Love, like a mountain-wind upon an oak, falling upon me, shakes me leaf and bough.

Sappho

Download ebooks
Ebook "Cấm tình ( Tập 2 - Tội ác báo thù )"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 21 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 543 / 2
Cập nhật: 2017-09-24 23:17:27 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 15 + 16
hương 15 – Tình yêu đặt nhầm
Trở lại Giang Trạch đã là buổi chiều. Đường Diệc Diễm vẫn có chút cố kỵ, nếu là ba năm trước đây, anh sẽ không hề băn khoăn bất cứ điều gì mà giam tôi lại, để tôi một tấc cũng không thể rời đi. Nhưng… bây giờ sau lưng tôi còn có tập đoàn Giang Nguyên.
Anh nói để tôi “cẩn thận” suy nghĩ, sau đó đưa tôi trở về Giang Trạch.
Vừa bước vào đại sảnh, có một người đã sẵn sàng chờ tôi!
Giang Minh nhàn nhã ngồi trên sô pha, tay vòng qua lưng ghế, lúc tôi tiến vào cậu ta lập tức ngẩng đầu, nhìn tôi cười.
Tôi xấu hổ trốn tránh ánh mắt của cậu ta, chỉ cần nghĩ đến việc cậu ta đã nghe được… tôi đã thấy xấu hổ vô cùng!
“Duyệt Duyệt, ăn cơm chưa?” Giang Minh đi tới, kéo tôi vẫn còn đang ngẩn người ngồi xuống ghế sô pha, trên mặt không có vẻ gì là khác thường, tôi vốn tưởng rằng…
“Ừm… Ăn rồi!” Đường Diệc Diễm đã gọi đồ ăn bên ngoài, nhìn tôi ăn xong mới đưa tôi trở về.
“Vậy thì chúng ta đi thôi!” Nói xong cậu ta đứng lên, cầm lấy chìa khoá xe trên bàn.
“Đi? Đi đâu?” Cậu ta kéo tay tôi, tôi hoang mang đi theo, không nhớ hôm nay có lịch trình gì.
“Chị không quên mấy hôm nữa là đến sinh nhật tôi đấy chứ! Chị là bạn nhảy của tôi, không phải là nên tỉ mỉ chuẩn bị một chút sao?” Khoé miệng Giang Minh giương lên, tay đưa ra, khẽ làm tư thế “xin mời”.
“Công chúa, lên xe đi!”
Tôi bất đắc dĩ cười cười, bộ dáng khôi hài của cậu ta làm cho sự rối ren trong lòng tôi giảm bớt không ít.
Đúng là tôi đã từng đồng ý như vậy, cho nên đành phải ngoan ngoãn lên xe. Mặc dù thân thể mỏi mệt vô cùng, tôi vẫn cố phấn chấn tinh thần đi theo Giang Minh tới cửa hàng quần áo. Cậu ta dường như không vừa lòng, chọn hết bộ này tới bộ khác, thực sự rất nghiêm túc.
Tôi chỉ biết thở dài, ngáp liên tục, thật sự là tối hôm qua… Vừa nghĩ đến sự điên cuồng của chính mình, mặt tôi lập tức nhịn không được trở nên nóng bỏng.
“Lấy cái này đi!” Giang Minh rốt cuộc cũng chọn được một bộ, cười khanh khách đưa cho tôi, ép tôi mặc thử lên người.
Tôi lấy lại tinh thần, nặn ra một nụ cười, nhận lấy, đi vào phòng thay đồ.
Giang Minh thực sự rất có mắt nhìn, bộ váy dạ hội màu lam này rất hợp với tôi. Tôi nhìn chính mình trong gương mà có chút giật mình, nhưng… Tôi trừng lớn mắt, ghé sát vào mặt gương, thân mình tôi bây giờ… đầu vai lộ ra, ngực hơi trễ xuống… nơi nơi…nơi nơi đều là những điểm đỏ… dấu hôn!
Đường Diệc Diễm lưu lại dấu hôn trên người tôi!
Tôi cả kinh, những dấu vết làm cho người ta đỏ mặt này lan tràn khắp cả người tôi đến tận cổ, không biết vừa rồi những người đó có nhìn thấy không nữa?
Như thế này… Tôi làm sao dám đi ra ngoài đây?
Tôi đau khổ nhắm mắt lại. Đường Diệc Diễm, anh đúng là ác ma, còn muốn làm ra bao nhiêu chuyện kinh người nữa! Còn tôi lại hãm sâu trong đó, không thể tự kiềm chế! Càng kháng cự lại càng dây dưa thêm!
“Sao vậy?” Nhân viên cửa hàng thấy tôi mặc lại bộ quần áo lúc đầu bước ra, vẻ mặt hoang mang. “Diệp tiểu thư không thích sao?”
“Không…” Tôi bối rối lắc đầu, nhìn Giang Minh.“Lấy cái này đi, hôm nay tôi không mặc, chờ tới sinh nhật của cậu cho cậu kinh ngạc một chút!” Nói xong, lòng tôi có chút hoang mang, hy vọng mấy lời này có thể qua cửa.
“Được rồi, tôi chờ mong sự kinh ngạc của chị!” Câu nói của Giang Minh làm cho tôi thở phào nhẹ nhõm, vì sự lừa dối của mình đã thành công mà mừng thầm!
Nhưng cảm giác vẫn thấy là lạ!
oOo
Mấy ngày nay tôi đều trốn tránh Đường Diệc Diễm, cho dù gặp nhauở văn phòng, tôi vẫn có thể né được, nếu không cũng lôi kéo cả đống đồng nghiệp đi cùng. Biết là cách thức trốn tránh như vậy rất ngốc nghếch, nhưng tôi có thể làm gì khác đây? Thật sự không rõ nữa, sự tình đã sớm không còn nằm trong tính toán của tôi.
Điều duy nhất có thể làm cho tôi vui mừng, chính là việc đả kích Đường Tỉ Lễ diễn ra rất thuận lợi. Các doanh nghiệp cố tình khất nợ, nguồn vốn quay vòng của công ty hắn đang lâm vào cục diện bế tắc. Kế tiếp, chỉ cần người nào đó xuất hiện đúng lúc để cho vay, đẩy hắn vào đường cùng!
Đường Tỉ Lễ, tôi sẽ chờ ông từng bước một tiến vào địa ngục!
Khóe miệng tôi lộ ra một nụ cười thỏa mãn. Chỉ cần báo thù được cho Việt Phong, áy náy trong lòng tôi cũng sẽ giảm bớt, Việt Phong cũng có thể ngủ yên, chỉ cần báo thù!
“Chị Duyệt Duyệt…” Đỉnh đầu bỗng vang lên giọng nói uể oải của Qua Nhan, tôi ngẩng đầu.
“Qua… Nhan!” Trước mặt là đôi mắt sưng đỏ của Qua Nhan, bộ dạng giống như sắp sửa khóc, nàng tiên vẫn luôn tươi sáng hiếm khi có biểu tình như vậy, trừ phi…
“Sao thế?” Tôi đứng lên, đi đến trước mặt Qua Nhan. “Nha đầu ngốc…” Nhất định là vì Giang Minh!
“Anh Minh nói… nói là vũ hội trong sinh nhật không muốn em làm bạn nhảy của anh ấy!” Qua Nhan vừa dứt lời, nước mắt lập tức trượt xuống dưới, vẫn dáng vẻ điềm đạm đáng yêu!
Tôi sao lại quên, Qua Nhan đối với Giang Minh…
Tôi không nên nhận lời, tôi vô tình làm Qua Nhan bị tổn thương, tôi yêu thương con bé không hề thua kém Giang Minh, con bé là bảo bối mà chúng tôi tận tâm che chở. Ở cái thành phố phù dù này, khi tất cả mọi người đều hãm sâu trong đó, ít nhất tôi cũng muốn Qua Nhan không bị ảnh hưởng!
“Chị Duyệt Duyệt, là ai, ai là bạn nhảy của anh Minh? Em còn tưởng em sẽ là…” Qua Nhan cắn thần, nghẹn ngào ôm chặt tôi. “Em thật sự rất thích anh Minh, em rốt cuộc có chỗ nào không tốt?”
Thân thể của tôi cứng đờ, tay chậm rãi vuốt mát tóc đen nhánh của Qua Nhan. Không phải, không phải em không tốt, mà là tình yêu vốn không có đạo lý, không có quy tắc!
“Qua Nhan…” Tôi thở dài, thật ra tôi cũng giống con bé thôi, không thể tự thoát ra khỏi đầm lầy tình yêu.
“Chị Duyệt Duyệt, chị nói xem, anh Minh thật sự không có khả năng thích em sao? Em có thể sửa!” Qua Nhan u oán ngẩng đầu, biểu tình bi thương làm cho người ta đau lòng.
Tôi nhíu mày. “Qua Nhan…” Tình yêu là không thể miễn cưỡng, cho dù em có thay đổi như thế nào, cậu ta vẫn sẽ không coi trọng, ngoài sự tổn thương, em cái gì cũng sẽ không nhận được!
“Qua Nhan, em thử hẹn hò với nam sinh khác, có lẽ…”
“Không…” Qua Nhan bỗng đẩy tôi ra, trừng lớn mắt, lắc đầu. “Chị Duyệt Duyệt, ngay cả chị cũng không hiểu được em sao? Mọi người đều cho rằng em là trẻ con phải không? Em không biết cái gì gọi là tình yêu? Em biết! Cả đời này, em sẽ chỉ thích anh Minh!”
Sự điên cuồng trong mắt Qua Nhan lúc này làm tôi nghĩ đến một người, mặc kệ là yêu hay không yêu, chỉ cần chạm đến hai chữ “tình yêu”, ai có thể toàn thân trở ra!
“Được rồi, chị đi nói với Giang Minh!” Tôi thỏa hiệp, ai bảo chúng tôi yêu thương con bé kia chứ, rõ ràng biết là sai nhưng vẫn cứ đáp ứng. Chỉ là… làm như vậy, chị sẽ không hại em chứ, Qua Nhan!
“Cám ơn chị, chị Duyệt Duyệt!” Qua Nhan nín khóc mỉm cười, lau nước mắt, ôm tôi.
Qua Nhan coi tôi như người thân mà dựa vào. Tôi không muốn thương tổn con bé.
oOo
“Qua Nhan đến chỗ chị khóc nháo phải không!” Thấy tôi bước vào văn phòng, Giang Minh ngay cả đầu cũng không nâng, thản nhiên nói.
“Con bé chỉ muốn làm bạn gái của cậu trong vũ hội, cậu coi như…”
“Duyệt Duyệt… Tình yêu không phải đồng tình!” Giang Minh rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên nhìn tôi, hai tay giao nắm, trên mặt tràn đầy bất đắc dĩ. “Qua Nhan, tôi so với bất cứ ai đều yêu thương hơn, nhưng đó không phải tình yêu!” Giang Minh suy sụp buông cây bút trong tay xuống.
“Nếu biết rõ không đúng mà còn muốn chìm sâu, như vậy sẽ chỉ có thương tích đầy mình!” Cậu ta nói rất thoải mái, giảng giải rất sáng tỏ, nhưng chính bản thân mình thì sao? Chính bản thân mình thật sự có thể làm được sao? Tựa như mỗi người đều nói với chính mình, muốn như thế nào, làm như thế nào, nhưng đến cuối cùng có mấy người thật sự làm được đây?
Giang Minh như vậy, Qua Nhan, Đường Diệc Diễm như vậy, cả chính tôi cũng như vậy!
Đều đang giãy dụa, đều đang bàng hoàng, nhưng không cách nào thoát khỏi!
“Ngày kia, chị nhất định phải làm theo ước định!” Giang Minh nhìn tôi. “Làm bạn nhảy của tôi!”
Tôi chần chờ hạ mi mắt, co quắp nắm chặt tay lại. “Tôi đã nhận lời với cậu thì sẽ không đổi ý!” Xem ra tôi vẫn ở thế yếu, vô lực phản công.
Nhưng, như vậy tôi biết đối mặt với Qua Nhan thế nào đây?
Tôi lăng lăng trở về văn phòng, trước mặt là Qua Nhan với vẻ đầy mong chờ nhìn tôi, sự tha thiết của con bé làm cho tôi xấu hổ.
“Qua Nhan, thật ra, chị đã nhận lời làm bạn nhảy của Giang Minh, cho nên…” Tôi khẽ liếc con bé một cái. Khuôn mặt của Qua Nhan trong nháy mắt chợt ngẩn ra, khóe miệng khẽ run rẩy, chậm rãi ngăn lại sự chua xót. Lòng tôi cảm thấy rất đau, khẽ nhíu mày. “Qua Nhan…”
“Chị Duyệt Duyệt, không sao, chỉ cần là chị, em sẽ không giận!” Trong mắt Qua Nhan lóe ra một chút nước, nhưng lại cố nén không cho nó rơi xuống, gật gật đầu.
“Qua Nhan…” Tôi không biết nói gì để chống đỡ.
“Chị Duyệt Duyệt, người đàn ông hôm đó, chính là “người đó” sao?”
Tôi không rõ vì sao Qua Nhan lại hỏi như vậy, tôi chần chờ gật đầu, là “người đó”… Chính là nhiều đêm trước đây, tôi từng nói cho Qua Nhan, trong lòng vẫn có “người đó”, vẫn yêu “người đó”, trái tim đều tràn đầy hình ảnh của “người đó”!
Qua Nhan nhìn thấy tôi gật đầu, khóe miệng lại tràn ra, trên mặt đã khôi phục một tia thần thái. “Em biết rồi, chị Duyệt Duyệt, hôm đó em sẽ cùng anh Minh nhảy điệu thứ hai!”
Tôi gật đầu, trong lòng cũng thả lỏng một chút. Chỉ cần Qua Nhan không thầm oán tôi là tốt rồi!
Chỉ có điều… cô bé này lại suy nghĩ cái gì đây? Tại sao lại hỏi tôi như vậy?
Mọi chuyện hình như càng ngày càng phức tạp, giống như những sợi tơ, từng vòng hỗn loạn quấn quanh người tôi.
Tôi hoà vào dòng người trên đường, mang theo túi công văn, chen qua đám đông chật chội, tựa như bao người bình thường khác, đi đến trạm xe, sau đó ngồi đợi.
Giống một người bình thường giữa cả biển người mênh mông!
Tôi vẫn đờ đẫn bước đi, toàn thế giới dường như chỉ có tôi là nhàn nhã nhất. Mỗi người đều tỏ ra vội vàng, không ngừng từ phía sau tôi chen qua, bức thiết đi rất nhanh. Có lẽ người thương yêu ở nhà đã làm xong đồ ăn, có lẽ đứa nhỏ đang nhắc tới ba, hoặc là cha mẹ già yếu đang mong con mình trở về.
Bọn họ đều có gia đình, một gia đình.
Còn tôi thì sao? Tôi có sao? Trong “nhà” của tôi có ai đang đợi tôi?
Vì không muốn cha mẹ phải chịu thương tổn, ba năm trước, tôi đã cầu xin họ xuất ngoại, rời xa thành phố hỗn loạn này.
Bỗng nhiên, bỗng nhiên rất nhớ họ, rất nhớ đồ ăn mẹ làm, rất nhớ những lời nhắc nhở của ba. Rất nhớ! Rất nhớ gia đình ấm áp ấy!
Chương 16: Dây dưa
Có gì đó ấm áp theo khóe mắt tuôn trào, từng giọt từng giọt rơi xuống tay.
Một bàn tay bỗng vươn tới, bao lấy bàn tay lạnh lẽo của tôi, đỡ lấy thân mình đang run rẩy của tôi.
Bên người, Đường Diệc Diễm mặc một bộ trang phục giản dị, không giống bộ dáng âu phục chỉn chu thường ngày, nhưng ngay cả khi chỉ vi một chiếc áo len bình thường, anh vẫn thu hút sự chú ý, hơn nữa hai mắt tôi lại đang đẫm lệ, người qua đường đều nhìn về phía chúng tôi, khẽ thì thầm.
“Sao anh lại?” Tôi ngây ngốc nhìn anh, nước mắt ngân ngấn, quên cả rút tay ra khỏi bàn tay ấm áp của anh.
“Đi thôi!” Đường Diệc Diễm kéo tôi qua đường cái, nếu không phải anh, chỉ sợ bây giờ tôi đã khônh kìm chế được mà thất thanh khóc rống lên ngay tại đây. Tôi bối rối lau quệt nước mắt, xấu hổ đến đỏ cả đỏ mặt, sớm đã hình thành thói quen giải toả mọi áp lực khó chịu trong lòng ở nơi không có người quen, không ngờ lại bị anh bắt gặp.
“Anh không lái xe à?”
“Không!” Đường Diệc Diễm không nhìn tôi, ánh mắt vẫn hướng về phía trước, nhưng tay không hề buông lỏng, anh vẫn nắm tay tôi, cảm giác ấm áp theo đầu ngón tay truyền đến tận trong tim.
Anh cùng tôi chen qua dòng người đông đúc này, giống như một đôi tình nhân!
Tôi nghĩ anh không thường xuyên đi dạo phố, cho nên anh căn bản không biết nên đi với tốc độ như thế nào, đôi chân thon dài của anh bước quá nhanh, tôi không theo kịp, chỉ có thể dồn dập chạy để đuổi kịp anh, có lẽ anh cũng cảm nhận được, cố ý đi chậm lại, nhưng lại chậm đến mức khiến người ta phát điên!
Thật buồn cười!
Chúng tôi cứ như vậy sẽ muộn mất, tôi nhịn không được, nói: “Tôi muốn trở về, anh định đi đâu đây?”
“Ăn cơm.” Lúc anh nói với tôi, tôi cũng không buông tay ra, ngầm đồng ý.
Nhưng tôi cũng không muốn tham gia cùng anh, nên cố ý giả ngu, lạnh lùng rút tay về, đứng lại. “Nếu vậy tiễn đến đây là được rồi, tôi tự gọi xe về nhà!”
Đường Diệc Diễm dừng chân, bất khả tư nghị nhìn tôi, hừ lạnh. “Anh nghĩ em hoàn toàn hiểu được ý của anh!” Anh nhìn tôi.
“Ý của tôi cũng rất rõ ràng!” Tôi nhắm mắt,cúi đầu.
Đường Diệc Diễm lại bắt đầu tiếp tục đi, nhưng lần này lực kéo tay tôi lại tăng thêm. Đường Diệc Diễm không để ý đến sự giãy dụa của tôi, ngăn một chiếc taxi trên đường lại, dùng sức đẩy tôi vào trong xe, tôi bị đau, hung hăng nhìn anh một cái. Anh ác liệt nhún nhún vai, theo tôi ngồi vào.
Tôi tức giận muốn bước xuống, lại bị anh nhanh tay ôm chặt đầu vai, bộ dáng hiện giờ của chúng tôi nhìn thế nào cũng giống một đôi tình nhân đang giận dỗi.
Lái xe kỳ quái liếc chúng tôi. “Hai người muốn…”
“Khu Phụ Duyên!”
“Thẩm Hối Viên!”
Tôi nói là vị trí Giang Trạch, còn Đường Diệc Diễm lại là một nhà hàng cao cấp.
Ánh mắt lái xe lại càng mù mờ, một lúc lâu sau, anh ta quét về chúng tôi một lượt, xác minh lại, rồi chuyển vô lăng, hướng về phía Thẩm Hối Viên.
Ngay cả lái xe cũng “trừ bạo giúp kẻ yếu”? Đây là cái đạo lí gì, tôi chán nản!
Xe nhanh chóng dừng trước cửa lớn được trang hoàng xa hoa của Thẩm Hối Viên, khi tiếp nhận tiền trong tay Đường Diệc Diễm, lái xe rất lương tâm cho tôi một chút ánh mắt đồng tình, sau đó vội vàng rời khỏi.
Đường Diệc Diễm sau khi mở ví da, lại bá đạo giữ chặt tay của tôi.
“Tôi tự mình đi được!” Tôi quẫn bách nói to, cũng không phải trẻ con, tại sao cứ phải nắm lấy tay tôi.
Đường Diệc Diễm không nói gì, vẫn không chịu buông ra, xem như là trả lời.
Tôi theo anh vào trong, suốt một đường, những người phục vụ trong nhà hàng đều cung kính hành lễ với chúng tôi. Đây là một nhà hàng Trung Quốc, có đầy đủ các món ăn.
Vẫn là vị trí cạnh cửa sổ, có vẻ như Đường Diệc Diễm đặc biệt thích ngồi ở nơi này.
“Lần này anh chắc là sẽ không có ai xen vào chứ?” Tôi ngồi xuống, châm chọc anh. Chỉ là muốn giải một chút buồn bực trong lòng, bởi vì chỉ cần cùng anh một chỗ, tôi luôn bị anh ép tới gắt gao, rất mệt mỏi!
“Nghe nói món cay Tứ Xuyên ở chỗ này rất ngon!” Anh thản nhiên nói, đem thực đơn bồi bàn mang tới đưa cho tôi, không hề phản bác.
Tôi lặng lẽ nhận lấy, mở ra, tuỳ tiện gọi vài món rồi trả thực đơn lại cho bồi bàn, căn bản cũng không thực sự muốn ăn lắm.
“Thêm món đậu cay!” Đường Diệc Diễm thêm một câu cuối cùng, hình như anh đặc biệt thích ăn đậu hủ! Trước kia còn chưa ăn đủ sao? Những ngày mà tôi chỉ biết làm đậu hủ!
“Em lo lắng lắm à?” Làm như vô tình, Đường Diệc Diễm cầm lấy cốc nước trên bàn uống một chút, ngón tay mất tự nhiên nắm lấy chân chén, cổ họng khé lăn lộn.
“Chưa bao giờ!” Tôi trực tiếp trả lời, biết là rõ anh hỏi cái gì, nhưng tôi vẫn trốn tránh.
Dường như cũng đoán được tôi sẽ nói như vậy, Đường Diệc Diễm không có phản ứng, chỉ có bàn tay đang nắm cốc nước khẽ dao động một chút, đôi mắt nhìn chằm chằm nước trong cốc, nhíu mi. “Vậy đừng lo lắng!”
Tôi nhíu mi nhìn anh, có ý gì?
“Làm theo cách  của anh là được rồi!” Anh thì thào, buông ly nước xuống, bồi bàn vừa lúc đem thức ăn chúng tôi gọi lên, tôi không kịp hỏi anh có ý gì.
Đồ ăn dọn xong, Đường Diệc Diễm bèn chăm chú ăn, nhưng chỉ ăn đậu hủ, chậm rãi nuốt từng miếng một, giống như hoàn toàn quên chúng tôi vừa mới đàm luận điều gì.
Tôi hồ nghi đánh giá anh, thấy anh làm như vô tình bàn luận chủ đề này. Vậy cũng tốt, tôi cầu còn không được!
Trong cuộc họp, Giang Minh gọi điện thoại hỏi tôi đang ở đâu, tôi ấp úng viện một lý do, sau đó chột dạ liếc Đường Diệc Diễm một cái, anh vẫn thờ ơ tiếp tục ăn.
Tôi nhẹ nhàng thở ra, cúp điện thoại, tâm tình không yên khiến tôi không còn muốn ăn nữa, như đứng đống lửa, như ngồi đống than chờ Đường Diệc Diễm.
“No rồi à?”
Tôi gật đầu, vội vàng buông đũa xuống.
“Vậy đi thôi!” Anh cũng ngừng lại.
Tôi lại gật đầu, lần này đứng lên một cách nhanh chóng.
Quản lí nhà hàng thấy chúng tôi sắp đi, vội đi ra đưa tiễn, lúc Đường Diệc Diễm xoay người nháy mắt, tôi thấy ông ta lộ ra biểu tình như vừa trút được gánh nặng, ai kêu những người khách thuộc những gia tộc lớn trong thành phố này cường đại như vậy!
Nếu muốn sinh tồn, không thể đắc tội với nhân vật lớn.
Điều này, tôi hơi đồng tình liếc ông ta một cái, giống như khi ánh mắt vừa rồi của người lái xe nhìn tôi.
“Đã ăn cơm xong, tôi có thể đi rồi chứ!” Ra khỏi nhà hàng, nhìn vào ánh đèn neon trên ngã tư đường, tôi liếc anh một cái, thản nhiên nói, sau đó đưa tay ngăn một chiếc xe taxi lại.
Vừa định mở cửa xe, Đường Diệc Diễm lập tức kéo tôi lại, tôi né tránh, nhưng lại bị anh mạnh mẽ bắt lấy, đầu ngón tay truyền đến cảm giác đau đớn.
“Đường Diệc Diễm!”
“Em lại giả bộ ngốc nghếch cái gì nữa đây?” Đường Diệc Diễm túm lấy tay tôi, dễ dàng ngăn chặn sự giãy dụa của tôi, hơi thở nóng bỏng xuy phất trên mặt của tôi.
Tôi phẫn hận trừng mắt nhìn anh, không chịu thỏa hiệp, lái xe thấy chúng tôi giằng co nên đã thức thời rời đi.
Tại sao tôi luôn phải chịu sự bá đạo như vậy? Tôi chịu không nổi quay đầu lại, bỗng nhìn thấy một chiếc xe chậm rãi đi tới.
Đó là xe của Đường Diệc Diễm, tôi không nhớ lầm!
Chú Lý cầm chìa khóa xuống xe, thấy tôi, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, nhưng lập tức che giấu rất nhanh, bình tĩnh giao chìa khóa cho Đường Diệc Diễm, lúc rời đi vẫn nhịn không được mà nhìn tôi một cái đầy quái dị.
Đường Diệc Diễm nhận chìa khóa, không nói một lời nào đã kéo tôi lên xe.
“Anh rõ ràng biết chú Lý sẽ nói với ông của anh!” Trên xe, tôi bình tĩnh mở miệng, ánh mắt nhìn chằm chằm bên ngoài. Anh có ý gì, cố tình để chú Lý thấy chúng tôi, định tuyên chiến với ông của anh chắc?
“Thế thì sao?” Đường Diệc Diễm quay vô lăng, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên, đầu ngón tay khẽ nhịp nhịp, liếc tôi một cái. “Em cho rằng có thể lừa gạt được ông ta sao?”
Thân mình tôi chấn động, đúng vậy, đánh lừa sao? Tôi thiếu chút nữa đã quên, có bao nhiêu người gắt gao theo dõi chúng tôi.
“Vậy à? Cho nên anh mới “đập nồi dìm thuyền”?”( Nguyên văn là “Phá phủ trầm châu”, dựa theo tích Hạng Vũ đem quân đi đánh Cự Lộc. Sau khi qua sông thì dìm hết thuyền bè, đập vỡ nồi niêu, chỉ giữ lại ba ngày lương thực để cho binh sĩ thấy không có đường lui, phải quyết tâm đánh thắng. ) Tôi mỉa mai hừ lạnh.
Đường Diệc Diễm không trả lời tôi, chỉ nhìn tôi đầy ẩn ý, tự giễu gật đầu, giống như vô cùng đồng tình với cách nói của tôi.
“Đường Diệc Diễm, tôi rất nhớ bộ dáng trước kia của anh!” Ít nhất, trước kia, cái gì anh cũng thể hiện ở trên mặt, còn bây giờ, tôi ngay cả anh rốt cuộc là tức giận hay là vui vẻ cũng không biết, khó có thể nắm bắt!
“Mỗi lúc một khác!” Giọn nói nặng nề của Đường Diệc Diễm truyền đến bên tai tôi, mang theo sự đè nén, tôi quay đầu, con ngươi màu nâu của anh đang thẳng tắp nhìn tôi, như thể muốn xem sự thay đổi trong đáy mắt tôi.
Tôi né tránh, vì trong lòng bỗng dâng lên một chút đau lòng.
“Đường Diệc Diễm, chúng ta nói chuyện đi!” Tôi cúi đầu, chung quy vẫn phải đối mặt, sự do dự của tôi chỉ có thể lần lượt thương tổn lẫn nhau.
“Nếu không muốn nghe, anh chưa bao giờ quan tâm!” Đường Diệc Diễm siết chặt tay, giọng khó chịu.
Tôi thở dài, bàn tay vẫn đặt ở trên trán, lạnh lùng nhưng bất lực. “Tôi nghĩ bây giờ anh không có khả năng chống lại ông của anh, càng không đối phó được với tập đoàn Giang Nguyên!” Không muốn, tôi không muốn đi đến bước đường này, nhưng ngoài lợi thế của tập đoàn Giang Nguyên, trong tay tôi còn có thứ gì khác đây?
“Em uy hiếp anh đấy à?” Quả nhiên, sau khi nghe tôi nói, Đường Diệc Diễm lập tức phanh lại, thanh âm bén nhọn xẹt qua bầu trời đêm, anh giận dữ dừng xe, hung tợn nhìn tôi, rốt cuộc tôi cũng thấy được lửa giận trên khuôn mặt bình thản của anh, hơn nữa còn là không thể kìm nén.
“Diệp Sương Phi, em cho là em nói như vậy có thể trốn thoát khỏi anh sao?” Đôi ngươi của Đường Diệc Diễm trầm xuống, nghiến răng nghiến lợi bắt lấy tay tôi, cổ tay bị đau.
Tôi không nói, quật cường ngước nhìn anh.
Không muốn, trên thực tế, tôi không muốn thoát ra, và đó cũng là điều không thể!
Cấm tình ( Tập 2 - Tội ác báo thù ) Cấm tình ( Tập 2 - Tội ác báo thù ) - Tử Tử Tú Nhi