You know you've read a good book when you turn the last page and feel a little as if you have lost a friend.

Paul Sweeney

 
 
 
 
 
Tác giả: Đường Nhã
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 16 - chưa đầy đủ
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 647 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 00:51:51 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 8
au khi trải qua một ítkịch liệt trong phòng tắm, Thẩm Thiên Dục không còn che giấu khát vọng đối vớiThẩm Thiên Vi... Mấy tháng qua, mặc kệ cô trốn tránh thế nào, hắn luôn có biệnpháp bắt được cô. Sau đó, sẽ hết sức trêu đùa, đầu độc cô, dùng các hành động đỏmặt tím tai để ép cô thừa nhận tình cảm của mình.
Cho dù cô vẫn như cũkhông giải được nút thắt “Chị em yêu nhau” nhưng hiển nhiên Thẩm Thiên Dục cũngkhông quan tâm một chút nào. Hắn rất có kiên nhẫn, hắn sẽ từ từ lãng phí thờigian với cô, hắn sẽ đợi đến khi cô khuất phục mới thôi.
Cô không có khuất phụcsao? Không, thật ra thì cô đã sớm thua bởi chính lòng của mình nhưng cô khôngcó cách nào giống như hắn thản nhiên thừa nhận tình cảm này, cô không làm được.
“Hazzz” Theo một tiếngthở dài êm ái, mặt Thẩm Thiên Vi đột nhiên bị hôn một cái.
Không cần ngẩng đầu, côcũng biết đầu sỏ là ai, Thẩm Thiên Vi mím môi, đỏ mặt, kéo một cái làm ThẩmThiên Dục ngồi xuống bên cạnh. Trong tai đã nghe thấy tiếng nghị luận hỗn loạn,Thẩm Thiên Vi nghiêng đầu nhìn về phía vẻ đẹp tuyệt mỹ kia, cô bày ra sắc mặtkhông tốt, cắn răng nghiến lợi nhỏ giọng nói: “Thẩm Thiên Dục, đây là thư viện!”
“E hèm.” Thẩm Thiên Dụcnhún vai, bày tỏ thái độ hắn biết rõ nơi này là thư viện.
“Em... Em không thểhành động tùy tiện như thế.” Coi như... Coi như ở nhà hắn đối với cô khôngkiêng kị, cô không tránh được, trốn cũng không thoát chỉ có thể mặc cho hắn làmgì thì làm nhưng ít ra ở bên ngoài thì có thể tránh né chứ.
“Vi Vi chẳng lẽ muốnanh làm người tình giấu mặt của em cả đời sao?” Thẩm Thiên Dục bĩu môi trêu ghẹo.
“Không phải...” Tronglòng cô dâng lên một nỗi chua xót đau đớn.
Bọn họ sẽ không có cả đời!Cô đang đợi, đợi hắn từ từ chán, cảm thấy cô không còn mới mẻ, đợi hắn khôngcòn yêu cô... Thẩm Thiên Vi cười khổ, nhưng giả sử thật sự có một ngày như vậy,cô có thể tiếp tục sống sao?
Tròng mắt đen lóe sángrồi biến mất, hắn thống hận mình tại sao luôn có thể thấy rõ những gì cô suynghĩ: “Gần trưa rồi, chúng ta đi ăn cơm thôi, đói bụng quá!” Thẩm Thiên Dục lườibiếng đổi đề tài, hắn nằm dài trên mặt bàn của phòng tự học ở thư viện, làmnũng nói.
“Em lại không ăn sángsao? Chị không phải...” Cô theo thói quen quan tâm hắn, sự cưng chiều hiện rõtrong mắt Thẩm Thiên Vi.
“Em làm bữa sáng đặttrên bàn nhưng hôm nay anh có hai khóa học, sáng sớm có một thí nghiệm phải làmsao đây! Không có thời gian nha cho nên em đi theo anh ăn cơm đi, nhanh lên!”Thẩm Thiên Dục cười hì hì đến gần bên tai Thẩm Thiên Vi, đè thấp âm lượng “Bằngkhông... Ăn em cũng được!”
“Câm miệng, Thẩm ThiênDục.” Thẩm Thiên Vi cảm thấy mình sắp bốc hỏa, cô bỏ quyển sách xuống, đứng dậy“Giúp chị thu dọn đồ đạc, chị đi rửa tay rồi sẽ trở lại.”
Thẩm Thiên Vi chạy trốichết, vội vàng bước nhanh về phía phòng rửa tay. Cho đến khi rời khỏi tầm mắt củahắn, cô mới bình tĩnh lại che giấu gương mặt đang đỏ bừng.
Cuối cùng là chuyện gìđây? Từ em trai biến thành người yêu, không phải quá hoang đường sao? Tại sao hắncó thể tự nhiên như thế, giống như đó là một sự thật hiển nhiên? Cô thật sự rấtnghi ngờ... Có phải chỉ cần hai người yêu nhau, mọi chuyện khác sẽ không là vấnđề gì?
“Các cậu có nhìn thấykhông? Thẩm Thiên Dục cùng với chị gái hắn rất mờ ám nha, bọn họ không giốngnhư chị em! Làm gì có chị em nào hôn tới hôn lui như thế chứ?” Ở khúc cua quẹotrong cầu thang truyền đến thanh âm bén nhọn cay nghiệt, đề tài là cô cùngThiên Dục... Thẩm Thiên Vi bỗng dưng dừng bước, đứng im tại chỗ.
“Đúng đó! Thật buồn nônnha! Thẩm Thiên Vi lại còn mắc cỡ, đỏ mặt nữa chứ... Trời ạ, cô ấy có biết đólà em trai của mình hay không? Thật là không biết xấu hổ!”
“Mình thấy, tám phần làThẩm Thiên Vi có tình cảm “luyến em trai” mới có thể ngay cả em trai mình cũngkhông bỏ qua”
“Ừ, đồng ý! Thẩm ThiênDục là thiên tài IQ 200 hơn nữa còn rất đẹp trai! Hắn không thể nào làm rachuyện loạn luận, bất chính này. Nhất định là bị Thẩm Thiên Vi quyến rũ rồi!”
“Này, nói như vậy có phảihơi quá hay không? Bọn họ dù sao cũng là chị em mà!”
“Cũng có thể bọn họkhông phải là chị em ruột! Nhìn đi, bọn họ có giống nhau chỗ nào đâu?”
“Đúng, đúng...”
Trong đầu Thẩm Thiên Vi“Oanh” một tiếng, cô không biết sắc mặt của mình tái nhợt thế nào nhưng cô cóthể cảm thấy bước chân của mình bắt đầu xiêu vẹo chỉ muốn ngã xuống ngất xỉu.
Cô xoay người chạy rakhỏi thư viện.
Cô không biết mình muốnđi đâu, cô chỉ muốn chạy, muốn né tránh tất cả tội lỗi đang bị lên án.
Không, không phải nhưthế!
Tim như bị dao cắt, thậtđau đớn, cô gần như muốn điên cuồng rống to, cô không có quyến rũ Thiên Dục, côkhông có...
Thật không có sao? Vậytình trạng bây giờ giữa cô và Thiên Dục có thể gọi là gì đây?
Cô sớm biết mình khôngthể nào giống như Thiên Dục, có thể kiên cường đối diện thực tế, nhưng cô khôngbiết mình lại yếu đuối như vậy! Cô yêu Thiên Dục, nhưng vẫn chưa tới mức độ cóthể vứt bỏ mọi thứ.
“A.” Thẩm Thiên Vi rênlên một tiếng, chạy trốn quá nhanh lại hoàn toàn không có chú ý phía trước cô đâmvào một lồng ngực rồi té ngã.
“Thẩm Thiên Vi?” ThanhTrạm từ trong rừng đi ra vừa vặn đụng trúng cô, hắn kinh hoảng, vội vàng ngồi xổmxuống kiểm tra “Em có sao không, có bị thương không?”
Thẩm Thiên Vi ngước mặtlên nhìn người trước mắt. Vào thời khắc này, nếu như không phải Thanh Trạm màlà một người khác ân cần hỏi thăm cô như vậy thì cũng sẽ khiến nước mắt của côchảy ra.
Cô khóc đến đau lòngcùng khổ sở như thế làm Thanh Trạm bị hù sợ. Hắn vội vàng đỡ cô dậy, nhẹ nhànghỏi: “Có phải đụng đau không, có muốn đến phòng y tế xem một chút không? Em chạynhanh như thế làm gì?”
Thẩm Thiên Vi lắc lắc đầu,cắn môi, không thể kềm chế nước mắt của mình. Kể từ đêm Noel hôm đó, Thanh Trạmliền thay đổi cứ như là trở thành anh trai của cô vậy.
Tình cảm giữa cô và hắncũng không tệ, thỉnh thoảng cùng nhau ăn cơm, nói chuyện phiếm, có lúc nghe côlập lờ nói một số chuyện, sau đó sẽ cho cô lời khuyên...
Nhìn cô không nói lờinào, Thanh Trạm rất lo lắng, liền kéo cô ôm vào trong ngực an ủi: “Không khóc,có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”
Là có rất nhiều chuyện,cô nghẹn ngào, không thể nói gì cả! Chỉ có thể tự lẩm bẩm: “Em nên làm sao đây,em đến cuối cùng nên làm gì đây?”
“Là có người bắt nạt emsao?” Thanh Trạm vuốt đầu cô, hỏi thăm.
Bàn tay ấm áp của hắncàng làm nước mắt của cô rơi không ngừng, cô chỉ có thể lắc đầu khóc thút thít.
“Tôi có thể biết làđang có chuyện gì xảy ra không?”
Một thanh âm đen tối độtnhiên vang lên, tạo thành hai loại phản ứng khác nhau... Thanh Trạm là nâng conmắt lên, có chút ngạc nhiên. Thẩm Thiên Vi suy yếu, co rúm người lại một chút,cô có chút sợ, muốn trốn tránh.
Thẩm Thiên Dục không thấycô trở lại, hắn rời khỏi thư viện đi tìm thì lại nhìn thấy một màn cực kỳ chướngmắt! Ai có thể nói cho hắn biết, có phải là hắn đang quấy rầy cặp tình nhân nàyhẹn hò hay không?
“Cậu là... Thẩm Thiên Dục?”Thanh Trạm suy nghĩ một chút, mới suy đoán hỏi.
Ai cũng biết truyềnthuyết về Thẩm Thiên Dục, hắn cũng không ngoại lệ, hơn nữa hắn còn biết ThẩmThiên Vi, chỉ là Thẩm Thiên Dục luôn luôn là thần long thấy đầu không thấyđuôi, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Thẩm Thiên Dục.
“E hèm.” Khóe môi ThẩmThiên Dục nâng lên một nụ cười, rõ ràng là đại thần trong truyền thuyết, dịudàng như nước, nụ cười tràn đầy nhưng lại khiến Thanh Trạm cảm thấy sởn cả gaióc. Thẩm Thiên Dục không nhìn đến hắn, chỉ nhẹ giọng nói: “Vi Vi, tới đây.”
Thẩm Thiên Vi nghe vậyco rúm lại một chút, tránh ra khỏi lồng ngực Thanh Trạm nhưng lại đưa lưng vềphía Thẩm Thiên Dục lắc đầu, ương ngạnh mỉm cười: “Em có thể đi trước được không?Trưa nay chị không thể ăn cơm cùng em”
“Lý do?” Thẩm Thiên Dụcđến gần, thanh âm trầm thấp mà quỷ mị, thái độ vẫn không thay đổi, “Không phảinói cùng nhau ăn cơm trưa sao?”
Cảm giác bị áp bức tớigần, Thẩm Thiên Vi vội vàng nhảy qua một bước, nước mắt chảy xuống: “Chị, chịcó việc phải làm.”
“Có chuyện gì không thểnói cho tôi biết sao?” Thẩm Thiên Dục nhanh chóng tiến lên nắm lấy cánh tay mềmyếu của cô, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ hơn, tròng mắt đen lại lạnh băng tỏara nhiệt độ không thể thấp hơn được nữa.
“Buông chị ra!” ThẩmThiên Vi bị nhiệt độ nóng bỏng quen thuộc vây lấy khiến cô không khỏi run rẩy.
Không, không thể tiếp tụcnhư vậy nữa! Cô không thể!
“Đi theo anh.” Hắn bá đạoníu lại cổ tay của cô, chuẩn bị kéo cô đi.
“Không muốn.”
“Buông cô ấy ra.” ThanhTrạm vẫn im lặng đứng nhìn cuối cùng ý thức được điều gì đó. Vào lúc Thẩm ThiênDục không hề phòng bị, Thanh Trạm kéo Thẩm Thiên Vi qua, che chở cô ở phía saulưng mình, cau mày nhìn Thẩm Thiên Dục “Tôi không biết hai chị em cậu có hiểu lầmhoặc mâu thuẫn gì, nhưng chị gái của cậu nói không muốn! Cậu đừng ép buộc cô ấy.”
Sự tức giận của ThẩmThiên Dục đạt tới cực điểm, nụ cười tuấn mỹ trên mặt giảm đi một chút, hắn nhìnThẩm Thiên Vi rồi lại nhìn Thanh Trạm, giọng nói vô cùng rét lạnh vang lên:“Tránh ra.”
“Cô ấy nói không muốnđi theo cậu!” Thanh Trạm cố chấp nói.
“Tôi nói một lần nữa,tránh ra.” Thẩm Thiên Dục mặt không đổi sắc nói lại câu vừa rồi.
“Không...” Thanh Trạmcòn chưa nói hết câu, một giây kế tiếp, bụng hắn liền chịu một cú đấm, hắn đauđến cúi người xuống, té quỵ xuống đất.
Thẩm Thiên Vi không thểtưởng tượng nổi mở to con mắt, sợ hãi kêu: “Thiên Dục, em điên rồi sao? Em đanglàm gì vậy?”
“Có phải cô không muốnđi theo tôi?” Mắt Thẩm Thiên Dục cũng không chớp, lạnh lùng hỏi.
“Cô ấy sẽ không đi vớicậu!” Thanh Trạm gầm nhẹ, đột nhiên từ trên mặt đất nhảy dựng lên, níu lấy quầnáo Thẩm Thiên Dục, đánh một cú mạnh bạo vào khuôn mặt của hắn. Thẩm Thiên Dụckhông kịp đề phòng, ngã sấp trên mặt đất, khóe miệng toát ra máu.
“Trời ơi, hai ngườikhông nên đánh nhau!” Nhìn Thẩm Thiên Dục nhanh chóng đứng dậy, cuối cùng đánhnhau với Thanh Trạm, Thẩm Thiên Vi gấp gáp kêu to, nước mắt chảy tràn ra, côkhông nghĩ sẽ tạo thành cục diện như vậy, cô chỉ là muốn yên tĩnh một chút “Làmơn, không nên đánh nhau!”
Nhưng Thẩm Thiên Dụccùng Thanh Trạm lại như không nghe thấy. Hai người đều muốn đánh gục đối phươngnên ra tay không chút lưu tình.
Tròng mắt đen lóe ratia sáng nguy hiểm, Thẩm Thiên Dục nở một nụ cười bí hiểm... Đúng lúc quả đấm củahắn đánh đến bụng của Thanh Trạm, quả đấm của Thanh Trạm cũng hướng về phía hắnthì Thẩm Thiên Dục đột nhiên dừng tay, cứng rắn ăn một quả đấm của Thanh Trạm,hắn bị đánh lui vài bước, máu tươi cũng phun ra từ trong miệng.
“Thiên Dục!” Lòng ThẩmThiên Vi như lửa đốt, cô hét lên cũng không để ý bất cứ chuyện gì, dùng sức đẩyThanh Trạm ra chạy đến bên người Thẩm Thiên Dục ngồi xổm xuống, cô vô cùng lo lắng“Em có sao không? Ngu ngốc! Ai cho em đánh nhau chứ?”
Nghe bước chân Thanh Trạmtới gần, Thẩm Thiên Vi vô cùng tức giận rống lên một cách vô lý: “Ai cho anhđánh Thiên Dục? Anh dám tổn thương Thiên Dục một lần nữa, em sẽ liều mạng vớianh! Tránh ra!”
Thanh Trạm chưa bao giờbị cô hù dọa, hắn chỉ có thể ngơ ngác nhìn, nhìn Thẩm Thiên Dục cho hắn một cáiliếc mắt, cười xảo quyệt, sau đó ôm eo Thẩm Thiên Vi: “Anh không sao, đừngkhóc.”
“Thiên Dục.” Thẩm ThiênVi vội vàng quay đầu lại, tay run run lau đi vết máu trên miệng hắn. Nó giốngnhư cuồn cuộn không dứt, không ngừng chảy ra “Rất đau sao? Chúng ta mau về nhà,xem có bị thương chỗ nào nữa không, được không?”
“Ừ.”
Cho đến khi Thẩm ThiênVi cùng Thẩm Thiên Dục rời đi, Thanh Trạm vẫn còn ngây ngốc đứng tại chỗ, hắnkhông biết là đang có chuyện gì xảy ra? Một giây sau, hắn rõ ràng biết đượcchuyện gì đó, nhưng lại nhanh chóng quên mất...
Một lúc lâu sau, hắn mớibất đắc dĩ nở nụ cười, sờ sờ khóe môi.
Thật uổng công hắn làmngười tốt, ai.
“Ưm...”
Một tiếng than nhẹ vanglên, ánh đèn vàng chiếu rọi vào đôi uyên ương đang nằm trên giường, thân thể uyểnchuyển mỹ lệ động lòng người, da thịt trắng noãn mông lung sáng bóng, áo ngủ bằngtơ lụa nửa cởi bên hông. Tất cả tạo thành một cảnh tượng cưc kỳ mê người.
Hắn ở trên người cô,đưa ra lưỡi mềm trêu chọc, thật chậm liếm qua cổ, đầu vai, phần lưng, cho đếnbên hông... Còn cô ngẩng đầu lên, bật ra tiếng kêu yêu kiều, đối với tất cảhành động của hắn vẫn là không có cách nào kháng cự được.
“Thiên Dục, không cần...”
Thẩm Thiên Dục nghe vậy,tròng mắt đen rét lạnh, ngón tay thon dài tiến tới trước ngực cô, chộp lấy miênnhũ trên vú hồng nhị.
Trừng phạt kéo dài làmcho Thẩm Thiên Vi hét lên một tiếng “Dục”.
“Em là của anh, anh đãnói rất nhiều lần rồi! Tại sao em vẫn không nghe lời vậy?”
Thanh âm quyến rũ mà trầmthấp chậm rãi vang lên làm toàn thân Thẩm Thiên Vi tê dại. Cô cắn môi, chịu đựngsự trêu chọc của hắn.
Nhưng Thẩm Thiên Dục vẫnkhông muốn bỏ qua cho cô! Đôi tay phủ tới trước ngực cô, bao lại một đôi miênnhũ đầy đặn trắng nõn, yêu thích không buông tay.
“Thiên Dục... Không muốn.”
Không muốn? Hai từ nàyhắn đã chán nghe rồi!
Thẩm Thiên Dục lật ngườimột cái, đem quần áo của cô bỏ xuống hết thuận tay ôm lấy cô từ trên giường lớnlộn một vòng. Ngay sau đó, môi mỏng lập tức đặt lên người cô.
Nhìn tròng mắt đen sángquắc hàm chứa sự tức giận, Thẩm Thiên Vi bất đắc dĩ tràn ra một nụ cười khổ. Hiệntại cô càng ngày càng có thể nhìn thấu hắn, đây là việc tốt hay xấu đây? Côcũng không xác định được... Nhưng hiện tại cô biết, hắn vẫn còn vì chuyện buổichiều với Thanh Trạm mà tức giận.
Chỉ Cho Em Cưng Chiều Anh Chỉ Cho Em Cưng Chiều Anh - Đường Nhã