Số lần đọc/download: 3170 / 24
Cập nhật: 2015-11-09 20:28:51 +0700
Chương 40: Giết Lên Trời Xanh
K
iếm Ngạo đón gió mà đứng, nhìn lôi vân trên bầu trời không ngừng gia tăng. Trong lôi vân, một đạo lôi điện hình rồng, ở bên trong không ngừng quay cuồng.
Lôi quang lóng lánh, phát ra uy hiếp khổng lồ, một loại cảm giác áp bách khiến người ta tim đập nhanh ép tới vô số người bên dưới.
Mặc dù vô số cường giả ở khoảng cách rất xa nhưng mà vẫn không chịu nổi cảm giác áp bách này, liên tục rút lui.
- Thiên Tiên kiếp tiểu thế giới, đúng là còn rất nhẹ nhàng!
Cách đó không xa Lý Tư nhàn nhạt nhìn bầu trời.
Chung Sơn nhìn lại Lý Tư, gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Không phải Chung Sơn đã chứng kiến Thiên Tiên kiếp từ đại thế giới, mà là Chung Sơn nhìn ra được, kiếp này, có lẽ Đế Huyền Sát cũng có thể độ.
Kiếm Ngạo ánh mắt đơn thuần, nhưng mà khí thế quanh người Kiếm Ngạo cũng không ngừng kéo lên, càng ngày càng cao, một cỗ uy áp khổng lồ vọt thẳng lên trời, dường như muốn ép thiên uy trở về.
- Ầm ầm.................
Thiên uy càng ngày càng mạnh, lôi điện cuồng bạo đã kéo lên tới mức độ phá toái hư không, dưới mây đen, không gian cuồng bạo chấn động, thiên uy hội t ụ, bức thẳng tới Kiếm Ngạo.
- Két.
- Rống.................
Trong lôi vân bỗng nhiên vang lên một tiếng nổ, tiếp đó là một tiếng long ngâm rít gào, vô tận lôi điện tụ lại thành một con rồng điện trăm vạn trượng, Lôi Long rít gào một tiếng, vọt thẳng tới Kiếm Ngạo.
Một đường Lôi Long đi qua, tất cả không gian đều vỡ nát, lực phá hoại khủng bố, phảng phất muốn hủy diệt hết thảy mọi việc trong thế gian vậy.
Hắc động khổng lồ, so với hắc động lúc năm cường giả chiến đấu còn khổng lồ hơn, lôi điện oanh kích cũng khẳng định cuồng bạo hơn lúc trước.
Bên ngoài vô số cường giả thấy một màn như vậy, da đầu đều run lên. Lôi Long chỉ nhìn thấy lúc đầu, sau đó chỉ nhìn thấy hắc động khổng lồ hình con rồng rít vào vọt tới Kiếm Ngạo.
Đây là lực phá hoại khủng bố cỡ nào?
Mọi người đều có thể cảm thụ được lực đạo đáng sợ mà Kiếm Ngạo sắp đối mặt kia, một cái hắc động khủng bố rít gào mà tới.
Nhóm người nhát gan liên tục lui về phía sau.
Kiếm Hồng xiết chặt nắm tay, lo lắng cho phụ thân Kiếm Ngạo. Liễu Vô Song nuốt nuốt nước miếng nhìn trời, Chung Sơn và Lý Tư khoanh tay mà đứng.
Đối mặt với lực tấn công khổng lồ này, Kiếm Ngạo không chút sợ hãi, cũng hiện lên cỗ ngạo khí trước giờ chưa từng có.
Trong mắt lóe lên lệ khí, Kiếm Ngạo đạp chân một cái, bước thẳng lên trời cao, trong chớp mắt mọi người nhìn thấy, quanh người Kiếm Ngạo bỗng nhiên phun ra vô tận ngân quang, tiếp đó bao bọc Kiếm Ngạo tạo thành hình dạng một thanh tuyệt kế hung kiếm.
Kiếm Ngạo dùng thân hóa kiếm, bắn thẳng lên trời cao!
Kiếm Ngạo không phải chờ đợi thiên kiếp buông xuống, mà lại dấn mình vào trong thiên kiếp.
- Oanh.................
Kiếm Ngạo đi tới đâu, không gian vỡ nát tới đó, quá nhanh, ầm ầm cùng với hắc động thiên uy va chạm với nhau, hắc động khổng lồ ầm ầm mở rộng không chỉ gấp ngàn lần, vô số lôi điện từ trong hắc động bắn ra.
Mây đen bên dưới chậm rãi khôi phục, thân ảnh Kiếm Ngạo biến mất không còn.
- Oanh... Oanh... Oanh... Oanh......!
Ngay sau đó, trong bầu trời mây đen, không ngừng vang lên tiếng nổ cuồng bạo. Kiếm Ngạo không ngờ thật sự dấn mình vào trong kiếp vân.
Vô tận kiếm khí từ trong kiếp vân và lôi điện tàn sát bốn phía, vẻn vẹn chỉ một hồi công phu, trong trời cao đã không còn mây đen, có chỉ là hắc động, hắc động khổng lồ vô cùng, bao phủ mấy trăm vạn dặm.
Phía dưới, vô số cường giả trong mắt lộ vẻ kinh hãi, Kiếm Ngạo này quá biến thái rồi đi! Có thể độ kiếp như vậy sao? Dấn mình vào trong kiếp vân, tại trong trung tâm kiếp vân đánh chém thiên kiếp?
Đánh chém thiên kiếp?
Giờ khắc này, phong tư tuyệt thế của Kiếm Ngạo khắc thật sâu trong lòng mọi người.
- Quả nhiên, vẫn là độ Thiên Tiên kiếp ở tiểu thế giới là tốt nhất!
Cách đó không xa Lý Tư cảm thán nói.
Trong mắt Lý Tư không có nhiều khâm phục, hình như chuyện này vô cùng bình thường.
Một canh giờ, hai canh giờ, hắc động cuồn cuộn trên bầu trời vẫn không tiêu tán, nhìn Kiếm Ngạo độ Thiên Tiên kiếp như thế, mọi người đã sớm chết lặng, không nói nên lời.
Thậm chí có ít người trong lòng cảm thấy hổ thẹn, để lại tâm ma không thể xóa nhòa.