People say that life is the thing, but I prefer reading.

Logan Pearsall Smith, Trivia, 1917

Download ebooks
Ebook "Bà Xã Keo Kiệt Đến Đòi Tiền"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: An Tĩnh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 29 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 305 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 04:11:50 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 1.2
Cô lập tức chạy vội về chỗ ngồi của mình, lục lọi trong túi xách để tìm cái thẻ học sinh đã ngả màu vàng. Mấy năm nay cô luôn tự hỏi mình có thể tìm được anh ta hay không nên lúc nào cũng để cái thẻ ấy trong giỏ xách. Quả nhiên trời không phụ lòng người nên hôm nay cái thẻ này cũng trở nên hữu dụng.
Dưới ánh mắt ngạc nhiên của mọi người trong phòng tài chính, Hà An Ân lao về phía người đàn ông cao to vừa bước vào: “Đỗ Khang à, tôi tìm anh thật là vất vả!”
Câu nói mờ ám này khiến ai nấy đều ngỡ ngàng, mắt chữ a mồm chữ o nhìn đôi nam nữ này. Trong đầu tự động vẽ nên câu chuyện gọi là “gian tình”
Bị chặn đường rồi lại còn nghe phải những lời mờ ám này, Đỗ Khang nhíu mày nhìn cô gái đang đứng trước mặt mình.
Anh có thể khẳng định rằng, trong số những mối tình mà mình đã trải qua thì chắc chắn không có cô gái trước mặt. Anh cũng chẳng bao giờ có chuyện “tình một đêm” nên cô ta cũng chẳng phải người đã từng quan hệ chớp nhoáng với anh. Quan trọng nhất là anh chưa bao giờ bị mất trí nhớ, cho nên những tình huống đại loại như vậy rõ ràng là không thể xảy ra. Nhưng sao cô ta lại có thể gọi tên anh rõ mồn một như vậy…
“Sao anh có thể đối xử với tôi như thế hả?” Hà An Ân vừa nắm chặt tấm thẻ học sinh vừa chỉ trích: “Anh có biết rằng mấy năm nay tôi tìm anh cực khổ thế nào không? Sao anh lại có thể… Lại có thể bỏ đi như vậy được?”
Hà An Ân nói những lời càng mơ hồ khiến cho các nữ đồng nghiệp vốn đang háo hức chào đón giám đốc mới bỗng nhìn Đỗ Khang bằng ánh mắt khinh bỉ.
Vốn dĩ họ cứ nghĩ rằng Hà An Ân chỉ biết đến tiền, yêu tiền còn hơn yêu đàn ông, cho nên tới nay mới không yêu đương gì cả. Ai ngờ, thì ra là do cô ấy đã từng chịu sự tổn thương lớn như vậy, bị đàn ông ruồng bỏ, nên tới nay mới không dám yêu lần nữa.
Nhìn thấy cô bé giữ của được cưng chiều của cả phòng bị người ta chà đạp như vậy, tất cả bọn họ đều nuốt không nổi cục tức này. Vả lại Hà An Ân còn một lòng một dạ lưu luyến “tên phản bội” này khiến bọn họ càng thấy tức vì sự vô dụng của cô hơn.
Khi họ định người giữ chân, kẻ giữ tay, để kéo vật cưng tội nghiệp này về che chở, sau đó sẽ ra sức dạy dỗ tên đàn ông thối kia thì những lời nói sau đó của vật cưng lại khiến họ đau tim.
“Anh nợ tôi 200 tệ, định khi nào trả đây?” Hà An Ân lấy hết sức đưa cái thẻ sinh viên đang nắm chặt trên tay ra: “Đây là thứ anh đã thế chấp chỗ tôi, mau trả tôi 200 tệ!”
Một luồng áp thấp quái lạ tràn tới khiến mọi người im bặt, bầu không khí yên lặng như tờ.
Đỗ khang – người trong cuộc – khi nghe thấy những lời tố cáo này thì hai mắt trợn tròn với vẻ không dám tin, nhận cái thẻ gì đó làm bằng giấy từ tay cô, tỉ mỉ xem xét. Từ tấm hình đã xỉn màu, anh có thể nhận ra người trong hình quả là anh, đồng thời cũng nhận ra cô gái trước mắt. Cô đúng là cô bé đàn em mà anh đã từng mượn tiền lúc trước.
Nỗi xấu hổ bỗng ập đến, gần như khiến anh chết ngạt. Từ nhỏ tới giờ anh chưa bao giờ gặp phải tình huống nhục gần chết như vậy. Nhưng anh vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, sắc mặt không đổi mà lấy ví ra, từ chiếc ví căng đầy tiền rút ra hai tờ một trăm tệ đặt vào tay Hà An Ân.
Hai trăm tệ! Hà An Ân mừng rỡ đón lấy và ôm vào lòng.
Hai trăm tệ này đã khiến cô ngày nhớ đêm mong, cuối cùng cũng đã trở về cạnh cô, cô liền nở nụ cười tươi rói với cái người không còn mang nợ nữa: “Giám đốc Đỗ, chào mừng anh!”
Miệng thì cười, lại cộng thêm câu nói chào mừng của cô, các nữ đồng nghiệp vốn đang trơ người như tượng đá chợt hoàn hồn lại. Hòa bình lập lại, liền thu hết bộ mặt hung dữ, niềm nở chào: “Chào mừng anh, giám đốc Đỗ!”
Lướt mắt nhìn kĩ càng từng khuôn mặt, cuối cùng dừng lại trên người “cô gái 200 tệ” đang cười một cách cực kì vui vẻ, anh chậm rãi nói: “Chào mọi người, hy vọng sau này chúng ta có thể hợp tác tốt.”
Một cơn ớn lạnh từ từ hiện lên sau gáy khiến Hà An Ân run lên một cái. Cô ngẩng lên nhìn máy điều hòa, nhiệt độ cũng không phải thấp thì sao cô lại lạnh run lên nhỉ?
——————————
Quan mới nhậm chức thì tích cực, Hà An Ân khẽ thờ dài một tiếng, nhìn bầu trời đã tối mịt bên ngoài. Các đồng nghiệp đa số đều đã về, người ở lại làm việc, chỉ có mình cô và Đỗ Khang đang ở trong phòng làm việc riêng.
Mặc dù tình huống làm quen không được hài hòa lắm, nhưng hầu hết các nhân viên nữ trong bộ phận tài chính đều bị giám đốc mới nhậm chức làm mê hoặc. Anh ta không những thưởng phạt phân minh mà còn rất hào phóng, cuối tháng nào cũng đều dẫn họ tới nhà hàng ăn cơm, thăm hỏi công việc cực nhọc của họ. Cộng thêm anh ta rất manly, rất nam tính, khiến người khác cảm thấy rằng nếu làm việc cho anh ta thì chắc chắn sẽ có kết quả tốt. Một người sếp tốt như vậy thì ai mà lại không thích cơ chứ? Dĩ nhiên là trừ cô Hà An Ân đang bị gây khó dễ ra.
Sao cô lại bị gây khó dễ chứ? Là Đỗ Khang làm khó cô sao? Hay là bắt bẻ công việc của cô trước mặt mọi người, khiến cô mất mặt? Thật ra thì tất cả đều không phải vậy.
Đỗ Khang không gây khó dễ gì cô cả, chẳng bắt bẻ cô trước mặt mọi người, thậm chí chưa từng nói lời nặng tiếng nhẹ với cô bao giờ. Lúc Đỗ Khang mời cơm, cô cũng có phần. Ngược lại, ăn toàn món ăn đắt tiền nên cô ăn còn nhiều hơn người khác, nhưng cô vẫn bị gây khó dễ.
Tuy Đỗ khang chưa bao giờ hạnh họe cô, nhưng lại tăng lượng công việc cho cô, khiến cho cô phải ngày đêm tăng ca. Mặc dù không bắt bẻ cô trước mặt mọi người, nhưng sẽ dùng những ngón tay thanh mảnh của mình chỉ ra chỗ sai của cô, sau đó dùng ánh mắt lãnh đạm nhìn cô, khiến cô phải áy náy, xấu hổ muốn chết. Anh ta trước giờ cũng chưa bao giờ nói nặng với cô, là bởi vì nhân vật lớn như anh không thèm nói nhiều với kẻ tép riu như cô, chỉ cần nói vài ba chữ đã có thể bắt cô làm việc.
Anh ta làm như thế, chẳng phải gây khó dễ cho cô thì gọi là gì? Vấn đề là tiền lương và tiền thưởng của công ty này hấp dẫn hơn những công ty khác, hơn nữa tình cảm thắm thiết với các đồng nghiệp trong ba năm qua cũng khiến cô không đành lòng ra đi. Cho nên dù cho Đỗ Khang có không ưa cô hay làm khó cô đi nữa thì cô cũng vẫn không có dự tính sẽ từ chức.
Thu mắt lại không ngắm trời nữa, cô quay qua dán mắt vào màn hình máy tính, trên đó là những con số và chữ phân tích dày đặc, nhìn thấy mà khiến cô phải thở dài.
Cô vốn muốn về nhà sớm một chút để nghỉ ngơi, thậm chí lúc 6 giờ kém 15 cô đã cất dọn đồ đạc, định bụng 6h đúng là sẽ xách giỏ chuồn về ngay. Cô đã tăng ca đúng hai tuần liền, ngày nào cũng từ 9h sáng tới 10h tối, tinh thần và thể xác của cô đã mệt đến rã rời rồi.
Hôm nay phải khó lắm mới hoàn thành xong công việc Đỗ Khang giao, trong lòng cô chỉ mong chờ giờ tan ca mau mau tới thì lại đột nhiên nhận được điện thoại của Đỗ Khang. Công việc phân tích tình hình tài chính ba năm trở lại đây lại được đổ lên đầu cô, đạp đổ mong ước nhỏ nhoi của cô một cách vô tình.
Số liệu thì đã có sẵn rồi, nhưng để viết ra bản phân tích tỉ mỉ mà lại là ba năm, đó hẳn chẳng phải công việc nhẹ nhàng gì. Cho nên cô bê nguyên một đống tài liệu từ kho dữ liệu về trong ánh mắt đồng cảm xen lẫn thương xót của những người bạn đồng nghiệp, bắt đầu lao vào làm cái công việc khiến người ta phải kiệt quệ này.
“Bỉ ổi, đúng là bỉ ổi!” Hà An Ân vừa làm vừa rủa, dĩ nhiên tên bỉ ổi đó chính là tên Đỗ Khang đang gây khó dễ cho cô chứ ai.
Bà Xã Keo Kiệt Đến Đòi Tiền Bà Xã Keo Kiệt Đến Đòi Tiền - An Tĩnh