Cầu Chúa ban cho con sự thanh thản để chấp nhận những thứ con không thể thay đổi, sự caN đảm để thay đổi những thứ con có thể, và sự khôn khoan để phân biệt những cái có thể thay đổi và không thể.

Dr. Reinhold Niebuhr

Download ebooks
Ebook "1 phút 27 giây "
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Số chương: 1
Phí download: 1 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 721 / 1
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:30 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
ối với mọi người, 1 phút 27 giây không phải là khoảng thời gian đủ dài để làm nên một việc quan trọng. Nhưng đối với tôi, 1 phút 27 giây trong lần đứng ở thang máy đó đã làm thay đổi cả thói quen và tác phong công việc của tôi. Một thời gian tuy ngắn ngủi nhưng cũng đủ làm tôi nhận ra một chân lý: “Hãy luôn tự tin vào bản thân mình.”
Tôi vừa được nhận vào một công ty thương mại khá lớn, chưa kịp thích ứng với môi trường làm việc thì đến buổi thứ 4, khi đi làm tôi đã “vinh dự” được gặp ngay tổng giám đốc trong thang máy. Đầu hói, trang phục trang nhã, gương mặt toát lên vẻ cương nghị là ấn tượng ban đầu của tôi khi gặp ông.
- Xin chào ngài, tổng giám đốc. Tôi lấy đủ cam đảm chào ông khi chỉ có tôi và ông trong thang máy.
Nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên, nhưng vì phép lịch sự, ông cũng trả lời:
- Chào cô, cô là nhân viên mới của công ty? Dường như tôi chưa gặp cô bao giờ?
- Vâng, tôi là nhân viên mới. Tôi lễ phép trả lời.
Tưởng câu chuyện của chúng tôi chỉ dừng lại ở đấy, đột nhiên tổng giám đốc quay sang hỏi tôi:
- Thế cô làm ở bộ phận nào? Cô tên là gì?
- Dạ, tôi làm ở phòng marketting, tôi tên là Vương Ngọc. Tôi trả lời.
- Phòng marketting à? Thế hôm nay có kế hoạch làm việc gì chưa? Ông quay sang tôi ân cần hỏi.
Tôi thực sự bất ngờ khi nhận được câu hỏi này. Thực ra vì vừa đến công ty nên tôi cũng không nắm rõ lắm kế hoạch làm việc của phòng, vì mọi thứ đối với tôi đều là mới mẻ. Nhưng nếu trả lời tổng giám đốc như vậy tôi sợ rằng có khi bị mất việc. Lúc đó, tôi luống cuống không biết nên làm thế nào, chợt nhớ là công việc của chúng tôi thường phải tiếp khách nên tôi bạo dạn nói:
- Dạ, hôm nay tôi phải tiếp đối tác.
- Đối tác nào? Công việc cụ thể trong buổi tiếp là gì?
Đến câu hỏi này thì tôi bắt đầu cảm thấy luống cuống, mồ hôi rịn ra trên trái. Thực sự cũng không biết nên trả lời như thế nào vì tôi chưa có cơ hội tiếp đối tác hay bạn hàng. Tôi luống cuống đến nỗi rơi cả chiếc khăn khoác ở trên tay. Vội vàng cúi xuống nhặt lên, nhìn thấy mặt mình ở trong gương thang máy lúc đấy trông thật đáng thương. Đang nghĩ câu trả lời thì thật may mắn, thang máy dừng lại. Tôi chỉ còn kịp nói với ông một câu: “Chào tổng giám đốc”.
Nhìn theo bóng của ông khuất sau phía hành lang, tôi thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng. Nhìn đồng hồ, thời gian ở trong thang máy với ông đúng 1 phút 27 giây, vậy mà tôi cảm thấy nó trôi qua lâu như mấy tiếng đồng hồ . Dường như trong thời gian ngắn ngủi đó, tôi đã bộc lộ những khuyết điểm và sự tự ti của mình, thực sự khi đó không phải là tôi nữa.
Hôm sau, không để trường hợp tương tự xảy ra, thay cho đi thang máy, tôi quyết định cuốc bộ lên 17 tầng lầu tránh gặp lại tổng giám đốc. Nhưng, cuộc đời nhiều lúc cứ như muốn thử thách tôi, vất vả lắm mới leo lên được tầng 17 thì tôi đã gặp ngay tổng giám đốc ở cửa phòng làm việc của mình. Nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên lẫn kinh ngạc, tôi bối rối nói: “Tôi đang giảm béo.”
Việc tôi leo 17 tầng lầu để giảm béo đã được lan truyền khắp phòng marketting. Để thực hiện đúng lời nói với tổng giám đốc tôi đã phải leo bộ 17 tầng lầu trong hơn 1 tháng. Đồng nghiệp ai ai cũng tỏ ra thán phục nhưng chỉ có một mình tôi biết nguyên nhân thực sự của nó. Sau những ngày leo cầu thang rất vất vả, tôi mới nhận ra rằng : Sao lại phải làm như vậy? Thực ra tôi cũng là một cô gái có học thức, mặc dù mới ra trường nhưng tôi tin mình sẽ có kinh nghiệm nhiều hơn trong công việc ở tại công ty này. Chỉ vì sợ tổng giám đốc, sợ đối mặt với khuyết điểm của bản thân mà tôi đã tự chuốc khổ cho mình trong hơn 1 tháng. Nếu mãi như thế này thì có lẽ tôi phải trèo cầu thang cả đời. Sau đó, tôi luôn cố gắng học hỏi và hoàn thành tốt mọi công việc của mình. Sau mỗi buổi làm tôi lên kế hoạch làm việc cho ngày mai.
Hơn 1 tháng sau, tôi đã đủ tự tin để bước vào thang máy. Cũng giống như cách đây 1 tháng, tôi gặp lại tổng giám đốc khi ông bước vào thang máy. Vẫn khuôn mặt đấy, tác phong đấy, nhưng tôi đã không còn cảm thấy sợ hãi nữa. Lần này, khi bước vào thang máy, tôi lấy thế chủ động cho mình:
- Chào tổng giám đốc, chúc ông một ngày làm việc hiệu quả.
- Xin chào cô nhân viên mới, cũng chúc cô một ngày làm việc hiệu quả.
Rất thoải mái tôi tiếp tục câu chuyện của mình:
-Tối qua ông có xem trận thi đấu golf trên vô tuyến không? Rất đặc sắc đấy ạ.
Đúng như dự đoán của tôi, vị tổng giám đốc mỉm cười, hào hứng quay sang bắt chuyện. Khi ông nói chuyện tôi thấy ông cũng rất thân thiện và gần gũi, cảm giác rất khác so với lần gặp trước đây. Trong khoảng thời gian ngắn ông còn kịp hỏi tôi người ở đâu và công việc hiện tại có phù hợp với tôi không.
Thang máy dừng lại, vị tổng giám đốc bước ra, nhìn bóng của ông khuất sau phía hành lang, tôi lại nhìn đồng hồ. Cũng là 1 phút 27 giây, nhưng 1 phút 27 giây lần này khác 1 phút 27 giây lần trước. Tôi đã thành công.
Một lần tổng giám đốc hỏi tôi:
- Nhớ trước đây, có lần cô đã phải trèo cầu thang bộ để giảm béo, thế có thành công không?
- Thưa ngài, thành công rồi. Bây giờ tôi không thích đi cầu thang bộ nữa mà thích đi thang máy hơn. Tôi mỉm cười nói.
Sau này, mỗi khi gặp tổng giám đốc ở thang máy, chúng tôi đều nói chuyện vui vẻ như những người bạn, ông cũng hỏi tôi về công việc và tôi đều trả lời tự tin, không còn bối rối hay sợ hãi như trước kia nữa. Sau 6 tháng, tôi đã được tổng giám đốc thăng chức lên làm trưởng phòng marketing. Nguyên nhân của ông đưa ra là : “ Cô ấy nói chuyện rất có duyên và thuyết phục, kết quả công việc cũng rất khả quan, rồi cô ấy sẽ là một nhà quản lý giỏi”.
Tôi cảm thấy rất hãnh diện và sung sướng về thành tích mình đạt được. Nhưng có một điều tổng giám đốc không biết là trong khoảng thời gian ngắn ngủi 1 phút 27 giây đi trong thang máy đó, tôi đã phải suy nghĩ và tích cực thay đổi bản thân mình rất nhiều: Làm thế nào tôi có thể trở thành một người đủ tự tin để đối diện với ông và quan trọng làm thế nào để cả đời tôi sẽ không phải leo cầu thang bộ…
Theo VietNamNetJobs
1 phút 27 giây 1 phút 27 giây - Cẩm Nang Nghề Nghiệp