Điều tôi quan tâm không phải là bạn đã thắng hay thua, mà là bạn có sẵn sàng đón nhận thất bại hay không.

Abraham Lincohn

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 38 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 614 / 7
Cập nhật: 2017-09-24 23:16:39 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 09 Phần 2
ý Mộng Long chợt nói xen vào một câu:
- Anh Kha Đậu hôm qua nói với tôi, tổng biên tập Tưởng Văn bên Vu Môn hôm qua đã liên hệ với anh ấy, cũng muốn mời anh ấy viết chuyên đề.
Sếp đặc biệt quan tâm đến Vu Môn, đặc biệt là từ khi Tưởng Văn nhảy sang bên đó, Tưởng Văn thực sự đã nắm quá rõ về M Beautiful, thế mà ông lại không hề hay biết chút gì về thông tin nội bộ được rêu rao là chuẩn bị thay đổi phiên bản.
Ông gật đầu:
- Được rồi, ngay cả bên Vu Môn cũng coi trọng chuyên đề của Kha Đậu như vậy, vậy thì các bạn hãy cứ kiên trì sự phá cách, nhưng tôi chỉ cho các bạn thời gian nhiều nhất là nửa năm, nếu tình hình không ổn, nhất định phải điều chỉnh trở lại. Mạch Khiết, cô vừa mới đảm nhận vai trò tổng biên tập, có rất nhiều người đều mong chờ cô thể hiện khả năng, tôi hy vọng, cô không làm ọi người phải thất vọng.
Hừ, cái gì mà hy vọng không làm ọi người thất vọng, cũng chỉ là bảo cô đừng làm ột mình ông thất vọng mà thôi.
Mạch Khiết bình tĩnh nói:
- Thưa sếp, nếu như em không làm tốt M Beautiful phiên bản mới, em bằng lòng gánh chịu mọi trách nhiệm.
Mạch Khiết coi như đã đưa ra một bản cam kết thi hành quân lệnh trước mặt mọi người. Cô không thể để Lâm Đại coi thường mình.
Khi từ văn phòng của sếp bước ra, Lâm Đại lạnh lùng nói:
- Mạch Khiết, con người cô đúng là không biết kiên nhẫn, cho dù là một người làm nghề xuất bản tạp chí dày dạn kinh nghiệm, cũng không dám đảm bảo làm nửa năm đã có khởi sắc! Đương nhiên, cô chưa từng làm tổng biên tập bao giờ, bây giờ chắc là cảm thấy đây đúng là lúc mình bộc lộ tài năng rồi.
Mạch Khiết mặt lạnh tanh, nói:
- Tôi nhớ là chính cô cũng chưa từng làm tổng biên tập thì phải!
Sau đó, cô nghênh ngang bỏ đi trước ánh mắt tức giận của Lâm Đại.
Mạch Khiết nghĩ, có gì mà vênh váo huênh hoang chứ, bây giờ chúng ta đang đứng ở vị trí bình đẳng, còn muốn châm chích tôi, Mạch Khiết tôi đây không phải là người dễ bị bắt nạt đâu.
Lý Mộng Long đi theo Mạch Khiết, Mạch Khiết quay đầu lại hỏi anh ta:
- Tưởng Văn thực sự đã tìm Kha Đậu sao?
Anh ta nhún vai:
- Tôi lừa sếp đấy.
Mạch Khiết vô cùng kinh ngạc:
- Gan anh thật không nhỏ chút nào đấy! Ngay cả sếp mà cũng dám lừa, tôi và Lâm Đại đều không có cái gan đấy!
Lý Mộng Long nói:
- Gan cô cũng đã đủ lớn lắm rồi, thật không ngờ lại dám đưa ra bản cam kết thi hành quân lệnh, gánh vác trách nhiệm, cô định gánh vác như thế nào? Nhưng, câu nói này cũng rất mơ hồ, phương thức gánh vác trách nhiệm có rất nhiều kiểu...
Mạch Khiết lắc đầu:
- Lần này tôi không chơi trò chơi câu chữ, nếu như thất bại, tôi sẽ lấy việc từ chức để gánh vác trách nhiệm.
- Cô nắm chắc phần thắng như vậy sao?
Mạch Khiết lắc đầu, cảm thấy có gánh nặng nghìn cân đang treo trên người mình:
- Nói thực, tôi không nắm chắc gì cả. Nhưng tôi không muốn cho ra đời một ấn phẩm mà đã tràn lan trên thị trường. Tôi muốn sáng tạo nên cái mới. Bản kế hoạch này mặc dù do anh viết ra, nhưng sau khi đã trải qua cuộc khảo sát thị trường một cách tỉ mỉ như vậy, tôi cảm thấy rất có tính khả thi. Bất luận thế nào, cũng cần phải thử vận may một chuyến.
Mạch Khiết chăm chú nhìn anh ta:
- Anh cứ yên tâm, cho dù tôi từ chức, Lâm Đại cũng sẽ giữ anh ở lại, bát cơm của anh sẽ không bị mất đâu.
Lý Mộng Long nói:
- Việc của tôi, cô không cần phải lo, nhưng cô yên tâm, trong thời gian nửa năm, tôi sẽ theo cô, chúng ta cùng phấn đấu. Thực ra Tưởng Văn cũng có ý định muốn liên hệ với Kha Đậu, cô ta cũng tìm tới tôi, nhưng sau khi cô ta tìm hiểu về phong cách chuyên đề của Kha Đậu, thì lại không hề coi trọng, cho nên đã từ bỏ rồi.
Mạch Khiết ngẩn người, kéo cà vạt của Lý Mộng Long, lôi anh ta đến tận chỗ góc khuất cầu thang, nơi không ai nhìn thấy:
- Lý Mộng Long, anh là tên “nội gián”, tôi đã nghi ngờ anh từ lâu rồi, không ngờ ngay cả phong cách chuyên đề của Kha Đậu anh cũng nói với Tưởng Văn, Lâm Đại bắn súng trước mặt tôi, còn anh thì lại bắn lén tên ở phía sau lưng tôi chứ gì. Rốt cuộc là tôi đã gieo thù chuốc oán gì với anh mà anh lại làm hại tôi như vậy chứ?
Anh ta ủ rũ mặt mày cầu xin:
- Ối ối, nhẹ tay một chút, nhẹ tay một chút, cô xem này, tôi sắp bị cô thắt cổ chết rồi đây, độc ác nhất là lòng dạ phụ nữ! Cô hung hãn như vậy, sao có thể gả chồng được chứ, nếu tôi là cái anh chàng mọt sách ấy, cũng không dám cưới cô đâu!
Mạch Khiết nới lỏng tay, tức giọng quát, bật khóc:
- Tôi phải chịu áp lực lớn quá, không có lấy một ai giúp đỡ cả, anh lại còn bắn lén tên vào sau lưng tôi, trước mặt tôi là sói, sau lưng là hổ, tôi phải làm gì đây...
Anh ta cầm lấy chiếc cà vạt đạ bị cô vò nhăn nhúm, lau nước mắt cho cô:
- Yên tâm đi, tôi sẽ giúp cô. M Beautiful phiên bản mới cũng có phần của tôi mà.
Mạch Khiết vừa khóc vừa lắc đầu, áp lực thực sự qua lớn, quan trọng là cô không muốn thua Lâm Đại, Lâm Đại đang chờ đợi để cười nhạo cô kia kìa!
Lý Mộng Long giơ tay ra, ôm cô vào lòng, để cô dựa vào vai anh mà khóc.
- Cô đừng khóc nữa, con người tôi không thể nào chịu đựng được khi nhìn thấy phụ nữ khóc. Cô nói xem, sao cô lại phải tự làm khổ mình thế chứ, cứ an phận thủ thường làm một cô tổng biên tập nhỏ, nhận mức lương cao lại có nhiều phúc lợi, có gì không tốt chứ, sao cứ phải tự đấu với chính mình chứ! Không có lòng tin đối với năng lực của mình thì đừng có đưa ra bản cam kết thi hành quân lệnh thế... Cô xem cô kìa, đã khóc ướt hết áo sơ mi của tôi rồi.
Mạch Khiết giơ tay lên kéo tai anh ta:
- Lý Mộng Long, tôi xin anh đấy, anh hãy đi sang tổ của Lâm Đại đi, anh đừng theo tôi nữa, anh đã nói với Tưởng Văn tất cả những việc của tôi, sau này sao tôi còn có thể tín nhiệm anh được nữa?
Anh ta nhăn nhó mặt mày vì đau đớn:
- Tổng biên tập Mạch, cô hãy nghe tôi nói hết đã! Sao tôi lại có thể nói cho Tưởng Văn biết thực tình chứ! Bản kế hoạch này là do tôi viết ra, nếu làm không tốt, cô nghĩ là tôi sẽ cảm thấy dễ chịu lắm sao? Tôi chỉ nói với cô ta, chuyên đề của Kha Đậu mang chủ nghĩa giáo điều của phong kiến, nhưng cô lại coi như báu vật. Cô yên tâm đi, trong lòng cô ta, Lâm Đại mới là đối thủ đáng gờm, cô ta vẫn còn chưa biết thực lực của cô đâu!
Thì ra là như vậy.
Nhưng, Mạch Khiết vẫn có chút gì đó không vui, thì ra trong lòng Lâm Đại và Tưởng Văn, họ mới là kỳ phùng địch thủ ngang sức ngang tài, mình chẳng qua chỉ là sắm một vai phụ mà thôi, lẽ nào họ cứ nghĩ cô chỉ có khả năng đảm nhận vai trò trưởng ban thôi sao?
Lý Mộng Long vẫn đang kêu gào ở đó, Mạch Khiết đột nhiên bừng tỉnh, cô phát hiện ra mình vẫn đang ở trong vòng tay của anh ta, hơn nữa còn đang giơ tay ra véo tai anh ta – để người khác nhìn thấy, ai tin được đây là cấp trên đang tức giận với cấp dưới chứ, còn cứ tưởng là đôi tình nhân đang hờn dỗi nữa kia.
Mạch Khiết vội vàng thả tay ra, đồng thời đẩy anh ta ra xa:
- Lý Mộng Long, con người anh thật là đê tiện, thấy người ta xinh đẹp, nhân cơ hội lợi dụng người ta. Anh đừng có đi theo tôi, đợi tôi ra hẳn rồi hãy đi ra.
Sau đó đẩy cửa bước ra ngoài.
Lý Mộng Long vẫn nhăn nhó, nhìn cô gái nói bừa giữa ban ngày ban mặt không chút áy náy ung dung bước ra khỏi tầm mắt mình.
Mạch Khiết bước về văn phòng làm việc của mình, chợt nghe thấy tiếng cãi cọ lộn xộn từ trong phòng khách truyền tới. Cô nhíu mày, đúng thật là, coi đây là nơi nào chứ, cái chợ đấy à? Ai lại kêu gào ầm ĩ ở đấy vậy, chẳng thấy bóng dáng một người nhân viên bảo vệ nào cả, lẽ nào thực sự cần phải đuổi việc sao?
Cô loáng thoáng nghe thấy có người hét gọi tên cô: “Mạch Khiết”, “Mạch Khiết”, giọng nói vừa to vừa chói tai.
Mạch Khiết vội vàng bước ra ngoài, một biên tập viên nói với cô:
- Tổng biên tập Mạch, người này cứ nhất định đòi gặp chị, ông ta nói là bố của chị.
Mạch Khiết vội vàng bước vào giữa đám đông. Một người đàn ông tóc hoa râm rối bù, mặc một chiếc áo ba lỗ, quần đùi và đi dép lê đang bị mấy người khác chặn lại, quả nhiên đó là bố cô!
3
Bố Mạch Khiết ngồi trong văn phòng làm việc của cô, đi chân trần, ném đôi dép lê sang một bên, tay cầm cốc nước uống ừng ực.
Năm Mạch Khiết 18 tuổi, bố Mạch Khiết đã chuyển nhà và kết hôn với góa phụ Lưu, Mạch Khiết sống ở trong ký túc xá, chị gái lấy chồng. Từ đó về sau, ba người gặp mặt thường là ở nhà chị gái, có đôi khi ăn bữa cơm bình dân ở ngoài quán.
Từ sau khi bố Mạch Khiết lấy bà Lưu, thì luôn mong ngóng sinh ra được một thằng con trai, nhưng qua bao nhiêu năm mà bụng bà Lưu vẫn phẳng lì. Cả cuộc đời này, không sinh được một thằng cu có lẽ là bi kịch lớn nhất cuộc đời ông.
Mạch Khiết lấy rèm cửa che khuất cửa kính trong phòng làm việc, cô biết lũ yêu nghiệt bên ngoài cửa chắc chắn đang bàn tán bình luận xôn xao – thì ra bố của tổng biên tập Mạch lại là một kẻ đầu đường xó chợ như vậy. Mỗi người đều không được quyền lựa chọn xuất thân của mình, có một người bố thô lỗ ngu muội ngoan cố như vậy, có lẽ là bi kịch lớn nhất trong cuộc đời của Mạch Khiết.
Mạch Khiết nói với vẻ thiếu kiên nhẫn:
- Bố ơi, sao bố lại đến tận nơi làm việc để tìm con, lại còn cãi cọ ầm ĩ ở đây nữa, bây giờ đang là giờ làm, bố bảo con phải ăn nói thế nào với những đồng nghiệp đang ở ngoài kia đây?
Bố Mạch Khiết vốn không hề hay biết gì về công việc của cô, cũng không biết “biên tập viên” là thứ gì. Ông chỉ phẫn nộ là vì Mạch Khiết – cô con gái út của ông lại dám dùng thái độ này để nói chuyện với ông.
- Mày do tao nuôi lớn lên, tao đến tìm mày lẽ nào còn phải được sự cho phép của ai nữa cơ à? Mày xem xem, thái độ này của mày là thế nào, sao tao lại sinh ra một đứa con gái bất hiếu như mày chứ?
Giọng nói của ông oang oang, cũng không biết các đồng nghiệp ở bên ngoài có nghe thấy không.
Mạch Khiết là một người rất sĩ diện, mặt cô thấy nóng bừng, cô vội nói:
- Được rồi, được rồi, bố nhỏ tiếng một chút, những người khác đều đang làm việc đấy! Bố tìm con có việc gì vậy?
Ông vỗ đùi:
- Mẹ con...
Thấy Mạch Khiết sa sầm nét mặt, vội đổi cách gọi:
- Cô Lưu của con bảo con cuối tuần này đến ăn cơm.
Cô Lưu chính là mẹ kế của Mạch Khiết, bình thường rất ít khi qua lại với nhau, bà cũng chưa bao giờ mời Mạch Khiết và chị gái đến nhà ăn cơm, cậy mình có chút tài sản nên rất coi thường cả nhà họ Mạch.
Mạch Khiết lạnh lùng nói:
- Tại sao lại bảo con đến, con có thân quen với cô ấy đâu, gặp nhau chẳng có gì để nói cả.
- Con bé này, đừng có tưởng mình học được ít chữ là có thể coi thường người khác, bà ấy bảo mày đến thì mày cứ đến đi! Dù sao thì cũng coi như là người một nhà.
- Con chẳng phải là người một nhà với bà ta đâu! Trước đây, khi con còn đi học, sao không thấy nói là người một nhà, còn không cho bố đóng tiền học phí cho con, nếu không phải là nhờ được chị, bây giờ chưa biết chừng con đang làm phục vụ bưng bê ở quán ăn nào đấy cũng nên!
Bố gãi gãi đầu:
- Lần này là bà ấy thành tâm thành ý bảo con đến ăn cơm, những chuyện cũ thì không nên khắc lại nữa, bây giờ con cũng có chút tiền đồ, đã được làm việc ở một văn phòng rộng rãi thế này, bố cũng lấy làm mừng cho con.
Mạch Khiết nhìn bố, từ khi cô còn bé, ông luôn ghét bỏ cô là con gái, chỉ muốn đánh cô thừa sống thiếu chết. Trong cả quá trình cô khôn lớn, ông gần như chẳng gánh vác bao nhiêu trách nhiệm của một người cha. Nhưng dù thế nào thì ông vẫn là bố cô, là người đã đem lại cho cô sinh mạng, ít ra ông cũng không ném cô ra ngoài đường như một đống rác. Cho nên, nhiều việc cô cũng không muốn cư xử quá tuyệt tình.
- Con đến cũng được, nhưng chị cũng phải đến, chẳng có gì để nói chuyện với người đàn bà đó, con còn có thể nói chuyện với chị gái.
Bố nghĩ một lát:
- Việc này... để bố hỏi bà ấy đã...
Mạch Khiết hừ mũi:
- Bố, thường ngày bố vẫn nói đàn ông mới đáng được tôn kính, đàn bà thì thấp hèn, vậy mà sao ở trước mặt người phụ nữ này, bố lúc nào cũng phải hụt hơi vậy? Ăn bữa cơm, mời thêm một người chẳng phải cũng chỉ cần thêm bát thêm đũa thôi sao, chị cũng là con gái của bố, mà bố cũng không quyết định được. Nếu đã thế, con cũng không đi nữa, để khỏi bị người ta coi thường.
Bố cô chắc là cũng cảm thấy bẽ mặt, vội nói:
- Ai nói vậy chứ, cô Lưu của con đâu dám nói chữ “không” trước mặt bố chứ. Được, thứ 7, con và chị cùng đến ăn bữa trưa nhé!
Mạch Khiết tiễn bố cô ra về, trên đường đi nhận được bao nhiêu ánh mắt khác lạ chăm chú nhìn cô. Mạch Khiết nói với bố cô:
- Sau này có việc gì, bố cứ gọi điện thoại cho con, đừng đến công ty tìm con nữa.
Bố cô còn định nói gì đó, nhưng thang máy đã đến, Mạch Khiết đẩy ông vào trong, nhìn cửa thang máy đóng lại, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Khi quay trở lại văn phòng, Lý Mộng Long bước vào đưa cho cô tập tài liệu, nói:
- Tổng biên tập Mạch, cô và bố cô trông rất khác nhau.
Mạch Khiết trừng mắt với anh ta đầy vẻ cảnh giác.
Anh ta xua tay:
- Đừng trừng mắt nhìn tôi như vậy, tôi không có ác ý gì đâu. Bố mình, có gì mà thấy ngại chứ, tôi rất khâm phục cô, nhìn khí chất của cô giống như con nhà quyền quý tiểu thư khuê các, có thể thấy anh hùng không phân biệt chốn xuất thân, nơi chợ búa cũng có thể tìm ra được một thiên kim tiểu thư.
Nghe câu này sao mà thấy lủng củng thế?
- Tôi xuất thân từ chốn chợ búa đấy, sao chứ? Cho dù anh là con nhà giàu có, bây giờ cũng chẳng phải là cấp dưới của tôi sao, tôi bảo anh rót cốc café, anh cũng không dám rót cốc hồng trà, có đúng không nào?
Anh ta vội vàng giải thích:
- Tôi không phải có ý đấy, không phải tôi coi thường cô, cô cứ luôn nhìn người khác theo hướng cực đoan vậy sao? Có đôi khi, cô quá mẫn cảm đấy, có lẽ là do nơi sâu kín trái tim cô có chút tự ti thì phải!
Mạch Khiết bị anh ta nói đúng tâm sự, cảm thấy hơi bực:
- Tôi bảo anh bê café vào, anh không nghe thấy gì sao?
Anh ta cười hi hi, bước ra ngoài, một lúc sau bê cốc café đen bước vào thật, đặt lên bàn cô.
- Tôi khuyên cô nên hạn chế uống café, nó làm kìm nén hoóc môn nữ, gây ảnh hưởng tới việc sinh nở.
Sau đó, trước khi cô kịp phản ứng lại để phản kích, đã vội vàng chuồn mất.
4
Tiêu Ly sắp xếp hành lý cho Hướng Đình Đình, sách và quần áo đều đã được xếp gọn gàng trong cái va li rất to.
Hướng Đình Đình đi đến, từ phía sau ôm chặt lấy Tiêu Ly, dựa đầu vào lưng anh.
- Hay là, hay là em không đi nữa, em ở lại đây, cưới anh và sinh con luôn.
Tiêu Ly vẫn thu xếp hành lý cho cô, nói:
- Ngày mai đã phải đi rồi, còn nói những câu nói ngốc nghếch như thế này.
Hướng Đình Đình vòng đến trước mặt anh, cúi đầu, hôn vào môi Tiêu Ly, hồi lâu mới nói:
- Sao anh không bao giờ cố giữ em ở lại, thực ra, nếu như anh giữ em ở lại, em sẽ xem xét.
Tiêu Ly khẽ thở dài, giơ tay ra vuốt mái tóc dài mượt mà của cô:
- Chúng ta ở bên nhau bao nhiêu năm như vậy, tính cách em, lẽ nào anh còn không hiểu sao? Anh không níu giữ em lại, là bởi vì anh không muốn sau này em phải hối hận.
- Vậy thì, hay là anh đi cùng em nhé?
Tiêu Ly lắc đầu:
- Việc này sau này bàn sau nhé! Tóm lại, anh toàn tâm toàn sức ủng hộ em theo đuổi lý tưởng của mình, em cũng không cần phải lo lắng cho anh, anh tự biết chăm sóc bản thân. Có kỳ nghỉ, có cơ hội, anh sẽ đến thăm em.
Hướng Đình Đình lặng lẽ cúi đầu, khóc thút thít.
Tiêu Ly vô cùng kinh ngạc, vội vàng nâng mặt cô lên, lau nước mắt cho cô:
- Em sao vậy? Còn chưa đi mà đã nhớ nhà rồi sao?
Hướng Đình Đình nghẹn ngào nói:
- Em không biết... không biết lựa chọn của em là đúng hay sai, anh là một người tốt như vậy... Chúng ta đã yêu nhau bao năm nay mà vẫn chưa kết hôn, anh cũng chưa bao giờ trách móc gì em cả, cũng không rời xa em, ngược lại, em lại rời xa anh để đến một nơi xa xôi như vậy.
Tiêu Ly mỉm cười chăm chú nhìn cô:
- Em biết mà, anh cam tâm tình nguyện, em không cần phải bận tâm, anh là đàn ông, anh có thể chờ đợi em được.
Hướng Đình Đình ngả người vào lòng anh, khẽ nói:
- Nếu có một ngày nào đó, chúng ta cuối cùng không thể ở bên nhau, anh có oán hận em không?
Tiêu Ly dịu dàng nắm tay cô:
- Không đâu. Chúng ta có tới mười năm tình cảm bền vững, những điều tốt đẹp em làm cho anh, có thể khiến anh tha thứ và bao dung tất cả. Em đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, anh sẽ đợi em quay trở lại.
Anh cúi đầu, đôi môi lành lạnh hôn vào môi Hướng Đình Đình. Hồi lâu, Hướng Đình Đình nói:
- Hãy bế em vào phòng ngủ, đêm nay cứ coi như là đêm tân hôn của chúng ta nhé!
Tiêu Ly khẽ bật cười:
- Cô em ngốc nghếch của anh, ở cùng với em, đối với anh, ngày nào cũng là ngày mới cưới.
Anh bế cô lên, đi vào phòng ngủ. Trong phòng ngủ chỉ có một cái đèn quýt nhỏ xíu toát ra ánh sáng lờ nhờ, Tiêu Ly muốn tắt đèn, nhưng Hướng Đình Đình lại giơ tay ra ngăn anh lại:
- Đừng tắt, em muốn nhìn anh, nhìn anh thêm một chút...
Trong lòng cô tràn ngập nỗi bi thương, đối với tiền đồ và sự nghiệp học hành, cô có mục tiêu rất rõ ràng, nhưng chỉ duy nhất đối với tình yêu, cô cảm thấy băn khoăn mơ hồ.
Cô thực sự không thể nào dự liệu được, ngày mai tạm biệt nhau, liệu có còn có cơ hội gặp lại.
Trong khoảnh khắc này, cô chỉ muốn được nằm trong vòng tay ấm áp của anh, ngừng lại thêm từng khoảnh khắc, để khắc sâu thêm vào trong ký ức…
Cơ thể họ quấn chặt lấy nhau trong bóng tối, họ đã quá quen thuộc nhau, nhưng lại vẫn tràn ngập cảm giác mới mẻ hứng khởi như lần đầu tiên.
Hướng Đình Đình biết, nếu rời xa Tiêu Ly, e rằng cả cuộc đời này cô cũng không thể nào gặp được một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa như anh.
Nhưng, trên đời này, không phải tất cả mọi phụ nữ đều chỉ sống vì tình yêu, cũng như thể, không phải tất cả đàn ông đều quá đa tình vậy.
Trên hành tinh xanh bao la rộng lớn này, tất cả những người đang sinh sống đều rất khác biệt nhau.
Ba nụ hôn đổi lấy một đời chồng Ba nụ hôn đổi lấy một đời chồng - Hiểu Đơn Đinh Đông