Meditation can help us embrace our worries, our fear, our anger; and that is very healing. We let our own natural capacity of healing do the work.

Thích Nhất Hạnh

Download ebooks
Ebook "Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 98 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 839 / 5
Cập nhật: 2019-01-21 18:03:39 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.2 - Chương 17: Vui Vẻ Kinh Trời
êm, đen như mực, lạnh như nước. Trăng, sáng như bạc, tĩnh như gương.
Trong Tuyết Dục cung, đèn cung đình tươi sáng, tất cả như trước không có thay đổi chút nào, các nơi cũng sạch sẽ như cũ, không thấy tro bụi. Nhưng tẩm cung, giống như nhiều năm chưa từng thông gió, có mùi ẩm ướt nặng nề.
Một bóng dáng vàng sáng lẳng lặng ngồi ở trước gương trang điểm, bàn tay to lưu luyến không ngừng vuốt ve qua lại trâm hoa, ngọc trâm, sợi tơ trên bàn trang điểm, cuối cùng lại yêu say đắm cầm chặt cây lược chải đầu bằng gỗ tử đàn hình trăng khuyết kia, dịu dàng vuốt ve, đưa lên mũi nhẹ hít hà, giống như còn có thể ngửi được mùi thơm ngát duy nhất của người yêu.
Một hồi lâu, Long Ngự Tà mới đem cây lược gỗ tử đàn đặt về chỗ cũ của nó. Đứng dậy đi vào trước giường gấm, bàn tay to lại lưu luyến mơn trớn rèm trướng, gối uyên ương, mền thêu, khăn trải giường.
Cảnh còn nhưng người đã không còn, lệ bất chợt rơi xuống.
Ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua song màn cửa sổ soi vào, từng đợt từng đợt rơi ở trên người, trên tóc, trên mặt Long Ngự Tà, vươn tay cầm nắm không được, nhưng lại có thể cảm nhận được lạnh lẽo cùng đau đớn thấu tim.
Nước mắt thê lương rơi xuống trên khăn trải giường trắng tinh, trong chốc lát lại nhuộm ra đóa đóa hoa tuyết. Long Ngự Tà cuống quýt nâng lên ống tay áo đem vết nước mắt trên giường lau khô, sợ nước mắt mình làm dơ khăn trải giường trắng tinh kia, càng sợ nước mắt của mình hỗn tạp mùi vốn có trên giường gấm.
Trong Tuyết Dục cung ngoại trừ tẩm cung còn nguyên ra, những địa phương khác bốn phía cũng đã được tu bổ lại. Nay Tuyết Dục cung sớm đã trở thành cung điện xa hoa nhất, phú lệ đường hoàng nhất tại Long Đằng quốc, trong đó đình đều là đồng đổ, mà nước sơn trong điện thờ, đều mài vàng sơn lên, vách tường mang khảm ngọc lưu ly, gắn bạch ngọc, lam thiên bích, minh châu xuyết chi, lông chim trả trang trí. Cửa sổ, vách tường, mép tường, lan can linh tinh, cũng lấy gỗ trầm làm nên, lại dùng vàng ngọc, giữa dùng châu ngọc, ngoài bày bức rèm che, đẹp lạ thường trân lệ. Thậm chí, lấy minh châu trân bảo phô bày, ban đêm rực rỡ lấp lánh, như dao trì, thời cổ đại không có, sau này càng không có cung điện như vậy.
Mà chỗ đặc biệt nhất chính là, khắp cả tòa Tuyết Dục cung khắp nơi dùng lụa trang trí, tơ lụa phô hiện lên, xa xa nhìn lại giống như cung khuyết bầu trời. Gió nhẹ đánh úp lại thì lụa mỏng bay lượn, thực sự có cảm giác lạc vào cõi tiên.
Nhưng, tuyết Dục cung nay được sửa đổi thành dáng vẻ này, Long Ngự Tà trái lại thêm vài phần hối hận. Cũng may tẩm cung này được hắn bảo lưu lại. Đáng tiếc, theo thời gian trôi qua, hơi thở vốn có trong điện đang dần dần mai một cho dù hắn sớm đem tất cả cửa sổ đều đóng kín, nhưng vẫn không ngăn cản được gió bên ngoài tiến vào, càng không ngăn cản được hơi thở của nữ tử yêu mến từng giọt từng giọt tan đi.
Lau sạch nước mắt ở khoé mắt, Long Ngự Tà đem nếp nhăn rất nhỏ trên giường thật cẩn thận vuốt phẳng, rồi sau đó đứng dậy đi đến bên cửa sổ. Cho dù mùi bên trong đã có chút nặng nề hít thở không thông, hắn vẫn không tha cũng không muốn mở cửa sổ ra chỉ là ngây ngốc đứng ở phía trước cửa sổ, xuyên qua rèm cửa sổ nhìn sao băng trăng lạnh trên trời đêm, thần sắc có chút đau đớn, khuôn mặt dưới ánh trăng cũng tái nhợt có chút dọa người.
Tối nay lại là mười lăm rồi sao, cô gái nhỏ trúng độc kia nay lại đang làm gì? Khi độc phát nàng nhiệt tình, quyến rũ, dịu ngoan, xinh đẹp, kiều mị, mê hoặc lần lượt hiện lên trong óc, từng biểu tình động lòng người của nàng, hắn đều rõ ràng khắc vào trong đầu, vĩnh viễn đều không thể quên mất.
“Ca Nhi, vì sao ngày đêm đều tưởng nhớ nàng như vậy, nàng vẫn như cũ không muốn tiến vào trong mộng của ta?” Long Ngự Tà ngửa đầu nhìn trăng sáng trên bầu trời, khóe môi khẽ nhếch, một chút tươi cười thê lương, làm cho người ta không khỏi bị nỗi ưu thương của hắn vò nát tâm can.
Một tiếng than thở thật dài qua đi, Long Ngự Tà lại thấp giọng ngâm:
"Thăm lại chốn xưa, từng hình dạng từng góc cửa sổ hiện như cũ.
Áo tơ trắng bồng bềnh, nhẹ giương theo gió.
Nhìn quanh lưu ba, sa dung khuynh quốc, trên đời không còn thứ hai.
Bàn tay mềm thư phủ, thanh âm ngày xưa, nay nhưng lại thành thất truyền.
Tay quay lại, đọng lại nước mắt vì sương, xem chu thành bích, tự cố đau đoạn trường.
Ảnh hồng trước dài, trướng lụa dài, hận chim xanh không ân cần, truyền thư cho ta tới ngọc đường.
Gió đêm qua, hoa ảnh lượn lờ, sao như si tình vô rung chuyển?
Cùng trời cuối đất, nhân gi¬an bầu trời, sinh tử hai bên cuồng.”
Một câu cuối cùng kia, "cùng trời cuối đất, nhân gi¬an bầu trời, sinh tử hai bên cuồng” Long Ngự Tà lặp lại si niệm nhiều lần. Ngâm thôi, trên hai gò má rõ ràng trượt xuống hai hàng nước mắt, vẻ u buồn bi thương trên mặt đến nỗi làm cho lòng người đau lòng, tan nát cõi lòng.
"Ca Nhi, tại sao muốn rời khỏi ta, tại sao muốn để cho ta mỗi ngày đều sống trong tơ vương đau đớn về nàng, lòng của nàng so với ta còn ác hơn, so với ta còn tuyệt tình hơn. Vì sao không yêu ta, tại sao lại yêu Liên Mặc, hắn rốt cuộc tốt hơn ta điểm nào”.
"Ca Nhi, nàng về thì tốt quá, ta van xin nàng trở về đi, ta sẽ sửa, vì nàng, ta cái gì cũng tình nguyện sửa. Chỉ cần nàng có thể trở lại bên cạnh ta, muốn ta làm gì cũng có thể. Ca Nhi, ta cái gì cũng có thể không cần, ta chỉ muốn nàng, nàng nhanh chóng trở về đi”.
"Ca Nhi, nàng nói cho ta biết, rốt cuộc muốn ta làm thế nào, nàng mới có thể lại trở lại bên cạnh ta? Nàng nói cho ta biết, nói cho ta biết đi”.
Long Ngự Tà nghẹn ngào, thân thể bởi vì cực kì bi ai mà run rẩy không ngừng, từng câu từng chữ đều chứa đựng đau xót cùng thê lương. Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, bi thảm, chua xót, đau khổ, không ngừng không ngớt.
Không biết qua bao lâu, tiếng nấc bi thương của Long Ngự Tà mới dần dần dừng lại. Nhắm mắt lại, lồng ngực phập phồng vừa mới bình tĩnh thì bên tai lại đột nhiên vang lên tiếng tiêu sâu lắng, mặc dù thanh triệt nội tâm, nhưng cũng làm cho người ta không tránh khỏi đau triệt nội tâm. Tiếng tiêu kia trầm thấp, uyển chuyển mê ly, tràn ngập lưu luyến triền miên, bi thương đau thương, giống như đang thương tiếc hồi ức nào đó, như oán như ngưỡng mộ, như khóc như kể, làm cho người ta nghe thấy không khỏi lã chã rơi lệ.
Long Ngự Tà lẳng lặng nghe trong chốc lát, trên vầng trán dần dần hiện lên phẫn nộ thô bạo, nhưng cuối cùng vẫn là cực lực đè nén xuống. Thở dài thật sâu, đi ra tẩm cung, đi về nơi tiếng tiêu truyền đến.
Đi vào trong đình viện, dưới ánh trăng trong trẻo nhưng vô cùng lạnh lùng, Long Ngự Tà nhìn thấy Tần Phi Vũ mặc quần áo màu lam, tựa lưng vào gốc cây mai, ngọc thụ lâm phong, tay cầm ngọc tiêu, đang khẽ rũ mi mắt thổi ra khúc nhạc. Quanh thân của hắn đều bị một tầng u buồn cùng đau thương dày đặc bao phủ, tựa như trăng lạnh trong suốt kia, lẳng lặng rơi vãi trên mặt đất vắng lặng cùng thê lương, vô tình làm đau nhói lòng người.
"Phi Vũ, đệ đã đến rồi.” Long Ngự Tà đứng cách hắn ta ba bước, thản nhiên nói. Hắn biết mười lăm hàng tháng, Phi Vũ cho dù gió mưa cũng không thể ngăn cản hắn ta tới Tuyết Dục cung thương tiếc hồi ức. Hắn tuy rằng không thích, nhưng cũng không ngăn cản, xem như ngầm chấp nhận đi.
Tần Phi Vũ ngừng lại nhìn Long Ngự Tà một cái, khẽ gật đầu, cũng không nói gì, một lát lại tiếp tục thổi.
Đợi hắn thổi xong khúc nhạc, Long Ngự Tà bỗng nhiên thở dài "Phi Vũ, ta biết đệ kỳ thật cũng giống như tướng phụ, bởi vì Ca Nhi chết đi mà sinh oán hận với ta.” Nói xong, lại thâm sâu thở dài, trong lời nói lắng lại chứa thương cảm cùng buồn rầu. "Nếu hận ta có thể làm cho các người dễ chịu một chút, vậy cứ việc hận đi.”
Dứt lời, Long Ngự Tà ngẩng đầu nhìn trăng sáng trên trời đêm, dung nhan tuấn tú giống thiên tiên, nhưng dưới ánh trăng lại thấy rõ dáng vẻ gầy yếu xanh xao, đôi mắt lạnh như băng thâm sâu giống như hai hàn đàm ngàn năm, trong suốt sáng ngời, cũng tràn đầy tuyệt vọng cùng ưu thương sâu đậm.
Tần Phi Vũ nghe vậy miệng há to, vẫn không nói gì.
‘Oán hận’, có lẽ. Nếu nói là một chút trách cứ cũng không có, đó là không có khả năng. Nếu không phải biểu huynh đem Ca Nhi nhốt vào lãnh cung, vũ Chiêu nghi có thể nào có cơ hội hạ độc hại chết Ca Nhi? Nếu lúc trước biểu huynh có thể hơi lý trí một chút, Ca Nhi cũng sẽ không cùng bọn họ âm dương cách xa nhau.
"Kỳ thật ta cũng cảm thấy rất hận chính mình? Ca Nhi chết đi đều là ta một tay tạo thành, nay hối hận cùng đau đớn nhiều hơn nữa cũng là ta gieo gió gặt bão. “ Long Ngự Tà hai tay che mặt, không để cho bi thương cùng yếu ớt đầy mặt tiết lộ trước người khác.
Tần Phi Vũ yên lặng sau một lúc lâu, nhàn nhạt nói: “Biểu huynh, đệ vẫn muốn hỏi huynh, việc vi huynh từ giã chức Thừa tướng thực sự là vì huynh ấy đùa giỡn Hoàng quý phi mà bị ép bất đắc dĩ sao?”
"Làm sao có thể, ngay cả ta cũng bức bách huynh ấy không được, còn ai có thể buộc huynh ấy? Tướng phụ là vì Ca Nhi chết đi, tâm lạnh đối với ta, huynh ấy đã sớm muốn từ quan rời cung mà đi, lần đó Gia Luật Vân La vu khống hãm hại, huynh ấy đã mượn cơ hội đó để rời đi. Ta tự biết giữ huynh ấy không được, không thể làm gì khác hơn là thuận nước đẩy thuyền, cho dù không muốn cũng chỉ có thể thả huynh ấy đi. Tướng phụ nói huynh ấy sẽ không trở lại Hoàng Thành, cũng chỉ là sợ thấy cảnh sinh tình, không muốn lại đặt chân ở nơi làm cho huynh ấy tan nát cõi lòng này.”
"Kỳ thật sợ hãi thấy cảnh sinh tình không chỉ dừng lại ở một mình sư huynh? Biểu huynh cũng không phải giống nhau hay sao? Chỉ là biểu huynh tình nguyện tan nát cõi lòng, cũng không muốn rời xa nơi Ca Nhi từng sống qua.” Tần Phi Vũ lắc đầu thở dài, nghĩ đến biểu huynh thâm tình, nghĩ đến sư huynh thâm tình, còn nghĩ đến thâm tình của chính mình, có đôi khi đều phải oán ông trời, đến cùng có phải là cố ý trêu đùa hay không? Vì sao muốn cho ba người bọn họ đồng thời yêu Ca Nhi. Chẳng lẽ nhìn thấy bọn họ vì tình mà thương mà đau, ông trời mới vui vẻ sao?
Ông trời quả nhiên là vô tình nhất, thích trêu cợt người như vậy, chẳng trách thơ viết: nếu trời có chút tình trời cũng già! (Nguyên văn: thiên nhược hữu tình ngày cũng lão)
"Phi Vũ, ta biết đệ và tướng phụ cũng yêu Ca Nhi sâu đậm, việc này nếu là trước kia ta quyết định sẽ không cho phép. Nhưng nay Ca Nhi sớm đã không còn, ta bá đạo chiếm giữ nữa cũng là uổng công, cho nên ta ngầm đồng ý các người công khai yêu thích Ca Nhi, cũng không trách khi các người vô cùng thân thiết gọi thẳng tên Ca Nhi. Nhưng ta muốn nói cho đệ biết, kỳ thật từ sâu trong lòng ta vẫn để bụng, ta chán ghét bất kỳ kẻ nào đến tranh đoạt nàng với ta. Ca Nhi bất kể là sống hay chết, ta đều không thể chấp nhận được người khác chiếm giữ nàng, cho dù là một chút, tất cả của nàng đều chỉ có thể là của ta.”
Long Ngự Tà còn muốn nói tiếp cái gì, bỗng nhiên nghe được tiếng động lạ, thần sắc nháy mắt âm trầm lạnh lùng xuống. Không có sự cho phép của hắn, người tự tiện xông vào Tuyết Dục cung đều phải chết!
"Ai?!” Long Ngự Tà nhíu chân mày quát lớn một tiếng, con ngươi đen sắc bén sâu thẳm nguy hiểm híp mắt lại.
"Hoàng thượng, là nô tài.” Theo hướng thanh âm trả lời, Minh Phong mặc áo đen, phong trần mệt mỏi như quỷ ảnh xuất hiện ở trước mặt Long Ngự Tà, trên mặt đầy vẻ kích động chưa bao giờ có, sóng to ở đáy lòng thay nhau nổi lên. "Nô tài khấu kiến hoàng thượng!”
"Minh Phong, sao ngươi đã trở lại.” Long Ngự Tà vẫy tay ngăn cản Minh Phong hành lễ, lại hỏi tiếp, "Có bắt được Liên Mặc không?”
"Hồi bẩm hoàng thượng, nô tài không hoàn thành chuyện ngài nhắn nhủ, nhưng lần này nô tài lại mang về một tin tức vui hơn rất nhiều lần.” Minh Phong nói tới đây, thoáng dừng lại hít sâu một hơi, bình phục nỗi lòng quá mức kích động.
Từ Phượng Thành đến kinh đô, vốn cần bảy ngày thời gi¬an, nhưng hắn ra roi thúc ngựa, ngày đêm hành trình, chỉ dùng bốn ngày thời gi¬an đã vội vàng nhanh chóng chạy về cung. Bốn ngày này, hắn vẫn bị vây trong trạng thái kinh hỉ. Vừa nghĩ tới sau khi hoàng thượng biết tin tức Luyến phi nương nương còn sống ở nhân gi¬an cũng sẽ kích động mừng như điên giống hắn, hắn càng là ngay cả ánh mắt cũng luyến tiếc nhắm lại cấp tốc hướng về kinh thành, chỉ hy vọng hoàng thượng có thể sớm một chút biết được tin tức này.
Ha ha, hiện giờ hắn rốt cục trở về, nhưng tâm quá mức kích động thật lâu cũng khó khăn bình tĩnh trở lại, đến nỗi nhất thời lời hắn nói ra đều tổ chức không tốt, không biết nên như thế nào báo cho hoàng thượng biết tin tức kinh thiên động địa Luyến phi nương nương chưa chết này.
"Minh Phong, tin tức gì?” Long Ngự Tà băng hàn ánh mắt híp lại, liếc mắt vẻ mặt kích động gần như thất thường của Minh Phong, trong lòng âm thầm nghi ngờ. Ở trong Tứ đường chủ ám đường, Minh Phong thành thục ổn trọng nhất, gặp biến không sợ hãi. Nay thần sắc như vậy, hắn thật đúng là lần đầu tiên nhìn thấy. Rốt cuộc là chuyện gì làm cho Minh Phong thất thố như vậy?
"Hoàng thượng, Luyến phi nương nương chưa chết, người còn sống”. Minh Phong nhiều lần sắp xếp câu từ, vẫn là bằng lời nói đơn giản trực tiếp nhất nói ra tin tức làm cho hắn kích động này.
Sợ hoàng thượng không nghe rõ ràng, Minh Phong lại gằn từng tiếng, rành mạch nói lại lần nữa: “Hoàng thượng, Luyến phi nương nương chưa chết, người vẫn còn sống!”
Vừa dứt lời, nghe thấy ‘Đinh’, một tiếng giòn vang, ngọc tiêu trong tay Tần Phi Vũ rơi xuống đất, lăn trên mặt đất vài vòng, mới dừng lại. Nhưng tiếng động lạ như vậy cũng không có người nghe thấy.
"Minh Phong, ngươi mới vừa nói cái gì. Ngươi lặp lại lần nữa!”
Long Ngự Tà và Tần Phi Vũ một trái một phải đồng thời kéo lại cánh tay Minh Phong, trăm miệng một lời cùng nói. Hỏi xong, lại đồng thời ngừng lại hô hấp, hai cặp ánh mắt thâm sâu giống như đã trải qua biến đổi lớn lao cứ như vậy chớp cũng không chớp khóa chặt ở miệng Minh Phong, trên mặt vẻ mong chờ cùng kinh sợ luân phiên xuất hiện.
Bọn họ sợ, sợ chính mình vừa mới nghe lầm, sợ tin tức vừa rồi nghe được chỉ là họ sinh ra ảo giác. Như vậy làm cho người ta hy vọng lại trong nháy mắt cắt đứt sẽ là đả kích cực lớn, trái tim đã sớm đau nhức trăm mối của bọn họ không thể chịu nổi cũng khó thừa nhận. Nếu tin tức này là ảo, là giả, vậy bọn họ tình nguyện không cần, tình nguyện chưa từng nghe qua.
"Hoàng thượng, nô tài vừa nói Luyến phi nương nương chưa chết, người còn sống, người hiện giờ thật tốt vẫn còn sống.” Minh Phong rõ ràng nói lần nữa, hắn đã cố gắng bình tĩnh dòng suy nghĩ của mình hết mức, không để cho thanh âm của mình cho hoàng thượng nghe được cảm giác run run.
"Minh Phong, ngươi … Luyến phi nương nương trong miệng ngươi nói là Ca Nhi sao? Là Ca Nhi của ta sao?” Long Ngự Tà nhanh lôi kéo cánh tay Minh Phong càng nắm càng chặt, tiếng nói lạnh như băng ngăn không được run run, hai câu nói đơn giản hắn đều không thể liên tiếp thành câu, phải cắt thành vài phần mới nói xong.
“Hồi bẩm hoàng thượng, Luyến phi nương nương trong miệng nô tài chính là Vãn Ca nương nương, cũng là Ngự Ca Hoàng hậu nương nương đích thân hoàng thượng ngài thân phong.” Minh Phong gằn từng tiếng thong thả nói, nói xong một câu còn muốn tạm dừng trong chốc lát, chỉ sợ chính mình nói nhanh một chút, hoàng thượng sẽ nghe không rõ. "Hoàng thượng, nô tài ở nhà trọ Thanh Phong gần biên giới Phượng thành gặp Luyến phi nương nương, Minh Vũ cũng nhìn thấy, còn có phần đông ám vệ ám đường cũng nhìn thấy. Cho nên, tin tức này thiên chân vạn xác, Luyến phi nương nương người thật sự còn sống. Hơn nữa, nô tài cũng thấy rõ trên tay nương nương đang đeo chính là vòng ngọc lưu ly tím tượng trưng cho hoàng hậu, vòng ngọc kia là độc nhất vô nhị, không ai có thể làm ra cái thứ hai. Còn có, đi theo bên người nương nương là Liên Mặc, nương nương nói người lúc ấy thân trúng kịch độc mạng sống như chỉ mành treo chuông, là Liên Mặc đúng lúc cứu người. Nếu không, người nay chỉ sợ đã thật sự thành một hồn ma. Hoàng thượng, nô tài nói nhiều như vậy, chỉ là muốn nói cho ngài rõ ràng hiểu được, chúng ta ai cũng không có sinh ra ảo giác, ai cũng không có nằm mơ, Luyến phi nương nương thật sự không chết, người vẫn rất tốt sống trên cõi đời này. “
"Biểu huynh, chúng ta không có nghe lầm, Minh Phong hắn nói Ca Nhi còn sống, Ca Nhi còn sống!” Tần Phi Vũ mạnh buông Minh Phong ra, bước chân lảo đảo lui về sau hai bước, đáy mắt thoáng hiện ánh sáng mừng như điên hít thở không thông. Trong lúc nhất thời cảm giác mình giống như chạy trên đám mây phía chân trời, lại cảm thấy chính mình giống như nháy mắt đạt tới Thiên đường. Vui sướng thật lớn đánh úp lại, giống như thủy triều mãnh liệt từng đợt rồi lại từng đợt, suýt nữa bao phủ hắn.
Long Ngự Tà giật mình nhìn Tần Phi Vũ thật lâu, tin tưởng hắn ta cũng nghe được lời nói của Minh Phong, không khỏi vươn tay chặt chẽ đè lại lồng ngực của mình, hắn dường như nghe đến thanh âm của lòng mình nháy mắt sống lại. Hít thở sâu vài hơi, bỗng nhiên nói: "Minh Phong, hãy đánh ta một đấm mạnh lên!”
Nghe vậy, minh Phong thoáng chốc sửng sốt. Ngẩn ngơ chỉ chốc lát, cuống quít quỳ một chân trên đất, cung kính nói: “Hoàng thượng, nô tài không dám!” Hắn biết sau khi hoàng thượng biết được tin tức Luyến phi nương nương chưa chết sẽ thất thường, sẽ mừng như điên không biết làm sao, sẽ nháy mắt mất đế vương uy nghi, sẽ mất bình tĩnh cùng cơ trí vốn có, thái độ sẽ trở nên khác thường.
Liếc mắt nhìn Minh Phong quỳ dưới đất một cái, Long Ngự Tà nhíu nhíu mày, cũng không làm khó hắn, lập tức đi nhanh vượt đến trước mặt Tần Phi Vũ, vội vàng nói: “Phi Vũ, đánh ta một đấm, nhanh chóng đánh ta một đấm!”
Phục hồi tinh thần lại, Tần Phi Vũ lập tức vung quyền, thật mạnh đánh úp về phía lồng ngực của hắn ta. Nói thật, hắn đã sớm muốn hung hăng đánh biểu huynh ác ma này một cái. Bởi vì chuyện Ca Nhi, hắn oán hận biểu huynh cũng không chỉ dừng lại ở một hai điểm. Hiện giờ biểu huynh tự mình mở miệng muốn hắn đánh huynh ấy một đấm, vậy hắn đương nhiên sẽ không cự tuyệt. Nếu như có thể, hắn còn muốn đánh hơn mấy quyền.
Long Ngự Tà bị đau hô nhỏ một tiếng, cũng không tức giận, ngay sau đó trái lại mừng như điên không biết như thế nào cho phải, ý cười ở khóe mắt, đuôi chân mày rất hiếm thấy bây giờ cũng đều hiện ra ngoài, nụ cười kia thậm chí không giống bình thường chút nào, gần như cười ngớ ngẩn cùng ngây ngô, miệng liên tiếp rù rì nói: “Thì ra ta không có nằm mơ, ta còn có thể cảm giác được đau đớn, thì ra ta không phải đang nằm mơ, ta thật không phải là đang nằm mơ. Ca Nhi còn sống, ha ha, Ca Nhi vẫn còn sống”.
"Biểu huynh, tất nhiên như vậy, chúng ta đây còn chờ cái gì, bây giờ chúng ta phải đi đón Ca Nhi trở về!” Tần Phi Vũ vội vàng nói, hắn thật sự nhớ Ca Nhi, tơ vương đối với nàng đã không thể dùng ngôn ngữ để biểu đạt. Không thấy đến người của nàng, hắn thật sự không thể từ trong vây khốn tìm ra một chút cảm giác chân thật.
Long Ngự Tà nghe vậy, trầm mặc một lát, nhìn Tần Phi Vũ, nói: "Phi Vũ, đệ cũng không cần đi. Hiện nay tướng phụ không có ở trong cung, ta đi rồi đại sự triều chính lập tức không người xử lý. Cho nên đệ phải ở lại, trong khoảng thời gi¬an ta không có ở đây, phải nhờ đệ giúp đỡ xử lý triều chính cùng phê duyệt tấu chương. Còn có...” Nói tới đây, Long Ngự Tà âm thầm thở dài một hơi, trong khoảnh khắc, giọng điệu vốn dĩ bình tĩnh ôn hòa bỗng dưng trở nên lạnh lùng cuồng bá, “Ca Nhi là của một mình trẫm, trước kia đúng, bây giờ cũng vậy, về sau cũng vẫn thế, bất kỳ kẻ nào cũng đừng mong nhìn trộm hay mơ ước, càng đừng muốn chia xẻ với trẫm! Nhớ kỹ, bất kỳ kẻ nào cũng không thể!” Hắn có thể dễ dàng tha thứ Phi Vũ và tướng phụ công nhiên thích Ca Nhi, thậm chí cho phép hai người họ vô cùng thân thiết gọi tên Ca Nhi, đây đã là nhượng bộ lớn nhất hắn có thể làm được rồi, cũng là cực hạn lớn nhất hắn có thể dễ dàng tha thứ. Còn muốn tham nhiều hơn, hy vọng xa vời nhiều hơn, đừng trách hắn trở mặt vô tình.
"Biểu huynh, huynh”. Tần Phi Vũ bị Long Ngự Tà một phen nắm giữ, tâm tình vốn dĩ kích động mừng như điên nháy mắt bị biến mất, thay vào đó là đau lòng cùng vô lực không thể ức chế. Hắn biết Ca Nhi cho dù không chết, mình cũng vĩnh viễn đều không có cơ hội.
Hắn có thể không thừa nhận sự thật sao? Ca Nhi là phi tử của biểu huynh, lại là nữ tử yêu mến mà biểu huynh xem quan trọng hơn cả sinh mệnh mình, hắn có thể cướp sao? Hắn lại có năng lực tranh giành sao? Lấy cá tính bá đạo cuồng nịnh cùng mãnh liệt đến tham muốn giữ lấy đáng sợ của biểu huynh, người đàn ông nào dám có ý tưởng không an phận đối với Ca Nhi, chỉ sợ biểu huynh sẽ không từ thủ đoạn. Cho dù thân thiết như mình và tướng phụ, trình độ biểu huynh có thể chịu đựng cũng là có hạn. Ca Nhi đối với hắn, vĩnh viễn cũng chỉ là trăng trong nước hoa trong gương, chỉ có thể mong muốn mà không thể chạm vào được. Tình yêu của hắn đối với nàng, đời này nhất định không có kết quả.
"Biểu huynh, huynh cứ yên tâm đi, đại sự triều chính đệ sẽ giúp huynh xử lý tốt. Còn có, đệ cho tới bây giờ cũng không dám hy vọng xa vời thứ không thuộc về mình, càng sẽ không tranh giành thứ biểu huynh thích. Điểm này, biểu huynh cứ việc yên tâm.” Tần Phi Vũ dứt lời, mi mắt vô lực thả xuống dưới, không cho Long Ngự Tà nhìn đến vẻ đau đớn bị thương trong mắt hắn.
"Phi Vũ, đệ có thể nghĩ như vậy là tốt rồi, cám ơn đệ.” Long Ngự Tà vỗ vỗ bả vai Tần Phi Vũ, quay đầu nhìn về phía Minh Phong, phân phó nói, “Minh Phong, bây giờ Ca Nhi đang ở đâu? Ngươi có phái người lưu ý hành tung của nàng không?”
"Hồi bẩm hoàng thượng, lúc nô tài hồi cung đã bảo Minh Vũ ở lại, mấy ngày nay Minh Vũ đều đang âm thầm chặt chẽ lưu ý hành tung của Luyến phi nương nương. Sáng hôm qua nô tài đã thu được tin tức Minh Vũ dùng bồ câu đưa, nói hiện nay Luyến phi nương nương đang ở Thiên Ma cung.”
Thiên Ma Cung? Long Ngự Tà nghe vậy có chút giật mình sững sờ, “Ca Nhi làm sao có thể đến Thiên Ma Cung? Nàng vào trong đó làm gì?”
"Chuyện này nô tài cũng không rõ.” Minh Phong lắc lắc đầu, nghĩ nghĩ lại nói, "Bất quá, cùng ở cạnh với Luyến phi nương nương ngoại trừ Liên Mặc, còn có một người đàn ông áo xanh, gương mặt bị một cái mặt nạ bằng bạc trước mặt che lại, thân thể tản ra khí phách bức người cùng tà mị, từ hơi thở thâm hậu bên trong xem ra người này nhất định không đơn giản. Ít nhất võ công và tu vi nội lực của hắn, giang hồ trong chốn võ lâm sợ là không có mấy người có thể so sánh được.” Minh Phong còn nhớ rõ trước khi đi, người đàn ông áo xanh kia đảo tầm mắt qua bọn họ thì trong đáy mắt kia hiện lên mũi nhọn ác độc. Ánh mắt ngầm sắc bén như vậy, so với hoàng thượng cũng không thua bao nhiêu, làm cho đáy lòng hắn không tự chủ được nổi lên sợ hãi.
"Người đàn ông áo xanh đeo mặt nạ” Long Ngự Tà nghe vậy, mày kiếm chậm rãi nhíu lại với nhau, con mắt híp lại giống như đang suy tư cái gì.
Chẳng lẽ là hắn. Long Ngự Tà còn nhớ rõ lần đó đi Linh U cốc tìm kiếm Linh Chi Thảo cho Ca Nhi, sau đó trên đường hồi cung bị chặn giết, cuối cùng tính mạng bị nguy hiểm, chính mình được một người đàn ông áo xanh đeo mặt nạ bằng bạc cứu.
Còn có, đêm quốc khánh, mình ở tẩm cung gặp chuyện, người đàn ông áo xanh đeo mặt nạ này lại cứu mình lần nữa. Liên tiếp hai lần nợ ân cứu mạng, hắn vẫn muốn thật tốt đáp tạ hắn ta một phen, nhưng người đàn ông áo xanh kia tới vô ảnh đi vô tung, chính mình vẫn chưa tìm được cơ hội. Càng huống chi mình căn bản không biết người đàn ông áo xanh kia, cũng không biết hắn là người nào, đi đâu cảm tạ hắn ta?
"Minh Phong, Minh Vũ có tra được thân phận người đàn ông áo xanh kia không?” Long Ngự Tà nhìu mày hỏi, rất là để ý hắn ta ở cạnh Ca Nhi. Một Liên Mặc hắn đã chịu đựng không nổi, giờ lại thêm một người đàn ông áo xanh, hơn nữa còn là ân nhân cứu mạng của hắn.
"Có, trong thư Minh Vũ nói người đàn ông áo xanh kia là giáo chủ Thiên Ma Cung.” Minh Phong chi tiết trả lời, đứng đầu một giáo, lại là ma giáo cường đại nhất trong chốn võ lâm gi¬ang hồ, cũng khó trách người đàn ông áo xanh kia có khí thế lạnh lùng khiếp người như vậy.
"Thì ra là giáo chủ Thiên Ma giáo, khó trách võ công lợi hại như thế!” Long Ngự Tà mặt không chút thay đổi nói một câu, lập tức nhìn về phía Minh Phong, ra lệnh, “Minh Phong, ngươi lập tức dùng bồ câu đưa tin cho Minh Lôi và Minh Điện, bảo bọn họ ngưng tất cả hành động. Chuyện mang Trần nhi về, chờ trẫm đến Thiên Ma Cung lại phân phó.” Có người đàn ông áo xanh kia ở đó, chỉ sợ Minh Lôi và Minh Điện cũng không làm xong nhiệm vụ này. Nhắc tới Trần nhi, cảm thấy nhất thời hiểu rõ vì sao Ca Nhi đến Thiên Ma Cung, nói vậy tám chín phần mười là vì đi tìm Trần nhi rồi.
Bất quá, tình hình trước mắt như vậy xem ra, Trần nhi hẳn là không có bất cứ chuyện gì rồi, hắn cũng không cần đi tìm, đưa Ca Nhi về cung mới là mấu chốt.
"Minh Phong, tiểu quỷ Trần nhi chúng ta không cần cướp lại, Ca Nhi đến Thiên Ma Cung là vì nó. Ngươi lập tức hành động, sau đó cùng trẫm đi Thiên Ma Cung.”
"Dạ, nô tài lĩnh mệnh!” Minh Phong khom người thi lễ, đang muốn lui ra, chợt nhớ tới một chuyện khác, bước chân dừng một chút, cuối cùng ngừng lại. Sắc mặt lo lắng nhìn hoàng thượng một cái, vẻ mặt do dự, không biết nên đem sự kiện kia nói cho hoàng thượng hay không.
"Minh Phong, còn có việc sao?” Long Ngự Tà nghi ngờ nhìn Minh Phong vẻ mặt muốn nói lại thôi, nhíu mày, ý bảo hắn có chuyện cứ nói thẳng, không cần ấp a ấp úng do dự không chừng như thế. "Có việc cứ việc nói thẳng.”
"Hồi bẩm hoàng thượng, Luyến phi nương nương người... Người đã có con, chỉ là không biết cha của đứa nhỏ là ai.” Minh Phong vừa nói xong, nhanh chóng cúi đầu, không dám nhìn sắc mặt hoàng thượng. Đứa bé kia hắn xem ra, tám chín phần mười là của Luyến phi nương nương và Liên Mặc. Từ lúc Luyến phi nương nương liều chết cũng không ình bắt Liên Mặc đi, hắn có thể nhìn ra Luyến phi nương nương đích thực là cực kỳ yêu Liên Mặc. Nghĩ đến cũng đúng, mạng của Luyến phi nương nương là Liên Mặc cứu trở về, bọn họ lại sớm chiều chung sống cùng nhau lâu như vậy, hơn nữa Liên Mặc lại là một người đàn ông phiêu dật tuấn nhã như tiên, Luyến phi nương nương thích hắn ta cũng không phải là lạ.
Bất quá, chuyện này cùng với ý tưởng ở đáy lòng hắn cũng không dám nói cho hoàng thượng biết, miễn cho hoàng thượng chịu kích thích.
"Ca Nhi có con? Minh Phong, ngươi khẳng định Ca Nhi có con?" Long Ngự Tà thật sâu hô hấp vài hơi, mới từng điểm từng điểm tiêu hóa tin tức này. Khuôn mặt tuấn tú vốn dĩ không có biểu tình gì nhiều lần biến hóa, thần sắc trở nên cực kỳ khó coi, gân xanh trên trán từng cái từng cái nhảy ra bên ngoài, hai đấm nắm chặt lại, ngực kịch liệt phập phồng.
"Hoàng thượng, Minh Vũ âm thầm lưu ý hai ngày, trong thư hắn nói rất khẳng định, nghĩ chắc là không sai.” Minh Phong nhỏ giọng nói xong, cảm nhận được hoàng thượng bất thường làm cho người ta sợ hãi, đầu không khỏi cúi thấp hơn, chậm đợi bão tố đến.
"A!!” Long Ngự Tà quả nhiên đè nén không được khí giận đầy ngập, mạnh nổi giận gầm lên một tiếng, hai tay chém ra, một gốc cây ngô đồng cách hắn ba thước xa xa ‘rầm', một tiếng ngã xuống đất, lá cây giống như hoa bay ra chung quanh, nội lực cường đại chấn động dòng khí xung quanh xảy ra dị động.
"Minh Phong, tức khắc ra mệnh lệnh đi, tất cả ám vệ chuẩn bị xuất phát, theo trẫm cùng đến Thiên Ma Cung! Bất kể là Liên Mặc, hay Thiên Ma Giáo Giáo Chủ, toàn bộ giết không tha!”
Ngay cả nữ tử của hắn cũng dám chạm vào, vậy cũng đừng trách hắn tâm ngoan thủ lạt, cũng không cần trách hắn lấy oán trả ơn, dám làm cho Ca Nhi sinh con cho bọn họ, hắn chỉ cần nghĩ đến đã muốn nổi điên phát cuồng rồi, Ca Nhi chỉ có thể để một mình hắn chạm vào, cũng chỉ có thể cùng một mình hắn sinh con! Ai dám nhúng chàm Ca Nhi của hắn, hắn sẽ giết kẻ đó!
A! Nghĩ đến hình ảnh Ca Nhi bị người đàn ông khác giữ lấy, Long Ngự Tà lại điên cuồng gào thét, khuôn mặt tuấn tú từng điểm từng điểm trở nên dữ tợn khủng bố, trong hai tròng mắt đỏ đậm tụ lên lửa mạnh như địa ngục, dáng vẻ kinh khủng giống như muốn ăn thịt người.
Tần Phi Vũ nghe tin tức như thế, tương tự khó nén đau lòng, nhưng còn không đến mức phát cuồng muốn giết người giống Long Ngự Tà. Nhíu chân mày suy nghĩ sâu xa chốc lát, đột nhiên nhìn về phía Minh Phong, hỏi: "Minh Phong, đứa bé kia thoạt nhìn không phải mới ba tháng chứ?”
Nghe vậy, Minh Phong nhanh chóng ngẩng đầu lên, hơi kinh ngạc nói "Tần đại nhân, sao ngài biết đứa nhỏ của Luyến phi nương nương mới ba tháng?" Lúc ấy hắn nhìn thấy đứa nhỏ trên xe ngựa, được Luyến phi nương nương sủng nịch yêu thương ôm vào trong ngực, thoạt nhìn xác thực chỉ có ba tháng.
"Biểu huynh, con của Ca Nhi hẳn là của huynh. “ Âm thầm thở dài, Tần Phi Vũ giữ chặt bàn tay to tàn bạo của Long Ngự Tà.
"Phi Vũ, lời này của đệ có ý gì?” Long Ngự Tà nghe vậy, lập tức ngây ngẩn cả người, Minh Phong cũng ngây ngẩn cả người.
"Biểu huynh, ý của đệ nói đứa bé Ca Nhi sinh là của huynh.” Tần Phi Vũ lặp lại câu vừa nói, lại giải thích: "Huynh còn nhớ Ca Nhi trước khi bị huynh nhốt vào lãnh cung có từng uống nửa chén thuốc phá thai chứ, huynh cho là Ca Nhi phá bỏ đứa nhỏ của các người, cho nên dưới cơn thịnh nộ mới đưa Ca Nhi nhốt vào lãnh cung. Nhưng trên thực tế cũng không phải như vậy, sau đó đệ có lén chạy tới lãnh cung âm thầm chăm sóc Ca Nhi, lúc bắt mạch cho nàng, đệ mới phát hiện đứa nhỏ trong bụng nàng không có mất, con của các người vẫn sống tốt. Chính huynh tự tính toán mà xem, Ca Nhi lúc đó đã mang thai hơn ba tháng, sau đó từ lúc Ca Nhi trúng độc được Liên Mặc mang ra khỏi cung đến giờ lại qua hơn chín tháng, nếu đứa nhỏ trong bụng nàng khỏe mạnh ra đời, không phải vừa vặn ba tháng sao? Nếu đứa bé là Ca Nhi cùng người đàn ông khác sinh, tính thế nào cũng không thể là ba tháng. Trừ phi Ca Nhi vừa ra khỏi cung đã ở cùng người đàn ông khác, sau đó đứa nhỏ còn phải sinh non ba tháng nữa. Nhưng, loại chuyện này, biểu huynh, huynh cảm thấy có khả năng không?"
"Phi Vũ, vậy theo ý đệ, Ca Nhi nàng thật sự sinh cho ta một hoàng nhi có phải hay không? Ta và Ca Nhi có con có phải không?” Khuôn mặt bạo ngược muốn giết chóc của Long Ngự Tà nháy mắt biến thành kích động mừng như điên, “Phi Vũ, ta có con, Ca Nhi cũng còn sống rất tốt, không còn chuyện gì khiến ta vui sướng kích động hơn nữa rồi, ông trời cuối cùng đã cúi thương ta một lần, trời xanh không có phụ ta". Chờ sau khi hắn tìm Ca Nhi về, hắn nhất định phải thật tốt tế bái trời xanh. Tuy rằng hắn cũng không tin Thần Phật, cũng chưa bao giờ giống những quốc gia khác cử hành nghi thức tế thiên long trọng như vậy, nhưng lúc này đây, hắn thật sự cảm tạ ông trời đã đem Ca Nhi cùng với hoàng Nhi của bọn họ trả lại cho hắn. Cho nên, hắn muốn cử hành nghi thức tế thiên lần đầu tiên trong lịch sử Long Đằng quốc này, để bày tỏ tâm thành kính cùng cảm kích chưa bao giờ có. Tần Phi Vũ cũng không nói gì, chỉ là cố giả bộ tươi cười nhìn Long Ngự Tà, vì hắn vui vẻ, tự mình khổ sở. Ông trời không có phụ bạc biểu huynh, nhưng ông trời cũng chưa bao giờ trìu mến mình.
Kiếp sau, nếu còn có kiếp sau, hắn hy vọng ông trời có thể đối xử tốt với hắn một lần, cho hắn gặp gỡ Ca Nhi đầu tiên, cho hắn có thể được đến tình yêu của Ca Nhi. Mà không như cả đời này, nhìn xuyên hai tròng mắt, ruột si trăm kết, tan nát cõi lòng, có duyên gặp nhau, cũng là kết cục vô duyên, chỉ chừa lại một thế phiền muộn, một đời sầu bi, một đời ưu thương.
"Hoàng thượng, giờ chúng ta làm sao bây giờ.” Minh Phong nghe Tần Phi Vũ nói chuyện xong, âm thầm thay chủ tử mình hưng phấn vui vẻ không thôi, lại không nghĩ tới đứa nhỏ Luyến phi nương nương sẽ là tiểu hoàng tử, điều này thật sự là một tin tức rất tốt. Vừa rồi sao hắn lại quên không tính toán thời gian chứ? May mắn có Tần đại nhân, bằng không trong chuyện này lại không biết nảy sinh ra bao nhiêu hiểu lầm, lại càng không biết hoàng thượng sẽ vì việc này mà tạo thành bao nhiêu máu tanh cùng giết chóc.
"Minh Phong, dẫn Tia Chớp của trẫm tới, sau đó mang theo năm mươi ám vệ! Chúng ta lập tức khởi hành, đi suốt đêm hướng đến Thiên Ma Cung!” Long Ngự Tà vội vàng phân phó nói, hắn hận không thể lập tức bay đến Thiên Ma cung, đem Ca Nhi của hắn ôm chặt vào lòng, lẳng lặng cảm thụ hơi thở của nàng.
"Dạ, hoàng thượng, nô tài đi chuẩn bị ngay”. Minh Phong nghe lệnh, nhanh chóng lui xuống.
"Phi Vũ, chuyện trong cung toàn quyền gi¬ao cho đệ. Tất cả những gì đệ làm cho ta, trong lòng ta đều hiểu, cám ơn đệ. Đệ vĩnh viễn là anh em tốt của ta.” Long Ngự Tà vỗ vỗ vai Phi Vũ, lại cầm tay hắn, thế này mới xoay người rời đi.
Chắc là đi quá mau, trong lòng và trong đầu lại đầy dẫy kích động cùng mừng như điên, nên Long Ngự Tà nhất thời đã quên nhìn đường, hắn lại thẳng tắp hướng về một gốc cây ngô đồng cao lớn cấp tốc đi đến.
Tần Phi Vũ muốn mở miệng nhắc nhở tuy nhiên đã không còn kịp, miệng còn chưa mở ra chợt nghe Long Ngự Tà kêu rên một tiếng, lập tức xoa trán xấu hổ nhìn Tần Phi Vũ một cái.
"Khụ khụ, trời tối quá, nhất thời không thấy rõ.” Long Ngự Tà ho khan hai tiếng, hơi đỏ mặt nói. May mắn là ban đêm, không ai có thể nhìn ra quẫn bách trên mặt hắn. "Phi Vũ, đệ sớm một chút nghỉ ngơi, ta đi trước.”
Long Ngự Tà xua tay, vừa mới xoay người, lại đập phải cây ngô đồng lúc nãy hắn dùng nội lực đánh gãy, ngã sấp xuống, đến khi lảo đảo vài cái mới đứng vững thân mình. Ngay trước khi Tần Phi Vũ cười ra tiếng, đúng lúc ném ra một câu làm người ta khiếp sợ đến nỗi làm cho hắn nghẹn họng nhìn trân trối.
"Phi Vũ, đệ bảo Lễ bộ bắt tay vào chuẩn bị một chút, chờ ta trở lại chuyện đầu tiên phải làm đó là cử hành nghi thức tế thiên!”
Dứt lời, lúc này Long Ngự Tà trực tiếp vận khinh công, cấp tốc bay ra Tuyết Dục cung, chỉ sợ chính mình tiếp tục gây ra tình huống gì, làm cho Phi Vũ chê cười.
Đi nhanh ở trong bóng đêm mờ mịt, tâm Long Ngự Tà kêu gọi một tiếng so với một tiếng vội vàng hơn.
"Ca Nhi, chờ ta, chờ ta..."
Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi - U Nguyệt Như Yên