Sở dĩ bạn thất bại là do bạn dám tiên phong đi tìm vùng đất mới, phương pháp thực hiện mới, và những cách thức thể hiện mới.

Eric Hoffer

Download ebooks
Ebook "Angel And Devil"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Katysi
Thể loại: Tuổi Học Trò
Upload bìa: Azazel123
Số chương: 76 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1397 / 3
Cập nhật: 2018-07-19 12:35:54 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 36
hap 36: SỰ BIẾN MẤT
Không biết các bạn có đoán được đó là ai không nhưng nó thật sự bất ngờ pha chút hoảng hốt khi nghe chất giọng quen thuộc phát ra từ đường dây bên kia điện thoại, đó là giọng nói vừa tức giận vừa lo lắng:
- Con đi đâu mà bây giờ mới về? Mẹ đã gọi cả trăm cuộc mà chả ai nhấc máy- Nó sững sốt đến nỗi muốn làm rớt tai nghe điện thoại, có lẽ kì tích đã xảy ra khi cái đó không rớt xuống mà được bóp thật chặt trong lòng bàn tay nó. Tại sao mẹ nó lại gọi về nhà vào lúc này được chứ?
- Dạ...con- Vẫn còn chưa hết bất ngờ, nó ấp úng
Nghe giọng đó, càng làm mẹ nó lo lắng hơn:
- Con đi đâu hả?
Nó “tĩnh” ra khi nghe giọng nói đó của mẹ, cuối cùng nó cũng đã lấy lại được bình tĩnh để trả lời:
- Con...con đi sang nhà...bạn học thêm ạ!
Mẹ nó vẫn chưa hài lòng với lời nói dối đó, dường như bà đang cố gắng tìm ra sự thật:
- Đi học thêm mà tới nổi không về nhà luôn là sao?
Nhưng nó nhất quyết có chết cũng không thể nói ẹ nó sự thật nếu không thì không thể lường trước chuyện gì có thể xảy ra! Nó cố gắng trả lời xuông sẻ của mẹ:
- Dạ tại bạn con ở nhà một mình ba má nó đi vắng nên nó rủ con qua học rồi ngủ lại luôn ạ
Nó biết mình đang có tội lớn vì đã nói dối mẹ nhưng thà như vậy còn hơn nói sự thật để mẹ phải lo lắng hơn nữa!
- Có thật không?- Nhưng mẹ nó vẫn chưa tin
- Dạ...dạ phải. Con đâu dám nói dối mẹ- Đó là câu nói mà nó thấy có tội với lương tâm nhất!
Mẹ nó có vẻ đã tin vào câu chuyện bịa đặt của nó nên giọng có vẻ nhẹ nhàng hơn:
- Coi như mẹ tin con lần này. Từ nay trở đi có muốn đi đâu thì gọi điện về nói với mẹ một tiếng nghe chưa?
- Dạ- Nó cố gắng “Dạ” một cái thật to để mẹ tin tưởng hơn mà không hỏi thêm nữa!
Vậy là mẹ nó cúp máy cái rụp để lại nó với cái tai nghe vẫn chưa hạ xuống, nó vẫn còn nghe rõ tiếng tút tút từ đường dây bên kia nhưng chẳng nghe tiếng mẹ nữa! Nó thấy nhớ mẹ và có lỗi ghê gớm! Và một ý nghĩ đau lòng hiện lên trong đầu nó chính là: “có thể Thiên Bảo không dám nghe điện thoại nên mới kêu nó về. Vậy mà nó nỡ thờ ơ trước lời lời nói của Thiên Bảo! Để bây giờ nỗi ân hận cứ dày vò nó không thể thoát ra được!
Không biết nó còn cơ hội nói hai tiếng xin lỗi với Thiên Bảo không? Vì cậu ấy bây giờ vẫn chưa tĩnh.
Nó đứng như thế trước ống tay nghe điện thoại mặc cho những nỗi ân hận cứ ám ảnh, mặc cho sự tưởng tượng xâm chiếm lấy mọi thứ trong đầu óc nó. Chỉ có nó một mình gánh chịu mọi tội lỗi của mình...
:::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::
Không biết từ lúc nào nó đã có mặt trên giường của Thiên Bảo nó chỉ nhớ là mình đã vào phòng cậu ấy một lát và có vẻ nó đã thiếp đi. Có lẽ lúc mê sảng nó đã bay lên giường nằm với Thiên Bảo chăng? Nếu thật như vậy thì quả thật rất xấu hổ! Nhưng bây giờ đâu phải là lúc để nghĩ đến những chuyện đó vì hiện giờ chỉ có mình nó trên giường, trong phòng của Thiên Bảo, còn cậu ấy thì...biến mất!!??
Nhiên giật mình ngồi dậy dáo dát nhìn xung quanh, không thấy Thiên Bảo đâu, ý nghĩ sợ hãi xâm chiếm mọi thứ trong đầu nó làm nó nhanh chóng nhảy xuống giường và chạy khắp nhà tìm Thiên Bảo, vừa đi nó vừa gọi
- Thiên Bảo, cậu đâu rồi!
Nhưng trả lời nó chỉ là tiếng hai từ im lặng, sự im lặng và nỗi lo lắng khiến nó không còn nghĩ được gì cả? Nó cứ đứng gọi tên Thiên Bảo nhưng mặc nó có la lớn đến cỡ nào thì cũng chẳng ai trả lời nó, nó lại lo lắng nghĩ: Thiên Bảo bị thương như vậy không thể đi xa được! Vậy là nó vội khoác chiếc áo khoác chạy ra đưởng. Trời lúc này chỉ mới 4 giờ sáng nên có thề nói là rất lạnh nhưng cảm giác lạnh lẽo chẵng là gì so với cảm giác hiện giờ trong lòng của nó chỉ có 4 từ có thể diễn tả được đó là: nóng như lửa đốt. Nó đã chạy hết cả con phố dài ngoằn ngheo nhưng cũng chẳng thấy ai, những người nó thấy chỉ là những người xa lạ!
Vậy là kết thúc sao? Thiên Bảo đã đi rồi ư? Nó buồn bã trở về, trong lòng cảm thấy bức rức không yên. Không biết Thiên Bảo có thể đi đâu được chứ trong khi cậu ấy đang bị mất trí nhớ? Không những vậy, cậu ấy còn bị thương nữa chứ!...Cứ như vậy, những ý nghĩ đáng sợ dần dần xuất hiện trong đầu nó, khiến nó càng muốn tìm Thiên Bảo hơn! Nhưng một ý nghĩ khác lớn hơn thức tĩnh nó, làm nó phải trở về nhà, đó là: “Có thể Thiên Bảo đang giận nó và cậu ấy đã chọn cách bỏ đi để không phải làm tỗn thương cả hai, dĩ nhiên nếu cậu ấy không muốn gặp nó thì cho dù cậu ấy đang ở đâu đó xung quanh nó thì nó cũng không thể nào tìm được!”
(Hết chap 36)
Chap 36: SỰ XUẤT HIỆN BẤT NGỜ
Cho dù nó có đi đến khi nào thì cũng có một nơi mà nó phải ngừng chân lại đó là nhà của mình! Thật sự mà nói, hiện giờ, nó vô cùng không muốn bước vào nhà căn nhà trước mặt nó, nó sợ đối diện với nỗi trống trải mà chính nó cũng không giải thích được tại sao lại có! Tất cả những thứ bây giờ nó có thể nói được chính là nó đang bị điều đó xâm chiếm lấy bản thân mình!
Nhưng cho dù như thế nào sự thật bao giờ cũng chiến thắng những thức gọi là cảm giác, theo nó nghĩ, và hiện giờ cũng vậy, nó vẫn phải vô nhà, đối diện với những thứ quen thuộc xung quanh và một người mà nó không ngờ đến, hiện giờ có thể ở trong nhà mình với vẻ mặt bình thản. Người đó chính là Thiên Bảo!!??
Nó thật sự không còn tin vào mắt mình nữa khi chứng kiến Thiên Bảo vẫn đang ngồi trên ghế, cậu ấy vẫn chưa đi... Và ý nghĩ đầu tiên xuất hiện: nó đang mơ sao? Cho dù là mơ nó cũng phải thử một lần. Thế là nó chạy tới nơi Thiên Bảo đang ngồi làm động tác mà không ai ngờ tới đó là ôm chằm lấy Thiên Bảo và khóc, nó khóc rất nhiếu vì Thiên Bảo cũng đúng, vì nó cũng đúng, vì lỗi lầm mà Nhiên gây ra cũng đúng. Nó không sợ xấu hổ mà cứ khóc. Vì chỉ có vậy mới có thể giảm bớt tội lỗi của nó! Thiên Bảo chưa hiểu gì nhưng cũng ôm lấy nó và cậu ấy còn xoa đầu nó nữa vì cậu ấy nghĩ rằng đó là điều mình có thể làm được cho nó lúc này! Thiên Bảo thì thầm:
- Hồn Nhiên, cậu bị sao vậy?
Câu nói của Thiên Bảo không to nhưng đủ làm nó buông mọi thứ ra và bắt đầu cảm thấy xấu hổ- Một cảm xúc vô tình ập đến! Nó vội lau nước mặt và bình tĩnh nói:
- Lúc nãy mình tĩnh dậy không thấy cậu đâu, mình sợ cậu đã đi rồi chứ
Thiên Bảo nói giọng trấn an
- Sao mình đi được, cho dù như thế nào tớ cũng sẽ ở lại đây với cậu mà! – Thiên Bảo mỉm cười, nụ cười khiến con người đối diện có thể yên tâm hơn, tin tưởng vào một thực tế khó sảy ra…
Nhưng cho dù khó đến cỡ nào thì đó là chuyện của tương lai, còn hiện tại nó vẫn tin tưởng vào Thiên Bảo:
- Cậu hứa nha!
- Ừ- Thiên Bảo chắc chắn một lần nữa
Nó mỉm cười, nụ cười của một đứa con nít lần đầu phạm sai lầm, bây giờ đang thú tội:
- Chuyện hôm bữa, thật sự xin lỗi cậu, mình không nên làm quá như vậy
- Không sao đâu, cậu về là tốt rồi- Và Thiên Bảo tha thứ cho nó
Còn bây giờ là lúc nó bắt đầu hỏi về những bí ẩn đã xảy ra xung quanh, mà nó không giải thích được:
- Nhưng sao cậu lại bị đánh ra nông nổi này?
Thiên Bảo bắt đầu sự rụt rè của mình nhưng rồi cuối cùng cậu cũng trả lời
- Tớ...Thật sự thì hôm cậu đi mình cảm thấy rất buồn nên đi ra đường cho khoay khỏa thì gặp một đám người lạ họ nói: “Là nó, chính nó đó đại ca” rồi tên đại ca trong bọn chạy tới đánh tới tấp vào người mình, mình không hiểu gì cả, cũng chẳng kịp kêu là, vậy là ra thế này đây!
Nó nhìn tất cả những vết thương trên người Thiên Bảo, và một lần nữa, nó cảm thấy đau lòng, nếu hôm qua nó trở về thì Thiên Bảo đâu có bị như vậy?
- Nhưng sao cậu không đi vô bệnh viện- Nó lo lắng hỏi:
- Tớ...sợ- Thiên Bảo đưa đôi mắt mơ màng nhìn nó. Đôi mắt đó làm nó càng tò mò hơn...
- Cậu sợ gì?
- Tớ sợ nếu vảo đó thì sẽ không bao giờ gặp lại cậu nữa thế là tớ về và cậu gọi điện...tớ đã tưởng cậu sẽ về đây nhưng rồi cậu đã không về, cậu đã làm tớ vô cùng đau đớn và tuyệt vọng...
Thiên Bảo càng nói, nước mắt nó càng muốn ứa ra và như biết được điều đó, cậu ấy đã không nói nữa, vì nó...và vì cả chính cậu nữa...
- Thì ra câu nói tối qua của cậu là ám chỉ chuyện này!- Nó cảm thấy không nên xúc động vào lúc này!
- Ừ- Thiên Bảo chỉ nói một từ ngắn gọn nhưng nó cảm thấy sau đó là cả chục câu nói không thành lời...
- Nhưng sao lúc nãy tĩnh dậy mình không thấy cậu?
- Mình vô tolet, mình không nghĩ cậu lại lo lắng như vậy nên mình muốn thử ngồi trong đó lâu lâu để xem cậu như thế nào...
Nó nhìn Thiên Bảo, không phải ánh mắt trách cứ mà là hối hận, nó đã nhận ra sự cần thiết của con người đối diện đến chừng nào, có lẽ nó cần một người bạn như cậu, một người có thể giúp đỡ nó và sẵn sàng an ủi nó như một thiên thần giáng thế...
::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::
Vậy là mọi chuyện đã rõ nhưng còn một chuyện mà nó không ngờ tới lại xuất hiện...
Đó là Tiểu Thiên, nó có nằm mơ không ngờ Tiểu Thiên đang đứng trước cỗng nhà nó bót còi xe inh ỏi, có khi nào cậu ta tưởng cả xóm này đều bị điếc nên cố ý làm như vậy không nhỉ? Nó vừa phát hiện ra sự có mặt của cậu ta thì cũng là lúc cậu ta cất tiếng gọi to:
- Ngọc Nhiên cậu đâu rồi? Ra đi học nè
(Hết chap 37)
Angel And Devil Angel And Devil - Katysi Angel And Devil