People sacrifice the present for the future. But life is available only in the present. That is why we should walk in such a way that every step can bring us to the here and the now.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: uyenuyencute99
Thể loại: Tuổi Học Trò
Upload bìa: Trần Chi
Số chương: 59 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1413 / 7
Cập nhật: 2018-12-04 06:03:47 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
40
/s: Thank pạn JK giúp mình!
- “Không gian thật ngột ngạt… không ánh sáng mặt trời… không thức ăn… một tình cảnh vô vọng… trong một hang động… hai người… nụ hôn đầu bao giờ cũng thật ngọt ngào… dù trong bất cứ lúc nào?... chết cũng cam lòng?...”
-----o0o-----o0o-----o0o-----o0o-----
Giữa sân của một căn nhà rộng lớn, trang trọng nhưng cũng không kém phần xinh xắn với những dây leo khắp vòm cửa, những bông hoa hồng thắm khoe sắc trước nắng vàng. Nhưng đặc biệt là một cô bé đang chơi lò cò(ai z ta!). Cô có khuôn mặt đẹp như một thiên thần bé nhỏ, mái tóc tím nhạt bồng bềnh theo nhịp chân nhảy của cô. Bỗng dưng, cánh cửa ra vào bật mở, đôi mắt xanh thẳm vội vã hướng ngay về phía Song Tử đang bước vào với bộ mặc uể oải và mệt mỏi. Thấy vậy, cô bỗng cất tiếng hỏi:
- Cậu bị làm sao vậy? Bộ học mệt lắm sao?
- Học mệt thì nói làm gì! Chỉ tại cái tính tò mò của lớp 10A1 đó. Hỏi gì mà nhiều muốn chết. Nhưng mình còn đỡ chứ Kim Ngưu thì vừa trả lời hết đống thắc mắc vừa phải đi năn nỉ Thiên Bình nữa. Haizzz!
Song Tử vừa ngồi phịch xuống đất vừa nói không ra hơi. Riêng Bảo Bình thì lập tức chạy vào nhà làm Song Tử lên tiếng hỏi:
- Cậu đi đâu vậy?
Bất giác, Bảo Bình đi ra và ngại ngùng nói:
- Xin lỗi đã gây rắc rối cho cậu. Đền cho cậu nè!
Bảo Bình đưa cho Song Tử một bức tranh vẽ một cậu bé với dòng chữ đỏ chót trên đó.
- Tại mình hay quên tên cậu nên mình làm nó để nhớ đó mà! Coi như mình đền cho cậu đi!
- Aw. Bảo Bình! Cậu dễ thương ghê đó.
Song Tử vừa nói vừa dán mắt vào bức tranh. Bất ngờ, Bảo Bình ngồi xuống cạnh Song Tử với đôi mắt lấp đầy sự tò mò, cô nói:
- Vậy cậu nói tiếp cái chuyện của cậu đi! Cô gái ấy đâu? Cô ta tên là gì? Ở đâu? Làm gì? Mình có thể gặp cô ấy không?...Blap… Blap… Blap…
Cứ mỗi một câu nói, gương mặt xinh đẹp của Bảo Bảo càng gần Song Tử với đôi mắt ngây thơ vô “số” tội làm anh chàng đỏ hết mặt mũi và ấp úng lên tiếng:
- S… sao… sao cậu lại quan tâm đến chuyện đó quá vậy?
- Mình… mình cũng không biết nữa… tự nhiên mình muốn biết về cô ấy…
Bảo Bình trả lời trong khi mặt Song Tử vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt(Ax!). Anh nói:
- Cô ấy xinh đẹp và thông minh nhưng đầu óc thì toàn là những thứ quái dị. Đôi lúc mình thấy cô ấy lại rất là ngốc…
- Vậy… cô ấy đâu rồi?
- Cô ấy… đã đi xa… nhưng mình tin chắc một ngày nào đó cô ấy sẽ trở về với mình…
- Chắc chắn rồi. Nhất định cô ấy sẽ về mà!
- Vậy theo Bảo Bảo nghĩ… cô ấy… có yêu mình không?
- Có chứ… rất yêu là đằng khác.
Câu nói ngây thơ như không có gì của Bảo Bình làm Song Tử tròn mắt:
- Làm sao cậu biết được chứ?
- Mình… cũng không biết nữa. Tự nhiên mình lại nói ra…
Bảo Bình ấp úng trả lời, chính cô cũng không biết tại sao mình lại nói như vậy nữa… Cứ như… cứ như… trái tim cô đã trả lời thay cô… bằng những nhịp đập yêu thương… Bất chợt, không khí trở nên im lặng và ngột ngạt hơn bao giờ hết. Chỉ có tiếng gió, tiếng lá cây xào xạc cọ vào nhau và… tiếng thổn thức của trái tim hai người… Bất giác, Song Tử chợt thấy vật gì và hỏi Bảo Bảo:
- Cái gì vậy? Cậu làm à?
- Ơ… cái đó…
- AAAAAAAA! Bảo Bình! Cậu làm cái quái gì vậy?
- Cái này mình mới chế tạo ra đó. Tại cậu cứ nhợt mình trong nhà nên mình làm cái này để… phóng ra ấy mà!
- Trời ơi… Cái vật nguy hiểm như vậy cậu cũng dám làm à?
- Nó không hề nguy hiểm mà lại rất có ích đó… Không tin mình làm thử cho xem…
- Đừng… trời ơi làm ơn dẹp dùm mình cái này có được không?
- Nhưng mình lỡ làm rồi…
- K… Khói ở đâu ra thế này… khụ khụ…
- Chết… máy tạo khói của mình bị hỏng rồi…
- Trời ơi Bảo Bình ơi là Bảo Bình…
- Mình không cố ý mà…
Tiếng nói của hai người vang ầm lên như muốn làm nổ tung căn nhà… Cho dù bị mất trí nhưng Bảo Bình cũng không thể bỏ được cái tật tám như vậy… Đúng không ta?... ^^….
-----o0o-----o0o-----o0o-----o0o-----
- Thiên Bình. Nghe mình nói này. Thiên Bình à?
- Cậu không cần nói gì hết. Mình không muốn nghe…
Thiên Bình vừa giận dỗi nói vừa bước đi thật nhanh. Biết không thể đuổi kịp cô nàng này, Kim Ngưu bất ngờ gục xuống…
- Thiên…Thiên Bình…
- Đừng gọi mình nữa có được không? Cậu… Kim Ngưu…
Thiên Bình quay mặt lại và bỗng hốt hoảng chạy tới chỗ Ngưu và rối rít nói:
- Cậu sao vậy? Sao lại ngồi ở đây? Cậu thấy không ổn à? Có cần mình gọi cấp cứu không? Cậu…
Thiên Bình đang nói thì Ngưu ngắt lời:
- Cậu… thực sự lo ình sao?
- Cậu đúng là ngốc đó. Bị như thế mà vẫn còn nói được câu đó nữa à?
Thiên Bình nói, ánh mắt cô thể hiện rõ sự lo lắng và ân cần. Bất ngờ, Kim Ngưu cười phá lên:
- Cậu vẫn còn yêu mình. Hahahaha… Bình Nhi- mình vẫn có thể gọi tên cậu như vậy…
- Aw. Kim Ngưu đáng ghét. Biết vậy không thèm quan tâm đến cậu nữa là xong chuyện!
Thiên Bình tức giận hất Ngưu ra và giận dỗi bỏ đi để lại Ngưu Ngưu vẫn chưa thôi cười. Anh đứng dậy và chạy theo Bình Nhi và nắm tay cô lại:
- Bảo Bình bị thương nên mình phải đưa về nhà. Tụi mình chỉ là bạn bè thân chứ không còn gì khác nữa. Và… mình chỉ yêu mình cậu thôi. Đó là những gì mình muốn nói với cậu…
- Thật… thật không?
Thiên Bình ái ngại nói, khuôn mặt xinh đẹp như đã dịu lại… Còn Ngưu chỉ mỉm cười và khẽ vuốt nhẹ mái tóc bạch kim óng ánh của Thiên Bình rồi nhẹ nhàng nói:
- Nếu mình nói dối thì cho trời đánh mình chết…
Kim Ngưu đang nói thì Thiên Bình liền ngăn lại:
- Thôi đi. Nhỡ may cậu chết thật thì sao chứ? Làm sao mình tin cậu được đây…
- Nhờ cái này…
Kim Ngưu vừa nói vừa nhẹ nhàng ôm chặt lấy Thiên Bình. Nhẹ nhàng, anh đặt lên đôi môi xinh xắn của Bình Nhi một nụ hôn… thật êm ái… nhưng cũng thật mãnh liệt… nụ hôn thay lời muốn nói…
- “Love you… forever… and ever…”
-----o0o-----o0o-----o0o-----o0o-----
- SONG NGƯ!
Tiếng nói của Ma Kết vừa vang lên cũng là lúc cánh cửa phòng vệ sinh bị đá vang ra. Song Ngư ngồi bệch xuống đất với tâm trạng hoảng loạn. Bất ngờ, đôi mắt xanh biếc ngước lên và thấy anh…
- Ma Kết… mình biết cậu sẽ tới cứu mình mà…
Song Ngư vội vã chạy đến và ôm chặt Ma Kết. Cuối cùng… niềm hi vọng của cô cũng không uổng phí…
- Mọi chuyện ổn rồi Ngư à! Mình đã ở đây rồi mà!
- Nhưng… cậu chưa về sao?
Song Ngư ngước đôi mắt long lanh ngấn nước của mình lên nhìn Ma Kết và hỏi làm anh lung túng không biết giải thích với Ngư thế nào. Bất ngờ, Yumi bước vào và nhìn những mảnh kính vỡ và hỏi:
- Ở đây có chuyện gì vậy? Song Ngư? Sao cậu lại ở đây?
- Yumi? Cậu chưa về sao?
Song Ngư tròn mắt hỏi còn Yumi thì nói tiếp:
- À! Ma Kết ở lại giảng bài ình. Sẵn tiện tí nữa tụi mình về chung luôn. Xe của ba mình bị hỏng nên không thể đến đây được.
- Có thật không Kết?
Ngư Ngư hỏi, ánh mắt nhìn thẳng vào Ma Kết còn anh chàng thì chỉ gật đầu rồi cố nói thêm:
- Chỉ là mình… nhà Yumi ở rất xa chỗ này nên…
- Không… không sao mà! Cậu về trước đi… mình tự đi về được…
Song Ngư liền ngắt lời Ma Kết. Cô nhẹ nhàng đẩy anh ra và bước đi ra cửa trước sự ngỡ ngàng của Kết… Lần đầu tiên… những giọt nước mắt của cô đã không rơi xuống… Đôi khi… người ta có thể trở nên thật cứng rắn… qua những giọt nước mắt… đã rơi quá nhiều…
-----o0o-----o0o-----o0o-----o0o-----
- “Két”
Cánh cửa phòng bệnh bật mở, Cự Giải bước vào. Thiên Yết vẫn nằm đó… khuôn mặt anh đang say ngủ… Cô khẽ ngồi xuống với vẻ mặt buồn bã như bao ngày… đôi mắt đen láy nhìn Thiên Yết một cách trìu mến. Và cứ như bị cuốn hút vào khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng của Yết ngay cả khi ngủ, từng ngón tay thanh mảnh khẽ chạm nhẹ lên mặt Yết… bàn tay của cô lại ắm lấy tay Thiên Yết… Cô khẽ gục đầu xuống, mái tóc nâu đỏ lòa xòa trước mặt… một giọng nói nhẹ nhàng với chút đáng cay và nghẹn ngào vang lên:
- Chỉ cần cậu nhớ mình là ai… cho dù bất cứ chuyện gì… mình cũng làm… Yết à…
12 Chòm Sao Và Ngôi Trường Cấp 3 12 Chòm Sao Và Ngôi Trường Cấp 3 - uyenuyencute99 12 Chòm Sao Và Ngôi Trường Cấp 3