Tôi chưa từng biết ai phải khổ sở vì làm việc nhiều quá. Chỉ có rất nhiều người khổ sở vì có tham vọng nhiều quá mà lại không có đủ hành động.

Dr. James Mantague

Download ebooks
Ebook "Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 98 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 839 / 5
Cập nhật: 2019-01-21 18:03:39 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.1 - Chương 9: Ác Ma
a ha, hoàng thượng thật anh minh, trước đó đã cho người canh chừng ở các góc trong hoàng thành. Xem ra lần này lửa rất lớn, như vậy không có người từ hoàng cung trốn ra được!”
"Đại ca, con mẹ nó, vận may của chúng ta thật sự là quá tốt, không ngờ bắt được một đại mỹ nhân như vậy!"
"Cô nàng này, lão tử vừa nhìn là biết loại gà con rồi, thượng trước rồi tính sau!”
"Đại ca, huynh mau làm nhanh một chút, mấy người chúng ta thay phiên chơi đùa, ha ha ha!"
"Các ngươi muốn làm gì?!" Tống Vãn Ca hét lớn, đôi mắt lạnh lùng liếc nhìn mười người đàn ông đang vây quanh mình, lời nói hạ lưu thô tục của bọn họ làm nàng thấy ghê tởm và hoảng sợ. Nhìn áo giáp trên người bọn chúng, rồi kiếm bên hông và thương dài trong tay là biết bọn chúng là binh lính Long Đằng quốc. Nàng không nghĩ chờ nàng ngoài động chính là cục diện thế này, nàng nên làm cái gì bây giờ? Trơ mắt chờ chịu nhục sao?
"Tiểu mỹ nhân, nàng đừng sợ, lão gia ta nhất định sẽ rất yêu thương nàng!” Tên binh lính cười dâm đãng, đôi mắt lóe lên vẻ tà ác và tham lam, không chớp mắt nhìn gương mặt khuynh quốc khuynh thành của Tống Vãn Ca, nuốt nước miếng không ngừng.
"Biến đi!" Tống Vãn Ca nổi giận hét lên, kinh tởm nhíu mày. Nheo mắt nhìn khoảng trống, chuẩn bị lao ra, sau đó bò dọc hang vào lại hoàng cung. Nàng thà mình bị chết cháy còn hơn bị đám cầm thú này vũ nhục.
“Ôi, đúng là chanh chua mà! Được lắm, giỏi lắm, lão gia ta thích! Cái miệng này cũng không tồi!” Tên lính đầu sỏ vẻ mặt dâm tà kia vọt đến trước mặt Tống Vãn Ca, dùng thân thể chặn đường lui của nàng. Vừa nói vừa duỗi tay ra xoa mặt Tống Vãn Ca, bị nàng nhanh tay cản lại.
"Tên khốn khiếp, cút xa ta một chút!" Tống Vãn Ca đẩy mạnh tay hắn ra, kinh tởm phủi tay, thừa dịp bọn họ chưa kịp lấy lại tinh thần, thần tốc lách ra khỏi vòng vây.
"Cô gái, không ngờ bản lĩnh của ngươi cũng linh hoạt như vậy! Có điều, ngươi muốn chạy thì không dễ dàng như vậy đâu!” Tên đầu sỏ vọt lên, lần nữa chắn trước mặt Tống Vãn Ca. Trò cười, một đại mỹ nhân như vậy có ngốc cũng sẽ không bỏ qua. Cuộc sống quân ngũ của họ, không thiếu ăn, thiếu mặc, cũng không thiếu bạc, mà thiếu chính là phụ nữ.
"Cút ngay, đừng để ta nói lần thứ tư!" giọng Tống Vãn Ca lạnh như băng, nhăn mày trừng hắn. Còn đang nghĩ cách chạy trốn thì giọng nói non nớt của Nguyệt Vãn Trần bỗng nhiên từ cửa hang truyền đến.
"Tỷ tỷ, hang tối ghê, Trần nhi bò thật lâu mới ra đến đây!”
"A! Còn một đứa bé đi phía sau, lớn lên chắc sẽ đáng yêu lắm đây! Tiểu tử béo mập như vậy lão gia ta thật không muốn lấy mạng nó!” Tên đầu sỏ dùng ánh mắt gian xảo nhìn chằm chằm Nguyệt Vãn Trần vừa bò ra từ cửa hang, ngoài miệng thì nói vậy nhưng nụ cười trên mặt lại vô cùng tàn nhẫn, hung ác.
Nhìn thần sắc hắn như vậy Tống Vãn Ca lập tức kinh hãi, không chút nghĩ ngợi tiến lên ôm thân thể nhỏ bé của Nguyệt Vãn Trần vào lòng. Trần nhi là người duy nhất trên đời này nàng qua tâm, bất luận kẻ nào cũng không được làm hại nó.
"Tỷ tỷ, bọn họ thật hung ác, Trần nhi sợ!" Nguyệt Vãn Trần chôn mặt vào lòng Tống Vãn Ca, không dám nhìn những tên lính hung thần, tay cầm đại đao, thương dài này.
"Trần nhi ngoan, đừng sợ, tỷ tỷ sẽ bảo vệ đệ!" Tống Vãn Ca nhẹ giọng an ủi, vừa ôm Nguyệt Vãn Trần vừa lui lại đằng sau. Chưa kịp lui đến cửa hang đã bị tên đầu sỏ túm đến trước mặt hắn.
"Muốn chạy? Không có cửa đâu! Ít nhất cũng phải chờ lão gia ta sung sướng xong đã, ha ha ha!" Tên đầu sỏ cười dâm đãng, giành lấy Nguyệt Vãn Trần trong lòng Tống Vãn Ca, ném qua một bên.
"Tỷ tỷ!" Nguyệt Vãn Trần khóc lớn, hai cái tay nhỏ bé liên tục xoa cái mông bị té đau của mình. “Trần nhi đau quá! Tay đau, cái mông cũng đau!"
"Chết tiệt!" Tống Vãn Ca nghe vậy vô cùng đau lòng, cắn răng hung dữ mắng, sau đó lập tức nhấc chân, đá vào bộ phận dưới thân của tên đầu sỏ, lại bị hắn né nhanh tránh đi, đá vào khỏang trống.
"Chát!" Một tiếng giòn vang, tên đầu sỏ tát Tống Vãn Ca một cái, miệng tức giận mắng không ngừng.
"Con đàn bà đê tiện! Không muốn sống nữa à, dám đá bảo bối của lão gia ta?! Gia ta bây giờ cho ngươi tàn phế!"
Còn chưa dứt lời đã nghe thấy tiếng quần áo bị xé rách vang lên chói tai.
Tống Vãn Ca cố nén đau đớn trên gương mặt, hai tay liều mạng giãy giụa phản kháng, vành mắt đỏ lên, mắng chửi không ngừng.
"Khốn kiếp! Cầm thú! Mau buông ta ra, buông ta ra!"
Tên đầu sỏ coi như không nghe thấy tiếng Tống Vãn Ca mắng chửi, ngẩng đầu nhìn tên lính khác bảo: “Các ngươi tránh xa một chút, canh gác cho ta! Chờ ta sung sướng xong rồi sẽ đến lượt các ngươi!”
"Đại ca, huynh nhanh một chút!" Bọn lính thầm than phiền vài câu, lúc này mới lau nước miếng, miễn cưỡng dịch ra xa.
“Đồ khốn, ngươi mau buông tỷ tỷ ta ra! Nếu không ta cắn chết ngươi! Cắn chết ngươi!” Nguyệt Vãn Trần thấy có người ức hiếp tỷ tỷ mình hấp tấp từ mặt đất đứng lên, chạy lại, cắn mạnh lên đùi tên đầu sỏ.
"Bà mẹ nó! Lão tử giết chết tên tiểu quỷ này!" Tên đầu sỏ đau đớn, nhăn mặt dữ tợn, đá Nguyệt Vãn Trần ra xa ba thước, sau đó rút đao bên hông ra vẻ sắp chặt xuống.
"Không được!!" Tống Vãn Ca thấy thế hét một tiếng, cuống quít túm chặt tay tên đầu sỏ, khóc nói: “Van xin ngươi, đừng giết nó, ta hầu hạ ngươi được không? Chỉ cần ngươi không giết nó, ta lập tức hầu hạ ngươi!”.
"Vậy thì được, ngươi cũng biết thức thời!" Tên đầu sỏ thu đao, xoay người dâm tà nhìn chằm chằm Tống Vãn Ca, nói to, "Đừng để lão tử phải làm, tự cởi quần áo mình ra, nhanh lên!" Vừa nói, hắn cũng bắt đầu cởi áo giáo và áo trong của mình. Trong chốc lát, đã trần như nhộng.
Tống Vãn Ca xấu hổ tức giận nhắm hai mắt lại, hai tay run rẩy tháo khuy áo của mình, khoé mắt nhỏ xuống từng giọt từng giọt nước mắt. Đến khi chỉ còn áo lót và tiết khố, bên tai đột nhiên truyền đến tiếng kêu thảm thiết đau đớn thấu tim.
Sau một khắc, dường như có vài giọt chất lỏng văng lên mặt mình.
Kinh ngạc mở mắt, thảm trạng hiện ra trước mắt làm Tống Vãn Ca không khỏi sợ hãi hét một tiếng.
Tên đầu sỏ đã chết, hơn nữa đầu còn bị chặt khỏi thân thể, máu tươi đỏ sẫm thấm cả người, hắn chết không nhắm mắt, trong đôi mắt không kịp nhắm kia tràn đầy kinh hãi.
"Tỷ tỷ!" Nguyệt Vãn Trần sợ hãi trốn vào lòng của Tống Vãn Ca, thanh âm sợ hãi kéo trở lại suy nghĩ của nàng.
"Trần nhi, đệ không sao chứ!" Tống Vãn Ca dằn xuống kinh hoảng trong lòng, vừa vỗ vỗ bụi đất trên người nó, vừa kỹ lưỡng kiểm tra trên dưới, xem nó có bị thương chỗ nào không.
"Có phải là Công chúa Khuynh Thành và Thái tử Tuyết Lân quốc không nhỉ?!"
Giọng nói lạnh như băng vờn quanh người, không mang theo chút tình cảm hay độ ấm nào, thậm chí không hề lên xuống, so với băng tuyết ngàn năm, đầm rét vạn năm càng lạnh hơn, giống như bị Tu La địa ngục bao trùm.
Tống Vãn Ca theo tiềm thức rụt cổ lại, ngẩng đầu trông về phía giọng nói, đối diện một đôi mắt âm tàn lạnh như băng, cứng rắn đến nỗi làm nàng rùng mình. Thật lạnh, thật đáng sợ!
Tống Vãn Ca không dám nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, chỉ là đánh giá sơ vài lần, nàng đã biết người đàn ông này rất nguy hiểm. Nhưng không thể không thừa nhận, hắn rất đẹp, ngũ quan cân đối, phảng phất như điêu khắc từ ngọc, mày kiếm rậm, hơi nghiêng lên trên, đôi mắt ngâm đen sâu thẳm, giống như sao sáng trên trời, mũi cao thẳng cùng đôi môi mỏng đỏ toát ra nét tôn quý của hắn, còn có cả ngạo khí vây quanh.
Hắn ngồi trên ngựa, từ trên cao nhìn thẳng vào mình. Áo giáp trên người ở bên ngoài phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo âm hàn, roi dài trong tay vẫn còn nhỏ máu. Hắn tựa như ác ma đi ra từ địa ngục, cả người tản mát ra khí tức lạnh như băng khiến người ta không dám tới gần, chỉ muốn tránh ra xa.
Tống Vãn Ca vừa nhìn đã biết, người đàn ông trước mắt này vô cùng tàn khốc vô tình, âm tàn khát máu, tâm cơ thâm trầm.
"Đưa đi!" Khoé miệng người đàn ông đột nhiên nhếch lên một nụ cười âm hiểm, không quay đầu nhìn bọn họ chỉ quay sang thị vệ phía sau lạnh giọng phân phó. Dứt lời, roi dài trong tay vung lên, con ngựa lập tức chạy như điên theo hướng hắn bảo.
Tống Vãn Ca còn không kịp biết chuyện gì đang xảy ra, chốc lát, nàng và Nguyệt Vãn Trần đã bị quẳng lên ngựa, không biết sẽ bị mang đi phương nào.
Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi - U Nguyệt Như Yên