I've never known any trouble that an hour's reading didn't assuage.

Charles de Secondat, Baron de la Brède et de Montesquieu, Pensées Diverses

Download ebooks
Ebook "Ẩn Giấu Tình Yêu"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 64
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1214 / 7
Cập nhật: 2017-09-24 23:55:22 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 51
áng ngày hôm sau, xe quân đội dừng lại ở phi trường quân dụng, máy bay trực thăng tự động xếp hàng ở phi trường, chờ đưa các bậc lãnh đạo trở về nơi trú quân.
Hôm nay, phi trường đang diễn ra trường hợp rất lâu đã không xuất hiện. Rất ít khi những bậc lãnh đạo cấp tướng trong toàn quốc lại xuất hiện đông đủ cùng một lúc như thế này.
Tất cả mọi người trao đổi lời tạm biệt. An An tìm kiếm bóng dáng của Diệp Tử, vừa xác định được vị trí thì co giò chạy về hướng đó.
Vừa chạy được mấy bước thì đâm đầu vào một người. Sau khi cô ‘á’ lên một tiếng thì lập tức ỉu xìu. An An không sợ đất không sợ trời này sợ nhất chính là người này. Cô lùi về phía sau nửa bước, rụt cổ lại, nhoẽn miệng cười một cách miễn cưỡng, không được tự nhiên chào: “Chú Vương.”
Rõ ràng người này muốn cản đường cô. Rất hiếm khi nhìn thấy vẻ mặt này của An An, nhưng mỗi lần Vương Ngôn Kính nhìn thấy, chính là bộ dạng này của An An.
Người đàn ông được An An gọi là ‘chú Vương chính là người An An sợ nhất trong truyền thuyết, quân trưởng Vương Ngôn Kính của quân đoàn 41 ở Quảng Châu, là thủ trưởng của quân đoàn An An gia nhập trước kia, là bậc chú bác nhìn cô lớn lên từ nhỏ đến lớn.
Vì khỉ gió gì mà An An phải sợ ông? Đó là chuyện rất lâu rồi.
Từ nhỏ, không người nào không biết, không người nào không hiểu, An An rất quậy phá. Tính cách này của cô từ nhỏ đã bộc phát. Lúc đó, cô mới học được vài chiêu ‘khoa tay múa chân’, thì thường xuyên luyện tập với Nham Tử. Trải qua thời gian dài, mấy chiêu này của An An đã bắt đầu có hiệu quả.
Chuyện này phải tính từ khi An An đả thương Vương Tiểu Vĩ, con trai của Vương Ngôn Kính.
Cô học được vài chiêu thì bắt đầu đắc ý. Nói khó nghe một chút chính là đi khắp nơi ăn hiếp những đứa bé nhỏ hơn mình. Hết cách thôi, người lớn hơn một chút thì không ai có đủ can đảm ngăn cản cô, người nhỏ thì đánh không lại.
Lúc đó An An mười tuổi, Tiểu Vĩ chỉ mới chín tuổi. Hai đứa trẻ thì có bao nhiêu sức lực chứ, trước kia hai người cũng thường khoa tay múa chân mà. Nhưng lần này thì dùng sức hơi mạnh, chỉ nghe một tiếng ‘rắc’ vang lên, xương tay của Vương Tiểu Vĩ bị gãy.
An An choáng váng. Dù sao khi đó cũng chỉ là một đứa bé, chơi đùa một chút cho vui thôi, có nằm mơ cũng không ngờ lại làm người bị thương.
Vương Ngôn Kính nghe tin chạy tới, ôm Vương Tiểu Vĩ lúc đó chỉ biết kêu khóc, lên xe đi bệnh viện. Vương Ngôn Kính không hỏi gì thêm về chuyện này, chỉ là cau mày nhìn An An một cái. Nhưng cái nhìn này chính là ánh mắt sắc bén như ưng của một quân nhân, xuyên thấu lòng người.
Lúc đó An An chỉ mới mười tuổi, cô nào hiểu được đây chính là loại ánh mắt gì. Cô chỉ biết, sợ! Chính là một chữ, sợ, mà thôi! Ngay lúc đó, ánh mắt của Vương Ngôn Kính tràn đầy sự đau lòng thay cho con trai. Gương mặt lạnh lùng của quân nhân trở nên sắc bén và vô cùng ngoan độc, ngay cả người trưởng thành còn khó có thể chịu đựng được ánh mắt như chim ưng này. Thật ra thì ông cũng không phải chỉa mũi nhọn vào sự lầm lỗi của An An, nhưng An An lại có cảm giác như ông muốn bẻ gãy cánh tay của mình để bù lại cho Tiểu Vĩ.
Đó là lần đầu tiên An An biết sợ hãi. Cũng vì chuyện này mà cảm giác sợ hãi liền ăn sâu bén rễ. Nói cách khác, Vương Ngôn Kính chính là bóng ma trong thời niên thiếu của An An.
Sau đó, cha An bắt An An tới xin lỗi Tiểu Vĩ. Lúc đó An An không dám ngước mắt nhìn lên, cúi đầu, hướng về phía giường của Tiểu Vĩ, nói xin lỗi rồi co giò chạy trốn.
Từ đó về sau, cô không dám gặp chú Vương nữa. Ba An có nói, chú Vương thường nhắc tới cô, nhưng cô thì lại sợ quá đi thôi.
Sau lần đó, An An bị cha An cấm cửa hết nữa tháng, dạy dỗ thật tốt. Lúc ấy Nham Tử cũng bị mắng, bởi vì không dạy dỗ cô đàng hoàng, chỉ biết đánh nhau. Hình như từ đó trở đi, cha An đã chuẩn bị sẳn cho con gái rượu của mình trở thành người của nhà họ Uông.
Ai da, được rồi!  Chẳng qua đây chỉ là một phần thôi. Cô còn phải nói, tuy rằng mấy năm nay trong lòng cô hiểu mình mong ước quá nhiều. Nhưng cô cũng đã cố gắng không ít, không trách người khác được.
Vừa mới tốt nghiệp, cô liền bị điều đến sở nghiên cứu thuộc quân khu Quảng Châu. Ít nhiều gì, có lẽ quyết định này cũng liên quan tới Tư lệnh An. Ngành cô học là thông tin điện tử chiến tranh. Cô cũng đã tham gia một số nghiên cứu khoa học. Lúc đó, bởi vì sơ suất mà cô nổ tung bom hẹn giờ 30 giây sớm hơn dự định. Kết quả, toàn bộ đoàn người phải nhập viện.
An An hoàn toàn không còn mặt mũi nào để gặp Vương Ngôn Kính, ngay cả nói chuyện cũng không dám. Bị thương chưa khỏi, cô liền trốn viện, từ trong bệnh viện quân đội chạy về tìm Nham Tử, nói gì cũng nhất định không trở lại quân đoàn 41. Nham Tử không biết phải làm sao, gọi điện thoại cho cha An, An An mở lời xin trở về Bắc Kinh.
An An giống như binh sĩ lâm trận bỏ chạy vậy. Kể từ khi xảy ra chuyện đó, cô cũng chưa từng gặp lại Vương Ngôn Kính. Thủ trưởng Vương bất đắc dĩ cười một tiếng: “Gặp chú Vương liền tránh né! Chú đâu phải là phần tử khủng bố đâu.”
Hai ngày này An An đều trốn tránh ông. Chuyện xảy ra trước kia đã để lại cho cô ác cảm thật sâu sắc vì đã từng đả thương Vương Tiểu Vĩ.
“Chú Vương, chú thật biết nói đùa.” An An hận không thể tìm được cái lỗ nào đó chui vào cho xong. Bây giờ mà trở thành đà điểu là tốt nhất, cô không ngại không có mặt mũi.
“Xem ra, chú cảm thấy quân đoàn 41 chính là ác mộng của con thì phải!”
“Không có, thật không có chuyện này…”
“Được rồi! Sau này đừng thấy chú thì lập tức chạy trốn nhé… À, chú đi trước đây.” Vừa dứt lời, thì bên kia đã gọi thủ trưởng Vương lên máy bay, cho nên Vương Ngôn Kính xin phép đi trước.
Người đi rồi, An An xìu xuống như bong bóng xì hơi. Tìm được Diệp Tử và Quân Tử, An An nói lời biệt xong liền quay lại bên cạnh Uông Thanh Mạch.
An An không ngồi chung máy bay với Tư lệnh An mà ngồi chung với Tư lệnh Trương Văn Trung, Trương Ninh Giản và ông xã Uông Thanh Mạch. Dương Tử ở lại chờ trực thăng về Bắc Kinh.
Máy bay hạ cánh, Uông Thanh Mạch không trở về khu vực thành thị với An An mà ngồi xe quân đội, trực tiếp trở về Bảo Định với Dương Tử. An An, Trương Văn Trung và Trương Ninh giản lên xe trở về thành thị.
Gần đây, sức khỏe của Tư lệnh Trương không được tốt, nhưng ông vẫn oai nghiêm kiên cường như xưa. An An ngồi bên cạnh Tư lệnh Trương nói: “Nên nói rằng cơ thể là vốn liếng của cách mạng. Người cũng nên tự phụ một chút, không nên coi thường.”
Tư lệnh Trương mĩm cười: “Có con gái yêu thương lúc nào cũng tốt hơn! So với thằng nhóc thúi kia thì tốt hơn nhiều.”
Trương Ninh Giản ở một bên ‘a’ lên một tiếng rồi nói: “Con không lo lắng cho người như thế nào? Người có nghe con nói bao giờ đâu? Còn nữa, đừng nói là không có con gái, cha cũng đâu thèm nhìn đứa con này.”
Tư lệnh Trương cười một cách thoải mái, mặt mũi hiền lành. Có người thân chung quanh, tâm tình liền thoải mái, đâu còn là một thủ trưởng quân khu nghiêm nghị: “Thật phách lối! Đúng rồi, vì sao con lại muốn gia nhập bộ tổng tham mưu? Không phải ở quân đoàn 41 thì tự do hơn sao?” Câu sau là quay về hướng An An nói.
An An chột dạ, đánh chết cũng không thừa nhận, không còn mặt mũi nhìn mọi người nữa, cũng như không muốn thừa nhận sợ chú Vương muốn chết, hơi hơi túng quẫn nói: “Từ sau khi bị thương, Nham Tử không muốn con ở lại quân đội nữa. Anh ấy muốn con ở lại bộ tổng tham an nhàn một chút.” Đây là những lời nói thật lòng. Vào bộ tham mưu cũng là ý của Nham Tử, nhưng rời khỏi quân đoàn 41 lại là chủ ý của An An. Nếu như đây không phải là chủ ý của cô thì có bị đánh chết cô cũng không về!
Tư lệnh Trương gật đầu một cái, hiểu được quyết định của Uông Thanh Mạch.
Trương Giản Ninh ngồi trên ghế lái phụ, quay đầu nhìn An An một cái: “Em vào bộ phận phát triển nghiên cứu, hay vẫn là ngành thông tin chiến tranh. Cả hai đều là chuyên môn của em, em tính như thế nào?”
“Để xem tình hình đã. Hiện giờ em đều muốn cả hai, dù sao IT cũng là nghề chính của em. Nghiên cứu khoa học vẫn là do Lâm Nam dìu dắt em, anh ấy vẫn muốn em tiếp tục con đường này. Cho nên em phải đợi kết quả cuộc thi thôi.”
Nhìn chung, trụ sở nghiên cứu khoa học cũng có tính chất nguy hiểm của nó. Tuy rằng An An không sợ trời đất, nhưng suýt chút nữa là cô đã san bằng trụ sợ nghiên cứu khoa học quân khu 41 rồi. Trải qua chuyện này rồi, trong lòng cô vẫn còn sợ hãi không thôi.
An An cũng có chút hối hận. Lúc ấy vì khỉ gió gì mà đòi đi Quảng Châu, lại còn ma xui quỷ khiến thế nào được điều đi quân đoàn 41.
Tài xế lái xe đưa Tư lệnh Trương và Trương Ninh Giản về xong thì trực tiếp đưa An An về nhà. Sau khi về đến nhà thì tìm một người quản lý dọn dẹp nhà cửa. diễɳðàɳl€qu¥đϕn Những ngày qua không ở đây, nhà cửa đã sớm đầy bụi bặm. Hơn bốn giờ, cô ra khỏi nhà, thuê xe trở về biệt thự. Gần đây cô đã xem nơi này là nhà, ở hoài cũng thành thói quen.
Ăn uống qua loa ở bên ngoài xong, trên đường trở về, cô vô tình liếc mắt một cái, nhìn thấy căn hộ vẫn còn đèn sáng kia, đoán là của Triệu Dư, chắc là cậu ấy đã dọn tới ở. An An không có việc gì làm, đi thẳng về hướng nhà của Triệu Dư.
Lúc cửa vừa mở ra, An An giật mình, mở to mắt nhìn chằm chằm. Con bà nó, người mở cửa không phải là Bình Tử chứ là ai?
An An hét lên một tiếng rồi nhào tới Bình Tử: “Cậu này, chuyện này bắt đầu từ khi nào? Còn lừa gạt bà cô đây!”
Bình Tử bị tiếng hét có thể san bằng đất đai của An An làm cho hết hồn, xoay người chạy vào trong nhà, vừa chạy vừa la: “Đừng đánh tớ! Đừng đánh tớ!”
An An theo vào trong, đóng cửa lại, nhìn một vòng bên trong nhà. Bình Tử giống như con mèo nhỏ lạnh run, trốn tránh An An.
“Nói! Tới mới đi vài ngày, đã qua ở chung… Cậu thật lẹ mà.” An An làm ra vẻ hùng hổ vấn tội. Bình Tử này đúng là bại não mà, quên mất phản công như thế nào. Không có gì cũng trở thành có gì rồi.
“Không phải như cậu nghĩ đâu.” Bình Tử vội vàng khoát tay, không thể ngừng miệng, hai tay xua tới xua lui như quạt gió.
“Lại đây! Đừng làm như tớ sẽ ăn thịt cậu vậy chứ!” An An đi đến ghế salon ngồi xuống, bộ dáng như một đại gia. Cô không cần biết ai là chủ nhân thật sự của căn nhà này.
“Triệu Dư không có ở nhà hả?”
“Anh ấy không có ở đây. Tớ ở một mình thôi.”
"À, được rồi! Phòng mới cũng được chuẩn bị xong, chừng nào mới động phòng đây?” Hai ngày nay, An An rất nhạy cảm với hai chữ động phòng này, rất có hứng thú đấy! Chỉ tiếc rằng không được nhìn thấy, thật thất bại!
Quả thật chỗ ở của Bình Tử không an toàn. An An đã tới một lần, nếu cô phải làm thêm giờ, hơn nữa còn phải ngồi xe điện ngầm, rồi chuyển qua xe khác, về đến nhà cũng hơn mười giờ. Một người con gái, khăng khăng đòi ở một nơi như vậy, Triệu Dư đưa cô về một lần liền không cho cô ở chỗ đó nữa. Đây cũng chính là ý tốt của anh, dù sao anh cũng không tính ở căn nhà này.
Nhưng về phần ý đồ của Triệu Dư thì hình như chỉ có một mình Bình Tử là không biết. Những người khác đã phát hiện từ lâu.
An An ngồi một lúc, hỏi được ra hết đầu đuôi thì cửa nhà mở ra. An An ngẩng đầu lên nhìn, hai người ngẩn ra, sau đó nhìn nhau cười hì hì.
Nụ cười của An An ám chỉ nghi ngờ ý tốt của Triệu Dư. Còn nụ cười của Triệu Dư thì vẫn thản nhiên bình tĩnh.
Bình Tử có chút xấu hổ. Quả thật đã lâu rồi, Triệu Dư không ở nơi này, đúng ra là không ở lại lâu. Tối nào cũng chỉ ghé thăm gì gì đó. Hay là… chặc… mỗi ngày thì phải…
An An nhìn dáng vẻ xấu hổ đến mức muốn chết quách đi cho rồi của Bình Tử, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, trong lòng thầm nghĩ không nên làm kỳ đà cản mũi nữa rồi. Cô đứng dậy, nhíu mày, nhếch miệng nói: “Tớ về đây! Đêm xuân quá ngắn!”
Triệu Dư không nói gì, đứng ở cửa. An An muốn đi, nhưng bị Bình Tử giữ lại. Thật ra thì cô mong An An bỏ đi cho thật lẹ, nếu không thì cô lúng túng đến chết mất thôi.
An An đi tới cửa, khi đi ngang qua người Triệu Dư thì đột nhiên dừng lại, giơ tay chọc chọc lên ngực của Triệu Dư, thì thầm một câu. Âm thanh rất nhỏ, hai mặt kề cận nhau, Bình Tử không nghe được gì nhưng tim cô đột nhiên như bị bóp chặt.
Đối với Triệu Dư, cô không biết cảm giác của mình là gì. Là yêu thích sao? Thích, đó là một loại tình cảm tiêu biểu ột sự việc hết sức tốt đẹp, nhưng không phải muốn là sẽ có.
Nhưng hai người trước mặt kia đứng quá gần, ánh mắt Triệu Dư lấp lánh ý cười nhìn An An, đột nhiên cô hiểu rõ điều gì đó.
An An đi rồi, Triệu Dư đóng cửa lại ngồi xuống, Bình Tử vẫn còn đứng đó kinh ngạc sững sờ.
Ngày hôm sau, Bình Tử mang cặp mắt thâm quầng xuất hiện ở phòng tiêu thụ. An An đưa đồ ăn sáng cho cô, nhưng cô lại không có chút phản ứng nào. Phản ứng khác lạ so với ngày thường khiến An An chú ý. Nếu là lúc trước, khẳng định Bình Tử sẽ cười hì hì nhận lấy, nhưng hôm nay thì cô làm như không thấy.
An An muốn hỏi thẳng Bình Tử vì lý do gì, kết quả Bình Tử làm như nhìn thấy cô như thấy quỷ, tránh né. Sau vài lần, An An cũng không thèm để ý đến cô nữa rồi.
Chu Tiến tới, mọi người đều đông đủ. An An biết có vài chuyện phải nên nói rõ ràng, nếu không cô sẽ bị bọn họ lột da người sống sờ sờ như thế này. Bị tra khảo không bằng khai báo, không khác nhau bao nhiêu!
Hội hợp sáng sớm, An An nhìn ánh mắt ác cảm của mọi người, bất đắc dĩ bĩu môi, ngoắt ngoắt tay, ý bảo mọi người ngồi xuống ghế salon.
An An nói chuyện thứ nhất: “Tôi phải từ chức, mong các người thông cảm.”
Mặc dù mọi người có hơn ngạc nhiên, nhưng cũng là chuyện trong dự liệu. Người ta là một Trung úy, ở trong một gia đình quan cấp thì làm sao có thể làm việc ở phòng tiêu thụ này.
Chuyện thứ hai, cũng là vấn đề mọi người quan tâm nhất. Tại sao An An không nói ọi người biết Uông Thanh Mạch chính là chồng của cô? Đám người bị cô lừa gạt xoay quanh, đây là một sai lầm không thể tha thứ được.
An An uống một ngụm nước, hắng giọng nói: “Nguyên nhân của chuyện này là như vậy…”
***Lời của tác giả muốn nói: Ở trên mới vừa ọi người biết nguyên nhân vì sao An An không thích quân đoàn 41, một là vì bị ám ảnh từ bé, hai là vì cô phạm phải sai lầm lớn. Chương sau sẽ giải thích vấn đề vì sao Uông Thanh Mạch lại là Nham Tử…
Ẩn Giấu Tình Yêu Ẩn Giấu Tình Yêu - Nặc Phong Nhi Hành