If you love someone you would be willing to give up everything for them, but if they loved you back they’d never ask you to.

Anon

Download ebooks
Ebook "Ác Ma Ca Ca, Nói Ngươi Yêu Ta!"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 241 - chưa đầy đủ
Phí download: 14 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1245 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 08:14:50 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 30: Chỉ Là Hô Hấp Nhân Tạo Mà Thôi!
hông!” Tạ Thư Dật hoảng sợ nhào lên muốn chộp cô lại, bởi vì hắn biết cô không biết bơi, từ nơi chỗ cao như thế này mà ngã xuống, đó là chuyện nguy hiểm cỡ nào!
Nhưng, hắn không chụp được tay cô, trơ mắt nhìn cô rơi xuống.
Hải Nhạc!
Ông trời của ta! Hải Nhạc!
Tất cả mọi người không ngờ rằng đột nhiên sẽ xảy ra tai nạn này, sợ tới mức thét chói tai loạn thành một đoàn.
Tạ Thư Dật nhớ cũng không nhớ cởi ra cái ba lô lớn sau lưng, buông người nhảy xuống theo!
Hứa Chí Ngạn thấy hắn nhảy xuống, hắn cũng không nói hai lời ném ba lô, nhảy xuống theo.
Vì thế, còn lại Lâm Phong cùng Đế Uy cũng liên tiếp nhảy xuống.
Tạ Thư Dật nhảy xuống khe suối nhìn thấy Tạ Hải Nhạc ở cách đó không xa chìm chìm nổi nổi giãu dụa, trái tim hắn gần như muốn nhảy ra cổ họng.
“Đừng sợ! Tôi tới rồi! Cô chịu đựng a!” Hắn hô lớn về phía cô, cũng liều mạng hướng cô bơi đi.
Khi thấy bọt nước phía bên cô lại khôi phục yên tĩnh, nhịp tim của hắn thiếu chút nữa đình chỉ, không khỏi kinh sợ hô to: ” Tạ Hải Nhạc! Tạ Hải Nhạc!”
Hắn liều lĩnh lặn xuống nước, ở dưới nước hướng Hải Nhạc bên kia đi qua, hắn rốt cuộc thấy được Tạ Hải Nhạc giống như một con búp bê vải không có sinh mệnh đang từ từ chìm xuống, hắn nhanh chóng đạp nước, ôm Hải Nhạc đang chìm xuống vào trong ngực sau đó dùng lực hướng trên mặt nước, rầm một tiếng, nổi lên khỏi mặt nước.
Ba nam nhân khác đang ở chung quanh tìm hắn và Hải Nhạc, thấy hắn ôm Hải Nhạc nổi lên mặt nước, thở dài nhẹ nhõm một hơi to, cả đám mang Hải Nhạc đã sớm hôn mê ra sức bơi vào bờ.
Bọn họ đặt Hải Nhạc nằm ngang trên bờ cỏ, Tạ Thư Dật ngăn lại động tác của mọi người, hắn quỳ gối bên người Hải Nhạc, nói: “Tôi làm cho!”
Sau đó, hắn đan tay vào nhau dùng sức ấn ngực Tạ Hải Nhạc.
“Cô tỉnh lại cho tôi! Tỉnh lại cho tôi!” Hắn vừa ấn thật mạnh vừa lớn tiếng rống.
“cậu đừng vội, từ từ.” Long Đế Uy ở bên cạnh nói.
Theo động tác của hắn, từng ngụm từng ngụm nước từ trong miệng Tạ Hải Nhạc phun ra.
Tạ Thư Dật thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Nhưng, cô vẫn chưa tỉnh lại, tim Tạ Thư Dật lại bị treo lên lần nữa.
Hắn đặt ngón trỏ ở trước mũi Tạ Hải Nhạc dò thử, nhất thời kinh hoảng, giống như, không cảm thấy được hơi thở!
Bây giờ, không thể có bất kỳ trì hoãn nào nữa!
Hắn dứt khoát dùng hai tay banh miệng Tạ Hải Nhạc ra, hắn hít một hơi thật sâu, sau đó cúi người, miệng nhắm ngay miệng Hải Nhạc, chậm rãi thổi không khí trong miệng cho Tạ Hải Nhạc, lại hít vào, lại thổi cho cô, lại hít vào, lại thổi, hắn đều không chú ý tới lông mi Tạ Hải Nhạc đang rung rung nhè nhẹ. (cái này thuần túy là hô hấp nhân tạo nhazzzzz…)
Tạ Hải Nhạc rốt cục khôi phục thần thức, đầu đau quá a, giống như có cái gì còn đang chắn ngay miệng của cô, cô không nhịn được vươn lưỡi liếm liếm, mềm mại mà trơn mịn, là cái gì? Cô nghi hoặc bắt buộc chính tớ mở to mắt.
Đập vào mắt cô là khuôn mặt anh tuấn phóng đại của Tạ Thư Dật, tóc trên trán hắn ướt sũng đang nhỏ nước từng giọt, nước từ trên chóp mũi hắn, lại đang nhỏ giọt trên mặt của cô, mà ánh mắt của hắn, giờ phút này đang nhắm chặt, cái miệng của hắn… Tạ Hải Nhạc không khỏi phát ra một tiếng khàn khàn thét chói tai!
Tạ Thư Dật vốn vẫn đang chú tâm làm hô hấp nhân tạo cho Hải Nhạc, không ngờ đột nhiên có một thứ gì ẩm ướt mềm mại duỗi vào trong miệng của hắn, lại nhẹ nhàng đụng đầu lưỡi hắn một cái, một loại cảm giác chưa từng trải qua truyền từ đầu lưỡi bị chạm nhẹ của hắn, nhanh chóng rơi vào tứ chi bách hài, cũng thẳng hướng đại não của hắn, sau đó, đại não của hắn, ầm vang một tiếng nổ tung!
Một khắc này, cả người hắn đều cứng lại, hắn choáng váng, hắn ngây người, tất cả suy nghĩ đều bị cái cảm giác này nổ thành tro tàn! (hé hé hé đúng ngố)
Thẳng đến khi Hải Nhạc thét chói tai, làm hắn bừng tỉnh lại, hắn chợt mở to mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt đang kinh hãi kia của Hải Nhạc.
Cô đã tỉnh, hắn hẳn là phải rời khỏi môi của cô, tuy rằng bây giờ môi của cô đang lạnh như băng, nhưng, vậy mà hắn, thậm chí trong nháy mắt có một chút mê hoặc hoảng hốt, vậy mà hắn lại hy vọng có thể ở lại lâu hơn, cho dù chỉ là một chút.
Này thật sự là gặp quỷ! Hắn giống bị lửa đốt lại đây, phút chốc buông môi Hải Nhạc ra, vội vàng ngẩng đầu lui về phía sau, lại dùng sức quá mạnh mà ngồi xuống trên mặt đất.
Mà người khác thấy Hải Nhạc mở mắt, rốt cuộc thở dài nhẹ nhõm một hơi.
“Hải Nhạc, cậu hù chết tụi tớ!” Hứa Nhã Nghiên đã chạy tới nơi khóc nói.
Hải Nhạc áy náy cúi đầu, yếu ớt nói: “Là tớ thực xin lỗi mọi người, là tớ vô dụng, thực xin lỗi mọi người.”
“Đừng tự trách tớ, em cũng không muốn.” Minh Hi Ca đứng một bên nói, “Nhưng mà, em có thể không có việc gì, còn phải cảm tạ anh trai em nữa đấy, là hắn liều lĩnh nhảy xuống cứu em lên.”
“Thật sao?” Hải Nhạc chuyển ánh mắt tới trên người Tạ Thư Dật, chỉ thấy khuôn mặt u ám của hắn, không biết bây giờ hắn đang suy nghĩ cái gì.
Cám… cám ơn.” Cô không biết có cần gọi ra hai tiếng “anh hai” hay không, nhưng mà, hắn cứu cô a.
“Cảm ơn anh hai đã cứu em.” Cô nhỏ giọng nói.
Tạ Thư Dật lạnh lùng liếc cô một cái, mở miệng liền mắng: “Tôi chưa từng thấy ai có thể làm người ta phát điên hơn cô, cô ngay cả đi đường cũng không biết đi hả? Vì sao không rơi xuống nơi này mà lại rơi xuống nơi đó? Vì sao cô lại ngốc như vậy đâu? Hại nhiều người lo lắng cho cô như vầy? Thật sự là tức chết tôi!”
Tạ Hải Nhạc nghe hắn rống cô như vậy, trong lòng vốn đang tự trách lại càng thêm khổ sở, nước mắt cũng rơi xuống.
“Ai da, không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi, ngươi cũng đừng tức giận.” Minh Hi Ca ở bên cạnh đánh giảng hòa nói.
“Chỉ sợ Hải Nhạc rất suy yếu, không thích hợp đi xa, nếu như vậy, chúng ta cứ dựng cơ sở tạm ở đây đi, đợi cô đỡ hơn, ngày mai chúng ta lại đi lên đỉnh núi cũng không muộn.” Sở Lâm Phong nói.
Mọi người cùng đồng ý ý kiến của hắn, vì thế, nhóm đàn ông dựng lều, hai cô gái đi xung quanh kiếm củi, nhóm lửa cho Hải Nhạc sưởi ấm, thuận tiện dùng để làm cơm dã ngoại.
Hải Nhạc ở trong lều thay quần áo ẩm ướt ra, ôm chăn ngồi ở trong lều.
Vừa nghĩ tới mới nãy khi mở mắt ra, bờ môi của hắn ở trên môi của cô, cái loại cảm giác xa lạ này cô chưa từng trải qua, một khắc kia tim cô đập quá nhanh gần như khiến cô lại bất tỉnh!
Biết rõ hắn chẳng qua là đang làm hô hấp nhân tạo cho cô mà thôi, nhưng mà vừa nghĩ tới hai người lại tiếp xúc thân mật như vậy, mặt của cô, không tự chủ được đỏ bừng lên.
Ác Ma Ca Ca, Nói Ngươi Yêu Ta! Ác Ma Ca Ca, Nói Ngươi Yêu Ta! - Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương