People have a hard time letting go of their suffering. Out of a fear of the unknown, they prefer suffering that is familiar.

Thích Nhất Hạnh

Download ebooks
Ebook "36 Chiêu Ly Hôn"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Upload bìa: Hưng Lê
Số chương: 183 - chưa đầy đủ
Phí download: 12 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1775 / 17
Cập nhật: 2021-05-22 19:07:12 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 41: Quyển 4: Đối Thoại Đáng Yêu Giữa Vĩnh Diễm Iq Cao Và Đinh Đinh Iq Thấp (1+2)
Tôi đóng lại bản ghi chép, chương trình học đã kết thúc, tôi thu dọn đồ đạc.
Hôm nay tôi tới để nghe một khóa học về thiết kế, giảng viên là một trong những nhà thiết kế nội thất nổi tiếng trong nước, hôm nay ông ấy giảng cho chúng tôi nghe một bài về màu sắc, nghe bài giảng của ông thật quý, cá nhân tôi rất tiếc tiền học, nhưng là thư ký Trần của Bùi Vĩnh Diễm thông báo cho tôi tới nghe, tôi vô cùng ngạc nhiên, bộ phận thiết kế của công ty không chỉ có một nhân viên là tôi, nhưng lại chỉ có mình tôi được hưởng vinh quang như vậy, tôi hiểu được đây là đãi ngộ đặc biệt của Bùi Vĩnh Diễm.
Giờ học hôm nay, tôi nghe vô cùng chăm chú, một chữ cũng không nỡ bỏ sót.
Rốt cuộc cũng thu dọn đồ đạc xong, tôi bước ra khỏi trung tâm hội nghị của khách sạn.
Chỉ vừa bước xuống bậc thềm, tài xế của Bùi Vĩnh Diễm đã chạy xe lại đây, chị Trần ở trong xe mỉm cười với tôi, xem ra đã chờ tôi rất lâu, chị ấy hỏi tôi: “Khóa học nghe có mệt hay không?”
“Không hề mệt, thu hoạch rất lớn, hóa ra hai màu sắc thoạt nhìn không hợp nhau, trải qua quá trình trung hòa chuyển đổi, cũng có thể phối hợp tốt như vậy.”
Chị Trần chỉ mỉm cười.
Sau đó chị Trần đưa tôi đi ăn cơm, chị cởi áo khoác ra, khẽ đặt ở một bên, lúc đang chờ món chính, chị ấy cùng tôi nói chuyện: “Anh Bùi là một người rất thích thể thao, mỗi buổi sáng đều đi bơi, hầu như là mỗi ngày, anh ấy thích chơi bi-da, cũng là một tay đánh bi-da tuyệt vời, về những cái khác, cho dù là lặn xuống nước, hay là leo núi, anh ấy đều làm tốt, cuộc sống thoải mái, ngoài ra anh ấy cũng không uống rượu, không hút thuốc, thời gian làm việc cùng thời gian cá nhân đều có kế hoạch rất rõ ràng, làm việc gọn gàng ngăn nắp.”
Tôi khen: “Anh Bùi thật xuất sắc, chị là thư ký của anh ấy, chuyện quan trọng đều nhắc nhở chuẩn bị giúp anh ấy, thật sự không dễ dàng.”
Chị Trần hiểu được ý của tôi, chị ấy cũng chỉ mỉm cười.
Chị đưa cho tôi một văn kiện: “Lát nữa chị đi có chút việc, em có tiện chuyện giúp chị văn kiện này cho anh ấy được không?”
Tôi gật đầu: “Vâng, đúng lúc em cũng không có việc gì.”
Trời có chút se lạnh, đã vào đông, nhưng là tuyết vẫn chưa rơi, tuyết vào đầu đông, trong không khí có sương mù, rất có cảm giác bao la mù mịt.
Người lái xe chở tôi tới một tiểu khu yên tĩnh ở lưng chừng núi, tất cả ở đây đều là đường tư nhân, dẫn đến một căn biệt thự nhỏ nhắn nhưng tinh xảo.
Xe dừng ở dưới sườn núi, tài xế nhìn con đường ở phía trước mà mắng: “Chết tiệt, sáng sớm lúc đi còn chưa đào, buổi tối lại chắn đường như thế?”
Có thể là nhân viên công trình quản lý thành phố, xe không thể đi lên.
Tài xế nói với tôi: “Cũng may là không còn xa, chỉ khoảng 200m, chị Đinh, thật ngại quá.”
Tôi vội vàng nói: “Không sao, tôi có thể tự đi lên đó.”
Chỉ có 200m, nhưng tôi lại có cảm giác như 2km.
Trời sắp tối, tôi bỗng nhiên có chút lo lắng, Bùi Vĩnh Diễm đi Bắc Kinh vài ngày, hình như hôm qua mới về, từ lần gặp mặt đó về sau, chúng tôi chưa hề nói chuyện lại, nhưng khi chạm mặt ở công ty, anh ta đối đãi vô cùng khách sáo, thái độ trước sau như một, cảm giác trong ánh mắt ấy nhẹ nhàng như nước, không có sự hòa nhã thắm thiết, anh ta càng giống như một người bạn tốt. Lúc trước tôi nhìn vào trong mắt của anh ta, trong lòng có một cảm giác sợ hãi như té vào ngữa bánh xe, nhưng hiện tại ánh mắt anh nhìn tôi, làm cho tôi rất yên tâm, anh thật sự xem tôi là bạn tốt.
Hiện tại trời sắp tối.
Mới đi được nửa đường,nghe thấy ở lối rẽ bên cạnh có người gọi tôi: “Đinh Đinh.”
Tôi nhanh chóng quay đầu lại, “Anh Bùi.”
Bùi Vĩnh Diễm mặc một bộ đồ thể thao màu vàng kem, đôi giày đá banh màu trắng, đang chạy bộ từ trên sườn núi xuống.
Tôi vội vàng nói: “Chị Trần bảo tôi mang văn kiện đến cho anh.”
“Anh biết rồi, đến đây, đi theo anh.”
Anh nhẹ nhàng bắt chuyện với tôi: “Hôm nay thời tiết rất tốt, dẫn em xem tinh vân, cho em nhìn ra thế giới cách 1600 năm ánh sáng.”
Tôi nhất thời tò mò, anh đi ở phía trước, biệt thự có một khoảng sân nhỏ, mà cánh cửa cũng là kiểu hàng rào thấp, nhẹ nhàng đẩy ra, cửa mở, anh ta kéo tôi đi vào trong.
Sau khi vào trong, anh ta ngồi ở trên sô pha, đổi dép lê, lại đưa cho tôi một đôi để đổi.
Tôi tò mò nhìn đôi dép kia, anh ta cười giải thích với tôi: “Yên tâm, mới có người làm thêm giờ đến quét dọn vệ sinh, đồ dùng đều thay mới hết.”
Tôi cũng cố tình làm khó anh: “Có bao nhiêu đôi dép mới?”
Anh ta đã thay dép xong, ở phía trước dẫn đường, bước lên cầu thang xoắn bằng gỗ màu trắng, đi lên lầu, vừa đi vừa nói: “Chỉ cho em thay dép thôi, những người phụ nữ khác đến đây, dứt khoát không mặc gì cả, vừa vào cửa, anh liền cởi sạch sẽ các cô ấy từ trên xuống dưới.”
Tôi á lên một tiếng: “Trước khi tôi đến, không phải là anh vừa mới tiễn một cô gái khác lên đường chứ?”
Anh ta thoải mái tự nhiên trả lời: “Em thật có bản lĩnh nha, thực ra thì anh mới tiễn cô ấy đi từ cửa sau.”
Chúng tôi đều cười, thật là sâu xa mà.
Anh ta mở cánh cửa ở ban công lầu ba, tầm nhìn liền trống trải, tôi đi theo anh ta lên trên, nhất thời trong lòng cũng vui vẻ.
Trời tối, cảnh đêm của một nửa thành phố, sự tuyệt đẹp và huyển ảo hiện ra, xa xa là cảnh biển, sau lưng là dãy núi, vừa vặn vây xung quanh chúng tôi.
Trên sân thượng là một chiếc kính viễn vọng thật dài màu đen, một đầu đang hướng về phía bầu trời.
Anh ta vui vẻ kéo tôi đi qua: “Đến đây, em tới nhìn xem, xem em có thể nhìn thấy cái gì nào?”
Tôi hướng ánh mắt tiến tới trước chiếc kính viễn vọng, bên trong hiện ra cảnh vật khiến tôi sợ hết hồn.
Anh ta vừa điều chỉnh cự ly ánh sáng cho tôi, vừa hỏi tôi nhìn thấy gì?
Tôi không hiểu về thiên văn học, chỉ thấy trong tầm mắt xuất hiện một số thứ gì đó bảy màu phức tạp, có thể thoáng thấy các màu sắc lấm chấm của khối tinh vân, bao phủ xung quanh một số ngôi sao, là ngôi sao? Tôi có thể gọi chúng nó là ngôi sao được không?
Trước mắt làm cho tôi có chút mê loạn, dường như cũng giống ảo giác, ánh sáng lấp lánh, tôi nhìn không rõ, anh ta ở bên cạnh giải thích cho tôi.
Tôi tò mò hỏi: “Chòm sao nào là chòm sao Orion?
Anh cười cười kéo tay tôi qua, vẽ một bức tranh lên lòng bàn tay tôi: “Chòm sao Orion có hình dáng như vậy, em nhìn thấy các ngôi sao, gộp lại với nhau giống hình một người thợ săn tay cầm thanh kiếm trong tay, đang chiến đấu với con mồi.”
Trong lòng bàn tay tôi thật ngứa, tôi nhanh chóng nắm tay lại, rút về.
Anh ta xoay người, tay đặt lên lan can ban công, nheo mắt ngắm nhìn bầu trời.
“Vào mùa hè, ban đêm trời quang thì xem dải ngân hà, giống tùng mảnh đá kim cương rải rác, đính lên cả một bầu trời trên đỉnh đầu, lại như một tấm lụa mỏng, nhìn từ kính viễn vọng ra bên ngoài, lại là một cảnh sắc khác, tinh vân bảy màu như những dây tua trên người một cô gái.”
Tôi không kiếm chế được sự ngưỡng mộ, không ngờ ở một khoảng cách không đến được, còn có cảnh sắc như vậy.
Anh ta nghiêng mặt qua, bước đến cùng xem chung với tôi, vừa điều chỉnh vừa nói cho tôi biết: “Thấy được chưa? Xem chùm ánh sáng màu xanh nhạt đó kìa, đó là tinh vân của chòm sao Orion, rất đẹp phải không?”
Tôi gật đầu, cũng reo hò: “Thật là đẹp, giống như thứ nước màu xanh lam trên ly kem.”
Anh bị câu nói của tôi làm cho sụp đổ, tuyệt vọng quay qua chỗ khác thở dài: “Nếu một người có thể ngốc đến mức này, cũng là một loại nghệ thuật.”
Tôi trong lòng tự nhủ: Chẳng lẽ cách so sánh của mình không thích hợp sao? Quả thật là có chút giống nhau mà.
“Đói không?” Anh ta hỏi tôi.
Tôi nghĩ xong thì nói: “Hình như cũng có một chút.”
Ánh sáng đèn nê ông đã sáng lên khắp thành phố.
Bùi Vĩnh Diễm nhìn đồng hồ: “Có làm lỡ mất thời gian em về nhà ăn cơm không?”
“Đêm nay chồng tôi có tiệc.”
Anh ta lại cười gian: “Anh là muốn nắm bắt thời gian nhanh chóng, đi săn phải kịp thời, yêu đương vụng trộm phải ngắm cho chuẩn.”
Đương nhiên tôi biết anh ta nói đùa, không khỏi bật cười ha ha.
Hai người chúng tôi cùng nhau đi xuống lầu, khi xuống cầu thang, anh giẫm lên bậc thang, bước về phía trước, vừa đi vừa nói chuyện: “Khi anh còn ở Anh, có một năm dành riêng để quan sát bầu trời, chụp hơn một ngàn bức ảnh tinh vân, nhưng vui vẻ nhất là lần đuổi theo sao chổi McNaught (1), toàn bộ quá trình truy đuổi nó là bắt đầu vào tháng 8 năm 2006, được phát hiện vào tháng 1 năm 2007 bay gần mặt trời, sau đó rời đi, bay trở về đám mây Oort (2) xa xôi, không quay lại nữa.”
(1) Sao chổi McNaught là sao chổi lớn nhất hiện nay, được phát hiện vào năm 2006, thế kỷ 21 chưa phát hiện được sao chổi nào lớn hơn nó.
(2) Đám mây Oort (phát âm là oóctơ, đầy đủ là đám mây Öpik-Oort lấy theo tên của Ernst Julius Öpik và Jan Hendrik Oort) là một đám mây bụi khí, sao chổi và vẩn thạch khổng lồ, có tên chính xác là Đám mây tinh vân Oort, bao quanh Hệ Mặt Trời với đường kính 1 năm ánh sáng. Nó gồm có hai phần: đám mây phía trong và đám mây phía ngoài cách mặt trời khoảng 30.000 đến 50.000 đơn vị thiên văn. Theo giả thuyết, các sao chổi được hình thành tại đây, và 50% số sao chổi trong Hệ Mặt Trời được tạo thành từ đám mây phía trong.
Đám mây Oort được hình thành từ thời khi Hệ Mặt Trời còn là những đám mây bụi khí. Khi lực hấp dẫn lớn dần lên, nó kéo các khí và bụi lại gần nhau, tạo thành Mặt Trời và các hành tinh. Nhưng phần bên ngoài, do lực hấp đẫn không đủ mạnh, nên chúng vẫn còn lơ lửng trong vũ trụ. Chúng hình thành nên đám mây Oort, ranh giới cuối cùng của Hệ Mặt Trời.
Sau khi xuống lầu, anh mở của một căn phòng, bật đèn lên, hóa ra là phòng sách, phòng sách của anh ta có chút lộn xộn, nhưng thật sạch sẽ, xem ra anh ta thường chú ý đến nó.
Từ giá sách, Bùi Vĩnh Diễm rút ra một bức ảnh chụp: “Nhìn xem, đây chính là sao chổi McNaught.”
Tôi nhìn bức ảnh này, đường chân trời giữa những tia nắng ban mai, đầu tiên là một vòm trời màu vàng cam, sau đó là bầu trời màu xanh sậm, hương lên trên nữa là một màn trời đen như mực, mà kia chính là chùm sao chổi có một không hai, đuôi sao chổi hệt như lông con công đang xòe ra, lộng lẫy xẹt qua trời đất, đuôi sao chổi màu xanh rực rỡ trên bầu trời, xinh đẹp lóa mắt.
Bùi Vĩnh Diễm nói: “Không thể tưởng tượng được nó đến từ một nơi xa xôi mà chúng ta vĩnh viễn không đến được, lặn lội đường xa trải qua trêm trăm vạn năm ánh sáng, hiện ra cho chúng ta thấy sự xinh đẹp của nó, sau khi lóe lên sự lộng lẫy trong nháy mắt, nó lại tự nhiên rời đi, chỉ ở lại trong đầu chúng ta, vĩnh viễn không hề xuất hiện nữa.”
Tôi khen ngợi: “Thật sự rất đẹp, khi đó tôi đã làm gì nhỉ, lại có thể bỏ qua nhiều cảnh đẹp như vậy.”
“Trong thời gian đó, mỗi đêm anh đều mê mẩm xem suốt mấy tiếng đồng hồ, mỗi lần phát hiện ta một vài thay đổi nhỏ, đều khiến anh vui vẻ không ngừng, sự bất ngờ này, thật sự làm cho người ta vui vẻ.”
Tôi ngây ngốc nói: “Chuyện bất ngờ nhất của tôi hả? Có một lần tôi đi tắm biển, kết quả đang bơi, lại có một đống đồ gì đó bay tới bên người, tôi tiện tay vớ lấy, anh đoán là cái gì nào? Là miếng thịt ba chỉ còn tươi, trời đất ơi, lúc ấy tôi sợ ngây người, đi tắm biển cũng có thể vớ được thịt, lúc ấy vẫn còn đắt như vậy…. …”
Bùi Vĩnh Diễm không thể nhịn được nữa: “Đinh Đinh, tại sao trong đầu em tất cả đều là đồ ăn chứ?”
Tôi xấu hổ nói: “Xin lỗi nha, khiến anh cảmgiác như đàn gảy tai trâu rồi.”
Anh ta lắc đầu: “Để anh đi lấy chút đồ ăn.”
Rất nhanh, anh ta bưng ra một cái khay từphòng bếp đi ra, bên trên là bánh mì vừa mới nướng xong, một cỗ hương vị  xông lên thật ngọt ngào.
Anh ta đưa cho tôi: “Của em này, nhưng màkhi ăn phải cẩn thận đó, bên trong có thể có mù tạt, nếu em không may ăn phải,đành chấp nhận thôi.”
Tôi không chút khách sáo cắn một miếng lớn,đứng tựa vào kệ bếp cùng ăn với anh ta.
Anh ta hỏi tôi: “Mùi vị thế nào?”
Tôi nhíu mày: “Còn khó ăn hơn tôi làm.”
Anh ta cười ha ha: “Là anh tự làm đó.”
“Sao anh không nói sớm, nếu biết là anh làm,có khi tôi lại nịnh nọt vài câu.”
Anh ta lắc đầu: “Con người của em đó.”
“Thật ra mùi vị cũng coi như chấp nhận được,thật không ngờ anh có thể tự nướng bánh mì.” Đây là lời nói thật lòng của tôi.
Anh ta lại cười giảo hoạt: “Em cho rằng làmmột công tử bột cái gì cũng rành, dễ làm lắm sao?"
Tôi cũng cười: “Tôi cũng đã từng nướng bánhmì, có điều trước khi tôi bắt tay vào làm, em gái tôi có nói với tôi một câu,con bé nói khi làm bánh chị phải nhớ kỹ một chuyện, lúc nào cũng phải mang theođiện thoại bên mình, tuỳ ý lúc nào cũng có thể gọi điện báo cháy với gọi chotrung tâm cấp cứu.”
Rốt cục anh ta cũng không nhịn được cười, bắtđầu cười ha ha.
Tôi cũng vui vẻ theo, không nghĩ tới anh tacòn có thể nướng bánh mì.
Tôi thầm than, anh ta là một người rất xuấtsắc, đời người có hạn, tôi cũng không có được mấy người bạn khác giới, vừa gặpGia Tuấn, tôi liền yêu anh, chúng tôi yêu nhau tuy cũng lãng mạn nhưng khôngquá mức lạnh nhạt.
Phụ nữ bây giờ, giữa chốn hồng trần ngàn chọnvạn chọn chẳng phải là muốn tìm một người đàn ông biết suy nghĩ, đủ lãng mạn,trải đời lại thông minh nữa sao? Nếu là hiện tại tôi mới chỉ 21 tuổi, tôi sẽ lậptức xé bỏ lớp da mặt ngượng ngùng mà tiến lên biến anh ta thành của riêng mình.
Nhưng tôi chỉ đành âm thầm ôm chút tiếc nuốinho nhỏ trong lòng, tôi chỉ hi vọng anh ta mãi luôn là một người bạn khác phái,vĩnh viễn không vượt quá giới hạn này.
Bên ngoài bầu trời tối đen, chúng tôi khôngcó bật đèn, đèn đường chiếu vào, chỉ thấy bóng của hai người chúng tôi trải dàitrên hàng lang.
Ăn xong bánh mì, tôi phủi tay: “Anh Bùi, tôiphải về đây.”
Anh ta cũng không giữ tôi lại, lập tức tiễntôi ra về, chúng tôi đi ra ngoài, cánh cổng sắt xinh đẹp khéo léo khép lại đằngsau lưng chúng tôi, anh ta và tôi thong thả tản bộ xuống sườn núi.
Mùa này, ban ngày thì sáng sủa quang đãng,bây giờ thì sương mù dày đặc, chung quanh hết thảy đều bị sương mù bao quanh, sắctrời đặc biệt mê hoặc lòng người, quay đầu lại, đằng sau là những ngọn đồi xanhthẳm, ngay lưng chừng như có một dải thắt lưng trắng ngần vắt quanh, quả thựclàm rung động lòng người.
Bùi Vĩnh Diễm nhìn trời, nhịn không đượcnói: “May thật, vừa kịp lúc, nếu chậm trễ chút xíu nữa thôi, đã bị sương mù chắnhết tầm nhìn rồi.”
Người lái xe cho xe dừng ở dưới sườn núi, lễphép lẳng lặng đứng chờ tôi.
Bùi Vĩnh Diễm nói nhỏ: “Lần sau mời em tớixem chòm sao Tiên Nữ.”
Tôi mỉm cười nói tạm biệt với anh ta, lái xecho xe quay đầu, anh ta vẫn đứng ở bên sườn núi, nhìn cho tới khi xe tôi rời khỏitầm mắt mình.
Tôi liên tục mặc niệm trong lòng, chòm sao Orionlà chòm sao đẹp nhất sáng nhất bầu trời, nó là đại diện cho tinh thần dũng cảm vàsự tự tin.
Di động vang lên, tôi tiếp điện thoại, quảthực là kỳ quái, người gọi tới lại là Thẩm An Ny.
Kỳ thực tôi cũng không ác cảm với cô ta, cóvài người phụ nữ sau lưng tôi làm trò mờ ám, Thẩm An Ny lại quang minh chính đạimà tuyên chiến với tôi, trái lại làm cho tôi có cảm giác, cô ta vô cùng rộng lượngcởi mở, nếu không phải cô ta thích Gia Tuấn, tôi thực hi vọng hai chúng tôi trởthành bạn thân của nhau.
Ở trong điện thoại cô ta hỏi tôi: “Có thờigian cùng tôi ăn bữa cơm không?”
Tôi cao giọng trả lời: “Có, tôi cũng chưa ăncơm, chi bằng chúng ta cùng nhau ăn một bữa đi?”
Không hiểu cô ta tìm tôi có ý đồ gì, nhưngtôi cũng muốn cùng cô ta nói chuyện.
Cô ta mời tôi đi ăn cá nóc, tôi thầm nghĩ,cô ta mời khách cũng thật mạnh tay thật, được thôi, vị tiểu thư này đúng làkhông phải tầm thường.
Tôi tới điểm hẹn, cô ta đã ở trên ghế sô phabên trong nhà hàng ngồi chờ tôi, thấy tôi đến, cô ta nâng tay lên làm một độngtác tao nhã vẫy tôi.
Chúng tôi tìm một gian phòng vô cùng yêntĩnh, người phục vụ được đào tạo cẩn thận, cử chỉ thật nhã nhặn, đưa lên chochúng tôi mỗi người một ly trà xanh, sau đó đi ra ngoài, đóng cửa phòng lại.
Tôi nói: “Kỳ thật khi còn bé tôi đã ăn cánóc nhiều lần, người ta nói cá nóc có độc, nhưng ba tôi rửa cá nóc thật sạch sẽ,sau đó hấp cách thuỷ, gia đình tôi đều ăn rất ngon, không hề xảy ra chuyện gì.”
Cô ta trả lời: “Món cá nóc ngon, cho nên mớihấp dẫn người tới ăn, kỳ thật so với cá nóc thì có nhiều món còn ngon hơn rấtnhiều, nhưng sở thích đã là thế, không còn cách nào bỏ qua được".
Tôi gật đầu, nghĩ nghĩ, lại nói tiếp: “Thựcra bữa cơm này phải là tôi mời cô mới đúng, Gia Tuấn nói cô vốn là được nhậnvào văn phòng chính quyền thành phố, nhưng cô vẫn chịu thiệt làm ở chỗ Gia Tuấn,giúp anh ấy không ít, thiệt thòi cho cô rồi, à, khi nào thì cô chuyển vào vănphòng của thành phố?”
Cô ta nhướng mày: “Sao vậy, chị đang muốntôi rời vị trí công tác sao?”
“Tôi không có ý này, chỉ cảm thấy cô nên vàođó, mà không phải ở công ty luật của Gia Tuấn, làm một trợ lý cỏn con.”
Cô ta nhấp một ngụm trà: “Tôi thích công việcnày.”
Tôi cũng có chút bất đắc dĩ, cô ta nhất quyếtkhông chịu đi, tôi cũng không thể nào chỉ thẳng vào mặt cô ta, đuổi cô ta đi,gia thế của cô ta vinh quang hiển hách, quả thực là tôi động vào không nổi.
Cô ta nói: “Tôi tìm chị tới, là có chuyện muốnnói với chị.”
“Chuyện gì?”
“Tôi nghe nói chị đi tìm hội trưởng Trần, cầuxin ông ta, chị còn đi tìm vài nhân chứng, tha thiết khuyên nhủ bọn họ khôngnên đối đầu với luật sư Phó”.
“Tôi là vợ Gia Tuấn, chuyện này là chuyệntôi phải làm.”
“Đinh Đinh, chị muốn giúp luật sư Phó, thếnhưng lại là càng giúp càng rối, chị hết sức giúp anh ấy không bằng một phần củatôi giúp anh ấy.”
Tôi nhẹ giọng hỏi: “Cô muốn nói chuyện gì vớitôi?”
Cô ta suy nghĩ do dự một lúc, cuối cùng nói:“Tôi có cách đối phó với Quách Sắc, cha cô ta là viện trưởng bệnh viện ĐứcNhân, Quách Sắc là tiểu thư nhà giàu, có một điểm chung dễ thấy ở mấy ngườigiàu có, đó là rất sợ tài sản bị người ta lấy mất?”
Cửa phòng bị đẩy ra, hai người phục vụ cungkính bưng hai chén nhỏ tinh xảo đi vào, đưa lên cho chúng tôi mỗi người mộtchén cá nóc hấp cách thuỷ.
Mở nắp ra, mùi thơm của đồ hải sản toả ratràn ngập khắp phòng.
Tôi nói: “Bữa cơm này xem ra không nhẹ nhànggì”.
Quả nhiên, Thẩm An Ny nói: “Tôi không vòngvo nữa, chúng ta bàn bạc điều kiện, với năng lực của tôi hoàn toàn có thể giúpluật sư Phó thoát khỏi tình cảnh này, anh ấy sẽ bình an vượt qua tình hình trướcmắt, hơn nữa sự nghiệp còn càng ngày càng thăng tiến, chỉ cần chị buông tay anhấy, tôi sẽ không để chị thiệt thòi.”
Tôi đẩy chén cách thuỷ tới trước mặt cô ta:“Tuy rằng con cá này mùi vị rất ngon, nhưng cũng phải nêm nếm rất nhiều gia vịbên trong mới được như vậy, cũng không phải tôi có thể hưởng thụ được, cô cứ từtừ thưởng thức đi.”
“Đinh Đinh, tại sao chị phải ngoan cố như vậy?Hiện tại chị cũng có người theo đuổi, ông chủ của chị có tình cảm với chị, anhta không phải một tên công tử bột, nhân phẩm gia thế so với Gia Tuấn đều tốthơn nhiều, sao chị lại muốn cự tuyệt anh ta chứ?”
*ping: bà này xúi người ta bỏ chồng mà nóiêm tai thật.
“Cô Thẩm, gia thế của cô cũng không kém, làdòng dõi danh giá, người theo đuổi cô nhất định cũng không ít, người tinh anhkiểu gì cũng có, vì cái gì cô cứ nhất định phải là Phó Gia Tuấn mới được?”
Cô ta cũng nghẹn lời.
Tôi bình tĩnh nói: “Tôi vô cùng thích tínhcách của cô, vừa thẳng thắn lại vừa quyết đoán, tôi tin tưởng nếu tôi buông tayGia Tuấn, cô nhất định sẽ không để tôi phải chịu thiệt, thế nhưng Gia Tuấnkhông phải là hàng hoá, mà cho dù anh ấy là hàng hoá, tôi cũng không bán chongười khác.”
“Nếu Gia Tuấn ở cùng với tôi, sự nghiệp củaanh ấy sẽ rất tốt, tương tự, nếu chị ly hôn với Gia Tuấn, chị cũng có thể tìmđược một người bạn trai có tiền có quyền, mỗi người chúng ta đều được có đượcthứ mình muốn, chẳng lẽ không tốt sao?”
Tôi lắc đầu: “Tôi và Gia Tuấn là vợ chồngbình thường, yên bình trải qua thời gian 6 năm hôn nhân, tuy rằng sự nghiệp củatôi không giúp ích được gì cho anh ấy, nhưng trong cuộc sống, tôi vẫn có thểchăm sóc chồng tôi, cô Thẩm, nếu tôi thực sự buông tay Gia Tuấn, cô nắm chắc mấyphần có thể giữ chân được anh ấy chứ?”
Cô ta suy nghĩ: “Tôi chắc mười phần, chỉ cầnchị buông tay anh ấy, tôi hoàn toàn có thể giữ chân được Gia Tuấn bên cạnh mình.”
Tôi nở nụ cười: “Cô Thẩm, nếu Gia Tuấn là kẻtiểu nhân vong ân bội nghĩa, lúc trước anh ấy sẽ không cự tuyệt Quách Sắc màquay về bên tôi, hơn nữa, nếu anh ấy thực sự bỏ vợ để kết hôn với người khác,cô cảm thấy người đàn ông như vậy, tình yêu như vậy có bao nhiêu lòng tin đây?”
“Lúc trước là Phó Gia Tuấn đề nghị ly hôn,chính chị không chịu đồng ý.”
Tôi gật đầu: “Đúng thế, tôi không đồng ý lyhôn, nhưng sau này lại là Gia Tuấn kiên quyết không chịu ly hôn với tôi, tôi vẫngiữ câu nói kia, nếu Gia Tuấn ly hôn với tôi, anh ấy yêu người khác, tôi nhất địnhsẽ không ngăn cản anh ấy, đồ của người khác tôi không tham, nhưng nếu là đồ củatôi, tôi sẽ không dễ dàng chắp tay dâng cho người ta, cô Thẩm, cảm ơn cô vẫnluôn ở bên cạnh trợ giúp anh ấy, tôi rất thích tính cách của cô, nếu cô tình nguyệnlàm việc bên anh ấy, có nhân tài như cô giúp đỡ, tôi thật sự vô cùng cảm kích,nhưng nếu cô có động cơ không trong sáng, muốn dồn tôi tới chân tường, tuy rằngtôi ngu ngốc, nhưng nhất định sẽ cố gắng xây đắp thành trì của mình, không ngạitiếp chiêu của mấy người đâu.”
36 Chiêu Ly Hôn 36 Chiêu Ly Hôn - Thủy tụ nhân gia 36 Chiêu Ly Hôn