There is a great deal of difference between an eager man who wants to read a book and a tired man who wants a book to read.

G.K. Chesterton

Download ebooks
Ebook "Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Tô Tử
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 79 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1557 / 3
Cập nhật: 2017-09-25 00:21:56 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.2 - Chương 1: Rơi Vào Bể Bơi
ùm —— Tang Trà Thanh thét lên chói tai, theo sau đó là tiếng rơi thật nặng vào lòng bể bơi. Mặt nước xanh biếc gợn lên tầng tầng nhộn nhạo, trải rộng ra như từng đợt sóng trên bờ biển. Tang Trà Thanh giãy dụa vài cái rất nhanh liền chìm xuống đáy bể bơi. Cô không biết bơi! Trong nháy mắt Long Cửu có chút khẩn trương, bước từng bước dài tới bể bơi nhưng cước bộ lại dừng lại bên cạnh bể bơi, bàn tay buông xuôi vô thức dần dần nắm chặt lại. Long Cửu nhìn xuống, mặt nước yên tĩnh phản chiếu gương mặt tuấn tú của hắn cùng yến hội trang hoàng. Chân mày chau lại, bộ dáng giống như đấu tranh dữ dội để quyết định cái gì. Bùm ——— Bọt nước văng khắp nơi. Sở Tiết Nhiên chạy đến bên cạnh bể bơi, không một chút do dự nhảy vào bể bơi ôm lấy eo Tang Trà Thanh bơi vào bờ. Sở Tiết Nhiên đem Tang Trà Thanh đặt lên thành bể bơi sau đó vỗ nhẹ gương mặt cô. Không có phản ứng, hai tay đan chéo đặt trên ngực Tang Trà Thanh, nắm bắt cái mũi của cô, ý định thực hiện hô hấp nhân tạo. Long Cửu liền cứng người đứng nguyên tại chỗ nhìn Sở Tiết Nhiên cứu Tang Trà Thanh, biểu tình bình tĩnh thái quá, hết mức quỷ dị. “Khụ…khụ” Tang Trà Thanh rốt cục tỉnh tại, đem nước trong lồng ngực phun ra. Cô mờ mịt nhìn Sở Tiết Nhiên, vừa muốn mở miệng nói tiếng cảm ơn, bỗng nhiên cả người bị người ta ôm lấy. Long Cửu cúi xuống ôm lấy Tang Trà Thanh, cũng không để ý đến Tang Trà Thanh chỗ cao thấp trên thân thể đều ẩm ướt, môi mỏng mím lại trầm mặc, lưng thẳng tắp như tảng băng. “ Món quà thủy tinh trong suốt đó, ngày mai ta sẽ đặt làm lại ở Italy để bồi thường cho Kỳ tiểu thư, hôm nay ta còn có việc đi trước một bước.” Long Cửu ôm Tang Trà Thanh, khóe môi hơi gợi lên, lưu lại lời nói lạnh như băng, lúc sau biến mất trong bóng đêm. Đôi mảnh vải che cửa sổ bay lên không một tiếng động. Long Cửu đứng ở phía trước cửa sổ nhìn bóng đêm bên ngoài, đáy mắt sâu thẳm. Thở ra một ngụm khí, đáy mắt càng thêm thâm trầm xuyên thấu quá ánh trăng giống như đang nhìn về một nơi rất xa, rất xa. Thật lâu sau, Long Cửu đi đến bên giường nhìn Tang Trà Thanh say ngủ sau khi được hắn thay ổn thỏa cho cái áo ngủ. Dưới ánh trăng, Tang Trà Thanh ngủ say mê, hơi thở nhẹ nhàng thoáng tản mác thản nhiên hương thơm bên trong. Đưa tay vuốt vài sợi tóc trên trán cô, xúc cảm trên đầu ngón tay làm Long Cửu co rụt lại. Cẩn thận chu đáo một chút ngắm nhìn dung nhan điềm tĩnh ngủ của Tang Trà Thanh, Long Cửu lại đưa tay tham lam hướng tới cái trán của cô, cảm giác được độ ấm trên ngón tay truyền đến, Long Cửu nhíu mày. Cô phát sốt! Chẳng trách khi hắn thay áo ngủ cho cô, cô không có kháng cự, hơn nữa mới nằm không lâu cô đã mơ màng đi vào giấc ngủ. Long Cửu đi xuống lầu, vào phòng bếp lấy nước sôi ấm nóng trở về phòng ngủ. Nâng Tang Trà Thanh dậy, để cô tựa vào trong lòng hắn, nhẹ cô đung đưa bả vai của cô, cố gắng đánh thức cô. Tang Trà Thanh lúc này đang ngủ đến đất trời u tối, bị Long Cửu lay như vậy, nhất thời đưa bàn tay nhỏ bé không ngừng quơ quào giống như đuổi ruồi. Không cần đánh thức cô. Đầu của cô thật nặng nề. “Trà Thanh. Tỉnh lại!” Long Cửu cười một chút nhìn bộ dáng nhu nhược của nàng, trong lòng vừa chua xót vừa ngứa ran. Cảm giác được bên tai có tiếng nói truyền đến đầy mê hoặc, Tang Trà Thanh chậm rãi mở to đôi mắt, mờ mịt nhìn lên, cảm giác được chiếc cằm tuyệt đẹp như được khắc của Long Cửu từ kiêu ngạo dần dần trở nên dịu dàng. Tang Trà Thanh thật không biết lúc này thần thái của nàng thực động lòng người, làm trong lòng Long Cửu không khỏi rung động. Nàng nhất định là đang nằm mơ đi! Chỉ có ở trong mộng Long Cửu mới có thể trở nên dịu dàng ôn nhu như vậy! Xin đừng – Cô cảm thấy sự nguy hiểm và bài xích. “Uống nước” Long Cửu nhẹ nhàng nhìn cánh môi Tang Trà Thanh có hơi khô ráo nói thật nhỏ. Cảm giác được chén nước dừng lại ở bên môi, Tang Trà Thanh lung lay hạ đầu không muốn uống, nàng hiện tại giống như chỉ muốn ngủ. Long Cửu, ác ma này dù ở trong mộng cũng không buông tha nàng! Tang Trà Thanh giật giật thân thể mềm mại muốn thoát khỏi vòng tay kiềm chế của Long Cửu. “Em nếu không uống, Tôi sẽ trực tiếp ép em uống đó.” Long Cửu hạ giọng nói, mang theo uy hiếp. Quả nhiên Tang Trà Thanh tuy rằng hôn mê nhưng vẫn nghe rõ lời Long Cửu nói, bàn tay bé nhỏ cầm chén trà há mồm uống. Thấy bộ dáng này của nàng, Long Cửu không biết là nên tức giận hay nên cười. Long Cửu cầm khăn tay nhẹ nhàng lau đi nước đọng ở khóe môi Tang Trà Thanh, sau đó đặt cái chén ở đầu giường, ôm Tang Trà Thanh nằm xuống. Tang Trà Thanh lẩm bẩm một tiếng, lông mi thật dài quét nhẹ lên cánh tay Long Cửu gây nên một trận ngứa ran. Cảm giác được hơi ấm trên người Long Cửu truyền đến, Tang Trà Thanh xoay người đem thân thể nhích tới gần hắn, trong lúc ngủ mơ màng đặt cánh tay lên tấm lưng rắn chắc của Long Cửu. Động tác này của Tang Trà Thanh làm hơi thở Long Cửu trở nên trầm trọng, phảng phất như có một cây kim chích vào lòng hắn, không ngừng khuấy động. Long Cửu chôn mặt ở mép tóc Tang Trà Thanh, yết hầu gian nan nuốt từng ngụm, từng ngụm ừng ực, thở hổn hển. Không thể trách hắn dục hỏa quá nặng, chỉ cần vừa nhìn thấy nàng, phần dưới bụng luôn có thể nóng hôi hổi dâng lên. Ở yến hội, nàng vừa đánh đàn vừa cười nhìn về phía Sở Tiết Nhiên, một màn kia hiện lên trước mắt Long Cửu, nguyên bản khuôn mặt tuấn tú còn sót lại vẻ tươi cười mới nhuốm lên ngay lập tức trở nên cứng ngắc vô cùng.
Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần - Tô Tử