I find television to be very educating. Every time somebody turns on the set, I go in the other room and read a book.

Groucho Marx

Download ebooks
Ebook "Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 98 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 839 / 5
Cập nhật: 2019-01-21 18:03:39 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.2 - Chương 28: Ba Ngời Hạnh Phúc (Đại Kết Cục 2)
au khi Long Ngự Tà và Tống Vãn Ca rời cung, nơi đầu tiên hai người đi là Thiên Ma Cung. Sau khi gặp Trần nhi, tiểu gia hỏa kia tuy rằng đã chín tuổi rồi, nhưng công phu dính người của nó cũng là có tăng chứ không giảm, so với Hi Nhi chỉ có hơn chứ không kém. Ngoại trừ tắm rửa và đi nhà xí, trên căn bản là nó một tấc cũng không rời khỏi người Tống Vãn Ca, ngay cả ngủ nó cũng không chịu quay về phòng của mình, chỉ muốn cùng tỷ tỷ ngủ chung một phòng, tuy rằng khác giường.
Có một cái đuôi nhỏ tùy thời tùy chỗ đi theo như vậy, thật là làm khổ cho Long Ngự Tà, không thể tùy tâm sở dục, không hề cố kỵ khanh khanh ta ta cùng Tống Vãn Ca. Không phải hắn không dám, mà là Tống Vãn Ca thẹn thùng, mỗi lần đều đỏ mặt kháng cự hắn. Ở trong Thiên Ma Cung chịu khổ một tháng trời, cuối cùng Long Ngự Tà cũng không thể chịu đựng được nữa, nên hắn lừaTống Vãn Ca rời khỏi Phượng thành, bọn họ tiếp tục du sơn ngoạn thủy và tiêu dao gi¬ang hồ.
Dĩ nhiên, Hàn Kỳ Hiên như cũ kiên trì đi theo bọn họ. Theo lời của hắn nói chính là, vật nhỏ đi đến đâu, hắn sẽ theo tới đó, địa phương có vật nhỏ ở mới là nhà của hắn.
Mà tiểu tử Trần nhi đáng thương kia, trong lúc Long Ngự Tà và Hàn Kỳ Hiên cấu kết với nhau làm chuyện xấu, lại một lần nữa không biết gì bị Tống Vãn Ca ‘vứt bỏ’ nữa rồi, để một mình nó ở lại Thiên Ma Cung. Về phần Long Ngự Tà và Hàn Kỳ Hiên hai người đàn ông ‘xấu xa’ lại âm hiểm kia như thế nào cấu kết với nhau làm việc xấu, khiến cho Trần nhi không biết mà Tống Vãn Ca lại không có ý kiến gì, cái này cũng chỉ có trời biết đất biết cùng với hai người bọn họ biết.
Tận hưởng cuộc sống ngoài cung vô lo vô nghĩ, tự do tự tại, những ngày kế tiếp, Long Ngự Tà mang Tống Vãn Ca đi khắp năm sông bốn biển, đạp hết đại giang nam bắc, nhìn non xanh nước biếc, từ mặt trời mọc đến mặt trời lặn, đánh đàn ca hát vui vẻ. Tình cảm của hai người dần dần sâu sắc hơn, ngày càng thắt chặt. Mỗi nửa năm bọn họ sẽ quay về hoàng cung một lần, mà khi ở bên ngoài dạo chơi, hàng tháng Phong Thanh Dương đều dùng bồ câu đưa tin kể lại cuộc sống của Hi Nhi. Về phần Trần nhi, đương nhiên cũng có người của Thiên Ma Cung đúng hạn truyền thư báo cho bọn họ.
Ngày yên tĩnh và vui vẻ cứ như vậy một ngày lại một ngày trôi qua, xuân đi thu lại, bốn mùa không ngừng biến hóa. Nếu không phải có Hàn Kỳ Hiên, tên chướng mắt kia thường thường chạy đến phá hư… Long Ngự Tà nghĩ thế giới của hai người hắn và Ca Nhi sẽ càng thêm hoàn mỹ. Đáng tiếc hắn đánh không lại tên kia, chỉ có thể cả ngày chiếm tiện nghi ở ngoài miệng, nguyền rủa tên kia phá hư cuộc sống mỹ mãn của vợ chồng người ta, tên kia sớm hay muộn cũng sẽ bị trời phạt. Mà cái tên bị hắn nguyền rủa hoàn toàn không biết hai chữ ‘Tự giác’ là gì, mắt điếc tai ngơ đối với lời nói của hắn. Theo tên kia nói chính là, hắn ta xem lời nói của hắn như là đánh rắm, ngay cả việc cho đi vào tai trái ra tai phải cũng đều ngại lãng phí thời gi¬an của hắn ta.
Tống Vãn Ca luôn bất đắc dĩ vừa buồn cười nhìn hai người họ khắc khẩu không ngớt, thậm chí ra tay quá nặng. Chỉ là mỗi một lần, nàng không cho hai người vận dụng võ công và nội lực, chỉ có thể dùng công phu quyền cước bình thường. Nếu không, Hàn Kỳ Hiên tà nam khởi xướng kia, toàn lực dùng Thiên Ma Thần Công, chồng của nàng không chết cũng bị thương!
Nhưng theo thời gi¬an trôi qua, Tống Vãn Ca dần dần không có tâm tình vui vẻ du ngoạn. Thời gi¬an ba năm đã qua hơn phân nửa, khoảng cách Liên Mặc ở trong mộng cùng nàng ước định ba năm chỉ còn hơn hai tháng, mỗi ngày nàng đều sống giữa vui và buồn… Nàng bởi vì Liên Mặc sắp trở về mà cực kỳ hưng phấn và vui vẻ, thậm chí đêm không thể say giấc. Nhưng về phương diện khác, nàng lại khổ não ưu sầu không biết nên thẳng thắn với Long Ngự Tà như thế nào.
Dạo chơi bên ngoài hơn hai năm qua, Long Ngự Tà mặc dù đối với nàng ngàn y trăm thuận, hết sức yêu thương, có thể nói muốn sủng nàng lên trời. Nhưng, cuồng ngạo bá đạo của hắn vẫn chưa có giảm bớt quá nửa phân, tham muốn giữ lấy của hắn đối với nàng vẫn mãnh liệt đến đáng sợ giống như trước kia, thậm chí so với trước kia còn đáng sợ hơn vài phần. Chỉ cần địa phương có nàng ở, động vật giống đực gì đều đừng mong tới gần nàng trong vòng năm thước. Hơn nữa chỉ cần là ra vào nơi đông người, hắn sẽ bắt nàng phải mang khăn lụa che mặt.
Còn có, nếu nàng nhìn nhiều người qua đường Giáp hoặc là người qua đường Ất bề ngoài có vẻ suất một cái, soái ca người qua đường Giáp hoặc là người qua đường Ất đáng thương sẽ vô tội bị chịu khổ. Sau đó, nàng còn tuyệt đối không thể có ý kiến, bằng không sau khi trở về cũng sẽ bị tử hình ngay tại chỗ, trong vòng 3 ngày đừng mong xuống giường được.
Hắn nói hắn không phải người thích tùy tiện ghen, nhưng hắn ăn dấm chua vào sẽ không phải người!
Vừa nghĩ tới tham muốn giữ lấy đáng sợ của con rồng bá vương kia, Tống Vãn Ca lại buồn rầu phiền muộn không thôi. Nàng làm sao nói cho hắn biết, Liên Mặc cũng sắp trở về rồi, hơn nữa nàng rất yêu rất yêu Liên Mặc, nàng không thể không có huynh ấy, hơn nữa cuộc đời này cũng không thể phụ huynh ấy? Nàng nghĩ, lấy cá tính Long Ngự Tà, hắn nhất định không có khả năng đồng ý cùng người đàn ông khác cùng nhau chia xẻ mình. Nếu nói cho hắn biết mình muốn một nữ hai phu, nàng cảm thấy Long Ngự Tà rất có thể sẽ lập tức một chưởng đánh chết mình, sau đó lại tự sát. Dĩ nhiên, trước khi hắn chết, tất sẽ không từ thủ đoạn giết Liên Mặc tiết mối hận trong lòng trước.
Ưu sầu khổ não một ngày lại một ngày, Tống Vãn Ca gấp đến độ tóc cũng sắp bạc, rốt cục ở dưới tình huống tế bào não đã chết hơn phân nửa nghĩ ra một phương pháp tự nhận là có thể làm. Đó chính là giúp Long Ngự Tà tẩy não, giáo huấn tư tưởng nữ tôn cho hắn, làm cho hắn khắc sâu ba vợ bốn nàng hầu không riêng là quyền lợi của đàn ông, phụ nữ cũng có thể tam phu tứ thiếp.
Có ý tưởng thế này, vì thế trong thời gi¬an kế tiếp, Tống Vãn Ca có cơ hội là kể tiểu thuyết nữ tôn cho Long Ngự Tà nghe, tuyên truyền tư tưởng nữ tôn, hơn nữa không để lại dấu vết, mịt mờ biểu lộ ra mình cũng có ý tưởng ở phương diện này. Vất vả mệt nhọc chừng mười ngày như vậy, Tống Vãn Ca vắt hết óc nói đến nước miếng đều sắp cạn, Long Ngự Tà cũng là nửa điểm ý kiến và phản ứng đều không có. Chỉ là mỗi lần sau khi hắn nghe xong, vẻ mặt trên mặt tổng hội chậm rãi trở nên bí hiểm, ánh mắt lại phức tạp khiến nàng xem thế nào cũng không hiểu.
Sau khi phương pháp tẩy não hoa lệ đều thất bại, Tống Vãn Ca quyết định bất cứ giá nào, tính lấy thân thử nghiệm, bí quá hoá liều, để cho Long Ngự Tà bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị tốt tâm lý sẽ bị nàng đội nón xanh.
Vì thế, một ngày nào đó ánh mặt trời sáng lạn, trời trong nắng ấm, Tống Vãn Ca ở trong một quán rượu chọn trúng một công tử diện mạo có chút nho nhã thanh tú, sau đó cười nói tự nhiên đi lên trước, chủ động bắt chuyện với hắn ta, hơn nữa hưng trí dạt dào, trò chuyện với nhau thật vui vẻ. Chẳng qua là khi nàng tiến thêm một bước cũng muốn hỏi vị công tử kia có vợ chưa thì Long Ngự Tà lộ ra vẻ mặt làm cho người ta sởn tóc gáy cười cười đến giết phong cảnh, cường ngạnh đóng gói mang nàng đi. Còn chưa bước ra khỏi quán rượu, đã nghe đến tiếng kêu thảm thiết của vị công tử kia.
Sau khi trở về, trừng phạt của mỗ Long biến thái lại một lần nữa khiến nàng xem thế là đủ rồi, liên tục hút không khí. Hắn lại buộc nàng phối hợp hắn, suốt ba đêm tra tấn biến thái.
Đêm đầu tiên là trò chơi giặc cướp ác bá và gái nhà lành. Vì thế cả đêm chỉ nghe thấy Tống Vãn Ca la to: “Đừng, tên ác bá này!” “Dừng tay, tên giặc cướp này!” “Cút ngay, tên lưu manh này!” “Cứu mạng, có ác bá cưỡng đoạt gái nhà lành! Cứu mạng!”
Đêm thứ hai là trò chơi lão gia háo sắc và tỳ nữ nhu nhược. Vì thế cả đêm chỉ nghe thấy Tống Vãn Ca khóc cầu xin tha thứ: “Đừng mà, lão gia!” “Hu hu, lão gia, van xin người tha cho nô tỳ!” “Lão gia, mau dừng lại, nô tỳ thật sự chịu không nổi rồi!”
Đêm thứ ba là trò chơi cha chồng biến thái và con dâu dịu ngoan. Vì thế cả đêm chỉ nghe thấy Tống Vãn Ca chói lọi lên án: “A, đừng, cha, con là con dâu của người!” “Cha, van xin người dừng tay, chúng ta không thể làm chuyện không có đạo đức như vậy!” “Cha, van xin người buông tha con dâu đi, làm như thế người sẽ bị người đời khiển trách!”
Suốt ba đêm bị tra tấn biến thái, làm cho Tống Vãn Ca ngoan ngoãn thu liễm mấy ngày. Nhưng vì Liên Mặc, nàng bất kể như thế nào cũng sẽ không buông tha cho tính kế.
Vì thế, lại là một ngày nào đó ánh mặt trời sáng lạn, trời trong nắng ấm, khi Tống Vãn Ca lên núi đi dạo lại xem xét chuẩn cơ hội chọn trúng một hiệp khách gi¬ang hồ, ngũ quan thâm sâu có dáng đàn ông mười phần. Mị nhãn vừa quăng, đưa sóng thu sóng nhiều lần, phóng điện khiến soái ca hiệp khách kia choáng váng, tuyên bố không phải nàng không lấy. Mà nàng cũng thẹn thùng vô hạn gật đầu cam đoan, nói là khuê nữ chắc chắn chờ hắn đến cưới.
Mắt thấy ‘Tình chàng ý thiếp’, chuyện tốt đã thành, trình Giảo Kim lại nửa đường đi ra, hơn nữa khuôn mặt tuấn tú đen đến có thể so với Bao công. Sau khi tự mình ra tay sửa chữa vị soái ca hiệp khách kia, lập tức ôm nàng một đường bay lên núi cao.
“Ca Nhi, nàng lại còn dám tùy tiện đi trêu chọc tên đàn ông hoang dã kia, xem ra lần trước trừng phạt nàng còn chưa đủ!” Long Ngự Tà đứng trên một cành cây lớn, nhíu chân mày nhìn Tống Vãn Ca nghiến răng nghiến lợi nói. "Ca Nhi, nàng nói lúc này ta nên trừng phạt nàng như thế nào cho phải đây?”
“Không cần! Chồng à, vừa rồi thiếp không có làm ra chuyện gì có lỗi với chàng, chàng dựa vào cái gì phạt thiếp?” Tống Vãn Ca thở phì phì nhìn thẳng vào mắt Long Ngự Tà, hai tay cũng ôm eo của hắn thật chặt, nàng không muốn từ trên cây ngã xuống.
“Không có sao? Hừ, nếu không phải ta xuất hiện kịp thời, nàng sẽ gả cho người đàn ông khác, cho ta đội nón xanh!” Long Ngự Tà bĩu môi hừ lạnh một tiếng, trên mặt đột nhiên tràn đầy hung ác, nham hiểm và tà ác. Tóc đen chạm vai phất phới theo gió, bình thường dịu dàng chợt trở nên lãnh khốc và yêu mị. "Ca Nhi! Hôm nay ta nhất định sẽ cho nàng biết kết cục tùy tiện trêu chọc đàn ông khác là như thế nào, xem nàng về sau còn dám hồng hạnh ra tường hay không!” Vừa dứt lời, hắn lại ôm lấy Tống Vãn Ca, xoay người bay đến chỗ rất cao.
“A! Thiếp không dám! Hu hu, chồng à, thiếp không có hồng hạnh ra tường, thiếp làm sao dám!” Tống Vãn Ca kiên trì phủ nhận, ông trời, đừng trách nàng có gan làm không có can đảm thừa nhận, chỉ có thể trách người đàn ông ác liệt trừng phạt quá mức biến thái. "Hu hu, chồng, chàng mau dừng lại được không, bay cao như vậy, đầu thiếp choáng váng!”
“Ca Nhi, không được cựa quậy, nàng cử động nữa ta lập tức muốn nàng ở trên cành cây phía trước!” Long Ngự Tà ôm chặt Tống Vãn Ca, lời nói tà ác nhất vang lên bên tai nàng.
“Hừ, chàng cũng không phải chưa từng muốn thiếp trên cây!” Tống Vãn Ca nhắm mắt lại, có chút uỷ khuất oán hận nói.
“Ha ha, thật không, Ca Nhi là đang ám chỉ, chúng ta hẳn là nên đổi một địa điểm kích thích hơn làm chuyện chúng ta thích sao?” Long Ngự Tà tà mị cười, lập tức bay đến vách núi cao. "Ca Nhi, nàng cảm thấy chỗ này như thế nào?”
“Chỗ nào?” Tống Vãn Ca nghe vậy, nhanh mở to mắt, đợi thấy rõ ràng giờ phút này mình và Long Ngự Tà đang đứng trên một vách núi thì không khỏi hoảng sợ, cuống quýt nắm chặt cánh tay của hắn, run rẩy nói, “Chồng, thiếp biết sai lầm rồi, về sau thiếp cũng không dám nữa. Chỗ này gió lớn, sẽ cảm lạnh, chúng ta nhanh trở về được không?”
“Ca Nhi, nàng yên tâm, ta rất nhanh sẽ khiến nàng nóng lên!”
“Không, thiếp không muốn làm ở trên vách núi, chỗ này quá nguy hiểm, nếu ngã xuống làm sao bây giờ?
“Ca Nhi, có ta ở đây, nàng sao có thể ngã xuống chứ?”
“Hu hu, thiếp vẫn không muốn, chỗ nguy hiểm như vậy thiếp sợ lắm..... “
“Hừ, không muốn cũng phải muốn, lần này không cho nàng hoàn toàn hấp thụ giáo huấn, chỉ sợ ta rất nhanh sẽ phải đội nón xanh rồi!”
“Hu hu hu, chồng, thiếp đã biết sai rồi…. A, chồng, chàng cắn thiếp cổ làm gì.”
“Ca Nhi, cái này không gọi cắn, cái này gọi là yêu... Uh thật thơm thực ngọt, hương vị của Ca Nhi thật là ngon, làm cho người ta mê đắm.... “
“Ummm... đừng cắn.... A, chồng, thiếp sắp ngã xuống rồi! Mau ôm lấy thiếp!”
“Yên tâm, ta sẽ không để cho nàng ngã xuống. Ca Nhi, nàng chuẩn bị xong chưa?”
“Ô, không cần, chồng, đừng cởi quần áo của thiếp.”
“Ca Nhi, không cởi quần áo nàng, nàng bảo ta làm sao yêu thương nàng.”
“Hu hu, chồng, tên đại sắc lang, lại ở trên vách núi làm loại chuyện này đối với ta... Hu hu hu"
“Được rồi, Ca Nhi, đừng khóc, ta đây cũng là vì để cho nàng khắc sâu sai lầm của mình, về sau đừng nên phạm đến lần thứ ba. Uh, Ca Nhi, thả lỏng thân thể một chút, đừng cứng như vậy.... Ngoan, thật tốt phối hợp chồng.... “
“Hu hu, bên cạnh chính là vách núi đen vạn trượng, thiếp dám thả lỏng sao.... “
Sau hai giờ hoa lệ, Long Ngự Tà cuối cùng từ trong sự kích tình đạt được thỏa mãn mà ngừng lại, bàn tay to ôm chặt Tống Vãn Ca toàn thân bủn rủn vô lực.
“Ca Nhi” một tiếng lười lại khêu gợi từ trong miệng hắn lướt nhẹ ra, con ngươi đen vốn dĩ sắc bén lạnh như băng, lúc này lóe hào quang thỏa mãn dịu dàng, trên vầng trán nổi lên nhu tình và ý cười dày đặc. "Sau này nàng còn dám tùy tiện trêu chọc người đàn ông khác, còn dám hồng hạnh ra tường?”
“Hu.. Không dám... sau này cũng không dám nữa....” Tống Vãn Ca vô lực lắc đầu cam đoan, nàng cũng không muốn lại lĩnh giáo trừng phạt như vậy nữa, thật sự là rất mạo hiểm cũng quá biến thái, thể xác và tinh thần đều chịu đủ tra tấn!
"Hu hu hu....” Nàng thật là khóc không ra nước mắt....
Sau sự kiện lần này, Tống Vãn Ca thật sự bị trừng phạt biến thái của Long Ngự Tà làm cho sợ hãi, không dám có ý nghĩ gì. Mà trên thực tế, nàng cũng không có bất cứ cơ hội nào có ý nghĩ gì nữa. Người đàn ông ác liệt kia ngay cả nhà xí cũng mang nàng theo bên người, ngươi nói nàng còn có thể có cơ hội ‘Ra tường’, ‘Thông đồng’ với người đàn ông khác không?
Cách ngày Liên Mặc ước hẹn ba năm cũng chỉ còn thời gi¬an nửa tháng, nhưng chuyện nàng muốn thay đổi tư tưởng và quan niệm của Long Ngự Tà lại một chút tiến triển cũng không có. Vừa nghĩ tới Long Ngự Tà nhìn thấy Liên Mặc thì lập tức đao kiếm bức bách ngươi chết ta sống, Tống Vãn Ca lại nôn nóng sầu lo không thôi, quả muốn tìm một chỗ thật tốt phát tiết một phen.
“Long Ngự Tà, chàng là trứng thối!” Cùng với tiếng chửi rủa của mỗ nữ, một bó hoa to từ trên cây ném xuống.
“Long Ngự Tà, chàng là bạo quân!” Cùng với tiếng chửi rủa của mỗ nữ, lại một bó hoa to từ trên cây ném xuống.
“Long Ngự Tà, chàng là tên biến thái!” Cùng với tiếng chửi rủa của mỗ nữ, lại một bó hoa to từ trên cây ném xuống.
“Long Ngự Tà, chàng ngoại trừ khi dễ ta còn có thể làm cái gì? Hu hu hu, Long Ngự Tà, chàng độc tài, chàng chuyên chế, chàng một chút cũng không nghĩ đến cảm nhận của ta... Hu hu hu, ta chán ghét chàng, ta chán ghét chàng....” Cùng với tiếng khóc và tiếng mắng của mỗ nữ, càng nhiều đóa hoa từ trên cây rơi xuống, một lớp thật dày trên mặt đất.
“Hoàng hậu nương nương, người nhanh chóng xuống dưới được không, ngồi ở trên cây cao nguy hiểm đó, người sẽ té xuống!” Minh Phong không dám có chút sơ suất nhìn Tống Vãn Ca ngồi ở trên nhánh cây của một gốc cây cao lớn, trong lòng ôm một cái giỏ đầy hoa, vừa khóc mắng, vừa ném hoa xuống tàng cây.
“Đúng vậy đúng vậy, Hoàng hậu nương nương, ngườii giúp đỡ nô tài, nhanh chóng xuống đây đi, ngồi trên cây cao như vậy nguy hiểm lắm!” Minh Vũ, Minh Lôi và Minh Điện cũng nhất nhất tiến lên gia nhập hàng ngũ khuyên bảo.
Tuy rằng bọn họ không biết hoàng thượng lại chọc phải Hoàng hậu nương nương chỗ nào, nhưng gần đây Hoàng hậu nương nương càng ngày càng phiền chán, càng ngày càng lo âu, cũng càng ngày càng không vui. Nhìn Hoàng hậu nương nương như vậy, cả đám bọn họ đều không đành lòng, bọn họ chỉ muốn nhìn thấy Hoàng hậu nương nương mỗi ngày đều lộ ra lúm đồng tiền như hoa, vui vẻ khoái hoạt.
“Minh Phong, Minh Vũ, Minh Lôi, Minh Điện, bốn các ngươi đã chạy tới sao? Nhanh chóng rời đi cho ta, nói cho các ngươi biết, bây giờ tâm tình ta cực kỳ không tốt, đừng quấy rầy ta phát tiết cảm xúc!” Tống Vãn Ca lau nước mắt trên mặt, sau khi ném xong hoa, trực tiếp đem giỏ hoa trống không cũng ném xuống. Rồi sau đó đứng lên, lại bò lên một cành cao hơn.
“Hoàng hậu nương nương, van xin người đừng bò lên nữa, nguy hiểm!” Minh Phong lo lắng đề phòng cầu khẩn, nếu không phải sợ bị hoàng thượng bổ một chưởng, hắn đã sớm tung người lên ôm Hoàng hậu nương nương xuống.
“Minh Phong, mấy người các ngươi lui xuống trước đi.” Long Ngự Tà vẫn đứng ở bên cạnh không lên tiếng rốt cục mở miệng. Sắc mặt âm u, như là điềm báo bão táp sắp xảy ra.
“Dạ, hoàng thượng!” Minh Phong âm thầm thở dài một hơi, mang theo ba người khác nhanh chóng lui xuống.
“Ca Nhi, xuống! Nàng rốt cuộc còn muốn náo loạn tới khi nào?” Long Ngự Tà lạnh lùng nhìn chăm chú bóng dáng mảnh khảnh trên cành cây kia, một đôi mày kiếm chau thật chặt, thần sắc trên mặt càng thêm lo lắng.
“Không cần chàng lo! Cho dù thiếp ngã xuống chết cũng không cần chàng trông nom! Mời chàng đi cho, thiếp hiện giờ không muốn thấy chàng hu hu hu.....” Tống Vãn Ca lớn tiếng khóc quát Long Ngự Tà dưới cây, nghĩ đến hắn bá đạo ngang ngược, nghĩ đến hắn không có khả năng sẽ ình và Liên Mặc ở cạnh nhau, nước mắt lại không tự chủ được chảy ra ngoài, lau thế nào cũng không hết.
“Hừ, nàng không xuống cũng được, ta đây sẽ ôm nàng xuống!” Long Ngự Tà hừ lạnh một tiếng, lời còn chưa dứt, bóng dáng cũng đã bay vút lên trên cây, mạnh mẽ ôm Tống Vãn Ca xuống.
“Long Ngự Tà, chàng buông, mau buông!” Tống Vãn Ca ở trong lòng Long Ngự Tà chống đẩy, vừa khóc vừa dùng sức vuốt lồng ngực của hắn. "Hu hu hu.... Ai bảo chàng ôm thiếp xuống dưới.... Hu hu hu.... Chàng mau thả thiếp lại trên cây đi, hu hu hu.... “
“Ca Nhi, đừng hồ nháo như vậy, nhẫn nại của ta cũng có hạn!” Long Ngự Tà cau chặt mày, bắt lại đôi bàn tay đang đánh vào ngực mình của Tống Vãn Ca, trong mắt lướt qua một chút đau lòng và bị thương.
“Thiếp cứ muốn hồ nháo, không mượn chàng xen vào, hu hu hu.”
Tống Vãn Ca không ngừng khóc thút thít, căn bản không để ý tới giờ này sắc mặt Long Ngự Tà có bao nhiêu âm trầm có bao nhiêu khó coi. Đang muốn đẩy hắn ra, chợt thấy bên hông căng thẳng, lập tức bị hắn ôm lấy, không khỏi hoảng sợ. "A! Chàng làm gì thế? Long Ngự Tà, chàng muốn bế thiếp đi đâu?”
“Về phòng!” Lạnh lùng phun ra hai chữ, Long Ngự Tà không thèm nhắc lại, trực tiếp ôm Tống Vãn Ca đi nhanh về phòng ngủ ở biệt viện. Thẳng đến tiến vào nội thất, hắn mới buông nàng ra. Trong phòng rất yên tĩnh, ai cũng không nói gì, chỉ trừ bỏ tiếng nức nở không lớn không nhỏ của Tống Vãn Ca.
Trầm mặc thật lâu, Long Ngự Tà bỗng nhiên vươn tay nâng cằm Tống Vãn Ca lên, động tác mềm nhẹ vô cùng lau chùi nước mắt trên mặt nàng. Thẳng đến nàng không hề khóc, mới sâu kín nói: “Ca Nhi, đêm nay thu thập xong hành lý, ngày mai chúng ta lập tức lên đường quay về Phượng thành. Liên Mặc hẳn là còn nửa tháng nữa sẽ trở về tìm nàng rồi, ta sẽ cùng nàng quay về Liên Ca lâu chờ hắn trở về.”
“Long Ngự Tà, chàng... làm sao chàng biết Liên Mặc sắp trở lại?” Tống Vãn Ca nghẹn họng nhìn Long Ngự Tà trân trối, vì lời nói của hắn mà kinh ngạc không thôi.
“Ca Nhi, hàng tháng nàng đều mơ thấy Liên Mặc, những lời nàng nói mớ ta đã sớm nghe được rõ ràng, bao gồm hắn nói với nàng ước hẹn ba năm gì đó, cũng bao gồm ba năm này nàng vẫn đều yên lặng chờ hắn. Kỳ thật, cái gì ta cũng biết, ta chỉ là cố ý không nói ra mà thôi.
Ca Nhi, ta biết nàng yêu Liên Mặc, thậm chí còn nhiều hơn so với yêu ta, phân lượng của hắn ở trong lòng nàng dù nhiều dù ít đều nặng hơn ta.” Nói tới đây, ánh mắt Long Ngự Tà nháy mắt trở nên có chút tối, trên vầng trán cũng bị lây u buồn và sầu não. "Ca Nhi, ta vẫn chờ nàng chủ động mở miệng, chờ nàng thẳng thắn đối với ta, dụng ý của nàng ta biết, trước kia nàng kể những chuyện xưa nữ tôn cho ta, cùng với tư tưởng nữ tôn cái gì nữ tử cũng có thể tam phu tứ thiếp, dụng ý nàng kể cho ta nghe là vì để ta có thể chấp nhận Liên Mặc, muốn cho ta đồng ý cùng Liên Mặc chia xẻ nàng.
Mà sau đó nàng hai lần ‘Hồng hạnh ra tường’, cũng là vì đạt tới mục đích này. Về phần gần đây nàng trở nên càng ngày càng phiền chán, càng ngày càng lo âu, cũng càng ngày càng không vui, xét đến cùng toàn bộ cũng là vì Liên Mặc,... Ca Nhi, tuy rằng ta bá đạo, tham muốn giữ lấy nàng, cũng vô cùng mãnh liệt, nhưng đã trải qua nhiều chuyện như vậy, ta không dám chặt chẽ gi-am cầm nàng nữa, cho nàng chỉ thuộc về một mình ta. Ta sợ rồi, ta sợ ta nếu còn cuồng nịnh bá đạo không chịu thoái nhượng giống như trước, ta sẽ lại mất nàng.
Hậu quả như vậy ta không dám đón nhận lần thứ hai, đau đớn đau thấu tim như vậy chỉ cần trải qua một lần đã đủ để ta run rẩy trái tim băng giá, kinh hoàng sợ hãi cả đời, ta thật sự sợ. Ca Nhi, nếu không có Liên Mặc, lần đó sau khi nàng trúng độc cũng sẽ không sống lại. Nếu không có Liên Mặc, hơn năm năm trước ta cũng đã chết ở Thiên Ma giáo. Cho nên nói, hạnh phúc của hai người chúng ta đều là Liên Mặc ban cho, ta thật sự cảm kích hắn. Cho nên, cho dù ta sẽ đau thương khổ sở, ta vẫn thật lòng chấp nhận hắn. Ca Nhi, đừng phiền não lo âu nữa, ta thật sự tình nguyện cùng Liên Mặc chia xẻ nàng.
Ta nói rồi, vì nàng, cái gì ta cũng có thể sửa. Nàng không thích chuyên chế bá đạo của ta, ta đây về sau sẽ chầm chậm học được thu liễm, ta sẽ không ăn dấm chua của Liên Mặc. Chỉ cần là người Ca Nhi yêu, ta sẽ cố gắng thử đi tiếp nhận, ta thật sự không chịu được khi thấy nàng có một chút không vui vẻ nào nữa.”
Nghe xong những lời thật lòng của hắn, Tống Vãn Ca giật mình sửng sốt một hồi lâu sau mới tìm về được âm giọng của mình: “Long Ngự Tà... Chàng nói đều là sự thật sao? Chàng thật sự tình nguyện nhận Liên Mặc sao? Chàng thật sự không ngại thiếp một nữ hai chồng sao?” Nàng thật sự không thể tin được Long Ngự Tà lại chịu chấp nhận. Nói ra lời như vậy, hắn là một đế vương bá đạo, lại cam tâm tình nguyện cùng Liên Mặc chia xẻ nàng? Nàng thật sự là rất rung động rồi, cũng quá cảm động.
“Ca Nhi, chẳng lẽ nàng hy vọng lời ta mới vừa nói là đùa với nàng sao?” Long Ngự Tà vươn tay xoa hai má Tống Vãn Ca, có chút chua xót cười cười. "Ca Nhi, ba năm nay có thể một mình có được nàng, có thể mang theo nàng đi khắp đại gi¬ang nam bắc, xem non xanh nước biếc, nắm tay tiêu dao, cùng trải qua cuộc sống vui vẻ, ta cũng nên thỏa mãn. Ta không dám quá tham lam, sợ mình không biết thỏa mãn sẽ phải chịu bị lão thiên gia trừng phạt, khiến cho ta lại mất nàng.”
“Chồng, chàng thật tốt! Cám ơn chàng nhường bước và thành toàn!” Tống Vãn Ca ôm chặt eo Long Ngự Tà, đem mặt mình vùi sâu vào trong ngực của hắn, đáy lòng vừa vui vẻ, vừa hưng phấn, vừa kinh hỉ, lại vừa cảm động, nước mắt trong mắt long lanh gợn sóng. Yên lặng một hồi lâu, bỗng ngẩng đầu lên nhìn Long Ngự Tà, nhỏ giọng ngập ngừng nói, “Chồng, nếu chàng thật vô cùng muốn SM… thiếp.... thiếp sẽ phối hợp một lần. Bất quá, chỉ một lần này thôi, lần sau không được viện dẫn lẽ này nữa!”
Dứt lời, Tống Vãn Ca lại vùi đầu vào trong lòng Long Ngự Tà, chờ hắn cảm động đến rơi nước mắt đối với mình. Nhưng, 1 phút trôi qua, 2 phút trôi qua... 5 phút trôi qua, Long Ngự Tà vẫn không đáp lại gì. Còn đang nghi hoặc, chỉ nghe thấy Long Ngự Tà đột nhiên cười ha ha lên, tiếng cười sung sướng quanh quẩn trong toàn bộ không khí.
“Chồng, chàng cười cái gì? Chàng bình thường không phải ở bên tai thiếp lải nhải muốn chơi SM sao?” Tống Vãn Ca vểnh miệng giận mắng Long Ngự Tà, trên mặt rõ ràng mang theo bất mãn. Hừ, nàng khó được cảm động quyết định thỏa hiệp hồi báo hắn, hắn lại cười đến vui vẻ như thế, như là đang chê cười nàng, có ý gì! "Chồng, không phải chàng nói chàng rất muốn thể nghiệm khoái cảm dùng roi đánh, nhỏ nến lên người và trói lại trên ghế sao?”
“Ha ha, Ca Nhi, nàng thật đúng là không phải khoái cảm đáng yêu bình thường! Ta bình thường nói những lời này đều là chọc nàng, nàng thật cho là làm thật?” Long Ngự Tà buồn cười lắc đầu, sau một lúc lâu mới dừng lại ý cười, một tay ôm eo nhỏ của Tống Vãn Ca, tay kia thì sủng nịch điểm cái mũi của nàng, dịu dàng nói, “Ca Nhi, ta làm sao có thể ngược đãi nàng! SM kia cũng đều là nàng nói cho ta biết nha, tuy là nghe mới mẻ kích thích, nhưng cũng không có nghĩa ta có hứng thú đi nếm thử, hơn nữa luyến tiếc đem nàng làm đối tượng thí nghiệm.”
“Thì ra là như vậy, vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, ha ha!” Tống Vãn Ca cười đến ngọt ngào, âm thầm thở ra một hơi thật lớn. Nàng còn nhớ rõ khi nàng kể SM cho Long Ngự Tà, mỗ rồng bá vương luôn mắt toát ra ánh sáng, một dáng vẻ nóng lòng muốn thử còn khẩn cấp, sợ tới mức nàng ứa ra mồ hôi lạnh. Phải biết rằng, nàng cũng chỉ là một người thích nghe người khác chơi SM, nhưng tuyệt không tình nguyện bị đức ông chồng nhà mình làm SM. Dùng roi đánh? Nhỏ sáp? Trói trên ghế? Á, ngẫm lại khiến cho nàng sởn cả gai óc.
“Chồng, chàng đối với thiếp thật tốt!” Cảm động chớp chớp đôi mắt long lanh, Tống Vãn Ca hơi hơi đỏ mặt, chủ động hôn lên môi Long Ngự Tà xem như là thưởng cho hắn.
“Ca Nhi, chỉ một cái hôn còn chưa đủ!” Long Ngự Tà sờ sờ môi của mình, ánh mắt ám muội chặt chẽ nhìn dung nhan yêu kiều của Tống Vãn Ca, trên khuôn mặt tuấn tú xuất hiện nụ cười xấu xa tà mị, trong mắt lại lóe lên chủ ý mà chỉ cần liếc qua đã biết chắc là không có ý gì tốt.
“Chồng, cái đó... Vậy chàng... Chàng còn muốn thế nào?” Tống Vãn Ca bị ánh mắt tà tứ ám muội của Long Ngự Tà nhìn xem tâm hốt hoảng, trong đầu đổ chuông mãnh liệt, trực giác mỗ rồng bá vương lại muốn ‘Tra tấn chà đạp’ phá hư mình.
“Ca Nhi, chúng ta hình như có một thời gian không chơi đùa cos¬play rồi, ta đối với cái này có vẻ có hứng thú. Không bằng đêm nay chúng ta chơi trò chơi tiểu công Đế vương cường thế, xấu xa đánh với tiểu thụ nhu nhược, dịu ngoan, nho nhỏ như thế nào?” Long Ngự Tà tà ác nhíu mày, ánh mắt sắc sắc như có như không đảo qua cái mông Tống Vãn Ca.
“Không cần!” Tống Vãn Ca đẩy Long Ngự Tà ra, hai tay ý thức che cái mông của mình, mặt cười đỏ bừng trừng mắt hắn, xấu hổ và giận dữ không thôi quát nói, “Long Ngự Tà, tên đại biến thái chàng, thiếp không muốn chơi trò chơi đam mỹ cường công nhược thụ này với chàng!”
“Ca Nhi, cái này không phải do nàng! Nàng không muốn phối hợp cũng phải phối hợp, đối với trò chơi gọi cos¬play này ta làm không biết mệt đâu! Nhất là cách chơi của Đế Vương cường thế tà ác đánh với tiểu thụ dịu ngoan nhu nhược, ta khá cảm thấy hứng thú, cũng vạn phần chờ mong!” Long Ngự Tà vừa nói vừa cười vẻ mặt đáng đánh đòn, vươn tay vội muốn kéo Tống Vãn Ca đang thoát đi vào trong lòng. "Ca Nhi, nàng trốn không thoát đâu!” (#Ami: á á ca biến thái quá á...)
“Đừng!” Tống Vãn Ca sợ tới mức quát to một tiếng, giờ phút này nàng thật sự là hối hận, nàng ngàn không nên vạn không nên nói cho hắn loại quỷ cos¬play này, làm cho hắn bỏ thêm vào một loại hứng thú biến thái lại ác liệt như thế. Nàng thật sự là tự gây nghiệt, không thể sống! Vô cùng oán giận trừng mắt nhìn Long Ngự Tà một cái, bằng tốc độ nhanh nhất lao ra cửa phòng, vừa chạy vừa hô to, “Cứu mạng! Cứu mạng! Hiên, huynh nhanh chóng lại đây cứu ta, ta sắp bị Long Ngự Tà tàn bạo chết!”
Lời còn chưa dứt, Hàn Kỳ Hiên mặc áo xanh tiêu sái phiêu dật bay xuống trước mặt Tống Vãn Ca. Cúi đầu ở trên trán nàng trộm hương mỹ nhân, tiêu sái mở ra quạt giấy ngọc cốt trong tay, cười nói: “Vật nhỏ, sao kích động như vậy? Có phải tên Long Ngự Tà lại muốn khi dễ nàng hay không?”
Thấy Hàn Kỳ Hiên đột nhiên xuất hiện, Tống Vãn Ca hoảng sợ, một lát sau vừa mừng vừa sợ lên tiếng nói: “Hiên, huynh cuối cùng đã trở lại, huynh cũng không biết trong thời gi¬an huynh rời đi hai tháng này, ta bị người đàn ông ác liệt kia khi dễ thảm bao nhiêu! Hu hu hu... Nếu huynh trở lại chậm thêm hai ngày, nói không chừng cũng không thấy được ta... “
“Vật nhỏ, đừng khóc, mau nói cho ta nghe một chút đi rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Hàn Kỳ Hiên bình tĩnh, nhìn Tống Vãn Ca lôi kéo ống tay áo của mình đi lau sạch khóe mắt căn bản cũng không có nước mắt của nàng, khóe miệng không khỏi run rẩy, khuôn mặt tuấn tú cũng có chút vỡ tan. "Vật nhỏ, Long Ngự Tà tên đáng giận kia có phải lại thừa dịp ta không ở đây, vừa mới khi dễ nàng hay không?”
“Hừ! Hắn đâu chỉ khi dễ ta, hắn quả thực là muốn ngược đãi ta!” Tống Vãn Ca thở phì phì hừ một tiếng, một lát, mắt long lanh oán hận trừng mắt về hướng phòng ngủ, cắn răng nói, “Hiên, đánh cho ta, giúp ta thật tốt dạy dỗ mỗ rồng bá vương một trận! Lần này, ta cho phép huynh sử dụng võ công và nội lực!”
“Ha ha, vật nhỏ, đây là nàng nói nha! Lần này ta thật sự sẽ bạo lực đối với Long Ngự Tà!” Hàn Kỳ Hiên thu tay về, hưng phấn vô cùng bóp bóp nắm tay, đốt ngón tay phát ra thanh âm thanh thúy vang dội làm cho Tống Vãn Ca nhịn không được run lên thân mình, trong đại não nhanh chóng bắt đầu ảo tưởng dáng vẻ mỗ rồng bá vương bị Hàn Kỳ Hiên sửa chữa vô cùng thê thảm nhếch nhác đáng thương.
“Hiên, xuống tay đừng quá độc ác, đừng đánh chồng ta thành tàn phế, giáo huấn nho nhỏ là được rồi.”
“Yên tâm đi, vật nhỏ, ta luôn biết đúng mực!” Khóe miệng Hàn Kỳ Hiên gợi lên một chút cười gi¬an, dứt lời, chỉ nghe ‘vụt’ một tiếng, bóng người của hắn đã biến mất không thấy đâu nữa.
Chốc lát sau, chỉ nghe trong phòng truyền đến một trận thanh âm ‘rầm rầm “binh binh, bốp bốp”, có thể tưởng tượng cái bàn, bình hoa chén trà vỡ vụn, trong phòng hẳn là hỗn độn.
“Xin lỗi rồi, chồng à, lần này cũng không nên trách thiếp gọi Hiên đánh chàng, ai bảo chàng biến thái như thế, lại muốn chơi đam mỹ!” Tống Vãn Ca che lỗ tai của mình, không có nửa phần áy náy thì thào tự nói. Một hồi lâu, lại hai tay làm hình dáng loa đưa tới bên miệng, mặt hướng về cửa phòng la lớn, “Chồng, chàng trăm ngàn phải chịu đựng nha, thiếp ở trên tinh thần toàn lực ủng hộ chàng! Hiên, xuống tay nhẹ một chút, còn có, không thể đánh mặt chồng ta!”
Vừa nói xong, trong phòng truyền đến tiếng đánh nhau kịch liệt hơn của hai người đàn ông, trời đất u ám, nhật nguyệt không sáng!
“Phù, đàn ông quả nhiên hiếu chiến, một người hai người như ăn thuốc nổ, đánh nhau đều không cần mạng...” Tống Vãn Ca nhỏ giọng nói thầm một câu, co cổ lại, lại lau mồ hôi, xoay người rời đi trong gió lốc. "Ngày mai phải quay về Phượng thành rồi, ta nên mau chóng trở về phòng thu thập hành lý mới được.”
Mặc, thật sự rất nhớ chàng rồi, hy vọng chàng có thể đúng hạn trở về.
Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi - U Nguyệt Như Yên