We don’t believe in rheumatism and true love until after the first attack.

Marie E. Eschenbach

Download ebooks
Ebook "Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 98 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 839 / 5
Cập nhật: 2019-01-21 18:03:39 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.2 - Chương 4: Giải Thích Tình Yêu Chân Thật
nh sáng của trăng mênh mông trong trời đêm, đối diện với gió nhẹ nhàn nhạt thổi.
Sao lốm đốm đầy trời, trăng sáng vằng vặc, trong nháy mắt lại là một đêm trăng tròn say lòng người. Trong vắt như sương bạc chiếu nghiêng xuống, che đậy cả toà Liên Ca lâu.
Trong vườn bách hoa, Tống Vãn Ca và Liên Mặc ngồi đối diện nhau, ngắm hoa, ngắm trăng, chia sẻ tâm tình, đánh đàn tập viết, hứng thú cao nồng. Mùi thơm ngào ngạt của các loại hoa theo gió đêm tung bay, nhè nhẹ từng đợt, một trận lại một trận, vui vẻ lòng người, hun người muốn say.
Qua một hồi lâu, Liên Mặc say sưa lòng mang nhu tình gảy đàn xong một khúc, giương mắt nhìn về phía Tống Vãn Ca ngồi đối diện, dịu dàng hỏi: "Ca Nhi, muội viết cái gì?”
"Bí quyết dưỡng sinh.” Tống Vãn Ca khẽ cười một tiếng, buông bút lông sói[1] trong tay, đem quyển tập chữ đẹp mở ra đưa tới trước mặt Liên Mặc, chỉ thấy ở trên viết rằng:
Mặt trời mọc Đông hải xuống Tây sơn, sầu cũng một ngày, vui cũng một ngày.
Gặp chuyện không để tâm vào chuyện vụn vặt, người cũng thoải mái, tâm cũng thoải mái.
Để dành một ít tiền về hưu, nhiều cũng không ngại, ít cũng không ngại.
Ba bữa thường ngày ít ăn mặn, thô cũng hương vị ngọt ngào, mịn cũng hương vị ngọt ngào.
Quần áo cũ mới đừng chọn mặc, tốt cũng chống lạnh, rách cũng chống lạnh.
Thường cùng tri kỷ tâm sự, xưa cũng nói chuyện, nay cũng nói chuyện.
Cả nhà già trẻ thăm hỏi cổ vũ lẫn nhau, nghèo cũng yên tĩnh, giàu cũng yên tĩnh.
Cháu nội cháu ngoại đối xử công bằng, nam cũng thích, nữ cũng thích.
Sớm muộn gì cũng chuyên cần rèn luyện, bận cũng vui vẻ, nhàn cũng vui vẻ ngay lúc đó.
Tim thư giãn nghỉ ngơi nuôi tuổi thọ, không đi thần tiên, vượt qua thần tiên.
"Ha ha, Ca Nhi, bí quyết dưỡng sinh này rất thú vị. Chỉ là, đời người thật sự có thể như thế sao?" Liên Mặc nghiêm túc cẩn thận xem một lần, nói thẳng. Thế gian rất phức tạp không do lòng người, bí quyết dưỡng sinh này nhìn thì dễ dàng, nhưng thật sự có thể làm lại có mấy người đây?
"Chỉ cần tim mở rộng đủ, không có gì là không thể, người đời nơi nơi đều tránh không khỏi oán niệm si tham, tất nhiên không cách nào làm được tiêu sái thế này. Kỳ thật mọi việc chỉ cần có thể xem nhẹ một chút, mọi sự đừng chấp nhất nhiều, cuộc sống cũng có thể nhàn tản tiêu dao như thế, không phải thần tiên, cũng như thần tiên.” Tống Vãn Ca cười cười, lại hỏi Liên Mặc, “Mặc, huynh cảm thấy thế nào?"
"Nói cũng phải, thấy đủ người thường vui.” Liên Mặc thẩn thờ cảm thán một tiếng, lập tức ánh mắt nhu hoà như nước thật sâu ngưng tụ ở Tống Vãn Ca, thâm tình nói "Ca Nhi, cuộc đời này có muội đó là thoả mãn lớn nhất và vui sướng lớn nhất của ta.” Về phần khác, hắn cũng trông nom không được nhiều như vậy. Bây giờ hắn đã không phải thần tiên nữa rồi, chuyện tục ở phàm trần vụn vặt hỗn độn cùng với khó khăn dân gian, hắn cho dù muốn trông nom cũng không có năng lực đó.
Bây giờ hắn chỉ muốn cùng Ca Nhi gắn bó làm bạn, không chê không rời, nguyện một khúc vĩnh viễn sánh thiên địa, cùng cả đời nước xa núi cao. Cứ như vậy, chỉ có hai người bọn họ, lẳng lặng nhìn nhau, nhìn nhau cười, hợp tấu một khúc thiên trường địa cửu động lòng người, sông cạn đá mòn, vĩnh viễn vĩnh viễn không xa, đời đời sinh sôi.
"Ca Nhi, muội cũng biết, ta cô đơn ngàn năm chỉ vì chờ đợi một mình muội, ngàn đêm luyến ca chỉ vì một mình muội niệm chú. Nếu có thể sử dụng cả đời đổi lại muội dừng lại trong tầm mắt của ta, ta không chút nào giữ lại. Sau khi quen biết muội, ta mới phát hiện mình có thể cam tâm tình nguyện nỗ lực cùng hy sinh như vậy. Sau khi quen biết muội, ta mới phát hiện thì ra chờ đợi cũng có thể xinh đẹp như thế, bởi vì yêu muội, bởi vì lòng có nương tựa.” Dưới đáy lòng Liên Mặc không tiếng động nói.
“Mặc, cám ơn huynh!" Tống Vãn Ca dường như cảm giác được yêu say đắm không hối hận nồng nàn như thật, đổi cũng đổi không được của Liên Mặc, ngây ngốc nhìn Liên Mặc hồi lâu, chợt vẻ mặt cảm kích nói. Cẩn thận nghe tới, trong giọng nói dường như mang theo vẻ nghẹn ngào.
"Ca Nhi, sao lại nói vậy? Cám ơn ta cái gì?" Liên Mặc trừng mắt nhìn, có chút khó hiểu.
“Mặc, chỗ muội cám ơn huynh rất nhiều, cám ơn huynh thương muội yêu muội, cám ơn huynh tiếc muội che muội, cám ơn huynh trong lúc muội yếu ớt bất lực nhất cứu muội ra khỏi hoàng cung, cám ơn huynh đối xử với muội tốt như vậy xem muội là báu vật nâng trong lòng bàn tay, cám ơn huynh một mực yên lặng lặng trả giá vì muội mà vô oán vô hối, càng cám ơn huynh đời đời kiếp kiếp si tình muội chờ đợi cùng chấp nhất. Mặc, huynh đối với muội tốt, muội đều ghi tạc trong lòng, hơn nữa cùng huynh ở chung càng lâu thì tình cảm càng sâu, muội sợ mình trả lại không được phần thâm tình huynh đối với muội” Tống Vãn Ca nói xong lời, khóe mắt chậm rãi chảy xuống hai giọt nước mắt trong suốt, được Liên Mặc thương yêu tiếp ở lòng bàn tay, đưa tới bên môi liếm nuốt vào trong bụng.
“Ca Nhi ngốc, khóc cái gì chứ. Người nên cám ơn hẳn là ta mới đúng, có thể có được tình yêu của muội, có thể cùng huynh sớm chiều làm bạn, cuộc đời này của ta không còn gì cầu.” Liên Mặc nhẹ nhàng lau đi vết nước mắt trên mặt Tống Vãn Ca, đôi mắt màu lam lập loè sáng ngời, rạng rỡ rực rỡ, con ngươi màu lam như biển rộng, màu xanh cực mỏng rất nhạt, ẩn ẩn tản ra một tầng ánh sáng sâu kín, cực kỳ độc, đẹp đến diêm dúa, ánh trăng lờ mờ chiếu vào trên mặt của hắn, hoặc sâu hoặc cạn buộc vòng quanh hình dáng gương mặt hoàn mỹ của hắn, khiến người nhìn xem si say.
Tóc đen thật dài tuỳ ý tản ra trên vai hắn, tản mát ra một loại trong trẻo nhưng lạnh lùng yếu ớt, cùng với sạch sẽ không nhiễm hạt bụi nhỏ. Đôi mắt sáng trong của hắn, khiến người ta nhớ lại bầu trời đêm đầy sao lóng lánh, đôi môi trắng nhạt của hắn, khiến người ta nghĩ đến đóa hoa anh đào nở rộ đầu tiên trong mùa xuân, ý cười tràn đầy trên vầng trán hắn, giống như ánh mặt trời chiếu vào sâu trong đáy lòng, cái loại cảm giác ấm áp này vẫn tràn ra, tràn ra, chảy vào máu, thấm vào xương cốt.
“Mặc, dáng vẻ huynh thật đẹp!” Tống Vãn Ca ngây ngốc nhìn Liên Mặc, chợt đột nhiên cười ngớ ngẩn lên. Nàng không biết trên đời vẫn còn có người đàn ông thanh nhã thoát tục như thế, linh động tuấn dật, giống như đám mây tuỳ ý bay trên trời xanh, lại coi như mang theo một luồng gió mát hoà với hương thơm lá cây nhàn nhạt, hạt bụi nhỏ không nhiễm, nhẹ nhàng phong thanh. Đôi tròng mắt màu xanh lam tinh khiết trong suốt kia, giống như màu lam thủy tinh, ở dưới ánh trăng chiếu xạ ra ánh sáng nhàn nhạt, trong suốt thông thấu, óng ánh như ngọc, không một chút lây dính đến vẻ tục khí trần thế. Hắn nhẹ như sen trắng, thật giống như tinh hoa hấp thu tất cả ánh sáng, tổng thể như một đêm có ánh trăng trong suốt có một không hai.
"Ca Nhi, muội cười ngây ngô cái gì?” Liên Mặc buồn cười hỏi, thật đúng là không rõ tâm tình của nàng biến hóa sao có thể nhanh như vậy. Mới vừa rồi còn nước mắt thương cảm sóng gợn sóng gợn, hiện giờ lại cười nhẹ nhàng vẻ mặt si ngốc.
“Muốn biết sao?” Tống Vãn Ca phục hồi tinh thần lại, giống như kiều giống như giận liếc Liên Mặc một cái, vừa cười nói, "Không nói cho huynh biết, ha ha!" Nàng không cần nói cho Liên Mặc, nguyên nhân vừa rồi nàng sững sờ cười ngớ ngẩn là bởi vì người đàn ông hoàn mỹ như thế bị một mình nàng có được, hơn nữa hắn còn toàn tâm toàn ý yêu mình, che chở mình, si mình.
“Ca Nhi, muội lại nghịch ngợm.” Liên Mặc giống như bất đắc dĩ điểm chóp mũi Tống Vãn Ca, buồn cười khẽ lắc đầu. Lập tức đem Lưu Ly phượng vĩ cầm của mình đưa tới trước mặt Tống Vãn Ca, nói, “Ca Nhi, đã lâu không nghe muội ca hát rồi, có thể lại hát một khúc cho ta nghe hay không?”
“Đương nhiên là có thể.” Tống Vãn Ca gật đầu cười nói, Mặc yêu cầu nàng làm sao cự tuyệt? “Mặc, huynh muốn nghe cái gì.?”
“Tùy tiện cái gì cũng được, Ca Nhi hát cái gì cũng hay," Liên Mặc mặt mày cong cong, khóe miệng chứa đựng tràn đầy sủng nịch.
"Được, muội đây sẽ đàn hát một khúc 《Kiếm tiên hỏi tình》 cho Mặc đi.”
Tống Vãn Ca thản nhiên cười, lập tức điều động dây đàn, đầu ngón tay nhẹ nhàng gảy, khúc nhạc nhẹ nhàng uyển chuyển dạo qua, tiếng ca dễ nghe êm tai tùy theo mà ra:
Mưa phùn theo gió mát dao động hỗn loạn cuồng dại giống như tình trường
Tuyết rơi lớn Hoàng Hà bẩn tuỳ ý chàng tuyệt tình đau lòng,
Để xuống kiếm trong tay ta tình nguyện,
Gọi trở về tình số mệnh tận đáy lòng,
Vì sao phải cô độc quấn ngươi ở thế giới bên kia,
Đối với ta thâm tình có thể nào dùng từ ngữ viết hết viết hết,
Không tham chỉ cầu một tâm nguyện,
Lại nghĩ tới mặt của chàng hướng đến hoàng hôn sớm tối từ từ đi trên đường đời
Thời thời khắc khắc gặp lại nhu tình như nước trong mắt chàng
Kiếp này duyên kiếp sau lại nối tiếp tình sống chết cùng hẹn,
Như có chàng làm bạn không ao ước uyên ương không ao ước tiên
Tình thiên động trận gió trên núi xanh ngay lập tức bay rất xa,
Tìm gi¬ai nhân tình thật khó cưỡi kiếm đạp phá loạn hồng trần,
Bay lượn trời cao trung tâm vô cùng,
Tung hoành ở trong ngàn năm luân hồi,
Vì sao khiến cho ta cô đơn dài ở thế giới bên này,
Nhớ mong đối với chàng có thể nào dùng thiên ngôn vạn ngữ nói rõ,
Chỉ hy vọng xa vời một lần say
Lại nghĩ tới mặt của chàng tìm tìm kiếm kiếm gặp lại ở trong mộng,
Thời thời khắc khắc gặp lại lưu luyến ngàn vạn trong tròng mắt chàng,
Kiếp này duyên kiếp sau lại nối tiếp tình sống chết cùng hẹn,
Như có chàng làm bạn không ao ước uyên ương không ao ước tiên
Một khúc hát xong, Tống Vãn Ca ngẩng đầu lên nhìn Liên Mặc, chỉ thấy hai tròng mắt hắn nháy cũng không nháy mắt nhìn mình, trong mắt tràn đầy kinh hỉ và tán thưởng, cùng với nhu tình yêu say đắm nồng không thay đổi.
Tầm mắt hai người quấn lấy lẫn nhau, thật lâu nhìn nhau không nói, nhè nhẹ từng đợt, nhu tình vạn phần, giống như thời gi¬an dừng lại như vậy, vạn vật quay về yên tĩnh, tất cả quanh mình cũng không còn tồn tại.
Thật lâu, Liên Mặc mới hồi phục tinh thần lại, dịu dàng nói: “Ca Nhi, cuộc đời này nếu có muội làm bạn, cũng không ao ước uyên ương không ao ước tiên.”
“Mặc, muội cũng vậy.” Lời của Tống Vãn Ca còn chưa dứt, Liên Mặc bỗng nhiên đứng dậy đi đến bên cạnh nàng, vươn hai tay kéo nàng lên, rồi sau đó nhẹ nhàng ôm nàng, cực nóng hôn vào trên trán Tống Vãn Ca, trên gương mặt, cuối cùng ngăn lại môi anh đào của nàng, dịu dàng che chở giống như bảo vật quý giá nhất nhân gian.
Thật lâu, Liên Mặc mới lưu luyến buông Tống Vãn Ca ra. Thấy nàng hơi hơi thở phì phò, ánh mắt của hắn càng dịu dàng, như muốn đem nàng hòa tan.
"Ca Nhi, ta thật sự cảm thấy rất hạnh phúc.” Liên Mặc đem Tống Vãn Ca ôm chặt vào trong ngực, cúi đầu ở bên tai nàng dịu dàng nói nhỏ.
“Cái gì là hạnh phúc?” Tống Vãn Ca bình phục hô hấp lại, ngẩng đầu nhẹ giọng hỏi.
“Hạnh phúc đó là mỗi ngày đều có Ca Nhi ở bên cạnh ta, hạnh phúc đó là mỗi ngày tỉnh lại mở mắt ra nhìn thấy đúng là lúm đồng tiền như hoa sáng lạng như ánh mặt trời của Ca Nhi, hạnh phúc đó là ta yêu Ca Nhi, hơn nữa được Ca Nhi yêu.” Trong mắt Liên Mặc toát ra vô hạn thâm tình cùng tình yêu, mỉm cười nhìn đỏ ửng động lòng người chưa rút trên mặt Tống Vãn Ca, không đợi nàng lên tiếng lần nữa, lại cúi đầu xuống chiếm lấy đôi môi nàng, đem lời nói Tống Vãn Ca chưa kịp nói ra miệng bao phủ ở trong nụ hôn dịu dàng mà thâm tình của mình.
“Mặc, đêm nay huynh thật nhiệt tình đấy!” Tống Vãn Ca vươn tay đẩy nhẹ Liên Mặc ra, đỏ mặt oán trách nói. Nàng sắp không thể hô hấp, nghĩ đến đây, môi đỏ mọng không khỏi vểnh lên nhẹ trừng mắt nhìn Liên Mặc một cái.
"Ca Nhi, nhiệt tình của ta chỉ vì muội mà nở rộ.” Liên Mặc thâm tình chân thành nhìn Tống Vãn Ca, động tình nói. "Ca Nhi, cuộc đời này có thể có được tình yêu của muội, là may mắn nhất đời này của ta, cũng là chuyện cảm kích trời xanh nhất. Chỉ cần có thể yêu muội, ta có thể buông tha cho tất cả, hy sinh tất cả, trả giá tất cả. Có thể khô, đá có thể rạn nứt, nhưng tình yêu của ta đối với muội, là vĩnh hằng!”
“Mặc, huynh nói tình yêu thật sự rốt cuộc là cái gì đây?” Trong mắt Tống Vãn Ca lại có ẩm ướt, tình yêu của Liên Mặc sâu như vậy, khiến tâm nàng tràn đầy, cũng ấm áp, tràn đầy cảm động, lấp đầy hạnh phúc, cũng trang bị đầy đủ ngọt ngào.
"Rốt cuộc cái gì là tình yêu thật sự, cái này không thể nói rõ, dù sao nhân giả gặp nhân, trí giả gặp trí.” Liên Mặc khẽ cười một tiếng, lập tức ấn xuống một cái hôn ở giữa trán Tống Vãn Ca. "Bất quá, theo cá nhân ta thấy, tình yêu thật sự chính là từ trong năm tháng bình thản, có thể thưởng thức ra một phần tình cảm ôm ấp lãng mạn, khai thác ra một phần ngọt ngào cùng ấm áp, tình yêu thật sự chính là hai trái tim, một lòng chứa một trái tim khác, tình yêu thật sự chính là muốn chắp hai tay, một bàn tay nắm tay kia, tình yêu thật sự chính là khi ngươi đem tay mình giao cho tay kia, đồng thời có thể cảm giác được ngươi đem tim mình bỏ vào giữa một trái tim khác.”
Dứt lời, ánh mắt Liên Mặc nóng cháy nhìn Tống Vãn Ca. Nghĩ nghĩ, còn nói càng cụ thể: “Tình yêu thật sự là đồng tình cùng với yêu quý sâu đậm với người yêu, không bỏ được một chút ít. Tình yêu thật sự là một loại hoàn toàn phát ra từ nội tâm nguyện vì vui vẻ cùng hạnh phúc của đối phương trả giá tâm tính, một loại không tự chủ được muốn đem đối phương đặt dưới sự bảo vệ của mình, xúc động mãnh liệt cung cấp tình cảm cùng thân thể bảo vệ, vì vậy sủng nàng, yêu thương nàng hết khả năng, mặc kệ trên thực tế mình có mạnh mẽ hơn đối phương hay không. Tình yêu thật sự là vô điều kiện, vô tư. Tình yêu thật sự là khi người yêu khát thì đưa lên một chén nước. Tình yêu thật sự là khi ra cửa dặn dò một câu thân thiết, tình yêu thật sự là khi người yêu khóc thì giang rộng đôi tay, tình yêu thật sự là vội vàng về nhà trong đầu hiện lên ý nghĩ ‘Nếu ta không trở về nhà, nàng sẽ ngủ không yên', tình yêu thật sự là một loại tâm tình khi người yêu ốm đau hận không thể thay nàng đi đau đi thừa nhận, tình yêu thật sự là ‘chỉ cần nàng vui vẻ, ta sẽ tình nguyện làm tất cả,' tình yêu thật sự là đem nàng coi như là yếu ớt nhất trên thế giới này, là người cần che chở nhất.”
“Ca Nhi, cái nhìn của muội thì sao?” Nhìn thoáng qua Tống Vãn Ca nghe đến có chút ngu ngơ, Liên Mặc giương môi cười hỏi.
“Mặc, huynh đã nói rõ ràng lại toàn diện như vậy rồi, muội còn có thể nói gì?” Trong mắt Tống Vãn Ca tràn đầy cảm động, nàng cảm thấy Liên Mặc thuyết minh nhiều như vậy về chân lý tình yêu thật sự, hắn trên cơ bản đều làm được với nàng. Được người đàn ông hoàn mỹ thâm tình yêu thương như vậy, bảo nàng làm sao có thể không hạnh phúc? “Mặc, có thể nói huynh cũng đã nói. Bất quá, muội còn có thể bổ sung vài câu. Đó chính là tình yêu thật sự vô hình, nói không rõ nói không rõ, nó tồn tại ở từng sự quan tâm rất nhỏ, mỗi một lần không hiểu sao cảm động, mỗi một lần nghịch ngợm tranh cãi ầm ĩ, từng yên tĩnh tưởng niệm, khi gió đêm rét lạnh đánh thức huynh tỉnh từ trong mộng, huynh có thể phát hiện người yêu ở bên người ngủ say sưa ngọt ngào. Tình yêu thật sự là một loại trả giá cùng hy sinh vô điều kiện, vĩnh viễn không chừng mực vĩnh viễn không mất, không cầu hồi báo, vui vẻ khi người yêu vui vẻ, hạnh phúc khi người yêu hạnh phúc.”
"Ca Nhi, muội nói còn đầy đủ hơn ta.” Ngón tay thon dài trắng nõn của Liên Mặc lưu luyến xoa gò má Tống Vãn Ca, trong hai tròng mắt lóe ra ánh sáng rực rỡ, trên vầng trán quanh quẩn gợn sóng dịu dàng, lông mi màu đen thật dài nhẹ nhàng vụt sáng, ở trên mặt phủ xuống bóng râm mờ mờ, thật giống như cánh bướm sơ sinh chuyển động trên bánh quế. Môi mỏng manh khẽ mím, hình thành một độ cong hoàn mỹ, tươi cười tuyệt mỹ thật giống như gió nhẹ lướt qua, như đoá hoa anh đào nháy mắt chấn động rớt xuống tạo ra tuyết thổi làm người ta hoa mắt. Cả người hắn dường như bị bao phủ lên một tầng ánh trăng bạc nhu hòa mà thánh khiết, tuấn tú đến mức dung nhan so sánh được với vị thần, đột nhiên mê ly mắt Tống Vãn Ca.
“Mặc, huynh là yêu tinh!” Tống Vãn Ca đem mặt vùi sâu vào trong lòng Liên Mặc, không cho hắn nhìn đến bối rối của mình. Thật sự là mất mặt, ở trước mặt Liên Mặc, nàng ra vẻ mê say thất thần không chỉ một hai lần, sắc đẹp quả nhiên mê hoăc người.
"Ca Nhi, ta là thần tiên.” Liên Mặc dịu dàng vuốt tóc đen ở tai Tống Vãn Ca, buồn cười cải chính.
“Đúng đúng, Mặc, huynh là đại tiên trên trời, muội thiếu chút nữa đã quên rồi.” Tống Vãn Ca tựa vào trong lòng Liên Mặc, cười khanh khách lên. “Mặc, sau này muội cũng gọi huynh đại tiên được không?”
“Ca Nhi, không được gọi ta là đại tiên.” Khóe miệng Liên Mặc co quắp, có chút không nói gì.
“Được, gọi huynh là bán tiên.” Tống Vãn Ca vụng trộm liếc Liên Mặc một cái, nhìn đến hắn thoáng rút khóe miệng, cười đến thắt lưng đều khom rồi, thân mình lắc đông động tây.
"Ca Nhi...” Liên Mặc nghe vậy khóe miệng lại kéo ra, trên trán cũng nổi lên hai đường đen.
“Mặc, bán tiên huynh cũng không thích, vậy thủy tiên thế nào?” Lời còn chưa dứt, Tống Vãn Ca đã muốn cười rơi nước mắt ở trong lòng Liên Mặc. Ha ha, chọc Liên Mặc thật sự là rất thú vị. Không được không được, bụng của nàng cười đến đau quá, ngay cả nước mắt cũng bật cười. “Mặc, mau giúp muội xoa xoa, bụng cười đến đau.” Tống Vãn Ca vươn tay lau nước mắt do bật cười ở khóe mắt, lập tức lôi kéo cánh tay Liên Mặc lau nhẹ.
“Ca Nhi, trước kia ta cũng không phát hiện, thì ra muội nghịch ngợm như vậy.” Liên Mặc bất đắc dĩ lắc đầu, rồi sau đó đem Tống Vãn Ca ôm và trong lòng, một tay đưa đến sau lưng vỗ nhẹ giúp nàng thuận khí, một tay bám vào trên bụng của nàng cẩn thận giúp nàng xoa. Mặc dù bất đắc dĩ, nhưng cũng là ngọt ngào bất đắc dĩ, nhìn bên miệng hắn chứa đựng tươi cười dịu dàng sủng nịch hạnh phúc kia là biết. Chốc lát, Liên Mặc lại cười nói nhẹ, “Ca Nhi, cho dù ta là yêu tinh, cũng chỉ có một mình muội, chỉ làm yêu tinh ột mình muội.”
Nghe vậy, đáy lòng Tống Vãn Ca ngọt ngào càng sâu. Hít vào, bỗng nhiên hai mắt sáng trong suốt nhìn Liên Mặc nói: “Mặc, chúng ta cùng đi suối nước nóng tắm được không?" Sau khi lời bật thốt lên, Tống Vãn Ca lại có chút cảm thấy có lỗi, trên gương mặt nổi lên hai đốm đỏ ửng không được tự nhiên. Ngay cả chính nàng cũng không biết mình làm sao, lại nói ra lời làm cho người ta mặt đỏ thẹn thùng như vậy. Nhưng nàng thật sự muốn cùng Liên Mặc tắm suối nước nóng, ý nghĩ thực đơn thuần, cũng không có ý gì khác.
Kỳ thật mỗi tối nàng và Liên Mặc đều đi suối nước nóng tắm, bởi vì Liên Mặc nói suối nước nóng thiên nhiên trong lầu kia có tác dụng dược liệu, mỗi ngày tắm ngâm đối thân thể có chỗ tốt rất lớn. Chỉ là, mỗi lần đều là nàng tắm cho Liên Mặc trước mà thôi.
Mà Liên Mặc nghe vậy đầu tiên là sửng sốt, sau đó vui vẻ gật gật đầu, dịu dàng cười nói: “Được! Bây giờ chúng ta đi!” Nói xong, kéo tay Tống Vãn Ca lập tức muốn rời khỏi vườn bách hoa, đến suối nước nóng.
“Mặc, muội muốn huynh bế muội đi.” Tống Vãn Ca rút ra tay của mình, nghịch ngợm cười, đứng ở tại chỗ bất động.
“Được!” Đôi mắt màu lam sắc bén của Liên Mặc sáng trong sáng trong, mặt mày lặng lẽ cười, trên khóe miệng giương hoàn mỹ, cong lên nhu tình tận xương tuỷ và xinh đẹp khiếp hồn người. "Ca Nhi, sau này đi đến chỗ nào cũng để cho ta bế muội nhé!”
Dứt lời, Liên Mặc yêu thương ôm lấy Tống Vãn Ca, nhẹ nhàng đi về phía suối nước nóng. Gió đêm dịu dàng nghênh diện mà đến, thổi rối loạn sợi tóc Tống Vãn Ca, thổi rối loạn tâm tình của hắn. Một luồng tóc đen nghịch ngợm lưu lại trên môi của hắn, nhẹ nhàng như tư thái cánh bướm duyên dáng đảo qua chóp mũi của hắn, mùi thơm ngát mê người từ không khí tiến vào mũi của hắn, hun đến hắn vốn dĩ thanh tỉnh có chút say, con ngươi trong suốt như suối nước nóng sớm nổi lên gợn sóng xinh đẹp, ánh sáng sương mù dường như thoáng hiện.
Liên Mặc tham lam mút lấy mùi thơm ngát như núi cốc như hoa lan thấm vào ruột gan sâu kín của Tống Vãn Ca, ngón giữa truyền đến xúc cảm mềm mại khiến cho tim của hắn không tự chủ được run run. Dáng người thướt tha lả lướt của nàng dựa sát vào trong ngực của hắn, thật phù hợp, khiến cho hắn không khỏi càng ôm chặt nữ tử mình yêu ở trong ngực.
Bả đầu Tống Vãn Ca thật sâu vùi vào trong ngực ấm áp của Liên Mặc, mặc kệ gió bên tai gào thét, bên người kinh thiên động địa, chỉ cần như vậy là tốt rồi, tham luyến ấm áp của hắn, tham luyến hơi thở của hắn, tham luyến cái ôm của hắn, tham luyến tất cả của hắn, lẳng lặng cảm thụ được phần hạnh phúc xinh đẹp như hoa ngọt ngào như mật này.
Liên Mặc ngẩng đầu nhìn trăng tròn sáng tỏ sáng ngời kia, lại cúi đầu nhìn nữ tử mình yêu chặt chẽ dựa sát vào lòng mình. Ánh sao lấp lánh đầy trời, ánh trăng như nước chiếu vào trên người của nàng, quanh quẩn ra một chút xinh đẹp kỳ dị, xinh đẹp lại trong sáng, nhiệt tình lại yên lặng trang nghiêm, quyến rũ lại nhẹ nhàng, giống như yêu tinh xinh đẹp mê hoặc chúng sinh hại nước hại dân, lại như tiên tử tốt bụng mỹ lệ thuần khiết vô hạn. Lông mi dày đậm nhỏ im lặng hạ xuống, như cánh bướm phủ xuống bóng râm mờ mờ, cánh môi tươi đẹp trơn bóng ở dưới ánh trăng lóe sáng bóng mê người, Liên Mặc nhìn thấy trong lòng mạnh mẽ run lên, kìm lòng không được cúi đầu, nhẹ nhàng hôn hôn nàng.
“Mặc...” Tống Vãn Ca khẽ gọi Liên Mặc một tiếng, hành động hôn môi vừa rồi của hắn khiến nàng càng đỏ mặt thẹn thùng, không khỏi càng tới gần ngực của hắn.
"Ca Nhi, muội thẹn thùng như vậy, làm sao có thể cùng ta tắm suối nước nóng?” Lồng ngực Liên Mặc phập phồng lên xuống, cười đến rất vui thích.
“Mặc, huynh dám giễu cợt muội?” Tống Vãn Ca ngẩng đầu nhanh chóng trừng mắt nhìn Liên Mặc một cái, rồi sau đó lại đem gương mặt hồng hồng thật sâu vùi vào trong ngực của hắn. Bất quá một bàn tay mềm cũng lặng yên vươn, dùng sức bấu một cái ở trên cánh tay Liên Mặc.
“Ca Nhi, nhẹ một chút!” Liên Mặc thét lớn một tiếng, lập tức ngưng ý cười, không dám cười nữa.
“Hừ, xem huynh sau này còn dám giễu cợt muội không!” Tống Vãn Ca tựa vào trong lòng Liên Mặc, vụng trộm cười cong khóe mắt.
“Ca Nhi, muội thật đúng là chỉ cho phép châu quan phóng hỏa, không cho dân chúng đốt đèn!” Liên Mặc ra vẻ ai oán cảm thán một tiếng, khóe môi cũng không tự chủ được giơ lên, cong lên một nụ cười sáng lạn như nắng, chói mắt loá mắt.
“Đó là đương nhiên, bởi vì muội là nữ vương của huynh chứ sao. Chuyện gì cũng là muội nói, huynh chỉ có thể phục tùng muội vô điều kiện. Rõ rồi chứ, Liên Mặc đại tiên?” Tống Vãn Ca đắc ý nói, tiếng cười vui sung sướng như chuông bạc phủi một đường.
"Rõ rồi, nữ vương bệ hạ thân yêu!” Khóe miệng Liên Mặc co quắp, hình như có chút dở khóc dở cười. Dứt lời không hề nhiều lời, chỉ là hạnh phúc ôm ấp lấy Tống Vãn Ca, cảm thụ được vui vẻ cùng sung sướng của nàng.
Đêm nay gió đêm thật sự thật dịu dàng, đêm nay bóng đêm thật sự rất ghẹo người, đêm nay ánh trăng thật sự rất mê hoặc
Tâm, càng động...
Tình, càng thâm...
Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi - U Nguyệt Như Yên