He fed his spirit with the bread of books.

Edwin Markham

Download ebooks
Ebook "Ai Mới Là Siêu Quậy"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: nhok26
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 25 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1016 / 4
Cập nhật: 2017-09-25 04:48:21 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 15: Hiểu Nhau
ô ấy bị đau bụng do ngộ độc thực phẩm, cô đã gọi xe cấp cứu đến rồi, em đã gọi cho người nhà cô bé biết chưa– Cô y tá viên hiền lành nói với Ken sau khi đã khám xong cho Ngọc Linh.
-Ngộ độc thực phẩm í hả?? – Ken căng mắt lên, làm anh khiếp vía. Sau đó thì Ngọc Băng và Devil cũng đến và cùng đưa Ngọc Linh vào bệnh viện xúc ruột:
-Linh, mày tỉnh rồi à – Ngọc Băng đang ngồi nhìn ra cửa sổ thì nghe thấy tiếng cử động quay lại thì thấy Linh đã tỉnh, đang cựa quậy, tỏ ý khó chịu.
-Ừm – Ngọc Linh ôm cái bụng trống rỗng khó chịu, sau khi tỉnh lại được 1 hồi thì cô mới xác định được mình đang ở bệnh viện và ý thức được có chuyện gì xảy ra, cô nhìn xung quanh nhưng chẵng thấy ai ngoài Ngọc Băng, Ken cũng không thấy, cô lại buồn.
-Bọn kia đi ăn hết rồi, từ sáng tới giờ tụi nó lo ày quá nên có đứa nào ăn được cái gì đâu – Ngọc Băng như hiểu ý, nói và ôm cái bụng tỏ vẻ như tội nghiệp lắm.
-Ờ, mà tao bị gì mà lúc đó tao đau bụng dữ zậy mày – Ngọc Linh hỏi sang chuyện khác.
-Mày bị ngộ độc thực phẩm – Ngọc Băng tựa đầu vào sau ghế. -Ngộ độc thực phẩm í hả – Ngọc Linh ngạc nhiên nhớ lại những gì mình đã ăn vào buổi sáng ở can teen trường.
-Ừ – Ngọc Băng đáp.
-Hic, khổ thân tao quá, mày ăn gì chưa mà nhìn bơ phờ dữ zậy – Ngọc Linh để ý con bạn hỏi.
-Chưa, sao tao dám bỏ mày ở đây 1 mình mà đi ăn chứ – Ngọc Băng trả lời vẻ mặt tỏ ra như mình là 1 người cao cả.
-Xì, ớn chưa, mày đói thì đi ăn đi tao không sao đâu – Ngọc Linh cười.
-Thôi, tao ở đây với mày, tao gửi bọn kia mua dùm tao luôn rồi. -Trời tao tưởng mày tốt lắm, ăn không zô chứ, ai zè – Ngọc linh bĩu môi cười. Ngọc Băng còn chưa kịp biện minh thì óc tiếng mở cửa Ken với Devil, han yu đi vào.
-Tỉnh rồi à – Devil hỏi, trên tay còn xách 1 hộp cơm với 1 bịch cháo.
-Ừ – Ngọc Linh gật đầu cười,mắt bắt đầu lăm le bịt cháo.
-NÈ, bị ngộ độc chưa sợ hay sao mà còn ham ăn zậy hả – Ken hỏi như trêu chọc.
-Nè, tao ham ăn hồi nào mày – Ngọc Linh tức giận quát mắng.
-Ừ, không tham ăn mà mắt cứ dán vào bịt cháo – Ken được thể trêu chọc luôn.
-Hứ, mày có biết tao là bệnh nhân không hả, đói gần chết luôn rồi nè, ở đó mà,… – Ngọc linh bắt đầu xì khói, Ken lúc nào cũng thích trêu chọc người khác.
-Mày mà bệnh nhân, ừ bệnh nhân mà hét cỡ đó, muốn banh cả bệnh viện người ta – Ken cười nói.
-Mày… -Thôi thôi được rồi ai đói thì ăn, khõi cãi, mệt – Ngọc Băng dựt lấy bịch đồ ăn đưa cho Ngọc Linh bịch cháo và ăn cơm hộp tự nhiên.
-Ơ, ở đây toàn heo nái hay sao í – Ken chế giễu khi thấy 2 người đang ăn khí thế.
-Heo nái cái đầu mày í, tao mà heo nái chắc mày là lợn đực – Ngọc Băng đá đểu lại 1 câu.
-Hừm – Ken tức xì khói.
-Để yên cho tụi tao ăn không thì tụi mày chuẩn bị đồ đạc đi tây thiên là vừa – Ngọc lInh vừa húp vừa liếc xéo Ken 1 cái muốn cháy lông mày.
-Dạ, em sợ quá – Ken giả vờ chắp tay như sợ thật.
-Thôi, tụi mình ra ngoài để tụi nó ăn không thì tụi nó không sặc chết thì cũng tức chết – Han Yu xin can lôi 2 thằng ra ngoài.
-Đúng rồi đó, đi đi – 2 đứa con gái cùng đồng thanh, làm mấy anh chàng hơi tự ái, đi 1 mạch luôn. Ăn xong mà bọn con trai vẫn chưa quay lại, Ngọc Băng lại bắt đầu khơi chuyện.
-Linh, hình như tao thấy bọn mình vẫn chưa hiểu nhau lắm hay sao í – Ngọc Băng nói, mặt hơi buồn buồn.
-Sao mấy lại nói thế, dù thế nào tao vẫn xem mày và cả Ha RA nữa là bạn tốt nhất của tao – Ngọc Linh cười, 1 nụ cười gượng,lòng cô buồn, buồn lắm nhưng không phải là chuyện của Ngọc Băng.
-Nhưng tao thấy tao sao sao í, hình như lúc trước cũng vì tao Ha Ra mới buồn và bỏ đi, tao nhớ HA Ra quá mày ơi – Ngọc Băng rưng rưng như sắp khóc.
-Mày làm như tao không nhớ vậy, hơi zà. Hai đứa rơi vào trầm tư mỗi người có 1 suy nghĩ riêng, chuyện buồn, chuyện vui ai cũng có chuyện để nghĩ và họ cũng có điều thầm kín của mình chỉ mỗi chỉ mỗi họ biết và suy nghĩ….
-HÙuuuuuu – Ở ngoài cửa tự nhiên xuât hiện 3 bóng người trong lặng lẽ làm 2 đứa giật mình.
-Tụi mày điên à, đây là bệnh viện tao là bệnh nhân đó,hù kiểu đó có ngày đứng tim chết đó – Ngọc Băng vuốt vuốt ngực càu nhàu.
-Xì, đồ nhát gan, có vậy mà cũng giật mình – Ken với Devil bĩu môi trêu chỉ có Han Yu là mím môi cười nhẹ.
-Nhát gan kệ tao, ảnh hưởng gi đến kinh tế nhà mày à – Ngọc Lin bắt đầu bức xúc.
-Thôi thôi bình tĩnh nào, tụi mày làm gì mà ngồi im re tụi tao zô mà cũng không biết zậy – Han Yu xoa dịu không khí nói.
-Làm gi đâu, tự nhiên thích ngồi tự kỉ zậy đó, không được à – Ngọc Băng trả lời.
-Được được, tụi mày muốn gì mà chẵng được – Ken trả lời ra chiều nịnh nọt.
- Được zậy cũng đỡ – Ngọc Linh nói bất mãn.
-Mày bị zậy rồi thì sao đi chơi zới bọn này được, tối nay mày ở lại bệnh viện 1 mình heng – Ken cười trêu chọc, anh biết tính Ngọc Linh vốn nhát gan, kêu nó ở lại bệnh viện 1 mình thế nào nó cũng la ùm trời, nhưng nói thật ra thì anh muốn ở lại với nó trong bệnh viện, tự nhiên anh muốn bảo vệ và tội nghiệp nó, chắc anh điên thật rồi…
-Hông bao giờ – Ngọc linh hét lên. Thế là cả bọn cùng cười, đúng là nGọc Linh ngày càng nhát gan.
-Kêu tao ở đây 1 mình thà về nhầ còn hơn, tụi mày nỡ lòng nào bỏ tao 1 mình ở đây thiệt hả- Ngọc Linh nhăn nhó.
-hề, nói giỡn thôi, bọn tao đâu có ác cỡ đó – Ngọc Băng cười hề hề ai ủi.
-Thôi, vậy từ bây giờ bọn mình sẽ thay phiên nhau ngủ ở đây với Ngọc Linh chứ ở lại 1 đám thì chắc ôm đât ngủ hết quá – Devil nói như là “ta đây tri thức lắm”.
-Vậy thì bây giờ chúng ta bốc thăm 1,2,3,.. nếu ai bốc được số 1 thì ngủ lại đêm nay những người còn lại theo thứ tự.OK – Ngọc Băng cũng tỏ ra thư thái không kém.
-Zậy đi – Cả bọn đồng thanh. Sau khi bốc thăm thì kết quả là:
1.Ngọc Băng. 2.Ken 3.Devil. 4.Han Yu.
Ngày hôm sau Ngọc Băng và Ngọc Linh nghĩ học, 2 đứa ở trong bệnh viện nói chuyện co đỡ chán, tới ra về thì bọn kia tới, mua thức ăn trưa cho ăn.Và thời gian cũng trôi theo thời gian, tối ngày tiếp theo cũng đến.Nghĩ tới tối nay sẽ ở lại với Ken mà Ngọc Linh thấy trong lòng hơi khác lạ,không biết sẽ ra sao. Trước khi cả bọn ra về còn trêu chọc.
-Nè, Ngọc Linh tối ngủ nhớ đẻ con dao đầu giường nhá – Devil trêu làm Ken nhìn anh với ánh mắt tóe lửa.
-Xì, tối nay để dao thì tối mai đến phiên mày phải để cái mã tấu luôn quá – Ken trêu lại làm Devil vùng vằng bỏ về sau khi nghe tràn cười của tất cả. Sau ra về hết, Ken ngồi vào ghế tựa cầm cuốn manga trên bàn đọc đỡ, Ngọc Linh thì nằm ủ rũ.
-Nè, cho tao mượn điện thoại lướt web xíu đi, điện thoại tao sạc rồi – Sau khi ngồi 1 đống Ngọc Linh mừng rỡ mượn điện thoại Ken nãy giờ cô ngồi mà 2 con mắt cứ muốn dán chặt vào nhau, mượn điện thoại giải trí cho đỡ buồn ngủ.
-NÈ – Ken đưa điện thoại cho Ngọc Linh liếc cô 1 cái.
-Xì – Ngọc Linh cũng đáp trả lại cái liếc đó nhanh nhảu cầm điện thoại lên, nhưng nụ cười trên môi cô nhanh chóng vụt tắt khi thấy hình nên là hình của Ken và NGọc Ái, lòng cô không có gì có thể tả nỗi, cô thở dài nhẹ nhàng và đưa điện thoại lên lướt web như chưa có chuyện gì xảy ra. Ken cứ chăm chú đọc manga mà không để ý nGọc Linh đang lấm lét nhìn mình, lí do là tại sau khi lướt web chán quá cô nảy sinh ý định đọc tin nhắn trộm.Tuy đã được biết phải tôn trọng quyền riêng tư của người khác nhưng sự tò mò đã chiến thắng. Trong điện thoại hầu như đều là tin nhắn của Ngọc Ái, thôi độ sến thì khỏi nói rồi, Ngọc Linh thầm lắc đầu,ngoài râ thì cũng chỉ có 1 vài tin nhắn mà theo nội dung thì Linh cho rằng đó là của mấy con nhỏ Ken quen qua đường. Xem ra Ken đã chính thức quen và chọn Ngọc Ái thật rồi, lòng cô như thắc lại, nhớ đến trước kia cô hối hận tại sao mình lại cầu trời rằng Ken đừng thích mình mà không nghĩ rằng khi được người khác thích là lại thêm 1 người quan tâm mình bảo vệ mình và bản thân phải quý trọng điều đó..(tg:chị ơi chưa chắc là trước kia Ken có thích chị hay không mà đó chỉ là suy đoán của Ngọc Băng thôi mà, keke) -Mày với Ngọc Ái sao rồi
– Ngọc Linh làm như vu vơ hỏi. -Sao là sao, thì tụi tao vẫn như bình thường thôi – Ken trả lời nhìn Ngọc Linh cười.
-Dạo này tao thấy mày nghiêm túc quá heng – Ngọc Linh cười như trêu chọc, cô tự hỏi mình có nên buông tay không.
-Tao có nên chia tay không mày, tao chỉ muốn quen qua đường thôi mà sao ngày càng giống thiệt rồi – Ken nhíu mày gãi gãi đầu.
-Gì nữa đây, mày khùng quá đi, tự nhiên đồng ý con nhà người ta cho đã rồi cái chia tay, nó quê sao mày – Ngọc lInh hơi sùng máu nói, câu nói của Ken làm tâm của cô vui, nếu vậy thì Ken vẫn chưa thích ái, nhưng đồng thời cô cũng không muốn, thật lòng tội nghiệp Ngọc Ái, con bé trong sáng như vậy, nếu biết Ken chỉ quen nó qua đường thôi thì không biết nó sốc tới cỡ nào nữa.
-Ùi, tao cũng chỉ muốn quen 1 đứa cho tử tế thôi, ai dè đâu, không có tình cảm nên chẵng làm được gì cả – Ken nói lòng mình, anh cảm thấy nhẹ nhõm khi đã nói được cho 1 người biết mà người đo lại là Ngọc Linh.
-Mày biết vậy rồi thì từ đầu đừng quen, ai biễu ngu ráng chịu chứ- Ngọc Linh bĩu môi trông rất dễ thương đúng lúc đó Ken lại quay qua nhìn, anh hơi sững lại 1 tí, tuy đã làm bạn thân với nGọc Linh lâu rồi nhưng anh vẫn chưa thật sự gần gũi và quan tâm Ngọc Linh cho lắm chỉ toàn là cãi nhau.Mà nhớ lại lúc trước cũng rất buồn cười, 2 đứa suốt ngày cứ cãi chí chóe về 1 câu tiếng anh, không biết sao tất cả các môn Ken đều giỏi chỉ cần chú tâm 1 chút là thuộc và hiểu dễ dàng trừ 1 tiếng anh.
-Nè, mày bị khùng hay sao mà nhìn chằm chằm tao zậy, còn cười nữa chứ.NÈ, tao biết tao quyến rũ rồi, nhưng mày cũng không cần thể hiện ra như zậy chứ – Ngọc Linh giả bộ thẹn thùng, tự tưng bốc mình.
-ỌE, mắc ói quá, mày mà quyến rũ được tao thì ngay cả con khỉ ngoài đường cũng có thể lọt vào mắt xanh của tao rồi – Ken làm bộ ói rồi rồi khua tay lia lại.
-He he, làm gì ghê zậy, mày nhớ mày nói đó nghe chưa, mai mốt mê tao thì tao bắt khỉ zìa ày chơi đó – Ngọc Linh cười trêu chọc nhìn như trẻ con.
-xời, chuyện nhỏ nhưng mà trước hết là phải tính chỗ ngủ cho tao tối nay cái đã, nằm dưới nền thì miễn bàn đi nhá – Ken hùng hổ nói.
-he, nhưng tao vô cùng đáng tiếc báo ày 1 tin là ngoài cái nền nhà ra thì không có chỗ nào ày dung thân hết á – Ngọc linh cười muốn toét miệng, cho hết công tử nhé.
-Ế, mày tính sao thì tính đi, tao không bao giờ nằm ở dưới đâu – Ken nhíu mày đe dọa.
-Mắc gì chứ, tao là bệnh nhân tao phải ưu tiên được nằm trên giường, chịu khó đêm nay đi cưng ơi – Ngọc linh được thể trêu chọc.
-Ờ, mày cứ ở đó mà nói cho lắm vào, có gì xíu nữa tao về nhà ngủ mày ngủ đây 1 mình, Khỏe – Ken nhấn mạnh khúc cuối, gương mặt gian tà.
-Ê, ê, bớt giỡn nha, mày đã bốc thăm rồi đó, không chơi ăn gian kiểu zậy đâu –Ngọc linh phản đối ùm trời, cho cô ngủ ở đây 1 mình thà trốn viện còn hơn.
-Ùi, bây giờ mấy giờ rồi ta – Ken đưa chiếc đồng hồ mới mua lên xem giờ và đọc lớn.
-7h 59’ 56 giây, zậy là gần 8h rồi, mày chịu khó ở lại đây 1 mình tao zìa nhá, pp – ken đứng dậy nhìn quanh tìm chìa khóa.
-Í, đừng đừng mà, ở đây hết chỗ rồi, mày ngủ dưới đó 1 bữa có sao đâu – Ngọc Linh đã hơi nhăn nhó, cô thấy sợ, thứ nhất cô sợ ma, thứ 2 cô thất vọng khi Ken để cô lại ở đây và zìa thiệt.
-Thôi, bye cưng nha, ta zìa đây lúc nào gặp ma nhớ alo cho tao, tao tới giúp mày, đừng sợ quá mà làm ướt giường là không nên đâu nhé – ken trêu chọc rồi tiến tới cửa, cười, trêu chọc Ngọc linh rất vui vì cô rất ngây thơ, dễ bị dụ.
-Mày thích thì zìa đi, đếch cần mày nữa, huhuhuuhhuhuhuuhuhuhuhuhhuhu – Ngọc Linh nói rồi khóc ùm lên với khoảng cách 1km chắc vẫn còn nghe, nhưng may là phòng này được cách âm nên cũng không ai phải zô khoa khám tai, mũi, họng. Ken giật mình quay lại, tay bịt lấy cái tai yêu quý, nhăn nhó bối rồi, nước mắt lăn dài của ngọc linh ngày càng nhìu và bắt đầu tèm lem cả cái mặt.
-Ê, ê, tao giỡn đó, mày đừng khóc nữa, mày khóc..khóc là tao..tao zìa thiệt đó – Ken bối rối không biết phải nói thế nào làm Ngọc Linh nghe xong câu đó lại khóc toán lên nữa.
-Thôi, thôi, tao xin mày đó, mày nín giùm tao cái – Ken chắp tay lạy lun nhưng vẫn không có tác dụng, đụng dô nỗi sợ của Ngọc Linh thì thôi rồi.
-Mày zìa đi, nhanh – Ngọc linh nói trong nước mắt, biết cô sợ ma mà còn bỏ zìa, được trớn khóc luôn ngu gì nín.
-Thôi, thôi mày nín đi tao sẽ ở đây zới mày – Ken ngồi trên giường khẩn thiết nhìn Ngọc linh, từ xưa đến giờ đây là lần đầu tiên anh thấy nGọc linh khóc vì..sợ ma và Ngọc Linh cũng là người con gái đầu tiên phá kỉ lục, anh đã phải xuống giọng năn nỉ muốn gãy lưỡi nhưng khóc vẫn hoàn khóc.
-Không cần, mày zìa đi, cái đồ, bán bạn cầu …chỗ ngủ, vì 1 chỗ ngủ mà mày nỡ lòng nào để tao 1 mình ở lại cái nơi ghê rợn này zậy đó – Ngọc Linh nói 1 mạch cố nặng nước mắt ra.
-Thôi, tao giỡn đó, mày làm ơn làm phước đi nín zùm tao cái, khóc hoài à – Ken khó xử, thấy khó chịu trong lòng.
-Huhu, tại mày chứ tại ai – Ngọc Linh lấy cái mền trùm kín đầu.
-Ê, mày làm cái quái gì zậy – ken hỏi, tự nhiên trùm kín đầu, đứng nói trẻ con đến nỗi giận không thèm nhìn mặt anh với cái lí do củ chuối đó nha. Im lặng, đáp lại là im lặng nên Ken cũng chẵng biết làm gì ngoài ngồi chống cằm ngắm cái phòng bệnh, từ từng vật dụng nhỏ để giết thời gian.
zZ..zZ..zZZZZZ
Ken cảm thấy không ổn tiếng khóc đã nín bặt từ lâu rồi mà thay vào là tiếng thở đều đều, không phải chứ, Ken nhẹ nhàng mở cái mền ra không mấy chốc mắt Ken biến sắc đủ màu từ trắng hồng đến đen rồi đến đỏ.Đen vì tức, đỏ vì ngại, tự nhiên khi không ngồi ngắm người ta ngủ.Ngọc Linh cũng dễ thương mà. Dần dần mắt Ken cũng mở hết nỗi nhưng chẵng lẽ kêu anh ngủ dưới nền nhà lạnh ngắt thật sau hả trời.Ken đứng dậy nhưng chưa kịp bước đi thì.. Bặt…Cánh tay anh bị níu lại quay lại thì thấy Ngọc Linh đang..chảy nước mắt lầm anh hoảng hồn,nhưng không phải Ngọc Linh cất tiếng gọi trong cơn mơ:
-Mẹ …mẹ – Tiếng kêu mẹ cứ lặp lại nhiều lần nhìn gương mặt của nGọc Linh KEN không thể nhận ra đó là cô bé ngày nào cũng nói cười vui vẻ ương ngạnh cãi nhau với anh,mặt cô trông rất buồn làm tim Ken nhói lên, Linh vẫn không thả tay anh ra.
-Hơi zà, là mi tự nguyện đấy nhá – Ken thở dài rồi leo lên giường nằm kế bên Ngọc Linh, tay gác lên trán, suy nghĩ về Ngọc Linh tại sao cô bé lại khóc khi gọi mẹ nhỉ, nhắc mới để ý từ trước đến nay Linh không hề nhắc đến mama chỉ thấy toàn là papa và papa, chẵng lẽ họ li hôn?? Nhiều câu hỏi lặp đi lặp lại trong đầu Ken, rồi hình ảnh của Ngọc Linh thường ngày, hình ảnh của ngọc Linh lúc nãy, rồi dần dần anh chìm vào giấc ngủ lúc nào cũng không hay mang theo hình ảnh của cả Ngọc Linh… 1 tiếng sau ngoài hành lang bệnh viện..
-Ơ, phòng ai còn sáng đèn thế kia – Y tá A nói.
-Phòng nào???.. Í, đó là phòng của nhóm hotboy đẹp trai mà tui hay kể với bà đó mà – Y tá B vui mừng nói, ánh mắt hiện rõ 2 hình trái tim. Thế là 2 cô y tá “hám trai” lén lút đến bên cửa, cửa chỉ đóng chứ không khóa, …..5 phút sau, đèn trong phòng tắt và 2 bóng đen từ trong đo vụt ra.
-Tuổi trẻ bây giờ ghê thật, trong bệnh viện mà cũng ndám làm thế – Y tá B ũ rũ nói, mắt rưng rưng hoàng tử trong lòng cô đã sụp đổ.
-Bà có cần phải thế không – y tá A như không có chuyện gì xảy ra.
-Tại “anh í” quay mặt zô trong nên bà không thấy thôi, bà mà thấy thì chắc chỉ có nước đông cứng – Y tá B bức xúc nói. (tg: mấy bà này già mà hám trai còn bày đặt kêu “anh í” nữa chứ, làm như mình trẻ lém, ec ec).
Sáng hôm sau căn phòng 126 rung chuyển nặng nề bởi tiếng hét với volum hết cỡ của 1 người nào đó.
-Mày..mày làm gì trên giường của tao – Ngọc Linh sau khi hét thì thở hồng hộc, ôm mền che lấy người, mặt đỏ 2 phần vì ngại 1 phần vì tức, mặc dù thích Ken thật nhưng không có nghĩa là Linh không ngại đâu nhá.
-Làm gì là làm gì – Ken đưa tay lên dụi dụi mắt, mái tóc hung đỏ hơi bờm xờm, gương mặt cute buổi sáng hơi ửng đỏ vì lạnh làm Ngọc Linh tim đập thình thịch.
-Sao..sao mày hồi nãy..mày lại – Ngọc Linh đau khổ nhớ lại tư thế lúc nãy. Cô đang ôm Ken cứng ngắc, Ken cũng vòng lại ôm lấy cô, 2 đứa còn trùm chung 1 cái mền, nhìn ái muội khỏi nói luôn, hic, con gái như cô coi như mất đi cái ôm đầu tiên, Ken là người con trai đầu tiên tiếp xúc gần cô như vậy mà theo suy đoán của cô chắc tư thế này cũng đã kéo dài lâu rồi.
-Lại gì, tất cả là tại mày chứ bộ, tự nhiên tao đang tính đi thì mày kéo tay tao lại, gỡ thì mày không chiệu buông ra, lỡ rồi buồn ngủ quá nên tao chui lên luôn.
-Hơ hơ, mày ngon nhỉ, tao không biết đâu, đời con gái của tao – Ngọc Linh than trời.
-Sặc, mày bớt giỡn đi, chỉ là tại ngủ say quá trời lại lạnh nên ôm nhau có xíu thôi mày có cần nghiêm trọng hóa vấn đề lên không zậy – Ken nhăn mặt sững sờ, đối với anh đó là chuyện nhỏ như con nhỏ thôi, thật ra giữa khuya anh đã có tỉnh dậy 1 lần rồi, lúc đó anh không ôm Ngọc Linh chỉ trở mình vào trong thôi, còn Ngọc Linh thì ôm anh cứng ngắc, đầu rúc vào ngực anh làm anh có cảm giác như đang bảo vệ che chở 1 cái gì đó rất quan trọng vậy, tự nhiên anh cảm thấy hạnh phúc nên cũng đưa tay ra ôm “đáp trả” luôn, hehe.
-Giỡn cái đầu mày á, mày nỡ lòng nào mà, tao…tao …mày..mày bắt đền tao đi – Ngọc Linh ỉ ôi, bày cái bộ mặt con ních ra làm Ken cũng phải bó tay không biết phải làm sao.
-LINH ƠI, KEN Ơi – Tiếng kêu vọng từ ngoài vào kèm theo đó, là tiếng mở cửa, rồi xong, 2 đứa vẫn còn đang ngồi trên giường.
-Á AAAAAAAAAAA – Ngọc Băng hét cho đến khi 1 bàn tay bụm chặt miệng cô lại.
-Bây giờ mới 6h30, mày làm ơn để bệnh viện này yên tĩnh giùm cái – Devil nhăn nhó bịt miệng Ngọc Băng lại. -E hèm – Han Yu sắng giọng ngầm báo hiệu cái cặp đang ngồi ở trên giường đừng nghệch mặt ra nữa. -hehe, tụi mày tình tứ quá ha, khai mau đêm qua xảy ra chuyện gì.
– Ngọc Băng sau khi xác định những gì mình đang nhìn thấy là sự thật thì liền trấn tỉnh lại nở nụ cười gian tà.
-Ê ê, tụi bây đừng hiểu lầm, thật ra tụi tao không có gì đâu – Ngọc Linh xua tay giải thích, gương mặt như sắp khóc vì xấu hổ, mất mặt quá mà. Trái lại với Ngọc Linh thì Ken chỉ cười rồi mới nói.
-Tụi bây làm ơn đi, tại chỗ này không có chỗ nên tao mới nằm trên đây thôi, chứ bọn tao không có gì đâu, bạn bè mà nằm kế nhau thì đâu có gì là nghiêm trọng đâu.
-Ồ, đâu có gì nghiêm trọng đâu – Ngọc Băng nhái lại lời nói nhưng hàm ý là trêu chọc, cô tới để mấy hộp thức ăn trên bàn rồi lại nhíu mày.
-Cũng đã trễ rồi, tụi tao đi học đây, tụi mày cứ ở đây mà tình tứ đi nhé – Ngọc Băng cười tiếng ra cửa kéo theo cả Devil và Han Yu bỏ mặc những lời kêu của ngọc Linh và lời than của Ken.
-Hứ, tại mày đó – Ngọc Linh ngoảnh mặt qua chỗ khác rồi vào phòng làm VSCN xong thì ra ăn sáng tỉnh bơ, lúc đó Ken mới đi làm VSCN xong mới ra ăn cơm.Hai đứa không thèm nhìn mặt nhau.Cách đó không xa có 1 tiếng cười vang của 3 đứa. Sau khi tan học cả đám lại kéo nhau đến bệnh viện đến chiều tối mới về, hôm nay bác sĩ mới tới thông báo Ngọc Linh đã bình phục hẳn nên ngày mai có thể xuất viện vậy là tối nay chính là tối cuối cùng Ngọc Linh ở lại đây.
-Tối nay là đến lượt ta ngủ lại đây phải không ta? – Devil làm như hỏi vu vơ mắt cứ nhìn Ken chăm chăm miệng cười đểu.
-Làm gì mà nhìn tao zữ zậy, tối nay đến phiên mày chứ đâu phải tao – Ken hơi chột dạ tự nhiên nhìn anh chăm chăm.
-Ừ, tối nay tao cũng giống mày tối qua không có chỗ ngủ, Ngọc Linh à cho tao ngủ ké với nha – Devil cười ánh mắt long lanh.
-Ơ, tao đã nói là tao với KEN không có gì mà, ngủ chung cái gì chứ – Ngọc Linh đỏ mặt.
-Thì tao với mày cũng có gì đâu chỉ ngủ chung 1 chỗ thôi mà – Devil tiếp tục nói.
-Mày mệt quá đi, đã nói không có gì rồi mà hay là tối nay để Ngọc Băng ngủ ở đây đi, khỏi cãi – Ken đưa ra đề nghị rồi nhíu mày.
-Ồ…….oooooo. Cả đám ồ lên.
-Ây zui, Ken ơi là Ken bộ mầy ghen hả, tao chỉ ngủ chung giống mày tối qua thôi mà, tụi tao cũng có gì đâu – Devil thêm mắm dậm muối.
-Tối nay tao bận rồi ngủ không được đâu, hề hề – Ngọc Băng nói, cô đang rất muốn điều tra tình cảm của tụi này.
-Zậy bây giờ sao Ken, tối nay tao ngủ ở đây còn mày về với Ngọc Ái, zậy đi – Devil đẩy đẩy tay. Nhắc tới Ngọc Ái làm Ngọc Linh hơi buồn, mặt cô cúi lại mà không chỉ Ngọc Linh ngay cả Ken cũng giật mình, mấy bữa nay Ngọc Linh ở bệnh viện anh không hề tới quán bar đi học cũng chỉ ngủ nên không gặp Ngọc Ái, rốt cuộc quen với ngọc ái có phải là quyết định đúng không, anh cảm thấy ở bên Ngọc Ái cũng vui nhưng anh không hề có cảm giác hạnh phúc nào cả, che chở Ngọc Ái chỉ là bổn phận mà anh phải làm khi đã là bồ thôi, thật sự mà nói nếu bây giờ mà kêu anh nói chia tay với ngọc Ái chắc anh cũng sẽ khó làm được dù sao Ngọc Ái anh biết cũng rất ngây thơ, yêu anh cũng thật lòng, luôn nghĩ cho anh,không ngờ người đa tình như anh mà cũng có ngày phải khó xử trong tình cảm.
-NÈ, tối nay tao ngủ ở đây nhá – Devil nói làm Ken thất tỉnh.
-Thôi tụi mày khoan nói, theo tao nghĩ thì hay là tối nay để Ken ngủ lại đây thêm bữa nữa đi, tụi mình zìa, zậy cho khỏe – Han Yu nãy giờ mới mở miệng nói, anh cảm thấy Ken từ khi quen Ngọc Ái có ít đi chơi hơn thiệt nhưng Ken vẫn không thay đổi là mấy, dù sao anh cũng biết ngay từ đầu anh không thích Ngọc Ái nên bây giờ anh muốn thử xem người Ken thích là ai, anh không muốn lại thêm 1 người bạn của anh lại phải đau khổ giống như anh hiện giờ.
-Á, được đó, zậy tụi mình zìa đi, trả lại không gian riêng tư cho người ta – Ngọc Băng vỗ tay quay lại xách cặp tính chuồn ra khỏi cửa.
-Ồ, duyệt luôn, tụi mình zìa mất công tao ngủ đây có người ghen thì chết, yên tâm tụi tao sẽ không méc Ngọc Ái biết nếu mày dẫn tụi tao zô nhà hàng 5 sao ăn 1 bữa, đỡ phải tốn tiền thẻ – Devil cũng chuẩn bị đi luôn tiện ném lain câu trêu chọc.
-Nè, nè, tụi mày định zìa thiệt hả – Ngọc Linh ngồi trên giường gọi với ra.
-Ừ – Tụi nó đồng thanh đáp.
-Tụi mày hay lắm, nói cho đã cuối cùng cũng bắt tao ở lại với cái con này, ham ăn đến nỗi bị ngộ độc thực phẩm, đồ heo – Ken chửi xen tí trêu chọc.
-Mày bớt đi nha, tối nay tao ày nằm đât bây giờ – Ngọc Linh mặt đen xì, cái câu heo này hắn đã nói đi nói lại trên dưới chục lần từ khi cô ăn cái bánh bị ngộ độc thực phẩm, hừ.
-Tụi mày cứ ở đó mà cãi nhau đi, tụi tao zìa – Devil nói rồi nhanh chóng cùng Ngọc Băng với Han Yu chuồn thẳng mặc dù tiếng kêu thét của Ken với ngọc Linh cứ văng vẳng bên tai tụi nó đến cả trước cổng bệnh viện.
-Tại mày đó, thấy chưa, giờ tụi đó hiểu lầm luôn rồi nè – Ngọc Linh hầm hầm.
-Xí, ày nói lại đó tại mày tự kéo tay tay tao lên nghe chưa – Ken phản bác ngồi trên ghế, đầu giận muốn bốc khói.
-HỨ, mày á, tối nay mày lo nằm đất đi nghe chưa – Ngọc Linh kéo mền lên đắp.
-Còn lâu nhá, mày tin tao bỏ về luôn không – Ken nói 1 mạch mà quên là chuyện hôm qua anh cũng đã đòi bỏ về thế này.
-Mày zìa đi, thách đó – Ngọc Linh thách thức.
-Tao… – Cái chuyện hôm qua như đoạn băng chiếu chậm trong đầu Ken làm anh hơi hoảng nhỡ anh bỏ về cái cô lại làm ùm lên như hôm qua chắc anh có nước zô bệnh viện khám não sớm.
-Tao sao, giỏi thì zìa đi – Ngọc Linh nằm xuống cười thách thức.
-Thôi mệt quá, nể tình mày là bạn tao nên tao ở đây ày zui mất công tao zìa mày lại khóc, tội nghiệp – Ken cãi lấy lại thanh thế luôn tiện trêu chọc xíu luôn.
-Tội cái đầu mày í, tao buồn ngủ rồi đó – Ngọc Linh lim dim, hồi nãy y tá mới tiêm thuốc nên cô buồn ngủ sớm.
-Ngủ đi, nhớ chừa chỗ xíu tao lên ngủ zới – Ken nói thản nhiên như không có gì.
-Miễn đi – Ngọc Linh xua tay.
Rầm…Xẹt..Xẹt….Đùng..đùng… TRời nổi sấm sét làm Ngọc Linh giật cả mình ôm chặt mền, mắt rưng rưng.
Đùng….XẸt…. Tiếng sét lại nỗi lên, hình như hôm qua dự báo thời tiết nói ngoài miền Trung có bão thì phải chắc là do ảnh hưởng.
-Trời kiểu này sớm muộn gì cũng mưa – Ken nói gác chân lên cuối giường, không đế ý sắc mặt của Ngọc Linh đang dần tái đi.
ĐÙNG….1 tiếng sét lớn nổ lên hình như đánh trúng cái cây ngoài kia thì phải, cả Ken cũng giật cả mình quay lại nhìn Ngọc Linh.
-huhu, Ken ơi – Ngọc Linh nước mắt lưng tròng kêu Ken, thấy vậy Ken muốn nhảy cả tim ra ngoài không phải chứ dọa như zậy cũng sợ, rồi khóc hả trời.
-Mày..mày sao zậy..tao chỉ giỡn thôi mà – Ken cười hề hề tỏ vẻ vô tội.
-Không phải..Ken ơi..tao sợ…huhu..híc – Ngọc Linh khóc như chú mèo con. Sấm lại đánh liên tiếp trời cũng bắt đầu mưa vài giọt…
-Sợ – Ken hoảng hồn.
-Huhu, tao sợ thiệt mà, Ken – Ngọc Linh lại kêu, nhìn thấy tội luôn, bất chợt nhìn thấy cảnh đó Ken thấy lòng đau đến khó thở đây là cảm giác đầu tiên anh có được từ khi anh sinh ra đến giờ đố với 1 người con gái lòng anh bắt đầu rối, mưa ngoài trời cũng đã nặng hạt, không khí lạnh dần, cửa sổ đã đóng nhưng không biết sao gió đâu cứ lùa vào lạnh muốn chết.
-Mày.. – Ken không biết phải làm sao, Ngọc Linh cứ làm anh phải rối
. -Mày lên đây với tao đi, nhanh lên, tao sợ – Ngọc Linh nói làm Ken cũng không biết gì ngoài làm theo.
-Nè, tao đây, bớt sợ chưa – Ken ngồi cạnh Ngọc Linh rồi cười 1 nụ cười trấn an, anh không ngờ người như Ngọc Linh cái gì cũng không sợ, đầu đội nón chân đạp dép mà sợ sấm đến nỗi phải khóc rồi kêu anh lên nằm chung nữa chứ.Cũng may là tối nay anh ở lại chứ nếu Devil ở lại thì coi như xong rồi.
-Hic – Ngọc Linh xít lại gần Ken hơn, nép vào người anh rồi phán 1 câu làm Ken muốn bỗ ngửa. -Gê quá à, bộ mày không sợ hả???.
-Sặc, tao là con trai mà sợ mấy cái này hả, tao chứ đâu phải đứa nhát gan như mày – Ken dở khóc dở cười trêu chọc.
-Xì – Ngọc linh lâu nước mắt, trời mưa rồi mà sấm vẫn cứ đánh nên Ngọc Linh cứ giật mình hoài, mỗi lần như thế nGọc Linh cứ lại như muốn khóc vậy.
-NÈ, đưa mền tao đắp với coi lạnh muốn chết nè – Ken nói rồi luôn tiện kéo mền qua đắp luôn, bảo đảm bà y tế nào mà zô đây không tưởng vợ chồng mới lạ.
-MỆt mày gê, con trai như mày mà cũng sợ lạnh nữa hả – ngọc Linh nói xong chưa kịp cười nhạo thì đã muốn rớt tim ra ngoài bởi tiếng sét rầm trời, không biết hôm nay sao mưa mà trời cứ đánh sét hoà, làm Ngọc Linh giật mình nép sát vào Ken luôn, làm anh chàng rùng mình 1 cái tính đẩy ra nhưng rồi lại thôi.
-Sao mày sợ dữ dậy, giờ tao mới biết ngoài ma ra mày còn sợ sấm sét nữa đó, đúng là nhát như thỏ đế – Ken nói.
-Mày bớt đi, thật ra tao còn nhớ mang mác lúc nhỏ tao không sợ sấm sét đâu, ngược lại tao còn thích những đêm mưa nữa kìa. – Ngọc Linh bĩu môi trên khóe mắt vẫn còn đọng lại vài giọt nước mắt.
-zậy chứ sao giờ mày sợ, nhát gan thì nói đại ra cho rồi – Ken hơi thắc mắc anh hỏi lại, luôn tiện dụ cho cô nói ra luôn.
-Xì, thật ra thì cũng vào 1 đêm mưa sấm chớp thế này mà mama tao có lẽ đã rời xa tao mãi mãi – Ngọc Linh như hồi tưởng lại, những giọt nước mắt đọng lại trên khóe hồi nãy chưa kịp khô giờ lại tiếp tục chảy.
-Mama mày hả – Ken hỏi, anh liên tưởng tới mấy bộ phim tình cảm sến mà mấy đứa bồ anh hay coi rồi bàn luận khí thế.
-Ừ – Ngọc linh nói, nhẹ nhàng nhưng cũng đủ Ken nghe như 1 cơn gió lùa ngang vào tim Ken.
-Tại sao zậy – Ken hỏi, anh muốn chia sẽ cho Ngọc Linh anh nhớ lại đêm hôm qua Ngọc Linh cũng kêu mẹ và khóc, anh thấy mình vẫn chưa hiểu gì về Linh nhiều lắm.
-Hì, hôm đó, hình như là ngày chủ nhật, cả nhà tao đi dã ngoại cuối tuần, tao nhớ pama đã dẫn tao đi nhiều nơi lắm rồi tao bị lạc pama đã đi tìm tao nhiều lắm nhưng tao chỉ biết đứng 1 chỗ khóc tại tao ham chơi chạy theo ông bán kem.
– Nói mà nước mắt Ngọc Linh cứ trào ra, hình ảnh khi pama tìm được cô cứ ùa về trong cô mãi, mama cô khóc dàn dụa ôm chặt lấy cô.
-Mày thì lúc nào mà chã lanh chanh, ham ăn ham chơi – Ken nói trêu chọc nhưng Linh vẫn không cười anh biết chắc Ngọc Linh buồn nhiều lắm.
-Hồi đó nhỏ mà, biết gì đâu, thấy kem thì chạy theo thôi, khi pama tìm được tao thì trời cũng sẩm tối rồi, mưa lúc đó mưa rơi rất nhiều có cả sấm sét nữa, tao đã ôm chặt mama tao, còn papa tao thì lái xe đưa cả nhà về. Ken trầm lặng, Ngọc Linh cũng vậy cô như muốn khóc lên thật lớn, cô muốn có mẹ, muốn có vòng tay che chở cô giống như lúc đó vậy.
-Nhưng vì trời mưa rất lớn nên có 1 chiếc xe tải ngược chiều đi tới chạy quá tốc độ, papa tao không để ý nên đã đâm thẳng vào đầu xe,…nhờ..nhờ..có mama..ôm tao bảo vệ..tao nên tao..tao mới sống..sống được tới bây giờ – Đến lúc này như không chiệu được nữa Ngọc Linh òa lên như 1 con chim non mất mẹ, cô cảm thấy hối hận lắm, điều này, những hình ảnh đêm đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô mỗi đêm khi cô thức giấc dậy, nước mắt, nước mắt cứ chảy như nỗi đau bao nhiêu năm nay cô chất chứa trong lòng không nói với ai cả.
-Thì ra là vậy – Ken không biết làm gì ngoài ôm lấy gương mặt bé nhỏ của nGọc Linh rồi nắm chặt tay cô thay cho lời an ủi từ tận đáy lòng, không ngờ vô tư hồn nhiên như Ngọc Linh lại có quá khứ như vậy, gia đình đang hạnh phúc chỉ tan vỡ trong 1 đêm mưa.
-Bây giờ nếu có 1 điều ước thì chắc tao sẽ ước thời gian sẽ quay lại, để lúc đó, tao không ham vui, mà không ham vui thì tao sẽ không đi lạc, mà không đi lạc thì cũng sẽ không có chuyện gì xảy ra – Ngọc Linh nói, tất cả những điều cô nghĩ cô chiệu đựng bây giờ đã được nói ra, cô thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
-Vậy mama với papa mày giờ sao rồi – Ken hỏi.
-Hì, mày biết không, mama tao không chết nhưng bây giờ ba đang nằm trong bệnh viện, đầu óc bà bị chấn thương nặng nên đã thành người thực vật bác sĩ nói có cơ hội tỉnh lại nhưng từ đó tới nay cũng đã 10 năm rồi, bà vẫn nằm đó, papa tao thì bị lại qua khỏi, bây giờ ông đang quản lí công ty bên Mĩ – Ngọc Linh nói nở nụ cười nhưng lại là 1 nụ cười thất vọng ủ rũ.
-Mày nín đi chắc bà vẫn có cơ hội tỉnh lại mà chứ đâu phải sẽ rời xa mày luôn đâu, buồn làm gì, có tao đây rồi mà – Ken an ủi, anh cũng không biết nói gì, nghe xong câu chuyện này anh thấy mình hiểu ngọc Linh hơn không phải ai cũng có thể nhìn bề ngoài mà đoán được cuộc sống của họ được, từ trước đến nay bây giờ anh mới biêt Ngọc Linh có mama là người thực vật, Ngọc Linh cứ khóc, khóc bên cạnh anh, tuy bây giờ sấm sét ngoài trời đã không còn kêu nữa nhưng có lẽ trong lòng Ngọc Linh tiếng sét đó vẫn luôn tồn tại trong lòng cô.
-Hic – Ngọc Linh đưa tay lên chùi nước mắt ra dáng mạnh mẽ.
-Thôi mày ngủ đi, có tao đây rồi, yên tâm đi – Ken xiết tay hơn hạnh phúc đang nhẹ nhàng len lõi trong anh. Sau đêm hôm đó mọi việc lại trở lại bình thường, Ngọc linh được xuất viện về nhà với 1 đống thuốc và lời dặn của ông bác sĩ.
Hôm sau Ngọc Linh đi học cả đám trong lớp xúm lại hỏi (vì chuyện Ngọc Linh bị ngộ độc thực phẩm được giữ kín) sao mấy hôm nay NGọc Linh không đi học nhưng cô chỉ viện cớ là về nước thăm gia đình. Mọi hoạt động trở lại bình thường, quá khứ về gia đình của Ngọc Linh vẫn được giữ kín, không phải là cô không muốn nói mà là vì cô cảm thấy ngại cô không muốn nhắc đến quá khứ.
-Anh Ken – Ngọc Ái từ ngoài bước vào với nụ cười rực rỡ làm mấy anh chàng lớp cô rõ dãi, Ngọc ái bước lại ngồi gần Ken nũng nịu.
-Sao mấy hôm nay anh không thấy anh liên lạc gì với em hết zậy, qua lớp kiếm thì anh không ngủ cũng nghĩ học.
-Hì tại anh có việc xíu í mà – Ken cười như vô tư, Ngọc Ái tới làm anh cũng thấy ngại, dù sao đây cũng là lớp học, bạn bè và nhất là Ngọc Linh cũng đang ngồi đây.
-Việc là việc gì hay là anh lại đi cùng con nhỏ nào rồi phải không? – Ngọc ái ra vẻ giận.
-Thôi mà, em không tin anh à – Ken tỏ vẻ hối lỗi, không ngờ đường đường là 1 công tử hào hoa phong nhã zậy mà bây giờ phải ra vẻ năn nỉ với 1 cô bé quen chưa đầy 1 tháng.
-Tin, nhưng chỉ tin lần này thôi đấy nhá – Ngọc ái khoác tay hôn nhẹ vào má Ken làm anh chàng đơ nhìn sang Ngọc Linh và nGọc Băng.
-Ẹc, thôi màn tình cảm của 2 người đi – Devil bất mãn.
-Hì, người ta là bồ bịt mà – Ngọc Linh nói trong lòng thấy khó chịu vô cùng, mặc dù vậy nhưng cô cũng phải nói cô không muốn Ken biết mình thích hắn, cô sợ nếu Ken biết thì tình bạn cũng không còn, cô là người rất tự trọng cho dù Ken có giả vờ như không biết thì cô cũng sẽ thấy xấu hổ và bỏ đi giống HA Ra thôi cho nên tốt nhất là chuyện này cô nên giấu nhẹ trong lòng và từ từ quên lãng.
-Bồ bịt thì cũng vừa phải thôi chứ, trước mặt những người cô đơn như tụi mình ai lại nỡ làm thế – Ngọc Băng ra vẻ như tủi thân lắm.
-Hì, tại em …quên – Ngọc Ái đỏ mặt gãi gãi đầu.
-Thì tụi bây cũng lo tìm người yêu đi cho rồi chứ còn gì nữa – Ken nói làm ra vẻ cười đểu.
-Oày, mới nói thôi đã nghe nản rồi – Devil lắc lắc đầu.
-Linh à – 1 giọng nói lớn ngoài cửa làm cả đám phải nhìn ra, là Duy cậu bước vào lớp nở nụ cười lịch sự rồi nói.
-Tối nay Duy sang nhà Linh chở Linh đi chơi nhé – Duy nói cười rồi nháy mắt tinh nghịch làm KEN đang ngồi tự nhiên thấy chạnh lòng.
-ĐI chơi á hả, ừm – Ngọc Linh gật đầu cười cũng rất tươi có lẽ cô nên thử với tình yêu mới xem sao.
-Thế Duy zìa nha – Duy bước ra ngoài rồi Ngọc Băng mới dùng gương mặt mờ ám hỏi:
-Ẹc, tối nay Duy qua nhà chở Linh đi chơi nhà, tối mà 1 trai 1 gái chở nhau đi đâu zạ ta – Ngọc Băng nói làm Ngọc Linh như muốn xỉu tại chỗ.
-Mày bị điên à, tụi tao chỉ là tới quán bar uống rượu thôi.
-Hơi zà, xem ra Ngọc Linh cũng đã tìm được nửa kia rồi còn có tụi mình đơn côi gối chiếc thôi – Devil nói nhìn sang Ngọc Băng với Han Yu.
-NÈ nè, không có dụ đó đâu nghen – Ngọc Linh sừng sổ.
-Ừ, không có – Ngọc BĂng cũng nhái giọng châm biếm.
-HỨ, hông thèm nói nữa – Ngọc Linh chề môi bức xúc. Thế là cả đám cười vang Ngọc Ái cười thầm gì đó với Ken không ai để ý trừ Ngọc Linh, long cô lại buồn.Còn Ken anh cảm thấy không mấy vui, có lẽ anh cũng đã hơi biết được lí do nhưng anh nhanh chóng xóa bỏ nó đi. Hôm nay Ken không muốn đi bar, Ngọc Ái gọi anh không bắt máy, nhắn tin anh cũng không trả lời, nhìn đồng hồn cũng đã hơn 7h, nghĩ tới lời Duy nói hồi sang Ken lại thấy khó chịu. Bây giờ anh muốn gọi cho Ngọc Linh kêu cô đừng đi nhưng anh không có tư cách với lại bây giờ ai cũng biết anh là bồ của Ngọc Ái rồi. Không cần ăn cơm Ken lao thẳng lên giường, ngủ để khỏi suy nghĩ nhưng hoài anh vẫn không nhắm mắt được. Đùng…XẸt…xẹt.. Ngoài kia trời lại mưa.
-Ngọc Linh – Ken bất giác kêu lên, Ngọc Linh vốn sợ sấm sét mà, bây giờ, chẵng lẽ..có khi nào, anh ly ại nghĩ đến cảnh tượng Ngọc Linh nằm trong vòng tay của Duy giống anh tối hôm qua mà tự nhiên đầu Ken muốn bốc khói. Trời mưa ngày càng lớn, đơn nhiên sấm sét ngày cũng càng lớn,. Đùng..đùng..xẹt..xẹt..
-À lố – Đầu dây bên kia bắt máy.
-Ngọc Linh hả, giờ mày đang ở đâu z???.
-Nhà. Tút..tút..tút … Đầu dây bên kia tắt máy lại càng làm Ken lo lắng,lòng anh rạo rực, đối với Ngọc Ái, anh biết mình chỉ xem cô bé là bạn nhưng đối với 1 người bạn anh chưa từng có cảm giác này, có lẽ, anh đã biết tình cảm của anh là giành cho ai và anh phải làm thế nào. Ken phóng xe trên đường giữa trời mưa, chiếc mui trần thường ngày giờ đã được anh thay bằng chiếc BMW (để tránh mưa ướt chứ gì), trên xe tốc độ đối với anh như vô nghĩa,cuối cùng thì anh cũng đã biết tại sao anh thích mặc áo sơ mi, vì Ngọc Linh đã từng nói, cô ấy thích con trai mặc áo sơ mi, cuối cùng thì anh cũng đã biết, tại sao 1 người bất cần như anh lại có tính cách con nít như vậy vì Ngọc Linh chính là 1 đứa con nít, và cuối cùng thì anh cũng đã biết tại sao ánh mắt của anh luôn giành cho NGọc Linh, cuối cùng thì anh cũng đã biết tại sao nước mắt của NGọc Linh lại làm anh chú ý đến vậy, cuối cùng thì anh cũng biết tại sao khi Ngọc Linh cười thì anh thấy không gian như ngừng lại, bây giờ thì Ken đã biết biết rất nhiều điều, và tình yêu có thể thay đổi 1 con người….
King cong…king cong…kingcong…
Ken đứng giữa mưa nhìn vào trong thì thấy đèn trong nhà đang sáng nhưng bấm chuông nãy giờ vẫn không thấy ai ra mở cửa,ý nghĩ Duy đang ở đây cứ nung nấu trong Ken, mưa cứ xối xuống, áo anh ướt dẹp từng cơn lạnh len lỏi trong người anh.
King cong..king..cong..
Ở trong nhà có 1 người mang ô đi ra, nhìn thoáng qua là nGọc Linh làm Ken mừng húm.
-Mày điên à, sao lại đứng đây – Ngọc Linh hấp tấp mở cửa với đôi mắt đỏ hoe.
-Mày tới đây chi vậy, trời đang mưa đó zô nhà đi – Ngọc Linh hỏi dồn, lòng cô cũng đau đến xiết lại, khi thấy người mình thích đứng giưa mưa như vậy thì ai lại không đau chứ.
-Tao…tao..lo ày – Ken ấp úng nói, nhìn đôi mắt của Linh, anh biết cô vừa mới khóc xong chắc lại sợ nữa chứ gì.
-Lo??? – Ngọc Linh đưa đôi mắt long lanh lên nhìn, quên cả Ken đang đứng ngoài mưa nãy giờ.
Đùng…….. 1 tia sét đánh xuống, tim Ken như muốn lọt ra ngoài nhưng chưa kịp định thần lại thì…
-Aaaa – Ngọc Linh nước mắt lại rơi, xiết chặt người Ken, người cô như muốn run lên, nỗi sợ sấm sét của cô như lên đến đỉnh điểm, tim cô như vỡ tung, nãy giờ ngồi trong phòng cô cứ trùm kín chăn, đơn nhiên kí ức lúc xưa cứ theo từng tia sét đánh vào trong tâm can cô, cây ô cũng theo đà rớt xuống. Ken còn đang phân vân cánh tay anh cứ đưa lên rồi hạ xuống,nhưng cuối cùng anh cũng đưa lên, 2 vòng tay ôm chặt nhau trong mưa, lòng Ngọc Linh vừa sợ vừa cảm giác thấy hạnh phúc, như đang chìm trong bóng tối thì có 1 luồng ánh sáng chiếu vào cô vậy.
-Anh thích em – Theo tiếng mưa, giọng nói trầm ấm của Ken vang đâu đó nhưng cũng đủ cho Ngọc Linh nghe thấy, cô hơi sững sốt nhưng cô cũng không thèm suy nghĩ nữa,cũng không hỏi lại, nhỡ đâu là ảo giác của chính cô thì sao.
-Mưa lớn lắm rồi, tụi mình vô nhà đi – NGọc Linh rời ra đưa tay lau nước mắt nói. …….
Cũng may là nhà NGọc Linh có 2 phòng tắm nếu không thì chắc 2 đứa cùng cảm lạnh quá, sau khi ở trong phòng tắm khoảng 30’ thì Ken cũng bước ra với tạo hình phong cách thường ngày, mái tóc vàng nâu, làn da trắng, đôi môi mỏng như baby,….
-Đâu ra có sẵn quần áo cho tao mặc zậy –Ken thắc mắc, nhìn chiếc áo sơ mi màu xanh đen zới cái quần jeans bụi rất vừa vặn với anh.
-Hôm bữa đi shopping thấy đẹp đẹp nên mua thôi.
-Có dụ đó nữa à – KEN ngồi xuống cạnh NGọc Linh, cười hì hì.
- Mà sao mày đi đâu tới đây giờ này zậy – NGọc Linh đánh trống lảng. -Tao đã nói rồi mà – Ken bình thản uống li trà nóng mà Ngọc Linh đang uống dở.
-Nói gì – NGọc Linh hỏi, nhơ lại cái lí do hồi nãy Ken nói mà mặt hơi ngượng.
-Thì tao lo ày đó.
-HỬ, mày nói thiệt á hả – NGọc Linh lại dơ đôi mắt long lanh lên, nhìn cute cực.
-Giỡn mày à, zậy cũng hỏi, mà tên Duy iu vấu gì gì đó, của mày đâu rùi – Ken làm như đây là chuyện thường tình hỏi.
-Hồi nãy trời mưa nên tao kêu nó khỏi tới.
-hehe, sợ nó thấy mày khóc chứ gì – Ken nói trêu chọc.
-Ơ, hứ – Ken đánh vào vai NGọc Linh làm nó la oai oái.
-Thôi đi, mày đừng đánh nữa coi – Ken xích xích qua tới đâu thì Ngọc Linh mò theo đến đấy.
-Đáng cho chừa. -Mày mà đánh tao kiểu đó mai mốt tao không lấy mày đâu nhá – Ken nói trong “hoảng loạn”.
-Ai cần mày lấy chứ – Ngọc Linh bĩu môi nhưng tay vẫn không quên “nhiệm vụ” hành hung người bên cạnh. -Ai nói, mày không cần nhưng tao cần – Ken nói trong vô vọng + chưa kịp suy nghĩ => Đó là lời tận đáy lòng, hehe.
Không gian giống như ngưng đọng tại lúc này, Ken thì mặt đang từ từ sang hồng hồng, còn NGọc Linh thì “đơ”, tay ngừng hoạt động.
-Hì, mày bớt giỡn – Ngọc Linh ngượng ngịu nói, không phải chứ tim cô đập đến nỗi có thể rớt ra ngoài, tay cô định đưa lên đánh tiếp cho đỡ ngượng thì đã bị Ken chụp lại.
-Tao nói thiệt đó – Lỡ rồi nói luôn.
-Mày khùng hả, đừng giỡn nữa – Ngọc linh thấy trong lòng bối rối vô cùng, cô không thích Ken giỡn kiểu này.
-Ai thèm giỡn với mày chứ,tao nói thiệt đó, tao thích mày mà – Ken nói như sợ khi Ngọc Linh đứng lên thì sự can đảm nãy giờ coi như tan biến.
-Mày lại giỡn, còn NGọc Ái thì sao– NGọc Linh cười như mỉa mai, lòng cô nhói đau, cô không muốn Ken đùa 1 cách qua đường như vậy cũng như cô không muốn chính mình làm tổn thương cô bé tên nGọc Ái kia.
-NGọc Ái hả??? Tao đến với con bé chỉ là cho vui thôi, cũng tại vì tao muốn làm mày chú ý đến tao thêm chút thôi – Ken nói đưa tay lên gãi gãi đầu, ngượng vô cùng trong Ken lúc này không giống giỡn.
-Chú ý, tại sao phải chú ý chứ??? – Ngọc Linh hỏi.
-Tao tưởng là mày đang quen thằng Duy chứ,Ngọc Ái chính là gợi ý của Han YU với Devil, tao vô tội mà – Ken nói nhăn mặt như con nít.
-Mày nói với tao như vậy mày không thấy có lỗi với nGọc Ái à???.
-Tao sẽ giải thích sau, mày phải biết không yêu thì sao đến với nhau được vui vẻ chứ – Ken tiếp tục giải thích. -Linh nè, mày..mày làm bạn gái tao đi – Ken nói trong hi vọng, tim Ken giờ phút này đang trong chờ từng lời nói của NGọc Linh.
-Tao…tao khó xử lắm – NGọc Linh nói mắt rưng rưng như nước mắt sắp rơi.
-Mày yên tâm đi, tao sẽ bảo vệ mày, tao nói thật lòng đấy – Ken nói, giọng Ken dịu lại.
-NHƯng…nhưng – Ngọc Linh nghĩ tới NGọc Ái lòng cô thấy ray rứt, từ “ừ” cứ đọng lại trong cổ họng cô, làm sao cô đồng ý được khi NGọc Ái còn đang là bạn gái của Ken, ai cũng biết và chính cô cũng biết, liệu khi cô đồng ý rồi thì sao chứ??? Ken có vứt bỏ cô như đối với nGọc Ái hay không, Ken có thích cô thật lòng hay không???, Câu hỏi này cứ vọng mãi trong tâm trí cô.
@#%$&^%&^*^$^^
%$&%^*&^&*(&(#$^%^&
Điện thoại Ken reo, anh không hài lòng bắt máy.
-What?????? – Ken nói.
-Ken hả, không xong rồi thằng Hoàng say rượu nên gây sự với đám thằng Zun, tụi nó đang làm ùm beng ở bar nè – Giọng Khánh vang lên trong điện thoại.
-Thì mày giải quyết đi – Ken nói, chuyện lặt vặt thế này Khánh thừa sức giải quyết, dù sao Khánh cũng là 1 dân chơi có tiếng.
-Nhưng lần này là thằng Hoàng sai trước, tao muốn giải quyêt êm thì tụi nó bảo phải có mày đến, tụi nó muốn thấy mặt mày, nó bảo mày cướp bồ nó – KHánh nói.
-Thật rắc rối, thì mày kêu thêm vài thằng đàn em đến đi – Ken nói, nghe thôi anh cũng tức rồi, tên Zun hình như là đứa mới nổi.
-Tao kêu rồi nhưng tao nghĩ dụ này tự giải quyết êm nhẹ thì hơn.
-Chậc, bar SHINLY chứ gì.
-Ừ. Ken dập máy sau 1 tràn đối thoại, sau dụ này anh sẽ tu, có Ngọc Linh thôi cũng đủ rồi.
-Tao có chuyện đi trước, mày cứ suy nghĩ, mai tao đến rước mày đi học nha – Ken nháy mắt tinh nghịch trước khi rời khỏi không kịp để Ngọc Linh ậm ừ.
-Ơ…ơ. Tiếng nổ máy xe trước nhà chứng tỏ Ken đã đi rồi, NGọc Linh thở dài ra khóa cổng, cô cảm thấy vui vì những lời Ken vừa nói, nhưng cô cũng cảm thấy buồn vì Ngọc Ái cô không muốn chuyện này xảy ra chút nào và lòng cô cũng đang thắc mắc rằng Ken có thích cô thật lòng không?????. _______________+++++++++++_____________
Ken nắm tay NGọc lInh kéo vào trường nhưng cô cứ kéo ra.
-Mày để yên đi – Ken hậm hực.
-Ê, ê mày không đi vào lớp mà kéo tao đi đâu vậy??? – NGọc Linh thắc mắc KEN đang kéo lên phòng phát thanh của trường thì phải.
-“Tôi là Hạn KỲ Thiên, hôm nay tôi chính thức tuyên bố tôi sẽ chính thức theo đuổi Cảnh Ngọc Linh và tôi và NGọc Ái chính thức chia tay” – Ken nói 1 mạch trong khi NGọc Linh thì đơ như cây cơ.
2 người họ rời khỏi phòng phát thanh khi vào vinh quang chừng nào khi ra ngại ngùng chừng đó. Mọi con mắt như đổ dồn vào họ, nhiều lới bàn tán, Ngọc Linh kéo tay ra thì Ken lại nắm chặt vào. Đến lớp NGọc Băng tung tăng chạy ra đón, còn Devil với Han Yu thì đang ngồi chờ sẵn.
-Gê quá nha.
-Ồ.- Trong khi đó thì cả lớp nó lại ồ lên như chào đón 1 sinh vật lạ, nói sao thì bọn họ cũng rất thích NGọc Linh khi nghe như vậy họ cũng rất mừng.
Reng…reng…
-Chào cờ nào – Lớp trưởng đứng dậy la lớn khi nghe tiếng chuông, ngay lập tức nhận được bao nhiêu tiếng thở dài cùng than trời than đất của mấy đứa trong lớp.
-Ngọc Linh nhanh lên – Ngọc Băng hối hả khi thấy trong lớp đã ra ngoài gần hết.
-Chờ xíu, chờ xíu – Ngọc Linh đứng lên cũng hấp tấp. Hai đứa tay trong tay rời khỏi lớp, hội trường hôm nay thật náo nhiệt( vì là trường lớn nên chào cờ trong hội trường nhá).
-Này – 2 đứa bấc giác quay giật người lại, trước mặt Ngọc Băng và NGọc Linh là Ngọc Ái, con bé với cặp mắt đỏ hoe, gương mặt không còn tươi tắn như thương ngày.
-Tại sao mấy người lại quá đáng như vậy chứ hả, đê tiện – NGọc Ái dùng con mắt khinh thường nhìn nGọc lInh, những học sinh trong trường cũng đã tập trung lại chuẩn bị xem kịch hay.
-Ngọc Ái à, thật ra tôi … – NGọc Linh định giải thích thì nGọc Băng đã chận lại.
-Thật ra là..Ken thích NGọc Linh chứ không phải cô, cô chưa nghe Ken tuyên bố à, Ken chính thức theo đuổi NGọc Linh,cái này tình cảm là không thể bắt buộc, cô hiểu chưa – Ngọc Băng giải thích, theo lí thì cô sẽ thông cảm cho cô bé này vì đã bị Ken bỏ rơi nhưng theo điều tra của cô thì con nhóc này cũng không phải là tay vừa, KHánh kute nói NGọc Ái là con gái của ông trùm công ty xây dựng, nó cũng là 1 tay ăn chơi có tiếng trước khi quen Ken,nói chung nGỌc ÁI là 1 đứa có nhiều thành tích bất hảo, từ khi được Ken tới dự buổi họp lớp liền thông báo với toàn trường cô chính là bạn gái của Ken, ỉ thế ăn hiếp bạn bè,…Ngọc Băng định nói cho Ken biết thì nghe được tuyên bố của Ken nên thôi.
-Mấy người xem đi, tôi mới chính là bạn gái của Ken, cái con nhỏ Ngọc Linh này là đồ hồ li tinh, cướp bạn trai của người khác, đê tiện vô liêm sỉ – NGọc Ái la lớn chỉ tay về Ngọc Linh, gương mặt của nGọc Ái lúc này không còn vẻ ngây thơ mà mọi người thường thấy khi đi với Ken nữa mà là 1 gương mặt chứa đầy sự ghen tỵ, tức giận.
-Ơ – Ngọc Linh không nói gì đối với cô, tuy cô chưa chấp nhận lời đề nghị của Ken nhưng cô thấy chính mình cũng có lỗi vì thật lòng mà nói thì chính cô cũng thích Ken.
-Ngọc Ái cô im đi, đừng thấy Ngọc Linh không nói gì thì làm tới, cô đừng tưởng tôi không biết những việc cô đã làm, cô qua mắt được Ken nhưng không qua mắt được tôi đâu – Ngọc Băng bức xúc lên tiếng nếu không nói thì không chừng nó sẽ càng làm tới.
-Vậy thì sao chứ, Ngọc Băng tôi không nói với cô quan trọng bây giờ là con hồ li tinh NGọc lInh này – nGọc Ái rít lên.
CHát… Ngọc Ái ôm mặt lăn xuống đất máu từ khóe miệng cô chảy ra, mắt cô ánh lên tia tức giận. -Im đi, nãy giờ cô nói đủ chưa – Ken nói bàn tay của anh vẫn còn đỏ, lòng anh như có 1 ngọn lửa thiêu đốt, nãy giờ anh không muốn xuất hiện vì để xem Ngọc Ái sẽ làm gì anh không ngờ trước mặt anh thì giả vờ lương thiện ngây thơ nhưng sau lưng thì lại buông ra những lời xúc phạm nGọc lInh như vậy.
-anh đánh em ư, em là bạn gái anh mà – Ngọc ái nói, gương mặt lại tỏ vẻ đáng thương.
-Như thế là chưa đủ đâu,nếu tôi còn nghe cô nói với nGọc Linh 1 như thế nữa thì cô đừng mong có thể bước chân vào cái trường này, cô không muốn papa mình bị phá sản đúng không – KEN buông lời đe dọa nếu không nói như thế thì ai biết được cô ta sẽ không giận quá mà làm điều xằng bậy.
-Anh..anh Ken..anh vì con hồ li tinh này mà làm như thế với em à – Ngọc ái nói đưa mắt nhìn những người đang đứng xung quanh, những lời bàn tán bắt đầu rì rầm nổi lên.
-Tôi.. – Ngọc Linh định nói gì đó nhưng rồi lại thôi,mắt cô long lanh như sắp khóc cô không muốn mọi người nghĩ mình như vậy.
-Bây giờ tôi xin nói lại 1 lần nữa, người tôi thích là Cảnh Ngọc Linh, chính tôi muốn theo đuổi cô ấy chứ không phải là cô ấy quyến rũ gì tôi cả, còn NGọc Ái cũng như những cô bạn gái trước của tôi, chắc ai cũng biết rồi…chỉ…chỉ là qua đường thôi – Ken nói, anh biết khi nói ra những lời này thì có lẽ mọi người sẽ nghĩ anh là 1 kẻ máu lạnh không có tình cảm nhưng anh không muốn vì mình mà nGọc Linh chiệu lời bàn tán xung quanh, bây giờ anh biết lòng anh có lẽ đã không còn sức chứa 1 người khác nữa rồi.
-Ken à – Ngọc Linh bất ngờ khi nghe Ken nói như vậy, nếu KEN nói thế thì có lẽ hình tượng của anh sẽ sụp đổ chẵng lẽ anh không ngại sao, bất giác lòng cô ấm lên, nhận được sự che chở này của Ken, lòng cô ấm áp lạ thường. Bất chợt những lời bàn tán lúc nãy như tan biến, mọi người im lặng còn Ngọc Ái thì đứng lên chạy đi nước mắt rần rụa.Lúc này lòng Ken cũng đau lắm, dù sao trong lòng anh những kỉ niệm những hình ảnh ngây thơ của Ngọc Ái vẫn còn.
-CÓ CHUYỆN GÌ VẬY HẢ, TẤT CẢ GIẢI TÁN HẾT CHO TÔI – Giọng của bà giám thị quen thuộc lại vang lên làm tất cả giật mình. Ken lặng lẽ thở ra rồi bỏ đi,Devil và Han Yu nãy giờ không nói gì chỉ nhìn Ngọc Linh và NGọc Băng 1 cái rồi cũng rời khỏi. Ngọc Băng nắm tay nGọc lInh lúc này tình bạn là thứ vô cùng cần thiết cho tất cả.
-Không sao đâu – NGọc Băng nhẹ nhàng nói, NGọc lInh cũng chỉ cười nhẹ như cho qua, lòng tin tưởng của cô với Ken bây giờ có lẽ đã là tuyệt đối.
Sau khi trải qua buổi chào cờ có 1 không 2 này, tất cả các học sinh cũng trở về lớp, nói có 1 không 2 là tại vì hôm nay những thành phần lớp cá biệt im re không 1 tiếng nói.Còn những lớp chọn chuyên khác thì nói không ngừng nghỉ, nói trong lặng thầm, từ trước đến giờ đây là chuyện xảy ra lần đầu tiên, đáng lí ra thì phải đổi ngược lại mới đúng. Trong giờ chuyển tiết và giờ ra chơi những đứa trong lớp cá biệt cứ thay phiên nhau xuống an ủi Ngọc Linh,lòng cô cũng bớt đi buồn lo 1 phần, Ken từ lúc chào cờ đến giờ đã không thấy có lẽ lại cúp tiết. Về nhà với lòng nặng trĩu Ngọc Linh không biết mình phải làm thế nào khi mọi việc ngày càng lớn.Cô không muốn mình trở thành kẻ xấu trong Ngọc Ái mặc dù đã nghe Ngọc Băng kể về 1 vài thành tích “xấu” của Ngọc Ái.Còn Ken nữa chính cô cũng không biết mình phải làm sao, Ken đã nói như vậy với toàn trường chính cô cũng không ngờ tới 1 người như Ken lại có thể nói ra những điều như vậy. #$#^%$&^%*$^(*&)&O%*) #$^
%$&^*&)(*_)(*U^%()&&_
-Linh nghe nè – NGọc Linh nặng nề nói.
-Linh mau đến bar SHINLY đi nếu không muốn mất Ken – Giọng devil vang rõ trong điện thoại, sau đó là tiếng tút..tút..tút…
Cô không biết làm sao nữa, mọi chuyện sao lại rối thế này, rốt cuộc Ken có chuyện gì không mà Devil lại nói gấp gáp như thế. Chiếc mui trần đỏ lại lao vun vút trên đường lòng NGọc Linh bây giờ lại như lửa đốt, hình ảnh gương mặt baby không còn nói cười của Ken lúc sáng cứ ám ảnh ray rứt cô mãi, Ken có tình cảm với cô thật sao?. Như mọi khi Ngọc Linh tiến tới phòng VIP, lòng cô như đánh trống.
-Anh à. -Anh Ken nè. Khắp phòng tràn ngập tiếng nói cười con gái trên bàn là Ken đang tay cầm li rượu nhấp môi.
-Ken à – Ngọc lInh chậm rãi nói, những người con gái lúc nãy cũng im bặt nhìn ra cửa nơi Ngọc Linh đứng rồi nhìn Ken.
NGọc Linh xoay người bỏ đi, tại sao lần này Ken lại ngồi với những cô gái đó nữa chẵng lẽ bản tính đào hoa của KEN không thể bỏ sao, cô đã sai lầm khi tin Ken à. Cô lao ra khỏi bar mặc cho tiếng gọi tên mình đằng sau cô không muốn nghe gì nữa, cô cảm thấy mình nhẹ bẫng đi.
Bịch…. Cục đá ngang đường như muốn cản NGọc Linh lại (tg:ec, nổ nổ xíu nha), Ngọc Linh xoa xoa chân nước mắt cô rơi không phải vì đau ở vết thương mà là cái đau trong lòng cô.
-Linh có sao không – KEN nói đưa tay ra định đỡ Ngọc Linh lại nhưng thôi. Ngọc lInh không nói gì chỉ lắc đầu cô đứng lên đi tiếp nhưng không được có lẽ cô đã bị trật chân.
-Linh định tránh mặt Thiên sao – Ken nói làm chân Ngọc Linh khựng lại(tg:tên thật của Ken là THIên). -Không – Ngọc lInh đưa tay lau nước mắt cô muốn mình thật mạnh mẽ.
-Linh đến đây vì lo cho Thiên sao, không phải như Linh nghĩ đâu, tất cả là hiểu lầm thôi, những cô gái đó không phải là Thiên kêu đến, Thiên không hề đụng đến họ – Ken giải thích nếu như NGọc lInh khóc thể hiện cô ấy đang ghen, lòng Ken như mừng lên 1 tí.
-Không đúng đến thì sao chứ, sao không kêu họ đi – NGọc Linh nói, lời giải thích của Ken cô không muốn tin tuy lúc nãy cô thấy Ken không đụng đến thật.
-Hì, ra là vậy sao, Linh ghen đúng không – Ken cười, nụ cười kute nhất mà Ngọc lInh thấy từ lúc rắc rối xảy đến, đây mới chính là nụ cười của Ken, vô tư,bình thản.
-Ghen gì chứ – Ngọc Linh lấy lại gương mặt lạnh tanh, cô bước đi nhưng quên rằng mình đang bị đau chân.
-Ấy za – Ngọc lInh khẽ kêu nhẹ, người khuỵa xuống may có Ken đỡ đằng sau, người Ken mùi rượu nồng nặc.
-Uống rượu từ chiều tới giờ hay sao z – Ngọc Linh đưa tay lên day day mũi.
-Ừ, Thiên uống rượu giỏi lắm, bảo đảm không say luôn – Ken lại cười.
-Xì, thôi ta về đây – Linh đẩy Ken ra xoay người bước từng bước khó khăn.
-Để Thiên chở về cho, mà hỏi nè, những lời Thiên nói hồi sáng là thật lòng đấy, Linh tin Thiên đi – Ken nói, vừa nói vừa đỡ Ngọc Linh.
-Biết rồi, khổ lắm, nói mãi – Ngọc linh nói với giọng bỡn cợt, lòng cô đã nhẹ nhõm hơn nhiều.
-Linh nè, Linh làm bạn gái Thiên nhé – Ken nói.
-Ờ, để coi…nhưng ta không muốn để người khác …- ngọc Linh ấp úng nói, đã vậy thì cô hãy đối diện với lòng mình thôi.
-Thiên đã nói lúc sáng rồi, Thiên sẽ không để ai nói gì Linh đâu – Ken nói như chắc chắn.
Ngọc Linh im lặng không nói gì nhưng nhiêu đó cũng có thể làm Ken hiểu câu trả lời của mình.Cả 2 con người đang đi giữa con đường này họ đã thật sự tìm thấy nhau nhưng liệu họ có thể gắn kết với nhau không, có vượt qua được khó khăn khì tình yêu còn quá non nớt đối với họ.
Ai Mới Là Siêu Quậy Ai Mới Là Siêu Quậy - nhok26