Americans like fat books and thin women.

Russell Baker

 
 
 
 
 
Tác giả: David Baldacci
Thể loại: Trinh Thám
Nguyên tác: Memory Man
Biên tập: Yen Nguyen
Upload bìa: Yen Nguyen
Số chương: 82 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 17
Cập nhật: 2023-06-19 10:54:17 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 59
ị cảnh sát trưởng từ hai thập kỉ trước đã qua đời sáu năm trước do đột quỵ. Có hai cảnh sát từ thời đó vẫn đang làm việc ở phòng cảnh sát. Không ai trong số họ biết bất cứ điều gì về vụ án của Wyatt, họ đã nói như vậy với Bogart khi anh cùng những người khác có mặt ở đồn cảnh sát duy nhất trong thành phố. Rất nhanh chóng, nhóm người bị mời ra khỏi cửa.
Khi họ lái xe rời đi, Lancaster nói, “Bọn họ đang nói dối. Tôi có thể nhìn thấy từ vẻ mặt của họ.”
“Thị trấn nhỏ, đủ nhỏ để tất cả mọi người biết về chuyện của tất cả những người khác,” Decker nói. “Tôi ghĩ chúng ta nên đi thẳng tới người đứng đầu danh sách thôi.”
“Ý cùa anh là cha của Giles Evers á?” Jamison nói. “Clyde Evers sao?”
“Nếu ông ta còn sống.”
Bogart đang nhìn vào chiếc điện thoại thông minh của mình, từ nãy giờ anh đang tìm kiếm trên đó. “Rõ là còn. Và có vẻ là ông ta vẫn còn sống ở đây.”
☆☆☆
Địa chỉ mà họ tới hóa ra là một căn nhà nhỏ ở rìa thành phố. Khi dừng xe, họ nhìn thấy ánh đèn đang mở hắt ra từ cửa sổ phía trước. Mái hiên dài chạy dọc phía trước của căn nhà ốp ván gỗ. Khói cuộn lên từ ống khói. Tuyết đã bắt đầu rơi tiếp.
Căn nhà đã xập xệ. Bãi cỏ mọc lởm chởm, cây cối và những đám cây bụi úa bệnh và xác xơ, và chiếc xe ô tô duy nhất đậu trên đường dẫn vào nhà là một chiếc xe tải Ford từ thưở xa xưa.
Lancaster lẩm bẩm, “Ông lão chuyên làm từ thiện cho thị trấn đó hả? Chắc hẳn đã rơi vào hoàn cảnh khó khăn.”
“Có thể là có lí do cả,” Decker nói.
Đáp lại tiếng gõ cửa của họ, cửa chính mở ra, đứng đó là một ông già, béo phục phịch và lưng còng. Bộ râu bạc của ông ta chạm đến ngực, và trên người mặc chiếc quần đã sờn, được giữ bằng bộ đai treo quần dạng thừng thắt nút.
Bogart giới thiệu bản thân, giơ phù hiệu, và nói rằng họ cần nói chuyện với ông ta về cậu con trai. Evers gật đầu mà không nói gì, và dẫn họ vào trong căn phòng nhỏ có một cái lò sưởi mặt ốp đá cuội đã âm muội đen đang cháy bập bùng.
Bên trong căn nhà tối và có mùi của nấm mốc lẫn băng phiến lẫn mùi của món ăn mà ông già đã quay nóng lại bằng lò vi sóng cho bữa tôiz hôm đó.
Ánh mắt của Decker liếc nhìn khắp nơi trước khi quay lại, chăm chú nhìn ông già, lúc này đã ngả lưng ngồi trở lại trên chiếc ghế bành, đôi chân không mang giày co lên khỏi sàn. Ông ta gãi gãi má và nhìn lần lượt từng người họ trước khi hướng ánh mắt trở lại Decker.
“Trông cậu không giống FBI.”
“Đó là bởi vì tôi không phải.”
“À, thế hả,” Evers nói trong lơ đễnh, khi ánh mắt ông ta hướng sang lò sưởi. “Vậy là các anh ở đây để tìm con trai ta?” Ông ta nói với ngọn lửa. “Không nghĩ họ lại mời đến cả cảnh sát liên bang. Nhưng thế cũng được. Tất cả những gì mà ta còn là thằng con đó. Không nhiều, nhưng chỉ thế thôi.”
“Ông đã hi sinh rất nhiều cho anh ta, phải thế không?” Decker nói. Anh nhìn xung quanh thêm lần nữa. “Gần như tất cả mọi thứ, phải không?”
Evers quay sang nhìn anh trước khi hướng ánh mắt trở lại lò sưởi. “Cậu thì biết cái quái gì?”
“Vậy là anh không biết anh ta đang ở đâu?” Decker nói.
Evers hướng ánh mắt dữ dằn sang anh. “Cậu đang nói gì thế hả? Rằng ta đã tự bắt cóc đứa con trai chết tiệt của ta sao? Cậu ngớ ngẩn hay gì à?”
“Tôi đang nói là Belinda Wyatt đã bắt anh ta. Nhưng ông đã biết điều đó rồi.”
Trong giây lát, Evers trông như sắp ngã nhào xuống sàn nhà. Nhưng rồi ông ta lấy lại được sự điềm tĩnh và thậm chí vung văng bàn tah múp míp của mình. “Belinda Wyatt! Quá khứ là chuyện đã qua rồi. Cô ta thì có liên quan gì?”
Decker nói, “Chắc chắn cô ta có liên quan đến tất cả. Cô ta bắt giữ Giles. Và nếu chúng ta thực sự tìm được anh ta, đó chỉ có thể là thi thể mà thôi, không có gì phải nghi ngờ thêm. Đó là điều mà ông cũng biết, ông Evers ạ. Con trai ông đã chết.”
Bogart, Jamison và Lancaster, cả ba người nhìn Decker chằm chằm tỏ ý nhắc nhở trước phát ngôn mang tính khiêu khích này. Nhưng Decker không hề rời ánh mắt khỏi Evers.
Đôi môi ông già run rẩy và hơi thở ông ta gấp gáp hơn. Ông ta với tay sang cái bàn nhỏ bên cạnh, cầm lên một điếu thuốc và bật lửa, và châm thuốc. Ông ta đặt nó lên miệng và rít. Nicotine có vẻ giúp ông ta bình tĩnh trở lại.
“Các cậu tìm được xác thằng bé rồi à?” ông ta hỏi, thở khói thuốc qua mũi. “Đó có phải là lí do thật sự mà các cậu tìm đến đây?”
“Tôi không nghĩ chúng ta sẽ tìm được. Trừ phi cô ta muốn chúng ta tìm thấy.”
Evers nổi giận, “Vậy thì tại sao các cậu không tóm cổ con khốn dị hợm đó đi.”
Decker nói, “Đó là lí do mà chúng tôi có mặt ở đây. Mong ông giúp đỡ để chúng tôi có thể làm được điều đó.”
Evers ngồi dậy thẳng hơn. “Tại sao cần tôi giúp? Tôi không biết gì cả. Đã hơn hai mươi năm rồi.”
Decker nói tiếp. “Và chúng tôi tìm đến ông bởi vì con trai ông và các cảnh sát khác, những người từng cưỡng bức và suýt chút nữa đánh đập cô ta đến chết, dường như đều không còn sống nữa. Nhưng ông thì còn.”
Evers ngồi thẳng người hơn nữa. “Đã bao giờ chứng minh được gì đâu. Chết tiệt, thậm chưa còn chưa bao giờ bị khởi kiện hay gì. Con trai của tôi, không một dấu án tích nào hết. Thề với Chúa là thật.”
“Đó là bởi vì ông đã mua chuộc để bịt miệng vợ chồng Wyatt và thông đồng với viên cảnh sát trưởng hồi đó để che đậy mọi chuyện, bao gồm cả việc không lập báo cáo cảnh sát. Bọn họ đã bỏ mặc cho cô ta chết. Nhưng cô ta không chết. Cô ta nhận mặt từng người trong số họ. Nơi này thật không xứng với cái tên Mercy1, nhưng đây chỉ là một thị trấn nhỏ. Tất cả mọi người đều quen biết nhau. Cô ta biết những kẻ tấn công mình là ai. Ông là một công dân ưu tú ở đây. Chắc hẳn cô ta biết con trai ông. Chắc hẳn cô ta biết anh ta là cảnh sát. Nhưng cô ta chỉ mới mười sáu tuổi. Chắc hẳn cô ta đã tin rằng cảnh sát sẽ bảo vệ cô ta, kể cả là trước các cảnh sát khác. Cô ta có lẽ vẫn luôn được dạy rằng nếu gặp vấn đề gì hoặc cảm thấy bị đe dọa trong bất kì trường hợp nào, hãy tìm tới cảnh sát.” Anh dừng lại. “Bởi vì họ sẽ giúp cô ta.” Anh dừng lại lần nữa, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú vào ông già. “Thế nhưng, bọn họ không giúp cô ta. Bọn họ cưỡng hiếp cô ta, suýt chút nữa lấy mạng cô ta, và rồi sau đó che đậy tất cả.”
1 Mercy còn có nghĩa là độ lượng hay nhân từ trong tiếng Anh.
“Không có bằng chứng.”
“Chúng tôi sẽ truy dấu khoản tiền được ông trả cho vợ chồng Wyatts, ông Evers ạ.”
“Và chúng tôi đã nói chuyện với vợ chồng Wyatts,” Decker nói thêm, liếc mắt nhanh sang Bogart và Jamison. “Họ kể với chúng tôi những gì ông đã làm. Thế nên ông hãy thôi phủ nhận đi. Chúng tôi không có nhiều thời gian. Thực sự thì tôi thấy bất ngờ khi anh vẫn còn sống. Tôi đã nghĩ chắc hẳn họ đã bắt ông đi cùng lúc bắt con trai của ông đấy.”
Cái giọng nói không chút cảm xúc của Decker dường như đã đè bẹp mọi ý nghĩ phản kháng còn lại ở ông già. Ông giật người ra trước trên chiếc ghế bành để chân chạm xuống sàn nhà.
Ông ta chỉ ngón tay ngắn tròn, thâm xì vì ám màu thuốc lá vào Decker, “Tất cả những thứ này đều đã quá thời hạn khởi kiện rồi nhé.”
“Có thể là thế,” Decker thừa nhận. “Thế nên ông có thể kể cho chúng tôi nghe mọi chuyện mà không cần sợ rằng ông sẽ phải đi tù vì bất cứ việc nào trong số đó, bất luận ông mới đáng ngồi tù làm sao để đền tội cho những gì ông đã làm. Nhưng tội giết người thì không có thời hạn, thế nên chúng tôi vẫn có thể tìm kiếm và trừng phạt Wyatt. Ông có thể giúp chúng tôi làm việc đó.”
Evers dập tắt điếu thuốc và dường như đang mất một lúc để tập trung suy nghĩ. “Ta nghĩ điều mà cậu cần phải hiểu là đứa con gái đó rất kì cục, rắc rối là do tự nó đòi mà có thôi, đúng thế đấy, thưa quý ngài.”
“Tự đòi mình bị cưỡng hiếp tập thể và suýt chút nữa thì bị đánh đến chết sao?” Jamison nói, miệng cô cong lên tỏ ý kinh tởm. “Làm gì có người phụ nữ nào đòi hỏi điều đó?”
“Ừm, tất nhiên không phải là như thế. Nhưng tất cả bọn con trai đó đều bị cảm xúc chi phối mà. Lũ con trai nào giờ là thế mà. Chết tiệt, các người hiểu mà.”
“Không, thực sự là tôi không hiểu,” Lancaster nói, giọng của chị tỏ ý còn ghê tởm hơn cả giọng Jamison.
“Và ‘bọn con trai’ là bao gồm con của ông?” Bogart xen lời.
Evers gật đầu nhanh gọn. “Lúc nào nó cũng gây rắc rối. Bắt nó phải vào cảnh sát. Cảnh sát trưởng là anh em lâu năm của tôi. Chịu ơn tôi. Chết tiệt, cả thành phố này chịu ơn tôi. Cứ nghĩ thế sẽ giúp nó chín chắn. Thề với Chúa là tôi đã nghĩ thế thật. Thực tế cho thấy tôi mới sai lầm làm sao. Đã trao vào tay nó súng và sao trên vai cùng một suy nghĩ là nó muốn lấy gì thì cứ lấy.”
“Tại sao anh ta lại chú ý tới Wyatt?” Bogart hỏi.
“Ừm, nghe này, có lời đồn đại từ trường học về cô ta. Như tôi đã nói, một đứa kì quặc. Chưa từng cư xử bình thường. Chết tiệt, tôi nói rồi, cô ta dị hợm. Một thứ tởm lợm. Thằng con tôi là một người đàn ông Mỹ tràn trề sinh lực. Nó sẽ không bao giờ chấp nhận một thứ gớm ghiếc như thế. Đó là một tội lỗi.”
“Thực ra mà nói thì không hề,” Lancaster nói. “Nhưng hãy kể tiếp đi.”
Evers châm một điếu thuốc nữa và vừa nói vừa rít. “Ừm, nó và một vài đứa nữa quyết định dạy cho con bé một bài học.”
“Bọn họ định dạy như thế nào?” Decker hỏi.
Evers chỉ một ngón tay vào Decker. “Cậu không nói đúng hoàn toàn đâu. Không phải là một đám cảnh sát. Chỉ có thằng con của tôi thôi. Nó là thằng cảnh sát duy nhất.”
“Tôi không hiểu,” Decker nói, trông có vẻ sửng sốt. “Belinda bị cưỡng hiếp tập thể mà.”
“Đúng thế. Nhưng thằng con tôi là đứa duy nhất trong ngành.”
“Những kẻ khác là ai?” Lancaster hỏi.
“Ồ, chỉ là một vài thằng du côn trong đội bóng bầu dục của trường cấp ba và-”
Decker ngắt lời, “Và huấn luyện viên?”
Lancaster vội vàng nói tiếp, “Và trợ lý hiệu trưởng?”
Evers trông sửng sốt. “Đúng như thế. Làm sao các người biết?”
Lancaster nhìn Decker, “Amos, đó là lí do cô ta chọn mục tiêu của mình ở trường Mansfield. Đó là lí do cô ta chọn địa điểm đó.”
Decker nói, “Có bao nhiêu cầu thủ bóng bầu dục tham gia?”
Evers nhún vai. “Ta không biết. Bốn, hoặc năm.”
“Hay là sáu.”
“Chết tiệt, thôi nào, làm sao cậu biết?” Evers nói. “Thậm chí đến ta còn không nhớ được. Ta là dân ở đây đấy.”
“Belinda Wyatt kể cho chúng tôi.”
“Nhưng cậu nói -”
“Cứ kể tiếp đi. Vụ cưỡng hiếp xảy ra ở đâu?”
“Trong căn tin, thằng bé kể cho ta. Chẳng hiểu sao chúng nó lại chọn chỗ đó nữa. Nhưng đó là nơi sự việc diễn ra theo lời nó kể. Hiếp nó trên bàn, ta tin là như vậy,” ông ta hờ hững nói thêm.
Bogart, Jamison và Lancaster đưa mắt nhìn nhau.
“Làm sao con trai ông lừa bắt chuyện được với Belinda?” Decker hỏi.
“Nó đón cô ta bằng xe tuần tra khi nhìn thấy cô ta đi bộ trên phố một đêm nọ. Có vẻ như con bé thường xuyên đi bộ vào buổi tối. Nó từng gặp con bé trước đó. Nó nói với con bé rằng nó sẽ chăm sóc cho con bé.”
“Anh ta nói thế là có ý gì?” Bogart nghiêm túc hỏi.
“Như ta đã nói, con bé là một đứa kì quặc, và những người ở đây chắc chắn sẽ thể hiện ra mặt cho con bé nhận thức rõ điều đó. Không, mấy người đó chẳng hề tử tế chút nào cả. Cá nhân ta, ta thì nghĩ Chúa trời tạo ra mỗi người mỗi khác nhau. Ai thế nào thì sẽ thế đó. Nhưng một số người khác ở đây thì không nghĩ thế. Cuộc sống của con bé ở Mercy khá tồi tệ. Giles biết điều đó. Thế nên nó dùng cách đó để dẫn dụ con bé.”
“Tại sao anh ta lại quan tâm đến cô bé đó?” Decker hỏi.
“Như này, nó chơi bóng bầu dục ở trường cấp ba. Cùng trường với Howard Clarke, huấn luyện viên và Conner Wise, trợ lí hiệu trưởng, tất nhiên là từ lúc chúng nó còn ít tuổi.” Ông ta nói nhỏ lại, “Và có lời đồn thổi từ trường là Wyatt là một đứa bán nam bán nữ. Bọn con gái học lớp thể dục nói rằng con bé có bi. Chúa tôi, anh tin được không? Tôi dám cá vợ chồng nhà Wyatt hút sách nhiều lắm hoặc dùng cái gì đó tương tự. Có lẽ bọn họ là dân hippies nghiện ngập. Ngấm cái thứ ma túy đó vào người rồi sinh con, thế là đẻ ra thứ quái thai đó. Một đứa con gái có bi.”
“Lí lẽ của ông quá là nực cười,” Bogart thốt lên.
“Tùy anh nghĩ, nhưng đừng làm như có mình mình đúng,” Evers đáp trả. “Nói chung thì, một số đứa trong đội bóng hẹn hò với mấy đứa con gái này. Thế nên chúng nó cũng nghe được phong phanh. Chúng kể cho Howard, con trai ta và Conner. Chúng tụ tập lại với nhau và dự định sẽ dạy cho con bé đó một bài học nhỏ.”
“Dạy bằng cách suýt chút nữa thì đánh chết cô ta sao?” Lancaster gắt.
Mặt Evers tỏ vẻ trầm ngâm. “Cô biết sao không? Tôi nghĩ có lẽ chúng đang cố gắng giúp cô ta. Cô biết đấy, để con bé đó cảm nhận được được đàn ông động vào người thì sẽ thế nào. Đưa nó trở lại bình thường. Giúp nó thấy nó thực sự là một đứa con gái và chỉ là con gái mà thôi. Và ở bên cạnh đàn ông thì tốt ra sao.”
Bogart nói, “Đừng có cố đổi trắng thay đen nữa đi. Ông Evers ạ. Thời hạn khởi tố có thể đã hết đối với tội cưỡng hiếp và tấn công người khác, nhưng nếu ông đang cố tình cản trở tư pháp công chính, tôi sẽ lập tức đá đít ông vào nhà lao, nhanh hơn cả ông kịp rít thêm một hơi thuốc nữa.”
Evers nhìn anh chằm chằm vài giây rồi vội vã kể tiếp câu chuyện. “Ừm, ta nghĩ mọi chuyện sau đó đã vượt qua ngoài tầm kiểm soát. Cô ta chống cự rất quyết liệt. Thế là bọn chúng buộc phải, ừm, đánh nó vài cái. Ta đoán một trong số chúng đã đánh con bé đó quá mạnh tay, đến mức chúng nghĩ chúng đã đánh chết nó. Con bé đó đã bất tỉnh, bị chảy máu rồi nhiều thứ khác nữa. Và Giles kể với ta là nó đã ngừng thở. Thế nên bọn chúng có chút lo lắng và chúng ném con bé đó vào thùng rác ở phía sau trường, rồi tất cả chúng bỏ đi. Nhưng con bé đó tỉnh lại và tự mình trèo ra khỏi đó. Nó tìm đến cảnh sát và báo án. Như ta đã kể, cảnh sát trưởng là anh em cũ của ta, chịu ơn ta vài việc từ ngày xưa. Gọi điện cho ta. Cha mẹ nó biết chuyện, tất nhiên rồi. Nó kể cho bọn họ. Ta vét sạch từng xu mà ta có thể kiếm được để giữ im chuyện này.” Nét mặt của ông ta đã thay đổi, trở nên giận dữ phừng phừng. “Gia đình Wyatt hút kiệt máu của ta. Lũ khốn kiếp.”
“Ông nhìn nhận chuyện này là vậy sao?” Bogart hỏi. “Ông xem nó là một vụ thương thảo à?”
“Đó là cách bọn họ nhìn nhận nó. Nhìn quanh mà xem. Giờ ta đang phải sống giữa cái đống phân này. Vợ ta đã chết từ lâu. Nó lấy mạng bà ấy. Bà ấy biết chuyện. Buồn mà chết. Lấy đi từng đồng xu cắc bạc mà ta có. Bán hết mọi tài sản mà ta sở hữu, tất cả mọi của cải đều đã đội nón ra đi. Gia đình Wyatt chết tiệt đó có thể đã xây dăm tòa lâu đài ở đâu đó, chết tiệt, ta không biết nữa. Và bọn họ là những kẻ đã mang cái đứa quái đản đó tới thế gian này. Và phải sống ở đây sau sáu mươi năm còng lưng cày cuốc. Tất cả thành quả mà ta có là đây.” Ông ta nhìn xung quanh. “Tủ lạnh của ta đã dùng hai mươi năm. Chưa từng được mua một cái xe mới. Chiếc xe đậu ngoài kia thậm chí còn chẳng chạy dược.”
“Ừm, hiển nhiên với ông thế là rất đau đớn,” Bogart lạnh lùng nói.
Decker nói, “Nhưng tại sao phải làm thế? Tại sao phải trả tiền. Đó là lời họ nói, lời cô ta kể. Cả thành phố này chống lại cô ga. Cảnh sát có thể sẽ xóa bỏ bằng chứng để tự bảo vệ chính họ. Và cảnh sát trưởng là anh em của ông. Nhà Wyatt quá non nớt trước ông.”
Evers hít một hơi thuốc và lắc đầu với vẻ nhẫn nhục. “Không đâu anh ạ, họ không có khờ đâu. Họ có bằng chứng.”
“Bằng cách nào?” Bogart hỏi.
“Trước khi Belinda Wyatt về nhà, cô ta đã tự mình đi tới cái bệnh viện chết tiệt đó, và lấy mẫu bằng chứng cưỡng hiếp và giám định thân thể. Chắc chắn là con bé đó đã bị cưỡng hiếp và đánh đập dã man. Có bằng chứng của con trai ta trên người nó. Và của tất cả những đứa khác nữa. DNA, máu và da bên dưới móng tay của nó, tất cả những thứ chết tiệt đó. Bắt tại trận. Rồi, như ta đã kể, Belinda kể cho cha mẹ nó sự tình.”
“Nhưng bọn họ không báo cảnh sát,” Decker nói.
“Không, bọn họ biết phân cấp tầng lớp ở Mercy là như thế nào. Gia đình Evers là những người ở tầng cao nhất. Tất cả những người khác, không là gì cả. Không một ai ở đây dám ho he, nhưng vợ chồng Wyatt rất ranh ma. Phải công nhận là chúng không không vừa đâu. Chúng đe dọa sẽ báo tất cả mọi chuyện lên cảnh sát tiểu bang, thậm chí là FBI. Và thế là ta buộc phải có động thái gì đó chứ.” Ông ta hút nốt điếu thuốc và nhìn chăm chăm vào Decker. “Không thể để đứa con trai duy nhất của ta tàn đời chỉ vì gây rối với một đứa rác rưởi.”
Decker nói, “Tôi tưởng ông là người theo trường phái dĩ hòa vi quý? Chẳng phải ông đã nói Chúa trời tạo ra mỗi người mỗi khác sao? Ai thế nào thì sẽ thế đó?”
Evers nhìn anh với vẻ kém cởi mở, “Phải, nhưng Chúa trời không giúp con ta thoát khỏi tội cưỡng hiếp nếu để mọi chuyện lọt ra khỏi Mercy, phải không?”
“Con trai của ông mất tích trong hoàn cảnh nào?” Decker hỏi.
“Khá là đơn giản. Ra ngoài đi uống rượu một đêm nọ và rồi không quay về nữa.”
“Anh ta kết hôn chưa, có con không?”
“Ly hôn. Vợ bỏ đi và mang theo các con. Bị đuổi khỏi ngành. Nó sống ở đây cùng với ta.”
Ồ, thế là cũng có một chút công đạo đấy, Decker nghĩ trong đầu.
“Tất cả những chuyện này thì có liên quan gì?” Evers muốn biết.
“Ông có nhận được gì có vẻ kì lạ, khó giải thích không?” Decker hỏi, bỏ qua thắc mắc của ông già.
Evers suy nghĩ một lúc. “Ừm, có một thứ đấy.”
“Thứ gì?” Decker nói nhanh.
“Chết tiệt, để ta đi lấy.” Ông lão lập cập đứng dậy và rời đi trong một phút.
Bogart nhìn Decker. “Ừm, vậy là chuyện này lý giải vì sao Wyatt đang làm tất cả những việc này. Để trả thù. Cô ta chọn trường Mansfield bởi những việc đã xảy ra với cô ta ở trường cấp ba tại đây.”
Lancaster nói thêm, “Và cô ta lựa chọn nạn nhân cũng vì cách đó. Hình ảnh phản chiếu của những người suýt chút nữa lấy mạng cô ta. Sáu vận động viên bóng bầu dục, huấn luyện viên và trợ lý hiệu trưởng.”
Jamison nhìn Decker. “Nhưng vẫn không lý giải được lí do cô ta tìm đến anh.”
Decker nhìn cô. “Đúng, chưa lí giải được.”
Evers quay lại với một mảnh giấy. “Có ai đó nhét cái này qua khe cửa nhà ta cách đây vài tháng. Chẳng hiểu đầu đuôi là thế nào.”
Ông ta đưa nó cho Decker. Những người còn lại xúm quanh để xem nó.
Đó là bản in của một trang Web. Tiêu đề của nó là “Công lý Bị Khước Từ.” Bên dưới đó là một danh sách những cái tên, và bên cạnh từng cái tên là một tội ác: giết người, cưỡng bức, tấn công, bắt cóc.
Ở cuối trang giấy là một lời tuyên bố. “Mỗi tội ác ở đây đều do một người mặc cảnh phục gây nên. Và mọi tội ác đều được che đậy. Nhưng chúng ta sẽ khôg quên. Công lý sẽ không bị khước từ.”
Decker đọc lướt nhanh danh sách những cái tên cho tới khi đọc tới một cái tên khiến anh phải dừng lại. “Chúng ta vừa mới biết vì sao Belinda Wyatt và Leopold lại móc nối với nhau.”
Tất cả ba người còn lại nhìn chăm chú vào những cái tên: Caroline và Deidre Leopold. Bên cạnh tên của họ là tội ác mà họ là nạn nhân.
Giết người.
Ký Ức Vĩnh Cửu Ký Ức Vĩnh Cửu - David Baldacci Ký Ức Vĩnh Cửu