tuyệt đẹp!
- Cuối cùng thì anh đã đến bao nhiêu sân bay rồi vậy? – Tôi mở tròn mắt.
- Tôi cũng không nhớ, cũng không quan trọng lắm nên tôi không mấy khi nghĩ về chuyện đó – Mark cười.
- Công việc của anh phải bay nhiều đến vậy sao?
- Cũng gần như thế, mà tôi không thấy phiền lòng về chuyện đó lắm, nên không thể gọi là “phải”!
- Trước giờ, do tính chất công việc thường gặp nhiều người lạ, tôi chẳng tò mò về ai hay về điều gì bao giờ. Nhưng giờ thì tôi có chút tò mò về anh rồi đó!
- Vậy cô có muốn uống chút gì đó không?
- Chút là sao. Tôi uống miệt mài luôn ý chứ. Ăn xong đang khát quá đây.
Mark cười lớn. Cả hai chúng tôi rảo bước vào trong, đi thang máy xuống tầng một. Nhìn cách mà Mark đẩy chiệc vali màu đen phía trước một cách cẩn thận chứ không kéo lê phía sau như mọi người, tôi vẫn thấy kỳ lạ. Hoặc đây là một chàng trai kỳ lạ, hoặc trong đó có thứ gì đó rất đặc biệt. Khi tôi đang nghĩ tới đó thì hai cảnh sát sân bay tình cờ bước chậm rãi ở phía trước, quan sát xung quanh cẩn thận như họ vẫn làm. Chỉ trong một thoáng rất khỏ, tôi thấy Mark khựng lại, quay mặt ra hướng khác, đảo chiếc vali ra phía sau bằng một động tác rất thuần thục. Tất cả điều này có lẽ diễn ra trong không quá hai giây, nhưng nhờ thói quen phản ứng nhanh được rèn luyện trong tháp điều khiển không lưu, tôi dễ dàng nhận ra những sự thay đổi xung quanh bằng trực giác. Hai người cảnh sát khẽ cuối đầu chào khi nhìn thấy bộ đồng phục tôi mặc, rồi đảo sang hướng khác. Tim tôi chợt đập mạnh hơn bình thường, mách bảo điều gì đó không đúng từ phía chàng trai. Mark khẽ liếc hai người cảnh sát rất nhanh, rồi đẩy vali về phía quầy ẩm thực Magic.
Tôi chọn một bàn nhỏ ngay chính giữa, trong lúc Mark mua hai cốc café lớn. Khi ngồi xuống, anh nhìn xung quanh một chút rồi nhấp một ngụm café:
- Cô đang tự hỏi tôi là ai và trong chiếc vali này có gì, phải không Lily?
Tôi giật mình khi bị đoán trúng ngay suy nghĩ. Im lặng nhìn thẳng vào mắt Mark, bản năng công việc đã rèn luyện cho tôi sự bình tĩnh, nếu không muốn vì một sai lầm nhỏ mà khiến hai chiếc máy bay va thẳng vào nhau trên bầu trời. Mark tiếp lời:
- Cô có khả năng quan sát và phân tích rất tốt. Với những gì đang nghĩ trong đầu, liệu cố có cho rằng tôi là một người nguy hiểm không Lily?
- Có lẽ là không, bởi nếu vậy tôi đã không ngồi tại đây với anh – thực ra tôi cũng không biết câu trả lời của mình có hợp lý không nữa.
- Đúng vậy, bới nếu cô thật sự cho rằng tôi nguy hiểm, cô đã có thể ra hiệu cho các nhân viên cảnh sát sân bay khi nãy kiểm tra hành lý của tôi.
Tôi nhìn lên những khối thép lớn màu xanh bắt qua lại trên mái vòm cách điệu, suy nghĩ về tình cảnh hiện tại của bản thân. Giả dụ trong vali của anh ra mà có một thứ có thể đánh rớt cacsi đống kim loại khổng lồ trên kia xuống đầu tôi thì tôi chắc sẽ nát bươm. Không, hẳng Mark không phải một kẻ nguy hiểm, không phải một tên khủng bố. Nếu trong vali của anh thật sự có một thứ nguy hiểm đến thế, như là một…quả bom chẳng hạn, thì hẳn anh ra đã không chủ động bắt chuyện với tôi lúc đầu.
- Tôi không cho rằng trong vali của anh có thứ gì đó kinh khủng đến vậy. Có lẽ chỉ là nó có điều gì đó đặc biệt mà anh không muốn bị các nhân viên kiểm tra.
- Như là?
- Như là một thứ hàng cấm nào đó chẳng hạn – tôi thở hắt ra, lấy hết sức mạnh dồn vào câu nói.
- Hahaha – Mark cười phá lên khiến tôi có chút giật mình, rồi anh hơi cúi về phía trước, hạ giọng cuống – cô rất thông minh, thật sự phân tích mọi thứ rất nhanh. Liệu cô có nghĩ tôi giả vờ làm quen với cô, lợi dụng việc đi cùng cô để tránh sự kiểm tra của cảnh sát không?
- Một ý kiến không tồi. Trông mặt tôi có vẻ khù khờ dễ lừa đúng không?
- Ý kiến đó cũng không tồi!
- Cuối cùng thì câu chuyện của anh là gì?
- Trông tôi có vẻ như có một câu chuyện ư? – Mark ra chiều ngạc nhiên, dương như cố tình thử thách tính kiên nhẫn của người đối diện.
- Ai cũng có một câu chuyện, hoặc ít nhất là tôi nghĩ vậy.
- Vậy câu chuyện của cô là gì
- Tôi ư? Từng cố gắng để trở thành một bartender, nhận ra không đủ khả năng chi trả cho số rượu bia và cốc chén bản thân mình làm vỡ cho dù có làm cật lực cả năm. Quyết định chuyển sang nghề hiện tại. Về bản chất cũng là làm một loạt các động tác phức tạp và cần sự quyết đoán trong một khoảng thời gian ngắn. Thời gian đầu cũng thất vọng về bản thân vì đã bỏ dở đam mê. Dần dần thì quen.
- Tại sao cô không chọn làm thủ tục viên hay tiếp viên?
- Trong mắt tôi hai nghề này vừa nhàm chán vừa hya bị dòm ngó một cách không cần thiết! Mà nói chung càng về sau tôi càng nhận ra làm công việc gì không quan trọng, miễn là mình cảm thấy đang sống tốt.
- Như thế nào là tốt? – Mark cười
- Có thể giúp đỡ người khác
- Ngay cả khi người khác đó là một người xấu? Liệu cô có giúp đỡ tôi khi mọi người đều cho rằng tôi là người xấu?
- Tôi chưa bao giờ nghĩ theo phương diện đó – tôi nhíu mày – anh quả là người kỳ lạ.
Mark cười. Anh nhìn ra phía những tấm kính cách âm lớn ở tiền sảnh. Bangkok đã hoàn toàn tắt ánh sáng mặt trời, chỉ còn lại những khối lung linh di chuyển trên bầu trời, nhấp nháy ánh đèn báo hiệu. Anh ngồi sát hơn về phía tôi:
- Vì cô đã thật lòng kể cho tôi câu chuyện của cô, tôi cũng sẽ làm vậy.
- Tôi đang lắng nghe.
- Trong chiếc vali kia có thuốc.
- Thuốc? Thuốc gì?
- Các loại thuốc. Phần lớn là thuốc sốt rét, chống nhiễm khuẩn, và kháng sinh.
- Tại sao anh lại mang số lượng lớn thuốc như vậy trong vali?
- Cô đoán thử xem – Mark búng tay một cái
- Anh…buôn lậu thuốc?!
- Cô rất thông minh mà – Mark nháy mắt vớ tôi một cái, cười – với đa phần sự hiểu thông thường thì cụm từ cô vừa dùng là đúng!
Tôi giật mình, toát mồ hôi. Vậy là chàng trai ngồi trước mặt tôi không phải một phần tử khủng bố, mà là một kẻ buôn lậu?Thật không sao đồng nhất những ý tưởng này lại với nhau được, không hợp lý chút nào.
- Làm sao anh mang được số thuốc này lên máy bay?
- Chúng tôi có người ở hầu hết các sân bay quen thuộc. Chiếc vali này sẽ vào khoang hành lý gửi mà không bị qua máy quét, ngay cả ở đầu ra sân bay bên kia cũng vậy.
- Chúng tôi? Ý anh là không chỉ có mình anh.
- Đúng. Có thể nói là số lượng người không ít.
- Anh không sợ tôi sẽ thông báo cho cảnh sát sân bay bắt giữ anh sao?
- Tôi tưởng cô muốn nghe câu chuyện của tôi?
- Đúng thế, tôi đang chờ một lời giải thích hợp lý đây – tôi nuốt nước bọt cái ực.
- Chúng tôi thuộc một tổ chức phi chính phủ tại Thủy Điển, tất nhiên số người của nó bây giờ đã lan khắp các nước. Chúng tôi cung cấp thuốc miễn phí cho trẻ em tại Châu Phi và Châu Á. Tất cả các cách làm theo quy mô lớn đều bị phát hiện một cách dễ dàng, vì thế từ lâu chúng tôi chọn cách xách tay theo đường du lịch để vận chuyển thuốc. Mỗi lần như thế này có thể mang được 40kg thuốc. Trên chuyến bay sắp tới có hai người nữa giống như tôi.
- Miễn phí? Ý anh không phải là các anh sẽ bán nó?
- Không.
- Vậy tại sao không cung cấp cho các tổ chức phi quốc tế như bác sĩ không biên giới? Các tổ chức từ thiện?
- Bởi sự thiếu hụt lòng tin. Có khoảng 40-60% số thuốc nếu qua tay các tổ chức như vậy sẽ không đến được tay người cần. Thuế nhập khẩu thuốc thì quá đắt, chưa kể đến các loại thuế kinh tế khác nếu chúng tôi muốn công khai nhập thuốc – Mark cười – Cô đã từng nghe đến chiến dịch Vice Grips 2 do Tổ chức Hải quan thế giới thực hiện chưa? Họ không những tấn công hệ thống buôn lậu thuốc giả, mà còn gián tiếp đẩy giá thuốc thật lên mức không tưởng. Có rất nhiều trẻ em tại chỉ mắc những bệnh thông thường, nhưng do không có đủ số lượng thuốc cần thiết, hoặc không đủ tiền mà rồi không qua khỏi…
Tôi nghe những điều Mark nói mà không khỏi sửng sốt. Có quá nhiều sự thật mà không dễ gì những người ngoài cuộc thờ ơ như tôi có thể chấp nhận nổi.
- Thế này nhé, tôi sẽ cho cô một bài test về lòng tốt. Nếu bây giờ tôi ra chỗ kia ngồi – Mark chỉ về phía cửa – làm một tấm bìa các-tông lớn có dong chữ: “Tôi là một người vừa thất nghiệp và không có đủ khả năng mua vé máy bay. Đã hai năm rồi tôi không được về nhà. Chỉ cần 1$ từ mỗi người, tôi sẽ có cơ hội được gặp lại gia đình. Xin hãy giúp đỡ!” Theo cô nghĩ nếu tối ngồi ở đó hai tiếng, tôi sẽ có được bao nhiêu tiền?
- Đây là một câu hỏi khó – tôi thở dài – chắc có lẽ không quá 10$?
- Lần gần nhất mà tôi làm thử thì được 9$ - Cô nên chơi xổ số đó!
- Điều đó thể hiện điều gì?
- Thể hiện rằng con người đã rất mất niềm tin vào nhau, và đặc biệt là những người xa lạ. Họ thường tự lo cho chính mình, thậm chí là ngay cả cuộc sống của họ bình yên nhất, chứ nhất quyết không lo cho người khác – Mark trầm ngâm – Cũng không thể trách được ai, ở đất đất nước tôi có câu “Cảm giác bình an vốn như một mặt nước hồ phẳng lặng.” Mà sự phẳng lặng đó có bao giờ kéo dài? Sự phẳng lặng cố hữu đó khiến họ luôn dè chừng với tất cả mọi thứ.
- Vậy điều gì khiến anh giúp đỡ những đứa trẻ xa lạ?
- Đây là thứ không thể diễn tả bằng lời, cô phải tận mắt chứng kiến. Nhưng, Lily ạ, nếu biết một cố gắng nhỏ nhoi của mình có thể cứu được rất nhiều sinh mạng, liệu cô có làm? Liệu cô có phải một cá thể khác biệt với những bộ xương di động mặc vest ngoài kia?
Tôi lúng túng, tôi thật sự lúng túng. Mark đứng lên. Anh đi về phía gần cửa, rồi đột nhiên ngã xuống đất. Tôi giật mình, chàng trai này định làm gì? Nhưng anh chẳng làm gì cả, anh chỉ ngã xuống đó, im lìm. Vài phút trôi qua, khi tất cả ánh mắt lướt qua anh hờ hững, khi tất cả kéo vali qua phía anh, buông lại một sự tò mò kỳ quặc, khi tất cả đều thật bận rộn, họ không có nổi vài giây để dừng lại hỏi xem liệu người thanh niên đang nằm dưới đất có cần giúp đỡ, họ không có nổi vài phút để đỡ một người đang nằm tới hàng ghế gần đó; thì tôi hiểu điều anh đang muốn chứng minh…
Một chút sau, Mark đứng dậy, quay lại chỗ ngồi, anh bỏ một chút đường vào cốc café, nhìn quanh im lặng.
- Nhưng dù sao đây cũng không thể coi là một biện pháp hượp lý được! – Tôi tìm điều gì đó để nói – các anh không thể cứ vận chuyển thuốc như thế này được.
- Vì sao?
- Vì như thế này là vi phạm pháp luật!
- Nếu pháp luật không phải để bảo vệ con người. Nếu chỉ có vi phạm pháp luật là cách duy nhất để cứu sống con người, thì chúng tôi chấp nhận. Cho đến khi tìm được cách tốt hơn. Dù sao tôi cũng còn trẻ, còn thời gian để trả giá cho những gì mình làm.
- Các anh đã như thế này từ khi nào?
- Từ khá lâu rồi. Có lẽ là trước rất lâu khi cô bắt đầu nghĩ đến việc tham gia vào ngành hàng không. Đây là một kiểu công việc rất mạo hiểm đòi hỏi sự tin tưởng tuyệt đối vào các đối tác của mình. Chỉ một mắt xích đi sai hướng, chúng tôi hoàn toàn có thể phải vào tù. Tuy vậy cho đến giờ kết quả của nó rất tốt đẹp, chưa có ai phản bội, có lẽ bản thân mỗi người đều có lòng tin rằng mình đang làm đúng. Tôi tin rằng chúng tôi đã cứu được rất nhiều người.
Rồi Mark thở dài, nhấp một ngụm café lớn:
- Trên thực rế thì vẫn là buôn lậu thuốc. Nhưng là để cứu người. Là tốt hay xấu, tự cô quyết định. Là tốt hay sai, trên đời vốn rất khó nói…
Chúng tôi ngồi lại quán một lúc lâu sau đó, mỗi người có lẽ theo đuổi những ý nghĩ riêng của mình. Cốc café dần cạn hết, để lại vị đắng sau cùng. Ngoài lớp cửa kính, một cô gái châm điếu thuốc. Đốm lửa nhỏ lập lòe, buông lên một làn khói mỏng, tan rất nhanh vào không gian thoáng đãng, chẳng để lại chút dư âm nào. Nếu mỗi người chúng ta là một đốm lửa như vậy, đêm sẽ chẳng đổi màu…Những hành khách xa lạ vẫn lướt qua nhau như những chiếc bóng im lặng. Tôi không biết ở phía sau họ có ẩn chưa điều gì, và họ cũng vậy. Nhưng, ai cũng có một câu chuyện để kể…
Đêm Bangkok ngả xuống nhẹ nhành như chìm vào biển. Tôi tạm biệt Mark khi giờ trực ca đến, chỉ kịp chúc anh may mắn mà quên không hỏi tên tổ chức của anh, hay cách liên lạc. Nhưng có lẽ như Mark nói, “không quan trọng”. Biết đâu tôi sẽ gặp lại anh, hoặc một người như anh vào một ngày nào đó, ở một sân bay nào đó, Bắc Kinh, Incheon, Carrasso, Lyon, Tempelhof, Marrakech, Malvinas…Thế giới này vốn rất nhỏ, chỉ có con người cứ mãi xa cách nhau mà thôi.
Tôi lại chợt nhớ lời cha thường vẫn nói…Trong lòng bỗng trỗi dậy những niềm thôi thúc mãnh liệt…
Chiếc Vali Màu Đen Chiếc Vali Màu Đen - Minh Nhật