Bạn nhìn thấy sự việc và hỏi “Tại sao?”, nhưng tôi mơ tưởng đến sự việc và hỏi “Tại sao không?”.

George Bernard Shaw

Download ebooks
Ebook "Ai Mới Là Siêu Quậy"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: nhok26
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 25 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 820 / 4
Cập nhật: 2017-09-25 04:48:21 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 12: Trùng Hợp Hay Ngẫu Nhiên
ét....tiếng thắng xe vang lên trước cổng trường Sun (nói két zậy thôi chứ không nghe tiếng thắng xe đâu nha xe hàng hịu mà có tiếng thắng thì ai thèm mua trời ).Khác với trí tưởng tượng cổng trường thật vắng vẻ vì.....còn 2 phút nữa là vào lớp rồi mà đây là trường gương mẫu nữa cho nên, Ngọc Băng liền rút điện thoại ra và....
-Hì hì, tao... – Ngọc Băng gọi điện thoại mà giọng run run, số là sáng nay cô dậy muộn nên chỉ với 5’ cô đã xuất hiện với tạo hình 1 cô gái vừa cá tính vừa kute vì....cô mặc váy.Trường Sun là trường gương mẫu ở Việt Nam nên việc mặc đồng phục là đơn nhiên rồi, đồng phục của trường này là váy ngắn ngang đùi,sọc màu xanh đen với màu nâu cam,áo trắng viền màu xanh đen ở phần tay áo và cổ áo, đặc biệt dù là con gái nhưng trường nay phải thắc cà vạt nha, cà vạt cũng màu xanh đen nốt,cô mang giày búp bê, cô thắc hờ qua, búi tóc lên với 1 cái nơ hồng để phần tóc hơi vàng,cắt mái xéo nên trông vừa bụi vừa kute.
-Mày hay quáaaaa mày biết là tao đã đứng đợi mày bao lâu rồi không???????? – Mai LY la hét hết cỡ không cần giữ hình tượng vì trường này có bây giờ học sinh đang ngồi trong lớp chờ trống đánh.
-Tao sorry mà, mày tha cho tao đi, mày đang đứng đâu zậy, tao đang đứng ở trước cổng nè- Ngọc Băng baby nói, híc, tội nghiệp.
-Hừ, tao biết mày quá mà, tao đang ở trong cổng nhìn mày đây mày đi vào là thấy nhanh lên lằng nhằng quá – Mai Ly nói, biết rõ tính Ngọc Băng quá mà.
Sau khi dặn dò chú tài xong nó liền lon ton chạy vào cổng cũng may chỉ cần 5 giây nữa thôi là có thể nó sẽ về nhà ngủ tiếp luôn vì ông bảo vệ khóa cổng rồi.
Hai đứa nó lại tiếp tục lon ton đi...tìm lớp, nói cho đã cuối cùng cả Mai Ly lẫn nó cũng chẵng đứa nào biết lớp mới ở đâu cứ đi vòng vòng tìm phòng hiệu trưởng, cũng may nhà trường đang trong 15’ đầu giờ nên chưa có thầy cô nào để ý tụi nó lắm
-Cộc cộc
-Vào đi – tiếng của 1 người trung niên từ trong vọng ra chứa 99% nghiêm nghị làm cả 2 đứa đứng ngoài sởn gai óc, không biết sao Ngọc Băng có cảm giác sợ sợ ông hiệu trưởng đang ngồi trong kia, 1 trường hợp hi hữu.
-Dạ, em chào thầy – 2 đứa nó cùng lễ phép thưa nhưng ông thầy đeo kiếng kia vẫn cứ chăm chăm vào cái máy tính, miệng nói:
-Hai em là Triệu Lý Ngọc Băng và Hoàng Mai Ly, là học sinh muốn đăng kí vào lớp 10A8, lớp cá biệt duy nhất của trường này đúng không?? – Vừa nói đến lớp cá biệt ông thầy đã ngẩng mặt lên dùng ánh mắt sắc bén nhất nhìn tụi nó làm tụi nó rùng mình, xem ra lớp cá biệt này không có ấn tượng tốt với ông thầy hiệu trưởng rồi.
-Dạ – Hai đứa lại đồng thanh
-Tôi cũng đã đọc qua tiểu sử của các em, “thành tích” mà các em tạo dựng cũng khá đấy nhưng đã vào trường này rồi thì cái thành tích đó coi như là vô nghĩa, hiểu chưa, mặc dù lớp cá biệt cũng thế – Xạo quá, lớp cá biệt toàn dân có ảnh hưởng lớn đến “quốc gia” nên ổng chịu lép vế thì có.
-Dạ – 2 đứa lại xa xẩm mặt mày cùng đồng thanh, câu nói vào trường nào mà nó chẵng nghe nói...
Và sau 15’ nữa khi hoàn thành xong chương trình nghe giáo huấn thì ông thầy hiệu trưởng cũng chịu nhấc máy điện thoại lên gọi ông thầy chủ nhiệm lớp 10A8 lên dẫn tụi nó về lớp.
Nhưng “bi kịch” vẫn chưa kết thúc trên đường đi 2 đứa nó lại tiếp tục được thưởng thức tài nghệ “phun mưa nước bọt” của ông thầy chủ nhiệm, nói còn nhiều hơn ông thầy hiệu trưởng nữa nhưng đa số là đều than thở về cái lớp siêu quậy 10A8....
-Không ngờ bạn cũ của tụi mình lại tiếp tục tạo ra danh tiếng lẫy lừng trong cái trường này, hehe – Ngọc Băng thì thầm.
Mai ly như hiểu ý gật đầu đáp lại
-Đại ca Khánh được lây nhiễm 80% của tụi mình rồi mà, hè hè.
Ông thầy đi trước cứ nói liên thiêng còn 2 cô nhóc đi đằng sau cứ thì thì thầm thầm, mọi việc cứ diễn ra như thế cho đến khi ông thầy dừng lại trước cửa có đề “Lớp 10A8” bên cạnh đó còn có dòng chữ được viết bằng màu sơn nữa “Lớp cá biệt”, thế là cả 2 đứa cùng mỉm cười, tác giả của trò này là bọn nó chữ không ai hết, đúng là cá biệt có khác chưa đến nơi đã nghe tiếng nói chuyện, tiếng la hét, tiếng cười ầm ĩ, trong khi mấy lớp bên cạnh thì tiếng muỗi bay còn nghe được nữa là.
-AAAAAAAAAAAAAAAAA
-AAAAAA
-Ngọc Băng
-Mai LY
Cả lớp 37 thành viên như muốn nổ tung, 2 thành viên chủ chốt của lớp đã xuất hiện ở đây thật bất ngờ, thế là cả bọn la hét cũng may bọn nó còn nể sợ ông thầy đang đi bên cạnh nếu không chắc tụi nó đã nhào ra khỏi chỗ rồi ấy chứ, và tiếng la hét tiêng nói chào mừng vẫn cứ thế cho đến khi.
-Rầm – Cây thước đập mạnh xuống bàn làm cả đám im re nhưng vẫn còn tiếng rì rào làm ông thấy lắc đầu ngao ngán.
-Giới thiệu với các em đây là...
-Thôi khỏi thầy ơi, tụi em biết hết rồi, Ngọc Băng, Mai Ly – Một chàng trai trông cao to, trắng trẻo, kute, baby, nhuộm tóc hung đỏ, đeo bông tai nói lớn cắt đứng lời ông thầy..
-Rầm
-Trật tự nào – Ông thầy nghiêm nghi nhưng..
-Ngọc Băng mày về lúc nào sao không nói thế.
-Mai Ly sao thấy Băng về mà không nói cho bọn tao mày
-Đi Hàn về quà đâu mày.
-........
Tùm lum câu hỏi được đặt ra 1 lượt làm ông thầy điên đầu,”hóa ra bọn này quen nhau”
-Mấy anh mấy chị làm ơn im dùm cái – Ông thầy lại hét lớn, Ngọc Băng với Mai Ly nãy giờ đứng cười cũng mệt lắm rồi nên mới...
-E hèm – Mai ly sẵng cổ, mắt liếc liếc qua ông thầy báo hiệu.
-Tụi mày trật tự đi, có gì xíu nói – Ngọc Băng thì lại quay xuống lớp thẳng thừng nói thế là cả đám im luôn.
-Ừ, zậy các em chọn chỗ ngồi đi - Ông thầy nhìn quanh lớp 1 lượt lắc đầu rồi nói
-Dạ – 2 đứa tụi nó cùng nhìn xuống lớp và phát hiện ra ở dãy bên trái, phía cuối lớp có 3 bàn trống, dãy bên phải thì bên cạnh thằng Khánh đang ngồi bàn cuối cũng trống, thằng nhóc đang hăng say vẫy vẫy tụi nó và cuối cùng tụi nó quyết định.
Mai Ly ngồi bàn cuối cạnh thằng Khánh, Ngọc Băng thì sẽ yên vị tại bàn cuối dãy bên trái chỗ có 3 bàn trống.
Cả lớp tụi nó im lặng nhìn Ngọc Băng áy náy như khó nói...
-Ngọc Băng mày lên ngồi với tao đi, đừng ngồi đó – Liên “le te” ngồi ở dãy trên đang ngoắc ngoắc cô lên.
-Đúng rồi, lên đó đi Băng – thằng Khánh cũng nói
(Vì như đã nói thì Ngọc Băng và Mai LY từng học chung với bọn này nên biết tên và rất thân nhau)
-Lên đi
-....
Bao nhiêu lời nói làm Ngọc Băng thắc mắt đập bàn cái rầm
-Tại sao – Ngọc Băng gắt lên
-Bọn kia lên phòng giám hiệu chắc cũng gần về rồi – Khánh nói.
-Bọn kia – Mai Ly và Ngọc Băng cùng nói đầy thắc mắc bọn kia là ai????
-Bọn kia là ai??? – Ngọc Băng hỏi lớn đầy thắc mắc.
-Mày không biết thiệt hả? Mà chắc bọn kia đi lên phòng giám thị “uống trà” gần zìa rồi đó, mày lên đây ngồi nè – Liên le te tiếp tục nói vì trong lớp trừ chỗ đó ra thì chỉ còn bàn nó là trống.
-NHƯNG BỌN KIA LÀ AI??? – Quá bức xúc Ngọc Băng la lớn làm bán kính vài ki lô mét cũng có thể nghe được việc đó đồng nghĩa với.....những con người đang đi gần đó cũng....nghe được.
-Chuyện gì mà náo nhiệt thế nhể – Cả lớp im bặt nhìn ra phía cửa....chỗ phát ra giọng nói không biết trùng hợp hay ngẫu nhiên mà điện thoại của ông thầy chủ nhiệm “nước mưa phun vèo vèo” rung lên và ổng ra khỏi lớp, trả lại cho lớp học này không gian “’riêng tư”.
Tạm thời không gian lặng động bao nhiêu cặp mắt nhìn nhau:
-Tụi bây, tao về trước – Ngọc Băng đứng dậy nhẹ nhàng xách cặp ra về, tiến đến phía cửa, rời khỏi chỗ này, rời khỏi thứ mà cô trốn tránh....
Bặt....cánh tay cô đã được nắm lại.
-Windy à – Ha Ra vỡ òa nước mặt, cảm xúc đã dâng trào thật sự, cuối cùng Windy của bọn nó cũng đã trở lại.
-Windy – Ken nở nụ cười tươi rói (chắc để chuộc lỗi đó mà)
-Windy – Yumi nắm lấy tay của ha Ra mắt cũng rưng rưng cô vẫn sợ Windy còn giận mình nên không dám nhào tới ôm cô..
-Hì – Han Yu cười nhẹ.
Chỉ có 1 người im bặt từ nãy tới giờ, tay vẫn còn nắm lấy cánh tay cô.
-Buông ra – Ngọc Băng dồn nén gằn giọng nói, cô không muốn hi vọng gì cả, người ta thường nói hi vọng càng nhiều thì thật vọng càng đau.
Nhưng không Windy đã được Devil kéo thẳng ra khỏi cửa lớp...
-Ê, buông ta ra mà – Windy lại tiếp tục la lớn nhưng chỉ vô dụng thôi.
-Ồ.....................ồ.......ồ.....
Bộp...bộp..bộp
Loạn, chỉ 1 chữ để diễn tả thôi, nguyên cả 1 lớp cá biết cùng la hét ồ ạt để giải tỏa cho sự im lặng nãy giờ mặc dù ai cũng ngạc nhiên vì chuyện này hotboy như Devil cuối cùng đã gục ngã trước sắc đẹp trời cho của Windy ( nGọc Băng) người hùng trong mắt bọn chúng ( chả hiểu mô tê gì mà cứ tọc mạch thêm dầu thêm muối zô chuyện của người ta, nắm tay kép đi thôi mà làm gì dữ thế, he)
-Trật tự chưa – ken nhìn vào bằng ánh mắt....ngay lập tức chỉ còn tiếng rì rào thầm thì to nhỏ ( tg: thế mà vẫn nói chuyện to nhỏ được cũng hay..)
-Hic,cuối cùng Windy cũng đã đi học – Ha Ra, cười trong nước mắt vừa vui vừa buồn
-Ừ, mong là Windy sẽ hiểu cho tụi mình, Devil cố lên – Yumi cũng gật đầ cười nhẹ.
Tại lúc đó ở sân sau trường..
-Mi bỏ ta ra coi – Ngọc Băng vùng vằng giựt tay ra khỏi tay Devil, tay của cô đã đỏ tay nên đành phải đưa tay lên xoa xoa nhăn mặt..
-Sao mi lại bỏ về nước??? – Devil hỏi mắt tức giận.
-Mi..mi..nói được tiếng việt??? – Ngọc Băng trợn mắt ngạc nhiên
(tg: nãy giờ nhóm đó nói tiếng hàn chỉ có câu hỏi của devil hồi nãy là bằng tiếng bằng tiếng việt).
-Sao không, ta là người Việt mà, đừng nói mi không biết nhé – Devil ngạc nhiên.
-Ủa???? – Thắc mắc vì không biết.
-Tên thật của ta là
-, tên cũng đẹp đấy – Windy gật gù.
-Mi đừng đánh trống lảng, trả lời câu hỏi hồi nãy..
-Ta..ta
-Nói đi, mi có biết là bọn ta lo lắng lắm không hả, mi chỉ biết nghĩ ình thôi à??? – Devil hỏi nói hết những đều mình nghĩ ra.
-Mi chỉ biết nói thôi, tại sao ta về hả, là tại bọn mi đấy – Windy uất ức, làm sao chiệu nổi được chứ.
-Tại..tại lúc đó mi không giải thích thôi – Devil nói, suy nghĩ lại tình hình lúc đó, thấy lòng nặng trĩu khi nghe Windy như vậy, cảm giác này là sao?
-Giải thích, giải thích liệu bọn mi co nghe không???? – Windy nói giọng hơi khàn khàn,lòng cô đang mất mác nỗi đau mà cô khó khăn mới kìm nén xuống được bây giờ lại nổi lên.
-Tin hay không ư?– Devil tự hỏi ngược lại mình? Tin hay không ư?Câu trả lời là gì??
(Phần tiếp mới nói đến tại sao bọn Devil lại xuất hiện ở đây nha)
Tin hay không ư???
-Hừ - Windy nhếch mép cười thầm, biết ngay mà.
-...
-Hết nói rồi đúng không, chỉ giỏi nói? – Windy 1 lần nữa lại nói trong khi Devil chỉ im lặng, cô đã thất vọng thật rồi.
-Có, ta sẽ tin, nhưng lúc đó mi không nói mà chỉ im lặng cảnh tượng lại xảy ra trước mắt, mi nói nếu là mi mi có tin không? – Devil đặt lại vấn đề và hỏi.
Windy hơi bất ngờ, tin ư, đúng vậy, lúc đó cô không hề giải thích,cô không có lòng tin, điều Devil nói...
-Ta.... – Windy ấp úng, mắt long lanh ngấn nước.
-Bọn ta đã biết sự thật rồi, mi không liên quan gì hết – Devil nhẹ nhàng nói nhìn Windy mong rằng Windy sẽ tha thứ cho bọn nó khi đã không tin cô.
-À, ra như vậy, thì ra bọn mi đã biết hết sự thật nên mới tới tìm ta chứ gì, thực chất bọn mi đâu tin ta – Windy cười mỉm, bọn họ vẫn không tin cô, thất vọng.
-Đúng – Devil nhẹ nhàng nói.
-Đó, ta biết mà – Windy cảm thấy lòng đau nhức, mất mác khi nghe Devil nói như vậy, cô phải nhanh chóng rời khỏi đây nếu không cô sẽ rơi lệ thật mất.
Windy quay đầu lại, cô bước đi, thất vọng.
-Đúng, nếu không tin cô thì Ha ra và Yumi đã không lặn lội đi tìm Ricky để cô ta nói ra sự thật, nếu không tin mi thì tụi ta cũng không cần ngày nào cũng đến chờ trước nhà mi, nếu không tin mi thì bọn ta cũng đã không xuất hiện ở đây – Devil nói 1 hơi dài để ai đó có thể nghe được, có thể hiểu được.
Windy khựng lại, gương mặt hơi thất thần, không tin cho lắm,cô không quay mặt lại, đứng im, quay mặt lại ư, cô không có dũng khí, đối diện với Devil ư, cô không muốn, tốt nhất là đứng im cái đã rồi tính sau (tg:bó tay,bó chân lun, đầu hàng với chị này)
-Devil im lặng tiến tới trước mặt Windy.-
-Bỏ qua đi – Devil nhẹ nhàng nói, ấm áp, đây là đang xin sự tha thứ không nói vậy chẵng lẽ hét lên à.
-Nhưng...nhưng làm sao ta biết được bọn mi nói là đúng sự thật – Windy ấp úng gương mặt hồng hào nhìn dễ thương lắm cơ.
-Ùi, bằng chứng điển hình là sự có bạn của bọn ta là sự có mặt của bọn ta ở cái Việt Nam này, cái trường này nè – Devil thở phào, cười nhẹ, đúng là bó tay với con ngốc này ( ngốc quá).
-Hừm, xì – Windy vượt qua Devil tiến về phía trước.
-Sao,tin chưa – Devil đi theo sau nói với lại.
-Xí, ta tin bọn mi lần này thôi đấy nhá – Windy nói lại, nghe hay không,tùy.
Đúng là, chưa bước tới nơi đã nghe thấy tiếng ồn ào, huyên náo như ong vỡ tổ,hình như giáo viên chưa vào, mặc dù đã vào tiết đầu.Thật là 1 thảm họa mà, mới bước vào cửa lớp, cái đầu tiên mà bọn nó nhận được là ánh mắt tròn xoe của bọn trong lớp tiếp theo là...
-Woaaaaaaaaaaa
-EEEEEEEEEE
-Òooooooooooooo
Hàng loạt âm thanh biểu lộ tâm trạng của tụi học sinh cá biệt....
-E hèm – Yumi lên tiếng trong phút chốc cả lớp im lặng nhưng cứ vang lên tiếng rì rì, mà rì rì của 1 cái lớp gần 40 thành viên thì khỏi phải nói...
-Loạn hết rồi phải không – 1 bà cô hình như là đang dạy lớp bên cạnh đùng đùng xách cái thước đi qua,hét lớn...Ngay lập tức cả lớp im bặt (Như đã nói ở mấy chương đầu Windy nhà ta rất...tôn sư trọng đạo => lớp cá biệt mà cô từng học cũng thế).
-Hừ, tôi mà nghe ồn 1 lần nữa là các em..các em bị trừ 20 điểm cho thi đua tháng này nghe chưa – Bà cô suy nghĩ rồi đưa ra 1 hình phạt thích đáng vì...còn hình phạt nào áp dụng được nữa đâu.. (tg:chắc trường các bạn cũng có thi đua tháng chứ nhỉ )
-Dạaaaaaaaaaaaaa – Tụi nó ngân dài tiếng dạ làm bà cô sùng máu mà không biết làm sao nên hầm hầm bỏ về lớp, vừa đi vừa lầm bầm.
-Hừ, khi không nhận tiền của bọn nó cho tụi nó zô đây học chi zậy không biết nữa, ông này tối nay zìa chết zới tui – Ra bà cô này là vợ “iu” của ông thầy hiệu trưởng,hehe.
-Hahahha
Bà cô vừa đi khỏi thì ngay lập tức cái lớp này đâu lại vào đấy, 20 điểm thì nhầm nhò gì, hồi ở trường cũ tuần nào tụi nó chẵng bị âm điểm.Địa điểm tụ tập của tụi nó đã được xác định, chính là 3 bàn cuối vì theo như quy luật thì trật tự sắp xếp chỗ ngồi sẽ như bên Hàn rồi.
Ba bàn cuối sẽ là..
-Ken vs Yumi
-Devil vs Windy
-Han Yu vs Ha Ra.
-Này Ngọc Băng mày về mà không báo tụi tao 1 tiếng là sao??? – Thanh mập từ bàn trên đi xuống, quần ống cao ống thấp, không biết vứt đôi giày thể thao hàng hiệu ở đâu mà lại đi chân không xuống, y như hồi học chung với cô.
-Đúng đó bạn bè thế hả, tao nhớ mày quá đi – 1 con bé khá xinh, ăn mặc thì đúng là cá biệt.Cái cà vạt để thắt thì chắc đã bị nó zụt đi ở xó xỉnh nào rồi nên chẵng thấy đeo,đầu tóc thì chẵng gọn gàng tí nào,chạy vụt tới chụt lên cái má của Windy 1 cái rồi cười hì hì.
-Cái con này, cái tật lanh chanh mãi không bỏ.... – Windy cười.
-.....
Và tiếp theo đó là hàng ngàn câu hỏi,cái ôm của bọn bạn cũ của Windy...còn bọn Devil thì chỉ biết lắc đầu, từ lúc học chung với bọn cá biệt đến giờ bọn nó vẫn chưa nói chuyện nhiều cho lắm nhưng bọn nó đã cảm nhận được cái khác biệt của không khí trường học ở đây, rất vui, không buồn tẻ giống bên kia, nơi tụi nó từng học, ở đây cũng không phân biệt giàu nghèo,chơi với nhau rất nhiệt tình...
Ra về,Mai Ly có việc nên về trước, cô đi với bọn Devil nhưng hình như trường học này không thân thiện như cô nghĩ nhiều ánh mắt nhìn cô như ngưỡng mộ, tò mò, bất ngờ,....còn trong lúc đó thì YuMi và Ha Ra cứ tự nhiên bá tay bá cổ Windy nói những lời như mật ngọt rót vào tai còn đằng sau thì ba chàng cư lẽo đẽo theo sau.
Giải thích những ánh mắt đó nhé.Từ trước tới giờ,phải nói là từ lúc nhập học tới giờ, 5 người: Devil,Yumi,Ken,Han Yu,Ha Ra đã trở thành điểm nóng của toàn trường,đi đâu cũng có nhau làm ai cũng thầm ngưỡng mộ nhưng bây giờ bỗng nhiên xuất hiện 1 thành viên mới nên như vậy là phải rồi nhưng điều làm Windy bất ngờ nhất là gì mọi người có biết không, chính là cái này:
-Ken, “tao” đếm từ 1 tới 3 “mày” đi lên trước ngay lập tức nếu không thì “mày”.....
-Ơ, mắc mớ gì, “tao” làm gì “mày” đâu, bức xúc cái gì chứ
-“Mày” đi đằng sau cứ thầm thầm thì thì “tao” bức xúc
-Ơ, cái con này, vô duyên...
Cả đám tụi nó nói...tiếng việt, xưng mày tao, hỏi ra mới biết Ken là người Việt chính cống,trốn gia đình qua đây học,tên thật là Hạn Kỳ Thiên (Yumi là người Việt đã được giới thiệu từ đầu, tên thật là Cảnh NGọc Linh), còn Ha RA và Han Yu thì người HÀn nên phải học lớp nói Tiếng Việt cấp tốc, nói vẫn còn bập bẹ,còn việc xưng mày tao là do thấy mấy đứa trong lớp nói hay nên..nhiễm.
Cách đó không xa trên 1 tầng lầu có 1 cô gái đang nhìn xuống ngắm nhìn từng cử chỉ của bọn họ,miệng nở 1 nụ cười thầm.
-Lại gặp nhau rồi,hahahahah.
Sóng gió giờ mới thật sự bắt đầu......
-Ngọc Bănggggggg – Ngọc Băng đang nằm gọn trong chăn ấm nệm êm thì bị 1 tiếng kêu khá là “nhỏ” làm cô xém lủng màng nhỉ, giật mình bung khỏi chăn tưởng có sóng thần (thành phố mà sóng thần gì má).
-Mày còn không lo dậy là tao ày đi chầu tây thiên luôn nghe chưa – Ha Ra đánh vào đầu Ngọc Băng 1 cái làm cô đang lơ mơ chuẩn bị tỉnh thì phải bắt đầu đếm sao trên trời.
-Dậy, dậy mau, trễ học bây giờ, 6h10’ rồi đó – Ngọc Linh (tên thật của Yumi đã giới thiệu ở đầu, vì đây là Việt Nam nên ai cũng dùng tên thật) lay lay đầu Ngọc Băng mà cảm thấy nản lòng, đúng là con sâu ngủ.
Sau 15’ vật vã thì NGọc Băng cũng đã xuất hiện với phong cách cá tính thường ngày,vẫn bộ đồng phục ấy nhưng 3 cô nàng lại thể hiện phong cách của mình khác nhau.
Ngọc Băng, mang hài búp bê, cà vạt thắt hờ, xả tóc nhuộm màu vàng nâu ra nắng mới thấy rõ(trường này nghiêm lắm sao dám nhuộm màu nổi),tay đeo vòng đen trắng, tai đeo bông, xỏ 2 lỗ,trông lấp lánh.
Yumi cũng mang hài búp bê, cà vạt zụt vào cặp, tới lớp mới đeo, tóc cột cao cũng nhuộm màu chìm, mang vòng bảng bự, bông tai xỏ 3 lỗ.
Ha Ra mang hài búp bê, đeo cà vạt tương đối chỉnh tề, tóc đen bóng, cột cao lên,tay đeo đồng hồ, kiểu model.
Ba cô nàng tung tăng ra khỏi nhà, mà không biết trước cổng nhà Ngọc Băng có ba ngọn núi lửa đang từ từ mất hết kiên nhẫn, lửa giận phừng phừng.
Devil dựa người vào đầu xe bấm điện thoại, Woa,mặc đồng phục mà nhìn vẫn đẹp trai phong độ, trường này đồng phục nam là áo trắng,quần đen, thắt cà vạt màu xang đen, hic, Devil mang giày NIKE trắng, tóc màu nâu đồng,không cài nút áo đầu tiên, cà vạt thắt bị kéo qua 1 bên,miệng nhai chewgum, kiểu này mà mấy đứa trường Sun không mê mới lạ.
Han Yu và Ken thì tựa vào hông xe thỉnh thoảng đi qua đi lại, nhai chewgum, phong cách ăn mặc của 3 chàng y chang nhau, phong cách học sinh hơi bụi 1 tí.
Sau 1 hồi cằn nhằn, 3 chàng cũng lên xe, 1 chiếc xe mui trần đỏ, trông phong độ hết biết *_*, còn ba nàng thì mui trần đen, hơi chìm nhưng với những gương mặt kute, nhiều chuyện cười đến trời long đất lở thì dù có chìm đến mấy cũng phải gây sự chú ý thôi à.
Sáu đứa bọn nó ung dung bước vào lớp, đơn nhiên là phải trải qua mấy phen tỏ tình cực, cực.....(tự hiểu) của mấy đứa trường Sun.
-Woa, Ngọc Băng hôm nay trời bão to
-Hôm nay lớp mình có ai quên mang dù không zậy.
-Thanh ơi, chiều nay tao với mày đi khám mắt.
-......- Hàng loạt, hàng loạt câu nói gây xôn xao dư luận.
Khi đã yên vị với hàng loạt câu hỏi trong đầu tụi nó mới xém xỉu khi nge, Khánh “kute” tuyên bố:
-Bây giờ là 6h56’ 23 giây, Ngọc Băng đã lập kỉ lục, không đi học trễ, nên hôm nay ai không mang dù, trời mưa...ướt ráng chiệu.
-Ơ, cái thằng quỷ này – NGọc Băng nghe xong mới hiểu nguyên do đùng đùng tức giận đứng dậy, rượt thằng nhóc đi vòng vòng quanh lớp, ai cũng cười chỉ có...Mai Ly, muốn cười cười cũng không cười nỗi.
Reng...reng...
Tiếng chuông vào lớp vang lên..., cả lớp tụi nó ồn ào như cái chợ, ông thầy chủ nhiệm bước vào với gương mặt rạng rỡ chứ không phải chán nản như mọi ngày..
-Xin thông báo với lớp ta 1 tin vui – ông thầy hồn nhiên hô lớn cho bọn học trò nghe.
-Tin gì thầy
-Tin gì, nói đi thầy.
-Thầy cua được cô Hoa “bánh bèo” rồi hả thầy.
-Hay là bà cô Sinh “thừa tiêu chuẩn” nghĩ đẻ hả thầy.
Rầm..
-Trật tự coi – Khánh đập bàn làm ai cũng chú ý kể cả ông thầy đang vừa tức xấu hổ với những “thông tin” mà tụi học trò dự đoán, hừ, dám kêu “bé” Hoa là “bánh bèo” hả, tức quá đi mất.... (tg:ông thầy đang cua bà Hoa bán bánh ở căn tin).
-Tụi bây nói tầm bậy gì zậy hả, im đi, thầy ơi thầy, thầy trúng số độc đắc hả thầy – Khánh nói, câu sau đá câu trước làm ông thầy...xỉu.
-IIIIIImmmm lặngggggg – Không thể kìm nén ông thầy hét lên làm cả lớp im ru, ông thầy thấy vậy đắc thắng, sẵng giọng nói.
-Hôm nay lớp chúng ta có học sinh mới – Ông thầy nhoẻn miệng cười nói.
-Woaaa
-Hú hú huuuuu
-Yehhhhh
Cả đám nháo nhào dự đoán xem học sinh mới là nam hay nữ, là đồng tính hay ô môi.....
Còn đám Windy zs Devil thì thấy thú vị bới không khí học tập ở đây, ở đất nước Việt Nam.
-zô dây đi em – Ông thầy hướng ra ngoài cửa ngoắc ngoắc..
Từ ngoài 1 cô gái trông kute hết biết đi vào, trắng trẻo dễ thương, nở nụ cười thật tươi cúi xuống nhìn đám học sinh đang náo loán hò hét.
-Chào – Con bé hướng nhìn quanh lớp rồi ngừng ánh nhìn lại ngay chỗ Ngọc Băng làm cô hơi lúng túng, 1 ánh mắt quen thuộc mà bây giờ cô không
Ánh mắt này rất…rất quen thuộc chắc chắn cô đã từng nhìn thấy nhưng cô không thể nhớ ra được.
-Em hãy giới thiệu đi – Ông thầy hài lòng nói.
-Dạ, chào mọi người, mình tên là Ren, quốc tịch Hàn, nhưng để quen thuộc mọi nguowif cứ gọi mình là Ái Mỹ, hj – Nói xong cô ta còn bù thêm nụ cười khuyến mãi làm cả lớp rep hò ầm ĩ.
-Ừ, z em chọn chỗ ngồi đi.
-Da,... – Cô lại đưa mắt nhìn xung quanh, ngay lập tức cả lớp nó hú, vẫy,..đủ mọi hành động mời nó tới ngồi cạnh.
Nhưng cuối cùng chỗ cô ta chọn lại là gần Liên “le te” có thể được nói là cái loa phát thanh của cộng đồng lớp cá biệt này.
........
Mọi tiết học vẫn diễn ra bình thường với đủ trò đủ kiểu nhưng hôm nay có sự khác biệt là lớp có thêm cô học sinh mới, nhìn rất kute và Mai Ly cũng ít cười hơn nhưng không ai để ý.
Tiết Sinh có kiểm tra 15’, lớp bọn nó 100% chưa học bài nên chẵng biết nhìn ai cả, trong khi bà cô thì cứ canh dáo da dáo dác, đơn nhiên bọn Devil đã quen chương trình học ở bên Hàn nên chẵng biết được có mấy dụ kiểm tra 15’ này, ngơ nga ngơ ngác, bài cũng không học.
Thế là biện pháp để cải thiện tình hình sẽ là....biện pháp cũ, Ngọc Băng nháy mắt với Mai LY và Khánh kute, báo hiệu với các bàn trên, thế là nhanh chóng, tất cả các thành viên của bàn trên đều, ưỡng ngực, dang lưng, cao hết cỡ, đã vậy lớp này cũng có 1 số thành viên hơi bị đô con nên rất thuận lợi cho các học sinh ở bàn dưới.
4 dãy bàn cuối, từng cuốn sách trong học bàn được dở ra nhanh nhẹn, nhẹ nhàng kính đáo, Devil, Han Yu, Ken, Ha Ra (trừ Yumi vì lúc trước Yumi từng học ở Việt Nam, còn Ken thì trốn sang Hàn từ nhỏ), đều trố mắt ra nhìn cảnh tượng trước mắt, gì vậy nè.
-Này, này bộ không làm bài hả - Ngọc Băng nói nhỏ thất tỉnh cả bọn, 1 mảng giấy nhỏ từ các bàn cuối được truyền lên bàn trên, nào là dấu trong nắp bút xóa, rồi là canh bà cô không để ý là hàng chục hàng trăm mảnh giấy được chuyền đi, trao đổi kịch liệt.
Cả bọn tụi nó ngạc nhiên nhưng cũng chép vào, càng ngày bọn nó càng thấy đi học không còn nhàm chán như trước, hihi.
Giờ ra chơi, cả bọn tụi nó ngồi 8 ở đằng sau khuôn viên trường.
-Nè, sao tụi mày biết tao ở Việt Nam mà về đây rồi vào trường Sun học hay zậy – Ngọc Băng thắc mắc hỏi/
-Cái đồ, z mà cũng hỏi được, bộ danh hiệu con nhà giàu, đẹp trai của tao để làm kiểng hay sao z, tốn cả bộn tiền đấy – Kỳ Thiên (Ken) kể công luôn tiện khoe luôn.
-Xí – Ha Ra và Ngọc Linh (Yumi) bĩu môi, không nhờ tụi tao dốc sức điều tra thì mày biết được chắc.
-Ùi – Kỳ Thiên bĩu môi lại, làm nũng.
Rồi bọn nó cười hà hà, kế khổ nào là những ngày Ngọc Băng về Việt Nam tụi nó đã buồn cỡ nào, sầu ra sao. Khi về Việt Nam, vào trường Sun học tụi nó mong sẽ được gặp lại Ngọc Băng vì theo điều tra thì NGọc Băng sẽ chuyển vào trường đó, nhưng Ngọc Băng đã không đến, tụi nó đến trước nhà đợi thì nGọc Băng không ra khỏi nhà. Tụi nó tiếp tục điều tra, thì biết tụi Khánh “kute” từng chơi chung nhóm và học chung với NGọc Băng, nghe nói thân nhau lắm nên bọn nó mới quyết định tới quán bar gặp tụi nó rồi luôn tiện xem NGọc Băng có đi chungv với bọn nó không.
Ai zè, mới gặp đã co xung đột, 37 đứa học sinh cá biệt, nổi tiếng ăn chơi, với 1 nhóm du học sinh Hàn, nhưng cuối cùng bọn KHánh cũng bị thu phục, rồi tụi nó bắt đầu dở trò dụ dỗ, dùng thế lực cho nguyên 37 đứa tụi nó vào trường Sun học chung 1 lớp với mục đích, dụ dỗ Ngọc Băng vào tròng, vì bọn học biết Ngọc Băng khi nghe những tin đồn từ trường Sun sẽ đi học ( Ngọc Băng có tính tò mò và nhiều chuyện).
Tụi nó liên tiếp tạo ra scandal náo loạn trường Sun, chọc phá thầy cô, ngủ gật trong lớp, quậy phá, ngày nào cũng phải lên phòng ban giám hiệu trường uống trà, hàn huyên với mấy ông thầy giám thị. Hic, tội nghiệp...
Tụi nó hăng say kể nói chuyện, từ đằng xa lại có 1 ánh mắt đang nhìn họ, nở nụ cười rùng mình...
Ai Mới Là Siêu Quậy Ai Mới Là Siêu Quậy - nhok26