If there's a book you really want to read but it hasn't been written yet, then you must write it.

Toni Morrison

Download ebooks
Ebook "Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 98 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 839 / 5
Cập nhật: 2019-01-21 18:03:39 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Quyển 2 - Chương 34
àn......” Đang muốn nói chuyện, chợt liếc về trên cổ dường như có một cái gì đó sáng sáng cùng một chút cảm giác mát mát. Tròng mắt Tống Vãn Ca vừa thấy, quả nhiên bắt gặp một thanh đại đao âm trầm sáng như tuyết đang dán chặt vào cổ mình, không khỏi sửng sốt.
Mờ mịt chỉ chốc lát, Tống Vãn Ca lập tức hiểu được lúc trước mình đột nhiên té xỉu, là bị người từ phía sau lưng tập kích, sau đó bắt cóc. Giương mắt nhìn một ít xác chết không trọn vẹn trên mặt đất xung quanh, máu không ngừng trào ra đem cả khuôn mặt đều nhuộm thành màu đỏ tươi, đầy yêu dị dọa người. Đêm tối gió lạnh như thế, lại phối hợp cảnh tượng khủng bố thảm thiết thế này, khiến nàng không khỏi sợ hãi co rúm lại thân mình vài cái, kinh hãi ghê tởm muốn nôn.
“Hàn... Hiên, rốt cuộc sao lại trở thành thế này?” Tống Vãn Ca cưỡng chế cảm giác muốn nôn, hơi có vẻ kinh hoảng hỏi. Vốn là muốn gọi hắn Hàn Kỳ Hiên, nhưng thấy mặt hắn đeo mặt nạ, đích thị là không muốn cho người ta biết được thân phận của hắn, vội sửa lại, trực tiếp gọi hắn Hiên.
“Vật nhỏ, không phải sợ. Có ta ở đây, nàng tuyệt đối sẽ không bị bất cứ tổn thương gì.” Nghe được Tống Vãn Ca gọi mình là Hiên, bong bóng nho nhỏ hạnh phúc ngọt ngào ở đáy lòng Hàn Kỳ Hiên không ngừng bốc ra bên ngoài. Nhưng nhìn ra Tống Vãn Ca kinh hoảng cùng sợ hãi, mắt đào hoa đẹp nháy mắt nheo lại, một luồng sát khí sắc bén lập tức phát ra.
“Hiên, ta không sợ, ta tin ngài.” Tống Vãn Ca hướng đến Hàn Kỳ Hiên đột nhiên cười xinh đẹp, trấn định nói, không muốn để Hàn Kỳ Hiên vì mình bị áp bức mà rối loạn.
“Thả nàng ra, bổn tọa có thể tha cho ngươi khỏi chết!” Hàn Kỳ Hiên dịu dàng thâm tình nhìn Tống Vãn Ca, lời nói lạnh như băng vô tình cũng là nói cho La Sát nghe.
“Hừ! Có nàng ta chết ở trên tay của ta, ngươi còn có tư cách gì nói điều kiện với ta?!” La Sát cười lạnh hai tiếng, lại ngông cuồng nói, “Thiên Ma Giáo Chủ, chính ngươi lựa chọn đi, muốn nàng ta chết, hay ngươi chết?”
“Hiên, không được nghe hắn!” Tống Vãn Ca nghe vậy, vội vàng nói. Nàng là trăm phần trăm tin tưởng Hàn Kỳ Hiên sẽ vì cứu nàng mà hy sinh chính hắn, nàng không cần! Nàng đã nợ Hàn Kỳ Hiên rất nhiều, nàng không muốn lại nợ hắn cả mạng sống nữa. Bằng không, nàng phải sống như thế nào?
“Hừ! Hắn không chết, ngươi phải chết!” La Sát cười lạnh một tiếng, lời nói âm trầm vung ở trên mặt Tống Vãn Ca. Trên tay hắn hơi chút ra sức, lập tức ở giữa cổ phấn nộn trắng nõn của nàng cắt ra một vết máu nhợt nhạt.
“Ah¬hh”, Tống Vãn Ca bị đau nhíu chân mày, vẫn chưa kêu đau ra tiếng.
“Thiên Ma Giáo Chủ, cổ mỹ nhân tuyệt sắc này không chịu nổi thanh đại đao trên tay của ta đâu. Ta chỉ thêm chút lực nữa, nàng ta sẽ hương tan ngọc nát.”
“Hiên, ngài không cần phải để ý đến ta, đừng vì ta mà bị ác nhân này uy hiếp.” Tống Vãn Ca bất chấp đau trên cổ, nàng chỉ sợ Hàn Kỳ Hiên vì nàng mà làm chuyện điên rồ.
“A, nữ tử không biết sống chết!!” La Sát dứt lời, lại cố ý tăng thêm một chút lực, thoáng chốc trên cổ trắng của Tống Vãn Ca tràn chảy ra từng giọt máu tươi.
“Dừng tay! La Sát, ngươi dám khiến nàng bị thương nữa, bổn tọa chắc chắn sẽ cho ngươi hối hận đã từng sống trên cõi đời này!” Tuấn nhan của Hàn Kỳ Hiên lộ ra lạnh lùng giống như ác ma, ánh mắt sâm nghiêm lạnh lùng vẽ ra mũi nhọn khát máu. Thoáng nhìn từng giọt máu tươi trên cổ Tống Vãn Ca chảy ra, cảm giác đau lòng nháy mắt trải rộng tế bào toàn thân, hận không thể thay nàng đón nhận. "Ngươi tốt nhất đừng động đến nàng nữa, nếu không bổn tọa chắc chắn cho các ngươi chết không có chỗ chôn!”
Nghe vậy, cả người La Sát mạnh run rẩy một cái, đồng thời cũng nhận thấy được ba gã áo đen bên người âm thầm lui về phía sau mấy bước. Hắn không muốn yếu thế, cố gắng ổn định cước bộ không lùi. Đôi mắt nhỏ nhìn chằm chằm vương bài bảo mệnh dưới đao, lá gan nhút nhát lập tức lại tăng lên trở về.
“Thiên Ma Giáo Chủ, ngươi nghĩ rằng ta thật không dám ra tay sao? Nếu ta tới tìm ngươi báo thù cũng đã tính đến bất cứ giá nào rồi, cho dù giết không được ngươi, ta cũng muốn cho ngươi đau đớn!” Vì chứng minh lời của mình, La Sát lại mạnh tăng thêm một chút lực tay, trên cổ Tống Vãn Ca chảy ra càng nhiều máu, cũng càng thêm đỏ sẫm.
“Dừng tay!!” Hàn Kỳ Hiên kinh hoảng hét lớn một tiếng, tiếng nói lạnh như băng hơi run run. "Ngươi thật sự muốn ta chết sao? Được, bổn tọa có thể cho ngươi như nguyện!” Hắn sẽ khiến gã vĩnh viễn hối hận, ngàn không nên, vạn không nên hại đến vật nhỏ hắn yêu nhất.
“Chờ một chút!” La Sát đột nhiên lên tiếng, nghĩ đến dễ dàng muốn mạng của hắn ta như thế còn chưa đủ hết giận, không bằng trước khi chết thật tốt tra tấn hắn ta một phen. "Ta tạm thời không muốn mạng ngươi rồi, trước tiên tự phế một bàn tay và một chân, sau đó đâm vào lồng ngực của mình một kiếm, cuối cùng lại tự phế võ công! Nhanh chóng làm theo, nếu không đừng trách ta không lưu tình!” La Sát uy hiếp xong lại tăng thêm lực trong tay.
“Dừng tay! Bổn tọa làm theo là được!” Hàn Kỳ Hiên lập tức ra tiếng quát bảo ngưng lại, tròng mắt đen mãnh liệt phun hỏa làm cho người ta sợ hãi không thôi, tuấn nhan đông lạnh lóe rét căm căm.
“Hiên, đừng! Đừng hại đến chính mình!” Tống Vãn Ca nghe vậy lắc đầu, trong mắt nước mắt không tự chủ được rơi xuống.
“Vật nhỏ, đừng khóc, vì nàng, cái gì cũng đáng giá!”
Hàn Kỳ Hiên thâm tình nhìn Tống Vãn Ca, trầm ngâm một lát, nhưng vẫn rút ra tuyết kiếm bên hông, cắn răng phân biệt đánh gãy gân mạch tay trái và chân trái của mình.
“Không!” Tống Vãn Ca thấy thế, nước mắt rơi càng nhiều, muốn chạy tới nhìn xem thương thế của Hàn Kỳ Hiên, nhưng trên cổ đặt đại đao lại khiến cho nàng không thể hành động thiếu suy nghĩ.
“Tốt, tốt lắm! Ha ha ha! Kế tiếp lại đâm vào lồng ngực của mình một kiếm, sau đó tự phế võ công! Nhanh chút, ta không có nhiều kiên nhẫn chờ như vậy!” La Sát cuồng vọng cười to, khoái ý báo đại thù làm cho ánh mắt nhỏ như đậu xanh của hắn lại híp thành một đường.
Hàn Kỳ Hiên nghe vậy, một đôi mày kiếm nhíu chặt.Thoáng nhìn đại đao trong tay La Sát càng dán chặt cổ Tống Vãn Ca, tâm run lên, không dám chần chờ nhiều hơn, lập tức vung lên tuyết kiếm nhắm ngay lồng ngực của mình đâm một kiếm, rồi sau đó lại nhanh chóng rút ra để máu tươi đỏ sẫm thoáng chốc văng khắp nơi, đem cẩm bào màu xanh của hắn nhuộm đỏ.
“Tốt, lại phế bỏ võ công của mình đi! Mau!” Đôi mắt nhỏ của La Sát chăm chú nhìn chằm chằm Hàn Kỳ Hiên, thấy hắn chậm rãi nâng lên tay phải, muốn đánh vào mình, gương mặt xấu xí nháy mắt tràn đầy ý cười khát máu điên cuồng.
“Hiên, Đừng mà! Van xin ngài đừng hại đến mình nữa, ta không đáng để ngài làm như vậy, không đáng...” Tống Vãn Ca lớn tiếng khóc, đau lòng nhìn Hàn Kỳ Hiên một lần cuối cùng, ngay sau đó, nàng không chút do dự hướng đến đại đao đánh mạnh tới.
La Sát bị biến cố đột nhiên tới này làm hoảng sợ, căn bản không dự đoán được Tống Vãn Ca lại làm như vậy, đại đao trong tay nháy mắt theo thân thể nàng ngã xuống đất.
“Không!!!” Tiếng rống thê lương kinh động tất cả mọi người, mắt phượng của Hàn Kỳ Hiên chạm đến bóng người trên mặt đất kia thì mắt đẹp đào hoa diêm dúa không hề như mắt người nữa, mà giống như mắt tu la, trong khoảnh khắc hóa ra giết chóc thảm thiết ngoan tuyệt.
Cả tòa núi sau Thiên Ma Cung nhất thời như rơi vào ngọn lửa địa ngục, trong khoảnh khắc vang lên một tiếng lại một tiếng thê lương bi thảm, máu tươi thấm đầy đất, trên đất hiện đầy thi thể không còn ra hình người
Hàn Kỳ Hiên hai mắt đỏ đậm, đau đớn gào thét. Ngay cả đã bị phế bỏ một tay một chân, nhưng có tuyệt thế vô song võ công chống đỡ, vẫn giống như tử thần buông xuống, bóng dáng mau lẹ quỷ mị trong đám người lui tới xuyên qua bay vút, một chưởng cứng rắn xuyên qua bộ ngực¬ của bọn họ, không kiêng nể gì thu sinh mệnh bốn phía.
Mùi máu làm cho hắn càng ngày càng hưng phấn, thủ đoạn cũng càng ngày càng tàn nhẫn. Hắn lấy phương thức tàn bạo tàn sát tất cả người ở dưới, lọt vào trong tầm mắt đều là màu đỏ. Trong không khí tràn ngập mùi máu tươi dày đặc, thi thể không trọn vẹn phân tán tứ phương, tình cảnh thảm thiết làm người ta buồn nôn.
“Giáo... Giáo chủ người điên rồi sao?!” Chu Triệt trợn tròn hai mắt, trong lòng run sợ nuốt một ngụm lại một ngụm nước miếng. Hắn có thể nghe ra được thanh âm của bản thân có vẻ run rẩy, hắn có loại ảo giác, nghĩ đến giờ phút này mình đặt mình trong chỗ không phải là chỗ của người, mà là Địa ngục mới đúng.
“Uhm.... Hình như là điên rồi,....” Bạch Thi đập vào mắt có thể thấy được, phút chốc không có lên tiếng, suy nghĩ lẩm bẩm nói, “Nhưng lại điên không nhẹ, ngay cả người của chúng ta cũng không nhìn tùy ý giết chóc! Giáo chủ quả nhiên là yêu thảm Nguyệt cô nương!”
“Giáo chủ”.... Trong mắt Thanh Trạch hiện lên một chút lo lắng, vừa định đi lên, lại bị Bạch Thi kéo lại, bĩu môi nói, “Ngươi muốn chết à! Hiện giờ giáo chủ bị vây trong trạng thái phong ma, ai dám tiến lên cũng đừng mong có mạng thấy mặt trời ngày mai!”
“Nhưng nếu…” Huyền Tân còn muốn nói tiếp, bị Chu Triệt liếc mắt trừng một cái vội câm mồm.
“Không có nhưng, cứu người quan trọng hơn!”
Không hề do dự, bốn người đạt thành nhận thức chung, lập tức phi thân trước sau rời đi, đều tự đem huynh đệ còn sót lại của Thiên Ma giáo dẫn tới nơi an toàn. Theo sau khẽ run thân mình lẫn nhau tựa vào cùng nhau, hoảng sợ nhìn Hàn Kỳ Hiên giờ phút này đã hóa thân thành Tu La lệ quỷ, chậm đợi giáo chủ của mình khôi phục bình thường.
Chỉ là thời gian một ly trà, nơi này nghiễm nhiên đã muốn biến thành lò sát sinh đại hình, một cảnh tượng cực kỳ bi thảm thê lương, cho dù gặp qua chết nhiều người như thế nào, ngửi qua máu tươi của người nhiều như thế nào đi nữa, cũng sẽ nhất trí nhận định đây là trường hợp tàn khốc nhất!
Chuyện này còn có thể gọi là giết hại sao? Cái này căn bản chính là làm thịt người!
Thống khoái chết đi cũng không đáng sợ, đáng sợ là muốn chết không thể chết, mấy người bọn họ tin tưởng giờ phút này những người đó nhất định vạn phần hối hận hành vi tối nay. Đáng tiếc là có hối hận nhiều hơn nữa cũng không thể vãn hồi cái gì, tu La cực kỳ bi ai không thể được lấp đầy, chỉ sợ bọn họ đau đớn sẽ giống như không thể được giải thoát.
“A, đau quá", Tống Vãn Ca thấp rên một tiếng, chậm rãi mở hai mắt ra, vươn tay đụng chạm đến vết thương ấm áp đau đớn trên cổ, mới phát hiện thì ra mình chưa chết. Máu đã không chảy, nhưng vẫn còn đau. Nhớ tới vừa rồi mình vọt tới chuôi cây đại đao này thì đại đao cũng theo sát ngã xuống trên đất, cho nên nàng vẫn chưa đụng vào trên lưỡi đao.
Nhớ tới tự mình bị kẻ ác uy hiếp, Tống Vãn Ca lập tức lại nghĩ tới Hàn Kỳ Hiên vì nàng hủy bỏ đi một tay một chân, ngay sau đó lại đâm vào lồng ngực của mình một kiếm. Cảm thấy tê rần run lên, trong mắt nhanh chóng nổi lên khí ẩm ướt.
“Hiên! Hiên!” Tống Vãn Ca nghẹn ngào hô to, nhịn đau bò dậy, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn chung quanh tìm bóng dáng Hàn Kỳ Hiên. "Hiên, ngài ở đâu?”
Người cuồng lệ hung tàn nghe vậy, nháy mắt dừng lại bàn tay tàn bạo. Hàn Kỳ Hiên nghe được một ít tiếng tràn ngập khóc nức nở kêu gọi, chậm rãi quay đầu, đợi nhìn đến Tống Vãn Ca còn rõ ràng đứng cách mình không xa thì ánh sáng bạo ngược thích giết chóc ngoan tuyệt trong mắt phượng nháy thay thế mắt bị kích động mừng như điên.
“Vật nhỏ, nàng thật sự không có việc gì?” Hàn Kỳ Hiên kinh hỉ run run ra tiếng, lời còn chưa dứt, hắn bằng tốc độ nhanh nhất bay tới, một tay đón Tống Vãn Ca vào lòng, ôm chặt cho dù vết thương trước ngực bị đè ép đau đớn khó nhịn, cũng luyến tiếc buông ra nửa phần, e sợ cho buông lỏng ra một chút nàng sẽ biến mất không thấy gì nữa.
“Phù, cám ơn trời đất, Nguyệt cô nương lại bình an vô sự, mấy người chúng ta xem như thu hồi một mạng.” Bọn bốn người Thanh Trạch nhìn Hàn Kỳ Hiên và Tống Vãn Ca ôm chặt nhau, không khỏi thật to thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Bọn họ hoàn toàn có thể tạm hiểu được loại cảm thụ đau triệt nội tâm của giáo chủ lúc đó, cho đến phá hủy tất cả. Lần đầu tiên biết Nguyệt cô nương trúng độc bỏ mình thì giáo chủ đã là đau đớn gần như muốn phát cuồng. Thật vất vả mới cùng Nguyệt cô nương gặp lại, nếu hôm nay nàng thật sự ngay trước mắt giáo chủ chết lại một lần, giáo chủ không hóa thân thành Tu La Địa Ngục mới là lạ.
May mắn may mắn, ông trời phù hộ, Nguyệt cô nương không có chuyện gì!
“Hiên, ta không sao. Sao ngài trở thành dạng như thế này? Mau cho ta xem xem thương thế của ngươi.” Tống Vãn Ca thối lui trong lòng Hàn Kỳ Hiên, vội vàng xem xét vết thương trước ngực của hắn, nhìn áo bào trước ngực hắn bị máu tươi sũng nước nhuộm đỏ thì nước mắt lại dường như hai hàng, thanh âm nghẹn ngào nửa ngày không biết nên nói cái gì. Lại thoáng nhìn tay trái và chân trái của hắn rõ ràng xụi lơ xuống dưới, không thể hành động bình thường, đau đớn cùng tự trách trong lòng lại lan tràn.
"Yên tâm đi, ta không sao. Cho dù chỉ có một bàn tay và một chân có thể hành động, ta cũng vậy sẽ dùng hết tất cả bảo vệ nàng.” Tay phải của Hàn Kỳ Hiên dịu dàng yêu say đắm xoa hai má Tống Vãn Ca, trong mắt đào hoa đẹp có tầng tầng tình yêu sâu đậm hướng phía ngoài nhộn nhạo mở ra. Vì nàng, mặc kệ muốn hắn hy sinh cái gì hay phải trả giá cái gì, hắn đều tuyệt đối chấp nhận. "Vật nhỏ, về sau hãy trực tiếp gọi ta Hiên được không? Xưng hô thế này ta thật sự rất thích, ta muốn luôn nghe như vậy.”
“Uh, được, tất cả nghe theo huynh, huynh yêu thích ta gọi huynh như thế nào, ta sẽ gọi huynh như thế.” Tống Vãn Ca xoa xoa nước mắt trên mặt, đang muốn nói gì đó, chợt nghe thấy giọng chứa nức nở của Nguyệt Vãn Trần truyền đến.
“Tỷ tỷ! Tỷ tỷ! Tỷ ở đâu? Đừng bỏ lại một mình Trần nhi, tỷ đã nói không bao giờ bỏ lại Trần nhi nữa, tỷ đã nói sẽ vĩnh viễn ở cạnh Trần nhi mà! Hu hu hu, tỷ tỷ, Trần nhi muốn tỷ tỷ.”
Nguyệt Vãn Trần vừa khóc vừa kêu, nó tỉnh dậy, đã phát hiện tỷ tỷ không ở bên cạnh nó. Nó tìm khắp Anh Hoa Tiểu Trúc cũng không thấy tỷ tỷ, vì thế chạy ra ngoài, một đường nghiêng ngả lảo đảo tìm được phía sau núi này.
“Trần nhi, tỷ tỷ ở trong này!” Tống Vãn Ca nghe được tiếng la khóc của Nguyệt Vãn Trần, cuống quít xoay người, men theo hướng giọng ói của Nguyệt Vãn Trần vội vàng đi đến.
“Tỷ tỷ! Tỷ tỷ!” Nguyệt Vãn Trần nhìn thấy Tống Vãn Ca nghênh diện mà đến, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo lập tức vui vẻ ra mặt, mở ra chân nhỏ chạy tới chỗ Tống Vãn Ca.
"Trần nhi, chậm một chút, cẩn thận đừng ngã.” Tống Vãn Ca chạy nhanh tiến lên ôm thân thể nho nhỏ của Nguyệt Vãn Trần, cũng sợ nó đến, cũng không muốn nó nhìn thấy máu tươi và thi thể tàn phá trên đất, chỉ sợ hù đến nó. Cảnh tượng máu tanh khủng bố như vậy ngay cả chính nàng cũng sợ tới mức buồn nôn, càng huống gì Trần nhi là một đứa bé nhỏ như vậy.
Đem đầu nhỏ của Nguyệt Vãn Trần chặt chẽ ấn đến ngực mình, Tống Vãn Ca cúi đầu thoáng nhìn, mạnh nhìn đến trên đất có một đôi mắt âm tàn hung ác, giống như ánh sáng u lan của dã thú phát ra trong đêm tối, một thanh đại đao hào quang âm trầm lạnh lẽo lập tức hướng tới phía sau lưng nhỏ bé của Nguyệt Vãn Trần thẳng tắp chém lại đây.
“Trần nhi!!” Tống Vãn Ca kinh hô một tiếng, một tay đẩy ra thân thể nho nhỏ của Nguyệt Vãn Trần nhìn thanh đại đao kia tới gần trái tim mình, hơi thở lạnh thấu xương hướng tới nàng bao phủ lại đây, giống như gió tuyết thổi qua.
Tống Vãn Ca không khỏi sợ tới mức ngừng lại hô hấp, chưa từng cảm giác mình cách tử vong gần như thế.
“Vật nhỏ!!”
“Nguyệt cô nương!!”
Tiếng kêu to hoảng sợ bối rối liên tiếp vang lên, trước sau xuất từ Hàn Kỳ Hiên và bốn người Thanh Trạch. Chỉ tiếc khoảng cách bọn họ với Tống Vãn Ca quá xa, bất kể như thế nào cũng ngăn cản không được chuôi đại đao này bổ về phía nàng.
Tống Vãn Ca đang muốn nhắm mắt nhận mệnh, một bóng dáng vàng sáng đột nhiên lập tức tựa như tia chớp nhào lại đây chắn trước mặt nàng, kèm theo một tiếng kinh sợ khủng hoảng gào thét.
“Ca Nhi!!”
Thanh âm kia quen thuộc và xa lạ, giống nhau tương tư cùng tưởng niệm bị tích lũy mấy ngàn năm thấm vào, tình ý cuồng rực sâu nồng như vậy cho dù dùng hết tất cả sức lực dường như cũng ngăn chặn không được tiếng kêu gọi, nghe một lần đã làm cho lòng người rung động không thôi kia, suy nghĩ như nước mãnh liệt mênh mông.
“Xẹt” một tiếng, ngay sau đó bên tai truyền đến tiếng của đao chém vào máu thịt mà phát ra làm lòng người phát run, một dòng máu diễm lệ phụt ra, giọt máu ấm áp bắn đến khuôn mặt Tống Vãn Ca, mùi máu tươi đặc kia tràn ngập trong mũi của nàng, còn kèm theo từng đợt từng đợt Long đàn hương quen thuộc không thôi.
Đau đớn theo dự liệu cũng không rơi xuống, Tống Vãn Ca giật mình sững sờ ngước mắt, lập tức thấy thân hình thon dài cao ngất của Long Ngự Tà thẳng tắp chắn trước mặt của mình, đem chính mình vây che chặt chẽ. Trước ngực của hắn đã bị cây đại đao từ phía sau lưng đâm thủng, trên cẩm bào vàng sáng chói mắt bắn ra đóa đóa hoa máu đỏ tươi, khó coi kinh tâm.
“Ca Nhi, ta không nằm mơ đúng không, ta thật sự lại thấy được nàng. Khụ khụ, Ca Nhi, nàng không có việc gì thật... Khụ khụ, ta thật vui vẻ, rốt cục lại gặp được nàng” Long Ngự Tà nói, mạnh mẽ kịch liệt ho khan, khóe miệng lập tức chảy ra máu càng nhiều, màu đỏ tươi cực kỳ chói mắt.
“Long Ngự Tà, ngươi... sao ngươi lại tới đây?” Tống Vãn Ca sửng sốt một hồi lâu, mới ý thức được người vừa mới thay mình đỡ một đao trí mạng cuối cùng của La Sát ném ra thật sự là Long Ngự Tà. Bạo quân ác ma bị nàng chôn sâu dưới đáy lòng, giờ phút này thật sự đến đây.
Nhưng, tại sao hắn phải thay mình chắn đao? Hắn sao có thể một lần lại một lần vì mình mà tổn hại sinh mạng chứ? Nàng không cần, mạng của ai nàng cũng không muốn nợ! Hoặc là nói nàng không muốn nhìn thấy bất kỳ kẻ nào vì nàng mà chết! Bất kể là nàng yêu, hay là yêu nàng, ai chết nàng cũng đau lòng khổ sở!
“Ca Nhi, ta rất nhớ nàng, từ ngày nàng rời đi, ta mỗi thời mỗi khắc đều sống trong đau đớn và hối hận... Ca Nhi, đừng rời khỏi ta, chỉ cần có thể vãn hồi nàng, bất kể muốn ta làm cái gì ta đều tình nguyện,... Khụ khụ.... Khụ khụ khụ,... “
Lượng máu lớn ở ngực Long Ngự Tà lại trào ra bên ngoài, thân thể cuối cùng không kiên trì nổi mà trống rỗng mềm ngã ngồi trên đất, nhưng hắn không quan tâm, ánh mắt thâm tình yêu say đắm vẫn chặt chẽ đọng lại trên mặt Tống Vãn Ca, luyến tiếc rời đi. Hắn cố gắng nói hết tất cả những nhớ nhung ở đáy lòng, cho dù ho khan ngũ tạng lục phủ đều chấn động đau đớn cũng không màng..
“Ca Nhi, lòng nàng thật nham hiểm, lại rời bỏ ta bao lâu nay, sau này không cho nàng đối với ta như vậy nữa.. Khụ khụ, Ca Nhi, nàng vĩnh viễn đều là của ta, chúng ta cũng không xa cách, sau này ta không bao giờ hung dữ với nàng nữa, nàng nói cái gì thì là cái đó, ta không bao giờ chọc cho nàng tức giận nữa, ta sẽ toàn tâm toàn ý yêu nàng tín nhiệm nàng, sẽ không ngờ vực lung tung vô căn cứ, cũng sẽ không tùy tiện ghen tuông, sẽ không đánh chửi trừng phạt nàng, càng sẽ không cho nàng bị một chút ít tổn thương nữa... “
“Long Ngự Tà, ngươi đừng nói nữa, trước tiên giúp ngươi rút đao cầm máu quan trọng hơn.” Nhận thấy Long Ngự Tà càng nói hơi thở càng yếu, tâm Tống Vãn Ca không tự chủ được run run, cảm giác hoảng sợ lan khắp toàn thân. Nàng sợ, nàng thật sự sợ Long Ngự Tà sẽ chết. Vừa rồi một đao kia là trí mạng, tại sao hắn không để ý hậu quả thay nàng đỡ chứ? Nếu hắn thật sự chết đi rồi, bảo nàng ngày sau làm sao bây giờ?
“Ca Nhi, nếu ta chết, nàng sẽ vì ta đau lòng, vì ta khổ sở, vì ta rơi lệ không?” Long Ngự Tà bỗng nhiên sâu đậm nhìn Tống Vãn Ca hỏi, quyết tuyệt, cô đơn, cô tịch, cũng sầu não. Vấn đề này đã là lần thứ hai hắn hỏi nàng, lần đầu tiên hỏi nàng là buổi tối một ngày trước khi đi U Linh cốc, nhưng không có được đáp án.
Hy vọng lúc này đây có thể được nghe, hơn nữa còn là đáp án. Như vậy làm cho hắn vừa lòng, hắn mặc dù là lập tức chết đi cũng có thể an tâm thỏa mãn.
“Long Ngự Tà, ngươi là vua của một nước, mạng của ngươi không phải một mình ngươi, mà là liên quan đến toàn bộ gi¬ang sơn xã tắc cùng ngàn vạn thần dân Long Đằng quốc, làm sao ngươi có thể chết được? Ngươi không thể chết, ngươi nhất định phải sống sót!” Tống Vãn Ca không có trực tiếp trả lời, tuy rằng trong lòng sớm đã có đáp án khẳng định, lại nói không ra...
Nàng có chút oán hận chính mình. Long Ngự Tà từng khắc sâu tổn thương nàng như vậy, nhưng lúc này nàng mới phát hiện hận ý của mình đối với hắn cũng không sâu như trong tưởng tượng của nàng. Không chỉ như thế, tối nay lại gặp mặt, đáy lòng nàng lại vẫn ẩn ẩn dâng lên một niềm vui mừng cùng kích động không hiểu, giống như vẫn chờ mong gặp lại hắn.
Nàng làm sao có thể như vậy chứ? Nàng nên thống hận chán ghét hắn! Nhưng vì sao nhìn bộ dạng này của hắn, đáy lòng lại tràn đầy kinh hoảng sợ hãi cùng đau lòng không tha? Chẳng lẽ tình yêu của nàng đối Long Ngự Tà cho tới bây giờ chưa từng triệt để biết mất sao?
“Ca Nhi, nếu ta chết, nàng sẽ vì ta đau lòng, vì ta khổ sở, vì ta rơi lệ không?” Long Ngự Tà lại thương cảm quyết tuyệt hỏi một lần, trong con ngươi đen thâm sâu thẳng nhìn chỗ sâu trong mắt long lanh của Tống Vãn Ca, không tha nàng dù một chút trốn tránh và có lệ, hoặc là nói dối. "Ca Nhi, nói cho ta biết, nàng có không?”
"Nhu” Tống Vãn Ca cắn chặt môi không lên tiếng, chỉ là một tay ấn chặt vào vết thương trước ngực hắn, tay kia thì không ngừng lau đi máu tươi tràn ra ở khóe miệng hắn.
Long Ngự Tà thật lâu đợi không được đáp án mong muốn, tròng mắt vốn dĩ sáng trong nháy mắt trở nên ảm đạm, đau lòng nói: “Ca Nhi, ta biết nàng còn hận ta... Khụ khụ, ta cũng biết nàng cho tới bây giờ cũng chưa từng yêu ta, ta mang đến cho nàng chỉ có tổn thương và đau đớn, cho tới bây giờ đều không có hạnh phúc hay vui vẻ..., khụ khụ khụ, Ca Nhi, ta không cầu gì khác, chỉ hy vọng trước khi ta chết có thể có được sự tha thứ của nàng, ta đây chết cũng nhắm mắt... Khụ khụ, Ca Nhi, xin nàng tha thứ cho ta được không, khụ khụ, khụ khụ khụ.... “
Nói mấy câu đứt quãng xong, Long Ngự Tà lại kịch liệt ho khan. Cố đưa tay phải ra xoa mặtTống Vãn Ca, khuôn mặt đau lòng tự trách, cùng với dày đặc yêu say đắm không tha.
Hắn thật sự không bỏ được, mới vừa nhìn thấy Ca Nhi, lại gặp phải sinh ly tử biệt, hắn thật sự rất không cam lòng chết đi. Nếu có thể, hắn thật sự hy vọng mình có thể sống thêm một lát, hắn không muốn rời khỏi nàng.
“Ca Nhi, ta thật sự phải chết rồi, nhưng ta rất luyến tiếc nàng. Khụ khụ, thật sự rất luyến tiếc”...” Long Ngự Tà thì thào nói, giọng càng ngày càng yếu nhỏ, thâm tình trong con ngươi đen như trước, mang theo vô hạn thương yêu, quyến luyến cùng dịu dàng, chỉ là tay lớn vuốt ve hai má Tống Vãn Ca chậm rãi vô lực rơi xuống.
“Không! Đừng mà!!” Tống Vãn Ca cuống quít cầm bàn tay to chậm rãi rũ xuống của Long Ngự Tà, tiếng nói lại run run không ngừng, nước róc rách rơi xuống, nháy mắt thấm ướt toàn bộ hai gò má nàng, tụ thành giọt, chảy xuống cằm, rơi rơi dừng ở trên mặt và cổ Long Ngự Tà. "Long Ngự Tà, chàng đừng chết, hu hu hu... Thiếp không cần chàng phải chết, không muốn chàng chết, chàng còn sống cho thiếp, còn sống thật tốt,... “
“Ca Nhi, nàng luyến tiếc ta chết, ta thật vui vẻ, Ca Nhi, nàng vì ta rơi lệ rồi, khụ khụ khụ....” Long Ngự Tà đón được nước mắt Tống Vãn Ca, đưa tới bên môi mút thỏa thích vào miệng. "Ca Nhi, nàng sẽ tha thứ cho ta chứ?”
“Nếu chàng không chết, thiếp sẽ tha thứ cho chàng!” Tống Vãn Ca nghẹn ngào nói.
“Ca Nhi, ta thật sự không muốn tách ra với nàng, nhưng lúc này ta sợ mình làm không được....” Long Ngự Tà đau xót khó bỏ nói, âm giọng đã mỏng manh không thể nghe thấy. "Ca Nhi, ta muốn nghe lời thật lòng, nàng rốt cuộc có yêu ta hay không... cho dù là một chút, rốt cuộc có hay không.... “
“Có, thiếp có, thiếp trước kia thật sự có yêu chàng. Cho đến giờ, thiếp đối với chàng vẫn còn yêu, tuy rằng thiếp đồng thời còn hận chàng...” Tống Vãn Ca nắm chặt tay Long Ngự Tà, giống như làm vậy hắn sẽ có thể không chết. "Long Ngự Tà, thiếp đã sinh một đứa con đáng yêu vô cùng cho chàng. Nếu không yêu chàng, thiếp làm sao có thể sinh ra đứa nhỏ? Cho nên, chàng nhất định phải sống sót, bất kể là vì thiếp, hay là vì con của chúng ta, chàng đều nhất định phải sống sót, có nghe hay không? Thiếp không cho chàng chết!”
“Ca Nhi, ta muốn gặp hoàng nhi của chúng ta một lần...” Long Ngự Tà gượng chống nói xong một câu, đã không có bao nhiêu sức lực. "Ca Nhi, cho dù không có ta, nàng và hoàng nhi của chúng ta cũng nhất định phải thật tốt...... “
Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi - U Nguyệt Như Yên