I would never read a book if it were possible for me to talk half an hour with the man who wrote it.

Woodrow Wilson

Download ebooks
Ebook "Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 98 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 839 / 5
Cập nhật: 2019-01-21 18:03:39 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.2 - Chương 2: Tình Yêu Kéo Dài
ột ly trà thơm, một quyển sách, tranh thủ được nửa ngày nhàn tản,
Một ánh chiều, một đám mây, độc hưởng nửa thế giới tiêu dao.
Bây giờ Tống Vãn Ca trôi qua cuộc sống, bình tĩnh, nhàn nhã, muốn làm gì thì làm, mỗi ngày nghênh đón ánh bình minh, chiều tối đưa ánh nắng chiều, ngắm hoa, ngắm cảnh, đánh đàn, vẽ tranh, bất kể làm chuyện gì đều có Liên Mặc ở một bên làm bạn, điều này khiến cho nàng cảm thấy rất vui vẻ, rất hạnh phúc, tâm tình cũng an hoà, vui vẻ chưa bao giờ có.
Từ lần trước nàng được giải độc tỉnh lại, đến giờ đã qua mười ngày. Trong mấy ngày này, Tống Vãn Ca đã đi qua cả toà Liên Ca lâu mấy lần. Không thể không cảm thán, nơi Liên Mặc chọn tựa như một thế giới thần tiên, đẹp như vườn tiên cảnh.
Cả tòa Liên Ca lâu ở giữa Phượng thành, tường trắng ngói lớn, cột và xà nhà đỏ thắm, mái hiên vểnh lên, cửa sổ để trống tường hoa, phong cách điển hình của Giang Nam lầu các. Trong viện cây cổ thũ lâu năm, hoa tươi nở rộ, hồ đá làm đẹp, đường mòn thăm thẳm, hoàn cảnh đẹp tĩnh mịch, cảnh sắc hợp lòng người, tạo hình cổ xưa, tao nhã, khéo léo hài hòa. Ở bên trong phố xá sầm uất phồn hoa ồn ào náo động, ở giữa hồ nước xanh, có vẻ cực kỳ nhẹ nhàng điềm tĩnh, phong cách cổ xưa tao nhã, thật có thể nói là đạt yên lặng trong náo loạn, khiến người lưu luyến nghỉ chân, quên đường trở lại.
Mà mấu chốt nhất chính là, ngoài lầu không biết bị Liên Mặc thiết lập thủ thuật che mắt gì, từ bên ngoài lại nhìn không thấy có Liên Ca lâu này tồn tại. Cho nên, ở bên trong lâu rất an toàn, không cần lo lắng có ai tới nhà tìm phiền toái.
Mà Tống Vãn Ca căn bản cũng không muốn đi ra ngoài, hoàn toàn trải qua cuộc sống của nữ tử trong nhà. Dựa theo lời Liên Mặc nói, bây giờ nàng không cần nghĩ gì cả, cũng không cần lo lắng gì hết, chỉ cần an tâm dưỡng thai đợi sinh là được. Đúng vậy, bây giờ nàng không phải một người, trừ Liên Mặc ra, nàng còn có đứa nhỏ trong bụng. Chưa từng nghĩ tới, đứa nhỏ trong bụng nàng lại kiên cường như thế, xảy ra nhiều chuyện như vậy, nó còn có thể phát triển khỏe mạnh, khiến cho nàng không thể không sợ hãi than cho sự ương ngạnh của sinh mạng nhỏ này.
Có lẽ đây cũng là một loại ý trời, đời này đứa nhỏ trong bụng nhất định có duyên với nàng, cho nên nó mới có thể trong lúc nguy hiểm một lần lại một lần bình yên vô sự bảo lưu lại. Nghĩ đến nhẫn tâm lúc trước của mình, kỳ thật Tống Vãn Ca còn cực kỳ hối hận cực kỳ tự trách. May là sức sống của đứa nhỏ ương ngạnh, không bị nàng bỏ rơi. Nàng thề, ngày sau đợi cho đứa nhỏ sinh ra, nàng nhất định phải tận hết trách nhiệm của một người mẹ, toàn tâm yêu nó thương nó, không cho đứa nhỏ của nàng chịu một chút ủy khuất nào. Nàng sẽ đem đứa nhỏ ở trong lòng bàn tay che chở, tựa như thương yêu Trần nhi của nàng.
Nghĩ đến Trần nhi, Tống Vãn Ca lại bắt đầu nhớ thằng bé rồi. Tách ra với Trần nhi cũng đã gần một tháng, lâu như vậy không gặp, cũng không biết bây giờ Trần nhi của nàng thế nào rồi. Còn nhớ lần trước lúc nàng vừa mới tỉnh lại kiên trì muốn đến hoàng cung tìm Trần nhi, sau đó vẫn cứ bị Liên Mặc ngăn lại.
Cũng không biết là Liên Mặc dùng cách gì, dù sao sang ngày thứ hai hắn nói với nàng, rằng Trần nhi đã được người ta đưa ra khỏi hoàng cung. Chỉ là bị ai mang đi thì hắn không biết, nhưng hắn có thể cam đoan người mang Trần nhi đi không có bất cứ ác ý gì, cho nên giờ phút này Trần nhi rất an toàn. Trừ lần đó ra, Liên Mặc còn nói với nàng, nói là hắn có thể cảm ứng được khí tức của Trần nhi ở Phượng thành, nói cách khác, người mang Trần nhi đi cũng đã tới Phượng thành. Bất quá, Phượng thành nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, muốn tìm được Trần nhi, cũng có thể khiến người ta vất vả như mò kim đáy biển.
May mà người mang Trần nhi đi không có ác ý, cho nên nàng cũng không lo lắng quá mức, nghĩ đợi sau khi sinh con ra, nàng lại ra cửa tìm Trần nhi.
Có lẽ là bởi vì nguyên nhân mang thai, gần đây Tống Vãn Ca trở nên càng ngày càng thích ngủ, thường xuyên ngủ cả buổi chiều. Mà Liên Mặc thường nhân khoảng thời gian nàng ngủ, mỗi ngày đều đi ra ngoài hai canh giờ, thứ nhất là vì kiếm tiền, thứ hai là vì tìm hiểu tin tức của Trần nhi. Liên Mặc nói cho nàng biết, nói mình ở trong một thanh lâu lớn nhất Phượng thành... Đảm nhiệm thầy dạy đàn ột mỹ nhân, mỗi ngày dạy một khúc được 1200, hắn nói hắn muốn kiếm đủ tiền để nàng trải qua cuộc sống giàu có sung túc nhất, muốn cho nửa đời sau của nàng áo cơm không lo.
Tống Vãn Ca không biết vì sao Liên Mặc nhiều khi đều phải đem nửa đời sau của mình tính toán tốt, tựa như bây giờ hắn cứ một mực cố gắng kiếm tiền, nói là để chuẩn bị cho cuộc sống tương lai của nàng. Kỳ thật nàng rất không thích Liên Mặc như vậy, điều này khiến nàng chung quy sinh ra một loại cảm giác bất an, cứ giống như Liên Mặc rất nhanh sẽ rời khỏi nàng mà đi, không thể làm bạn với nàng cả đời.
Nàng thật sự rất chán ghét loại cảm giác lo sợ bất an này, nàng không muốn để cho Liên Mặc rời khỏi nàng lần nữa. Cùng với Liên Mặc sớm chiều đối mặt nhau hơn mười ngày tới nay, khiến cho nàng đối với Liên Mặc càng ngày càng không muốn xa rời, đã dường như có loại cảm giác không rời khỏi hắn được. Nàng không biết mình có phải đã yêu Liên Mặc hay không, nhưng nàng có thể khẳng định càm giác của mình đối với Liên Mặc không chỉ là thích. Nàng không bài xích bất cứ hành động thân mật nào của Liên Mặc đối với mình, thậm chí còn rất thích, cảm giác như đó là đương nhiên.
Hơn nữa nàng vẫn thỉnh thoảng nằm mơ, trong mộng tất cả đều là Liên Mặc cùng với nữ tử có diện mạo giống mình, chuyện nhìn thấy trong mộng cũng càng ngày càng khiến cho nàng cảm thấy chân thật. Nàng nghĩ, nữ tử trong mộng có lẽ chính là kiếp trước của mình, kiếp trước mình và Liên Mặc chắc là một đôi tình nhân thắm thiết. Mà kiếp trước chính mình cũng đem đời đời kiếp kiếp của mình hứa cho Liên Mặc, nói là bất kể luân hồi bao nhiêu lần cũng sẽ không quên hắn, bất kể chuyển thế bao nhiêu lần cũng muốn cùng hắn tiếp tục duyên phận kiếp trước.
Nhưng mình không làm được, mình đã quên Liên Mặc, bỏ một mình hắn giữ trí nhớ của hai người, ngây ngốc chờ, si ngốc ngóng trông, một đời lại một đời, một người lại một người luân hồi, làm bạn với chính mình, lấy tịch mịch làm bạn, đợi mình ba ngàn năm.
Mỗi lần nghĩ tới đây, Tống Vãn Ca luôn cảm động đến muốn khóc, thế gian lại có người đàn ông si tình như thế, có được người chồng như hắn, còn có gì đòi hỏi? Cho nên, nàng thề, cả đời này đều phải cùng Liên Mặc ở một chỗ, thương hắn, đền bù hắn, không bao giờ tách ra với hắn nữa.
Chỉ là, trước khi nàng sáng tỏ lòng mình cuối cùng hướng về nơi nào, thì nàng ngẫu nhiên vẫn nhớ tới bạo quân ác ma kia. Mỗi lần vừa nghĩ đến hắn, suy nghĩ của nàng luôn sẽ trở nên phức tạp lên. Hận ý đối với hắn, đã không còn thâm dày như trước nữa, có lẽ theo thời gian trôi qua, sau này sẽ trở nên càng ngày càng lãnh đạm. Dù sao, hận một người cũng rất mệt, phải hao phí rất lớn tinh lực của nàng. Nếu có thể, nàng thật sự rất muốn quên tất cả hành hạ cùng tổn thương mà Long Ngự Tà từng gây ra cho nàng.
Có đôi khi, Tống Vãn Ca sẽ hỏi mình, rốt cuộc có yêu bạo quân ác ma kia không, kỳ thật nàng muốn nói không có, nhưng lại không lừa được lòng mình, nàng biết trái tim mình từng cảm động vì Long Ngự Tà, càng từng rung động vì hắn. Là từ lúc nào đây? Có lẽ từ lúc hắn bất chấp tính mạng đến Linh U cốc tìm Linh Chi Thảo ình, có lẽ là trong yến tiệc lớn ngày lập nước hắn nói chỉ cần mỹ nhân không cần giang sơn, cũng có lẽ là từ trước đây lòng của nàng cũng đã chậm rãi vì hắn mà luân hãm.
Tóm lại, nàng thừa nhận mình từng động tâm vì Long Ngự Tà, hơn nữa đã dần dần tiếp nhận tình yêu của hắn. Nếu không phải vì lần tổn thương cuối cùng, nàng nghĩ, giờ phút này nàng và Long Ngự Tà có lẽ đã rất vui vẻ rất hạnh phúc ở chung một chỗ rồi, chứ không phải ‘Âm dương xa cách’ như hiện nay, oán hận nhau.
Haiz, chuyện cũ trước kia đã là chuyện hôm qua, hôm nay nghĩ đến nhiều thì cũng có tác dụng gì? Long Ngự Tà đã thành quá khứ, không có mình, hắn vẫn là một cửu ngũ chí tôn, hắn có tam cung lục viện của mình, hắn có vô số phi tử giai lệ, không bao lâu hắn sẽ đem mình quên mất ngàn ngàn sạch sạch, triệt triệt để để. A, nói không chừng bây giờ hắn cũng đã không nhớ rõ mình họ gì tên gì rồi.
"Con à, hy vọng sau này con đừng theo mẹ ầm ĩ đòi ba. Ha ha, hãy để Mặc làm ba của con đi có được hay không, tin rằng huynh ấy nhất định sẽ cực kỳ cực kỳ thương yêu con. Còn có Trần nhi, Trần nhi là cậu nhỏ của con, nó cũng sẽ thương yêu con.” Tống Vãn Ca từ trong thời gian dài trầm tư thu hồi tâm thần, tay phải êm ái vuốt ve bụng mình, nghĩ tới bên trong giờ phút này đang sinh ra một sinh mạng nho nhỏ, trong lòng lại tràn ngập vui sướng cùng cảm động, nàng và Mặc thật sự rất chờ mong đứa nhỏ sinh ra. Bất quá nghĩ đến mình vừa mới tròn mười lăm tuổi không bao lâu đã sắp làm mẹ rồi, lại cảm thấy rất khó tin, cũng may tuổi thật trong lòng của nàng đã hơn hai mươi tuổi rồi.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời, mặt trời lặn ở phía chân trời nhiễm lên một rặng mây đỏ đẹp đẽ, đẹp đến ấm áp, an tường, tĩnh mật, an hòa. Tống Vãn Ca đứng dậy đi ra Bách Hoa đình, từ từ đi bộ đến trong vườn bách hoa. Cả tòa Liên Ca lâu, chỗ nàng thích nhất đó là vườn bách hoa trong lâu này, nơi này nghiễm nhiên đã thành chỗ mỗi ngày nàng nhất định đến.
Nói đến cũng kỳ quái, trong vườn bách hoa này lại chẳng phân biệt được mùa, tất cả hoa các mùa đều có thể tìm được ở trong này. Khóm mẫu đơn nguỵ tử[1] cao quý mà u buồn, một gốc thược dược đỏ thắm nhiệt liệt mà ưu nhã, hoa hồng vàng nhạt mảnh mai mà tươi đẹp, một gốc cây bách hợp trắng noãn tinh khiết mà phiêu dật, một ít cây anh đào hồng tươi đẹp rực rỡ mà thê lương... Mùa xuân nghênh xuân đón hoa, hoa đào, hoa lê, hoa hải đường, mùa hè nở hoa thuỷ tiên, hoa sen, hoa bách hợp, hoa thược dược, hoa quỳnh, mùa thu có hoa quế, hoa hồng, hoa cúc, hoa phù dung[2], hoa cỏ, mùa đông thì hoa mai, hoa mai vàng, hoa Tuyết Liên[3], hoa phong lan. Thật sự là vạn hoa đua nở, tranh giành độc tấu xinh đẹp, muôn hồng nghìn tía, mê ly mắt người.
Đứng ở dưới tàng cây mai, nhìn cánh hoa bay tán loạn, hoa mai cũng như cánh hoa xinh đẹp nhiều vẻ. Lưa thưa nằm ngang, hoa mai di động, mỗi một đóa hoa mai cũng như bướm trắng bay dưới ánh trăng, Nhiều nhuỵ hồng, trong trắng có vàng, trong vàng có lục, cánh hoa bóng trong suốt, như hổ phách hoặc là đá vương khắc thành. Tống Vãn Ca vươn tay, đón được một ít cánh hoa theo gió bay xuống, đưa đến mũi, ngửi nhẹ, nhợt nhạt, thản nhiên, mùi hoa mặc dù không ngào ngạt, nhưng tự có một luồng phong nhã trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Nhìn cảnh đẹp đầy vườn, hưng trí của Tống Vãn Ca đều tới, không khỏi mở ra hai tay, xoay người ở trong vườn bách hoa, mùi hoa bốn phía nhanh nhẹn nhảy múa. Trận trận gió mát gợi lên quần áo nhẹ nhàng của nàng, tản mát ra một mùi thơm nhàn nhạt, cánh hoa các màu bay múa đầy trời vây xung quanh nàng. Cánh hoa trong gió chậm rãi tung bay, múa may, giống như tinh linh linh động, duy mỹ mê người, rơi trên tóc Tống Vãn Ca, trên mặt, trên quần áo, ở trong gió tận tình nở rộ thanh tú của chúng nó, tỏa ra mùi thơm ngát của chúng nó, phóng thích vẻ đẹp của chúng nó. Mà Tống Vãn Ca nhanh nhẹn khiêu vũ ở trong cánh hoa, đôi mắt nhìn quanh, tia sáng kỳ dị lấp lánh, thần thái bay lên, dáng người chập chờn uyển chuyển, bước đi nhẹ nhàng mầm mại, như tiên nữ tán hoa, như áng mây đuổi theo trăng, nhẹ nhàng phiêu dật nói không nên lời, tựa như một vị bách hoa tiên nữ rơi nhầm xuống phàm trần, xinh đẹp đến dứt khoát, khiến người không dám khinh nhờn...
Liên Mặc phía sau cách đó không xa si ngốc nhìn khung cảnh tuyệt mỹ mê người này, thẳng đến Tống Vãn Ca dừng lại bước mùa mới hồi phục tinh thần lại. Vài bước đi tới bên người nàng, yêu mến từ phía sau ôm Tống Vãn Ca vào lòng, thâm tình tán thán nói: "Nàng so với hoa yêu kiều, lả lướt như nước, vẻ đẹp của Ca Nhi, trên trời dưới trần cũng không ai có thể so sánh!"
“Mặc, huynh đã trở về!" Tống Vãn Ca nghe được giọng nói của Liên Mặc, vui vẻ xoay người, ngẩng đầu nhìn vào trong hai tròng mắt trơn bóng như ngọc ấm trong suốt như nước suối, tình ý tinh khiết dạt dào kiến cho tâm nàng động không thôi. “Mặc, huynh có mệt không? Bên trong thanh lâu có cô nương làm khó dễ huynh hay không?", nàng kỳ thật vốn không muốn để cho Liên Mặc đến thanh lâu dạy đàn, nhưng Liên Mặc nói trong đó có nhiều cô nương học đàn, bạc dễ kiếm. Hơn nữa quan trọng chính là, bên trong thanh lâu tiện tìm hiểu tin tức của Trần nhi. (Lúc này Ca tỷ chưa phát hiện là mình có yêu Mặc ca không nên chỉ có thể xưng “huynh muội”)
"Ca Nhi, những lời này mỗi ngày muội đều phải hỏi một lần, không cảm thấy nhàm chán sao?" Liên Mặc hôn cái trán Tống Vãn Ca, sủng nịch điểm điểm chóp mũi của nàng, buồn cười nói.
"Ai bảo diện mạo của huynh tuấn tú như vậy, cô nương trong thanh lâu cũng không phải như người trong khuê phòng, họ rất giỏi câu dẫn đàn ông, còn có mị thuật gì đó, muội đây không phải sợ huynh bị bọn họ ăn sao. Muội mặc kệ, huynh chỉ có thể dạy bọn họ cầm nghệ, không thể cùng bọn họ nói đùa, không thể bị bọn họ câu dẫn. Mặc là của một mình muội, không thể bị cô nương trong thanh lâu cướp đi.” Tống Vãn Ca vươn tay ôm cổ Liên Mặc, giống như yêu kiều giống như giận dỗi mềm giọng làm nũng. Ở chung mấy ngày nay, nàng sớm đã quen mình làm nũng với Liên Mặc.
Từ sau khi ở cùng một chỗ với Liên Mặc, Tống Vãn Ca thấy mình thay đổi rất nhiều, trở nên càng như một cô gái nhỏ, thích bướng bỉnh, thích tuỳ hứng, càng thích kề cận Liên Mặc làm nũng. Ha ha, nàng chính là thích cảm giác được Liên Mặc che chở yêu thương, cảm giác rất hạnh phúc cũng rất ngọt ngào. Loại cảm giác này khiến cho nàng tham luyến không thôi, tựa như hút thuốc phiện, khiến cho người ta trầm luân thật sâu, không thể tự kềm chế, chỉ muốn vĩnh viễn nắm trong tay.
"Ca Nhi, muội như vậy là đang ghen sao?" Hai tay Liên Mặc vịn mặt Tống Vãn Ca nhìn nàng thật sâu, con ngươi màu lam lạnh lẽo mắt rạng rỡ chiếu sáng, trán phóng ra tia sáng kỳ dị, nhu tình cùng yêu thương say đắm sớm đã chứa đầy trong con ngươi, tràn ra, nhỏ giọt ở trong lòng Tống Vãn Ca, khiến cho lòng của nàng kích động phập phồng, thật lâu không cách nào dẹp loạn. "Ca Nhi, còn muốn ta nói bao nhiêu lần muội mới có thể rõ ràng, trong mắt của ta chỉ có thể nhìn muội, trong trái tim ta cũng chỉ chứa được muội, quá khứ đã vậy, bây giờ cũng vậy, tương lai cũng vậy, sau này mỗi một một chuyển thế cùng luân hồi cũng là vậy, sẽ không thay đổi, cũng không có khả năng thay đổi. Ta, chỉ yêu muội, đời đời kiếp kiếp, quyết chí thề không thay đổi.”
“Mặc, tại sao huynh luôn làm uội cảm động? Làm uội cảm động đến hạnh phúc, cũng khiến muội cảm động đến bất an, muội sợ, sợ hạnh phúc tới quá nhanh, muội sẽ nắm không được, sợ hạnh phúc rất nhanh sẽ rời muội mà đi. Mặc, đồng ý với muội, sau này cũng không rời khỏi muội nữa, chúng ta sẽ vĩnh viễn ở cùng một chỗ, cùng nắm tay, ở cạnh nhau đến già, có được hay không?" Tống Vãn Ca ôm chặt Liên Mặc, mắt long lanh lóe lên nước mắt trong suốt, nàng thật sự không muốn tách ra khỏi Liên Mặc lần nữa, cùng hắn ở chung một khắc, yêu thích cùng không muốn xa rời của nàng với hắn sẽ tăng nhiều thêm một phần. Trừ ra Trần nhi, Liên Mặc chính là người thứ hai nàng không nỡ buông ra ở thế giới này.
"Ca Nhi, chỉ cần muội không đuổi ta đi, ta đây sẽ vẫn trông nom muội kề cận muội, ai cũng không thể khiến chúng ta tách ra”. Liên Mặc hạ mi mắt xuống, trong con ngươi phát sáng quanh quẩn hơi nước mỏng manh, nổi lên một chút óng ánh vỡ vụn, dường như nhận được hy vọng tràn đầy, lại mang theo tuyệt vọng cùng ưu thương không thể tránh được.
"Ca Nhi, trừ phi ta chết, nếu không không ai có thể đủ khiến cho ta rời khỏi muội. Nhưng cho dù ta chết rồi, linh hồn ta cũng sẽ bảo vệ muội, đời đời kiếp kiếp, không chê không rời. Ca Nhi, ta thật sự rất muốn cả đời cùng muội nắm tay, ở cạnh nhau đến già... “
“Mặc, muội … ta yêu chàng.. " Tống Vãn Ca bỗng nhiên cố lấy dũng khí nói một câu như vậy, lời còn chưa dứt, nhiều rặng mây đỏ say lòng người đã nhanh chóng tràn ra trên hai gò má tuyệt mỹ. Kiếp trước kiếp này, nàng dường như cũng chưa từng đối với người đàn ông nào nói qua những lời này, bảo nàng làm sao có thể không thẹn thùng.
Liên Mặc nghe vậy, trong hai tròng mắt bất ngờ lóe ra chùm ánh sáng óng ánh, lặng yên cười cong khóe mắt. Trên trán quanh quẩn gợn sóng dịu dàng, mang theo ý nghĩa yêu thương cùng sủng nịch tràn ra tầng tầng nhộn nhạo về phía Tống Vãn Ca.
"Ca Nhi, đây là lời êm tai nhất ta từng nghe.” Một hồi lâu sau Liên Mặc mới từ trong kích động bình phục tâm tình mình, nhưng khóe mắt chân mày như cũ chảy ra kích động cùng sung sướng tận đáy lòng hắn, cả người bày ra ánh sáng chói mắt, khóe miệng hoàn mỹ giơ lên, buộc vòng quanh người nhu tình tận xương tuỷ cùng xinh đẹp khiếp hồn người. "Ca Nhi, có những lời này của muội, chờ bao nhiêu năm nữa, ta cũng không oán không hối.”
“Mặc..." Mắt của Tống Vãn Ca rưng rưng, lời nói còn lại chôn vùi trong nụ hôn sâu kéo dài thâm tình say lòng người của Liên Mặc.
Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi - U Nguyệt Như Yên