We should read to give our souls a chance to luxuriate.

Henry Miller

Download ebooks
Ebook "Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Tô Tử
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 79 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1194 / 3
Cập nhật: 2017-09-25 00:21:56 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Quyễn 1: Chương 16: Gặp Nhau Ngoài Ý Muốn
úc LongCửu cùng Tang Trà Thanh đi vào nhà hàng, các khách hàng liền lần lượtrời đi, nhà hàng vừa mới còn đầy khách giờ phút này chỉ còn lại hai babàn.Tang Trà Thanh cười nhẹ, nàng đương nhiên biết đây là phương thức ra ngoài quen thuộc của hắn.Những nơihắn xuất hiện thường có rất ít những kẻ hỗn tạp, phỏng chừng những vịkhách ngồi ở mấy bàn trong phòng ăn lúc này cũng có chút giao tình vớihắn, nếu không cũng sẽ không an ổn ngồi ở chỗ kia.Long Cửu nắm tay Tang Trà Thanh trực tiếp đi lên lầu hai.Đi lên lầumới phát hiện hóa ra một nửa lầu hai được mở ra, từ trên lầu hoàn toàncó thể quan sát được toàn bộ cảnh tượng ở lầu một.Tìm một nơi có chỗ dựa ngồi xuống, Tang Trà Thanh nhìn quanh một chút, cả lầu haithoáng đãng như vậy mà chỉ có khách hàng là hai người bọn họ.Một ngườiđàn ông có dáng vẻ giống như quản lí nhà hàng đi tới bên cạnh hai người, hai tay để ở phía sau, hơi cúi xuống trước mặt Long Cửu: “Cửu Thiếu, vẫn là một ly cà phê đá sao?”“Phải.” Long cửu gật đầu, ngón tay giữa nhẹ nhàng gõ lên bàn ăn, bộ dáng tao nhã không thể tả.“Vậy còn tiểu thư thì sao?” Quản lí nhà hàng quay sang hỏi Tang Trà Thanh.“Cho tôi một ly trà là được rồi.” Tang Trà Thanh nghĩ một chút rồi ngẩng đầu nói với quản lí nhà hàng.“Vậy tiểu thư muốn dùng loại trà nào?”“Loại nào cũng được.” Tang Trà Thanh khẽ cười.“Vâng. Cửu Thiếu, ngài vẫn dùng món như cũ sao?”Long Cửu gật đầu sau đó nhìn thoáng qua Tang Trà Thanh rồi ngước mắt tiếp tục nói: “Mang cho vị tiểu thư này một phần giống của tôi.”Sau khi ghi lại, người quản lí hơi cúi đầu với hai người rồi rời đi.Tang TràThanh ngược lại thở phào nhẹ nhõm. Nàng thật sự không biết chút gì. Maylà Long Cửu chọn món giúp nàng khiến nàng bớt đi rất nhiều phiền toái.Trà cùng cà phê đá được mang lên trước.Tang Trà Thanh bưng tách trà lên chậm rãi nhấp một ngụm trà, khóe mắt trộm nhìn về phía Long Cửu.Hôm nay hắn không mặc âu phục mà chỉ mặc áo phông màu trắng cùng quần dàimàu xám, mặc dù là áo quần cực kỳ đơn giản nhưng mặc trên người LongCửu, bên cạnh vẻ hưu nhàn còn lộ ra vẻ cao quý.Tang TràThanh từng nhìn thấy trên tạp chí, chiếc quần dài Long Cửu đang mặc làcó số lượng hạn chế, toàn thế giới mới chỉ có 7 chiếc.Tang Trà Thanh bĩu môi. Cửu Thiếu đúng là Cửu Thiếu.Tang TràThanh tiếp tục chuyên tâm uống trà mà không phát hiện con ngươi đen củaLong Cửu lúc này đang nhìn chằm chằm vào nàng giống như là đang thưởngthức một tác phẩm nghệ thuật.Tang Trà Thanh rốt cục bị ánh mắt bức người của Long Cửu khiến phải ngẩng đầu lên nhìn hắn.Vừa muốn mở miệng đã bị một giọng nói giàu từ tính của đàn ông cắt đứt.“Tôi đang nghĩ nhà hàng Baron này mỗi ngày đều chật ních, dù có đặt chỗtrước một ngày cũng không có chỗ trống, sao hôm nay làm ăn lại không tốt như vậy. Hóa ra là Cửu Thiếu đến đây, chẳng trách, chẳng trách.” Khóe miệng của Sở Tiết Nhiên ẩn chứa ý cười đi tới từ góc rẽ cầu thang, một thân trang phục màu đen giản dị càng tôn lên dáng người cân đốihoàn mỹ của hắn.“Sở tổng, đã lâu không gặp.” Long Cửu khẽ nhếch khóe môi, nở nụ cười hơi lãnh đạm.Tang TràThanh nghe tiếng cũng nhìn về phía cầu thang, liền phát hiện lúc này đôi mắt tràn đầy lửa nóng của Sở Tiết Nhiên đang chăm chú nhìn chằm chằmvào nàng.Trong lòng Tang Trà Thanh run lên tựa hồ sắp nghẽn lại, ngón tay nắm tách trà thủy tinh hơi chênh vênh.Bỗng nhiênnhư thể bị lực lượng nào đó áp bách, Tang Trà Thanh quay đầu, hạ mắtxuống nhìn chằm chằm vào nước trà đang lay động trong tách.Con ngươi của Long Cửu nhíu chặt, mắt nheo lại nhìn Tang Trà Thanh, cằm cứng ngắc căng thẳng.Đột nhiên Long Cửu đứng dậy, một tay đút trong túi quần, cười nhìn Sở Tiết Nhiên đang bước tới phía bàn mình.Tiếng ghế sofa cọ xát cùng sàn nhà khiến Trang Trà Thanh hơi nhíu mày.Nàng tựa hồ có thể cảm giác được Long Cửu không vui, nhưng nàng lại không biết vì sao.Điều duy nhất nàng dám xác định chính là mỗi lần đối mặt với Sở Tiết Nhiên, Long Cửu thường hơi tức giận.“Cửu thiếu, đã lâu không gặp.” Một giọng nữ có phần trong trẻo nhưng lạnh lùng chen vào.Lúc này, Tang Trà Thanh mới chú ý tới một cô gái vẫn luôn khoác tay Sở Tiết Nhiên.Chiếc váy liền màu tím tôn lên đường cong duyên dáng, mái tóc dài tùy ý buông sau lưng, có khí chất cao quý giống như Vương hậu.Là ngôi sao điện ảnh nổi tiếng Kỳ Nguyệt, người đã từng nhìn nàng khinh thường ởyến hội, cô gái cao ngạo đã hung hăng đụng phải nàng, một đại mỹ nữ.“Đã lâu không gặp.” Long Cửu nở nụ cười, lười biếng nói nói.Hai người liền bắt tay, rất lâu mới buông ra.“Thật là trùng hợp. Anh họ, hay chúng ta ngồi chung với Cửu thiếu cho vui đi. Được không, Cửu thiếu?” Kỳ Nguyệt kéo tay Sở Tiết Nhiên, làm nũng nói, sau đó lại chuyển hướng về phía Long Cửu, đôi mắt đẹp chớp chớp nhìn hắn.“Đương nhiên có thể.” Long Cửu chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh rồi ngồi xuống trước.Sở Tiết Nhiên và Kỳ nguyệt cũng ngồi xuống.Bởi vì lúc đầu Long Cửu cùng Trà Thanh ngồi đối diện nhau nên Sở Tiết Nhiên và Kỳ nguyệt cũng ngồi xuống hai ghế đối diện nhau.Tang Trà Thanh có thể cảm giác gò má bên phải hơi nóng lên bởi vì lúc này đang bị ánh mắt lớn mật của Sở Tiết Nhiên nhìn vào.“Tang tiểu thư, không phải tiểu thư đã quên tôi rồi đấy chứ?” Sở Tiết Nhiên chậm rãi mở miệng, chầm chậm nói từng lời một.“Sao lại quên được chứ, Sở tổng không phải là người mà người ta có thể dễ dàng quên.” Tang Trà Thanh nhìn về phía Sở Tiết Nhiên, khóe môi mang ý cười nói.“Ha ha ha, thật sao?” Sở Tiết Nhiên rõ ràng rất hài lòng với lời nói của Tang Trà Thanh, thậm chí có chút đắc ý.Tang màu trà xanh không trả lời, chỉ nhìn Sở Tiết Nhiên cười nhẹ, sau đó nhìn chằm chằm vào trong tách trà.Kỳ nguyệt tựa hồ cũng nhìn ra Sở Tiết Nhiên đang chủ động lấy lòng Tang Trà Thanh.Sở Tiết Nhiên vốn chưa bao giờ nói năng nhỏ nhẹ như vậy với phụ nữ, đây là lần đầu nàng nhìn thấy.Sở TiếtNhiên quả thực có say mê hứng thú với Tang Trà Thanh, Kỳ Nguyệt nhận rachuyện này, trong lòng liền cảm thấy rất vui mừng.Cũng khôngthể nói rõ được vì sao nàng luôn cảm thấy được lúc trước ở trên yến hộivẻ xinh đẹp của Tang Trà Thanh lại hoàn toàn thu hút được sự chú ý củaCửu thiếu.Từ lúc nào thì Cửu thiếu lại cảm thấy hứng thú với một người phụ nữ?Vì vậy, Kỳ nguyệt cho rằng Tang Trà Thanh rất đặc biệt.Cho nên giờ biết được Sở Tiết Nhiên cũng có hứng thú với Tang Trà Thanh thì trong lòng nàng bắt đầu mừng thầm.Nàng thầm mến Long Cửu đã nhiều năm, hắn là đối tượng kết hôn nàng luôn mơ tới.Nhìn khí phách lười biếng nhưng lại lạnh lùng kiêu ngạo của Long Cửu luôn khiến Kỳ nguyệt không tự chủ được mà đem lòng say mê.“Anh họ, sự say mê trong ánh mắt của anh sắp lan đến gần em rồi đấy.” Kỳ nguyệt cười chế nhạo ánh mắt Sở Tiết Nhiên đang nhìn chằm chằm Tang Trà Thanh.“Cửu thiếu, vị tiểu thư này là bạn của anh sao?” Kỳ nguyệt cố ý làm bộ như không biết, cười tươi nhìn Long Cửu.Nàng đươngnhiên biết quan hệ của hai người không hề tầm thường, bằng không lúc này Long Cửu cũng sẽ không tùy tiện mang cô gái này cùng đi ăn tối. Hơnnữa, nàng còn nhớ rõ Long Cửu hôm đó đã đưa cho Tang Trà Thanh tấm thẻghi địa chỉ khách sạn.“Phải, là bạn…nhưng chính xác hơn thì là tình nhân của tôi.” Long Cửu nhìn Tang Trà Thanh, con ngươi đen thâm u không hề chớp, sự đùa cợt trên khóe môi dần trở nên lạnh như băng.Tang TràThanh khẽ cắn môi, cổ họng nóng rát. Ngón tay cầm tách thủy tinh dần dần lạnh như băng, trong lòng nàng giống như bị vô số kim dùng sức đâm vào, đau đớn nhưng không thấy máu.Kỳ nguyệt hơi phì cười, không nghĩ Long Cửu sẽ trực tiếp như vậy.”Ai….” Cô ta cố ý kéo dài âm cuối, sau đó tiếp tục mỉm cười. “Anh không cần nói thật như vậy, thật đáng tiếc, em còn đang muốn giúp anh họ tranh thủ một chút.”“Tôi nói rồi, chỉ cần Sở tổng bằng lòng dùng hợp đồng với Leroy trao đổi, tại hạ sẽ cực kỳ vui vẻ chấp thuận.” Long Cửu chậm rãi mở miệng, giọng nói lạnh lùng không có một tia tình cảm.Tang Trà Thanh cơ hồ muốn bóp nát tách trà trong tay mình. Hắn luôn phải như vậy sao?Luôn ở trước mặt nàng, không kiêng nể gì mà công khai ra giá sao?Nếu có thể, Tang Trà Thanh thật sự rất muốn hắt cả tách trà này vào khuôn mặt anh tuấn giống như điêu khắc kia của Long Cửu.“Nếu tôi đồng ý thì sao? Thật sự có thể trao đổi sao?” Sở Tiết Nhiên chuyển ánh mắt về phía Long Cửu, bên môi có nụ cười thản nhiên nhìn không ra là đang nói thật hay chỉ là vui đùa.Lời nói vừa dứt, Sở Tiết Nhiên lập tức cảm thấy rõ ràng thân thể Long Cửu bỗngnhiên trở nên cứng ngắc, tuy rằng giữa hai người còn có một khoảng cáchnhỏ.Bởi vì haingười đàn ông giống như vương giả đang trầm lặng, không khí xung quanhbỗng rơi vào trạng thái hết sức căng thẳng khẩn trương.“Ha ha… chỉ đùa chút thôi, Cửu thiếu quả nhiên là biết Sở mỗ cũng luôn đem lợi ích đặt lên hàng đầu.” Sở Tiết Nhiên chợt cười to, ánh mắt nhìn Long Cửu mang theo ý cười, thẳng thắn nói.Long Cửu nghe vậy liền nhíu mày, cũng cười theo.Không khí căng thẳng nháy mắt biến mất.Khóe miệngTang Trà Thanh cười khổ một cái, nàng cảm thấy mình giống như là một món đồ vật, mặc cho Cửu thiếu tùy ý vứt bỏ hay chơi đùa.Đây cũng là “phúc lợi” của việc làm tình nhân Cửu Thiếu sao?Tang Trà Thanh định thở dài nhưng lại nghẹn lại trên môi.Nàng nghĩ Cửu thiếu hẳn là không thích nàng quấy rầy hứng thú dùng cơm của mọi người.Mà lúc này vừa lúc bồi bàn bưng bò bít-tết đi lên, đặt ở trước mặt mỗi người một phần.Ánh mắt hơi thận trọng liếc về phía Tang Trà Thanh, đáy mắt Long Cửu hiện lên một tia hứng thú.Bữa cơm này, Tang Trà Thanh quả thực cũng không rõ mình đang ăn những gì, chỉ là máy móc đưa thức ăn lên miệng mà nuốt xuống.“Cửu thiếu, tháng sau là sinh nhật của em, lúc đó em sẽ tổ chức một partysinh nhật, Cửu thiếu, không biết em có hân hạnh được mời anh đến dựkhông?” Đôi mắt quyến rũ của Kỳ nguyệt nhìn về phía Long Cửu, tình cảm ái mộ lại tuôn ra.Gặp được Cửu thiếu một lần quả thực không dễ dàng, cơ hội tối như vậy sao Kỳ Nguyệt lại có thể không nắm bắt được.“Đương nhiên sinh nhật của Kỳ gia đại tiểu thư, Long Cửu tôi nhất định sẽ tham gia.” Long Cửu nhấp một ngụm rượu vang đỏ chậm rãi trả lời.“Tốt quá, đến lúc đó em nhất định sẽ đợi Cửu thiếu gia đại giá quang lâm.” Kỳ nguyệt vừa nghe vậy, trong mắt đẹp lập tức tràn đầy ý cười, lại càng tham lam nhìn Long Cửu.Ánh mắt Tang Trà Thanh lướt qua Kỳ nguyệt rồi lại nhanh chóng hạ xuống, tiếp tục chuyên tâm đối phó với miếng thịt bò trước mặt.Trong lúcđó, ánh mắt Long Cửu cũng thoáng nhìn về phía Tang Trà, bắt gặp bộ dángyên tĩnh của nàng khiến đáy mắt hắn không khỏi có một tia không vui.“Tang tiểu thư, đồ ăn này không hợp khẩu vị sao?” Sở Tiết Nhiên nhìn thoáng qua Tang Trà Thanh đang muốn ngừng ăn, ân cần hỏi.“Không, hương vị rất ngon, nhưng tôi cảm thấy no rồi.” Tang Trà Thanh nhàn nhạt cười với Sở Tiết Nhiên.Lúc đầu khi chưa tiếp cận với Sở Tiết Nhiên, nàng cảm giác hắn là một người trongtrẻo lạnh lùng, nhưng khi đối diện với hắn nàng lại cảm giác được sự ônhòa như thể không có chút cảm giác xa cách nào nào.Vừa trongtrẻo lạnh lùng những cũng thật ôn hòa, hai loại cảm giác hòa quyện vớinhau khiến nàng có cảm giác bối rối, cảm xúc thật rối rắm.“Thịt bò bít-tết của nhà hàng này rất nổi tiếng, nếu như bình thường thì không chắc sẽ có chỗ ngồi đâu.” Sở Tiết Nhiên cười nói, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi Tang Trà Thanh một chút nào.“Tuy rằng tôi không biết nhiều lắm về thịt bò bít-tết, nhưng quả thật ăn rất ngon.” Tang Trà Thanh đồng ý với quan điểm của Sở Tiết Nhiên, cũng ôn nhu phụ họa theo.Lúc nàng đối mặt với Sở Tiết Nhiên không có nỗi bất an giống như khi đối mặt với Long Cửu.Trên ngườiLong Cửu luôn mang theo hơi thở nam tính mãnh liệt quá mức nguy hiểmkhiến nàng không chịu nổi mà muốn lùi bước thoát đi.Hai người trò chuyện rất vui vẻ mà không chú ý tới con ngươi đen của Long Cửu đang ngồi bên cạnh đã có vẻ lo lắng đến cực điểm.
Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần - Tô Tử