Nguyên tác: Memory Man
Số lần đọc/download: 0 / 17
Cập nhật: 2023-06-19 10:54:17 +0700
Chương 51
D
ecker đã xem đoạn ghi hình trên máy tinh xách tay đến cả tá lần, cả tốc độ thường lẫn tốc độ chậm. Sau đó anh ngồi tựa lưng lên ghê, nhắm nghiền mắt lại.
Cô ta đã bước tới chỗ anh.
Anh đã gọi món.
Bia được mang ra.
Cô ta đã đi mất hút.
Anh trông thấy cô ta một lần, đang thơ thẩn đi quanh quầy rượu, bờ hông mảnh mai lắc qua lắc lại đầy quyến rũ trước khi mất dạng ở phía sau quán rượu.
Sau đó, anh nhìn thấy cô ta một lần nữa. Ở đây. Trên màn hình này.
Bước ra khỏi xe. Hình ảnh đó cứ lặp đi lặp lại rồi lại lặp lại nữa.
Một sự kiện mà anh tận mắt nhìn thấy cứ tái hiện liên hồi trong đầu. Anh săm soi cơ thể cô ta, từ đầu xuống chân không biết bao nhiêu lần. Tâm trí anh tập trung vào một phần nhỏ khuôn mặt đã lọt vào mắt anh.
Bỗng nhiên anh chợt hiểu ra. Cuối cùng tâm trí anh đã thông suốt.
Anh mở mắt ra đã thấy Đặc vụ Bogart đang đứng đó.
Anh ta và Jamison đang ở trong thư viện của Mansfield.
“Anh gặp Lancaster rồi sao?” Bogart hỏi.
Decker gật đáp lời nhưng các suy nghĩ vẫn còn vương lại ở các hình ảnh trong đầu.
“Cô ấy thế nào rồi?”
“Máy bay chuyên cơ của anh còn dùng được chứ?”
Nghe thấy câu hỏi đó, Bogart tỏ vẻ ngạc nhiên. Anh bèn ngồi ngay xuống mép bàn.
“Có chứ, làm sao?”
“Tôi có thể đi nhờ một chuyến được không?”
“Nếu tôi nói có thì anh có thể đi. Thế có chuyện gì?”
Decker đứng dậy. “Chúng ta cần tới Chicago.”
“Anh vừa mới ở đó về mà.”
“Tôi cần đến đó lần nữa.”
“Anh có đầu mối ư?” Bogart liếc nhìn màn hình máy tính. Sự hăm hở hiện rõ trên dáng vẻ.
“Tôi có đầu mối.”
“Tôi có thể đi cùng được không?” Jamison nhanh nhảu hỏi.
Bogart nhìn cô rồi nhìn Decker. Anh nhún vai tỏ vẻ không phiền hà gì.
Bogart nói tiếp, “Được, nhưng nhớ dùm cho FBI không phải là dịch vụ hàng không cho mọi nhà đâu. Và không được phép có một từ nào về vụ này được lên mặt giấy.”
“Tôi bỏ việc ở bên tòa soạn rồi.”
“Cái gì?” Decker hỏi. “Tại sao thế?”
“Tôi sẽ dành hết thời gian để điều tra vụ này từ đầu chí cuối. Nên tôi không thể làm tròn nhiệm vụ đưa tin các vụ khác nữa. Vả lại, thẳng thắn mà nói, cũng đến lúc phải bước tiếp rồi.”
Cô đứng dậy, vác túi xách lên người. “Nào đi thôi. Nhanh nhanh.”
Cô bước ra khỏi phòng.
Bogart nhìn Decker. “Quả là có cá tính mạnh. Anh làm sao mà kiếm được cô nàng đặc biệt này thế.”
“Bây giờ tôi không thể bàn thêm gì về chuyện đó,” Decker đáp.
☆☆☆
Chiếc máy bay chuyên cơ đưa bọn họ đến một sân bay tư nhân nằm ở phía nam thành phố Windy, họ lên một chiếc xe SUV để di chuyển về khu trụ sở mới của Viện nghiên cứu Nhận thức. Đó là một tòa nhà ba tầng nằm trong khu văn phòng xây dựng theo kiểu trường học, cách Chicago khoảng một tiếng đi xe.
Bogart giơ nhanh chiếc phù hiệu FBI ở bàn tiếp tân, tạo nên một phản ứng dây chuyền với kết quả là được hộ tống đến một phòng hội nghị nằm ở phía sau tòa nhà được sơn màu đất nhẹ nhàng.
Một người đàn ông mặc bộ áo comple ba mảnh, bên trong mặc áo somi hồng, đeo nơ màu vàng chấm bi xanh lá bước vào.
Ông ta nhìn Bogart - người vừa mới giơ nhanh chiếc phù hiệu và tự giới thiệu bản thân. Sau đó Darren Marshall nhìn thấy Decker.
“Amos Decker?”
Decker đứng dậy và bắt tay với ông ta. “Chào Tiến sĩ Marshall.”
“Đã hai mươi năm rồi phải không?”
“Thêm hai tháng, chín ngày và mười bốn giờ,” Decker tự động nói. Con số cứ tự nhiên nhảy lên trong đầu anh nhanh đến nỗi chính anh còn không nhận ra mình đang làm phép tính. Chuyện đó không còn lạ lùng với anh nữa. Con người anh của hiện tại là… như thế.”
“Tất nhiên rồi, tôi tin lời cậu chứ,” Marshall nói. Ông liếc nhìn Bogart. “Amos là trường hợp khá hiếm thấy.”
“Tôi tin chắc thế. Nhưng tôi lại mù mờ về sự “hiếm thấy” này lắm.”
Marshall nhìn sang Jamison. “Cô cũng là người của FBI à?”
“Không. Tôi chỉ là một công dân hay quan tâm đang cố gắng giúp đỡ thôi.”
Ông Marrshall trông có vẻ hơi giật mình trước lời nói đó của cô.
“Trường hợp hiếm thấy?” Bogart nhắc lại.
Decker nói ngắn gọn, “Tôi đã từng bị chấn thương vùng đầu. Cú va chạm đã thay dổi cách hoạt động của não bộ. Khiến nó hiệu quả hơn trong một số khía cạnh.” Anh dừng lại. “Bị măc chứng Savant không do bẩm sinh, có thể nói như vậy, không giống trường hợp bẩm sinh của anh trai anh.”
Bogart gật đầu, theo dõi anh sát sao. “Ừ. Phải rồi, tôi hiểu.”
“Cậu có thể nói cho tôi biết mọi người đến đây vì chuyện gì?” Marshall hỏi.
Decker giải thích hoàn cảnh hiện tại cho Marshall, ông chậm rãi gật gù trước khi nghe xong toàn bộ sự tình.
“Tôi đã nghe chuyện của Sizemore đáng thương, nhưng tôi lại không biết lại có liên quan phần nào đến… thảm họa ở Burlington.”
“Chúng tôi đã đề cập chuyện này với Tiến sĩ Rabinowitz,” Decker nói tiếp.
“Ôi đó là lí do ông ấy cứ gọi cho chúng tôi,” Marshall nói. “Dạo này tôi bận quá nên vẫn chưa gọi lại cho Harold.”
“Nó còn liên hệ với sự kiện còn kinh khủng hơn nữa,” Bogart tiếp lời. “Nhưng chúng tôi sẽ không cần đào sâu vào bất cứ cái nào ngay lúc này cả.” Ánh mắt mong đợi của anh liếc sang bên Decker.
Decker nói tiếp, “Kẻ sát nhân gần như chắc chắn là đàn ông, người này đã bắt tay với một người khác tên là Sebastian Leopold.”
“Chưa bao giờ nghe thấy cái tên này. Nhưng cậu nghĩ có sự liên quan đến Viện này sao?”
“Nếu mà xét về các manh mối được sắp xếp cẩn thận đã dẫn tôi đến đây thì câu trả lời là có liên quan. Tính thêm một điều nữa là Tiến sĩ Sizemore đã bị giết hại.”
“Cậu biết chắc chắn các vụ án này có liên quan với nhau sao? Ý tôi là cái chết của Sizemore và những người khác?”
“Còn có một tin nhắn khác được để lại nhà của ông ấy. Một lần nữa, là gửi cho tôi.”
Marshall ngồi sụp xuống ghế, nét mặt thất thần. “Ôi Chúa ơi, tôi không thể nào tin nổi.”
Decker nói tiếp, “Có một phụ nữ trong nhóm của tôi hồi ở Viện nghiên cứu, Belinda Wyatt.”
“Có, tôi có nhớ cô ấy.”
“Cô ấy nằm trong nhóm người được ưu ái của Tiến sĩ Sizemore.”
“Chúng tôi không khuyến khích những mối quan hệ như thế ở đây.”
Nhưng không có nghĩa là chúng không xảy ra. Trên thực tế, cũng không sai khi nói rằng Tiến sĩ Sizemore đã được yêu cầu rời khỏi đây bởi vì ông ấy đã có mối quan hệ mật thiết với các bệnh nhân trong hời gian gần đây? Có lẽ là các bệnh nhân nữ chăng?”
“Tôi thực sự không thể tiết lộ gì thêm về chuyện đó.”
Bogart rướn người qua chiều rộng của chiếc bàn. “Tiến sĩ Marshall, chúng tôi đang săn lùng một kẻ sát nhân, hắn đã giết nhiều người không đếm xuể, bao gồm một nhóm các học sinh trung học và một đặc vụ của tôi. Phải ngăn kẻ này lại trước khi hắn ra tay thêm lần nữa. Thế nên, trong lúc tôi vẫn đang vô cùng tôn trọng việc ông cần giữ các thông tin tuyệt mật thì bất cứ sự hỗ trợ nào của ông cũng khiến tôi cảm kích vô cùng.”
Marshall buông một tiếng thở dài ngắt quãng. “Vâng, tôi có thể nói với các anh rằng trong vào thời điểm được yêu cầu rời đi, Sizemore đã vượt qua ranh giới trong công việc với một phụ nữ trong viên nghiên cứu. Tôi thực sự không thể chia sẻ nhiều hơn thế.”
“Đừng lo, ông ta sẽ không kiện ông đâu,” Bogart nói tiếp. “Ông ta đang nằm trong nhà xác rồi.” Anh liếc nhìn Decker. “Ông có nghĩ liệu rằng Sizemore có thể đã làm chuyện tương tự với người phụ nữ họ Wyatt kia không?”
Decker không đoái hoài gì đễn câu hỏi này và nói với Marshall, “Chuyện gì đã xảy ra với cô ấy?”
“Tôi sẽ phải rà soát lại các bản ghi chép.”
“Ông sẽ làm như vậy thật chứ?”
“Đây là hành động bội tín nếu xét về mặt chuyên môn.”
“Xin ông, Tiến sĩ Marshall, chỉ cần kiểm tra các bản ghi chép thôi.”
Marshall đứng dậy vầ cầm chiếc điện thoại nằm trên chiếc tủ rồi nói chuyện. Năm phút sau, một người phụ nữ bước vào, tay cầm một túi hồ sơ dày cộp. Cô ta đưa nó cho Tiến sĩ Marshall, sau đó quay người bỏ đi.
Marshall đeo kính lên rồi nói, “Tôi cần xem qua tập hồ sơ.”
Bogart nói, “Cứ tự nhiên. Thong thả nhé.”
Hai mươi phút trôi qua, Marshall ngước mắt nhìn lên. “Được rồi, các cậu muốn biết điều gì?”
“Lúc đó cô ấy bao nhiêu tuổi?” Decker hỏi.
“Mười sáu tuổi.”
“Cô ấy thuộc nhóm Siêu trí tuệ?”
“Ừ, có năng lực đặc biệt. Thực tế là gần giống với của cậu. Thế nhưng không giống với cậu, cô ấy không biểu lộ bất cứ dấu hiệu giác quan thứ phát nào.”
“Điều đó khiến trường hợp của tôi được một số người ở đây quan tâm hơn,” Decker tiếp lời. “Là do có cùng một lúc cả hai khả năng ấy.”
“Và cũng do cách cậu có được khả năng nữa. Chấn hương do va đập vùng đầu xảy ra trên sân bóng. Chưa từng có tiền lệ nào. Tôi cực kì nghi ngờ việc có thể thấy thêm một trường hợp khác tương tự.”
Bogart quay sang nhìn Decker. “Mọi chuyện là thế hả?”
Jamison gật đầu với anh. “Vâng.”
“Cô ấy còn biết chuyện này còn tôi thì không à?” Bogart nói, giọng khó chịu.
Jamison giải thích, “Chúng tôi đã cùng đi vài chuyến xe dài với nhau.”
Decker nói tiếp với Marshall. “Belinda đã có được năng lực của mình thế nào? Chúng tôi cùng tham gia nhiều buổi trị liệu nhóm, nhưng thông tin đó chẳng bao giờ được tiết lộ. Mặc dù một vài người khác ở đây đã biết rõ về hoàn cảnh của tôi qua mấy tin vịt, nhưng tôi không nhớ trường hợp Belinda từng được nhắc tới.”
“Chậc, hồ sơ của cậu đáng nhẽ không nên bị khép lại. Trường hợp của Belinda thậm chí còn… phức tạp hơn.”
“Phức tạp đến mức nào?” Bogart hỏi. Marshall không nói gì, Bogart lại tiếp tục, “Tôi không muốn cho ông uống rượu phạt thay vì uống rượu mời, nhưng tôi có thể triệu trát tòa án đến đây trong vòng một tiếng. Nhưng trong thời gian chờ đợi đó, có thể có người lại bị ám hại.”
Marshall ngoái đầu nhìn sang Decker. “Anh có thực sự nghĩ việc này có thể có liên quan đến tất cả các vụ giết người kia không?”
“Tôi biết chắc là có.”
Marshall bỏ kính xuống và đẩy túo hồ sơ sang bên. “Hồi ấy Belinda Wyatt vẫn còn là một thiếu niên sống ở vùng quê Utah. Khi cô ấy mười sáu tuổi, thì cô ấy bị, nói huỵch tẹt ra, bị hiếp dâm tập thể, bị ép quan hệ bằng hậu môn, bị đánh nhừ tử, và bỏ mặc suýt chết.”
Ánh mắt sắc lẹm của Bogart liếc về phía Decker, nhưng anh vẫn chăm chú nhìn Marshall.
“Vậy là do có quá nhiều thương tổn trên người nên cô ấy đã bị chấn động não, rồi sau chuyện đó cô ấy mắc hội chứng trí nhớ siêu phàm,” Decker nói.
“Phải. Bên cạnh đó, cô đã trải qua rất nhiều thương tổn về mặt cảm xúc, như cậu có thể hình dung ra,” Marshall bổ sung thêm. “Thực tế mà nói, thương tổn lớn đến mức cô ấy sẽ không bao giờ hoàn toàn bình phục lại được. Cô ấy đã bị tổn thương vĩnh viễn, cả về mặt cảm xúc và thể xác. Ví dụ như sau sự cố thảm khốc đó, cô ấy sẽ không bao giờ có khả năng sinh con nữa.”
“Ôi Chúa ơi,” Jamison thảng thốt.
Bogart nói, “Nhưng Decker, tôi đang không hiểu nổi điểm này. Wyatt là nữ. Cô ta không thể là kẻ bắn súng được. Hung thủ là đàn ông cơ mà.”
“Cô ta có thể là kẻ bắn súng. Cô ta chính là kẻ bắn súng mà chúng ta đang tìm.”
Ánh mắt Bogart liếc nhìn anh sắc như dao. “Chính xác thì anh dựa vào đâu mà phán đoán như vậy?”
Decker nhìn Marshall. “Belinda có nhiều vấn đề, không phải sao? Ngoài việc cô ta bị đánh đập và hiếp dâm? Có lẽ còn là do có liên quan đến xu hướng tình dục nữa phải không?”
Marshall kinh ngạc nói, “Tôi thực sự không biết làm thế nào mà cậu có thể biết cả chuyện đó. Theo những gì tôi nhớ thì vấn đề này còn chưa bao giờ được đề cập đến trong bất cứ buổi trị liệu nào.”
“Tôi không có lời giải thích cụ thể nào hơn ngoài việc đầu tôi cứ thế mà sắp xếp mọi thứ lại với nhau để đưa ra kết luận. Qua đường quai hàm, đường cong của bắp đùi, bàn tay. Qua kiểu cách và chuyển động của cơ thể nữa. Tất cả được chấp nối lại với nhau. Như các mảnh ghép trong một bức tranh xếp hình.”
“Trí não của cậu quả thật diệu kì quá, Amos.”
“Hóa ra đó mới là lí do cô ta bị cưỡng bức và hành hung sao? Tôi cho rằng hai mươi năm trước, ở một vùng quê Utah, những người như vậy sẽ bị kì thị lắm.”
“Tôi không có ý định tiết lộ các chi tiết cụ thể của vụ án này, nhưng cũng có thể là lí do đó, vâng. Tôi khôg chắc xã hội ngày nay đã cởi mở đến mức nào. Mà tôi vẫn hình dung ra, tình trạng thể chất như vậy sẽ khiến cho người khác có phản ứng thái quá nếu không muốn nói là lầm lạc.”
“Thế tình trạng thể chất cụ thể của cô ta là gì?” Decker hỏi.
Marshall có vẻ định phản kháng lại nhưng sự cam chịu lại lướt qua nét mặt của ông. “Hai mươi năm trước, Belinda Wyatt được phân loại là có tình trạng thể chất bán nam bán nữ.”
Jamison nói, “Ông muốn nói là giống người lưỡng tính?”
“Đúng vậy,” Marshall đáp. “Hiện tại, thuật ngữ đó hiếm gặp, không còn được sử dụng nhiều bởi nó có chút thiếu tế nhị. Giờ chúng tôi gọi các tình trạng đó là liên giới tính hoặc DSD, viết tắt của từ Disorders of Sexual development (Chứng rối loạn phát triển giới tính). Nghĩa là có một phần không nhất quán giữa bộ phận sinh dục bên trong và bên ngoài, giải thích cụ thể hơn là vừa có tinh hoàn vừa có buồng trứng, một người có thể vừa có nhiễm sắc thể nữ nhưng lại có bộ phận sinh dục nam, đại loại thế. Có khoảng bốn phân loại về Liên giới tính. Xét về mặt sinh học, Belinda thuộc một loại tình trạng được gọi là Liên giới tính tuyến sinh dục.”
“Cụ thể là gì?” Decker hỏi.
“Nghĩa là người đó vừa có một phần buồng trứng vừa có một bên tinh hoàn. Belinda vừa có nhiễm sắc thể XX và XY. Cô ấy có một buồng trứng và một tinh hoàn. Các cậu có thể mường tượng bất cứ ai có tình trạng như thế sẽ gặp nhiều khó khăn đến nhường nào. Cộng đồng y học đã phải trải qua một chặng đường dài đằng đẵng cho đến tận bây giờ để giúp đỡ những người đó giải quyết tình trạng của mình, để đưa ra lựa chọn về giới tính, bằng cách phẫu thuật hoặc các cách khác. Hai mươi năm trước, người ta thường ra quyết định đi phẫu thuật ngay lập tức, và thường chuyển giới bệnh nhân thành nữ thay vì nam bởi vì quá trình phẫu thuật có xu hướng dễ thực hiện hơn. Hiện tại giới y học chúng tôi biết có nhiều yếu tố liên quan khác nữa. Tốt nhất là cứ chờ đợi và dần dần hiểu được từng trường hợp của mỗi người, và cho phép bệnh nhân có thêm nhiều ý kiến hơn trong việc ra quyết định lựa chọn giới tính. Suy cho cùng, đó cũng là cơ thể và cuộc sống của họ.”
“Thế còn hai mươi năm trước thì sao?” Decker tiếp lời.
“Mọi chuyện rất khác bây giờ,” Marshall nói. “Mọi người có thể rất u muội. Và cực kì độc ác. Wyatt khi ấy mới mười sáu tuổi và đang học trung học. Cả những thanh thiếu niên không phải đối mặt với việc… việc có những khác biệt về mặt sinh học cơ thể với những bạn bè đồng trang lứa khác cũng đã gặp lắm khó khăn vào cái thời đó rồi.”
Jamison buồn rầu nói, “Vậy là bất cứ người nào đã cưỡng bức tập thể và đánh đập cô ấy đều biết tình trạng cơ thể của cô. Và bọn họ là một nhóm người u muội sao? Và họ quyết định dạy cho cô gái đó một bài học sao?”
“Có lẽ là đúng như thế.”
“Thế còn ba mẹ của cô ta?” Decker hỏi.
“Bởi lúc ấy cô ta chưa đủ tuổi trưởng thành nên họ đã tnay mặt con gái kí giấy tờ cho con bé đến viện nghiên cứu này.”
“Họ có đến thăm cô ta không?”
“Không.”
“Sao lại không?”
“Nói giảm nói tránh đi, thì tôi xếp thứ cha mẹ đó cùng vào hạng người u muội.”
“Chúa ơi, bị cha mẹ bỏ rơi hoàn toàn khi cần họ bên cạnh nhất!” Jamison nhấn mạnh.
“Vậy họ xem con gái mình là gì, là một đứa quái dị à?” Decker hỏi.
“Tôi đã từng nói chuyện với họ qua điện thoại vài lần. Tôi không nghĩ họ quan tâm đến chuyện xảy ra với con gái mình. Họ không đáng mến chút nào.”
Bogart hỏi tiếp, “Tại sao ông lại chia sẻ toàn bộ thông tin sức khỏe tuyệt mật của bệnh nhân trong viện nghiên cứu này? Tôi nghĩ ông chỉ nghiên cứu về các vấn đề nhận thức thôi chứ.”
“Chúng tôi tiếp cận nhiều thứ từ góc nhìn rộng lớn hơn. Đúng là tập trung trước tiên về việc nghiên cứu những tâm trí đã hoặc đang trở nên phi thường thông qua nhiều nhân tố. Tuy nhiên chúng tôi cũng là bác sĩ. Những bệnh nhân mà chúng tôi đã gặp phải, như Belinda và cũng như Amos, đã phải chịu đựng những chấn thương nghiêm trọng mà đổi lại là sự biến đổi vĩ đại trong não bộ của họ. Chúng tôi cần biết tiền sử bệnh tật của họ để chúng tôi có thể hiểu rõ điều gì đã gây ra chấn động lớn như thế, và quan trọng là cũng hi vọng giúp bọn họ đối mặt với cuộc sống mới.” Ông quay đầu nhìn Decker. “Tôi biết chúng tôi chưa bao giờ có bất cứ buổi khám thêm nào với cậu, Amos. Đó chính là lỗ hổng trong quy trình của chúng tôi mà hiện nay đã được điều chỉnh lại. Chỉ vì cậu không còn ở bên chúng tôi nữa không có nghĩa chúng tôi không thể tiếp tục hỗ trợ cậu.”
“Vô cùng cảm kích lòng giúp đỡ của ông,” Decker nói. “Nhờ đó mà tôi có khả năng tự lo liệu được cho mình.”
“Tôi rất vui khi nghe thấy cậu nói vậy. Giờ trong trường hợp của Belinda, rõ ràng cô ấy là một trường hợp đặc biệt ngay cả khi cô ấy không phải trải qua sự việc đó. Tôi đã có buổi thảo luận thẳng thắn với bác sĩ ở Utah, ông ấy đã khám và đưa ra chẩn đoán sơ bộ về tình trạng của cô ấy. Cần phải nghiên cứu cả về tình trạng thể chất lẫn tinh thần, đặc biệt là khi ta đang phải nghiên cứu với tâm trí con người, thế nên chúng tôi cần hiểu hết mọi thứ. Còn cha mẹ cô ấy không phản đối gì. Tôi nghĩ họ muốn ‘tay mình sạch đất’,” ông nói thêm kèm cái nhăn mặt.
“Belinda đã từng phẫu thuật chuyển thành nam giới chưa?” Decker hỏi.
“Tôi không biết. Chắc chắn một điều là cô ấy không có phẫu thuật chuyển giới trước hay trong khi ở đây cả.”
“Ông có nghe thấy tin tức gì về cô ấy kể từ lúc cô ấy rời khỏi đây không?”
“Không một tin gì?”
“Ông có địa chỉ của Belinda không?” Decker hỏi.
“Không.”
“Còn của cha mẹ?”
“Có có, trong hồ sơ, nhưng của mười lăm năm trước rồi.”
Decker nói. “Chúng tôi xin địa chỉ đó cũng được.”