Cơ hội luôn đến vào lúc bạn không ngờ nhất.

Khuyết danh

 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Canh Tân
Thể loại: Lịch Sử
Số chương: 501 - chưa đầy đủ
Phí download: 19 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1129 / 8
Cập nhật: 2017-09-25 07:08:37 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 215: Huyết Án Kiến Xuân Môn(1)
háng tư, đã là đầu mùa hạ.
Ngoài Lạc Dương Nam Cung môn, đoàn người đã quỳ hồi lâu. Nhiệt độ không khí đầu hạ mặc dù không thể nói rất cao, nhưng ánh nắng lại có vẻ khá gay gắt. Lúc đầu còn chưa cảm thấy gì, nhưng thời gian dài, nó khiến đầu óc người ta choáng váng.
Người quỳ gối phía trước nhất là một nữ tử tuổi chừng 27, 28.
Thấy nàng toàn thân trường quần màu trắng, khăn trắng quấn đầu, người xinh đẹp như hoa, tuy có vẻ tiều tụy, nhưng hiển lộ phong tình, khiến người khác tim đập thình thịch.
Phía sau nàng còn có hơn ba mươi người.
Tất cả đều mặc đồ trắng, trên mặt không giấu nổi bi phẫn.
Bắt đầu từ sáng sớm, những người này đã quỳ ở ngoài Nam Cung môn, cũng không gây huyên náo, chỉ lẳng lặng quỳ ở nơi đó.
- Ơ, đó không phải là di sương Phùng thị của Hoàng Phủ Uy Minh sao, lại muốn làm gì nữa đây?
- Ngươi gần đây không nghe nói gì sao? Cả thành Lạc Dương đều đang lưu truyền Hoàng Phủ Nghĩa thật sự cũng không phải chết vào tay phản tặc, mà là bị kẻ gian ám toán. Hoàng Phủ Tung là cháu trai của Hoàng Phủ Uy Minh, Phùng thị đó xem như là thẩm thẩm của Hoàng Phủ Tung, tự nhiên phải đứng ra kêu oan.
- À, thì ra là thế... Ta nghe nói, kẻ giết chết Hoàng Phủ Tung, hình như là...
- Ta không nghe được gì hết, ngươi cũng không nói gì hết. Loại chuyện này không phải tiểu nhân vật như chúng ta có thể xen vào đâu.
- Ta cũng biết, nhưng loại chuyện này cũng là không có lửa làm sao có khói thôi.
...
Lúc này, ngoài Nam Cung đã tụ tập không ít người.
Triều thần qua lại cũng không phải không thấy, thế nhưng người nào cũng nhìn như không thấy. Vội vã đi vòng qua những người quỳ ngoài cửa, bước nhanh đi khỏi.
Phương diện này có khúc chiết gì, các triều thần cũng phần lớn biết rõ trong lòng.
Phiêu lưu ẩn dấu trong đó, không đến một vị trí nhất định là sẽ không có khả năng tiếp nhận. truyen.org
Xe của Viên Ngỗi từ rất xa đã thấy đoàn người của Hoàng Phủ gia. Hắn ngồi ở bên trong xe, sắc mặt âm trầm hình như muốn chảy nước.
Bên trong xe, Viên Thiệu lẳng lặng ngồi đó, không nói được một lời.
- Bản Sơ, có điều tra, là kẻ nào lan truyền chuyện này chưa?
Viên Thiệu khẽ lắc đầu:
- Thúc phụ, vẫn chưa có kết quả. Có điều lấy điệt nhi quan sát, xuất xứ của chuyện này cũng không khó tìm.
- Ngươi là nói...
- Chuyện này người biết cũng không nhiều. Đặc biệt là sau khi ngài hạ lệnh giữ kín, cũng chỉ mấy người biết mà thôi. Nếu như suy đoán của điệt nhi không sai, người có thể phát tán ra loại tin đồn này, chỉ sợ cũng chỉ trong số người rất ít này thôi.
- Lấy cái nhìn của Bản Sơ ngươi, đó sẽ là ai?
Viên Thiệu cắn răng:
- Công Lộ lần trước bị Thái ông cự tuyệt hôn sự, sau đó Thái ông lại ưng thuận việc hôn nhân cùng Đổng gia tử kia. Lấy tính tình của Công Lộ, sao có thể chịu được loại đả kích này? Theo điệt nhi thấy, chỉ sợ tám chín phần mười sẽ là hắn gây nên.
- Công Lộ vô mưu, Công Lộ vô mưu!
Viên Ngỗi đấm mạnh lên cái bàn trong xe, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Lẽ nào họ không biết, chiến sự Lương Châu đang lúc nguy cấp? Vì sao lại vứt bỏ đại cục mà không để ý, đi làm những việc tổn nhân bất lợi kỷ này? Như vậy, Đổng gia tử kia chỉ sợ là... Ta cũng lo lắng cho hắn, ta lo lắng chính là chiến cuộc Lương Châu. Nếu như Đổng Trác dưới giận dữ đình chỉ chinh chiến, vấn đề của phương diện này có thể sẽ to chuyện! Ta vốn muốn lôi kéo trước đánh sau, nhưng lại hủy mất kế hoạch của ta.
- Việc này... Ngài cũng biết, tính tình của Công Lộ là không chịu thua thiệt chút nào. Chỉ là ta cũng không nghĩ tới Phùng thị kia lại cường ngạnh như vậy, không ngờ chạy tới Nam Cung quỳ ở đó. Chỉ sợ không lâu nữa sẽ truyền tới tai hoàng thượng.
Viên Ngỗi suy nghĩ một chút:
- Bản Sơ, ta muốn ngươi lập tức đưa đi những người đó từ trong tay Công Lộ... Công Lộ, thành sự không đủ bại sự có thừa. Ta sẽ mau chóng nghĩ cách điều hắn ra khỏi Lạc Dương. Chỉ là Đổng gia tử... Ngươi cứ suy nghĩ nhiều biện pháp để bảo toàn đi.
- Điệt nhi hiểu rồi!
Viên Thiệu xuống xe, khóe miệng khẽ nhếch lên, trong lòng cười lạnh: Công Lộ, đừng trách ta không để ý đến tình cảm huynh đệ, ai bảo ngươi luôn ở trước mặt ta ra vẻ con vợ lớn. Hôm nay, đành phải mời người rời khỏi Lạc Dương, gia nghiệp của Viên gia cứ để ta tiếp chưởng thôi.
Đối với đám hỏi giữa Đổng Phi và Thái Ung, Viên Thiệu cũng không bởi vì những lời của Tào Tháo mà bỏ đi đề phòng.
Ngược lại, hắn cảm thấy thế lực của Đổng gia quá lớn, đã có xu thế khống chế không được. Vừa lúc mượn cơ hội này chèn ép, sau đó khi Đổng Phi sơn cùng thủy tận xuất thủ tương trợ. Hừ hư, như vậy, người Đổng gia còn không phải sẽ mang ơn hắn?
Về phần Viên Thuật, có thể mượn cơ hội này khiến hắn triệt để rời khỏi trung tâm quyền lực của Viên gia, Viên Thiệu tự nhiên cam tâm tình nguyện làm.
Hà Ngung, Hứa Du, đều là tâm phúc của hắn.
Mà quan hệ giữa ba ngươi, người ở bên ngoài thoạt nhìn cũng không phải đặc biệt hài hòa.
Thậm chí quá trình ba người gặp gỡ cũng ít có người biết. Năm đó Viên Thiệu ở ẩn, cũng đã kết thành đồng minh với đám người Hứa Du.
Ngẩng đầu thoáng nhìn qua người nhà Phùng thị đang quỳ ở ngoài cửa cung, Viên Thiệu không khỏi có chút đắc ý.
Lúc này có nghị lang Trương Quân muốn vào cung làm việc, khi đi qua ngoài Nam Cung môn thấy người một nhà Phùng thị quỳ ở đó thì không khỏi ngạc nhiên.
Hắn vội vã sai người dừng xe lại, Trương Quân từ trên xe đi xuống.
- Vì sao phu nhân ở đây?
Phùng thị ngẩng đầu, vẻ mặt lạnh lùng.
Nàng vốn là thê thất Hoàng Phủ Quy cưới về, chồng già vợ trẻ tuổi tác chênh lệch tuy lớn, nhưng hai người hoà thuận vui vẻ, vô cùng ân ái.
Vậy mà trời đố kị hồng nhan, Phùng thị gả qua không lâu thì Hoàng Phủ Quy chết.
Sau đó Hoàng Phủ Tung chết trận tại Toánh Xuyên, khiến gia đạo Hoàng Phủ gia tộc nhanh chóng suy tàn. Nếu không phải năm đó nhân duyên của Hoàng Phủ Quy tốt, hơn nữa cũng có không ít học sinh làm quan trong triều, thỉnh thoảng chiếu ứng một chút, không thì từ lâu đã không sống ở Lạc Dương nổi nữa rồi.
Sau khi Hoàng Phủ Tung chết, người nhà Hoàng Phủ vốn dự định theo hai huynh đệ Tạ thị nhập Thục. Nhưng không ngờ, lại nghe được lời đồn về cái chết của Hoàng Phủ Tung, còn có một thân binh năm đó của Hoàng Phủ Tung lén tới cửa, báo cho Phùng thị hung thủ sát hại Hoàng Phủ Tung, chính là Đổng gia tử hiện nay rất nổi tiếng tại Lạc Dương, Đổng Phi Đổng Tây Bình.
Luận bối phận, Hoàng Phủ Tung là cháu trai của Phùng thị.
Luận giao tình, sau khi Hoàng Phủ Quy chết, Hoàng Phủ Tung cũng cực kỳ kính trọng Phùng thị, chưa bao giờ có chút chậm trễ.
Vì vậy sau khi Phùng thị nghe lời đồn thế, lập tức triệu tập ba mươi người từ trên xuống dưới của Hoàng Phủ gia, đi tới ngoài Nam Cung môn cáo trạng.
Nghe được Trương Quân hỏi, mắt Phùng thị đỏ hoe, khuôn mặt xinh đẹp toát ra vẻ đau khổ.
- Trương nghị lang, hôm nay thiếp thân là muốn cầu sự thuần khiết cho điệt nhi của ta. Hôm nay khắp thành Lạc Dương lưu truyền. Nghĩa Chân chết ở trong tay Đổng gia tử, lẽ nào nghị lang ngài không nghe nói qua sao? Đáng tiếc nhân tình ấm lạnh, nghị lang mới là người đầu tiên hỏi tới.
Trương Quân đỏ mặt, có vẻ không biết nên mở miệng như thế nào.
Ác Hán Ác Hán - Canh Tân