Books are delightful society. If you go into a room and find it full of books - even without taking them from the shelves they seem to speak to you, to bid you welcome.

William Ewart Gladstone

Download ebooks
Ebook "Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Tô Tử
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 79 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1281 / 3
Cập nhật: 2017-09-25 00:21:56 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.2 - Chương 2: Dòng Nước Ấm Thản Nhiên Chảy Xuôi
áng sớm, ánh mặt trời chiếu vào ngôi nhà, tĩnh lặng phản chiếu qua kính thủy tinh sáng ngời. Tang Trà Thanh hé mắt, lắc lắc thân mình, quay người nhìn thoáng qua, trong phòng ngủ trống rỗng, nhắm mắt lại than nhẹ: “Quả nhiên là mộng a!” Cô chống đỡ thân mình men theo vách tường đi xuống giường, chỉ cảm thấy một khoảng cách ngắn như vậy cơ hồ đã tiêu hao hết khí lực toàn thân của nàng. Rót một chén nước sôi nhẹ nhàng mím môi, hé cái miệng nhỏ uống nước, nước chậm rãi một chút, một chút chảy xuôi qua cổ họng của nàng. Dòng nước nhẹ nhàng trôi xuống yết hầu, cảm giác nóng ẩm khiến nàng đột nhiên nhớ tới tối hôm qua là mộng sao? Chính là lờ mờ có thể cảm giác được nhiệt độ ấm áp của cơ thể Long Cửu. Lắc lắc đầu, sẽ không. Nàng cũng đồng thời nhớ lại tối hôm qua trong yến hội, nàng đến cỡ nào là khó chịu, chẳng những vậy, Long Cửu không cứu khi nàng rơi vào bể bơi, người cứu nàng lên là Sở Tiết Nhiên. Đầu ngón tay lạnh lẽo đặt lên cái trán đang nóng bỏng. Cảm giác lạnh lẽo trên đầu ngón tay làm cho Tang Trà Thanh run rẩy buông chén nước, bước đi mờ mịt trở về phòng ngủ thẳng tắp leo lên giường lớn. Vài giây sau chìm vào giấc ngủ. Ánh nắng tuyệt mỹ của trời chiều chiếu vào từng bảng hiệu lớn ngoài đường, không khí man mác tràn ngập khắp nơi, báo hiệu khoảng thời gian của một ngày sắp hết. Long Cửu đi đến bên giường nhìn Tang Trà Thanh vẫn say ngủ như trước. Bởi vì sốt nhẹ, gương mặt của nàng trở nên phiếm hồng, đôi môi đỏ mọng nhỏ bé nổi bật, dưới ánh trời chiều chiếu xuống lại vô cùng mê người. Dáng người anh tuấn co lại đôi chân dài, ngồi xuống bên giường, hắn mỉm cười đưa ngón tay dò xét nhiệt độ trên trán nàng, Long Cửu cau mày càng chặt thêm một ít. Không thể nào nàng lại ngủ một ngày một đêm. Nàng như thế kia chẳng phải là không đợi chết vì ốm sẽ chết trước vì đói sao. Lấy điện thoại di động trong túi quần ra, thấp giọng ra lệnh. Mười phút sau, một phần cháo thịt nóng hổi Vạn Phúc ngon có tiếng được đưa tới. Khiến cho người ta không thể không sợ hãi than, khoảng cách từ Vạn Phúc Lâu tới chỗ ở của Tang Trà Thanh cách xa nhau nửa thành phố, có thể làm cho bọn họ trong 10 phút đưa cháo đến quả thật làm người đáng kinh ngạc. “Trà Thanh.Trà Thanh.” Long Cửu vỗ nhẹ hai má Trà Thanh thấp giọng nói, nhớ kỹ cái tên Tang Trà Thanh như là câu thần chú thông thường. Sự thật khiến Tang Trà Thanh tỉnh lại không phải do Long Cửu gọi, là do mùi thơm của cháo thịt bay tới rất có hương vị! “ Dậy ăn cháo đi, nếu không ăn gì phỏng chừng ngươi liền không đứng dậy nổi.” Long Cửu giúp Tang Trà Thanh tựa vào đầu giường, tay trái nâng bát sứ được khảm bức tranh Hồ Điệp, tay phải cầm thìa tô vẽ cũng hoa văn đó, bộ dáng chậm rãi múc cháo đưa tới bên miệng Tang Trà Thanh. “Cửu thiếu.” Tang Trà Thanh mơ mơ màng màng lúc này mới nhìn rõ người trước mắt. Hai mắt như làn nước ngơ ngơ ngẩn ngẩn dừng ở hình ảnh Long Cửu, kinh hãi nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú, trong nháy mắt hơi thở cô như biến mất. Hai má Tang Trà Thanh bắt đầu nóng lên, có điều may mắn chính là lúc này nàng vốn cả người đều nóng, ngước nhìn lên. “Há mồm.” Long Cửu cũng không phát giác vẻ khác thường của nàng, vừa mới múc một muỗng cháo lại lần nữa ở giữa bát khuấy đều múc lại một muỗng. “Tôi tự mình làm được rồi.” Mặt Tang Trà Thanh ngày càng hồng, mười phần còn hồng hơn ánh tà dương ngoài cửa sổ. Long Cửu không để ý tới lời Tang Trà Thanh nói, đem thìa để sát đôi môi đỏ mọng của nàng. Tang Trà Thanh nhìn thoáng qua Long Cửu, biết nam nhân trước mặt vô cùng bá đạo không thể cự tuyệt, đành phải hơi hơi mở ra cái miệng nhỏ nhắn, chậm rãi ăn cháo thịt. Mỹ vị của cháo thịt tan trong miệng Tang Trà Thanh, từ miệng đến yết hầu đến dạ dày đều có cảm giác thỏa mãn mãnh liệt, hai tròng mắt trong suốt lập tức lộ ra nụ cười khanh khách, môi đỏ mọng hơi nhếch lên, vẻ phong tình cùng tâm sự vui sướng trong lòng đều lộ ra. Thấy thế, Long Cửu cầm thìa trong tay có chút lay động, suýt chút nữa đem cháo thịt còn sót lại đổ ra chiếc giường xanh nhạt. Đáy mắt Long Cửu cất giấu ý cười, tâm tình vui vẻ trước ngực cũng không biết từ đâu mà đến, tiếp tục múc lên từng muỗng, từng muỗng cháo thịt, từng miếng, từng miếng đưa đến miệng Tang Trà Thanh. Tang Trà Thanh hơi hơi nâng mắt xuyên thấu qua lông mi thật dài, liếc xéo nhìn lên Long Cửu. Trên khuôn mặt tuấn tú của Long Cửu hiện lên khó có được một tia ôn nhu, không kiêu kăng giống ngày trước, động tác dịu dàng cùng ánh mắt hơi có ý cười làm Tang Trà Thanh có chút chống đỡ không được, trong lòng cũng bắt đầu run nhẹ như phát sốt. Có phải vì nàng sinh bệnh cho nên mới có thể thoạt nhìn thấy vẻ đặc biệt ôn nhu của hắn hay không? Vẫn là lúc này nàng đang ở trong mộng. Tang Trà Thanh một bên há mồm chậm rãi ăn cháo thịt, một bên không ngừng nghĩ ngợi. Hai người mỗi người đều đạt đến tâm tình riêng, bất tri bất giác đã hết hơn phân nửa bát cháo thịt. Kỳ thật Tang Trà Thanh cũng sớm đã ăn no nhưng là cô không dám cự tuyệt, ai biết được khuôn mặt tuấn tú của Long Cửu một giây sau sẽ có biểu cảm như thế nào? Cho nên để an toàn… Cô ngoan ngoãn nuốt vào bụng hơn phân nửa bát cháo thịt. Đầu ngón tay Long Cửu rút một chiếc khăn tay muốn thay nàng nhẹ nhàng lau miệng. Tang Trà Thanh có chút ngượng ngùng, cũng có thể là ăn no khí lực dần dần đã khôi phục, đoạt lấy khăn trên tay Long Cửu vội vàng đem khóe miệng lau sạch. Long Cửu đưa lưng về phía trời chiều, lúc này dung mạo anh tuấn phất lên một tầng mờ ảo làm cho người ta trong lúc nhất thời không thấy rõ biểu tình thật sự. Tang Trà Thanh cúi đầu thật thấp, mi mắt khẽ rũ xuống, không dám lên tiếng cũng không dám có động tác tiếp theo. Yên tĩnh. Hai người bỗng nhiên cũng mất đi thanh âm, không còn động tác chỉ còn bầu không khí yên tĩnh quỷ dị. Tang Trà Thanh cảm thấy khó thở, bỗng nhiên lâm vào yên tĩnh, cảm giác áp bách trùng điệp từng đoàn đè nặng lên trái tim của cô. Tang Trà Thanh thật vất vả nổi lên dũng khí định mở miệng, Long Cửu lại đứng dậy đi vào phòng tắm. Nhìn chằm chặp vào phòng tắm đang đóng chặt, Tang Trà Thanh cũng trùng điệp từng đoàn thở ra một hơi. Cô dựa vào ngồi ở đầu giường suy nghĩ ngàn lần, vạn lần cũng chẳng biết tại sao, cô cuối cùng là không thể tin được đêm nay hết thảy không phải là mộng cảnh. Tiếng nước dừng lại, cửa phòng tắm bị kéo ra, Long Cửu dùng một cái khăn tắm gần đó choàng quanh người đi ra, một đầu tóc thấp phát hỗn độn tán loạn trên cổ và cái trán của Long Cửu. Vạt áo nâu ôm chặt vòm ngực rắn chắc, phía trước có vài giọt nước theo chân tóc chảy xuống dưới tạo nên bộ dáng nói không nên lời. Long Cửu hơi giương mắt lên, híp mắt đánh giá Tang Trà Thanh đang ngồi dựa ở đầu giường. Tang Trà Thanh vội vàng hạ mắt nhìn, hai gò má nóng đến mức muốn nổ tung, ít nhiều lúc này cô đang phát sốt nên mới không dễ dàng bị phát hiện. Long Cửu không để ý bộ dáng xấu hổ quẫn bách của nàng, ngồi xuống bên giường, bàn tay to đặt trên trán của nàng. Hoàn hảo không có sốt cao như khi chạng vạng. Đem thuốc và nước đưa tới trong tay Tang Trà Thanh, con ngươi đen thẳng tắp nhìn chằm chằm cô. Tang Trà Thanh ngơ ngơ ngẩn ngẩn đem thuốc nuốt vào, sau đó đem toàn bộ nửa ly nước uống xuống. “Anh ăn cơm chưa?” Tang Trà Thanh nâng mắt lên nhìn phía Long Cửu. “Chưa ăn.” Long Cửu đem ly không đặt xuống, xốc chăn lên để Tang Trà Thanh thuận thế nằm xuống. “Cửu thiếu” Tang Trà Thanh gian nan nuốt một ngụm nước bọt, tiếng nói bởi vì phát sốt nên có chút khàn khàn mị nhân. “Tôi nghĩ muốn ăn em” Long Cửu cúi xuống người Tang Trà Thanh, môi mỏng tiến đến bên tai nàng ồ ồ thở ra khí vào lỗ tai cô. Thân mình Tang Trà Thanh có chút cương cứng, phát ra điểm mất tự nhiên cùng run rẩy. Tang Trà Thanh nâng tay nhỏ bé lên muốn đẩy Long Cửu ra một chút, mới vừa vặn đụng chạm lồng ngực Long Cửu lập tức cảm giác được nhiệt độ trên người hắn theo lòng bàn tay truyền đến nóng rực, phảng phất muốn làm phỏng cả ngón tay của nàng. Đôi môi mỏng bắt đầu hôn dọc xương quai xanh, chậm rãi theo cổ nàng dời xuống phía dưới. “Sẽ lây bệnh cảm mất.” Âm thanh Tang Trà Thanh suy yếu phát ra, không thoát khỏi hơi thở nóng rực của Long Cửu. “Vậy đem vi khuẩn gây bệnh truyền cho anh, ngày mai em sẽ tốt hơn.” Long Cửu chậm rãi đẩy váy ngủ của Tang Trà Thanh lên phía trên. “A…” Chưa kịp phản ứng hết sức, đôi môi đỏ mọng đã bị một môi mỏng bá đạo mạnh mẽ lấp đầy. Đầu lưỡi Long Cửu nhân cơ hội thăm dò vào bên trong đôi môi đỏ càn quét, xâm nhập lên đầu lưỡi. Bàn tay to của Long Cửu chậm rãi mơn trớn lưng và tay của nàng. Đầu ngón tay thậm chí không ngừng xoay tròn đánh dấu. Tang Trà Thanh đã tiêu hao hết phần lớn khí lực mới giữ được âm thanh rên rỉ giữa cổ họng nuốt xuống bụng. Long Cửu xoay người nằm lên trên thân hình mảnh mai của Tang Trà Thanh, triền miên vô cùng, vỗ về chơi đùa mỗi một tấc trên người nàng, làm Tang Trà Thanh cảm giác nóng lạnh lần lượt luân chuyển, lúc như bị liệt hỏa cuồng đốt, lúc như cây rừng được tắm mưa. Rời đôi môi đỏ mọng của nàng ra, cặp môi mỏng tinh tế nóng ẩm hôn khắp toàn thân của nàng, phảng phất muốn đem thân thể cực nóng của nàng một chút, một chút một hôn tới. Tang Trà Thanh nhắm mắt lại, càng thêm dồn dập thở gấp, cô muốn ngất đi, mỗi một nơi Long Cửu chạm vào qua đi một chút phát mát lạnh lát sau lại nhanh chóng được vỗ về nóng bỏng, càng thêm kích thích. Nụ hôn tinh tế cuối cùng dừng lại trước ngực cô, váy ngủ bằng lụa đã muốn cuốn đến cổ Tang Trà Thanh. Đầu lưỡi không an phận khi thì khẽ liếm, khi thì cắn nhẹ nụ hoa hồng phấn đã muốn đứng thẳng. Mỗi một lần lại làm cho Tang Trà Thanh yêu kiều tranh đấu đến run rẩy không thôi. “Em đang phát run” Long Cửu nói to, đáy mắt hừng hực như thiêu đốt. Tang Trà Thanh bối rối lắc đầu, ở trong đôi mắt màu hổ phách của Long Cửu chứng kiến được sự bất an và không mấy dễ chịu của chính mình lại đỏ mặt lên. Long Cửu cố ý dùng ngón tay phảng phất qua môi của cô thấp giọng lẩm bẩm “Thật đẹp.” Âm thanh của Long Cửu thật trầm thấp dưới ánh trăng, mơ hồ đụng chạm vành tai Tang Trà Thanh, trêu trọc lên lòng của cô. Nhất định là mộng, nếu không tại sao hắn có thể có ôn nhu như thế. Cúi đầu cắn một chút vào bờ vai trắng mịn như muốn trong suốt của cô, từ giữa hai chân đã sớm mềm mại vô lực của cô tiến vào. “ A…” Âm thanh khi hai người kết hợp trong nháy mắt rốt cuộc phá tan kiềm nén, từ yết hầu phát ra, Tang Trà Thanh cảm giác nhiệt độ cơ thể càng lên càng cao, khoảng cách từ chỗ nóng rực gắt gao chỉ kém một bước. Sự mềm mại của cô bao vây gắt gao lấy vật cứng rắn của hắn, cho nên mỗi một lần tiến vào là thêm một lần tạo ra cảm giác hưng phấn. Hắn yêu chết loại cảm giác phù hợp này giữa hai người! Đối với sự co rút chậm rãi này Long Cửu còn muốn chưa đủ, gầm nhẹ một tiếng, lửa nóng bắt đầu đâm chọc vào một chút, một chút dùng sức tiến về phía trước đón lấy. Hai người trong lúc đó không còn ngôn ngữ, chỉ sót lại thở gấp càng lúc càng tăng nhanh. Sau một hồi kịch liệt hoan ái, Tang Trà Thanh hỗn loạn, đôi mắt đẹp chống đỡ đã muốn không lối thoát, chỉ có thể dựa vào trong lòng Long Cửu buông lỏng. Đây là lần đầu tiên cô trải qua nhiều lần hoan ái như vậy mị hoặc trong đêm tối với Long Cửu. Mà cô không tự giác đã theo hắn sa vào vô tận khôn cùng khoái cảm. Long Cửu vuốt lên mái tóc dài của Tang Trà Thanh, ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực làm môi của hắn không tự giác hé ra một độ cong thỏa mãn, hắn không nhận thấy được trong mắt mình lúc này cũng tràn ngập ý cười. Đời này, đây là lần đầu tiên hắn chăm sóc một người, hơn nữa người đó lại là một nữ nhân. Cảm giác cũng không quá tệ, thậm chí còn có chút thú vị. Thú vị! Ha ha, Long Cửu nhắm mắt lại đưa cánh tay ôm chặt Tang Trà Thanh, đem cô càng sát lại gần chính mình.
Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần - Tô Tử