Hướng tới tương lai mà chỉ dựa vào quá khứ, chẳng khác nào lái xe mà cứ chằm chằm nhìn vào kính chiếu hậu.

Herb Brody

 
 
 
 
 
Tác giả: David Baldacci
Thể loại: Trinh Thám
Nguyên tác: Memory Man
Biên tập: Yen Nguyen
Upload bìa: Yen Nguyen
Số chương: 82 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 17
Cập nhật: 2023-06-19 10:54:17 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 63
ọ lái xe đi thêm hai tiếng nữa. Decker không biết anh đang ở đâu, và thật ra anh cũng chẳng quan tâm lắm. Sẽ chẳng có ai tới chi viện.
Cuối cùng chiếc xe van cũng rời khỏi đường chính, và Decker bị xóc lên xóc xuống khi chiếc xe băng qua một cái khoảnh đất gồ ghề nhưng rồi nó vẫn tiếp tục chạy tiếp.
Chiếc xe rẽ ngoặc sang trái và một lát sau thắng kít và dừng lại. Wyatt xuống xe và Leopold ra hiệu cho Decker làm theo. Đôi chân trần của anh chạm xuống nền đá sỏi lạnh ngắt, và anh nhăn mặt khi đá sắc cứa vào lòng bàn chân phải của anh.
Một bóng đèn ngoài trời đã cũ nằm trong cái lồng bằng kim loại đã hoen gỉ gắn trên cánh cửa mà họ đang đi tới. Decker nhìn ra được những dòng còn lại của một tấm biển hiệu đã phai màu, bong tróc từng được sơn màu đỏ trên bức tường gạch màu trắng.
Sửa ống nước Ace. Thành lập năm 1947.
Nó trông giống như những vảy máu vương trên lớp da tái nhợt của một xác chết.
Anh nhìn trái, nhìn phải và không thấy gì khác ngoài cây xanh. Một hàng rào mắt cáo đã xiêu vẹo rào quanh khu đất bị bỏ hoang.
Leopold thúc vào sau lưng anh khiến anh loạng choạng theo sau Wyatt đi vào trong căn nhà. Leopold đóng và chốt cửa sau khi họ đã vào trong.
Wyatt đang mặc quần jean và áo gió có nón. Bộ tóc giả tháo ra để lại mái tóc ngắn, vàng hoe và đã bị rụng nhiều. Khi giả làm Billy, Wyatt đã đội một bộ tóc giả khác để làm thay đổi đáng kể ngoại hình của y; tương tự khi đóng giả ả phục vụ bàn. Decker ước đoán Wyatt có thể bị hói trong vòng ba năm nữa.
Đấy là nếu y có thể sống thêm được vài năm nữa. Nếu bất kì ai trong ba người họ có thể.
Một bóng đèn lờ mờ chiếu sáng căn phòng. Bốn bề là bê tông, phần lớn là để thô, sàn nhà và tường lấm tấm những mảng bám dầu mỡ và các loại đất bẩn khác. Một cái giá bằng kim loại đã cũ, ọp ẹp đặt ở góc xa và trên đó để một vài cái đầu nối ống nước. Một cái bàn gỗ cùng một chiếc ghế nhét gọn trong gầm bàn được đặt gần cửa của một căn phòng khác. Phía sau cái bàn là một tủ đựng tài liệu. Một vài cái hòm gỗ được chất áp sát vào một bên tường. Các cửa sổ bị chốt chặt và sơn đen.
Wyatt kéo chiếc ghế ra và lôi nó đi ngang sang phía bên kia căn phòng. Nó nảy lên nảy xuống như điên trên sàn nhà bê tông nhấp nhô.
Leopold ra hiệu bằng khẩu súng lệnh cho Decker ngồi xuống.
Anh làm theo. Wyatt lấy băng dính và quấn nó xung quanh Decker lẫn chiếc ghế cho tới khi cả hai dính vào làm một. Rồi sau đó Wyatt lôi một cái thùng lớn ở dưới gầm bàn ra, mang nó lại và úp ngược nó. Rơi từ trong thùng ra và vang lên leng keng khi chạm xuống sàn là tất cả những chiếc cúp bị lấy đi từ trường Mansfield. Tất cả đều có tên Amos Decker ở trên.
Wyatt nhặt một cái lên và nhìn nó. “Cầu thủ bóng bầu dục và cảnh sát, những người tôi ưa thích.” Hắn thả rơi chiếc cúp.
Hai kẻ đó kéo lấy hai trong số những chiếc hòm cũ và ngồi lên đó, rồi nhìn chăm chăm vào Decker.
Decker cũng nhìn lại, quan sát cả hai kẻ đó, từng chi tiết một. Anh dám chắc Wyatt cũng đang làm điều tương tự với mình.
Wyatt nhìn không còn đặc điểm gì giống với cô gái vị thành niên mà Decker từng thấy hồi còn ở viện. Thời gian hai mươi năm trôi đi đã bào mòn đi hết những đường nét của cô ta, để lại cho cô ta dáng vẻ lúc nào cũng đói ăn, hốc hác. Răng của cô ta lởm chởm và độc địa. Quanh bờ môi của cô ta chẳng có những đường nét của nụ cười. Wyatt phải nở nụ cười vì cái gì cơ chứ? Từng có gì khiến cô ta cười đây? Đôi lông mày dài có những đường nét lo lắng mà từ hồi còn ở Viện đã có.
Decker liếc nhìn sang Leopold. Hắn đã sửa soạn một chút kể từ lần cuối họ gặp mặt ở quán bar. Tóc của hắn đã được chải chuốt và quần áo trong có vẻ sạch sẽ.
“Hai người có thể trả lời vài câu hỏi bấy lâu vẫn đang làm tôi không yên được chứ?” Decker hỏi. Khi không ai phản ứng gì, anh nói, “Ông già và bà già mà mọi người trông thấy đi qua đi lại trong khu nhà tôi và sau đó đến khu nhà Lancaster. Đó có phải là hai người không?”
Wyatt đứng đậy, trùm nón lên đầu, cong người, giả vờ như đang cầm một cây gậy chống, và chậm chạp bước đi dọc căn phòng. Bằng một giọng đóng giả người già chuẩn mực, Wyatt nói, “Cậu giúp ta tìm chú chó nhỏ Jasper được không? Nó là tất cả những gì còn lại trong đời ta.”
Cô ta kéo nón xuống và đứng thẳng người lên.
“Tôi có thể đánh lừa bất cứ ai,” Wyatt nói, nhìn chằm chằm vào anh. “Biến thành bất kì người nào mà tôi muốn.”
“Ừ, đúng là có thể,” Decker nói.
Anh tự hỏi có phải Wyatt vẫn luôn luôn có khả năng biến đổi như thế hay không? Bị mắc kẹt giữa hai giới tính, mỗi chân đặt ở mỗi bên mà chẳng xác định được danh tính của mình là ở bên nào, ở trong trạng thái không rõ ràng đó đã từ lâu. Vô tư lự, thiển cận, vô hại. Đúng như cô ta nói, cô ta có thể diễn bất kì vai nào.
Ừm, chỉ trừ một vai. Bản thân cô ta.
Anh tưởng tượng Wyatt bước đi dọc các hành lang của trường Mansfield cùng những đồ độn khiến y trông cao hơn và to lớn hơn nhiều. Gã đàn ông mảnh khảnh - nguyên là một người phụ nữ - biến thành một gã khổng lồ mang theo súng, tàn sát mọi người như thể họ là lũ sâu bọ trong đám cỏ. Gã đàn ông là thú săn mồi. Gã đàn ông không bao giờ có thể bị một gã đàn ông khác làm tổn thương. Như một người phụ nữ có thể bị.
“Tại sao lại ở trong kho lạnh qua đêm? Tại sao không đi vào từ phía căn cứ và gặp Debbie trong lớp học nghề?”
“Bởi vì đêm hôm đó Debbie ở cùng tôi trong kho lạnh,” Wyatt nói. “Con bé lẻn ra khỏi nhà. Bọn tôi làm chuyện ấy ngay lúc đó, ngay tại đó. Lần đầu tiên.” Hắn cười nham nhở, nhưng trong ánh mắt thì không có ánh cười nào. “Con bé cho rằng như thế thật quá tuyệt vời! Quan hệ trong kho lạnh. Trong bóng tối. Nó khiến tôi nhớ lại hồi ức, anh thấy đấy. Tôi bị cưỡng hiếp tập thể trong căn tin trường học. Nhưng giờ tôi là đứa con trai làm việc đó với đứa con gái. Rồi sau đó con bé rời đi. Và tới buổi sáng, tôi dùng đường hầm để tới đầu kia của ngôi trường.”
“Và con bé biết bao nhiêu phần của kế hoạch?” Decker nói. “Chúng tôi tìm được bức tranh vẽ cậu trong bộ quần áo rằn ri.”
“Thi thoảng tôi mặc nó khi chúng tôi ở bên nhau. Tôi nói với nó tôi là cựu binh. Và giờ tôi là tình báo quân đội. Con bé nghĩ thế thật là ngầu. Tôi nói với nó tôi ở đây để điều tra về một tổ chức có thể là khủng bố, và rằng con bé có thể giúp sức. Và tất nhiên tôi dụ dỗ được nó. Chẳng có gì khó. Nó không hề biết gì về kế hoạch thực sự. Nó chỉ nghĩ là chúng tôi sẽ làm việc đó trong lớp học nghề ngay trước mũi tất cả mọi người. Là tôi đề nghị, tất nhiên. Buộc phải làm như thế.”
“Và làm sao cậu phát hiện ra có thể nó biết gì đó về đường hầm?”
“Nhiều năm trước tôi đọc một bài báo về những hầm trú bom được xây bên dưới các trường học. Căn cứ quân sự nằm ngay bên cạnh trường, nên tôi dự đoán ở trường có thể có một nơi như thế, và có lhi còn xây hầm tốt hơn. Thế là tôi thăm dò cái căn cứ cũ đó. Quá dễ để vào trong. Trong ngăn bàn ở một căn phòng nọ, tôi tìm được bảng phân ca có tên các nhân viên trên đó. Tên của Simom Watson ở trên đó. Nó ghi ông ta là kĩ sư. Sebastian và tôi tìm hiểu sâu thêm một chút và phát hiện ra ông già từng sống với vợ chồng Watson và rằng Debbie học ở trường Mansfield. Một ngày nọ, tôi ‘tình cờ gặp gỡ’ Debbie. Mất ít thời gian, và tôi cứ từ từ kể câu chuyện ‘tình báo tay trong của mình’, mãi mới gợi được chuyện về cụ cùa con bé và những điều ông ta từng kể cho nó về căn cứ. Con bé biết về đường hầm và biết chung chung về đường đi của nó. Và nó cũng biết đường hầm nối sang căn cứ, nó chỉ không biết chính xác là ở đâu. Nhưng thế là đã đủ những gì bọn tôi cần. Bọn tôi bắt đầu từ căn cứ và tìm đường đi sang trường. Tất cả đã sáng tỏ. Và vì con bé tin rằng tôi tới đây để làm nhiệm vụ bí mật, thế nên nó hiểu vì sao không ai được biết về ‘chúng tôi’. Nó giữ bí mật. Thực sự thì con bé rất hữu dụng.”
“Cô bé gọi cậu là Jesus, cậu biết đấy. Cậu là điều tích cực duy nhất trong cuộc đời của cô bé. Dường như nó yêu cậu rất nhiều. Mãi cho tới giây phút cậu nổ súng bắn vỡ sọ con bé. Jesus.”
Wyatt không nói gì đáp lại.
Decker liếc nhìn sang Leopold. “Anh làm nên bộ đồ cậu ta mặc ở trường à?”
“Bọn tôi làm cùng nhau. Bọn tôi làm mọi thứ cùng nhau.”
“Và anh tìm ra những cầu thủ trong đội bóng và lớp học của họ?”
“Lại là Debbie. Tôi nói với con bé có thể tôi sẽ thuê một vài trong số đó nếu cần giúp sức tại chỗ. Lí do đó thật ngu xuẩn, nhưng con bé tin bất kì điều gì.”
“Còn ‘Công lí Bị Khước từ’ thì sao? Các người bỏ lại tờ báo trong đống rác ở nhà Evers ở Utah. Thế tôi đoán là các người muốn chúng tôi biết về nó. Đó là cách mà tôi có thể liên hệ với các người.”
“Tôi không đơn độc,” Wyatt nói. Decker liếc nhìn cô ta.
“Không đơn độc sao?”
“Có rất nhiều những người khác giống như tôi. Những người giống như tôi cũng có thể đòi được công lý chứ.”
Decker gật đầu. “Giờ tên của cô là gì? Hay cô muốn tôi chỉ gọi cô là Wyatt thôi?”
“Anh có thể gọi tôi là Belinda. Anh quen tôi từ hồi đó. Không phải là từ bây giờ. Mà dù sao, cũng không còn lâu nữa đâu.”
“Được rồi, Belinda. Và Leopold đã giới thiệu cô tới trang ‘Công lý Bị Khước từ’?”
Wyatt lúc này trông bất ngờ. “Sao anh biết chuyện đó?”
“Ồ, đầu tiên đó là một trang web có địa chỉ ở nước ngoài. Và Leopold là người Áo. Gia đình anh ta bị sát hại. Thật ra anh ta là người khởi xướng trang web. Một vài cách dùng từ trên trang đó cho thấy tiếng Anh không phải là tiếng mẹ đẻ của người sáng lập ra trang.”
Wyatt và Leopold nhìn nhau.
Decker nhích người một chút trên ghế. “Các người biết đấy, đáng lẽ sẽ dễ dàng hơn nếu hai người chỉ giết mình tôi thôi,” anh nói. “Và để cho gia đình tôi được yên.”
“Không một ai để cho tôi yên hết,” Wyatt nói. “Không một ai.” Hắn rút con dao từ trong túi ra và giơ nó lên. “Tôi đã dùng cái này để giết Giles Evers. Một hôm nào đó cha của hắn sẽ nhận được bưu kiện gửi đến.”
“Hắn ta mất tích đã lâu rồi. Các người đã làm gì với hắn suốt thời gian qua vậy?”
“Các thứ,” Wyatt nói. “Chỉ làm các thứ thôi.” Hắn trông như muốn nở một nụ cười mỉm, nhưng dường như hắn không thể làm được.
“Tôi không nghĩ Clyde ưa thằng con của mình cho lắm. Giles kiểu như đã hủy hoại cuộc đời của ông ta.”
Wyatt đứng dậy, đi sang phía bên kia căn phòng và cắm con dao vào đùi Decker.
Decker hét lên. Khi Wyatt xoay lưỡi dal, anh tiếp tục kêu gào và vặn vẹo người trên ghế, cố để thoát ra. Cuối cùng Wyatt rút nó ra, và Decker đổ nhào ra trước và nôn thốc trước hành động bất thình lình đó.
“Tôi không cắm vào động mạch đùi đâu,” Wyatt bình thản nói, ngồi trở lại xuống cái hòm gỗ. “Tôi biết vị trí của nó. Tin tôi đi. Tôi đọc rất nhiều sách y khoa. Và sách về ướp xác,” Wyatt nói thêm. Hắn gõ gõ tay lên thái dương. “Và như anh biết, chúng ta không bao giờ quên. Bất cứ điều gì.”
Leopold nói, “Và anh không ngất nhanh đến thế đâu.”
Hắn dán băng dính vào vết thương, mặc dù máu vẫn tiếp tục phì bong bóng ra quanh mép miếng băng dính.
Mặt xám ngoét, Decker ngẩng đầu lên.
Wyatt đang nhìn anh chằm chằm. “Vậy là anh nghĩ cái cuộc đời khốn kiếp của lão ta bị hủy hoại sao? Đó thật là điều mà anh nghĩ sao?”
“Không nhiều bằng cô, tất nhiên là không,” Decker thở gấp, nhổ những cặn nôn trong miệng ra. Mọi chuyện lúc này đã leo thang rồi. Anh không thể để phạm thêm sai lầm nào nữa. Anh nhìn Leopold. “Anh đã giúp bao nhiêu người như Belinda tìm được công lý.”
“Quá ít.”
Decker phân chia bộ óc của mình ra làm nhiều phần, để tạm xua đi ảnh hưởng từ cơn đau, chỉ cần vài phút thôi. Anh cần suy nghĩ thật sáng suốt. Anh cần phải nói được những gì anh cần nói. Nếu không, mọi chuyện sẽ chấm dứt.
“Tốt lành biết bao khi anh đang ngồi tù lúc các vụ giết người xảy ra. Vụ thảm sát gia đình tôi và ở trường cấp ba. Thẩm phán phải thả anh bởi vì anh có bằng chứng ngoại phạm chắc hơn bàn thạch.”
Leopold nói, “Bạn của tôi đây muốn có vinh dự ra tay. Còn gì đúng hơn.”
“Thế là, trái với những gì anh đã nói, các người không hề làm mọi thứ cùng nhau. Không cùng nhau thực hiện tội ác tại hiện trường. Bọn tôi có bằng chứng chống lại Belinda, bằng chứng hữu hình, nhưng chẳng có gì buộc tội anh cà.”
“Các người chẳng có gì chống lại tôi hết,” Belinda gay gắt nói.
“Cha mẹ của cô bị sát hại. Bác sĩ chăm sóc cho cô hồi ở Viện bị sát hại. Tôi hiểu vì sao cô lại giết anh ta. Anh ta lợi dụng cô. Một người nữa đáng lẽ phải bảo vệ cô nhưng lại làm tổn thương cô. Và cô để lại chữ viết tay của mình ở nhiều nơi. Và chúng tôi lấy được dấu vân tay của cô trên thùng nước lau nhà ở cửa hàng 7-Eleven. Và một dấu nữa trong nhà vệ sinh ở quán bar nơi cô làm bồi bàn.” Hầu hết những điều này là nói dối, nhưng chẳng quan trọng. Anh nhìn sang Leopold. “Nhưng không có gì của anh này cả. Giống như anh ta nói, cô muốn có vinh dự ra tay còn anh ta thì an toàn nấp ở phía sau.”
Leopold đứng dậy và nhìn Wyatt chằm chằm. “Tôi nghĩ đến lúc kết thúc chuyện này rồi.”
Decker vội nói, “Clyde Evers trả cho cha mẹ cô sáu triệu USD để giữ im lặng về những gì con trai của ông ta đã làm với cô. Căn nhà ở Colorado trị giá 1,8 triệu USD. Họ không sửa sang gì thêm. Chúng tôi đã kiểm tra hồ sơ tài chính của họ. Tốc độ chi tiêu của họ chỉ chiếm khoảng 20% số tiền được tạo ra nhờ đầu tư. Phần còn lại tích lũy theo thời gian. Chứng khoán lên giá. Vào thời điểm cô sát hại họ, họ đã có hơn 10 triệu USD tài sản thanh khoản. Nhưng đã có ai đó sử dụng mã ủy quyền để bắt đầu rút tiền. Khoảng 1 triệu một tháng và tổng cộng đã rút trong suốt chín tháng vừa qua. Tính đến giờ gần như toàn bộ số tiền đã bị rút sạch. Cô đã hiểu ra chưa hả Belinda?”
“Đó là tiền mua chuộc để cha mẹ tôi giữ im lặng. Và họ nói với tôi rằng nếu dám hé răng nữa lời, họ chắc chắn sẽ cho cả thế giới biết tôi là một đứa dị hợm. Họ… họ đã chụp ảnh phần dưới của tôi. Họ nói rằng họ sẽ gửi bức hình cho báo giới. Thế nên không, tôi không lấy số tiền đó. Tôi không muốn thứ… thứ tiền đánh đổi bằng xương máu đó. Xương máu của tôi!”
“Vậy thì tôi tự hỏi số tiền đó đã đi đâu? Có lẽ anh bạn của cô ở đây biết đấy.”
Ánh mắt của Wyatt phóng sang Leopold và rồi sau đó hướng trở lại về phía Decker.
“Tôi không biết anh đang nói về cái gì,” Wyatt nói một cách máy móc.
“Dường như Leopold đã giúp đỡ rất nhiều người qua ‘Công lý Bị Khước từ.’ Và sẽ có hai điều xảy ra với những người được anh ta giúp. Một là bất luận họ có bao nhiêu tiền, tiền sẽ biến mất. Hai là, người bạn mà anh ta giúp kết cục sẽ là mất mạng.”
Decker không biết liệu có đúng là thế không, nhưng anh nghi ngờ là thế. Dòng tiền từ tài khoản của vợ chồng Wyatt chắc chắn phải đổ đi đâu đó. Và anh đồ rằng Leopold sẽ chẳng muốn “người thừa kế” còn sống để rồi phát hiện ra. Khi anh nhìn Leopold, biểu cảm trên gương mặt gã ta nói cho anh biết anh đã đúng.
Decker nói, “Và anh ta có kể cho cô nghe rằng gia đình của anh ta đã bị sát hại không? Vợ và con gái?”
“Họ bị sát hại,” Wyatt nói.
“Đúng thế.”
“Cảnh sát làm.”
“Không, không phải cảnh sát. Là hắn đã giết họ.”
Decker nghe thấy tiếng cò súng kéo ra sau.
“Đồ dối trá. Anh đang nói dối!” Wyatt gào lên.
Giận dữ, mất kiểm soát, thế là tốt đấy. Càng chứng minh điều mình nói.
Decker chậm rãi lắc đầu. “Tôi đã đọc hồ sơ. Tôi đã nhìn ảnh chụp các thi thể. Cả hai người họ bị siết cổ đến chết. Bị treo cổ. Và ở khe gáy nơi dấu hằn của sợi dây lấy đi tính mạng họ người ta phát hiện ra một dấu vết rất bất thường. Dấu vết gần như giống hệt nhau trên cả hai người. Cảnh sát Áo không biết đó là gì. Họ bị đánh lừa bởi hung thủ đã đỡ các nạn nhân xuống và lấy sợi thừng đi. Họ bị đánh lừa bởi vì họ chưa bao giờ nghi ngờ Leopold. Gã may mắn này lại có thêm một bằng chứng ngoại phạm vững chắc nữa nhờ một vài người anh em thề thốt rằng vào thời điểm đó hắn đang ở Đức. Nếu họ nghi ngờ Leopold và tìm hiểu sâu hơn một chút, có lẽ họ đã tìm ra sự thật đằng sau dấu vết đó.”
Decker cảm nhận được họng súng lại ghì sát lên đầu anh.
Leopold nói, “Mày nói mày đã chết hai lần hả? Thế thì, người ta vẫn nói quá tam ba bận.”
Decker tiếp tục nói. “Tôi đã từng nhìn thấy dấu vết đó. Nó nằm trong một cuốn sách mà tôi từng đọc, và tất nhiên, tôi không bao giờ quên nội dung, bởi vì chúng ta không thể quên bất kì điều gì mà, phải không Belinda? Như cô đã nói ấy.” Anh dừng lại và quan sát cô ta. Khi cô ta dường như định nói gì đó, anh nghiêm túc nói tiếp, “Nó được gọi là nút thắt constrictor đôi. Nó giống như một nút thắt thuyền chài nhưng bên dưới hai vòng dây sẽ thắt thêm một nút chịu đơn nữa. Thật ra tôi đã thử tập buộc nút này trên chuyến bay từ Utah về. Tôi phát hiện ra một khi nút đã thắt muốn tháo ra gần như là không thể. Trên thực tế đó là một trong những cách thắt dây hiệu quả nhất trên thế giới. Được phát minh muộn nhất là từ những năm 1860. Nó còn được gọi là nút thắt của pháo thủ.” Anh liếc nhìn sang Leopold. “Mọi thủy thủ giỏi đều biết cách thắt loại nút đó. Và trước khi anh bạn đây của cô làm việc trên tàu ngầm, anh ta lớn lên cùng sóng biển với cha mình, một ngư dân làm việc trên biển Adriatic sáu tháng mỗi năm.” Anh nhìn Wyatt. “Tôi có thể nói tiếp. Cô biết đấy, tất cả đều nằm trong đầu của tôi. Mọi thông tin, mọi chi tiết.”
“Tàu ngầm cơ đấy?” Leopold nói với giọng khinh khỉnh. “Áo làm gì có hải quân”
“Không có, nhưng Nga thì có. Đó là nơi mà anh đã chuyển tới sống khi mười chín tuổi. Anh bị đuổi khỏi hải quân Nga vì ăn trộm đồ của đồng đội. Tôi đã mất rất nhiều thời gian để xác định được giọng nói của anh. Bởi vì đó là một giọng pha tạp của giọng Áo và giọng Nga lẫn bên dưới giọng Anh.” Anh liếc xéo nhìn Leopold. “Mà ngon, phải không quý ngài Leopold? Anh đã nói như thế lúc ở quán bar. Và anh vừa mới lặp lại một phút trước. Có lẽ anh thậm chí còn không nhận ra?”
Leopold dùng khẩu súng đập vào cạnh bên đầu của anh.
Decker gục ra trước.
Giờ thì cả chân và đầu của anh đang đau dữ dội. Khả năng chịu đau của anh tốt hơn hầu hết mọi người. Sẽ không thể chơi bóng bầu dục lâu như anh nếu không có khả năng chịu đau. Nhưng một viên đạn găm vào đầu thì sẽ không đau. Anh sẽ chết ngay.
Anh ngước mắt nhìn Wyatt, lúc này đang nhìn Leopold. Decker không thể nhìn thấy gương mặt của Leopold, nên anh không biết hắn đang nhìn gì. Nhưng giờ khẩu súng đang ghì lên thái dương của anh.
“Cô nhìn thấy cái u trên cổ anh ta chứ, Belinda? Tôi nghĩ gã này đang ở giai đoạn cuối rồi, và chẳng quan tâm chó gì đến những việc hắn làm đâu. Và hắn còn là một con nghiện nữa. Và cần tiền cho việc đó. Và tôi nghĩ hắn là một kẻ lừa đảo thích tìm đến những người đang trong tình cảnh tuyệt vọng và làm cho họ rối trí. Và nếu hắn có thể kiếm được cả triệu đô trong quá trình đó, như hắn đã làm với cô, thế lại càng tuyệt vời hơn nhiều.”
“Sebastian?” Wyatt yếu ớt nói.
Đó không phải là điều Decker muốn nghe. Như thế là chuyện sẽ không thành.
“Nó đang nói những thứ bịa đặt,” Leopold nói.
Và cái này cũng sẽ khiến chuyện không thành.
Decker quát lên, “Là cô đã sát hại tất cả những người đó, Belinda ạ. Nhưng giữa đó có cách quãng. Gần hai mươi năm trôi qua và rồi sau đó cô bắt có Giles Evers. Rồi cô tới và sát hại gia đình tôi. Tiếp đến là ai? Cha mẹ cô à? Hay Chris Sizemore? Rồi lại cách một quãng. Sau đó đến Mansfield. Và sau đó đến Nora Lafferty.”
“Và giờ đến mày,” Leopold gầm gừ.
“Tại sao lại phải cách quãng hả Belinda? Tại sao lại lùng tới tôi sau hai mươi năm? Đó có phải là bởi hắn không? Có phải là bởi gã này không? ‘Công lý Bị Khước từ’ ư? Đó có phải là lí do mà ngần ấy thời gian đã trôi đi trước khi cô bắt đầu giết người? Từ thời điểm tôi nói điều đó hai mươi năm trước, tôi biết cô nhớ là tôi muốn trở thành một cảnh sát. Tôi nhớ lại vẻ bàng hoàng trên gương mặt cô lúc đó, cảm giác đau đớn mà cô cảm nhận được. Nhưng cô đã không làm gì cả. Suốt ngần đó thời gian. Cho tới khi cô gặp phải gã này. Và cô kể cho hắn. Và cô kể cho hắn về khoản tiền chuộc mà cha mẹ cô nhận được. Và hắn nhìn thấy cơ hội. Và hắn bóp méo những gì tôi nói trong tâm trí cô, và biến nó thành nỗi ám ảnh tuyệt đối trong đầu cô, một mối thù truyền kiếp mà cô toàn tâm toàn ý bám theo. Việc duy nhất cô có thể làm là theo đuổi nó đến cùng. Thứ duy nhất trong đời mà cô quan tâm bởi nếu không vì nó cô sống chẳng để làm gì.”
“Tại sao tao phải làm thế?” Leopold nói. “Đây là cuộc trả thù của cô ấy, không phải của tao. Cô ấy phải theo đuổi nó. Là cô ấy tìm đến tao!”
“Vậy ra ý tưởng biến mình trông như một gã to lớn và xả súng, càn quét sạch lũ trẻ con không có khả năng phản kháng đó là của cô ấy sao.” Anh nhìn sang Wyatt. “Nói tôi nghe, có phải đó là điều cô muốn không hả Belinda? Dụ dỗ một cô gái trẻ mỏng manh như Debbie Watson và rồi bắn vỡ sọ cô bé? Là cô nghĩ ra sẽ làm thế à? Cô bé gần bằng tuổi của cô khi cô bị cưỡng hiếp. Cô bé chỉ là một đứa trẻ sợ hãi sống trong một gia đình không bình yên. Giống như cô đã từng! Cô bé ấy muốn có một cuộc sống tốt hơn. Và cô đã dụ dỗ cô bé. Khiến cô bé ấy yêu cô lớn đến mức gọi cô là Jesus, đấng cứu tinh của cô bé. Và rồi sau đó cứ thế là sát hại cô bé sao? Như thể cô bé đó chẳng là gì? Như thể cô bé không có nghĩa lý gì? Chẳng có nghĩa lý gì giống như cô? Như khi những người cô nghĩ sẽ bảo vệ cô nhưng chỉ làm điều trái ngược? Đó có phải là suy nghĩ của cô về báo thù không, Belinda? Bởi vì tôi không tin là phải. Đó không phải là cô. Tôi không quan tâm cô đã thay đổi đến đâu. Nhưng cô không thay đổi nhiều đến như vậy đâu.”
Wyatt không nói gì cả. Nhưng Decker cho đó là một dấu hiệu tích cực khi Wyatt không nhìn anh. Cô ta đang nhìn chằm chằm vào Leopold.
Cô ta đứng dậy từ chỗ cái hòm gỗ. “Là anh đã lấy tiền của bố mẹ tôi sao?”
“Sao tôi lại làm thế? Cô có nhìn thấy tôi có nhiều tiền không?”
Decker sẽ không để mất kiểm soát tình hình. Anh nói to, “Hắn làm thế chỉ để thỏa mãn thôi, Belinda ạ. Hắn thích thao túng người khác. Chắc hẳn hắn yêu thích vô cùng những gì cô đã làm ở trường. Nó đã được biên đạo, như một vở kịch. Và có thể hắn đã gửi hết số tiền ấy vào một ngân hàng ở đâu đó. Nhưng là hắn đã sát hại gia đình mình, vậy hì làm sao hắn đòi được ‘Công lý Bị Khước Từ’ kia chứ? Thứ công lý bị khước từ duy nhất đối với Leopold đó là hắn thoát tội dù đã sát hại gia đình mình.”
Wyatt nói, “Có thật là như thế?”
Decker đã kì vọng hắn sẽ tiếp tục phủ nhận. Nhưng không.
“Đúng,” Leopold nói dứt khoát. “Cô có thấy khá hơn không?”
Hắn xoay khẩu súng ra khỏi đầu của Decker. Vào cùng chính vào khoảnh khắc đó, Decker, bằng hết sức lực có thể của bên chân còn lành, mang theo cả chiếc ghế đi cùng, đổ nghiêng sang bên.
Súng nổ.
Ký Ức Vĩnh Cửu Ký Ức Vĩnh Cửu - David Baldacci Ký Ức Vĩnh Cửu