Ta có thể vượt qua những khó khăn có thật, chứ không thể vượt qua những khó khăn tưởng tượng.

Theodore N. Vail

 
 
 
 
 
Tác giả: David Baldacci
Thể loại: Trinh Thám
Nguyên tác: Memory Man
Biên tập: Yen Nguyen
Upload bìa: Yen Nguyen
Số chương: 82 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 17
Cập nhật: 2023-06-19 10:54:17 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 65
ột cái ghế băng.
Đêm giáng sinh.
Một trận tuyết nhỏ đang rơi. Chúng tích tụ lại cùng lớp tuyết đã rơi từ trước đó trong suốt ba ngày qua. Các cửa hàng cửa hiệu đã đóng cửa. Việc sắm sửa đã xong. Và sau những biến cố lớn ở trường Mansfield, tất cả mọi người ở Burlington đã sẵn sàng đi ngủ và rồi thức dậy trong một ngày bình yên và tĩnh lặng bên gia đình.
Ừm, là hầu hết mọi người.
Amos Decker ngồi trên chiếc ghế băng nhìn chằm chằm vào trường cấp ba Mansfield ở bên kia đường. Nhưng thật ra thì anh đang nhìn vào... vô định.
Do thời tiết, anh đang mặc chiếc áo khoác mới cùng một cái nón che tai bằng len. Hai tay anh đi găng và anh đi một đôi bốt chống nước chuyên dụng cỡ 49 mới cóng.
Bắp đùi của anh đã gần lành, mặc dù sẽ có một vết sẹo vĩnh viễn ở vị trí mà lưỡi dao cắm vào, và Belinda Wyatt đã xoáy lưỡi dao vào người anh cả theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Khi ấy Decker đã trèo lên chiếc xe van và lái nó tới một trung tâm thương mại cách đó khoảng gần năm mươi cây số, dùng GPS trên điện thoại của Leopold để chỉ đường. Anh đã gọi cho Bogart và cung cấp vị trí của mình cho người đặc vụ FBI. Bogart đã ra lệnh cho trực thăng cấp cứu khu vực tới, và họ đến nhanh bất ngờ. Họ đã sơ cứu cho anh và rồi đưa anh tới bệnh viện gần nhất. Trước khi lái chiếc xe van rời đi, anh đã garô để cầm máu vết thương, thế nhưng cho đến lúc cấp cứu tới, anh vẫn đã mất gần một lít máu.
Anh đã cung cấp cho Bogart vị trí nơi ẩn náu của Leopold và Wyatt. Hiện trường vụ án đã được xử lý, nhưng cho tới lúc này hai chứng cứ pháp y quan trọng nhất là hai thi thể nằm cách nhau chưa đầy hai mét.
Một bị bắn bằng khẩu 11mm gắn liền với tiền sử đã giết bao nhiêu mạng người.
Kẻ còn lại nói thẳng ra là bị một gã béo đè cho ngạt thở đến chết.
Cả hai xứng đáng với những gì mà chúng nhận được. Và chỉ một trong số những người mà chúng sát hại thực sự đáng phải chết. Họ không bao giờ tìm thấy thi thể của Giles Evers. Nhưng như Belinda Wyatt đã hứa, một bưu phẩm đã được chuyển tới nhà của bố hắn.
Clyde Evers, theo lời kể, ngã gục mà chết sau khi mở nó ra.
Đến mức ấy là vì nhận được một cái đầu bị cắt rời trong bưu phẩm.
Decker đã tự sửa lại lời mình: Vậy là có lẽ hai kẻ đáng phải chết đã chết.
Và có lẽ là bốn nếu tính cả cha mẹ của Belinda, những kẻ chỉ vì lòng tham trần trụi của mình mà đã quay lưng lại với cô con gái mỏng manh của mình khi mà cô cần tới họ nhất.
Anh không muốn nghĩ về chuyện chết chóc vào đêm Giáng Sinh. Nhưng dường như anh bị nó bủa vây đến mức nó có vẻ lấn át hết tất cả những thứ khác.
Anh đã tới thăm mộ vợ và con gái anh. Lancaster làm anh bất ngờ khi cũng xuất hiện và đăt hoa lên mộ họ. Họ đã nhẹ nhàng nói chuyện với nhau trong vài phút, tranh thủ vài phút bình thường từ một tình huống không thể phủ nhận là rất bất bình thường.
Decker ngồi ở đây bởi vì Residence Inn đang tổ chức một bữa tiệc Giáng Sinh cho các khách ở lại qua mùa lễ. Anh không ham hố gì tham gia ba cái vụ đó. Do đó anh lựa chọn một cái ghế băng dưới trời tuyết thay vì ngồi uống mấy ly sữa trứng không cồn và chờ mọi người tới nói những câu chuyện sôi nổi nhưng tào lao mà anh không thể hiểu, cũng chẳng lấy làm thích thú.
Người ta đã quyết định sẽ mở lại trường Mansfield vào năm học tới. Tất cả những vết máu tới lúc đó có lẽ sẽ được cạo sạch, nhưng tất cả những vết ố thì sẽ vẫn còn nguyên đó, mãi mãi. Ngài thống đốc đang lên kế hoạch sẽ tới và phát biểu vào ngày mở cửa lại trường.
Decker không có ý định tham dự buổi lễ.
Thành phố đã xây bít kín lối vào con đường ngầm dẫn từ căn tin tới lớp học nghề. Và Quân đội cũng chính thức đổ bê tông lấp đường hầm dẫn sang. Xe ủi lên kế hoạch sẽ tới vào ngày hai tháng Một để san phẳng toàn bộ khu căn cứ bị bỏ hoang và kéo dọn hết đồ đạc còn sót lại tới nơi nào đó mà người ta chuyên xử lý tàn tích của những căn cứ quân sự cũ.
Báo chí cả nước ồ ạt kéo đến nơi này khi thông tin về danh tính của những kẻ sát nhân và cái chết của chúng được công khai. Bogart đã cố gắng tránh cho tên của Decker xuất hiện trong tất cả mọi chuyện. Vị đặc vụ FBI hóa ra là một người tốt, thực lòng quan tâm đến những điều đáng phải quan tâm.
Hầu hết mọi người sẽ muốn được công nhận là người đã ngăn chặn hai kẻ sát nhân trên đường làm điều ác, mạo hiểm cả tính mạng của mình để ngăn chúng. Ngày nay tiền sẽ đổ vào ào ào từ chuyện đó: thỏa thuận viết sách và chuyển thể thành phim, đại diện quang cáo, đề nghị tham gia các công ty điều tra cao cấp, cơ hội được những người có tiền có quyền mời ăn mời uống. Decker có thể có cả hàng triệu người theo dõi trên mạng, chăm chăm chờ xem từng dòng tweet hay từng bài đăng trên Instagram.
Nhưng xét ra, có lẽ anh thà ăn một viên đạn vào đầu còn hơn phải hứng lấy tất cả những điều nói trên.
Nhưng anh đồng ý để Bogart mua cho quần áo mới và giày mới để thay thế cho những đồ anh bị Leopold và Wyatt lấy mất. Với một người nghèo, cứ mất đi cái gì thì cũmg đều là tổn thất to lớn cả.
Bogart đã nài nỉ Decker nhận lương từ chính quyền liên bang cho những công lao của anh. Đội trưởng Miller cũng thay mặt cho Phòng Cảnh sát Burlington đưa ra đề nghị tương tự.
“Anh là cố vấn được chúng tôi thuê, Amos ạ,” anh ta đã nói đi nói lại cho đến khi không còn sức để nói nữa.
Decker từ chối tất cả.
Anh làm thế chẳng phải vì lí do gì cao cả. Anh cần tiền để sống. Anh không ngượng ngùng gì khi nhận những gì thuộc về anh.
Anh từ chối là bởi cảm giác tội lỗi.
Tôi đứng trước mặt Belinda Wyatt và nói rằng tôi muốn trở thành một cảnh sát. Tôi nói rằng tôi muốn trở thành cảnh sát bởi vì cảnh sát bảo vệ mọi người. Cô ta không bao giờ quên điều đó và bóp méo một điều vô hại thành thứ gì đó thật độc ác. Và khi Leopold xuất hiện, hắn đã đổ thêm dầu vào đám lửa đang cháy, biến nó thành lửa địa ngục, kết quả là tôi dù không muốn, nhưng đã gây ra cái chết cho quá nhiều người, bao gồm cả hai người mà thật lòng là tôi không thể sống thiếu được.
Anh hông quan tâm đến việc hành động dẫn đến mọi chuyện như bây giờ của mình là đo vô tình. Tất nhiên những người quá cố cũng không quan tâm đến việc anh có cố ý hay không. Nhưng mọi chuyện đều có nguyên nhân và kết quả.
Mình là nguyên nhân của mọi chuyện.
Kết quả từ hành động của anh thật là khủng khiếp đến mức không ai dám nghĩ đến, nhưng dường như anh không thể nghĩ đến gì khác ngoài nó.
Decker sẽ không thể cứ mãi đắm chìm trong việc than thân trách phận, anh suy ngẫm như vậy khi mà nhìn vào cái bụng rỗng. Anh phải kiếm sống, thế nên rất sớm thôi, anh sẽ đứng dậy khỏi cái ghế này và đi tìm một mối làm ăn ra tiền. Nhưng giờ đây, ngay chính lúc này, đêm hôm nay, trước khi Ông già Noèl tới, anh sẽ chỉ ngồi đây và đắm chìm trong việc than thân và chí ít là vờ như đang nhìn xuống cái bụng cỡ đại của mình.
Nhưng rồi một lần nữa, có thể anh không làm được.
Một người đàn ông ngồi xuống bên cạnh anh và bắt chéo chân, hơi run lên một chút vì lạnh.
Decker không nhìn sang anh ta. “Tôi tưởng lúc này anh đã phải về D.C rồi chứ.”
Bogart nhún vai. “Về rồi, nhưng tôi còn vài việc chưa xong ở đây.”
“Hôm nay là đêm Giáng Sinh. Chẳng phải gia đình sẽ nhớ anh sao?”
“Gia đình nào?”
“Tay anh có đeo nhẫn mà.”
“Tôi ly thân rồi, Decker ạ. Mới gần đây.”
“Thật tiếc phải nghe điều này.”
“Cô ấy không tiếc đâu, nói thật đấy, cả tôi cũng thế.”
“Con cái thì sao?”
“Cô ấy là nhân viên Quốc hội, làm việc giờ giấc không đâu vào đâu. Thế nên cả hai chúng tôi cùng đều không tìm ra được lúc nào phù hợp.”
“Wyatt nói với anh cô ta đã quan hệ với Debbie Watson à?”
“Cô ta nói dối chuyện đó,” Decker đáp.
“Sao anh biết? Bởi vì anh đã đúng. Khám nghiệm tử thi cho thấy cô ta chưa chuyển giới hoàn toàn thành đàn ông. Không hề có công cụ ở chỗ đó.”
“Cô ta luôn luôn ngồi khép hai chân với nhau. Rất khó để đàn ông làm được như thế. Nhưng hơn hết, tôi không nghĩ cô ta thực sự muốn thành đàn ông. Những gì Wyatt đã phải trải qua khiến cô ta đưa ra quyết định đó. Nhưng cô ta không thể làm tới cùng.”
Cả hai chìm vào yên lặng.
“Được rồi, để không lãng phí thời gian, tôi muốn anh tới làm việc với tôi.”
Decker quay sang nhìn anh ta. “Thế chính xác nghĩa là sao?”
“Thì chính là thế, làm ở FBI.”
Decker lắc đầu. “Tôi không vượt qua được bài kiểm tra thể lực đâu. Tôi sẽ không vượt qua được bất cứ thứ gì.”
“Tất nhiên, anh sẽ không trở thành một đặc vụ. Nhưng tôi mới được chỉ định tập hợp và chỉ huy một lực lượng đặc biệt bao gồm các chuyên gia từ nhiều ngành nghề khác nhau, và như thế là bao gồm cả lực lượng dân sự. Mục tiêu là để tóm cổ những kẻ vô cùng xấu xa. Và tôi không thể nghĩ được ai phù hợp với việc đó hơn anh.”
“Nhưng tôi chẳng là chuyên gia của một lĩnh vực nào hết.”
“Anh từng là một cảnh sát và sau đó là một thanh tra. Anh có kinh nghiệm và anh thực sự có đầu óc.”
“Anh không phải làm việc này đâu, Bogart ạ. Anh đã mua giày và mua áo cho tôi rồi.”
“Tôi không làm việc này vì anh. Tôi làm việc này là vì tôi. Tôi muốn thăng tiến ở Cục. Sự nghiệp là tất cả những gì mà bây giờ tôi còn. Tôi sắp năm mươi rồi. Tôi phải sớm tăng tốc thôi, nếu không tôi chỉ lãng phí thời gian của mình. Và tôi cho là nếu có anh bên cạnh, khả năng phá được những vụ thật sự khó sẽ tăng lên rất nhiều. Và rồi sau đó sẽ là thăng tiến. Tôi chẳng ngại nếu có một ngày có thể là lãnh đạo Cục.”
“Thế ý anh tức là rời khỏi Burligton à?”
Bogart nhìn thẳng ra phía trước. “Đó là vấn đề với anh sao?”
“Tôi không nói như vậy.”
“Vậy là nó không phải là vấn đề đối với anh?”
“Tôi cũng không nói thế.”
Bogart nhìn anh. “Tôi có thể không vòng vo và nói thẳng vào chuyện chính không?”
Decker không nói gì mà chỉ gật đầu nhẹ.
Bogart giơ điện thoại di động lên và bật đèn flash. Một phút sau, Decker nghe thấy tiếng bước chân đi tới.
Alex Jamison bước vào bóng sáng do ngọn đèn đường rọi xuống. Cô mặc một chiếc áo khoác dài cho mùa đông và đi bốt cao cổ, cùng một chiếc khăn quấn quanh đầu. Cô dừng lại phía trước chiếc ghế và cúi đầu nhìn xuống.
Decker nhìn cô và sau đó nhìn Bogart.
“Tôi bỏ lỡ gì sao?” anh nói.
“Tôi nghĩ quá rõ rồi,” Bogart nói. “Với một người thông minh như anh.”
Decker lại nhìn sang Jamison.
“Anh ấy đề nghị tương tự với tôi, Decker ạ, mặc dù tôi nghĩ chuyện này liên quan đến anh nhiều hơn tôi.”
Bogart nói, “Cô ấy tìm được một số phát hiện rất tốt trong quá trình điều tra. Cho thấy lòng can đảm và trực giác nhạy cảm. Tôi biết cô ấy là phóng viên chuyên nghiệp, nhưng tôi chỉ đang tìm kiếm những người có tài, bất cứ nơi nào có thể tìm thấy.”
“Cô sẽ rời Burlington à?” Decker hỏi cô.
“Thật ra mà nói, tôi dã rời rồi.”
“Thế còn chuyện làm phóng viên thì sao?”
“Thầy Andy Jackson dạy tôi đi tìm sự thật. Tôi đoán công việc của anh cũng giống như thế. Và có lẽ tôi có thể làm được tốt hơn nếu làm việc cùng Bogart thay vì chỉ nhìn thấy tên của mình được đề trên một bài báo.”
Decker liếc nhìn sang Bogart. “Đội trưởng Miller biết anh sẽ đề nghị tôi thế này chứ?”
“Có. Ông ấy không thích thú, nhưng ông ấy hiểu. Và Lancaster sắp được thăng chức trở thành phó đội trưởng của ông ấy. Và nếu như anh chưa biết, cô ấy đang uống thuốc điều trị tay run và nó có hiệu quả. Cô ấy đã tăng cân hơn trước vì hiện giờ đã dừng hút thuốc.”
Decker gật đầu với tất cả nhưng không chịu lên tiếng.
Bogart nói, “Vậy anh sẽ cân nhắc chứ?”
“Không.”
“Decker,” Jamison thốt lên phản đối.
“Tôi sẽ không cân nhắc, bởi vì... bởi vì tôi sẽ làm.”
Bogart và Jamison nhìn nhau với ánh mắt ngạc nhiên.
Decker nhìn cả hai. “Nhưng hôm nay, tôi sẽ muốn... ở đây. Một mình.”
Bogart đứng dậy cùng lúc Jamison nói, “Và ngày mai chúng tôi sẽ quay lại. Và anh sẽ không bao giờ còn phải một mình nữa. Tôi nghĩ anh cô độc đã đủ lâu rồi.”
Họ quay người bước đi, nhưng Jamison ngoái đầu nhìn lại. “Giáng Sinh vui vẻ nhé, Amos.”
Anh đáp bằng một cái nghiêng đầu nhẹ, và rồi họ bước đi, và chẳng mấy chốc đã đi khuất.
Amos Decker nhắm mắt lại.
Và cùng với đó khép tâm trí mình lại.
Giá như được trong một thoáng.
Chỉ trong một thoáng thôi.
HÊT.
Ký Ức Vĩnh Cửu Ký Ức Vĩnh Cửu - David Baldacci Ký Ức Vĩnh Cửu