Nên coi những thất bại trong quá khứ là động cơ để hành động, chứ không phải lấy đó làm lý do để bỏ cuộc.

Charles J. Given

 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Linh Nghiêm
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 25 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1197 / 3
Cập nhật: 2017-09-25 00:32:16 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 29+30 (Hoàn)
HAP 29
“Người đó là ai vậy em?” Trần Dũng ngồi đối diện vợ trong phòng khách, khóe miệng hờ hững nở nụ cười.
Khuôn mặt Phượng hơi tái nhợt, bàn tay vô thức nắm chặt, khóe môi run run. Cô biết trả lời sao bây giờ? Nói thật? Cô không đủ dũng cảm. Nói dối? Trần Dũng là người đàn ông cô có thể lừa dối sao?
“Anh ấy…là…là…” Phượng ấp úng.
“Em ở anh ta suốt trong quãng thời gian ở sao?” Kỳ lạ, bắt gặp vợ cùng nhân tình trong khách sạn, suốt hơn 4 tiếng đồng hồ, Trần Dũng vô cùng bình tĩnh. Hắn cũng không cảm thấy quá đau lòng, chỉ là thất vọng, lại có chút gì đó nhẹ nhõm. Hắn những tưởng Phượng yêu hắn, Phượng vì hắn nên mới trở nên độc ác như vậy. Nhưng không ngờ…
“Em…lúc ấy em quá yếu đuối…em mủi lòng. Nhưng em luôn nhớ đến anh mà, không phải em đã trở về bên anh sao?”
“Nhớ đến anh?” Trần Dũng cười nhạt. Hắn nhớ lại khi hắn phải thực hiện ca phẫu thuật cắt dạ dày, Phượng vô cảm không quan tâm đến hắn. Suốt 8 tháng ở, cô không một lần chủ động gọi điện hỏi thăm hắn, cũng không một lần gọi điện cho Bảo. Nói rằng cô ấy nhớ hắn? Quên đi. Còn Bảo, thậm chí cô ấy cũng chẳng quan tâm. Người vợ, người mẹ ở bên nhân tình đã quên đi mất ở quê nhà mình có một người chồng đang đau khổ, một đứa con khát tình yêu thương của mẹ như thế nào. Nếu nói yêu, có lẽ Phượng yêu bản thân mình hơn cả.
“Em có nhớ đến anh hay không trong lòng em hiểu rõ hơn cả!” Trần Dũng lạnh lùng “Anh tưởng rằng anh đã sai, thực chất em còn sai lầm hơn anh quá nhiều!”
“Dũng…em xin lỗi…em sẽ cắt đứt với Pete. Em nhớ anh, cần anh nên mới trở về bên anh. Chúng ta không còn trẻ, chúng ta đã ở bên nhau hơn 20 năm rồi. Đừng vì vấp ngã nhỏ mà đánh mất nhau được không anh? Thậm chí anh và Thư Lê…”
“Đừng so sánh!” Dũng gằn giọng “Chuyện giữa anh và Thư Lê xảy ra khi anh và em đang li thân, thậm chí anh nghĩ rằng em đang muốn ly hôn với anh. Còn chuyện của em và người đàn ông đó kéo dài cho-đến-tận-bây-giờ! Em đừng đánh đồng anh với em… Vả lại, anh đã cho em một cơ hội. Chính em lại lợi dụng cơ hội đó để chà đạp đối thủ của mình, chính em…không tôn trọng anh!”
“Dũng…” Phượng thốt lên “Cô ta thậm chí còn có con của anh, em cũng chưa từng trách anh…”
“Không trách anh nhưng chỉ ngầm hãm hại cho cô ấy mất con thôi, phải không?” Trần Dũng liếc mắt nhìn vợ “Chuyện em sai Thoa làm gì, anh đã biết hết rồi! Em đừng giả ngây với anh nữa…”
Khóe môi Phượng khẽ run lên. Hắn đã biết? Hắn đã biết cô sai Thoa đẩy Thư Lê sảy thai? Con đàn bà ngu ngốc, có việc đơn giản đó cũng không biết giữ miệng.
“Anh nghĩ chúng ta nên dừng tại đây thôi!” Trần Dũng đứng dậy.
“Ý anh là sao? Em không hiểu!” Phượng ngập ngừng.
“Chúng ta ly hôn đi!”
“Ly hôn?” Phượng bóp chặt ly thủy tinh trong tay tới vỡ nát những mảnh vỡ cắm chặt vào tay cô tới bật máu. Nhưng cô không thấy đau…không phải tay đau, mà là tim đau, cảm giác khó chịu ập đến.
Người đàn ông cô yêu hơn 20 năm muốn ly hôn với cô?
Người đàn ông cô tin tưởng sẽ bảo vệ cô suốt đời muốn rời xa cô?
Không…cô không thể tin được!
“Anh muốn ly hôn với em là vì đứa trẻ của Thư Lê sao?” Phượng bật dậy.
“Phượng, tay em chảy máu!”
“Anh nói đi, là vì mẹ con cô ta sao? Anh muốn gạt em khỏi cuộc đời anh để dễ dàng tiến tới với cô ta sao?” Phượng trừng mắt, sấn tới trước mặt Dũng đầy kích động.
“Em giết chết con anh!”
“Nó là thứ nghiệt chủng!”
“Nó là một đứa trẻ vô tội. Phượng, em cũng làm mẹ mà, em cũng biết nỗi đau khi mất con tồi tệ như thế nào. Em nhẫn tâm vậy sao?”
“Anh bỏ em là để đến với cô ta sao?”
“Phượng!” Trần Dũng thở dài “Anh không biết, anh thực sự không biết. Nhưng chúng ta không thể nữa rồi…không thể… Giữa chúng ta đã có quá nhiều khoảng cách, quá nhiều vết thương không thể khép miệng. Xin em, giải thoát cho nhau thì hơn!”
Phượng cảm thấy nước mắt mình bắt đầu lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp. Cô đã cố kiềm chế cơn uất nghẹn nhưng không thể. Cô không muốn yếu đuối, nhưng cô không thể chịu nổi đả kích này. Dù có hàng đêm làm tình bên người đàn ông khác, cô cũng chưa từng có ý nghĩ sẽ không còn là vợ của Dũng, hắn không còn là sở hữu của cô. Đến trong mơ cô cũng chưa từng nghĩ như vậy. Có lẽ thời gian ở bên nhau của họ đã quá dài, tình cảm của họ từng quá sâu, đến mức họ coi nhau như một phần máu thịt.
Phượng nuốt nước mắt cười nhạt, kiêu hãnh ngẩng cao đầu “Nếu anh đã quyết tâm như vậy thì đừng hối hận. Em sẽ chấp nhận ly hôn với anh! Bảo – là của em!”
Trần Dũng nhìn bóng lưng vợ rời đi. Hắn biết hắn không có quyền tranh giành Bảo với Phượng, vì hắn không xứng đáng, hắn là kẻ có tội. Bảo Tuấn chết trên tay hắn, hắn vẫn còn nhớ khuôn mặt non nớt xinh đẹp đẫm trong vũng máu của bé. Hắn – không đủ tư cách tranh giành, dù hắn yêu Bảo như thế nào!
“Chị Phượng…số tiền đó…em vẫn chưa nhận được! Em gọi điện nhưng chị không trả lời nên đành đến đây!” Phượng vẫn ở trong nhà Trần Dũng cho đến khi chính thức đệ đơn lên tòa, cô có hẹn ăn trưa với Pete, đang ra ngoài thì gặp Thoa đứng lấp ló ở cổng.
Nhìn khuôn mặt lo lắng của Thoa, Phượng cười nhạt, nhã nhặn nói “Tiền gì cơ? Tôi không hiểu ý của cô!”
“Số tiền…50.000$ chị hứa cho em…nếu em làm cho Thư Lê sảy thai đó!”
“Cô đã hoàn thành xong việc chưa?”
“Thư Lê đã sảy thai, thậm chí còn nguy hiểm đến tính mạng. Không phải em hoàn thành xuất sắc sao?” Thoa ngơ ngác nói.
Bốp!
Phượng giang tay giáng một cú tát lên mặt Thoa, khóe môi nhếch lên nụ cười “Cái tát này là trả công cho cô. Sai cô làm việc là làm phúc cho cô, cho cô cơ hội kiếm ra tiền. Vậy mà cô để lộ cho chồng tôi biết, hại tôi và Dũng chuẩn bị ra tòa ly hôn. Cô còn muốn nhận tiền sao? Không muốn thảm như con đàn bà đó thì biến khỏi mắt tôi…”
Thoa hoảng sợ ôm mặt lùi lại, đôi mắt ngân ngấn nước nhìn Phượng. Đây là chị Phượng trang nhã, dịu dàng, điềm tĩnh mà Thoa từng biết sao? Sao cô cảm thấy đây chỉ là một người đàn bà ác độc, nhẫn tâm?
“Cút!” Phượng lớn giọng, liếc thấy Trần Dũng đứng đằng xa nhìn cô và Thoa thì cười nhạt. Đã biết bản chất của cô như thế nào, cứ vậy đi, cô cũng không phải thứ phụ nữ hay làm trò giả nai!
Phượng leo lên Lexus phóng đi mất, để lại Thoa đang ôm mặt thút thít khóc.
Trần Dũng bước lại gần Thoa, hờ hững nói “Vốn cảm thấy cô có chút đáng thương, nhưng thực ra không phải như vậy. Một người mẹ thương con đến đâu cũng không thể ra tay giết người để thể hiện tình thương được. Con cô dù có nhận được số tiền 50.000$ mà Phượng hứa cho cô để cứu mạng đi chăng nữa, sau này cũng không thể ngẩng cao đầu mà sống được!”
“Anh Dũng…” Thoa nức nở “Anh cũng có con mà…nếu bảo anh giết người để Bảo Tuấn sống lại, anh có làm không? Em cũng chỉ vì thương con mà thôi!”
“Tôi sẽ không làm!” Trần Dũng bình tĩnh nói “Vì con tôi sẽ không muốn bố nó là kẻ giết người, nó sống được là nhờ đánh đổi sinh mạng của người khác. Vì cô đủ nhẫn tâm nên kể cả có giúp được, tôi sẽ không giúp gia đình cô. Các người nợ tôi một sinh mạng!”
Trần Dũng nói xong liền xoay người bỏ đi.
Tuy hắn là kẻ nhẫn tâm, nhưng nói hắn giết người để cứu mạng ai đó, dù là bất kỳ ai, hắn sẽ không làm. Nếu sống được chỉ nhờ bàn tay vấy máu của kẻ khác, liệu người được cứu kia có hạnh phúc không? Nếu hạnh phúc, kể đó thực không có trái tim.
Kính coong!
Thư Lê đang thiu thiu ngủ thì nghe tiếng chuông cửa. Có lẽ là Vũ…
Cô mệt mỏi khoác một chiếc áo mỏng rồi ra mở cửa. Từ ngày sảy thai đến nay đã được 2 tuần, cô cảm thấy sức khỏe của mình vẫn chưa khá lên nhiều. Có lẽ cũng bởi tâm lý cô không tốt, luôn cảm thấy đau khổ, buồn bã vì mất con. Cô có nói Hoàng dắt bé Lương tới thăm cô. Khi Hoàng biết tin Thư Lê sảy thai, hắn không giấu nổi vẻ vui mừng, lại một lần nữa đề cập đến việc tái hợp. Thư Lê nghe xong liền im lặng một lúc rồi nói “Thực ra dù có không tiếp tục trách anh phản bội thì tôi cũng không thể quay lại bên anh, vì trái tim tôi đã nguội lạnh rồi. Huống chi trong lòng tôi vẫn còn những ám ảnh về việc giữa anh và Diễm. Dù tôi không biết anh và Diễm là thực lòng hay không, nhưng nghĩ tới anh và Diễm từng có quan hệ đó, cô ấy lại đang trong tù chịu cảnh khổ sở, liệu tôi và anh ở bên nhau có thể thanh thản hay không? Lấy lí do con cái, chẳng lẽ bố mẹ phải vì con mà cả đời sống gượng ép bên nhau sao? Sau này lớn lên chắc bé Lương cũng không mong như vậy…”
Hoàng cứng người.
“Bởi vậy…anh tìm người đàn bà xứng đáng hơn tôi thì hơn. Còn bé Lương, khi có điều kiện tốt, tôi muốn đón nó trở về bên mình!”
Hoàng trầm tư, dường như những lời nói ngày hôm nay của Thư Lê làm cho hắn tỉnh ngộ. Có lẽ nỗi đau hắn gây cho Thư Lê không bao giờ có thể lành được, có lẽ hắn đã sai rồi, ngay từ đầu hắn đã sai rồi. Có vợ ngoan, có đứa con xinh xắn, thông minh…hắn lại tự tay dẫm đạp tất cả, tự tay phá hủy tất cả. Hắn không thể tiếp tục trách Thư Lê thay lòng đổi dạ, bởi khi cô cần hắn nhất, hắn lại đang tâm dẫm đạp cô, hãm hại cô. Có lẽ hắn và Thư Lê, kiếp này không thể rồi. Kiếp sau hy vọng hắn sẽ trả mối nợ kiếp này cho cô!
Trần Dũng đứng tựa thành cửa, lơ đãng nhìn Thư Lê. Cô gầy đi rất nhiều. Có lẽ người ta sẽ không nhận ra cái cô gái từng mũm mĩm tới mức chồng chán chồng chê, bây giờ lại gầy gò, xanh xao như vậy. Hắn xót xa, hắn đau lòng. Tất cả là lỗi lầm của hắn!
“Là…anh sao?” Thư Lê hoảng hốt.
“Không vui khi tôi đến thăm à? Mở cửa ra cho tôi vào!”
Thư Lê lưỡng lự. Hắn là người đã có gia đình, trước đây hắn và vợ ly thân thì không sao, bây giờ vợ hắn trở lại. Giữa cô và hắn đáng nhẽ không nên có mối quan hệ gì thì hơn. Đã bất đắc dĩ phải ở nhờ nhà của hắn cho đến khi khỏe lại, trong lòng Thư Lê cảm thấy tội lỗi lắm rồi…nay lại để hắn vào nhà?
“Đừng suy nghĩ nữa. Đây là nhà anh, anh không được vào à?” Hắn đẩy cửa, nghênh ngang bước vào bên trong.
Thư Lê mím môi bước theo, sắc mặt lộ rõ khó chịu. Người này chẳng bao giờ mất đi cái tính bá đạo, độc tài.
“Em sao rồi?” Trần Dũng liếc Thư Lê. Cô đang mang vẻ mặt khó chịu, hờn dỗi ngồi đối diện với hắn. Cô ấy đang giận vì hắn tới sao? Hay không vui vì hắn tới?
“Ừm…khá tốt!” Thư Lê lạnh nhạt “Tôi chỉ ở nhờ anh thêm một thời gian ngắn nữa. Ngay sau khi khỏe lại, tôi sẽ tìm công việc mới và rời khỏi đây!”
“Thực ra…em không cần rời khỏi đây cũng được!” Trần Dũng thấp giọng nói.
Thư Lê cười nhạt “Sao nào, anh định nuôi nhân tình bé nhỏ sau lưng vợ à?”
“Thư Lê!” Trần Dũng gằn giọng. Cô ấy học đâu ra cái kiểu nói móc hắn như vậy nhỉ?
“Ý anh không phải như vậy. Em không khỏe thì cứ nghỉ ngơi ở đây, dẫu sao đây cũng là nhà anh để không. Sau này khỏe hơn anh sẽ giới thiệu em đi làm, được không?”
Thư Lê nhận ra trong ánh mắt hắn có sự tha thiết, quan tâm khiến trái tim nhỏ bé của cô đập mạnh. Không được, vì sao cứ ở gần hắn ta là cô lại cảm thấy mềm nhũn, mủi lòng nhỉ?
“Tôi không muốn mang tiếng, anh còn vợ còn con…tôi và anh dẫu sao cũng không nên liên quan đến nhau thì hơn!” Thư Lê thấp giọng. Mối liên quan duy nhất giữa cô và hắn đã mất rồi. Bác sĩ nói nó là một đứa bé gái. Dù chưa từng muốn mang con ra để níu kéo hay rang buộc hắn, nhưng cô thực sự đau lòng. Đó là con của cô và Dũng…kết tinh những cảm xúc của cô và hắn, dù có lẽ tình yêu chỉ xuất phát từ phía cô mà thôi.
“Anh và vợ…sẽ ly hôn!”
“Ly hôn?” Thư Lê hoảng hốt.
“Đúng vậy, anh sắp trình đơn lên tòa án rồi!”
“Hai người đã yêu nhau hơn 20 năm, lại là mối tình đầu của nhau. Cô ấy đã giúp anh vượt qua giai đoạn khó khăn nhất của cuộc sống, vì sao anh lại bỏ người vợ tuyệt vời như vậy?” Thư Lê không kiềm chế được thốt lên. Tuy yêu Dũng, tuy không thích Phượng nhưng Thư Lê luôn phải công nhận 1 điều, cô ấy là một người phụ nữ quá hoàn hảo, quá xuất sắc. Nếu là Trần Dũng, Thư Lê cũng sẽ luôn yêu vợ, ở bên vợ mình.
“Bọn anh…kết thúc rồi. Cô ấy có nhân tình!”
Có nhân tình? Thư Lê không tin nổi. Phượng từng tỏ rõ cô ta yêu Trần Dũng như thế nào, quan trọng với anh ấy ra sao. Vậy mà có nhân tình sao?
“Anh có hiểu lầm không?” Thư Lê nghi hoặc hỏi lại. Rồi chợt mỉa mai “Nhân tình thì sao? Anh có nhân tình, chả lẽ cô ấy không được phép có à?”
Là đàn bà, cũng từng bị chồng phản bội, Thư Lê hiểu rõ sự ghen tuông, bất an, khổ sở của Phượng khi phát hiện Thư Lê là tình nhân của chồng mình. Không một người vợ nào chấp nhận và vui vẻ với việc này được, Phượng cũng thế nên Thư Lê chưa bao giờ trách Phượng, chỉ đơn giản không thích cô ta mà thôi. Nếu như nói Phượng bị shock vì Trần Dũng có nhân tình, nhân tình lại mang bầu nên mới có bồ ở ngoài, có lẽ Thư Lê cũng dễ hiểu. Cô cảm thấy Dũng nên tha thứ cho vợ thì hơn…
“Không phải gần đây, từ lúc ở bên, khi cô ấy muốn ly hôn với anh cơ!” Trần Dũng thở dài. “Anh nói ra chỉ muốn em an tâm với sự giúp đỡ của anh, chứ không phải có ý gì muốn lợi dụng hay lừa gạt em. Anh cảm thấy có lỗi vì không chăm sóc em cẩn thận khiến em mất đi đứa nhỏ. Anh muốn giúp đỡ em…đơn giản vậy thôi!”
Thư Lê nhìn vào đôi mắt thâm trầm của Dũng. Hắn chỉ đơn giản muốn giúp đỡ cô mà thôi?
“Đây là sổ đỏ căn nhà ở Nghi Tàm của anh, cùng cuốn sổ tiết kiệm đứng tên em. Em nhận lấy đi!” Hoàng đặt hai quyển sổ trước mặt Thư Lê.
Cô trố mắt nhìn hắn. Đây là người đàn ông đã đẩy cô ra đường với hai bàn tay trắng sao?
“Cái này…cái này…”
“Cái này lẽ ra là phần tài sản thuộc về em mà anh và Diễm đã lừa gạt hết. Của chồng công vợ, anh biết em sẽ ngại, nhưng nó xứng đáng thuộc về em!” Hoàng bình tĩnh nói “Không phải anh đưa những thứ này để em trở về bên anh đâu. Anh biết anh nợ em rất nhiều, kiếp này không trả được, kiếp sau anh sẽ trả!”
Thư Lê cảm thấy mắt mình rơm rớm nước. Hoàng…hắn thật giống với người con trai cô từng yêu rất nhiều năm trước đây. Nhưng thay đổi, hối hận…tất cả đã muộn rồi. Giữa cô và hắn có quá nhiều hố sâu ngăn cách, có những thứ không thể nói vài lời là quên đi được. Đúng vậy, hẹn kiếp sau anh trả nợ em!
“Cherry…em say rồi, để anh lái xe cho!”
“Để em lái…em chưa say! Anh làm sao lái xe ở Việt được, để im em lái…”
“Cherry…”
“Anh còn nói nữa em sẽ không gặp anh đâu!”
Phượng cắm chìa khóa, phóng xe đi.
“Anh là chồng của cô Vũ Thu Phượng phải không?”
Nửa đêm Trần Dũng đang ngủ thì nhận được điện thoại.
“Phải, là tôi!”
“Cô ấy và người bạn quốc tịch Anh lái xe trên đường Trần Nhật Duật thì gặp tai nạn, giờ đang nằm trong phòng cấp cứu tại bệnh viện Việt Đức. Tôi tìm danh bạ điện thoại thì có số anh, mời anh đến khoa cấp cứu nhà A…”
Trần Dũng hốt hoảng bật dậy. Phượng gặp tai nạn sao?
CHAP 30
“Cô ấy bị gãy chân, dập phổi và bỏng nửa bên mặt. Thật may là chúng tôi đã kịp cấp cứu, tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng. Còn anh bạn người Anh kia thì bị nhẹ hơn, chỉ gãy tay và tổn thương ngoài da thôi!”
Dũng lạnh người. Mới hôm qua còn gặp Phượng tại nhà, cô ấy còn lạnh lung nhìn hắn, vậy mà bây giờ…
“Cảm ơn bác sĩ!” Trần Dũng lững thững bước vào phòng hồi sức cấp cứu. Hắn nhìn người đã chung sống với mình hàng bao nhiêu năm đang nằm thở oxy trên giường, chân gãy, một nửa bên mặt bị phá hủy. Nghe nói cô ấy lái xe trong tình trạng không tỉnh táo, hình như đã uống rất nhiều rượu. Là do hắn sao? Trần Dũng nắm chặt bàn tay.
Phượng tỉnh lại, cảm thấy cơ thể chỗ nào cũng đau đớn. Cô mơ màng nhớ lại, hình như lúc ấy cô uống rất nhiều rượu, hình như lúc ấy cô giành lái xe với Pete, hình như lúc ấy cô lái với vận tốc cực cao, cả chiếc xe lao xuống từ trên cầu vượt… Cô vô thức nhìn lên chân mình băng bó trắng toát, dưới bụng mình là những lớp băng cuốn chằng chịt, những ống truyền, những chai dịch truyền lớn nhỏ, những dây dợ cắm khắp người. Cô vội vã sờ lên khuôn mặt, một nửa khuôn mặt đang quấn sau một lớp băng dầy. Cô hét lên “Aaaaaaaa….”
“Phượng…em tỉnh rồi?” Trần Dũng nhanh nhẹn đẩy cửa bước vào.
“Chuyện gì xảy ra? Chuyện gì xảy ra? Vì sao tôi lại thế này…” Phượng kích động hét lên, nhưng vì sự tổn thương của vùng phổi và vết mổ lớn trên ngực nên tiếng cô thốt ra chỉ là sự rên rỉ.
“Em bị tai nạn xe hơi, nhưng bây giờ thì ổn rồi, không sao rồi…em sẽ khỏe lại thôi…” Trần Dũng trấn an.
“Pete đâu? Anh ấy đâu…anh ấy…có sao không?”
“Anh ấy chỉ gãy tay, đang nằm phòng bên cạnh!”
“Anh – mang gương tới đây cho tôi, mang gương tới đây!” Phượng thều thào nói. Cô thấy mặt mình quấn băng, không đúng, vì sao mặt mình lại quấn băng? Một nỗi sợ vô hình ập đến với cô.
“Anh nghĩ em nên nghỉ ngơi, còn chuyện vết thương…”
“Mang gương tới đây!” Phượng lạnh lung ra lệnh.
Trần Dũng bất đắc dĩ phải mang gương tới cho cô, hắn biết cô ấy chính là mẫu người độc đoán, nếu không mang gương tới cô ấy sẽ tìm mọi cách ép hắn phải mang.
“Mặt tôi bị làm sao mà phải quấn băng?” Phượng run rẩy sờ tay lên lóp băng dầy.
“Em bị bỏng. Không sao đâu, chỉ cần tĩnh dưỡng tốt, công nghệ thẩm mỹ bây giờ rất tốt, sẽ không sao đâu!”
“Ra ngoài đi!”
“Em…”
“Cút ra ngoài!”
Phượng trở nên lầm lì, cô nằm đờ đẫn trên giường như một cái xác, từ chối sự chăm sóc của Trần Dũng. Pete tới thăm cô, cô chỉ lạnh nhạt nhìn hắn rồi nói “Anh không sao là tốt rồi. Trở về đi!”
“Anh sẽ không rời khỏi đây cho đến khi em bình phục trở lại!”
“Bình phục trở lại?” Phượng cười mỉa mai “Chân tôi đã gãy rồi…tôi đã là kẻ tàn phế rồi. Dung mạo của tôi đã bị hủy rồi, anh còn mong chờ gì ở tôi?”
“Em nghĩ anh ở bên em chỉ vì dung mạo của em? Chỉ vì em là con người lành lặn sao?”
“Thế vì cái gì?”
Pete nhìn cô thâm trầm rồi quay người bỏ đi. Kể từ hôm đó, ngày nào hắn cũng tới thăm cô nhưng chỉ ngồi nhìn cô một cách lặng lẽ, mặc cho cô phớt lờ hắn, mặc cho cô quên đi sự tồn tại của hắn. Vài lần hắn đụng mặt Trần Dũng ngoài hành lang bệnh viện, Dũng cũng như hắn, bị Phượng quên đi sự xuất hiện của mình.
“Mẹ…mẹ sao vậy?” Bảo vừa mở cửa chạy vào phòng bệnh, thấy mẹ nó quấn băng nằm trên giường thì khóc nấc lên.
Phượng hờ hững nhìn con trai, trong lòng cảm thấy nhạt nhẽo.
Trước đây, cô từng yêu thương hai đứa sinh đôi vô cùng. Cô từng coi chúng như sinh mạng của mình, không khí của mình. Nhưng kể từ khi Bảo Tuấn chết đi, cô chợt cảm thấy dồn hết tình cảm vào một người để rồi mất đi người đó thật quá sức chịu đựng của cô. Tâm lý của cô trở nên sợ yêu thương, sợ đối mặt. Cô sợ phải nhìn thấy con trai, sợ phải ở bên chăm sóc nó, sợ phải yêu nó…chỉ vì cô sợ sẽ một lần nữa mất đi Bảo, có lẽ cô sẽ không thể sống được. Thà rằng đừng yêu, thà rằng đừng ở bên cạnh, có lẽ lúc mất đi rồi sẽ không đau đớn như vậy.
“Bảo, không được làm phiền mẹ!” Dũng thất vọng khi nhìn biểu cảm của Phượng khi thấy Bảo. Đến con trai cô ấy cũng sợ phải đối mặt sao?
“Bố đại ca….” Bảo dài giọng.
“Con ra ngoài với bà nội đi, bố muốn nói chuyện với mẹ!”
“Phượng, anh muốn nói chuyện với em!” Trần Dũng nghiêm túc nói. Phượng chỉ hơi nhìn hắn, ý muốn bảo rằng hắn nói gì thì mau nói đi.
“Chuyện ly hôn…anh nghĩ lại rồi, chúng ta đã ở bên nhau hơn 20 năm. Bây giờ em gặp tình cảnh như thế này, anh không thể bỏ mặc em được!”
“Chỉ vì tôi gặp tình cảnh như thế này? Anh thương hại tôi sao?”
“Phượng, đó không phải sự thương hại, đó là trách nhiệm giữa vợ chồng. Nếu chẳng may anh bị như em, em cũng sẽ bỏ anh sao?”
“Tôi chưa bao giờ có ý nghĩ ly hôn với anh!”
Trần Dũng im lặng.
“Dũng…anh yêu tôi không?”
“Anh…có, anh yêu em!” Trần Dũng mím môi trả lời.
“Đừng hối hận, tôi sẽ - không bao giờ rời xa anh, tôi sẽ ở bên cạnh anh, hành hạ anh cho đến chết!” Phượng nở nụ cười mỉa mai, kiên định nói.
“Được!”
“Quên cô ta đi, nếu đã không ly hôn, tôi sẽ không để cho anh tơ tưởng đến người đàn bà khác đâu!”
Trần Dũng lái xe trở về nhà, hắn vô thức lái đến căn hộ chung cư mà mình sắp xếp cho Thư Lê đến ở. Đúng lúc Thư Lê đang lững thững bước ra ngoài tản bộ.
Trần Dũng nhìn theo bong cô. Cô rất gầy, cô đã không còn là Thư Lê của những ngày tháng bị Hoàng rời bỏ, tâm hồn cô cũng không còn non nớt, yếu đuối như lúc đó. Cô ấy đã trở thành Thư Lê mạnh mẽ, Thư Lê trưởng thành. Cô ấy đã có thể tự tin vững bước trên đôi chân của mình mà không cần hắn nữa rồi. Hắn chỉ là một tên tội đồ đã mang đến cho Thư Lê những đau đớn, bất hạnh một lần nữa. Hắn trách Hoàng là kẻ phụ bạc, vậy hắn có khác gì Hoàng đâu?
Hoàng rũ bỏ Thư Lê vì Diễm, hắn cũng rũ bỏ cô vì Phượng, vì tình nghĩa vợ chồng hơn 20 năm.
Hoàng cướp đi con trai cô, vợ hắn cùng vì hắn mà làm mất đi đứa con còn chưa chào đời của cô.
Hắn và Hoàng, những tưởng khác nhau nhưng cũng chỉ là hai người đàn ông ích kỷ, chỉ ở bên cô khi cần, khi có người đàn bà khác xuất hiện thì nhẫn tâm vứt bỏ Thư Lê!
Hắn – cũng chỉ là thứ đàn ông ích kỷ!
Trần Dũng châm một điếu thuốc, rít một hơi thật dài. Hắn từng muốn ly hôn với Phượng, từng muốn giúp đỡ Thư Lê, sau đó từng bước tiếp cận cô, ở bên cạnh cô, khiến cô một lần nữa ở bên cạnh hắn, dựa vào hắn vô lo vô nghĩ, để cho hắn bao bọc cô cả đời. Hắn cũng từng trách mình đã bỏ qua hơn 20 năm tình nghĩa với Phượng, nhưng hắn biết giữa hắn và Phượng đã có hố sâu ngăn cách rất lớn, không bao giờ có thể nối lại. Đó là gã nhân tình ở bên cô suốt những tháng ngày tại London, đó là đứa con của hắn mà Phượng dung mưu khiến nó mất đi, đó là những khoảng cách mà 8 tháng 21 ngày xa nhau, chính Phượng đã tự tay đẩy mình rời xa hắn… Hắn những tưởng hắn và Phượng có thể tách khỏi nhau, sống cuộc sống độc lập không có nhau. Hắn đã không thể mang đến cho Phượng hạnh phúc, Phượng cũng vậy, không còn là người con gái khiến hắn mặt đỏ tim đập mỗi khi nhìn thấy. Vậy thì bọn họ nên buông tha lẫn nhau, trao cho nhau cơ hội tìm hạnh phúc mới. Nhưng rồi tai nạn xảy ra, Phượng trở thành kẻ tàn phế,hắn không thể nhẫn tâm bỏ mặc cô ấy để vui thú bên Thư Lê được. Như vậy hắn chỉ là kẻ độc ác, vô trách nhiệm, thậm chí hắn sẽ không thể nhìn mặt con trai hắn nếu hắn là Thư Lê, kiếp này anh nợ em, hẹn kiếp sau anh sẽ trả lại tất cả!
Trần Dũng lái xe phóng vút đi…
Phượng đã ổn định hơn nên được chỉ định trở về nhà. Cô được Trần Dũng bế lên chiếc Ranger Rover màu trắng, chợt thấp thoáng thấy bong dáng đẹp đến ngạo nghễ của Pete trong ánh chiều tà.
Hắn đứng im lặng nhìn cô, cũng giống như tất cả các buổi chiều, hắn vẫn thường ngồi lặng lẽ bên cô vậy. Hắn muốn gì ở cô? Cô không còn nhan sắc…cô là kẻ tàn phế. Hiện giờ cô là kẻ đáng thương, phải sống dựa vào sự thương hại, dựa trên trách nhiệm của kẻ làm chồng là Dũng. Cô có tư cách để hắn ngồi nhìn cô mỗi chiều hay sao? Hay là hắn cũng đang thương hại cô, bạn tình của hắn?
Trần Dũng thoáng nhìn Pete qua gương chiếu hậu, trong lòng hắn không nổi lên những đợt sóng ghen tuông hay giận dữ, chỉ cảm thấy…người đàn ông này, có lẽ hắn đã yêu vợ mình mất rồi!
“Em ăn cháo nhé!”
“Nếu đi vệ sinh thì rung chuông, anh sẽ bế em vào trong đó!”
“Nếu cảm thấy khó chịu ở đâu thì nói với anh, anh sẽ đưa em vào viện!”
Phượng nghe những lời ân cần của Dũng hàng ngày, nhưng lạ thay, cô không cảm thấy vui sướng, hạnh phúc nữa. Vì sao thế? Chẳng lẽ cô không còn yêu hắn sao? Hay đơn giản cô biết những cử chỉ chăm lo, quan tâm, ân cần ấy dành cho cô đơn thuần xuất phát từ 2 từ “trách nhiệm”, sâu thẳm trong lòng người đàn ông ấy đã không còn hình bong của cô, mà thay vào đó là một người phụ nữ khác?
“Anh Dũng, Thư Lê đã rời khỏi chung cư, tới căn hộ trên đường Nghi Tàm mà Hoàng chuyển tên sổ đỏ cho cô ấy. Trong sổ tiết kiệm đứng tên Thư Lê cũng có hơn một tỷ…hình như đó là những gì hắn bù đắp cho Thư Lê!”
“Cô ấy và hắn…sẽ tái hợp sao?” Trần Dũng khó nhọc hỏi.
“Vũ này…” Trần Dũng chợt giật giọng gọi “Cậu hãy hết sức giúp đỡ Thư Lê trong cuộc sống. Tôi nợ cô ấy! Nhưng những gì lien quan đến cô ấy, cậu không cần phải báo lại với tôi. Tôi và Phượng…”
Vũ im lặng gật đầu, ánh mắt hắn lộ rõ vẻ xấu hổ. Trước đây Trần Dũng tin tưởng hắn như vậy, nhưng hắn tiếp tay cùng Phượng hãm hại Thư Lê, vợ hắn lại khiến cô sảy thai. Hắn đã không còn đủ năng lực để được tin dung, nhưng Trần Dũng vẫn sử dụng hắn, còn cho hắn vay tiền để đưa con gái sang Sing chữa bệnh.
Trần Dũng nói “Tôi không giúp con gái cậu mà tôi giúp cậu. Số tiền này, kể cả là cả đời cậu, đời con cậu…cũng phải trả hết cho tôi. Cậu nên nhớ tính mạng được đánh đổi trên tính mạng của người khác là nghiệp chướng, con cậu nếu biết mẹ nó từng như vậy sẽ không vui đâu!”
Vũ nắm chặt tay, cả đời này hắn sẽ không gặp được ai tốt như Dũng, cũng sẽ không có ai mà hắn nguyện đem tính mạng của mình ra để đánh đổi như anh ấy. Và Thư Lê, gia đình hắn nợ cô, sẽ hết sức mình trả mối nghiệp này!
Thư Lê tới căn nhà ở Nghi Tàm mà Hoàng sang tên cho cô, kiếm một công việc kiểm ngân tại siêu thị. Cuộc sống khá an nhàn khiến cô tha thiết muốn đón bé Lương về nuôi, nhưng Hoàng nói rằng bố mẹ hắn không đồng ý, hắn sẽ tạo điều kiện một tuấn 3 ngày bé Lương ở với cô, 4 ngày còn lại ở nhà nội.
Đối với Thư Lê, như vậy là tốt rồi. Dẫu sao cô cũng không phải người tài giỏi, mang đến cuộc sống đầy đủ nhất cho bé Lương là việc cô không thể làm.
Nghe nói Hoàng đã bắt đầu hẹn hò trở lại. Cũng phải, hắn đẹp trai, phong độ, giàu có, độc thân…hắn chỉ thiếu một người vợ thôi!
Nghe hắn kể, cô chỉ cười chúc mừng hắn. Hoàng nói đùa “Anh vẫn cho em một cơ hội đấy, nghĩ kỹ lại đi trước khi anh tìm được một cô bạn gái xinh đẹp!”
Thư Lê mỉm cười, từ bao giờ cô không còn cảm giác ghen tuông khi thấy chồng mình tuyên bố “cùng người phụ nữ khác”, có lẽ là bởi cô không còn yêu, cũng không còn hận hắn nữa rồi. Quá khứ kia, đã là quá khứ rồi xin hãy để cho nó qua đi…
“Cùng anh đi siêu thị chọn vài món nhé, hôm nay bạn gái anh sang chơi, anh muốn trổ tài nấu nướng!” Hoàng năn nỉ.
“Nếu cô ấy biết anh đi cùng vợ cũ có lẽ sẽ không vui đâu!” Thư Lê lắc đầu.
“Đi mà…giúp anh đi…quả thực anh không biết phải làm món gì, phải bắt đầu từ đâu. Xin em đấy, cô ấy sẽ không biết đâu!”
Thư Lê mủi lòng.
Cả ba người bọn họ vào siêu thị mua một ít thức ăn, Thư Lê chỉ trỏ, Hoàng nhặt nhạnh, bé Lương tỏ vẻ hạnh phúc, vui sướng như chưa bao giờ vui như vậy. Trông họ - giống như một gia đình!
Trần Dũng lạnh lung đứng từ xa nhìn bọn họ. Vì sao lại bắt gặp cảnh này? Vì sao tim hắn lại đau như vậy. Hắn vô thức lững thứng bước theo ba người kia…
“Mẹ à, chú kia cứ nhìn chằm chằm mẹ. Con sợ!” Bé Lương thấp giọng chỉ. Thư Lê giật mình nhận ra đó là Dũng, sắc mặt của Hoàng thì hơi đỏ lên. Gã đàn ông bội bạc, vậy mà vẫn xuất hiện trước mặt bọn họ sao?
Biết bị phát hiện, Trần Dũng hiên ngang bước lại gần, tự tin mở lời “Xin chào, tình cờ quá!”
“Tôi nghĩ chẳng phải là tình cờ, có lẽ anh đây đã đi theo chúng tôi một lúc rồi phải không?” Hoàng mỉa mai.
Thư Lê kéo tay hắn. Im lặng cúi đầu.
“Tôi chỉ muốn biết kẻ phụ bạc như anh làm cách nào khiến Thư Lê quay trở lại bên mình. Là sổ đỏ? Hay sổ tiết kiệm?” Trần Dũng mất bình tĩnh, đả kích.
“Anh điều tra chúng tôi?” Hoàng thốt lên.
“Điều mà Trần Dũng muốn, chẳng có gì là không thể không biết!”
“Chẳng liên quan gì đến anh!” Hoàng gằn giọng.
“Chị Phượng…sao rồi?” Thư Lê nhỏ giọng hỏi. Qua Vũ, cô biết rằng Trần Dũng và Phượng sẽ không ly hôn, bởi Phượng mới gặp tai nạn rất thảm. Cô từng hy vọng, dù rằng đã cố nén cái hy vọng ấy đi rất, rất nhiều lần, vì biết hy vọng ấy là sai trái, rằng sau khi ly hôn Phượng, Trần Dũng có thể hay không để ý một chút tới cô… Thậm chí trong mơ cô cũng thấy cảnh Phượng xách vali rời khỏi nhà Dũng, còn hắn – nhìn cô âu yếm. Nhưng thực tại là thực tại, không phải giống như một giấc mơ. Hắn và Phượng không ly hôn, hắn cũng chẳng bao giờ để ý, dù là một chút tới cô nữa. Tình yêu của cô với hắn là sai trái, đau khổ cô phải chịu cũng là nghiệp chướng vì đã chen chân vào hạnh phúc gia đình người khác. Là cô sai, tất cả là do cô… Cô đã chết tâm rồi, thực sự chết tâm rồi. Đùng bao giờ hy vọng giấc mơ trở thành sự thực, vì mơ chỉ là mơ thôi!
“Cô ấy đang bình phục!” Trần Dũng bình tĩnh nói.
Thư Lê gật đầu “Vậy là tốt, chúng tôi đi đây!”
Cô quay sang Hoàng, làm một cử chỉ khoác tay thân mật “Anh, chúng ta đi!”
Hoàng hơi cứng người vì hành động của Thư Lê, nhưng hắn không phản ứng mà chỉ bình tĩnh phối hợp, thản nhiên bước đi.
“Bố mẹ…chúng ta về nấu cơm đi…” Bé Lương ngây thơ nói.
Trần Dũng im lặng đứng nhìn Hoàng và Thư Lê cùng bé Lương sánh bước bên nhau, trong lòng nổi lên một cơn đau dữ dội. Thì ra yêu là như vậy, không phải cứ nhìn người mình yêu hạnh phúc tức là mình sẽ hạnh phúc. Giả dối, tất cả chỉ là giả dối lừa mình dối người. Yêu chính là đau khổ, ghen tuông khi nhìn người mình yêu hạnh phúc bên người khác. Hắn đang ghen, ghen dữ dội!
Trần Dũng ngà ngà say, hắn vô thức lái xe tới nơi Vũ vô tình đọc địa chỉ, căn nhà mà Hoàng sang tên cho Thư Lê. Hắn thầy cô mang thùng ra ngoài đổ rác, trước cửa không có chiếc Camry đen của Hoàng. Hắn không có nhà? Hay hai người bọn họ chưa chính thức trở lại với nhau?
Trong lòng Trần Dũng lại nổi lên một trận ghen tuông đến đau đớn. Vậy mà hắn để cho cô quay trở lại với người đàn ông ấy. Hắn – đau lòng. Hắn - tức giận.
Kính coong!
Thư Lê chạy ra mở cửa, nghi hoặc. Hôm nay không phải ngày Hoàng đưa bé Lương tới, vậy thì ai đến vào giờ này? Đã 9h rồi.
Trần Dũng uể oải đứng dựa vào cửa nhìn Thư Lê trố mắt nhìn mình, cười cười “Chào em…chồng em không có nhà chứ?”
“Dũng, anh say à?” Thư Lê hốt hoảng.
“Anh say ư? Phải…chỉ là vài cốc rượu mà đã say rồi. Tửu lượng kém thật. Em có thể mời anh vào nhà, pha cho anh một cốc nước chanh giải rượu không?”
Thư Lê ngập ngừng nhìn hắn. Quả thực cô không muốn hắn và cô có thêm mối lien hệ nào nữa!
“Nếu em thấy phiền thì anh trở về vậy…” Trần Dũng lắc đầu “Không khéo ngày mai lại có thêm một chiếc ô tô phi xuống từ cầu vượt…” Hắn thì thầm.
“Vào đi!” Thư Lê gằn giọng. Hắn lại đánh vào điểm yếu của cô, cô không thể nhẫn tâm nhìn hắn say sưa lái xe được.
Nhìn Thư Lê pha nước chanh cho Trần Dũng, hắn nhớ lại những lần phải đi tiếp khách, cô cũng chờ hắn trở về rồi pha nước chanh cho hắn.
Phượng chưa bao giờ pha nước cho hắn, cô chỉ sai giúp việc làm. Nhưng với Thư Lê, cô ấy từng nói với hắn “Không gì bằng nước uống hay đồ ăn chính tay người vợ pha cho chồng, bởi vậy trước đây em thường thức đợi Hoàng trở về để pha nước chanh cho hắn!”
Lúc ấy hắn nói “Tên Hoàng đó thật ngốc vì để mất một báu vật như em!”
Bây giờ cô cũng đang pha nước chanh cho hắn, nhưng hắn mới là kẻ ngốc. Hắn ngốc vì không thể ở bên cạnh cô, để cô pha nước chanh cho hắn cả đời.
“Của anh đây. Uống rồi trở về đi, chị ấy sẽ lo…” Thư Lê đặt cốc nước xuống bàn rồi quay người đi.
Hắn chợt kéo cô lại, ôm cô vào lòng, hít hà mùi hương trên cơ thể cô.
“Này…buông ra…buông ra…” Thư Lê giãy dụa trong lòng hắn.
“Anh thực sự rất nhớ em. Anh mơ thấy em hàng đêm…nhưng không thể chạm vào em!”
“Anh say rồi…buông tôi ra…” Thư Lê giãy dụa tới phát khóc.
“Anh không say…thực sự anh rất nhớ em!” Hắn vừa nói vừa đặt môi lên môi cô, mạnh mẽ xâm lấn, mạnh mẽ cường bạo cô. Hắn yêu người con gái này tới phát điên, nhớ cô đến phát điên, nhưng cô lại trở về với chồng cũ, còn hắn thì không thể ly hôn với vợ. Bọn họ là không thể sao?
Thư Lê khóc, cô cố giãy dụa khỏi hắn nhưng không thể. Cơ thể này, tâm trí này, từng tấc, từng thớ thịt, thuộc về hắn. Chúng phản ứng với hắn, khao khát hắn.
“Xin anh…đừng tiếp tục…” Thư Lê giãy dụa yếu ớt khi môi Dũng đặt lên cổ cô, tay hắn luồn vào trong áo của cô xoa nắn.
“Im nào…anh thực sự rất nhớ em…”
Trong nhà bếp dần dần nóng lên, những tiếng rên rỉ lẫn tiếng khóc đầy kích tình tràn ngập mùi hương ám muội.
7h sáng, Trần Dũng bình tĩnh lái xe trở về nhà. Đêm qua hắn không biết vì sao mình lại cường bạo Thư Lê, nhưng hắn nhớ từng chi tiết, từng chi tiết. Hắn say nhưng không đến mức mất kiểm soát, vậy mà hắn lại cưỡng bức cô ấy, là bản năng trong cơ thể hắn thúc ép hắn sao? Hắn đập mạnh vào vô lăng, Trần Dũng, mày điên rồi, mày không thể tiếp tục làm khổ cô ấy.
Phượng thơ thẩn nhìn vào màn hình điện thoại. 48 ngày kể từ khi cô rời viện, ngày nào cô cũng nhận được một tin nhắn vào lúc 7h sáng với một nội dung duy nhất “I’m waiting you, Cherry!” Là hắn, là Pete. Hắn chưa rời khỏi Việt sao? Hắn muốn gì ở cô?
Cô rung động sao? Cô yêu hắn sao? Vì sao hôm nay không nhận được tin nhắn của hắn, cô lại hoảng hốt, lo sợ đến vậy? Hắn từ bỏ cô, hay hắn đã gặp chuyện gì? Cô kiềm chế lòng mình không nhấc điện thoại gọi cho hắn…tới mức tay trái cắm chặt móng vào tay phải mà không biết đau.
Nhìn người đàn ông phờ phạc, là chồng mình, bước vào phòng ngủ. Phượng chợt thấy bình thản. Cô có thể đoán ra đêm hôm qua hắn ở đâu. Dù không phải là người phụ nữ đó, nhưng chắc hẳn là một người phụ nữ khác. Nhưng cô không còn ghen tuông, không còn muốn chiếm đoạt nữa. Trải qua một lần sinh tử cận kề, cô chợt nhận một điều. Cuộc sống vốn không chỉ dựa trên trách nhiệm mà còn dựa trên cảm xúc. Hết yêu là hết yêu, càng gò bó, càng trói buộc nhau, cô càng cảm thấy mình yếu đuối, thất bại, càng nhìn khuôn mặt của Trần Dũng, cô càng cảm thấy hắn chỉ thương hại mình. Hai người sống cạnh nhau, đồng sang dị mộng, đó không phải cuộc sống mà người phụ nữ mạnh mẽ như cô mong muốn. Cô muốn sống dựa trên chính đôi chân của mình. Tuy giờ chân cô chưa lành, nhưng cô tin rằng, một ngày nào đó không xa, cô sẽ tiếp tục bước đi bằng chính bản thân cô!
“Dũng…chúng ta ly hôn đi!”
Pete đợi Phượng ngoài cửa tòa án, chờ cô cầm được phán quyết ly hôn của tòa án, sẽ cùng cô sang Anh tập vật lý trị liệu cho đôi chân và thay da nơi vùng mặt bị bỏng.
Ngày ấy, Phượng quyết định ly hôn với Trần Dũng, bỏ mặc sự ngạc nhiên tột độ của hắn, bỏ lại Bảo cho hắn chăm sóc.
Cô gọi cho Pete, gọi tới 46 cuộc thì hắn nghe máy.
“Anh không nhắn tin cho em!”
“Anh chờ em gọi điện cho anh!”
“Anh chờ được rồi đấy!” Phượng mỉm cười.
Có những thứ tình cảm không phải đảm bảo bằng lời nói, bằng lời hứa chân thành hay một lời cầu hôn lãng mạn, sự chứng kiến của mục sư trước Chúa. Pete từng là một người đàn ông lăng nhăng, nhưng hắn chưa từng đi tới nửa vòng trái đất chỉ để quan hệ với một người đàn bà mà hắn thích, trừ Phượng. Hắn không dám khẳng định mình yêu Phượng, nhưng hắn lại dám khẳng định, hắn sẽ ở bên cạnh cô, miễn là cô cần hắn, miễn là cô còn muốn hắn. Bản thân hắn không dám hứa hẹn một tương lai vững chắc với cô vì hắn không dám hứa cái gì hắn không chắc chắn làm được, hắn không muốn cho cô hy vọng. Lòng người, tình cảm…là thứ dễ thay đổi nhất, hắn yêu thích sự mạnh mẽ của Phượng nhưng hắn không dám chắc sau này hắn không yêu thích ai hơn cô ấy. Bởi vậy, hắn cảm thấy mình không đủ tư cách chen chân vào mối quan hệ giữa cô ấy và chồng, hắn chỉ đơn giản muốn làm tình nhân của cô.
Cho đến khi nhìn Phượng nằm trên giường bệnh, sự sống mong manh giữa hai đường sinh - tử, hắn chợt nhận ra: Đời này kiếp này, hắn sẽ không thể rung động với ai nhiều như thế, sẽ không thể bật khóc khi sợ mất người đàn bà nào đó, trừ mẹ và con gái hắn.
Phượng mỉm cười đẩy xe lăn tới bên Pete, hắn bế cô lên ô tô, vuốt má cô trìu mến “Đi nào, tới cùng anh nhé. Sau này dù đi tới cùng trời cuối đất, anh cũng sẽ đưa em đi!”
“Được!” Phượng hạnh phúc trả lời. Đối với cô, sự an toàn không quan trọng bằng một giây phút sống thật với bản thân, sống hết mình. Có lẽ con người khi trải qua một lần sinh tử mới nhận ra giá trị của cuộc sống!
Cầm trong tay tờ phán quyết ly hôn, đứng nhìn vợ cũ của mình hạnh phúc, Trần Dũng cảm thấy nhẹ lòng. Hắn đã không còn nữa cảm giác tội lỗi với Phượng. Cô ấy hạnh phúc rồi, hắn cũng phải đi tìm hạnh phúc thôi!
Kính coong!
Kính coong!
Kính coong!
Trần Dũng cầm tờ phán quyết ly hôn trong tay, sốt ruột bấm chuông. Hắn nóng lòng muốn cho cô biết hắn và Phượng đã ly hôn rồi, cô ấy đã hạnh phúc rồi, kể từ nay Thư Lê và hắn sẽ đàng hoàng ở bên nhau, đàng hoàng yêu nhau. Hắn sẽ có thể bảo vệ cô, để cho cô dựa vào vai hắn cả đời!
“Anh này, đừng bấm chuông nữa!” Một người phụ nữ trung niên phúc hậu xuất hiện “Cô gái ở nhà này đã bán nhà sang nước ngoài rồi!”
“Sang nước ngoài?” Trần Dũng hoảng hốt hỏi lại.
“Phải, từ 2 tháng trước đã rời đi, sau đó ngôi nhà này được rao bán, chủ mới cũng đã nhận nhà rồi nhưng người ta chưa dọn đến ở!”
2 tháng, là thời gian mà hắn tìm đến Thư Lê cưỡng ép cô. Ngay sau đó cô ấy rời đi sao? Trở về với Hoàng sao? Trần Dũng mím môi.
“Vũ…cậu điều tra cho tôi Thư Lê đi đâu, có phải cô ấy đã trở về với chồng không?”
“Không phải đâu, anh Vũ. 2 tuần trước Hoàng đã đính hôn với con gái phó tổng bên dầu khí, Thư Lê có lẽ không trở về bên anh ta đâu!”
“Vậy cô ấy đi đâu được?”
“2 ngày trước Thư Lê đã bay sang Úc rồi, hình như Hoàng nhờ mối quan hệ bên đó bảo lãnh cô ấy sang đó…”
“Sao cậu không nói cho tôi biết?” Trần Dũng gầm lên.
“Anh Dũng, anh quên sao? Chính anh dặn tôi không được nói thông tin về Thư Lê cho anh biết mà!” Vũ vô tội nói “À mà phải nói cho anh điều này mới được. Trước khi sang Úc 1 tuần, Thư Lê có đến viện sản khám thai. Hình như cô ấy đang mang thai…”
Cô ấy đang mang thai? Nếu là con của Hoàng thì có lẽ hắn sẽ tái hợp với Thư Lê, nhưng đây hắn lại lấy người con gái khác. Vậy đứa bé đó…là con của hắn sao? Trần Dũng nắm chặt bàn tay.
6 năm, suốt 6 năm Trần Dũng từ Việt bay sang Úc nhiều lần, tìm kiếm khắp nơi. Từ Sydney đến,,,..v..v..hắn đã tìm kiếm hết rồi. Nhưng Úc không phải Việt, nơi đây hắn chẳng là gì cả, tìm người lại càng khó khăn.
Từ một người đàn ông đẹp trai, phong độ, Trần Dũng già đi nhiều, mái tóc cũng đã xuất hiện một vài điểm bạc, đôi môi không còn nữa nụ cười tươi rói đến xuất thần.
“Em ác quá, trở về đi. Anh ta vì tìm kiếm em cũng cực khổ nhiều rồi, còn già và xấu đi nữa. Giờ đứng cạnh anh thì sao so sánh được…”
“6 năm. Vậy có hơi ít không?”
“Anh ấy…già rồi! Em hãy cho anh ta một cơ hội!”
Thư Lê mỉm cười, phải, đã đến lúc trở về rồi.
“Bảo Anh, Bảo Ngọc!” Thư Lê cất giọng gọi hai đứa nhóc, một trai một gái, giống nhau như đúc “Chúng ta trở về Việt tìm bố con nhé!”
“Vâng!” Hai cái miệng chúm chím cùng nhau thốt lên.
“Người này là bố này!” Bé trai sinh đôi nói với bé gái, một tay nắm tay em, một tay kéo kéo ống quần Trần Dũng.
Hắn ngạc nhiên nhìn một đôi trẻ con giống nhau như đúc, mà kỳ lạ có điểm gì đó quen quen, đang tròn xoe mắt nhìn hắn.
“Các cháu là ai?”
“Con là con của bố mà!” Hai đứa bé đồng thanh đáp “Mẹ hay cho con xem ảnh bố trên facebook!”
Đúng rồi!
Đúng rồi!
Hai đứa trẻ này rất giống Thư Lê, nhất là đôi mắt, đôi mắt tinh khiết không vẩn đục.
Vậy…chúng chính là con của hắn? Chúng gọi hắn là bố? Thư Lê đâu rồi?
“Hai con tên gì? Mẹ con đâu?” Trần Dũng kích động hỏi.
“Con là Bảo Anh, em con là Bảo Ngọc!” Bé trai chững chạc nói “Mẹ con nói cho bọn con đến tìm bố, sau đó mẹ lái xe đi rồi!”
“Thư Lê…” Trần Dũng hét lên.
“Thư Lê…em ở đâu!”
“Mẹ vừa lái xe đi rồi, bố này ngốc thật, em muốn đổi bố!” Bảo Ngọc nhõng nhẽo nói.
“Nào, vớ vẩn, ai cho đổi mà đổi. Hai đứa vào đây gặp bà nội nhé!”
Hai đứa trẻ ở nhà Trần Dũng 2 ngày, Thư Lê cũng không xuất hiện khiến hắn hết sức sốt ruột, đi tới đi lui. Kỳ lạ là hai đứa trẻ rất ngoan, rất quấn bà nội cùng anh Bảo mà không khóc lóc hay vòi vĩnh mẹ, dù chúng mới 5 tuổi. Phải chăng việc giáo dục trẻ từ nhỏ tại nước ngoài đã dạy cho hai đứa có tính độc lập?
Bảo khá lạ lẫm vì “tự dưng” mình có hai đứa em, còn bà Loan thì vui mừng khôn xiết. Nhìn hai đứa trẻ này, giống Trần Dũng như đúc, chỉ duy có đôi mắt là của mẹ chúng, đôi mắt tinh khiết, thánh thiện.
“Mẹ, con đến công ty có việc gấp. Nếu Thư Lê đến thì gọi ngay cho con!”
Tối hôm đấy, Trần Dũng trở về nhà muộn. Mẹ hắn không gọi điện, chắc hẳn Thư Lê chưa tới tìm hắn.
Hắn uể oải bước vào phòng ngủ, trong phòng tối om. Hắn nằm vật xuống giường, chưa kịp thay quần áo, chưa kịp bật đèn.
Chợt hắn nhận ra bên cạnh mình có hơi ấm, một cơ thể mềm mại như không xương chồm lên người hắn.
“Dũng…em về rồi!”
Hắn vồ lấy cô, bao nhiêu tích tụ trong lòng dâng trào, hắn chợt bật khóc “Em đã đi đâu…anh tìm em suốt 6 năm nay…em đã đi đâu…”
“Em đi đến nơi thử thách tình yêu của chúng ta!”
“Em đi thế đã đủ chưa? Đã đủ thử thách chưa? Nói đi…em xấu lắm…xấu lắm…”
“Này…anh khóc đấy à? Sao em thấy ướt ướt?”
“Vớ vẩn. Là…mồ hôi đấy!” Trần Dũng phân trần “Nói đi, nói xem trở về Việt vì sao lại không tới tìm anh luôn? Vì sao để cho hai đứa kia về trước? Em thăm dò phải không?”
“Hahaa…” Thư Lê bật cười khanh khách “Em cho thám tử tới thăm dò, nếu chúng đồng ý em sẽ chấp nhận anh làm bố của chúng!”
“Còn nếu không?”
“Em sẽ cho chúng đổi bố khác!”
“Em dám?” Hắn đè lên người cô, cắn mạnh vào cổ cô.
“Dũng, có một câu anh còn chưa nói với em!”
“Anh yêu em!”
HOÀN
Ái Tình Ái Tình - Linh Nghiêm